Full HD | Phim Cổ Trang Viễn Tưởng, Hứa Khải & Ngô Giai Di | Thiên Vũ Kỷ Tập 15 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Thiên Vũ Kỷ Tập 15 Huynh ở đây đợi ta, ta sẽ quay lại ngay, không được đi đâu đấy. Công chúa, thân phận của người cao quý, hoàn toàn không cần đích thân làm. Hơn nữa, người nhìn xem con gà trống đó,
Nó hung dữ quá. Chính là nó. Công chúa, không phải chứ? Người định… Công chúa. Công chúa. Công chúa, công chúa, bên đó. Tên ngốc đó kiếp trước phải tích được nhiều đức lắm nên kiếp này mới được thưởng thức món canh do bổn công chúa tự mình nấu.
Mệnh của hắn cũng tốt quá rồi đấy. Phụ hoàng và mẫu hậu còn chưa từng được ăn nữa. Cô quay lại rồi à? Đây… Đây là cái gì? Canh gà làm cho huynh đấy. Mau nếm thử đi, mau thử đi. Đây không phải là lại do cô nấu đấy chứ? Đúng vậy.
Đây là món mà bổn công chúa đích thân nấu cho huynh đấy. Tiêu đời rồi. Lại là cô ấy nấu. Đây là lần đầu tiên ta nấu canh, không biết ăn có ngon hay không. Không, không, không, không, không có gì. Cái này là ta mất rất nhiều công sức ra nấu đó.
Ta uống. Ta uống. Nhìn biểu cảm của huynh sao cứ cảm thấy như là rất khó uống vậy? Ngon lắm. Rất ngon. Chắc chắn rồi. Đây là món mà đích thân bổn công chúa nấu mà. Sao lại… Sao lại đắng như thế này được? Vân Sam công chúa,
Trong canh này của cô có hạnh nhân đắng. Hạnh nhân đắng? Đó không phải là miếng gừng sao? Đây là hạnh nhân đắng. Xấu hổ chết đi được. Vứt cái canh này đi vậy. Đừng, đừng, đừng. Cô đừng có lãng phí thế. Ta vẫn có thể uống được. Bạn học Tiêu,
Huynh ở đây làm gì với Vân Sam công chúa thế? Xin… xin lỗi. Bọn… bọn ta không làm gì cả. Được rồi, được rồi, còn chưa làm gì sao? Tay nắm lấy tay rồi, có phải không? Đúng thế, đã nắm lấy tay của nhau rồi. Ta với huynh ấy làm gì, nói gì,
Cần các ngươi quan tâm hay sao? Còn dám ăn nói linh tinh nữa, có tin ta móc mắt các ngươi ra không? Vân… Vân Sam công chúa không sao đâu. Vân Sam công chúa tính tình nóng nảy như vậy, thế này mà lấy về làm vợ thì có chịu nổi không cơ chứ?
Tiêu huynh, huynh hãy tự cầu phúc cho bản thân mình đi. Bọn họ chỉ nói bừa mấy câu linh tinh thôi, cô đừng để trong lòng nhé. Đừng nghe bọn họ nói. Nhưng mà lời ta nói, cô có thể để trong lòng. Huynh. Tiêu huynh. Huynh nhìn xem cô ấy hung dữ vậy.
Vân… Vân Sam công chúa. Bạn…bạn học Biên xưa nay đã thích nói đùa. Cô đừng có để ý. Biên Lệnh Thành, đừng trách ta không nhắc nhở huynh, nếu còn dám ăn nói linh tinh, có tin ta sẽ cắt lưỡi của huynh đem đi ngâm rượu uống không? Được, được, được.
Ta không nhìn thấy gì hết. Ta không nhìn thấy gì hết nhé. Huynh cứ nghỉ ngơi trước đi. Ta đi trước đây. Đa…đa tạ. Còn nấu cả canh gà nữa à? Cái này, cái này… Tiếc thật. Tiếc thật. Tiếc cái gì? Huynh nói bát canh này à? Ta nói Vân Sam công chúa.
Một tiểu mỹ nhân xinh đẹp như vậy, mà trời lại sinh cho đôi mắt kém, nhìn trúng một tên mọt sách ngốc nghếch như huynh. Ta và Vân Sam công chúa trong sáng, bọn ta không có hành động gì vượt quá giới hạn. Bạn học Biên,
Huynh nói với ta thì có tác dụng gì chứ? Bây giờ chuyện của hai người, đều lan truyền khắp cả thư viện rồi. Vốn dĩ ta còn bán tín bán nghi, nhưng nhìn thấy hai người… Huynh cũng có cao tay đấy. Xem ra ta đã xem thường huynh quá rồi. Không… không.
Không phải như huynh nghĩ đâu. Không phải như huynh nghĩ đâu. Ta… Đừng giải thích nữa. Được rồi. Vừa nãy mọi người đã tận mắt nhìn thấy rồi. Bây giờ dư luận có sức mạnh vô cùng ghê gớm. Lời đồn thật đáng sợ. Cho dù hai người không có gì
Người khác cũng sẽ không tin. Nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa hả? Ta đang nói chuyện với huynh đấy, huynh có nghe thấy không? Đây là bát tự của lệnh công tử và Thôi tiểu thư. Đại sư nói rồi, hai người kết hợp thì đúng là mệnh trời ban.
Lệnh công tử nếu như mà lấy được Thôi tiểu thư về làm vợ, có thể đảm bảo một đời bình an. Được lắm. Được. Huynh làm gì vậy? Nhìn ta bằng ánh mắt gì thế? Kì lạ. Quá kì lạ. Kì lạ gì chứ?
Người nào đó sau khi quay về liền trở nên kì lạ. Vậy sao? Trở nên xinh đẹp một cách kì lạ. Vốn dĩ Do Liên rất là đẹp mà. Cô không hiểu. Ta nói đẹp, là kiểu đẹp nữ tính. Vốn dĩ là nữ giới mà. Ý ta là tình yêu.
Cô gái được tình yêu làm cho tươi sắc. Huynh nói là Do Liên và Lý Huyền. Mãi cô mới hiểu ra à. Do Liên, cô với Lý Huyền thực sự… Không có. Cô đừng nghe huynh ấy nói linh tinh. Do Liên, cô nói thật với ta đi.
Cô và Lý Huyền đã xảy ra chuyện gì, tại sao sau khi hai người ra khỏi bí cảnh, thì lại gắn bó như keo thế? Nhìn xem, chột dạ rồi đúng không? Do Liên, ta nghe thấy thường phó Huyền Minh nói rằng, bí cảnh đó rất kinh khủng.
Cô kể cho ta nghe xem, bên trong bí cảnh đó rốt cuộc như thế nào? Đúng vậy. Cái đó thì có gì mà sợ chứ. Họ chỉ dọa mọi người, sợ mọi người tự ý xông vào thôi. Tỷ tỷ. Tiểu thư, ta lui xuống trước đây.
Muội vẫn còn biết ta là tỷ tỷ của muội à? Còn tưởng muội nhận người khác là tỷ tỷ rồi cơ đấy. Tiếng gà cú ở đâu thế, trời sắp tối rồi, sao vẫn còn kêu vậy? Huynh nói ai là gà cú hả? Trong lòng gà cú tự biết. Thôi vậy, thôi vậy.
Không thèm so đo với huynh. Nể tình huynh và Lý Huyền là huynh đệ, tránh sau này huynh ấy bảo ta, phu nhân hộ quốc sư tương lai mà lại không hòa hợp với huynh đệ của huynh ấy. Phu nhân hộ quốc sư gì chứ? Cái gì?
Muội muội của ta lẽ nào không nói cho cô biết sao? Bà mối đã xem bát tự của ta và Lý Huyền rồi. Không bao lâu nữa hai bọn ta sẽ thành thân. Do Liên, ta vốn định nói cho cô rồi, nhưng mà ta… Muội đừng có nhưng mà, nhưng mà nữa.
Ta biết muội muốn tốt cho ta, muội sợ chuyện tốt như vậy sẽ bị người khác làm hỏng chuyện. Dù sao có một số người, mặt dày như thế, chuyện tốt gì cũng làm ra được. Cô ăn nói linh tinh cái gì thế?
Tiểu Huyền Huyền sao lại có thể lấy cô làm vợ được chứ? Huynh… Thôi vậy, thôi vậy. Ta không so đo với huynh nữa. Tự huynh đến Lý phủ mà hỏi đi. Mọi người ăn thong thả nhé. Ta đi trước đây. Do Liên. Ta… Ta lấy cái này, còn cái này nữa. Được.
Đủ chưa? Cảm ơn nhé. Huynh à, sao hai người lại… Sao lại đi cả vậy. Cho ta thêm ít cái này nữa. Được. Do Liên. Mục vương tử. Huynh cũng ăn xong nhanh vậy sao? Ta vừa thấy cô đi ra, không yên tâm, nên đi ra theo xem thế nào. Ta không sao.
Thực ra mấy lời của bạn học Thôi, cô không cần phải để trong lòng. Lý Huyền không có ý gì với cô ấy cả. Mọi người đều nhìn ra hết. Nếu như cô không tin, ta cùng cô đi tìm Lý Huyền trực tiếp hỏi cho rõ. Không cần đâu, không cần.
Không cần thiết phải làm như vậy. Cho dù huynh ấy có lấy người khác, thì cũng không liên quan gì đến ta hết, không phải sao? Ở đây. Tiêu Phượng Minh, huynh đi đâu thế? Ở đây có chỗ. Ta… Ta qua bên đó ngồi. Ta bảo huynh ngồi thì huynh ngồi đi.
Yên Nhiên. Tô Do Liên làm sao vậy? Vừa nãy cô ấy chẳng thèm để ý đến ta. Để ý đến cô? Giấc mơ được gả vào hào môn của cô ta đã tan tành rồi. Cô ta còn có tâm trạng để ý đến cô nữa sao? Hào… hào môn gì thế?
Thôi Phiên Nhiên nói Tiểu Huyền Huyền sắp thành thân với cô ta. Ta nói này, Lý Huyền thành thân với cô ta? Ta thà tin Lý Huyền thành thân với huynh còn hơn. Vậy thì thành thân đi. Mấy lời vớ vẩn như vậy mà cô cũng có thể bịa ra được. Bình thường,
Lý Huyền còn không thèm nhìn cô ấy chứ. Ta đâu có giống một số người. Thân là công chúa, lại có thể làm ra chuyện xấu hổ, tự ý hẹn ước trọn đời với người khác. Không có lệnh của cha mẹ, lời của bà mối,
Thì ta không thể nào nói linh tinh được. Cô dám bêu xấu bổn công chúa? Bêu xấu cô? Chuyện xấu xa kia của cô và Tiêu Phượng Minh, cả thư viện của chúng ta còn có ai là không biết chứ. Thân là công chúa Sa Quốc,
Mà lại có thể làm ra chuyện xấu hổ như thế, vậy mà vẫn còn mặt mũi ở đây rêu rao. Cô thấy chưa, cô xấu hổ quá hóa giận rồi đấy. Cô có tin ta sẽ khiến cô sau này không nói được nữa không? Huynh cản ta làm gì?
Huynh không nghe thấy mấy lời mà cô ta vừa nói hay sao? Ta phải dạy dỗ cô ta tử tế mới được. Nếu như bọn họ đều không tin, vậy thì ta sẽ chứng minh cho bọn họ thấy. Huynh… huynh chứng minh bằng cách nào? Mọi người đều biết,
Học viện có một vạn ba nghìn bức trận đồ. Thường phó từng nói, thuộc được một vạn ba nghìn bức trận đồ, thì có thể che trời qua sông, đạp đổ núi. Tiêu Phượng Minh, mọi người đều nói đùa thôi, huynh đừng coi là thật.
Mọi người nói ta thế nào, ta mặc kệ. Nhưng chuyện này, đã ảnh hưởng đến thanh danh của Vân Sam công chúa. Vì thế ta phải đứng ra chứng minh sự trong sạch của Vân Sam công chúa, ngăn chặn những lời đồn hoang đường. Tiêu Phượng Minh, huynh định làm gì?
Dùng linh làm khế ước, lấy thần làm mối. Mặt trăng làm cho cảnh đẹp, mặt trời chứng giám lòng ta. Dùng linh làm khế ước, lấy thần làm mối. Mặt trăng làm cho cảnh đẹp, mặt trời chứng giám lòng ta. Dùng linh làm khế ước, lấy thần làm mối.
Mặt trăng làm cho cảnh đẹp, mặt trời chứng giám lòng ta. Mặt trăng làm cho cảnh đẹp, mặt trời chứng giám lòng ta. Trận đồ này không phải là mê hồn chân ngôn trận sao? Đúng vậy, đúng vậy. Chính là mê hồn chân ngôn trận.
Mê hồn chân ngôn trận là trận đồ gì thế? Nghe nói trận pháp này sẽ không làm thương người bị nhốt trong đó. Người vào trong trận pháp thần trí mơ hồ, hỏi gì đáp nấy, tuyệt đối không nói dối. Còn có loại trận pháp này cơ à?
Sao ta lại không biết nhỉ. Thứ huynh không biết còn nhiều lắm. Huynh hãy đọc thêm nhiều sách vào. Có gì ghê gớm chứ? Không phải chỉ là một trận pháp vớ vẩn thôi sao, cũng đâu biết là thật hay là giả. Biên Lệnh Thành, có giỏi thì tự mình vào trong,
Xem là thật hay là giả. Có phải không mọi người? Đúng vậy, tự mình vào đi. Tự mình vào trong đi. Thử xem đi. Mọi người chắc chắn muốn ta vào trong đó chứ? – Đúng vậy. – Đúng vậy. Vào trong đi, vào đi, vào đi.
Không sợ lỡ đâu ta sẽ nói ra cái gì đó sao? Vậy huynh đừng vào nữa. Đùa đấy. Ta đi, ta đi, ta đi. Tiêu Phượng Minh, huynh có bao nhiêu ngân lượng? Giấu ở chỗ nào? Hỏi cái này à? Hết rồi. Dùng mua sách hết rồi. Vậy huynh sống kiểu gì được?
Giúp bạn học làm bài, giúp học viện dọn vệ sinh. Vậy cũng được sao? Mọi người đều hỏi câu hỏi kiểu gì vậy? Để ta hỏi cho. Tiêu Phượng Minh. Giữa huynh và Vân Sam có quan hệ bất chính không? Câu hỏi này được đấy. Không có. Không thể nào.
Trước đây ta đã nghe Vân Sam nói với Dục Mẫn, cô ấy cảm mến huynh. Đó là do để thoát khỏi sự quấy rầy của tiểu hầu gia nên mới nói dối như vậy. Vậy… Vậy nếu huynh không có quan hệ bất chính với cô ấy
Tại sao trước đây trong trận đấu linh cầu, huynh lại cứu cô ấy không màng đến bản thân? – Đúng vậy. – Đúng thế. – Đúng là vậy. – Tại sao chứ? Tại sao? Bọn ta vốn là bạn học, lại là chiến hữu. Ta bảo vệ cô ấy, là chuyện đương nhiên.
Đồ ngốc. Không đúng, chắc chắn có vấn đề ở đâu đó. Trận pháp này chắc chắn có vấn đề. Là cô hỏi sai rồi. Tiêu Phượng Minh, ta hỏi huynh, có phải huynh thích Vân Sam không? Đúng. Ta thích. Thích Vân Sam. Muội xem. Huynh hỏi vớ vẩn cái gì thế?
Đừng kích động, đừng kích động. Đây không phải là Tiêu Phượng Minh tự mình muốn chứng minh trong sạch hay sao. Tiêu Phượng Minh, huynh nói lại lần nữa xem, có phải huynh thích công chúa Vân Sam hay không? – Đúng vậy. – Nói đi. Tiêu Phượng Minh, huynh không được nói. Thích.
Thích. Huynh ấy thừa nhận rồi, huynh ấy nói rồi. Huynh ấy nói huynh ấy thích Vân Sam. Thích Vân Sam công chúa. Mọi người đều nghe thấy cả rồi chứ? Tiêu Phượng Minh thừa nhận huynh ấy thích Vân Sam. Vân Sam, cô còn có gì để nói nữa không? Ta…
Tỷ, tỷ đừng ép bọn họ nữa. Ta ép bọn họ bao giờ chứ? Đây là họ tự làm tự chịu. Cái cô gà cú này. Đợi một chút, đợi một chút, đợi một chút. Cô gọi ai là gà cú hả? Gà cú. Không đúng, nói nhầm rồi, nói nhầm rồi. Thôi Phiên Nhiên.
Chuyện yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu, sao đến miệng của cô nó lại thành nam nữ lén lút thế? Biên Lệnh Thành, vừa nãy huynh cũng nghe thấy rồi đấy. Tiêu Phượng Minh thừa nhận huynh ấy thích Vân Sam, đồng thời thừa nhận quan hệ của họ.
Đúng là ta nghe thấy huynh ấy thừa nhận thích Vân Sam công chúa, nhưng ta cũng nghe thấy, giữa bọn họ không có quan hệ bất chính. Cô đừng có cắt câu lấy nghĩa chứ. Tùy tiện bịa đặt sai sự thật. Hơn nữa, ta tin tất cả mọi người có mặt ở đây,
Cũng có không ít người ngưỡng mộ Vân Sam công chúa. Tiêu huynh thích Vân Sam công chúa, vậy cũng là chuyện quá bình thường. Lẽ nào mỗi người bọn họ, đều trở thành dâm tặc không biết xấu hổ hay sao? Rõ ràng đó là già mồm át lẽ phải. Được rồi.
Mọi người cũng vậy. Sau này đừng có bịa đặt, đừng lan truyền linh tinh, tránh bị người khác hiểu nhầm. Nếu có một ngày bản thân bị chính rắc rối đó tìm đến, đến lúc đó, mọi người phải xử lý như thế nào chứ? Đúng vậy. Nói đúng lắm.
Bái kiến hai vị thường phó. Quả đúng là mê hồn chân ngôn trận. Đúng vậy. Học trò bái kiến hai vị thường phó. Ngươi lại học được mê hồn chân ngôn trận. Có thể thấy bình thường ngươi rất tích cực, chăm chỉ nghiên cứu trận pháp.
Chăm chỉ là bổn phận của đệ tử. Các ngươi hãy nghe đây cho ta. Sau này, không được phép đồn đại bừa bãi trong thư viện, càng không được vu khống làm tổn thương bạn học. Nếu phát hiện ra có chuyện đó, thì sẽ bị đuổi ra khỏi thư viện,
Không bao giờ được tuyển vào nữa. Học trò ghi nhớ lời dạy của thường phó. Giải tán hết đi. – Đi thôi. Đi thôi. – Đi về thôi. Tiểu tử này, huynh có biết huynh vừa nói cái gì không? Huynh quá giỏi. Thật đấy. Huynh quá giỏi. Cái gì?
Ta… ta đã nói gì vậy? Sao nào? Huynh sợ rồi à. Nhưng đúng là huynh tự mình nói ra là huynh thích Vân Sam. Tất cả mọi người ở thư viện đều có thể làm chứng. Cô xem, chính là huynh ấy. Chết rồi, chết rồi, chết rồi.
Như vậy ta không những tự bôi nhọ mình, ta còn bôi nhọ cả danh tiết của công chúa Vân Sam. Chết rồi, chết rồi. Danh tiết cái gì chứ? Danh tiết quan trọng đến thế sao? Sao lại không quan trọng chứ? Nghĩa phụ đã dặn đi dặn lại ta
Từ khi vào thư viện rồi. Bảo ta rằng, trong thư viện đều là hoàng thân quốc thích, bảo ta nhất định phải tự trọng. Có nghiêm trọng đến mức như huynh nói không? Sao huynh vẫn không hiểu nhỉ. Những lời ta nói đó, nếu như ta nói một cách nghiêm túc,
Người khác chắc chắn cho rằng ta không tự biết lượng sức mình, bụng dạ khó lường, một lòng theo đuổi công chúa nước khác. Nếu như… Nếu như ta không nghiêm túc. Vậy mọi người, chắc chắn sẽ cho rằng ta là một người không có tự trọng, quá đáng. Ta…
Huynh thích Vân Sam cũng đâu có sai. Sao lại không sai? Đó là chuyện hết sức sai lầm. Bây giờ ta không những không giải quyết được rắc rối cho Vân Sam, mà ta còn gây thêm phiền phức cho cô ấy. Ta… Ta… Chả trách Vân Sam nói huynh là tên ngốc.
Dù sao ta cũng không khuyên nổi huynh nữa. Tự huynh tìm cách đi. Sao lại như thế được chứ? Nhẹ thôi. Đặt nhẹ thôi. Hai ngươi nhanh lên. Đúng, đúng, đúng, để vào đó. Lý quản gia. Lý quản gia. Đang làm gì thế? Đây là sính lễ
Công tử nhà chúng tôi mang qua Thôi gia. Sính lễ? Đúng vậy. Tên Tiểu Huyền Huyền này lẽ nào cưới Thôi Phiên Nhiên thật sao? Chuyện này còn có thể giả được sao. Hóa ra là vậy. Chết rồi. Tiểu Huyền Huyền lần này thực sự gặp rắc rối rồi. Chết rồi.
Huynh nói gì? Thôi Phiên Nhiên nói với Tô Do Liên là ta sẽ cưới cô ta? Không phải sao. Xong rồi, xong rồi, xong rồi. Do Liên chắc chắn cảm thấy ta là loại đa tình khốn nạn. Ta thấy cũng gần như là như vậy. Vừa nãy khi vào nhà,
Ta thấy cha huynh đã chuẩn bị một đống sính lễ cho huynh. Đó là chuyện của ông ấy. Cho ông ấy đi mà cưới. Tiếc là ván đã đóng thành thuyền rồi. Ta thấy kiếp nạn này không thể tránh được đâu. Thành thuyền rồi cũng có thể xẻ thành ván.
Huynh cứ chờ mà xem. Nhiệm vụ cấp bách hiện giờ, là ta phải đến thư viện một chuyện. Huynh đừng có mà tìm chỗ chết nữa. Cổng nhà huynh đều là binh lính canh giữ. Huynh quên mất lần trước, Thường Thanh vì cứu huynh mà bị trọng thương sao?
Ta vẫn có thể liều một phen. Liều cái gì mà liều? Lấy cái gì ra mà liều? Ta nói cho hai người biết đừng có gây chuyện cho ta nữa được không? Ta có diệu kế? Diệu kế? Đây chính là diệu kế mà huynh nói đó à. Ta đang bị thương mà,
Phương pháp thì đương nhiên có hơi quá khích một chút. Huynh… Huynh nhanh lên đấy. Bệnh nhân mà, sẽ hơi chậm một chút. Nhẹ thôi. Huynh dùng lực chút có được không, vững một chút. Hai người nhanh lên một chút có được không? Lề mà lề mề, giống y như là bệnh nhân.
Đứng ở đó làm gì nữa, Thường Thanh? Còn không mau qua đây giúp ta. Ta cũng chẳng có cách nào cả. Ta cũng đang bị thương. Không phải. Huynh… Huynh… Ta ở đây này. Nàng đâu rồi? Tới bắt ta đi. Tới đi. Chạy cũng nhanh đấy.
Không bắt được ta, không bắt được ta. Lần này bổn cung nhất định có thể bắt được nàng. Đợi đi. Tới đi. – Cũng rất khéo đấy. – Qua bên này đi. – Bắt được là sẽ bị phạt uống rượu đấy. – Qua đây. Điện hạ. Điện… điện hạ.
Sao ngươi lại đến đây? Lý gia và Thôi gia liên hôn rồi. Thật sao? Lý gia và Thôi gia liên hôn. Nhưng mà nghe nói, người Lý Huyền thích là Tô cô nương, vì thế thuộc hạ cho rằng, chuyện này sẽ không thành công được. Vui đấy. Chuyện này thú vị đấy. Nào.
Lý Huyền ơi là Lý Huyền. – Lần trước ngươi rơi vào bí cảnh huyết sắc băng phong, điện hạ. mà vẫn có thể sống ra ngoài được. Lần này bắt ngươi lấy một cô nương mà ngươi không yêu. Để bổn cung xem hắn ta sẽ làm thế nào. Lý Huyền.
Huynh thực sự phải lấy Thôi cô nương sao? Do Liên. Ai thế? Là ta, Lý Huyền. Ra mở cửa đi. Muộn như vậy rồi huynh đến phòng nữ sinh làm gì? Muốn đến thì đến thôi. Còn muội thì sao, muộn như vậy rồi sao vẫn chưa ngủ. Ta không ngủ được.
Nhớ ta nên không ngủ được đúng không? Ai thèm nhớ huynh mà không ngủ được chứ? Đáng ghét. Đùa thôi mà. Đùa thôi mà, muội lại còn giận. Ta nghe nói rồi, chuyện hôn sự của huynh và Thôi Phiên Nhiên. Ta với cô ta không phải thật đâu.
Muội đừng có nghe cô ta nói linh tinh. Có phải là nói linh tinh đâu. Yên Nhiên cũng đã nói là thật rồi. Yên Nhiên không bao giờ nói dối ta cả. Đúng. Ta thừa nhận là cha ta có suy nghĩ đó. Muội nghe ta nói, muội nghe ta nói.
Đó là suy nghĩ của ông ấy, đó không phải là suy nghĩ của ta, không liên quan gì tới ta cả. Ta là người đã có gia thất, hai chúng ta đã bái đường, thành thân rồi. Ngoài muội ra, ta sẽ không lấy bất kì người nào khác.
Ai thành thân với huynh chứ? Muội xem muội kìa. Vậy chúng ta chung gối chung giường bao nhiêu ngày, cho dù không bái đường, không thành thân, muội không thừa nhận thì thôi, còn chuyện muội nhảy xuống hồ hôn ta, cái này cũng là giả sao? Ra ngoài, Lý Huyền,
Huynh đúng là đồ mặt dày. Do Liên, ta sẽ không lấy Thôi Phiên Nhiên đâu. Ta định thông báo cho tất cả mọi người biết về quan hệ của chúng ta. Sao cơ? Ta muốn để tất cả mọi người đều biết, chúng ta đã thành thân rồi.
Như vậy mới phá được sự sắp đặt này của Thôi gia và cha ta. Lý Huyền, kí túc xá của nữ nhìn thôi là được rồi. Hãy đợi tin tức của ta nhé. Thường Thanh, huynh có ngửi thấy mùi gì không? Mùi gì? Mùi chua nồng của tình yêu đó.
Chua không ngửi nổi. Mùi chua nồng. Đúng là có ngửi thấy mùi giấm chua rồi. Ta thì ăn giấm gì chứ, ta còn lâu mới thèm ghen tị. Cảm phiền ai đó quản lý huynh ấy, để ta đỡ phải thấp thỏm lo âu. Ta biết hai người đang nghĩ gì. Yên tâm đi,
Dù ta có thành thân, thì ta vẫn chăm lo cho hai người. Rốt cuộc là ai lo cho ai đây? Nếu không có Thường Thanh thì huynh đã bị đánh chết bao nhiêu lần rồi. Đi thôi, Thường Thanh. Ta lấy gậy gỗ cho hai người. Quỳ xuống. Quỳ xuống.
Con đã biết sai chưa? Bao nhiêu năm nay, vi sư dạy con thế nào, mà con lại dám làm ra chuyện thế này? Con thật khiến vi sư quá thất vọng. Sư phụ, con xin lỗi. Có phải con muốn từ bỏ việc cứu Long Hoàng, từ bỏ cả tộc Côn Ngô không?
Sư phụ, đồ nhi không dám. Ngay cả việc thành thân với Lý Huyền mà con còn dám, còn có chuyện gì mà không dám đây? Ta thấy rõ ràng con muốn phản bội cả tộc chúng ta. Sư phụ, đồ nhi chưa bao giờ quên những chuyện này, cũng tuyệt đối không dám quên.
Đồ nhi sẽ không quên việc cứu Long Hoàng. Được. Vậy ta cho con thêm cơ hội cuối cùng. Nhân lúc Lý Huyền tuyên bố chuyện hôn sự với mọi người, con đòi lệnh bài hạng nhất làm sính lễ. Sau đó, giết hắn. Giết huynh ấy ư. Đứng lại. Quay người lại.
Không biết công chúa có gì dặn dò. Những lời huynh nói trong trận pháp hôm qua, ta đã nghe thấy hết rồi. Trận pháp hôm qua… trận pháp có vấn đề. Đúng, trận pháp có vấn đề. Hơn nữa ta học nghệ không tinh thông, sau khi vào trong trận pháp,
Liền… liền nói xằng nói bậy. Công chúa đừng cho là thật. Trận… trận pháp có vấn đề. Ngẩng đầu lên. Nhìn ta. Nếu trong lòng huynh vô tư trong sáng, tại sao nhìn thấy ta là trốn? Đâu có. Đâu có. Vậy được.
Dù sao hôm nay cũng không có môn học gì quan trọng. Từ sau khi bổn công chúa tới thành Kình Thiên này còn chưa đi dạo đây đó. Làm người dẫn đường hướng dẫn cho ta được không? Chuyện này e rằng không thích hợp lắm. Có gì không thích hợp chứ? Lẽ nào…
Huynh có ý đồ xấu xa gì với bổn công chúa, nên sợ mình bị lộ. Không có, không có, không có, không có đâu. Vậy được rồi, đi thôi. Huynh đi theo đi. Cô nương, mau xem đi. Mua một con. Huynh xem nó ngoan chưa này. Huynh xem, còn rất đáng yêu.
Cầm cái này cho ta. Này. Cảm ơn nhé. Đi chậm thôi. Kẹo hồ lô. Ông chủ, cho ta một xiên. Huynh thử đi, ngon lắm đó. Có chua không? Không chua. Không chua à, vậy thì huynh ăn hết đi. Cảm ơn nhé. Hồ lô ngào đường đây. Kẹo hồ lô.
Ngon mà lại rẻ. Cô nương có thích không? Đây là vòng tay làm bằng ngọc thạch thượng hạng đấy, cực kì phù hợp với bàn tay ngọc ngà của cô nương. Đẹp lắm. Bao nhiêu tiền? Rẻ thôi, 20 lượng bạc. 20 lượng? Đắt quá. Cái này bao nhiêu tiền? Cái này 30 lượng.
Mấy thứ đồ chơi này mà cũng đòi 30 lượng. Cô nương, đây là trâm vàng đó. Trâm vàng gì chứ, mạ vàng mà thôi. Cô đúng là có con mắt tinh tường, chỉ đáng tiếc, là trong túi không có tiền. Cái này rẻ, tôi bán cho cô một lượng bạc thôi.
20 quan tiền, đắt hơn tôi không mua đâu. Được, được, được. Bán cho cô, bán cho cô. Đẹp không? Đẹp lắm. Vậy huynh còn ngây ra đó làm gì? Đẹp thì móc tiền ra đi. Cảm ơn công tử. Phu nhân của cậu thật biết trả giá đấy.
Đây là nơi cao nhất trong thành Kình Thiên, có thể nhìn được toàn cảnh thành Kình Thiên. Đẹp quá. Đằng kia… kia có phải là thư viện không? Đó… đó chính là thư viện. Nhưng mà…. cô có thể lùi lại một chút không. Ở đây rất cao. Huynh nói xem,
Nếu có người ngã từ nơi cao như thế này xuống, có phải sẽ mất mạng không? Nơi này cao cả vạn trượng, nếu như rơi xuống dưới, thì nửa mạng sống cũng chẳng còn, chẳng còn ấy chứ. Nếu như ta không cẩn thận ngã từ đây xuống,
Huynh có cùng nhảy xuống cứu ta không?