Full HD | Phim Ngiệt Huyết Siêu Hay | Trường Quân Đội Liệt Hoả Tập 47 | iQiyi Vietnam

    Học Viện Quân Sự Liệt Hỏa Tập 47 Cố Yến Tranh ăn cơm thôi. Nhớ lấy, nhiệm vụ hôm nay của chúng ta là giữ chân, gây rối quân địch. Đại đội đánh rồi chúng ta mới xông lên. Không ai được phép nổ súng khi chưa có lệnh của tôi. Rõ. Rõ Thưa thầy,

    Có điểm bất thường. Phát hiện ra gì rồi? Em đã tính thời gian đổi ca. Rất đúng giờ. Thổ phỉ không thể nào làm được như vậy. Còn nữa, bước chân của chúng mạnh mẽ và rất đều. Điểm này rất kỳ lạ. Là tôi. Cố Yến Tranh? Sao cậu đến đây?

    Thầy Lã bảo em nói cho thầy biết bố trí chiến lược có vấn đề. Rất có khả năng Học viện quân sự Liệt Hỏa mới là mục tiêu lần này. Chúng ta đã rơi vào bẫy của kẻ khác rồi. Nổ súng! Nằm xuống! Thầy,

    Thổ phỉ làm sao có thể có hỏa pháo tiêu chuẩn chứ? Tất cả dừng chiến đấu. Mau! Rút lui! Rút! – Rõ. – Rõ. Yến Tranh, đi lối kia. Rõ. Những người khác đi theo tôi. Bắn! Cẩn thận! Quân Sơn. Cứ kệ tôi. Kỷ Cẩn.

    Tất cả mọi người rút lui theo hướng 10 giờ. Mau! Rút! Rút mau! Vâng! Rút! Không được bỏ rơi đồng đội bị thương. Các cậu đi trước đi. Rút! Cố Yến Tranh, yểm hộ phía sau. Đội 1 đi theo tôi, Đi. Tất cả mọi người lên xe. Mau! Lên xe rồi.

    Lũ khốn kiếp này. Mau! Mau lên xe. Kỷ Cẩn đâu? Nguy rồi. Không thấy Kỷ Cẩn. Quân Sơn, cậu chán sống hả? Cố Yến Tranh! Cố chịu đựng chút. Được. Nếu tin tình báo chính xác thì chúng ta sẽ có cơ hội bố trí triển khai.

    Bên thua chưa chắc đã là chúng ta. Đừng ngốc nữa. Vì sao quân địch lại phát hiện ra chúng ta? Tại sao viện binh của chúng ta chần chừ mãi không đến? E là kế hoạch tác chiến của chúng ta đã lọt vào tay quân địch

    Từ trước khi đến tay chúng ta rồi. Huống hồ, giờ cũng còn chưa xác định được bọn chúng có phải là thổ phỉ không? Đây không phải là tập kích thổ phỉ, mà là mưu sát. Đúng. Là mưu sát Các anh em không phải hy sinh vì chiến đấu mà là chết oan.

    Chúng ta phải đòi lại công bằng cho các anh em đã hy sinh. Đúng. Đến Phủ tư lệnh đòi công bằng. Đúng. Chúng ta đến Phủ tư lệnh đòi công bằng. Đi đòi công bằng. Đi. Đứng lại. Các cậu định đi đâu? Thầy Quách, bọn em không sợ hy sinh.

    Nhưng bọn em tuyệt đối không thể chết oan được. Đúng. Bọn em phải đòi lại công bằng. Tôi nói các cậu biết nếu mà đi thì cũng là thầy Lã và tôi đi. Không đến lượt các cậu lên tiếng. Các cậu muốn làm gì hả? Thầy Quách.

    Chiến dịch tập kích thổ phỉ lần này của Học viện quân sự Liệt Hỏa có thể nói là thiệt hại nặng nề. Là do tin tình báo bị lộ hay là do các thầy vạch kế hoạch sai. Phủ tư lệnh phải có lời giải thích cho chúng tôi

    Trả lại sự công bằng cho chúng tôi! Trả lại sự công bằng cho chúng tôi! Trả lại sự công bằng cho chúng tôi! Trả lại sự công bằng cho chúng tôi! Trả lại sự công bằng cho chúng tôi! Đừng làm loạn. Bỏ súng xuống! Quách Thư Đình, ông muốn tạo phản hả?

    Chúng tôi chỉ muốn đòi lại công bằng. Bỏ súng xuống! Tất cả bỏ súng xuống! Lão Quách. Thầy Quách. Thầy Quách. Thầy Quách. Thầy. Thầy. Thầy. Quách Thư Đình có thân phận đáng ngờ. Ông ta tự ý dẫn người của Học viện Liệt Hỏa tấn công Song Lang Trại

    Khiến quân ta bị thiệt hại nghiêm trọng. Vớ vẩn. Tất cả mọi người đều đang phối hợp Phủ tư lệnh tập kích thổ phỉ. Tập kích thổ phỉ cái gì? Là do Quách Thư Đình tự tung tự tác. Song Lang Trại là căn cứ huấn luyện bí mật của binh đoàn

    Bộ binh số 1 của Phủ tư lệnh. Tập kích thổ phỉ? Quân ta đánh quân ta sao? Cậu không nhìn thấy họ mặc cái gì, dùng cái gì sao? Chúng tôi chỉ phụng mệnh. Phụng mệnh của ai? Tư lệnh hay là bộ quân sự? Thủ lệnh ở đâu? Đưa ra đây tôi xem.

    Tôi hiểu rồi. Toàn bộ chuyện này đều là do các người sắp đặt. Cậu muốn gì hả? Theo điều tra, trong thời gian tại chức Quách Thư Đình đã cấu kết với Đảng cách mạng, nhiều lần tiết lộ cơ mật quân sự cho Đảng cách mạng

    Và cử đồng đảng là Tạ Tương hạ độc Tư lệnh Trương. Lần này lại còn xúi giục học viên Học viện quân sự Liệt Hỏa tấn công căn cứ binh đoàn bộ binh số 1. Qua điều tra xác thực. Tuyên án tử hình, lập tức thi hành án.

    Đây là lời khai nhận tội của Tạ Tương và thư tố giác của Lã Trung Hân, bao gồm cả Thị trưởng Bạch và tổng cộng 47 sĩ quan quân đội cấp cao ký tên in dấu vân tay. Nay truyền lệnh của Phủ tư lệnh

    Phong tỏa toàn bộ Học viện quân sự Liệt Hỏa. Điều tra vụ án Quách Thư Đình. Tôi tin rằng đại đa số học viên Học viện quân sự Liệt Hỏa đều vô tội. Nhà các bạn ở Thuận Viễn thậm chí rất nhiều người gia đình có sản nghiệp lớn

    Thì làm sao có thể không màng tính mạng của người thân để làm chuyện dại dột, cấu kết với Đảng cách mạng? Cho nên giờ đang có một con đường để chứng minh sự trong sạch ngay trước mặt mọi người. Quách Thư Đình còn phạm những tội gì, đồng đảng là ai,

    Đồng đảng trốn ở đâu? Chỉ cần có người đứng ra vạch trần tố giác sẽ có thể liên hệ với người nhà các cậu đến đón khỏi đây. Tôi khuyên các cậu một câu làm người tuyệt đối đừng hồ đồ, đừng hành động theo cảm tính.

    Tương lai sáng lạn còn đang chờ mọi người. Dũng cảm đấy chứ. Làm gì hả? Lương Dũng. Làm gì hả? Muốn chết sao? Chờ thêm đi. Tôi cũng không ép mọi người. Bởi vì rất nhiều người ở đây chỉ là học viên bình thường, không biết nội tình là đương nhiên.

    Chỉ cần có người ký vào thư tố giác Quách Thư Đình và thư tố giác Lã Trung Hân. Tôi đảm bảo sẽ thả mọi người ra. Tôi cho các cậu thời gian một ngày một đêm để suy nghĩ. Nếu đến lúc đó các cậu còn không nghĩ thông suốt

    Thì có thầy Quách của các cậu là tấm gương đó. Cẩn thận! Lên xe đi! Chậm chút, chậm chút. Cẩn thận đó. Về được nhà là tốt rồi. Đi rồi cũng tốt. Bọn họ không xứng là học viên của Học viện quân sự Liệt Hỏa chúng ta. Mỗi người một chí hướng.

    Ý của Tư lệnh Tống đã rõ ràng là muốn trừng trị Học viện Liệt Hỏa chúng ta. Tôi nghĩ vào lúc này tất cả các bạn học viên đều không muốn bị chết theo. Lẽ thường tình thôi. Lẽ thường tình? Đứng lại. Ai đó?

    Học viên khóa 7 học viện quân sự Liệt Hỏa, Tạ Lương Thần. Lương Thần. Lương Thần, cậu vẫn còn sống? Sao cậu lại ở đây? Sao tôi lại ở đây? Sao tôi vẫn còn sống? Ông không biết sao? Bắt cô ta lại. Lại đây. Tôi xem ai dám? Bỏ súng xuống.

    Tôi chỉ muốn đưa thầy và các bạn học của tôi đi. Còn sau này là xét xử hay gì đi nữa thì tôi cũng sẵn sàng. Phụng bồi. Cô đừng có mơ. Trước khi đến đây, tôi đã nhờ người mang thư đến chỗ biện đốc Phùng.

    Nghe nói ông ta và Phó tư lệnh Tống không hợp nhau lắm. Nếu ông ta thấy tôi ở đây chắc sẽ rất tò mò nhỉ. Hay là ông muốn để tôi tiếp tục đứng ở đây, muốn tôi nói rõ mọi chuyện cho mọi người cùng nghe. Ví dụ như

    Tại sao tôi còn sống? Người cứu tôi đã có giao dịch gì với Phó tư lệnh Tống? Để bọn họ đi. Đợi đã. Quân Sơn. Đi. Chị Tiểu Ngọc. Tôi đã bố trí người rồi. Vài ngày nữa sẽ đưa em đi. Em… Tôi đã phái người đi tìm Cố Yến Tranh.

    Đến giờ vẫn chưa có tin tức gì. Em phải chuẩn bị sẵn tinh thần. Chuyện ở đây mọi người đừng dính dáng vào nữa. Giờ Tống Tây Thành và người Nhật một tay che cả bầu trời Thuận Viễn. Không phải chuyện mà học viên các cậu có thể quản được đâu. Chị Ngọc.

    Cậu đi đi. Hãy để tôi yên tĩnh một mình. Anh gạt em bao nhiêu lần rồi. Lần này suýt nữa thì em tin anh. Thư Đình. Thư Đình. Cố Yến Tranh, dậy đi. Cố Yến Tranh, rốt cuộc cậu ở đâu? Nhanh lên, nhanh lên. Chạy mau! Thư Đình,

    Tôi đã báo thù cho anh rồi. Tống Tây Thành, bên trên bổ nhiệm ông làm tư lệnh Thuận Viễn bao giờ vậy? Tại sao tôi là đốc biện quân vụ mà lại không rõ nhỉ? Tư lệnh Trương chết bất ngờ. Lệnh điều động của Bắc Kinh vẫn chưa đến.

    Tôi là Phó tư lệnh thời điểm này tạm giữ chức vụ quyền Tư lệnh cũng là để ổn định lòng quân. Sao? Phùng đốc biện, ông có ý kiến sao? Tôi không hơi đâu phí lời với ông. Tôi hỏi ông tại sao tư lệnh Trương chết?

    Tại sao Học viện quân sự Liệt Hỏa lại tấn công căn cứ huấn luyện của binh đoàn bộ binh số 1? Chuyện này đã viết rất rõ ràng trong báo cáo. Ông vẫn muốn bắt tôi nói lại lần nữa sao? Tôi nhận được thông tin.

    Người hại chết tư lệnh Trương không phải là Tạ Lương Thần. Mà là có người muốn thăng chức nhanh nên mới hại chết tư lệnh Trương. Tấn công binh đoàn bộ binh số 1 cũng là có người làm giả mệnh lệnh của Phủ tư lệnh diệt trừ phe phái, coi thường mạng người.

    Hoang đường. Đúng là ăn ốc nói mò. Có phải ăn ốc nói mò hay không? Cứ điều tra ắt sẽ rõ chân tướng. Tống Tây Thành, ông đừng có tưởng một tay che cả bầu trời. Tư lệnh chết rồi. Nhưng tôi vẫn chưa chết. Đi tìm Tạ Lương Thần ngay.

    Nhất định phải tìm thấy trước người của Tống Tây Thành. Rõ. Người đâu! Người đâu! Tư lệnh. Đi tìm Oda Hiroshi ngay. Nói với cô ta, thứ cô ta cần sẽ đưa cô ta. Tại sao em lại ngồi một mình ở đây? May mà đời này được gặp gỡ Đừng có buồn nữa.

    Đừng sợ. Có anh đây. Bay vào trong giấc mơ Mong đời này kiếp này Được gắn bó bên nhau Cho đến khi biển cạn đá mòn Không uổng những tháng ngày Nhớ nhung chất ngất Kỷ Cẩn đâu? Cậu ấy bị thương rất nặng. Anh đã bố trí cậu ấy

    Ở nhà một bác sĩ quen. Những người khác đâu? Thầy Quách đã hy sinh rồi. Chị Tiểu Ngọc, Em cũng không biết chị ấy ở đâu? Tất cả những người còn sống đều bị thương nặng, đều được người nhà đến đón đi rồi. Chúng ta và thầy Quách là chỗ

    Qua lại thân thiết. Người của Phủ tư lệnh nhất định sẽ không dừng tay đâu. Thẩm Quân Sơn nhà có máu mặt, bọn chúng chắc sẽ kiêng dè. Còn người khác có khả năng sẽ nguy hiểm hơn. Vậy phải làm thế nào? Tiểu thư, Tống Tây Thành còn thiếu kinh nghiệm,

    Năng lực có hạn, chỉ có dã tâm không thôi thì không thể khiến mọi người phục. Tại sao vẫn phải giúp ông ta? Để bọn chúng cắn xé lẫn nhau. Chẳng phải càng tốt sao? Các người định làm gì? Thẩm phủ là nơi các người muốn đến là đến sao?

    Tôi đến tìm hội trưởng Thẩm. Đại thiếu gia không có nhà. Đi nhanh lên. Bôn Tử, dừng tay. Tiểu thư Oda Hiroshi, có chuyện gì? Hội trưởng Thẩm, lại gặp mặt rồi. Thỏa thuận khai thác mỏ than chì anh xem xét đến đâu rồi?

    Đó là chuyện giữa tôi và bối lặc Thừa Thụy. Đâu liên quan đến cô? Vinh Vương phủ trên trên dưới dưới giờ chỉ còn lại mỗi mình tôi. Chuyện của bối lặc Thừa Thụy đương nhiên cũng là chuyện của tôi. Không phải cô. Giờ đúng là phải rồi.

    Tôi muốn chấm dứt thỏa thuận. Bất kể bồi thường bao nhiêu. Cho dù khuynh gia bại sản tôi cũng không làm tay sai cho người Nhật. Hội trưởng Thẩm thật có khí phách. Có điều không biết người nhà của anh có giống như anh không?