Full HD | Phim Cổ Trang Viễn Tưởng, Hứa Khải & Ngô Giai Di | Thiên Vũ Kỷ Tập 09 | iQiyi Vietnam

Thiên Vũ Kỷ Tập 9 Huynh chưa từng nghi ngờ về thân phận của cô ta ư? Có gì mà đáng nghi ngờ? Người muốn lệnh bài nhiều lắm. Đúng thế. Nhưng kiểu người cố chấp như Tô cô nương, huynh đã từng thấy người thứ hai chưa? Rốt cuộc huynh muốn nói gì?

Côn Ngô. Ca Ca Tỉnh lại đi. Sao vậy? Ca, không phải huynh đang muốn tìm chị dâu cho muội đó chứ? Nói bậy. Được rồi, được rồi, được rồi. Đặc sắc quá. Đẹp thật đấy. Hay. Hay, hay, hay Hay. Hay, hay, hay Hay. Hay. Không ngờ Thiên Khải của ta,

Còn có người có tài múa siêu phàm như vậy. Hay. Lương Vương à, hôm nay ngươi đã bái phục rồi chứ? Tâm phục khẩu phục. Thiên Khải Quốc quả đúng là có bản lĩnh ắt nổi tiếng. Có bản lĩnh ắt nổi danh. Thái tử, việc này con làm rất tốt.

Nhi thần tạ ơn phụ hoàng. Chỉ là lần này đều nhờ công lao của Tô cô nương, nhi thần không dám tự mình chiếm hết công lao. Con cũng tiến bộ không ít đấy, còn biết khiêm tốn nhường nhịn. Tốt. Hôm nay tâm trạng của trẫm tốt,

Nhất định sẽ ban thưởng cho các ngươi. Có thể mang vinh quang về cho Thiên Khải Quốc ta, vốn là bổn phận của nhi thần. Nhi thần không cần ban thưởng. Chỉ hi vọng Thiên Khải Quốc ta thịnh trị vững bền, thái bình mãi mãi. Hay. Hay, hay, hay. Hay, hay, hay.

Tô cô nương, còn không mau tạ ơn rồi lui xuống. Bệ hạ, Do Liên đúng là có một vật rất mong được bệ hạ ban cho. Tô Do Liên này cũng to gan thật đấy. Còn dám đòi Hoàng thượng ban thưởng. Huynh nói xem cô ta muốn ban thưởng gì?

Còn muốn ban thưởng gì nữa, chẳng phải là vàng bạc châu báu sao. Người ở quê mà. Thật sao? Tại sao ta lại có cảm giác, cô ta muốn tiến vào bí cảnh. Cái gì mà tiến vào bí cảnh chứ? Tô cô nương, cô muốn gì bổn cung sẽ ban thưởng cho cô.

Cô lui ra trước đi. Vừa rồi là bệ hạ nói muốn trọng thưởng cho ta. Phần thưởng của điện hạ, sau này Do Liên sẽ đi tìm ngài để lấy. Được rồi, được rồi. Vậy ngươi nói đi, muốn được ban thưởng gì? Bệ hạ, Tô Do Liên Thần… Cơ hội hiếm có,

Cô suy nghĩ cho kĩ cô muốn cái gì. Cô muốn có trâm vàng. Bệ hạ, thần muốn trâm vàng. Thần… Cô muốn có trâm vàng. Thần muốn có trâm vàng. Bệ hạ… Cô muốn có trâm vàng. Thần muốn có trâm vàng. Được rồi, được rồi.

Không phải chỉ là một chiếc trâm vàng sao? Có cần phải nói nhiều như vậy không? Được rồi. Trẫm ban thưởng cho ngươi là được chứ gì. Sao vẫn còn ngây người ra đó làm gì, sao không lui ra đi? Tạ ơn phụ hoàng. Tuân lệnh, bệ hạ. Cô làm gì vậy?

Đây, đây là trâm mà Hoàng thượng ban cho cô đấy. Tại sao lại làm hỏng việc của ta? Ta làm hỏng việc gì của cô? Múa cô cũng múa rồi, nở mày nở mặt rồi, phần thưởng cũng đã nhận. Cô còn muốn làm gì nữa? Còn giả vờ.

Tại sao cô lại muốn lệnh bài như vậy chứ? Tô Do Liên. Điện hạ, vừa rồi trong yến tiệc, tại sao người không thẳng thừng vạch trần Tô Do Liên? Chỉ cần thân phận tộc Côn Ngô của cô ta bị bại lộ, chúng ta hoàn toàn có thể khép Thái tử

Vào tội câu kết với tộc Côn Ngô, hắn ta sẽ không còn cơ hội được thánh sủng nữa. Ta vừa về cung. Nếu như Hoàng hậu và Thái tử đều lần lượt thất thế, chẳng phải là ra tay quá sắc bén sao? Phụ hoàng nhất định sẽ nghi ngờ. Hơn nữa,

Chúng ta cũng chỉ là nghi ngờ thân phận của Tô Do Liên. Chưa có bằng chứng xác đáng. Nếu như hành động liều lĩnh, ngược lại bị Thái tử nắm thóp, khép ta tội vu khống, không thể chối bỏ. Nếu như Tô Do Liên kia thật sự là tộc Côn Ngô,

Được cử đến để giải cứu Thạch Tinh Ngự, chỉ sợ Thiên Khải sẽ đại loạn. Không phải chỉ riêng Thiên Khải loạn, mà cả Nhân Tộc sẽ loạn. Công tử, khách đến rồi. Mời khách vào đi. Mẫu hậu, người không đến dự buổi tiệc hôm nay, thật là quá đáng tiếc.

Người không nhìn thấy, sắc mặt của Tạ quý phi cùng với Long Vi Nhi kia đáng ghét thế nào đâu. Tên Long Vi Nhi kia dám hòng thay thế con, thật là không biết tự lượng sức mình. Nếu nói về chuyện nắm bắt tâm tư của Hoàng thượng, ả tiện thiếp đó

Sao có thể so sánh được với bổn cung. Nhi thần khấu tạ mẫu hậu. Sau này con chỉ cần thận trọng hơn, vị trí thái tử hai mẹ con họ không động được đến đâu. Mục vương tử. Nhị điện hạ. Mời ngồi. Mời. Nhị điện hạ cho gọi ta tới,

Không biết có chuyện gì? Lần này mời Mục vương tử tới, là muốn hợp tác với Mục vương tử. Nhị điện hạ nói đùa rồi. Ta chỉ là hoàng tử của Sa Quốc nhỏ bé, sao có thể hợp tác với nhị điện hạ đây? Ta nghĩ Sa Quốc

Nhất định không cam tâm phụ thuộc mãi vào Thiên Khải chúng ta Còn Mục vương tử cũng sẽ nhất định cũng không cam tâm mãi như thế này. Ta nói có gì sai không? Xem ra nhị điện hạ cũng không bằng lòng mãi chỉ ở dưới người khác. Không biết Nhị điện hạ

Muốn hợp tác như thế nào? Tỷ tỷ, nếu như bây giờ tỷ ở bên cạnh muội thì tốt biết mấy. Đều trách muội vô dụng, đến việc lấy lệnh bài nhỏ nhặt như vậy mà cũng không làm tốt. Tỷ tỷ. Do Liên. Tỷ tỷ. Do Liên. Mục vương tử,

Sao huynh lại ở đây? Ta vừa ra khỏi cung, hôm nay là triều hội các nước, ta thấy ở đây náo nhiệt nên đến đây đi dạo. Mục vương tử cũng là người thích náo nhiệt. Những người tha hương như ta, đôi lúc cũng cảm thấy cô độc.

Chỉ những lúc ở trong khung cảnh phồn hoa như thế này, mới cảm thấy chút ấm lòng. Nhưng náo nhiệt bây giờ, dẫu sao cũng không thể so với sự náo nhiệt ở quê hương. Do Liên, cô đang tức cảnh sinh tình, nhớ quê hương phải không? Ta đưa cô đến một nơi.

Đi đâu? Tìm quê hương. Do Liên, quê hương của cô trông như thế nào vậy? Nơi đó hoa cỏ ngập tràn. Mỗi mùa khác nhau đều rạng rỡ các loài hoa khác nhau. Các cô gái đều khoác trên mình những y phục rực rỡ, nhảy múa trong biển hoa, đẹp vô cùng.

Nhưng mà ở đây không giống quê hương của ta một chút nào. Mục vương tử, không phải huynh nói là dẫn ta đi tìm quê hương sao? Dẫn ta đến đây làm gì vậy? Do Liên, cô nhìn kìa. Mặc dù hoàn cảnh hiện giờ chúng ta đã khác.

Nhưng bầu trời trên đầu chúng ta, vẫn không thay đổi chút nào so với trước đây. Đúng vậy, hồi bé ta cũng hay cùng với tỷ tỷ của ta ở trên đỉnh núi ngắm sao. Lúc đó tỷ ấy còn hay kể chuyện cho ta nghe. Tỷ tỷ, tỷ nói xem,

Sao trên trời lại lắm sao đến vậy? Nghe nói rằng người trong tộc chúng ta sau khi chết đi sẽ biến thành ngôi sao bay trên bầu trời. Vậy chúng ta ai cũng sẽ chết sao? Sau này một ngày nào đó ta sẽ ra đi, nếu như Do Liên nhớ ta,

Ta sẽ là ngôi sao sáng nhất, to nhất trên bầu trời. Tỷ tỷ, tỷ sẽ không chết đâu. Tỷ sẽ mãi mãi không chết. Tỷ sẽ luôn ở bên muội. Huynh nói xem, Người chết đi sẽ biến thành sao không? Có thể lắm.

Vậy ngôi sao sáng nhất nhất định là tỷ tỷ của ta. Tỷ tỷ, tỷ ở trên đó có tốt không? Có nhớ Do Liên không? Cảm ơn huynh hôm nay đã đưa ta đến đây. Chúng ta mau quay về thư viện thôi. Muộn rồi, kết giới chắc đã đóng rồi. Được. Đứng lại.

Người nào đó? Thuộc hạ của Ngô tướng quân, phụng mệnh áp giải tù nhân tộc Côn Ngô, về thành Kình Thiên. Xuống kiểm tra xem. Không có vấn đề gì. Mở cổng thành. Mở cổng thành. Nhanh lên. Nhanh. Đi. Nhanh lên. Nhanh. Nghe thấy không? Nhanh lên. Lão già, đứng dậy.

Đứng dậy cho ta. Đứng dậy. Nhanh. Nhanh lên. Đứng dậy, đứng dậy, đứng dậy cho ta. Đừng giả chết. Đứng dậy. Đứng dậy. Đi cho ta, nhanh lên. Đứng dậy, đứng dậy. Đứng dậy hết cho ta. Đừng giả chết. Nhanh. Nghe thấy không? Nhanh lên. Nghe thấy không, đứng dậy hết cho ta.

Đứng dậy. Đi nhanh. Đi, đi. Đi nhanh lên, nhanh. Đứng dậy. Nhanh lên. Nghe thấy không? Đi. Nhanh lên. Đứng dậy. Nhanh lên. Do Liên, cô định làm gì vậy? Bỏ tay ra. Đừng manh động, đó đều là tù nhân của Côn Ngô đó.

Ta biết, vì thế ta mới phải đi cứu bọn họ. Đứng dậy. Kể cả cô muốn đi cứu bọn họ, nếu bây giờ cô ra đó với bộ dạng như thế này, sẽ bị bọn họ phát hiện. Cô định làm thế nào? Huynh biết thân phận của ta sao?

Ta không quan tâm thân phận cô là gì, trong mắt ta, cô chỉ là Tô Do Liên, là bạn học, bạn tốt của ta. Hãy tin ta, Sa Quốc chúng ta trước giờ không chèn ép Côn Ngô. Hơn nữa theo ta được biết,

Tộc Côn Ngô và Nhân Tộc chúng ta không có bất cứ sự khác biệt nào. Đứng dậy. Mau đứng dậy. Đứng dậy, đi. Đi, đi, nhanh lên. Dừng tay. Thả hết người ra. Nếu không thì đừng ai nghĩ đến chuyện còn sống mà rời khỏi đây. Ta phụng mệnh Ngô tướng quân

Áp giải tù nhân Côn Ngô. Ngươi là ai? Ta là người sẽ lấy mạng các ngươi. Xông lên cho ta. Ngươi là… Tàn dư của Côn Ngô. Ngươi đừng qua đây. Ngươi đừng qua đây. Ngươi đừng qua đây. Còn đến gần nữa ta sẽ giết ông ta. Ngươi thả ông ta ra,

Sẽ cho ngươi con đường sống. Ngươi còn qua đây ta sẽ giết ông ta. Tướng quân. Tướng quân. Đừng lo cho ta. Hãy mau cứu lấy bọn trẻ. Ngươi còn qua đây ta sẽ giết ông ta thật đó. Đừng lo cho ta. Đừng, đừng qua đây. Đừng qua đây. Giết cho ta.

Vưu tướng quân. Thánh nữ. Vưu An bái kiến thánh nữ. Sao ông lại ở đây? Ta cứ tưởng ông cũng giống như những người khác đều… Thánh nữ Hiện nay những người tộc Côn Ngô chúng ta có thể sống sót thực sự không còn nhiều nữa. Ở đây nói chuyện không tiện,

Chúng ta tìm một chỗ để ổn định trước đã. Cẩn thận bỏng. Cảm ơn Nào, uống chút nước đi. Chậm thôi. Cẩn thận bị nghẹn. Cẩn thận bỏng. Chậm thôi. Đủ không vậy? Cảm ơn cô nương. Cẩn thận bỏng. Chậm thôi, chậm thôi. Cẩn thận bị nghẹn. Cẩn thận bỏng. Thánh nữ.

Để ta làm. Được. Mục vương tử, thực sự rất cảm ơn huynh vì chuyện hôm nay. Chỉ là việc nhỏ thôi. Có điều… Đáng tiếc là, chỉ cứu được có vài người ít ỏi. Dưới bầu trời này, không biết còn bao nhiêu đồng bào của cô, còn đang phải chịu khổ cực.

Mục vương tử, Do Liên còn một việc muốn thỉnh cầu. Cô muốn đưa bọn họ rời thành phải không? Bọn họ đều là người trong tộc của ta, ta nhất định phải cứu bọn họ. Được. Ta đồng ý với cô. Đồ đã mang đủ chưa? Sao ta thấy ít thế.

Không thiếu món nào cả, đây toàn là vật tiểu thư hay dùng hàng ngày. Lão gia còn dặn Quyên Nhi chuyển lời đến hai vị tiểu thư, gần đây trong thành không được thái bình, hai tiểu thư phải ở trong thư viện không được ra ngoài, nhất là khi trời tối.

Xảy ra chuyện gì vậy? Nghe nói có người cướp tù nhân tộc Côn Ngô. Cướp tù nhân tộc Côn Ngô? Do Liên. Do Liên. Ta từ nhà mang đến cho cô ít điểm tâm. Lát nữa ta sẽ mang qua cho cô. Không cần đâu.

Cô cứ giữ lại mà ăn đi, cảm ơn nhé. Cô bị thương à? Không sao. Chắc do lúc nãy vừa mới luyện công không cẩn thận bị rách tay đó. Không nặng chứ? Không sao. Ta về phòng rửa qua là được. Vậy cô nghỉ sớm nhé. Kỳ lạ.

Muộn thế này luyện công lại còn bị thương. Nhân Tộc thật là độc ác sát hại đồng bào chúng ta như vậy. Lũ nghiệp chướng này, đợi đến khi Long Hoàng xuất hiện, chính là lúc chúng phải chết. Bây giờ việc cấp bách nhất là phải nhanh chóng lấy được lệnh bài,

Cứu Long Hoàng ra. Con xin lỗi sư phụ. Là do đồ nhi hành sự không nhanh nhẹn, đến giờ vẫn chưa lấy được lệnh bài. Lý Huyền, cái tên ngáng đường này phải nhanh chóng trừ khử. Sư phụ. Ý của người là? Đúng vậy.

Lần nào hắn cũng làm hỏng chuyện tốt của chúng ta. Con có thể đảm bảo lần tới, hắn sẽ không gây trở ngại nữa không? Sư phụ, người từng nói, mọi chuyện không được hành động hấp tấp. Nếu chúng ta tùy tiện giết hắn ta, cả thành Kình Thiên này sẽ đại loạn.

Ngộ nhỡ Nhân Tộc điều tra kỹ lưỡng, chắc chắn sẽ điều tra ra chúng ta. Đến lúc đó không những không cứu được Long Hoàng, mà còn kéo cả chúng ta vào thì làm thế nào? Có phải con đã thật sự động lòng với tên tiểu tử đó,

Nên không nỡ giết hắn nữa phải không? Đồ nhi không có. Đồ nhi chỉ cảm thấy, vẫn chưa đến mức buộc phải giết hắn. Đúng là lòng dạ đàn bà. Con hãy nhìn những đồng bào tộc Côn Ngô bị Nhân Tộc bức hại. Giải cứu Long Hoàng,

Giải cứu người dân tộc Côn Ngô khỏi nước sôi lửa bỏng, chính là mục đích duy nhất trong hành động lần này của chúng ta. Nếu con chỉ vì nhất thời không nhẫn tâm, bỏ lỡ cơ hội lần này, trách nhiệm này con có gánh vác được không?

Hay là con nhẫn tâm nhìn đồng bào của chúng ta chịu mọi áp bức của Nhân Tộc? Đồ nhi không có Chỉ là đồ nhi… Chỉ là cảm thấy nhiệm vụ quan trọng bây giờ là đưa những người trong tộc được cứu thoát hôm nay ra khỏi thành.

Đương nhiên là phải đưa những người trong tộc ra khỏi thành, nhưng giết chết Lý Huyền là việc sớm muộn phải làm. Điện hạ. Hôm nay người ra tay giúp Tô cô nương giải cứu tù binh Côn Ngô, thật sự quá mạo hiểm. Ngươi đừng quên,

Mục đích đến đây lần này của chúng ta, chính là giúp đỡ cô ấy cứu những người trong tộc, như vậy cũng là giúp chính chúng ta. Sau đó, chúng ta còn phải giúp Do Liên cứu Long Hoàng. Ta không thể để cô ấy mạo hiểm một mình.

Nhưng việc này nhất định sẽ gây nên sự cảnh giác ở trong thành. Nếu như có sơ xuất gì thuộc hạ lo lắng việc này khó lòng mà kết thúc được. Đến lúc đó ta tự có sắp xếp. Xem ra cô ấy giận mình thật rồi.

Lẽ nào muốn cứu những đồng bào chịu khổ cực trong tộc mình, bắt buộc phải giết Lý Huyền thật sao? Cái tên ngốc Tiêu Phượng Minh này, không hiểu sao gần đây lúc nào cũng trốn tránh ta. Tại sao lại như vậy chứ? Ngươi nói xem tại sao hắn lại như vậy?

Nếu hắn chỉ là một tên ngốc vậy công chúa hà tất phải nhắc đến hắn suốt như vậy. Đâu có. Tên ngốc. Hình như là hắn. Nhưng sao trông có vẻ kỳ lạ thế nhỉ? Nửa đêm nửa hôm, không về ký túc, định đi đâu vậy nhỉ?

Chắc không phải lại bị mộng du rồi chứ? Đi, đi xem xem. Tiêu Phượng Minh. Bên này… Hay là bên này nhỉ? Sao tên ngốc này đột nhiên biến mất vậy. Chúng ta chia ra tìm thôi. Ngươi đi bên kia xem xem, ta đi bên này.

Công chúa, sao có thể để công chúa một mình mạo hiểm được. Có gì nguy hiểm cơ chứ. Mau đi đi, mau đi. Tiêu Phượng Minh. Tiêu Phượng Minh. Là huynh à? Tiêu Phượng Minh. Huynh đừng dọa ta. Tiêu Phượng Minh, là huynh à? Tiêu Phượng Minh.

Ta nói rồi, huynh đừng có dọa ta. Công chúa, Công chúa, Tiêu Phượng Minh ở bên này, mau qua đây. – Ở bên này. – Tiểu Anh. Sao hắn ta lại ngủ ở đây nhỉ? Đúng vậy đấy. Đi thôi. Đi. Tiêu Phượng Minh. Công chúa. Là… là Tiêu Phượng Minh. Tên ngốc.

Mau tỉnh dậy. Công chúa Vân Sam. Cô tìm ta à? Mời vào phòng, mời… Đứng lại. Ngồi ở đâu đây? Ở… Thôi xong rồi. Ta bị mộng du rồi. Tiêu Phượng Minh huynh giỏi thật đấy. Huynh… Huynh mộng du mà cũng chạy đến chỗ của công chúa. Ta bị mộng du.

Mộng du thì làm sao biết được sẽ đi đâu. Xin lỗi. Xin lỗi. Tìm hắn ta cả một buổi tối, không ngờ hắn ta lại ngủ ở đây. Công chúa tìm hắn, hắn tìm công chúa. Ngươi đúng là lắm lời. Công chúa. Lý Huyền, huynh không sao đấy chứ?

Trước giờ không chịu lên lớp, hôm nay sáng sớm đã gọi bọn ta lên lớp. Không có vấn đề gì đấy chứ? Tiêu huynh. Vẫn nên xin lỗi cô ấy thì hơn. Đi. Do Liên. Mục vương tử. Sao hắn ta lại đến nữa? Cứ như con ruồi vo ve làm phiền người khác.

Lý Huyền, huynh có biết chuyện tù binh tộc Côn Ngô bị cướp tối qua không? Sau đó thì sao? Huynh qua đây với ta, ta nói cho huynh biết. Ta không đi. Huynh không đi cũng phải đi. Huynh là hộ quốc sư đấy, đi, đi, đi.

Tối qua cha ta cho người đến nói với ta, nói còn có một số người tộc Côn Ngô bị che giấu ở ngoài thành. Còn có chuyện như vậy sao? Mà cho dù có, sao cha cô lại nói với cô chứ. Ông ấy sợ ta và muội muội đi ra ngoài chơi.

Ta nói cho huynh biết, Lý Huyền, sắp tới huynh cũng không nên ra ngoài thành nữa. Nói không chừng, buổi tối hai ngày tới người của tộc Côn Ngô có thể sẽ có hành động gì đó. Chỉ chuyện này thôi à? Được rồi, ta về đây. Lý Huyền, ta nói thật đấy,

Tuyệt đối không được đi ra ngoài thành, có người của tộc Côn Ngô thật đấy. Mục vương tử, huynh thấy cô ta nói là thật hay là giả? Tổng cộng bắt bao nhiêu người, ai đến cứu, tối qua chúng ta đã biết hết rồi.

Nếu thật sự vẫn còn có người bị giấu ở ngoài thành, người trong tộc cô tối qua đã nói với cô rồi. Chỉ sợ Vưu An thúc thúc, bọn họ cũng không biết chuyện. Thôi Phiên Nhiên sẽ không vô duyên vô cớ nói chuyện tộc Côn Ngô với Lý Huyền,

Cẩn thận có âm mưu. Để ta đi thám thính tình hình trước, rồi sẽ tính tiếp. Có lý. Cảm ơn Mục vương tử. Không có gì. Do Liên, ta biết cô vì chuyện triều hội các nước nên mới giận ta, cho nên mới cố ý xa cách ta.

Thực ra ta có thể xin lỗi cô, nhưng với thân phận của ta, cũng cần phải để ý đến thể diện một chút chứ? Cơ hội đến rồi. Do Liên, ta đến đây. Do Liên, sách của cô suýt nữa rơi rồi này. Lại là tên ruồi nhặng này. Do Liên,

Đừng tin tên ngụy quân tử này. May quá. Trả cho cô. Sau này cẩn thận hơn chút. Đều là do ta bất cẩn. Không sao. Lần sau ta sẽ chú ý hơn. Thật hay giả vậy. Do Liên, đừng tin hắn. Hắn không thật lòng với cô đâu. Ta mới là thật. Do Liên.

Được. Đừng, Do Liên. Đừng mà. Tim của ta, đau quá. Thường phó, người nói đúng, phải dạy dỗ đám người tộc Côn Ngô này. Đúng, đúng vậy. Dậy dỗ bọn chúng. Phải dạy dỗ, dạy dỗ. Được rồi, được rồi. Yên lặng. Tuy tộc Côn Ngô đang yếu thế,

Nhưng chúng ta cũng không được xem thường. Điểm này, mọi người nhất định phải nhớ. Lẽ nào hai người… Nhìn thấy rồi chứ? Có phải trong lòng rất khó chịu không?