Full HD | Phim Cổ Trang Viễn Tưởng, Hứa Khải & Ngô Giai Di | Thiên Vũ Kỷ Tập 11 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Thiên Vũ Kỷ Tập 11 Hóa ra là phải dùng linh lực hòa hợp với sức mạnh của linh cầu. Do Liên, cẩn thận! Vân Sam. Dùng linh lực. Tốt quá rồi. Được đấy. Tô Do Liên. Hay. Thế này coi như là hai điểm rồi chứ?
Vào rồi. Vào rồi. Linh cầu vào rồi. Mặt của ta. Mặt của ta. Tô Do Liên. Cô chơi xấu. Lý Huyền. Cô ta có ám khí. Huynh nhìn mặt ta xem. Ta thắng rồi, đưa lệnh bài cho ta. Cô phạm quy một cách ác ý, điểm số bị vô hiệu. Ta không có.
Tô Do Liên này cũng quá đáng thật đấy. Vì thắng mà bất chấp thủ đoạn. Đúng vậy. Không ngờ lại dùng đến cả chiêu xấu này. Chẳng phải chỉ là một trận đấu linh cầu thôi sao? Có cần phải liều mình như vậy không? Đúng vậy. Họ có ý đồ gì vậy?
Đúng vậy. Ai mà biết chứ. Quá nham hiểm! Lệnh bài đó quan trọng với cô như vậy sao? Quan trọng đến mức bất chấp thủ đoạn sao? Lý Huyền. Lý Huyền, huynh đứng lại cho ta. Đưa lệnh bài cho ta. Tại sao ta phải đưa cô? Làm người không được thất tín.
Đưa ta. Thất tín? Vậy cô nói cho ta biết, tại sao cô lại muốn có lệnh bài đến vậy? Vì trước khi thi đấu chúng ta đã thống nhất rồi, chỉ cần … Là trâm độc. Không cần huynh lo. Đi mà quan tâm bạn học Thôi của huynh đi.
Cô ta bị trâm độc của mình rạch vào mặt, đừng để lại bị hủy dung nhan đấy. Đi nào. Ta đưa cô đến tìm đại phu giải độc đã. Đừng hòng bỏ đi. Nắm lấy tay ta. Nắm lấy tay ta. Cẩn thận. Ca, huynh mau lên đây. Ca. Ca. Huynh không sao chứ?
Không sao. Người đâu? Không tìm thấy. Thường Thanh, sao rồi? Tìm thấy người chưa? Lý Huyền đâu? Đều tại cô. Tại cô hãm hại Tô Do Liên, nếu không thì làm sao Lý Huyền lại nhảy xuống đó được? Đúng. Tại cô ta lấy linh cầu đập vào trán ta trước. Cô.
Thôi Phiên Nhiên. Độc trên mặt cô là độc của Thôi gia các người. Nếu Do Liên muốn hại cô, vậy cô giải thích thế nào về độc này? Tỷ, sao tỷ có thể như vậy được chứ? Ta còn là tỷ của muội không vậy? Sao muội lại nói giúp cô ta?
Bây giờ không phải là vấn đề nói giúp ai. Tỷ quá đáng quá rồi đấy. Ta … Được rồi. Các ngươi còn có tâm trạng đứng đây cãi nhau sao? Tư nghiệp. Rốt cuộc chuyện này là sao? Đã tìm khắp một lượt rồi, không thấy người đâu. Bây giờ,
Nếu như hai bọn họ không phải đang ở đáy hồ thì e rằng đã bị rơi vào trong huyết sắc băng phong rồi. Huynh sao rồi? Không sao. Đây là nơi nào? Mùa này sao lại có băng tuyết ngập trời như vậy? Chẳng lẽ … Chẳng lẽ gì cơ?
Chẳng lẽ chúng ta … Là lệnh bài trên người ta đã khiến chúng ta đến đáy hồ thần bí này. Huynh… Huynh để ta xem vết thương của huynh trước đã. Lại muốn lén lút sờ mó ta hả? Lúc nào rồi mà huynh vẫn còn đùa như vậy được?
Sao huynh lại ngốc như thế chứ? Tại sao lại nhảy xuống theo ta thế? Sao nào? Đau lòng sao? Ai thèm đau lòng Huynh nhảy xuống làm gì? May là ta đã nhảy xuống. Nếu ta không nhảy xuống, cô đã nguy hiểm đến tính mạng rồi.
Vết thương trên người cô đã đỡ hơn chưa? Không sao. Chúng ta mau chóng rời khỏi đây thôi. Nào. Mặc dù hồ Kính Nguyệt này trông có vẻ chỉ là một con hồ bình thường. Nhưng thực tế, nó chính là một trong những bí cảnh nguy hiểm nhất của thư viện chúng ta.
Trên người Lý Huyền có lệnh bài hạng nhất, vì vậy tự nhiên đã mở ra cánh cửa bí cảnh. Nếu ta không đoán nhầm, hai người họ chắc chắn đã bị cuốn vào trong bí cảnh. Vậy không còn cách khác để vào bí cảnh nữa sao? Chẳng lẽ,
Chúng ta chỉ có thể trơ mắt chờ họ đi ra sao? Tư nghiệp, có phải còn có chuyện gì đó mà chúng ta đều không biết không? Sở dĩ bí cảnh này được gọi là một trong những bí cảnh nguy hiểm nhất, là vì muốn vào thì không dễ, muốn ra
Lại càng khó. Chẳng lẽ chúng ta không còn cách nào khác nữa sao? Có ra được hay không, thì phải xem số phận của hai đứa nó rồi. Huynh sao rồi? Không sao. Không chết được. Vết thương của ta có thể tự lành. Chút thương tích này không làm gì được ta đâu.
Đến lúc nào rồi mà còn lừa người? Lừa cô làm gì chứ? Cô xem, vết thương của ta sắp khỏi rồi này. Từ nhỏ đến lớn đều vậy cả. Ta cũng không biết tại sao. Coi như lần này huynh không lừa ta. Ta buồn ngủ quá. Ta muốn ngủ một giấc,
Muốn ngủ một giấc. Do Liên. Ngươi nói, Lý Huyền và Tô Do Liên cùng bị rơi xuống huyết sắc bí cảnh ư? Nghe Tạ tư nghiệp nói, bí cảnh này là do Nhất Thiên Thư thời thượng cổ tạo ra, chỉ vào được mà không ra được. Nói vậy thì
Hai người đó xem như lành ít dữ nhiều rồi. Mặc dù Mục vương tử vẫn đang tìm cách giải cứu hai người họ, nhưng thuộc hạ cảm thấy tình hình không khả quan cho lắm. Sao rồi, sao rồi? Huynh đã tìm ra cách phá giải bí cảnh chưa?
Đều tại lão già chết tiệt Tử Cực, cứ bắt Tiểu Huyền Huyền giữ lệnh bài hạng nhất làm gì cơ chứ? Lần này thì hay rồi, hại Tiểu Huyền Huyền thê thảm quá. Huynh đừng nổi giận nữa, mau tìm tài liệu đi. Vân Sam. Vân Sam.
Đây là tài liệu ta mới lấy, cô xem đi. Chẳng phải bình thường huynh có kiến thức uyên sâu lắm sao? Huynh đã tìm thấy cách phá giải bí cảnh chưa? Huynh xem đi. Bình thường ta chỉ đọc trận pháp thôi. Xong rồi, xong rồi.
Lần này bọn Tiểu Huyền Huyền thật sự chết chắc rồi. Huynh đừng có nói gở. Đúng vậy. Huynh đọc xong những quyển sách này rồi phải không? Được, được. Trận Bát Quái, trận Cực Đồ, đều mang hết đi. Do Liên. Do Liên. Tỉnh lại đi. Đây là … Các ngươi tỉnh rồi à?
Nước này cũng sôi rồi, có thể vào nồi rồi. Vào nồi? Vào nồi gì chứ? Do Liên. Do Liên. Lão già chết tiệt, ông định làm gì hả? Ông lão, ông định làm gì vậy? Làm gì á? Nấu cơm chứ còn gì. Tiểu tử thối, ngươi gào cái gì?
Hôm nay ăn cô ta trước, bữa sau sẽ đến lượt ngươi. Lão già thối, ông bị điên hả? Bao nhiêu thứ ngon ông không ăn, ông lại đi ăn thịt người. Ông thả cô ấy xuống đi. Món ngon mà. Lão phu sống một mình ở bí cảnh mấy trăm năm nay
Món gì cũng ăn rồi, chỉ chưa từng ăn thịt người sống thôi. Giờ ông trời đã ban tặng hai ngươi cho ta, là muốn để ta được nếm thử thức ăn tươi đấy. Khoan đã. Khoan đã. Ngươi lại muốn làm gì? Ông lão, ông nghĩ xem, ông nhìn đi, nha đầu thối này
Chẳng có tí thịt nào trên người cả. Ông ăn vào không thấy giắt răng sao? Đúng thật là hơi gầy. Đúng không? Ông nhìn lại cô ấy đi, Cả người chỗ đáng lẽ phải có thịt cũng không có chút nào. Lý Huyền, huynh nói lung tung gì thế? Ông lão,
Vừa rồi ta nghe nói, ông đã sống ở bí cảnh này mấy trăm năm. Lần này là ông trời phái bọn ta đến để hầu hạ ông đấy. Sao ông có thể ăn thịt bọn ta chứ. Ý của các ngươi là ông trời phái các ngươi đến đây,
Không phải để cho ta ăn sao? Còn không phải sao. Ông nghĩ xem chắc chắn ông trời cảm thấy ông một mình lẻ loi hiu quạnh nên mới cố ý phái bọn ta đến bầu bạn với ông. Nếu ông ăn bọn ta, há chẳng phải đã phụ lòng tốt của ông trời sao?
Đúng không? Đúng đó. Ông lão, bọn ta được ông trời phái đến đây bầu bạn với ông đấy. Ông không được ăn bọn ta. Cũng phải. Lão phu một mình ở bí cảnh này mấy trăm năm, cũng đúng là cô đơn thật. À có rồi.
Vậy chi bằng ta ăn một người, giữ lại một người. Dù sao vẫn còn một người cùng ta tiêu khiển, vậy cũng đủ rồi. Lão già chết tiệt, nếu ông dám ăn cô ấy, ta cho ông biết, ta cũng không sống nữa đâu. Tiểu tử thối, còn dám uy hiếp ta? Ta …
Nếu ông dám giết cô ấy, ta sẽ ném con chó của ông vào đấy. Tiểu tử thối, ngươi dám động vào Vượng Tài của ta, ngươi có tin ta … Ta ném đấy. Thế nào? Ông dám ném cô ấy xuống, thì ta cũng dám ném chó ông vào.
Vừa hay ta cũng chưa từng ăn thịt chó. Được, được, được. Ngươi thắng rồi, ngươi thắng rồi. Thế này đi, ta thả cô ta xuống. Ngươi cũng thả Vượng Tài của ta xuống. Vậy ông phải bảo đảm, ta thả chó xuống, ông cũng không được ăn bọn ta nữa.
Ngươi đừng có được voi đòi tiên. Nào. Được, được, được. Được. Ta bảo đảm. Thề đi. Ta thề. Ta không ăn các ngươi, được chưa? Do Liên. Cô sao rồi? Vượng Tài ơi. Hình như độc đã xâm nhập lục phủ ngũ tạng của ta rồi. Tiểu Vượng Tài của ta, bé ngoan.
Đúng đó. Trúng phải liệt tâm tán này, có thể sống được một canh giờ đã không dễ dàng rồi. Chi bằng nhân lúc còn thơm ngon, cho bọn ta nếm thử hương vị tươi ngon, đúng không, Vượng Tài? Ông biết độc này à? Ta đường đường là Thiên Thư lão nhân,
Trên trời dưới đất nào có chuyện gì ta không biết. Thiên Thư lão nhân? Thiên Thư? Ông chính là Thiên Thư lão nhân, không gì không biết, không gì không hiểu đó sao? Thế nào? Giờ đã biết sự lợi hại của ta rồi chứ? Vậy chắc chắn ông biết cách giải độc.
Ông lão, ta cầu xin ông cứu cô ấy. Ông cứu cô ấy có được không? Cứu cô ta? Dựa vào cái gì chứ? Vừa rồi xém chút ngươi đã luộc chín Vượng Tài của ta đấy. Ta không ăn các ngươi đã là tốt với các ngươi lắm rồi. Cứu cô ta? Còn lâu.
Lý Huyền. Thôi đi. E là ông lão cũng không có cách. Sống chết có số. Chúng ta không thể đấu với ông trời. Ta sẽ nghĩ cách cứu cô. Ngươi nói gì? Ta không chữa được cho ngươi á? Ta là Thiên Thư lão nhân đấy.
Thiên Thư lão nhân thì có ích gì chứ. Chẳng qua cũng chỉ là một con sâu cô đơn sống một mình trong bí cảnh từ lâu thôi mà. Không sao đâu. Do Liên, cô chết rồi, ta sẽ chết chung với cô.
Ít ra chúng ta có thể cùng bầu bạn trên đường xuống Hoàng Tuyền cũng còn hơn mấy người vất vưởng cô độc cả đời nhiều. Tiểu tử thối, còn dám xem thường ta? Còn định bỏ lại ta, để hai người cùng xuống Hoàng Tuyền á?
Hôm nay chắc chắn ta sẽ chữa khỏi cho cô ta, để hai ngươi thấy sự lợi hại của Thiên Thư gia gia ta. Cô ấy sao rồi? Sao rồi? Không chết được đâu. Đừng dùng cái tay thối đó của ngươi chạm vào cô ta. Tuy đã giải được độc
Nhưng cơ thể vẫn cần được hồi phục. Bao lâu nữa thì cô ấy có thể tỉnh lại? Mười canh giờ. Cái gì? Lý Huyền ngã xuống bí cảnh trong hồ Kính Nguyệt? Vâng. Thuộc hạ vừa nghe được tin tức từ thư viện Ma Vân,
Bí cảnh hồ Kính Nguyệt này, người bình thường không thể vào được. Mấy trăm năm nay, người bước vào đó không ai có thể sống sót bước ra. Nhanh lên. Mang giày. Nhanh, nhanh, nhanh. – Người, người định… – Nhanh lên. Bãi giá, đến thư viện. Đến thư viện ư?
Để làm gì ạ? Còn có thể làm gì chứ? Bổn cung thân là Thái tử, đường đường một hộ quốc sư lại đi ngã vào bí cảnh, đương nhiên bổn cung phải đến chia buồn chứ. Đi. – Đến thư viện. – Vâng. Mấy người các ngươi ở đây làm gì thế?
Miễn lễ, miễn lễ. Đáng tiếc. Đáng tiếc thật. Tuổi mới còn trẻ mà đã ra đi vậy rồi. Nhưng các ngươi cũng đừng quá đau buồn. Đó gọi là đạo trời có luân hồi, ác giả ác báo. Tên Lý Huyền này bình thường làm quá nhiều chuyện ác,
Đến cả ông trời cũng thấy chướng mắt. To gan. Chú ý lời nói của ngươi. Sao hả, Phong Thường Thanh? Dám vô lễ với bổn thái tử à? Điện hạ bớt giận. Thường Thanh huynh ấy nhất thời hồ đồ va phải người. Người đừng chấp nhặt với huynh ấy.
Chẳng qua hắn ta chỉ là một con chó bên cạnh Lý Huyền. Hiện giờ chủ nhân hắn không còn nữa. Tên chó sai là hắn cũng không còn tác dụng gì nữa. Tên Lý Huyền này đoán chừng sẽ không sống nổi bước ra khỏi hồ Kính Nguyệt đâu.
Các ngươi cũng về nhà sớm đi. Giải tán thôi. Sao hôm nay thời tiết đẹp thế nhỉ! Sao vẫn chưa tỉnh vậy? Chắc cũng sắp đến mười canh giờ rồi mà nhỉ. Lão già thối tha đó không lừa mình đấy chứ? Không được. Mình phải đi hỏi thử ông ta. Do Liên.
Ta … Tỉnh rồi. Cảm thấy thế nào? Nào, từ từ. Nào. Ta đỡ hơn nhiều rồi. Chúng ta đang ở đâu vậy? Trong căn nhà của lão già thối đó. Ông ấy đã giải độc giúp cô rồi. Nơi này nguy hiểm quá, chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây thôi.
Giờ cô đang bị nội thương, không được tùy tiện cử động, phải tĩnh dưỡng cho thật tốt. Hơn nữa, vừa rồi ta nhìn thấy xung quanh đây toàn là băng tuyết. Chắc chắn nhất thời sẽ không thể ra khỏi đây đâu. Chờ cô dưỡng thương xong
Chúng ta sẽ tìm cơ hội thoát ra sau. Được không? Nhưng Thiên Thư lão nhân nói muốn ăn thịt chúng ta đó. Cô yên tâm đi. Ta sẽ không để ông ấy làm hại cô đâu. Nghe huynh vậy. Đói chưa? Ta nấu chút đồ cho cô ăn. Chờ ta.
Cảm ơn ông nhé, ông già. Ở chỗ ông có món gì ngon không? Nếu ngươi còn ồn ào nữa ta sẽ ăn ngươi đấy. Ngon không? Ngon lắm.