Full HD | Phim Cổ Trang Viễn Tưởng, Hứa Khải & Ngô Giai Di | Thiên Vũ Kỷ Tập 27 | iQiyi Vietnam

[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Thiên Vũ Kỷ Tập 27 Ta là người của tộc Côn Ngô. Ta là người của tộc Côn Ngô. Cô hãy để một mình huynh ấy bình tĩnh lại đã. Lão già, có phải là ông đang chơi ta không?

Ta có thể khống chế được cái chuông này của ông nhưng sao có thể khống chế được cơn gió này. Không đợi nữa, bây giờ ta muốn luyện. Tiểu tử chết tiệt, ta cho ngươi thêm một canh giờ nữa, luyện ra chút thành quả cho ta xem đi.

Đừng có làm ta thất vọng đấy. Nói cứ như ông vừa nói xong là ta biết làm ngay được ấy. Thứ xấu xa. Sư…sư phụ…đừng qua đây. Chỗ này quá nguy hiểm. Bây giờ ta đang dùng linh lực mạnh nhất để khống chế bọn chúng.

Người mà qua đây ta sợ sẽ làm người bị thương. Ta cũng sắp bị thương rồi. Sư phụ, đừng qua dây. Mau đi đi. Mặc kệ ta đi, sư phụ. Cẩn thận. Đừng mà, sư phụ. Đã bảo rồi đừng có qua đây, Sao người chẳng nghe lời gì hết.

Người đi đâu đấy, sư phụ? Sư phụ. Sư phụ. Lão già chết tiệt. Tiểu tử chết tiệt kia, ngươi làm gì vậy? Ta chẳng làm gì hết. Ngươi… không làm gì hết? Ngươi… Sư phụ, ông đánh thật à? Tiểu tử chết tiệt này,

Ngươi có biết rượu ở chỗ ta đều là rượu tốt nhất không hả? Bị ngươi làm hỏng hết cả rồi. Rượu của ta. Sư phụ, có thích khách. Sư phụ, đừng đùa nữa. Ban ngày đánh chưa đủ, muộn như vậy rồi còn chạy đến nhà đánh ta nữa. Cầm lấy.

Người bắt ta uống thuốc độc tự vẫn ư? Tiểu tử chết tiệt, ngươi nhìn cái mặt của ngươi bên thì bầm, bên thì tím. Dùng thuốc này bôi lên mặt đi. Người bị sao vậy, sư phụ? Có phải người bị lương tâm trách cứ, cảm thấy hổ thẹn với ta không?

Được rồi, được rồi, ta tha thứ cho người. Ta… ta hận một nỗi không thể vặt đầu của ngươi ra. Tiểu tử chết tiệt. Sư phụ, chờ một chút. Lại sao nữa? Sư phụ, thực ra ta vẫn luôn muốn hỏi người. Tại sao có bao nhiêu người như vậy,

Người lại cứ phải chọn ta làm hộ quốc sư chứ? Lẽ nào, người đã làm chuyện gì đó có lỗi với ta phải không? Người nói đi. Người làm chuyện gì có lỗi với ta. Được. Ta nói cho ngươi biết, được lợi lộc mà còn không biết đường cảm ơn lấy một câu.

Tiểu tử chết tiệt. Tô cô nương, xin cô hãy về đi. Hôm nay vương tử của chúng tôi không tiếp khách. Ta sắp khởi hành về Thiên Khải rồi. Muốn cảm ơn và cáo biệt Mục vương tử. Sau này thực sự không biết đến khi nào, mới có thể gặp lại.

Tô cô nương, cô hãy mau đi đi. Sau này cũng đừng bao giờ gặp lại vương tử của chúng tôi nữa. Có phải là huynh ấy đang có chuyện gì không? Không có chuyện gì. Có thể có chuyện gì được chứ?

Chỉ là vương tử của chúng tôi không muốn gặp cô mà thôi. Cô mau về đi thì hơn. Không tiễn. Vâng. Điện hạ, Tô cô nương đã ra khỏi thành rồi. Cô ấy đi được là ta yên tâm rồi. Đến lúc người phải uống thuốc rồi. Do Liên. Vương tử. Vương tử.

Vương tử. Vương tử. Vương tử. Lần này ta quay về giải cứu Long Hoàng, liệu huynh còn ngăn ta lại không? Long Hoàng là cữu cữu của ta, mẹ ta vì muốn bảo vệ ông ấy, ngay cả tính mạng cũng không cần. Ta lấy lý do gì mà ngăn muội được chứ?

Nghĩ lại lúc trước, ta bị Tử Cực lừa dối như một tên ngốc, lừa ta rằng người của tộc Côn Ngô đều là tội ác tày trời. Bây giờ ta mới hiểu ra, hóa ra người độc ác nhất lại là Tử Cực. Từ đây xuất phát chỉ còn 30 dặm nữa

Là đến được thành Kình Thiên rồi. Đến nơi ta sẽ không đi cùng với mọi người nữa. Vậy huynh đi đâu? Ta có việc riêng của mình. Long Vi Nhi à Long Vi Nhi. Huynh làm việc gì cũng làm cho người ta không khai thác được gì hết.

Vậy huynh muốn khai thác được gì từ chỗ của ta? Báo. Chuyện gì? Có người tự ý xông vào quân doanh nói là muốn tìm Lý công tử. Tiểu Huyền Huyền. Đúng là rất lâu rồi không gặp. Qua đây. Tiểu Huyền Huyền, tránh xa cô ấy ra một chút.

Tô Do Liên, cô là một yêu nữ. Phiên Nhiên, cất kiếm đi. Lý Huyền, giờ huynh vẫn còn bảo vệ cô ta. huynh đã quên những bạn học bị chết oan kia rồi sao? Đúng vậy. Những người đó đều không phải do cô ấy giết. Lý Huyền,

Có phải huynh đã bị yêu nữ đó mê hoặc rồi không? Đúng là không phải do cô ấy làm. Người trong thành và trong thư viện, là do Tiêu Phượng Minh làm. Tiêu Phượng Minh? Sao có thể như vậy? Chuyện này quá hoang đường.

Nói một cách chính xác là tâm ma của Long Hoàng. Tiêu Phượng Minh chẳng qua chỉ là một con rối bị tâm ma khống chế mà thôi. Chả trách huynh ấy xúi giục Thái tử cướp ngôi. Cướp ngôi? Bây giờ là Thái tử cầm quyền sao?

Ta đã nhận được tin báo từ lâu rồi. Bây giờ có lẽ huynh phải chuyển sang gọi huynh ấy là Hoàng thượng rồi. Tuy hắn ta đã xưng đế, nhưng người nắm quyền trong thành lại là Tiêu Phượng Minh. Giờ thành Kình Thiên đã đại loạn,

Bách tính lưu lạc không nơi nương tựa. Ngay cả đại thần phản đối hắn ta, cũng bị bọn chúng đuổi cùng giết tận. Thư viện Ma Vân bị hủy hoại. Ngay cả Tử Tôn cũng bị nhốt ở trong thư viện, sống chết không biết thế nào. Tử Tôn, người tìm bọn con.

Các ngươi lập tức ra ngoài thành đi càng xa càng tốt. Tử Tôn, đã xảy ra chuyện gì vậy? Hiện giờ bầu trời đã có thay đổi lớn, chắc sẽ có chuyện lớn xảy ra. Nếu như bọn con đi rồi, một mình Tử Tôn người… Các ngươi không cần lo cho ta.

Lập tức rời khỏi đây. Đi thôi. Một mình Tử Tôn ông ấy canh giữ thư viện Ma Vân. Còn mấy người bọn ta nhân lúc hỗn loạn trốn ra khỏi thư viện. Bây giờ thành Kình Thiên đã trở thành địa ngục trần gian rồi. Đâu đâu cũng giết người,

Khắp nơi đều là dân tị nạn. Họ cũng chỉ là người dân vô tội. Ngươi… Cuối cùng cũng tới rồi. Theo sự triệu hồi của ta, cuồng lôi giáng xuống. Phong ấn Long Hoàng đã làm tổn hại mất một nửa linh lực của ngươi.

Ngươi có chắc bây giờ ngươi vẫn là đối thủ của ta chứ? Sợ rồi sao? Ngươi yên tâm. Bây giờ ta sẽ không giết ngươi. Ta sẽ cho ngươi cảm nhận cảm giác đau đớn khi bị giam cầm như thế nào. Đừng nói nhiều nữa. Bách diệm vào vị trí.

Lửa cháy phừng phừng. Với năng lực của mấy người các ngươi thực sự không phải là đối thủ của hắn. Vì thế chúng ta phải nhanh chóng quay về cứu Tử Tôn. Hóa ra những ngày ta ở không đó thành Kình Thiên đã xảy ra nhiều chuyện như vậy.

Huynh đã nghĩ ra phải làm thế nào chưa? Ta hy vọng ông ấy vẫn còn sống. Có như vậy… như vậy ta mới có thể đích thân hỏi ông ấy, tại sao lại giết mẹ của ta. Tiểu tử chết tiệt, cuối cùng ngươi cũng đã đến. Yêu nữ Côn Ngô. Lý Huyền.

Các ngươi… Do Liên, hãy đến phòng ngủ, lệnh bài chắc là ở trong hũ rượu. Lát nữa ta sẽ qua đó. Lý Huyền. Ta biết rồi. Lý Huyền. Lý Huyền. Ngươi là Nhân Tộc, sao ngươi lại có thể câu kết với yêu nữ Côn Ngô làm việc xấu. Nhân Tộc.

Tử Cực, ông nói dối bao nhiêu năm như vậy, ông vẫn chưa thấy chán sao? Sao ông lại nhìn ta như thế? Chột dạ à? Bao nhiêu năm nay ông trăm phương nghìn kế xóa bỏ kí ức của ta đi, không cho phép ta nhắc đến mẹ của ta,

Không phải là sợ có ngày hôm nay sao? Ngươi… kí ức của ngươi đã khôi phục rồi sao? Đúng vậy. Ta không những đã khôi phục được kí ức, ta còn biết rằng ai đã giết chết mẹ của ta. Đúng vậy. Năm đó là chính ta đã ngộ sát mẹ của ngươi.

Đại trận Trầm Nguyệt chỉ có thể nhất thời áp chế được Long Hoàng, muốn phong ấn Long Hoàng hoàn toàn, thì cần có máu tươi của hoàng tộc Côn Ngô. Hôm đó trận pháp đã xong, có thể dễ dàng giết chết được Long Hoàng, nhưng vào giây phút cuối cùng mẹ của ngươi

Lại liều mình chắn đòn chí mạng của ta. Muội muội. Nhưng ta làm như vậy đều là vì cả Nhân Tộc. Vì Nhân Tộc? Nhân Tộc và tộc Côn Ngô vốn dĩ có thể chung sống hòa bình. Là do ông. Là do ông. Ông lo sợ thực lực của tộc Côn Ngô,

Vì thế mới lợi dụng cha ta giết hại mẹ ta, rồi đi phong ấn Long Hoàng. Ta không làm sai. Kẻ mạnh được kính trọng, kẻ nào thích ứng sẽ được sinh tồn. Số mệnh đã an bài Nhân Tộc và tộc Côn Ngô cuối cùng cũng phải có một trận chiến.

Không diệt Long Hoàng, Nhân Tộc làm thế nào để giúp cho bách tính của mình được yên ổn? Kẻ mạnh được kính trọng? Ông luôn dùng trái tim hẹp hòi của mình để đi suy đoán tộc Côn Ngô, gây ra tàn sát. Trận đại chiến năm đó,

Tộc Côn Ngô và Nhân Tộc thương vong vô số. Bây giờ tâm ma lại chém giết bừa bãi người vô tội ở thành Kình Thiên. Tất cả những chuyện này đều là do ông gây ra cả. Đó chính là hậu quả mà ông muốn sao?

Đó chính là bách tính được yên ổn mà ông nói sao? Được thôi. Lý Huyền. Nếu ngươi muốn giết ta để báo thù cho mẹ mình, vậy ngươi cứ làm đi. Ra tay đi. Tiểu tử chết tiệt, ngươi lấy trộm rượu quế hoa để trị thương cho ta.

Ngươi không sợ sau khi ta chữa khỏi vết thương, thì sẽ càng ép ngươi luyện công nghiêm khắc hơn sao? Ban đầu nghe nói ông bị bệnh ta đã rất vui. Nhưng qua mấy ngày thì phát hiện ra rằng, ngày nào không có ông ở bên cạnh cằn nhằn

Thì thấy không quen cho lắm. Tiểu tử chết tiệt. Tiểu tử chết tiệt. Tiểu tử chết tiệt. Giao đá thánh nữ ra đây, ta tạm thời sẽ tha chết cho ngươi. Quả nhiên ngươi không phải là Tiêu Phượng Minh. Sao ta có thể là đồ phế vật đó được.

Huynh ấy mà là phế vật, thì ngươi chính là kí sinh trùng còn không bằng phế vật. Chỉ là một thánh nữ cỏn con, mà cũng dám nói năng hỗn láo với ta. Do Liên. Không sao chứ? Không sao. Điện hạ, thư viện đã đại loạn, đúng như người dự đoán.

Tiêu Phượng Minh đã bị bọn Lý Huyền kìm chân lại rồi. Bệ hạ. Bệ hạ. Bệ hạ, nguy rồi. Bệ hạ. Đánh… đánh…đánh vào đến nơi rồi. Bệ hạ. Bệ hạ, người ở đâu vậy? Bệ hạ. Ngươi…ngươi hoảng hốt kêu gào cái gì thế?

Bệ hạ, nhị hoàng tử đã đánh vào đến nơi rồi. Tiêu Phượng Minh đâu? Lập tức tìm hắn ta lại đây cho ta. Thuộc hạ không nhìn thấy Tiêu đại nhân, bệ hạ… Nhị điện hạ khí thế ầm ầm, Tiêu Phượng Minh đó e là thấy chuyện không ổn,

Nên đã chạy trốn rồi. Chạy rồi? Vậy ngươi còn ngẩn ra đó làm gì? Còn không mau dẫn người ra đánh cho ta. Không kịp nữa rồi. Quân phản loạn đã bao vây cả hoàng cung, sắp đánh vào đến trong này rồi. Bệ hạ, người hãy bảo trọng.

Thái tử bây giờ định đi đâu thế? Long Vi Nhi. Ngươi cả gan hỗn láo trước mặt trẫm. Ngươi… ngươi… ngươi… ngươi còn tập trung quân nữa, ngươi muốn tạo phản hay sao? Ngươi… các ngươi… các ngươi… các ngươi định làm gì? Định làm gì? Trẫm là cửu ngũ chi tôn.

Đám loạn thần tặc tử các ngươi. Các ngươi thả ta ra. Các ngươi thả ta ra. Các ngươi thả ta ra. Bây giờ ta cho huynh cơ hội, nói lại một lần nữa những lời mà huynh vừa nói. Trẫm nói, nếu như đệ đã thích ngai vàng như vậy,

Chi bằng ta nhường cho đệ. Nhường ngai vàng này cho đệ, đệ thấy thế nào? Nhường? Nhị đệ nói đúng, trẫm trả hoàng vị này… trẫm trả hoàng vị này cho đệ. Hoàng vị này vốn dĩ là của đệ mà. Nhị đệ. Nhị đệ. Chúng… chúng ta là huynh đệ ruột thịt.

Đệ… đệ không thể giết ta được. Hoàng huynh. Huynh cướp ngôi ép vua thoái vị, đại nghịch bất đạo. Bảo ta tha cho huynh thế nào được. Không, không, không. Đó đều là do Tiêu Phượng Minh ép ta làm. Nhị đệ khai ân. Hoàng huynh biết sai rồi. Nhị đệ tha mạng.

Giải tên bất hiếu với vua cha, đại nghịch bất đạo này xuống. Giam cầm vĩnh viễn. Điện hạ, tìm thấy Hoàng thượng rồi. Hoàng thượng bị giam lỏng trong lãnh cung. Chính ngươi đã giết các bạn học ở thư viện Ma Vân của bọn ta? Đúng vậy thì sao?

Nếu ngươi đến đây rồi, vậy thì cùng chết với chúng đi. Sao mọi người lại đến đây vậy. Một mình huynh đánh thật chẳng nghĩa khí gì hết. Không biết lượng sức mình. Mở trận.