Full HD | Phim Ngiệt Huyết Siêu Hay | Trường Quân Đội Liệt Hoả Tập 46 | iQiyi Vietnam
Học Viện Quân Sự Liệt Hỏa Tập 46 Tương Tương, lại ăn đi. Mang đồ ngon cho em này, mau. Món gì đấy? Nếm thử xem. Đồ cô ấy làm có khó nuốt đến vậy không? Cực kỳ khó nuốt. Thầy không thấy thế sao? Sao tôi không thấy thế nhỉ?
Thầy không thấy thế có lẽ vì thầy là một chiến sĩ. Em ăn đi. Anh nhìn em ăn. Thầy, tình hình ngoài kia giờ vẫn rất căng phải không? Đúng vậy. Tất cả các tuyến đường trọng yếu đều bị phong tỏa. Muốn ra khỏi thành phố còn khó hơn cả lên trời.
Cứ chờ thêm vậy. Vị phó tư lệnh Tống này đúng là kẻ tiểu nhân. Giờ đang là lúc ông ta thăng quan tiến chức. Em bảo em đi uy hiếp ông ta, thì liệu ông ta có vui nổi không? Đây là báo cáo kiểm tra của bệnh viện Giáo hội.
Hoàn toàn có thể chứng minh tư lệnh bị đột tử do bệnh tim bộc phát vì uống sai thuốc trong thời gian dài. Không liên quan gì đến Tạ Tương. Dựa vào cái gì mà tôi phải tin cậu? Phó tư lệnh Tống đương nhiên sẽ nghi ngờ. Có điều không sao.
Xác của tư lệnh vẫn còn. Tôi có thể liên hệ với người nhà ông ta để kiểm tra lại bất cứ lúc nào. Cậu muốn gì? Tạ Tương. Cái tên Tống Tây Thành này hiện giờ ở Thuận Viễn có thể nói là một tay che cả bầu trời.
Nếu chúng ta đối phó hắn bằng biện pháp cứng rắn, thì chắc chắn không thể thắng được. Hai người cứ kiên nhẫn chờ. Đợi khi tình hình bớt căng, tôi lập tức đưa hai người rời thành phố. Còn nữa, bọn oắt con ở Học viện Quân sự Liệt Hỏa
Hôm nay sống chết cứ đòi đến phủ tư lệnh để kêu oan cho em. Bị tôi ngăn lại rồi. Tôi chỉ ngồi một lát, rồi còn vội về. Nếu không, tôi sợ xảy ra chuyện. Chúng ta giấu họ như thế này, liệu có không hay lắm không? Đây cũng là vì hết cách.
Nhiều người đồn nhau phức tạp. Vẫn phải đặt an toàn lên hàng đầu. Hình như Thẩm Quân Sơn không tin lắm. Hôm nay còn theo dõi tôi tới đây. Tôi thấy Thẩm Quân Sơn là người có nhân phẩm. Hay là, nói trước cho cậu ấy biết. Vậy không được, vậy không được.
Ngộ nhỡ… Nếu giấu thì phải giấu tất cả mọi người. Nếu không… Chuyện này càng ít người biết, thì càng an toàn đúng không? Đúng vậy không? Đúng rồi. Lý Văn Trung đâu? Đã tìm thấy chưa? Tìm thấy rồi. Cậu ấy chết rồi. Chết rồi? Tại sao? Tôi không biết
Tại sao Lý Văn Trung lại không rời khỏi Thuận Viễn cùng cha mẹ mình? Trên đường quay về Học viện Quân sự Liệt Hỏa thì gặp phải bọn Nhật. Không địch lại số đông. Nên cuối cùng đã hy sinh. Lý Văn Trung rất kiên cường. Cho tới lúc chết,
Cũng không làm mất mặt Học viện Quân sự Liệt Hỏa chúng ta. Đúng vậy. Cậu ấy rất xuất sắc. An Văn, lại ra mộ thắp hương cho cha mẹ à. Mình bị sao thế này? Chúng ta biết nhau sao? Chê cười rồi. Cha cậu ta là Cố Tông Đường.
Giờ đang giữ chức vụ quan trọng ở Bắc Kinh, rất được trọng dụng. Cố Yến Tranh ở Học viện Quân sự Liệt Hỏa được đánh giá rất cao. Là bạn cùng phòng ký túc xá với Tạ Lương Thần. Rất thân nhau. Bỉ chức đã cử người phong tỏa các tuyến đường trọng yếu,
Và tăng cường khám xét trong nội thành. Hiện vẫn chưa có tin gì. Cậu thấy thế nào? Chúng tôi đã kiểm tra kỹ mọi ngóc ngách bệnh viện. Chỉ dựa vào một mình Cố Yến Tranh thì khó mà đánh cắp được thi thể. Tôi nghi ngờ anh ta có người giúp.
Cậu nghi ngờ Học viện Quân sự Liệt Hỏa cũng có liên quan đến chuyện này? Cũng không loại trừ khả năng này. Bất kể là Lã Trung Hân hay là Quách Thư Đình đều là chân tay đắc lực của tư lệnh Trương lúc sinh thời, nhất mực trung thành. Nhất mực trung thành.
Nhị thiếu gia. Căng lắm sao? Ban ngày vừa họp xong. Bên quân đội yêu cầu tăng thêm quân phí với lý do tiêu diệt thổ phỉ. Ngân sách chính phủ sớm đã cạn kiệt. Thị trưởng Bạch không có tiền, nên yêu cầu tăng thuế đối với các đại lý của thương hội.
Theo nguồn tin đáng tin cậy, Tống Tây Thành hình như đang chuẩn bị qua mặt chính phủ, để thực hiện phân bổ quân phí đến từng đại lý. Giấy bổ nhiệm còn chưa ban xuống, thì ông ta chưa phải là tư lệnh. Chỉ là chuyện sớm muộn.
Sau này Thuận Viễn có khả năng sẽ thực hiện chế độ quân quản. Đến lúc đó, ông ta sẽ làm vua một cõi ở Thuận Viễn. Lợi bất cập hại. Thị trưởng Bạch có thể đồng ý sao? Mấy nhân vật chủ chốt mà chính phủ phản đối kịch liệt
Đều liên tiếp bị giết chết. Thị trưởng Bạch sớm đã sợ vỡ mật rồi. Giám đốc ngân hàng Lưu đã âm thầm chuyển tài sản ra nước ngoài rồi. Ai cũng chuẩn bị hai phương án. Người khác có thể đi. Thẩm gia chúng ta thì không. Ba mảnh đất này,
Kể cả chết thì anh cũng không giao cho người Nhật. Anh cả. Anh mệt rồi. Anh lên lầu nghỉ một lát. Không cần gọi anh ăn tối đâu. Nhị thiếu gia. Thế nào? Thi thể của tử tù đã được tìm thấy ở ngoại thành phía Tây. Là đàn ông.
Bao giờ thì tôi có thể lấy được đất? Phải chờ một thời gian. Hiện tôi đang thu xếp quân phí. Thẩm Thính Bạch là hội trưởng của thương hội. Sẽ rất có ích đối với tôi. Cho nên tạm thời đừng động đến anh ta. Thẩm Thính Bạch thế nào,
Đó là chuyện của ông. Tôi muốn lấy đất ngay lập tức. Tiểu thư Oda… Nên nhớ, tôi đưa được ông lên, thì cũng đưa được người khác lên. Huống hồ, ông còn chưa chính thức nhậm chức. Phó tư lệnh Tống, chúng ta hợp tác rất vui vẻ.
Tôi hy vọng có thể tiếp tục kéo dài sự vui vẻ này. Cũng không còn sớm nữa. Phó tư lệnh Tống chắc còn rất nhiều việc phải xử lý. Tôi cũng không giữ ông lại nữa. Lần sau gặp mặt, tôi hy vọng được nghe thấy tin tốt lành.
Có trừ khử cô ta được không? Rất khó. Ti chức đã thăm dò nhiều lần. Người phụ nữ này cực kỳ thận trọng. Có rất nhiều vệ sĩ bên mình. Trừ khi đánh mạnh, nếu không cơ hội rất thấp. Trước mắt vẫn chưa thể đánh mạnh được.
Tôi muốn lấy được cả Thuận Viễn đã. Giờ vẫn chưa phải lúc. Tạm thời chúng ta vẫn chưa thể trở mặt với người Nhật. Nghĩ cách khác đi. Người phụ nữ này rất quan tâm ba mảnh đất kia. Liệu chúng ta có thể…? Không được. Mảnh đất đó tôi cũng phải giữ lại.
Tôi không tin mình không đối phó nổi một con đàn bà. Đúng rồi. Phía Học viện Quân sự Liệt Hỏa thế nào rồi? Học viện Quân sự Liệt Hỏa gần đây rất yên tĩnh. Lã Trung Hân rất hợp tác. Không có gì bất thường. Vậy sao? Cha, con về rồi.
Con còn biết đường về nhà sao? Con vốn chưa từng coi đây là nhà đúng không? Cha, liệu cha có thể đừng có cố tình kiếm chuyện cãi nhau với con mỗi lần con về không? Con thật sự rất mệt. Mấy ngày nay chưa được ngủ giấc nào tử tế.
Con lên phòng ngủ đây. Ăn cơm không cần gọi con. Đứng đó. Cha vẫn còn chưa nói xong. Có chuyện gì, lát nữa con ngủ dậy mới nói được không? Tối con còn phải làm việc nữa. Cái công việc không đàng hoàng đó của con không làm thì thôi.
Ngày nào cũng kè kè với một đám đàn ông ngoài kia. Ra cái thể thống gì? Thể diện của Khúc gia bị con làm mất hết cả rồi. Con kiếm tiền bằng ca hát và đóng kịch. Mỗi đồng tiền con kiếm được đều là tiền sạch sẽ.
Sao lại nói con làm mất mặt cha? Con còn cãi nữa. Cha, cha hiểu cho con không được sao? Con mệt lắm rồi. Được. Nếu con thực sự cảm thấy mệt, vậy cũng tốt. Cha nói con biết, từ giờ trở đi con khỏi cần ra ngoài bươn trải nữa.
Cái công việc đó không làm cũng chẳng sao. Càng đỡ bị người ta chê cười. Cha lại bàn được một mối hôn sự cho con. Con cứ ở yên trong nhà, chờ làm thiếu phu nhân đi. Cha, con nói biết bao nhiêu lần rồi. Con và Thẩm Thính Bạch
Căn bản là không thể được mà. Không phải Thẩm gia. Không phải là Thẩm gia? Thẩm gia giờ cây to hứng gió. Con không muốn gả vào đó cũng được. Giờ tình hình bên ngoài hỗn loạn như thế. Buôn bán đâu có dễ dàng. Thẩm Thính Bạch này,
Nhìn thì có vẻ oai phong. Sau này rốt cuộc thế nào thì vẫn còn chưa biết. Lần này người mà cha tìm cho con là con nhà tri thức, họ Triệu. Sau khi con gả qua bên đó, cho dù tình thế ngoài kia có thế nào thì con cũng không bị thiệt thòi.
Cha không cảm thấy chuyện này rất nực cười sao? Con còn chưa gặp người ta lần nào, mà cha bắt con gả đi. Tiền con kiếm được đủ để nuôi sống bản thân con. Không gả không được. Đồ sính lễ cha đã nhận rồi. Thiệp mời cha cũng gửi rồi.
Đồ sính lễ là do cha nhận. Thiệp mời cũng là cha gửi. Muốn gả, thì cha tự gả đi. Con không gả. Việc của con, con tự quyết định. Hỗn láo. Thôi mà, thôi mà. Con gái hiếm lắm mới về nhà một chuyến. Cứ gặp mặt là cãi nhau.
Mạn Đình không thể chấp nhận ngay được, cũng không sao mà. Cho nó thêm chút thời gian để suy nghĩ. Dù gì thì cũng là con gái của chúng ta. Nó là con gái của ai? Nó đâu có coi bà là mẹ của nó đâu?
Khúc Hoài Thư tôi cả đời anh minh lỗi lạc. Sao có thể sinh ra một đứa như nó chứ? Còn không phải là vì cái cô em gái tính tình lẳng lơ của bà sao? Đủ rồi, đừng nói nữa. Cha nói cái gì? Đừng hỏi nữa. Con…
Con không phải là con gái mẹ. Dì mới là mẹ của con đúng không? Mạn Đình. Mạn Đình. Muộn vậy rồi con còn đi đâu nữa? Ăn cơm thôi. Thư Đình, ăn cơm thôi. Hôm nay là ngày gì mà nhiều món vậy? Mau ngồi xuống đi. Ăn cơm thôi.
Tất cả đều là chị Ngọc đích thân nấu. Đúng đó. Tôi bận nguyên cả buổi chiều đó. Chị Ngọc, hôm nay chị sao có vẻ khang khác? Khang khác thế nào hả? Đẹp lắm. Cậu chỉ được cái khéo nói. Mọi người… Rốt cuộc là ý gì vậy? Ý, ý gì chứ hả?
Ăn cơm của cậu đi. Hỏi nhiều thế làm gì? Không phải, thầy phải nói trước. Thầy không nói làm sao em yên tâm ăn được. Hôm nay là ngày lành của tôi và Thư Đình. Em cũng chưa chuẩn bị gì? Tôi kết hôn cậu chuẩn bị cái gì chứ?
Nói gì thì nói cũng phải bao một nhà hàng lớn, tổ chức thật long trọng chứ. Đâu cần cầu kỳ vậy? Với lại, trong lúc nước sôi lửa bỏng này cũng không thích hợp. Chờ thêm đi. Nếu thật sự không ổn, không ở Thuận Viễn nữa cũng được. Tôi chờ lâu lắm rồi.
Tôi không muốn chờ thêm nữa. Cậu nói cậu cái thằng ranh này. Chị Ngọc mất bao công sức nấu nhiều đồ ăn vậy. Cậu có thể ngậm miệng lại, tập trung ăn cơm không? Dạ. Dạ, dạ, dạ. Chờ tới lúc cậu với Tạ Tương thành hôn, thì tổ chức long trọng
Là được rồi. Dạ. Em đâu có nói sẽ gả cho anh ấy đâu? Đó, cậu thấy chưa? Cậu phải cố gắng hơn có biết không? Dạ. Em phải cố gắng hơn mới được. Phải vậy không? Đừng đùa nữa. Muộn thế này rồi, ai vậy nhỉ? Cẩn thận chút vẫn hơn.
Mọi người ngồi đó. Tôi ra xem ai. Được. Sao lại là cô? Sao thế? Có ai bắt nạt cô phải không? Cô ấy làm sao thế? Tôi có chuyện muốn nói với ông. Cô nói đi. Vào trong nói. Có chuyện gì thì nói luôn ở đây đi. Đứng đây không nói rõ được.
Tôi muốn vào trong nói. Thật không ngờ, cậu lại là phụ nữ. Tôi xin lỗi đã giấu mọi người lâu vậy. Làm như mình mình có. Xem ra, tôi đúng là rất có tài tiên đoán. Biết là sẽ có khách quý, nên mới nấu nhiều món như vậy. Thư Đình. Nào.
Uống một ly nào. Ngoài trời cũng khá lạnh đó. Uống chút rượu cho ấm. Hôm nay đúng là lạ thật. Tôi ra xem xem. Thầy Quách. Nào, vào trong đi. Được rồi. Đừng ngồi mãi thế. Ăn cơm đi. Tôi vốn muốn cứu cậu. Nhưng không ngờ… Cảm ơn cậu.
Quân Sơn có lẽ không giúp được gì. Nhưng cái hôm cô bị bắt, nó không chợp mắt được lúc nào, chạy đôn chạy đáo tìm cách. Được rồi. Không nói chuyện này nữa. Tạ Tương có thể trốn thoát thuận lợi, thoát chết trong gang tấc.
Giờ mọi người có thể tụ họp ở đây. Là một người thầy, có học viên xuất sắc như các cậu, tôi thấy rất mừng. Còn một điều nữa, điều này đặc biệt quan trọng. Đó là hôm nay là ngày đặc biệt của tôi và Tiểu Ngọc. Tôi hy vọng mọi người cùng, nào,
Cạn ly. Nào. Uống rượu. Nào. Nào. Dì Ngọc Bọn dì sắp đi rồi. Hai người định đi sao? Chờ anh ấy mười mấy năm. Cứ bận rộn mãi, chẳng có lúc nào nghỉ ngơi. Giờ bọn dì muốn sống kiểu khác, đi ra bên ngoài. Cũng tốt mà. Cậu phải đi rồi à.
Giữ gìn sức khỏe. Giữ gìn sức khỏe. Hai người sắp đi rồi à? Ông, ông cưới dì Ngọc rồi sao? Đúng vậy. Ông yêu dì Ngọc không? Theo cô thì sao? Dì ấy vừa đẹp người lại đẹp nết, lại còn giỏi nữa. Chờ ông bao nhiêu năm nay.
Ông yêu dì ấy là điều nên làm. Đúng vậy. Nếu có cơ hội, nên đi ra ngoài, sống một kiểu khác. Khi nãy lúc vừa vào nhà cô nói có chuyện muốn nói với tôi. Bây giờ có thể nói rồi. Chuyện gì thế? Tôi sắp đi rồi. Đi đâu? Về Thượng Hải.
Ông không có gì muốn nói với tôi sao? Tôi thì có thể nói gì? Ông… Lẽ ra phải có điều gì đó muốn nói với tôi chứ? Đâu phải là cô không quay lại nữa. Chúng ta vẫn có cơ hội gặp lại nhau đúng không? Cô không sao chứ?
Đã có chuyện gì sao? Đâu có. Thật không? Cô định lúc nào đi? Tôi tiễn cô. Không cần. Tôi thấy Thẩm đại thiếu gia đó cũng khá đấy. Đến ông cũng nói anh ấy tốt. Được. Vậy tôi cho anh ấy một cơ hội, thử qua lại xem. Lão Quách,
Sau này ông đừng uống rượu nữa. Uống nhiều quá không tốt cho sức khỏe. Khó khăn lắm mới có được dì Ngọc. Ông nhớ trân trọng người ta. Biết rồi. Giờ cũng đã có tuổi rồi, ít nhiều thì cũng phải có sức khỏe. Xem cô nói cái gì thế?
Những lời này sao tôi nghe cứ sao sao vậy? Rồi, được rồi. Đi đi. Thẩm đại thiếu gia đứng đó chờ cô cả nửa ngày rồi, chắc sốt ruột lắm. Đi đi. Lão Quách, chúng ta ôm nhau một cái nhé. Được, được. Cô sao thế? Đã xảy ra chuyện gì sao? Đâu có.
Lão Quách, tôi đi đây. Đã hỏi chưa? Chưa. Sao không hỏi? Chắc chắn không phải là một câu chuyện vui. Hỏi thì cũng có ích gì. Có những chuyện một khi đã bị chôn vùi, thì chắc chắn phải có lý do. Nếu cứ cố khui ra,
Thì tất cả mọi người đều không vui. Em thì sao? Em không tò mò sao? Tò mò chứ. Tò mò thì có ích gì. Thôi dẹp đi. Không truy cứu nữa. Mùa đông đến rồi. Ở Thuận Viễn này lạnh quá. Tôi muốn về Thượng Hải. Thế còn, Cố Yến Tranh?
Đợi kiếp sau sẽ xử lý anh ấy. Có gì đáng cười đâu? Vậy có phải có thể nói rằng, kiếp này anh có cơ hội rồi? Vừa rồi có phải là lão Quách không? Ơ, đúng thật. Sao lại cạo sạch hết cả râu nhỉ? Cả con người nhìn trông khác hẳn.
Chắc chắn có vấn đề. Có phải đang yêu không? Thầy. Thầy Quách. Lão Quách. Anh sao thế? Anh… Sao lại ra cái bộ dạng này? Bộ dạng gì? Cậu nhìn đủ chưa hả? Tìm tôi có việc à? Chuyện này là thế nào? Trên đó chẳng phải đã nói rất rõ rồi sao?
Lớn tuổi rồi. Sức khỏe không tốt. Đừng có nói những thứ vô bổ. Tôi muốn nghe sự thật. Tôi kết hôn rồi. Với Hoắc Tiểu Ngọc? Không sai. Vậy chúc mừng anh. Nhưng cứ cho là kết hôn đi nữa, thì cũng đâu nhất thiết phải từ chức. Tiểu Ngọc là người thế nào,
Trong lòng cậu ít nhiều cũng hiểu. Với lại, Thuận Viễn này chúng tôi không ở lại được nữa. Không thể chờ thêm sao? Lứa học viên này cũng sắp tốt nghiệp rồi. Hôm nay là buổi thi tốt nghiệp. Được rồi. Chẳng qua chỉ là hình thức mà thôi.
Cái gì cần dạy thì tôi cũng dạy hết rồi. Tôi thấy hôm nay anh không đi được đâu. Tại sao? Họp tác chiến. Khóa danh sách rồi. Khi nào? Bây giờ. Lần này hình như là nhiệm vụ tốt nghiệp. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ,
Chúng ta có thể trực tiếp nhận quân hàm, được cử vào quân đội. Tôi đã nghe ngóng rồi. Khóa nào cũng chỉ là hình thức thôi. Không ra ngoài thành tiêu diệt thổ phỉ, thì là đi hộ tống đồ quân dụng. Tóm lại chỉ là hỗ trợ theo sau đại đội thôi.
Chẳng có gì mới mẻ hết. Đừng căng thẳng. Tôi căng thẳng khi nào? Tôi chỉ là cảm thấy tiếng chuông này không may mắn, nghe như đưa đám vậy. Tôi thấy Cố Yến Tranh không đến thật đáng tiếc. Đã vượt qua được hai năm rồi, mà lễ tốt nghiệp lại không đến được.
Nếu như Lương Thần vẫn còn sống… Cậu nói cái gì đó? Vừa rồi em hình như nghe thấy tiếng chuông của Học viện Quân sự Liệt Hỏa. Anh trai em lúc còn sống chỉ muốn vào Học viện Quân sự Liệt Hỏa. Em đến đây
Vốn là muốn đi nốt quãng đường còn lại thay anh ấy. Nhưng mà bây giờ… Vào Học viện Quân sự Liệt Hỏa không phải là quãng đường còn lại của anh trai em. Sau này còn rất nhiều cơ hội để em hoàn thành tâm nguyện hộ anh ấy. Nói cũng đúng.
Thực ra chỉ là em cảm thấy rời đi như vậy có chút không cam tâm mà thôi. Chờ tình hình bớt căng. Nếu em muốn trở lại, anh sẽ đi cùng em. Chuẩn bị xong cả rồi à. Ngày mai sẽ đi. Ngày mai. Song Lang Trại cơ bản có bốn lối ra.
Lối vào chúng ta bố trí lần này sẽ ở lối ra này. Nhiệm vụ chính của chúng ta là kìm hãm và quấy rối. Chờ sau khi đại đội hành động, chúng ta mới được hành động. Hành động lần này sẽ do tôi chỉ huy. Những người khác ở lại phòng thủ.
Một mình anh sao? Chủ nhiệm Quách thì sao? Anh trai ế này lấy được vợ đẹp. Sau này sẽ không xông pha cùng chúng ta nữa. Đơn xin nghỉ việc cũng nộp rồi. Thật sao? Đơn xin nghỉ việc cũng nộp rồi à. Chúc mừng nhé, lão Quách. Lão Quách được đó.
Có vợ rồi là quên hết anh em. Còn có vấn đề gì không? Không. Không có vấn đề gì thì giải tán. Đúng 15 phút sau cả đội xuất phát. Vâng. Lã Trung Hân Bây giờ sao? Được. Được, tôi biết rồi. Tôi đến ngay. Chào thầy Lã. Trung Hân,
Hôm nay chẳng phải anh có nhiệm vụ sao? Giờ lại đi đâu đấy? Phủ tư lệnh triệu tập gấp. Vậy anh đi rồi, lũ học viên này phải làm sao? Chẳng phải còn có anh sao? Tôi? Giao cho anh đó. Lão Quách, cẩn thận một chút. Có gì đáng nhìn đâu?
Chưa thấy bao giờ sao? Lần này tôi sẽ dẫn dắt các cậu thực hiện nhiệm vụ. Các cậu nhất định phải nỗ lực hết sức. Vừa nhận được lệnh từ phủ tư lệnh. Lệnh cho chúng ta phối hợp với sư đoàn bộ binh số 3
Đi bao vây tiêu diệt bọn thổ phỉ ở Song Lang Trại. Nhiệm vụ lần này cũng là bài thi xét tốt nghiệp của các cậu. Tất cả hăng hái lên cho tôi. Có hiểu không? Dạ. Chủ nhiệm Lã, mời đi lối này. Được. Mời đi lối này. Chủ nhiệm Lã,
Xin hãy để súng ở ngoài. Tôi sẽ tạm thời bảo quản. Kể từ sau khi tư lệnh Trương bị ám sát, tư lệnh Tống đã tăng cường quản lý chặt súng ống ở phủ tư lệnh. Tư lệnh Tống? Tư lệnh Tống Tây Thành? Chủ nhiệm Lã, xin hãy để súng ở ngoài. Mời.
Chờ chút. Tôi có thể đi vệ sinh không? Được. Bên này.