Full HD | Phim Ngiệt Huyết Siêu Hay | Trường Quân Đội Liệt Hoả Tập 31 | iQiyi Vietnam
Học Viện Quân Sự Liệt Hỏa Tập 31 Bạn học Tạ. Quân Sơn đâu? Nhị thiếu gia xuất viện rồi. Xuất viện rồi? Lúc nào vậy? Vừa mới đây thôi. Phu nhân với đại thiếu gia vừa mới đến. Vốn định đợi cậu đến rồi mới đi. Nhưng mà phu nhân
Sợ có người lại gây bất lợi với nhị thiếu gia, nên vội vàng đi rồi, không đợi cậu được. Còn nữa… Đại thiếu gia bảo tôi nói với cậu một tiếng cảm ơn. Nói mấy hôm nữa xong việc, nhất định sẽ đích thân đến cảm ơn cậu.
Vậy tình hình vết thương của cậu ấy có thể xuất viện được rồi sao? Cái này cậu yên tâm. Trong nhà có bác sĩ. Bác sĩ Lưu cũng đi cùng rồi. Điều kiện còn tốt hơn cả bệnh viện. Vậy thì tốt. Vậy để tôi đưa cậu về trường. Không cần đâu.
Tôi tự về được. Bây giờ các cậu chắc có rất nhiều chuyện cần làm. Không cần lo cho tôi. Được. Bảo trọng nhé. Nào. Tốt quá rồi, tốt quá rồi. Nào, nghỉ một lát. Ăn chút đồ ăn. Mọi người ăn trước đi. Tôi làm xong chỗ này rồi ăn.
Thành Roma cũng đâu phải xây một ngày là xong. Vội gì tí thời gian này. Mau ăn đi. Chị Mạn Đình, lại đây một chút. Chị Mạn Đình, chủ gánh hát Kim sắp đến rồi. Tôi biết rồi. Phản đối Hiệp ước 21 điều. Phản đối Hiệp ước 21 điều.
Đả đảo Cố Tông Đường. Đả đảo Cố Tông Đường. Đả đảo Hán gian. Đả đảo Hán gian. Đả đảo Cố Tông Đường. Đả đảo Cố Tông Đường. Đả đảo Hán gian. Đả đảo Hán gian. Phản đối Hiệp ước 21 điều. Phản đối Hiệp ước 21 điều. Đả đảo Hán gian.
Đả đảo Hán gian. Phản đối Hiệp ước 21 điều. Phản đối Hiệp ước 21 điều Đả đảo Hán gian. Đả đảo Hán gian. Phản đối Hiệp ước 21 điều. Phản đối Hiệp ước 21 điều. Đả đảo Hán gian. Đả đảo Hán gian. Phản đối Hiệp ước 21 điều. Sau khi tôi đi rồi,
Tôi sợ thầy sẽ sắp xếp người khác đến ở với cậu. Đặc biệt là tên Lý Văn Trung kia. Tôi cứ cảm thấy cậu ta biết cái gì đó. Nếu như cậu thích Thẩm Quân Sơn, thì xin với thầy để cậu ấy qua đó ở cùng. Cậu ấy ở đó,
Cậu cũng đỡ bị người khác bắt nạt. Phản đối Hiệp ước 21 điều. Phản đối Hiệp ước 21 điều. Đả đảo Cố Tông Đường. Đả đảo Cố Tông Đường. 1 2 3 4. 1 2 3 4. Cố Yến Tranh. Cố Yến Tranh. Cố Yến Tranh đâu? Cố Yến Tranh. Không nhìn thấy.
Cậu ấy đi đâu rồi, có biết không? Không biết. Cười cái gì? Chu Ngạn Lâm. Các bạn, đây chính là giường của tiểu Hán gian. Chúng ta lật nó lên. Các cậu làm gì vậy? Không liên quan đến cậu, không phải việc của cậu/ Tránh ra, đi ra.
Các cậu dựa vào đâu mà động vào đồ của người khác. Cậu bỏ xuống cho tôi. Bỏ xuống, đó là của tôi. Đốt nó đi. Được rồi. Đốt nó đi. Tất cả nghe tôi nói. Lão Hán gian với tiểu Hán gian đã bỏ chạy rồi.
Nhưng chạy được nhất thời, chứ không chạy được mãi mãi. Chúng ta phải để bọn chúng biết sự phẫn nộ của chúng ta. Phải để bọn chúng biết bán nước sẽ không có kết cục tốt đẹp. Tôi nói, hãy đốt tất cả đồ đạc này đi. Đốt, đốt, đốt.
Các cậu điên rồi sao? Đừng để ý đến cậu ta, đốt. Cậu tránh ra. Tôi không tránh. Cậu có tin chúng tôi thiêu luôn cả cậu không? Cậu thiêu đi. Vậy thì đừng có trách tôi. Đốt, đốt, đốt. Đốt, đốt, đốt. Thứ trưởng Cố. Có thể lên xe rồi. Được. Kỳ Kỳ,
Đi gọi anh con đi. Anh. Cha. Cha. Đốt, đốt, đốt. Không phải các cậu tìm tôi sao. Đến đi. Chúng ta đi. Cậu còn dám quay về. Các anh em, lên. Không phải cậu đi rồi sao? Tôi mà đi rồi, vừa nãy cậu đã bị đám ngốc đó thiêu chết rồi
Tạ Lương Thần, Tạ Tương. Đầu cậu chứa cái gì vậy? Nước sao? Cậu từng nói, đây là tấm ảnh cuối cùng của cậu với mẹ cậu. Anh vốn dĩ sắp đi rồi. Anh vốn dĩ đã quyết định nhường em cho cậu ta rồi. Bây giờ anh hối hận rồi.
Tạ Tương, là em tự chuốc lấy. Em nghe rõ đây. Anh yêu em. Ai cũng không ngăn cản được anh. Cha anh không ngăn được. Thẩm Quân Sơn không ngăn được. Em cũng không ngăn được. Cả đời này em đừng hòng thoát khỏi anh. Bên nhau không rời Anh yêu em.
Xuân thu mơ hồ Thương nhớ khôn nguôi Mới đỡ một chút đã đọc sách. Không nghỉ ngơi cho khỏe. Nằm mãi người cũng mỏi. Lần này em bị thương không phải nhẹ đâu. Người đã dạo một vòng quỷ môn quan, vẫn nên ngoan ngoãn một chút. Mẹ về rồi đấy.
Em đừng chọc tức bà ấy. Mẹ vẫn ổn chứ? Trước mặt em thì vẫn ổn. Vừa nãy một mình lén ở bên ngoài lau nước mắt. Bị anh bắt gặp. Mấy hôm nay em làm bà ấy lo lắm đấy. Cha bao giờ quay về? Tháng sau.
Anh đã sắp xếp người theo sát ở bên đó. Sẽ không có chuyện gì đâu. Nhưng mà em đấy. Anh nghe Bôn Tử nói, là cái cô Hiroshi đó tìm bác sĩ làm phẫu thuật cho em. Đúng vậy. Xem ra người ám sát em không giống do cô ta phái đến. Chẳng trách.
Chẳng trách cái gì? Buổi tối hôm em bị ám sát, Oda Hideyuki đã chết rồi. Làm sao mà chết? Họ nói với người ngoài là bị ám sát. Nhưng anh nghĩ không có khả năng đó lắm. Oda Hideyuki là một người cẩn trọng như vậy.
Đi đến đâu cũng có một đám bảo vệ đi cùng. Tại sao lại chết một cách dễ dàng như vậy? Hơn nữa thương hội Nhật Bản tổ chức tang sự một cách sơ sài. Vội vàng đưa người đi hỏa táng. Đến một tang lễ cũng không có.
Quân đội Nhật Bản cũng không nhận được tin tức. Cho đến khi tro cốt được đưa đi, mới công bố tin tức ra ngoài. Như vậy không kì lạ sao? Có thể giết Oda Hideyuki một cách âm thầm, mà lại có thể xử lý một cách im hơi lặng tiếng như vậy.
Cũng chỉ có thể là một người. Đương nhiên. Đây cũng chỉ là suy đoán của anh. Cho dù chân tướng trong đó như thế nào, em nhất định phải nắm rõ chừng mực trong chuyện này. Hiệp ước 21 điều được ký kết.
Người Nhật Bản lại muốn điều thêm binh lính tới Phụng An. Nhìn bộ dạng người Nhật không giống chỉ kiếm chút lợi ích. Nhà họ Thẩm chúng ta vẫn luôn có suy nghĩ đó. Chiến tranh sớm muộn sẽ đến, chỉ là vấn đề thời gian. Lập trường của nhà họ Thẩm chúng ta
Vĩnh viễn không thay đổi. Em biết rồi. Đúng rồi. Anh nghe nói là Tạ Lương Thần đó đã cứu em. Đúng vậy. Cậu ấy cố xông vào thương hội Nhật Bản, còn suýt bỏ mạng ở đó. Người bạn này của em được đó. Khi nào mời cậu ấy đến nhà ăn bữa cơm.
Mẹ cũng muốn gặp cậu ấy. Chúng ta cũng nên trực tiếp cảm ơn người ta. Vâng. Sao cậu lại đến đây? Rảnh rỗi không có việc gì, ra ngoài đi loanh quanh. Cậu ở đây làm gì vậy? Không có gì. Trong phòng bí bách quá, ra đây ngắm cảnh.
Nghe nói hôm nay ở trường xảy ra chuyện. Cậu cũng biết rồi à? Thời buổi bây giờ, chuyện gì cũng có thể xảy ra. Đại thiếu gia như Cố Yến Tranh, hôm nay còn là con cưng của ông giời, ngày mai có khả năng trở thành con chuột qua đường rồi.
Gì mà chuột qua đường chứ. Cậu biết ăn nói không vậy. Tôi ăn nói vụng về, không biết ăn nói lắm. Lương Thần. Tôi phát hiện, cậu dạo này toàn bênh cậu ấy. Cậu với cậu ấy làm hòa rồi sao? Ai bênh cậu ấy. Tôi không có.
Hôm nay tâm trạng cậu tốt quá nhỉ. Gần đây nhìn cậu cứ nhăn nhó mặt mày. Hỏi xảy ra chuyện gì cũng không nói. Sao rồi? Chuyện đã giải quyết rồi à? Hòm hòm rồi. Hòm hòm rồi. Đúng vậy. Tôi còn hỏi mượn Tiểu Quân một ít tiền.
Mấy hôm nay Thẩm Quân Sơn xảy ra chuyện, tôi quên béng mất. Cậu còn cần dùng tới không? Nếu cậu còn cần dùng, ngày mai tôi đi hỏi cô ấy cho. Không cần đâu. Tiền đủ rồi. Đủ rồi. Nhìn bộ dạng đắc ý của cậu kìa. Sao rồi? Phát tài rồi à?
Phát tài rồi thì đừng quên tôi đó. Sao vậy? Bị thương à? Không sao, không sao. Không sao cái gì. Tôi chỉ chạm nhẹ cậu một cái… Mặt cậu sao tím bầm vậy? Đánh nhau với người ta sao? Không đánh nhau. Đụng vào một chút.
Đụng vào đâu, đụng kiểu gì mà thành thế này? Tôi… Cửa. Đụng vào cửa. Đúng là ngốc thật. Tối nay về dùng khăn lạnh đắp vào. Nếu không thì ngày mai sẽ biến thành mặt hề đó Mặt hề thì mặt hề. Đàn ông đàn ang sợ cái gì. Ngốc nghếch.
Trăng đêm nay thật tròn. Chuyện xấu trong tháng này, cũng thật nhiều. Hy vọng tháng sau sẽ khá hơn chút. Tương Tương yêu dấu. Chào buổi sáng. Trong phích có nước nóng. Đừng có dùng nước lạnh. Sẽ bị đau bụng đó. Yến Tranh yêu em. Kem đánh răng đã bóp ra sẵn.
Mới xa nhau một chút mà đã nhớ em rồi. Yến Tranh nhớ em. Giày da đã được đánh sạch rồi. Có phải anh giỏi lắm không? Có phải là ứng cử viên hoàn hảo để lấy làm chồng không? Yến Tranh mong được em công nhận.
Tiểu Tùng, sao mắt lại bị tím bầm vậy? Có sao? Đúng vậy. Không sao. Lương Thần, Lương Thần. Bên này, bên này, bên này. Mau lên. Lương Thần, sao giờ cậu mới đến? Tôi dậy muộn. Tôi đi lấy cơm đã. Tôi lấy cho cậu rồi, mau qua đây. Cố Yến Tranh.
Không phải cậu nói cậu đói nên mới gọi 2 suất sao? Cậu tưởng tôi là cậu sao? Mau qua đây. Tôi tự lấy là được rồi, qua đây, qua đây. Lấy xong thì qua đây đi. Qua đây. Đến đây, đến đây. Mau qua đây đi. Mau lên. Nào.
Đũa cũng rửa sạch cho cậu rồi. Nào. Cảm ơn cậu. Đừng khách sáo. Việc nặng nhọc thế này sao có thể để cậu làm được chứ. Để tôi bóc. Tôi tự bóc được rồi. Không sao, tôi thích nhất là bóc trứng gà. Cố Yến Tranh, cậu cũng bóc giúp tôi đi. Yến Tranh,
Với cả Lương Thần nữa. Có chuyện này tôi phải giải thích với các cậu. Tôi và Ngạn Lâm đã biết chuyện hôm qua của các cậu rồi. Nhưng quả thực là hai chúng tôi không ở đây nên mới không biết. Nếu hai chúng tôi có ở đây, chắc chắn sẽ giúp đỡ.
Đúng vậy. Không phải cậu giận bọn tôi đấy chứ? Như vậy đi. Tôi giúp cậu bóc cho Lương Thần. Được. Cậu ăn chỗ vỏ này đi là được. Ăn cái đầu cậu ấy. Xong rồi. Nào. Ăn một chút. Tôi tự dưng không muốn ăn nữa. Không ăn sao được.
Bữa sáng là quan trọng nhất đấy. Ngoan, ăn một chút đi. Mở miệng ra, tôi bón cho cậu. Sao vậy? Nghẹn à? Lương Thần, cậu không sao chứ? – Tôi muốn uống. – Đây… Đây là tôi mới lấy đó. Cốc mới mua. Anh em. Nào. Nào, nào, nào.
Uống chút nước đi, uống chút nước đi, uống chút nước đi. Đồ ngốc. Uống từ từ thôi. Giống như trẻ con vậy. Không phải. Làm gì thế? Chuyện…Chuyện này là sao vậy? Không sao, không sao. Tạ Lương Thần. Cậu điên à? Cậu. Ra ngoài cho tôi. Cậu. Cậu cũng ra ngoài cho tôi.
Khúc… Chị Mạn Đình. Chị nhất quyết muốn làm tôi tức chết đúng không? Chị không dễ gì mới có chút khởi sắc. Chị xem xem chị. Chị vừa nói cái gì? Tôi nói cái gì chứ. Tôi nói sai sao? Cái nhà báo đó vốn dĩ là một đám chó má.
Cả ngày gió chiều nào xoay chiều đấy, giậu đổ bìm leo, chỉ sợ thiên hạ không loạn. Cố Yến Tranh dạo này bị mắng thành thứ gì rồi. Cái gì mà lúc nhỏ đánh nhau với trẻ con hàng xóm biến thành vết nhơ của cuộc đời. Có thôi đi không.
Có thôi đi không. Tôi nói cho cậu biết. Hôm nay tôi nể mặt cậu, mới khách sáo với bọn họ. Nếu không thì mấy tòa soạn viết ác nhất đó mà cho người đến đây, bà đây phải cho hắn bước vào đây, nhưng phải bò ra ngoài. Chị Mạn Đình.
Chị là đang chơi với lửa, chị biết không? Chị vốn dĩ đã gặp phải chuyện rồi. Chị còn phải dựa vào mấy tờ báo với tạp chí này để đổi đời nữa. Tôi không cần biết. Những chuyện khác tôi đều có thể nhịn.
Nhưng bắt nạt người đàn ông của tôi, thì không được. Quan trọng là người ta đâu thừa nhận là người đàn ông của chị. Chuyện sớm muộn thôi. Ồn ào gì vậy? Thẩm thiếu gia, cuối cùng anh cũng tới rồi. Anh khuyên chị ấy đi. Yên tâm đi.
Đám nhà báo đó sẽ không viết bậy đâu. Giám đốc Hoàng mời bọn họ đến nhà hàng Hồng Mai ăn cơm. Cậu cũng đi đi. Thật sao? Tôi cứ tưởng sau khi em từ Thượng Hải trở về, sẽ trở nên trưởng thành chín chắn hơn. Không ngờ vẫn như cũ.
Trong xương cốt vẫn chỉ là một đứa nhóc, giống như lưu manh vậy. Anh nói ai là nữ lưu manh? Em đó. Còn nhớ khoảng thời gian nhà bọn anh thảm hại nhất không? Ông nội qua đời. Nhà thì làm ăn thất bại. Các chú thì bận chia tài sản.
Chuyện xấu trong nhà đem ra cho người ta xem, còn bị đăng lên báo. Lúc đó anh đang học trung học. Bạn học chỉ trỏ ở sau lưng. Em lúc đó mới có bao nhiêu tuổi, còn chưa cao bằng cái bàn. Cầm con dao mà bố em luyện khí công,
Chặn trước cổng trường của bọn anh. Nói với những học sinh chỉ trỏ kia, phải chém bọn họ làm tám mảnh. Cảnh tượng cô bé nhỏ nhắn bị một đám người vây quanh vẫn sống lại trước mắt anh. Em quên hết rồi à? Không thể nào. Anh nhớ nhầm rồi.
Em chưa từng làm chuyện ngốc nghếch như vậy. Ngốc nghếch sao? Đáng yêu đó chứ. Anh thích Khúc Mạn Đình của lúc đó nhất. Mạn Đình, em thật sự thích Cố Yến Tranh sao? Đúng vậy. Em thích anh ấy. Vậy được thôi. Anh sẽ bàn lại với bố em,
Hủy hôn ước của 2 chúng ta. Kinh ngạc như vậy làm gì. Em không đồng ý, anh cũng đâu ép buộc được em. Anh đâu phải nam thổ phỉ. Không phải. Chỉ là em không ngờ anh lại có thể hủy bỏ hôn ước dễ dàng như vậy.
Xem ra anh cũng không buồn lắm. Anh chắc chắn cũng không thích tôi mấy. Đừng thấy được đằng chân lân đằng đầu. Cẩn thận anh vì muốn chứng mình anh thích em thật mà nuốt lời. Đừng. Anh là người làm việc lớn. Người làm việc lớn nói lời phải giữ lời.
Sau này em sẽ hiểu. Không phải tất cả đau buồn đều được thể hiện lên trên khuôn mặt. Không phải niềm vui nào cũng có kết quả. Em và anh không giống nhau. Thứ em thích, nhất định phải có được. Trước đây không có, hiện tại không có,
Sau này nhất định sẽ có được. Vậy may là anh không phải em. Nếu không thì em lại không vui rồi. Cảm ơn anh, Thẩm đại ca. Đừng khách sáo. Lương Thần. Tạ Lương Thần. Tạ Tương. Sao em lại không nói gì? Nói chuyện với em đó, nghe thấy không?
Tối nay ra ngoài ăn với anh. Em bị câm à. Tiểu Tùng. Lương Thần. Chân cậu sao vậy? Tôi, tôi bị trẹo chân. Cậu đi đâu vậy? Đánh nhau với người ta sao? Không có. Sao tôi lại đánh nhau với người ta chứ. Không có. Miệng làm sao vậy?
Mấy hôm nay cậu cứ lén la lén lút. Chu Ngạn Lâm nói mấy hôm nay cậu đêm không về kí túc xá rồi. Đi đâu vậy? Nếu không phải dạo này thầy Lã không ở đây, thì cậu sớm đã bị khai trừ rồi. Tôi có chút việc riêng.
Cậu thì có việc riêng gì chứ. Tiểu Tùng. Nếu như cậu có nỗi khổ gì, cứ nói cho tôi biết. Tôi sẽ tìm cách giúp cậu. Nhưng cậu đừng giấu giếm. Lương Thần. Thật sự không có. Nếu như cần giúp gì, tôi nhất định nói với cậu. Được rồi. Đi thôi. Đi.
Được, được, được, tôi đỡ cậu, Vở kịch này là như thế này. Chị của Thái Cát tìm cô ăn cơm. Chị ấy muốn cô rời xa Thái Cát. Nhưng cô lại không chịu. Nên chị ấy rất giận. bắt đầu nhục mạ cô, thậm chí hắt nước lên mặt cô.
Cô ngậm bồ hòn làm ngọt. Muốn khóc. Nhưng nội tâm lại cố gắng nhẫn nhịn không khóc. Cô cố gắng nắm bắt cảm xúc của loại nhân vật này. Được, đạo diễn. Vậy, ai diễn chị của Thái Cát? Sắp đến giờ rồi. Đến giờ rồi. Vẫn chưa đến à? Đến rồi.
Đạo diễn Thịnh. Khúc tiểu thư, Khúc tiểu thư. Xin lỗi nhé. Đến muộn rồi. Cô nói gì vậy. Cô có thể đến hát bài hát chủ đề của bộ phim này, là tôi đã vui lắm rồi. Lại còn diễn một vai khách mời. Đúng là quá nể mặt họ Thịnh tôi rồi.
Đâu có, anh nói gì vậy. Đạo diễn lớn trở về từ nước ngoài, có tiền đồ, lại có tài giống như anh, ai mà không muốn hợp tác với anh chứ. Chỉ là bộ phim này của anh đã bắt đầu quay rồi. Nếu không thì tôi thực sự
Cũng muốn thử vai nữ chính nữa kìa. Thật sao? Tôi nhớ kỹ câu này của cô rồi đó. Bộ phim sau tôi mà tìm cô diễn nữ chính, cô không được từ chối đâu đó. Anh nói đó nha. Tôi cầu còn không được nữa là. Được. Chào, Sính Đình. Rất đơn giản.
Diễn được hết nó ra. Vất vả, vất vả rồi. Không sao, không sao. Đạo diễn Thịnh, bên ngoài có người tìm anh. Khúc tiểu thư, tôi có chút việc cần xử lý. Đợi lát nữa đến cảnh này, sẽ do phó đạo diễn của tôi chỉ đạo.
Tôi tin sẽ không có vấn đề gì. Được không? Không sao, không sao. Anh cứ bận việc đi. Được. Vậy cứ diễn theo những gì chúng ta đã nói. Được. Khúc tiểu thư, cô chuẩn bị xong chưa? Chúng ta bắt đầu quay ngay đây. Nào, quay. Được rồi, vất vả rồi. Được, nào.
Các bộ phận chuẩn bị. Đập bảng. “Vân Vũ Hoa” phân đoạn số 11. Cảnh 1 lần 1. Nào. 3, 2, 1. Bắt đầu. Tôi thật sự yêu anh ấy. Chị có ý gì? Chỗ này chắc đủ rồi chứ? Trời ạ, chuyện gì vậy? Cô làm gì vậy? Đạo diễn. Dừng, cắt.
Nguyên tiểu thư, có chuyện gì vậy? Đạo diễn. Tôi thấy là chị của Thái Cát nhục mạ tôi như vậy. Lúc này tôi nên phẫn nộ mới đúng. Như vậy mới lột tả hết cảm xúc. Vai diễn của cô là một cô gái dịu dàng lương thiện. Ngồi trước mặt của cô
Là chị gái của người đàn ông mà cô yêu. Lúc này cô ấy nhục mạ cô, cô nên tỏ ra đáng thương, ngậm bồ hòn làm ngọt mới đúng. Chúng ta cứ diễn theo kịch bản, được không? Được. Khúc tiểu thư, xin lỗi nhé. Chúng ta quay lại lần nữa. Thợ trang điểm.
Dặm lại phấn cho Khúc tiểu thư. Nhanh, nào. Chúng ta, quay lại lần nữa. Lần 2. Nào. 3, 2, 1. Bắt đầu. Tôi thực sự yêu anh ấy. Chị có ý gì vậy? Chỗ này chắc đủ rồi chứ? Cắt. Nguyên Sính Đình, cô cố ý có đúng không? Nguyên đại tiểu thư,
Chúng ta không phải nói diễn theo kịch bản rồi sao. Đạo diễn, tôi tưởng là anh bảo diễn theo kịch bản mà tôi sửa. Chắc tôi nhầm rồi. Xin lỗi nhé, chị Mạn Đình. Khúc tiểu thư, thực sự rất xin lỗi. Chắc là lúc nãy tôi nói với cô ấy,
Cô ấy chưa nghe rõ. Tôi nói lại với cô ấy lần nữa. Cô trang điểm lại trước đi. Nhanh, nghĩ cái gì thế? Nhanh. Cầm cốc đi đi. Nguyên tiểu thư, kịch bản. Nghĩ cái gì vậy? Mau đập bảng. Phân đoạn thứ 11, cảnh 1 lần 3. Nào. 3, 2, 1. Bắt đầu.
Tôi thật sự yêu anh ấy. Nằm mơ đi. Không biết mình có thân phận là gì sao? Làm gì hả? Tôi tát cô một cái oan ức cho cô lắm sao. Đừng quên là cô nhờ vào ai mới có được ngày hôm nay. Một cô gái trăng hoa
Dựa vào thủ đoạn không đứng đắn để tẩy trắng bản thân. Mới có chút danh tiếng, đã bắt đầu làm mưa làm gió. Tôi cảnh cáo cô. Tốt nhất là nên biết thân biết phận, cẩn thận lời ăn tiếng nói. Còn dám ra oai làm càn với tôi. Tôi đánh chết cô. Cắt.
Khúc tiểu thư, diễn tốt quá. Cho tôi một bất ngờ lớn. Không nhìn thấy sao? Vâng, vâng, vâng. Kết thúc công việc. Kết thúc, kết thúc. Kết thúc thôi. Khúc tiểu thư, diễn xuất của cô thật sự quá tốt. Thật làm tôi mở rộng tầm mắt. Đạo diễn Thịnh, anh quá khen rồi.
Bộ phim sau nhất định phải đến giúp tôi diễn nữ chính đó. Là anh nói đó nhé. Đừng để tôi đợi lâu quá đấy. Được, được, được. Anh vào trong đi, tôi về trước đây. Được, đi thong thả. Chị Sính Đình, xe đã chuẩn bị xong rồi.
Chuẩn bị cái gì mà chuẩn bị. Ngày nào cũng không biết chuẩn bị trước sao? Lần sau còn như vậy, tôi cho cô biết tay. Chị Mạn Đình, hôm nay tâm trạng vui vậy. Biết rồi còn hỏi. Vậy chúng ta bây giờ đi đâu? Tâm trạng tốt.
Đến học viện quân sự Liệt Hỏa. Lại đi tìm Cố thiếu gia à? Cậu quản được tôi sao. Mau lái xe. Thắng rồi. Hoàng Tùng. Đưa tiền, đưa tiền. Lúc đánh bài có thể động não chút được không? Cậu ta đợi lá bài này của cậu, không nhìn ra sao?
Tôi còn tưởng cậu ấy ra hết rồi. Tôi nói… Đừng phí lời. Đưa tiền. Không có tiền. Tôi lại viết giấy nợ. Hai tên nhà giàu Cố Yến Tranh với Thẩm Quân Sơn không có ở đây. Đánh bài với các cậu, thật chán chết đi. Lương Thần. Cố Yến Tranh đi đâu rồi?
Hai ngày không gặp rồi. Đúng đấy, tôi nhớ cậu ta rồi. Không biết. Tôi thấy, lão Lã vừa đi, là cái trường học này loạn hết cả lên. Lão Quách cũng không biết đi đâu. Hai hôm trước tôi nghe nói. Mấy đứa ở lớp 1
Làm cho thầy dạy chiến thuật mới đến tức bỏ đi rồi. Bọn họ gọi là tự tìm cái chết. Đợi lão Lã quay về, kiểu gì cũng lột hết da bọn họ. Chẳng thế thì gì, đúng vậy. Tôi nói mấy người các cậu.
Các cậu đánh bài sao cứ phải lên chỗ tôi đánh làm gì? Không thể về kí túc xá của các cậu sao? Lỡ như bị thầy bắt gặp, Tôi cũng bị vạ lây theo. Chúng tôi hi sinh thời gian của bản thân đến đây với cậu, sợ cậu cô đơn.
Đúng đấy, đúng đấy. Tôi cảm ơn cậu. Mỗi lần các cậu đi, tôi đều phải dọn dẹp cả tiếng. Không cô đơn chút nào. Cậu xem. Đó chính là mục đích của chúng tôi. Đúng vậy. Chúng tôi đạt được mục đích rồi. Nói ra cũng thật kì lạ.
Cậu nói cậu với Cố Yến Tranh trước đây, hai người hễ gặp nhau là như chó với mèo, gặp nhau là cãi nhau. Nhưng mấy hôm nay cậu ấy đối với cậu cũng tốt đó. Vừa lấy cơm cho cậu, rồi lại lấy nước. rồi lại lấy đồ ngon cho cậu ăn. Đúng vậy.
Nếu như không phải vì ké đồ ăn ngon , thì chúng tôi cũng chả thèm đến. Đúng không? Đúng vậy. Lương Thần, có chuyện gì vậy? Hai người sao lại hòa hợp như vậy? Có phải là kết bái huynh đệ rồi không? Đừng có nói bừa. Kết nghĩa với Cố thiếu gia.
Tôi không với tới được. Người khác thì không được. Nhưng tôi thấy cậu được mà. Tôi thấy cậu ta đối với cậu cũng tốt. Đừng nói nhiều nữa. Mau lên. Xáo bài. Mau lên, mau xáo bài đi. Tiếp tục, tiếp tục. Nào, nào, nào, mau lên, tiếp tục. Có tiếng gì vậy?
Nhạc gì vậy? Mau đi xem đi. Đi, đi, đi. Đi xem xem, đi xem xem, đi xem xem. Cái gì vậy? Đợi một chút. Cố Yến Tranh đàn đó. Các cậu xem, là Cố Yến Tranh đàn đó. Cố Yến Tranh, cậu làm gì vậy? Cố Yến Tranh, đàn khá đó.
Thêm một bài nữa đi. Nữa đi, thêm bài nữa đi. Đàn thêm bài nữa đi. Hôm nay chỉ đàn một bài. Muốn tặng cho một người vô cùng quan trọng, một người đặc biệt. Người đặc biệt đó là ai vậy? Là ai vậy? Còn không nhìn ra hay sao.
Khúc đại tiểu thư người ta đến rồi kìa. Khúc Mạn Đình. Đại minh tinh, Khúc tiểu thư. Tạ Lương Thần. Sinh nhật vui vẻ. Mẹ tôi bà ấy không biết gì hết. Nhưng bà ấy thích tổ chức sinh nhật. Cứ đến sinh nhật lại mua nhạc cụ. Ở nhà chúng tôi,
Sinh nhật vui vẻ có nghĩa là anh yêu em. Cậu hiểu ý của tôi mà.