Full HD | Phim Cổ Trang Viễn Tưởng, Hứa Khải & Ngô Giai Di | Thiên Vũ Kỷ Tập 25 | iQiyi Vietnam

[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Thiên Vũ Kỷ Tập 25 Mục Nhi, con đã nghĩ kỹ chưa? Muốn lấy cô ấy thật sao? Mẫu hậu, lát nữa là làm đại lễ rồi, bây giờ người nói với con những điều này có phải là muộn quá rồi không?

Suy cho cùng Tô cô nương cũng không phải là người Sa Quốc ta, vì vậy mẫu hậu ít nhiều sẽ có chút lo lắng. Để ta làm. Nhưng mẫu hậu nhìn ra được, từ sau khi Tô cô nương đồng ý thành hôn với con, con vui vẻ lên rất nhiều.

Còn không phải sao. Điện hạ đã bỏ bao nhiêu công sức như vậy, xem ra vẫn là rất xứng đáng. Ba Đầu. Các ngươi qua bên Mục vương phi xem có thiếu gì không? Nếu thiếu thì bổ sung thêm. Mục vương phi đến. Được. Được lắm, đẹp quá. Đẹp, đẹp. Được.

Được, được, được lắm. Ta có cách để nó nghe lệnh muội. Gả cho ta, làm thê tử của ta. Gả cho huynh? Không những vậy. Chúng ta còn phải thực sự trở thành phu thê. Mục vương phi. Đến lúc thay y phục rồi. Mục vương tử đang đợi người. Không hay rồi.

Không hay rồi, Mục vương tử. Ầm ĩ cái gì thế? Từ từ nói. Không thấy Mục vương phi đâu nữa. Đây, mời đại gia. Ngài ăn ngon miệng nhé. Hôm nay là ngày đại hỷ của Mục vương tử chúng tôi, tất cả các cửa tiệm đều được ưu đãi. Điện… Công tử.

Ra ngoài đi. Công tử, khách sáo rồi. Không cần nhiều như vậy. Công tử nhà chúng ta bảo ngươi cút thì cút đi. Nói nhiều như vậy làm gì. Điện hạ. Quả nhiên đúng như người dự tính. Lý Huyền vào trong cung đưa Tô Do Liên đi rồi.

Quả nhiên huynh ấy vẫn không buông được. Thuộc hạ đã nói rồi, trong lòng tiểu tử đó chỉ có Tô Do Liên thôi, không xứng đáng để người vì hắn… Câm miệng. Ngồi xuống. Thuộc hạ không dám. Bảo ngươi ngồi thì ngươi ngồi đi. Điện hạ.

Vậy tiếp theo chúng ta nên làm thế nào? Đợi. Đợi? Điện hạ. Người đừng lo lắng. Thuộc hạ đã phái người đi khắp thành tìm vương phi rồi. Hơn nữa với thân thủ của vương phi, người bình thường hoàn toàn không phải là đối thủ của cô ấy. Chỉ sợ lần này,

Người bắt cô ấy đi không phải là người bình thường. Người biết là ai sao? Lẽ nào là Lý Huyền. Nếu thực sự là Lý Huyền thì không hay rồi. Bây giờ Lý Huyền hận vương phi đến thấu xương thấu tủy, chỉ sợ… Tiếp tục phái thêm người,

Nhất định phải mau chóng tìm ra được bọn họ. Rõ. Bỏ ta xuống. Bỏ ra. Bỏ ra. Ta không bỏ. Bỏ ra. Ta không bỏ. Lý Huyền. Đừng lãng phí sức lực nữa. Cô nghĩ bây giờ cô vẫn là đối thủ của ta sao? Huynh đưa ta đến đây làm gì?

Muốn giết ta phải không? Ra tay đi. Giết cô, không phải là hời cho cô rồi sao. Huynh trả cho ta. Không phải cô muốn thức tỉnh Long Hoàng sao? Ta sẽ để cô mãi mãi không được như ý muốn. Huynh đứng lại cho ta. Đúng rồi.

Bây giờ cô có thể về động phòng với Ngự Phong Mục được rồi. Huynh. Huynh. Điện hạ. Đã muộn rồi, hay là người nghỉ ngơi trước đi. Có tin tức chưa? Có người nói nhìn thấy vương phi và Lý Huyền, đi về hướng Lương Hà.

Thuộc hạ nghĩ không bao lâu nữa sẽ có tin tức thôi. Tiếp tục tìm. Vâng. Thích thì ăn, không thì thôi. Cho cô đói chết. Trước khi thức tỉnh được Long Hoàng, ta sẽ không để mình chết đói đâu. Cô nghĩ cô vẫn có thể giống như trước kia,

Trộm được đồ trên người ta sao? Cái gì gọi là trộm chứ? Viên đá thánh nữ này vốn dĩ là huynh cướp từ chỗ ta. Lý lẽ hùng hồn đấy. Vậy ban đầu lệnh bài hộ quốc sư cũng là của cô sao? Tô Do Liên.

Có phải cô vì đạt được mục đích của mình, không từ thủ đoạn, không ngại đi lợi dụng người khác, trộm, cướp, làm hại người khác đúng không? Hay là tộc Côn Ngô các người chính là như vậy, bản tính chính là như vậy? Trước đây ta đã lợi dụng huynh,

Là ta có lỗi với huynh. Nhưng viên đá thánh nữ đó, hôm nay ta nhất định phải lấy về. Do Liên. Do Liên. Tô Do Liên. Tô Do Liên. Tô Do Liên. Tô Do Liên. Tô Do Liên. Tô Do Liên. Nào, ta đưa cô đi tìm đại phu.

Không phải ta cố tình lừa gạt huynh. Đừng nói chuyện. Ta thực sự, ta thực sự rất yêu huynh. Cái gì? Ta thực sự Cô nương. Cô biết ở đây còn cách thị trấn bao xa không? Thị trấn? Vậy còn xa lắm. Còn mười mấy dặm nữa. Xa vậy sao.

Vị cô nương huynh đang cõng hình như bị thương nặng. Cô biết xem bệnh sao? Ta đương nhiên không biết. Nhưng mà sư phụ ta biết. Lý đại ca. Hai người ở đây đợi ta một lát, ta gọi thì hai người hãy vào. Sư phụ. Con về rồi. Sư phụ.

Người xem, hôm nay con hái được rất nhiều thuốc. Sư phụ. Hôm nay người rất mệt đúng không? Có việc muốn nhờ ta? Quả nhiên không chuyện gì giấu được sư phụ. Không cứu. Vi sư từng nói, không cứu những người ở ngoài thôn. Để bọn họ đi đi.

Nhưng cô gái đó hơi thở đã rất yếu rồi, người không thể thấy chết mà không cứu. Chỉ cần ông cứu cô ấy, ông bảo ta làm gì cũng được. Dù là lấy mạng của ta để đổi cũng được. Ta lấy mạng của ngươi thì có tác dụng gì? Cầu xin ông. Cầu

Lý đại ca. Lý đại ca. Sư phụ. Người xem hai người bọn họ thật đáng thương. Người cứu bọn họ đi, sư phụ. Vi sư đã nói không cứu. Để bọn họ đi đi. Cậu tỉnh rồi à? Bà là người Côn Ngô? Hạ sốt rồi. Cậu nghỉ ngơi trước đi.

Ta đi rót cho cậu bát nước. Do Liên đâu? Do Liên. Sao có nhiều người của tộc Côn Ngô như vậy? Còn có cả Nhân Tộc. Đa tạ. [Thôn Bình An.] Sao huynh lại đến đây? Sao rồi? Cô ấy… cô ấy tỉnh chưa? Cô ấy bị thương không nhẹ. Sư phụ ta nói

Cô ấy còn phải ngủ thêm một lúc nữa mới tỉnh. Huynh không cần quá lo lắng. Sư phụ ta đã nói cô ấy không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa. Sư phụ cô có được không vậy? Sư phụ ta. Sư phụ ta là đại phu lợi hại nhất đó.

Huynh nói xem được hay không được? Được rồi, huynh không cần lo lắng nữa. Mau quay về nghỉ ngơi đi. Vết thương của huynh cũng chưa khỏi đâu. Đừng làm phiền Tô cô nương tĩnh dưỡng. Đúng rồi, rốt cuộc ở đây là đâu vậy? Sao lại có nhiều người Côn Ngô như vậy?

Bọn họ ở đây làm gì? Bọn họ chẳng muốn làm gì cả, bọn họ chỉ muốn sống yên ổn mà thôi. Huynh mau về nghỉ ngơi đi. Để ta vào xem cô ấy một lát. Sư phụ ta đã nói không được. Người là do ông ấy cứu mà. Cũng không biết Do Liên

Bây giờ rốt cuộc thế nào rồi? Cảm ơn thánh nữ tỷ tỷ. Cảm ơn thánh nữ tỷ tỷ. Cảm ơn thánh nữ tỷ tỷ. Cảm ơn thánh nữ tỷ tỷ. Tỷ tỷ, tỷ thật xinh đẹp. Cảm ơn tỷ tỷ. Cảm ơn thánh nữ tỷ tỷ. Thánh nữ tỷ tỷ thật xinh đẹp.

Thánh nữ tỷ tỷ là xinh đẹp nhất. Tỷ tỷ, tỷ tỷ. Tỷ tỷ xinh đẹp nhất. Từ từ thôi. Tỷ tỷ. Cẩn thận. Vị ca ca này không phải người xấu, mọi người đừng sợ. Cha đã nói rồi, ngoài Nhân Tộc ở trong thôn bọn ta,

Những Nhân Tộc khác đều có ý đồ không tốt với bọn ta. Vậy mọi người bên kia chơi đi. Đến đây, đến đây, đến đây, mau ngồi, ngồi đi, ngồi đi, Ngoan. Vâng. Cô khoẻ hơn chưa? Nhìn thấy bọn họ, là ta thấy khoẻ hơn rất nhiều. Lý Huyền.

Huynh có thể tưởng tượng được bây giờ ta vui đến thế nào không? Ta cứ tưởng ta sẽ không còn cơ hội được gặp nhiều người trong tộc như vậy. Ta cứ nghĩ bọn họ đều sống lưu lạc khổ sở, không nhà để về. Cho đến khi đến được đây ta mới biết

Hoá ra vẫn còn một nhóm người sinh sống thật tốt ở đây như vậy. Không có Nhân Tộc áp bức bọn họ. Mặc dù chỉ có thể sinh sống trong một nơi nhỏ bé như vậy, không được đi bất kỳ đâu, nhưng đối với bọn họ mà nói,

Đó không phải là thiên đường sao? Cầm lấy. Cảm ơn. Đúng vậy. Cô đã biết người trong tộc quan trọng như vậy, vậy vì sao ban đầu cô lại làm hại nhiều người vô tội như vậy? Cái gì? Cô đừng nói với ta là, những bạn học chết trong học viện,

Giết hại người dân trong thành Kình Thiên đều không phải do cô làm. Lý Huyền, huynh đang nói gì vậy? Đúng vậy. Ta đang nói gì vậy? Dù sao cuối cùng ta cũng sẽ không tin cô. Tộc Côn Ngô các người chính là bản tính xảo quyệt. Lý Huyền.

Bất luận huynh tin hay không tin, những việc ta đã làm ta nhất định sẽ thừa nhận. Mục đích của ta từ đầu đến cuối chỉ có một, chính là giải cứu Long Hoàng. Ta không có lý do để giết những người vô tội khác. Huống hồ,

Từ sau khi kế hoạch giải cứu Long Hoàng bị các người ngăn cản, ta với Ngự Phong Mục chạy trốn còn không kịp, sao còn có thể quay về giết người được nữa? Không thể nào. Những người đó đều chết dưới tay của người tộc Côn Ngô.

Bây giờ Long Hoàng đang bị phong ấn, cô hãy nói cho ta biết, ngoài cô ra, còn có ai trong một đêm có thể cướp đi nhiều sinh mạng như vậy? Tiêu Phượng Minh. Tiêu Phượng Minh? Cô nghĩ ta sẽ tin lời cô nói sao? Lý Huyền. Ta không lừa huynh.

Huynh nhớ chứng mộng du của hắn không? Đó hoàn toàn không phải là chứng mộng du. Là tâm ma của Long Hoàng khống chế hắn. Chỉ là lúc đó linh lực vẫn chưa đủ chỉ có thể kiểm soát cơ thể trong lúc hắn ngủ say. Ta nói đều là sự thật.

Lẽ nào khi tiểu tử đó mộng du võ công đột nhiên trở nên cao cường, chính là do nguyên nhân này. Nếu huynh vẫn chưa tin ta, huynh có thể đi hỏi Long Vi Nhi. Huynh ấy nắm bắt tin tức nhanh nhạy, trong thành Kình Thiên đều là tai mắt của huynh ấy,

Huynh ấy nhất định sẽ biết được chân tướng. Đúng vậy. Ta đương nhiên sẽ hỏi huynh ấy. Cái này cho con. Cảm ơn. Tốt lắm. Của con. Cảm ơn. Của con. Cầm lấy. Lý Huyền. Huynh xem, bọn họ thực ra không hề đáng sợ. Chỉ cần dẹp bỏ thành kiến,

Nhân Tộc các huynh và tộc Côn Ngô bọn ta thực ra có thể sinh sống hoà bình với nhau. Còn nữa, ta đã đồng ý với người trong tộc, sẽ đánh thức Long Hoàng, tìm lại quê hương của bọn ta. Vì vậy dù có là huynh

Lần này cũng sẽ không ngăn cản được ta. Thánh nữ tỷ tỷ. Tỷ có thể ăn cơm cùng bọn muội được không? Lý Huyền, ta hi vọng huynh sẽ tin ta, cũng hi vọng huynh đừng ngăn cản ta. Đi thôi. Ăn cơm thôi. Nào. Đến đây, cho cô. Cảm ơn. Đến đây.

Mau ăn đi. Đói rồi đúng không? Nào, nhân lúc cháo còn nóng hãy ăn đi. Không cần, ta không ăn. Đây là ta cố tình làm cho cậu đó. Rất ngon. Thật đó, rất ngon. Nào. Ăn đi.