Full HD | Phim Ngiệt Huyết Siêu Hay | Trường Quân Đội Liệt Hoả Tập 05 | iQiyi Vietnam
Học Viện Quân Sự Liệt Hỏa Tập 5 Nghe nói khoảng thời gian trước, Khúc tiểu thư đến vũ trường Parimo, suýt nữa bị bắt cóc. Bây giờ xã hội loạn lạc, kẻ xấu đầy rẫy. Khúc tiểu thư mỗi ngày ra vào phải chú ý hơn. Thính Bạch sẽ bảo vệ tôi.
Ngài lo quá rồi. Dạo này ra ngoài cẩn thận một chút. Không có việc gì thì đừng ra ngoài. Anh phái thêm mấy vệ sĩ bảo vệ em. Anh bớt nghe lão già đó hù dọa đi. Nếu muốn làm gì tôi thật, mà vẫn nói trắng trợn thế sao?
Ngược lại là anh đó. Bây giờ người Nhật Bản hung hăng càn quấy. Ai dám liều với chúng chứ. Chỉ có anh là trời không sợ, đất không sợ. Chú ý một chút. Cùng lắm thì đấu một trận đao súng. Đám người Nhật muốn tôi phải khom lưng uốn gối? Kiếp sau đi.
Sao thế? Em thấy anh từ nhỏ đã như ông cụ non ấy. Sao anh tính trẻ con thế? Anh thế này không phải tính trẻ con. Có nói với em, thì em cũng không hiểu. Em đó… Bảo vệ bản thân cho tốt là được rồi. Nghe thấy chưa? Anh đừng động vào em.
Suốt ngày xoa đầu người ta. Đáng ghét. Lát nữa đừng quên khiêu vũ cùng anh đấy. Xem tâm trạng đã. Vị tiểu thư này, có thể phiền cô giúp tôi một việc được không? Cô ra ngoài nói một tiếng với anh chàng ngoài kia. Tôi vẫn cần thêm chút thời gian nữa.
Bảo anh ấy đừng đợi tôi nữa. Được. Cảm ơn nhé. Anh ấy nói không sao. Dù gì anh ấy cũng rảnh. Bảo cô cứ từ từ rửa. Rửa xong thì anh ấy đưa cô tới phòng nghỉ dặm lại lớp trang điểm. Vậy à. Cảm ơn cô nhé.
Không có gì. Cô mau rửa đi. Hội trưởng, có cần dạy dỗ tên Thẩm Thính Bạch đó không? Nhà họ Thẩm kinh doanh nhiều năm ở Thuận Viễn, có chỗ đứng vững vàng. Thẩm Thính Bạch ăn của cả hai phe hắc bạch. Không dễ động vào đâu. Hắn ta không dễ động vào.
Thì ra tay từ người bên cạnh hắn. Tôi thấy hắn ta rất quan tâm tới người phụ nữ đó. Chú ý chừng mực. Đừng làm ầm ĩ lên quá. Nếu để quân đội can dự vào, thì miếng thịt này không còn là của chúng ta nữa đâu.
Thị trưởng Bạch với thứ trưởng Cố có thể bớt chút thời gian giữa bộn bề công việc để đến đây. Đúng là khiến Thính Bạch vừa vinh hạnh, lại vừa hoang mang. Không cần khách sáo. Ta với cha cậu là bạn bè lâu năm rồi.
Thấy đám trẻ các cậu trưởng thành nên người, trong lòng ta cũng thấy mừng. Hổ phụ sinh hổ tử. Thẩm lão tiên sinh đúng là có phúc thật đấy. Có một đứa con trai như cậu kế thừa gia nghiệp. Có thể nghỉ hưu sớm, ở nhà tĩnh dưỡng tuổi già.
Thật khiến bọn ta ngưỡng mộ biết mấy. Công tử nhà thứ trưởng Cố mới là nhân tài xuất chúng. Mới đến Thuận Viễn được mấy ngày, mà ai ai cũng biết tới. Anh Cố này, Yến Tranh cũng đến Thuận Viễn rồi à? Sao không nghe anh nhắc đến nhỉ?
Thằng con kém cỏi này của tôi ý à, khỏi nhắc tới làm gì. Người trẻ mà, ít nhiều gì cũng có chút bướng bỉnh cứng đầu. Chỉ cần dạy dỗ đàng hoàng, thì chắc chắn sẽ xuất sắc. Mong là vậy. Tôi xin phép một chút. Được. Cha.
Cha bảo, nhà Thẩm tiên sinh với nhà chúng ta mấy đời thân thiết. Nhưng sao con chưa gặp anh ấy bao giờ? Con từ nhỏ lớn lên ở Bắc Kinh. Lớn hơn một chút lại đi Anh. Thì con quen ai được. Cậu ấy là con trưởng của bác Thẩm con. À, đúng rồi.
Bác Thẩm tặng con con chồn trắng ý. Con không nhớ à? À, con biết rồi. Có một năm vào dịp Tết, bác Thẩm đến nhà chúng ta biếu quà. Khi đó, tặng cho mẹ con một chiếc áo khoác lông chồn. Sau đó, bác Thẩm liền hỏi con muốn cái gì.
Con liền nói con muốn một con chồn trắng thật. Kết quả năm sau, bác Thẩm liền tặng con một con thật. Có điều, lúc đó con sợ chồn con lạnh, liền để nó ở cạnh lò sưởi. Trên chiếc chuồng, còn phủ một chiếc chăn bông thật dày.
Kết quả không được bao lâu, chồn con liền chết mất. Nếu Bạch tiểu thư thích, thì sau tôi sẽ cho người tặng cô một con khác. Thật sao? Em vừa mới về nước. Em không quen ai hết, cũng không có bạn bè gì cả. Lát nữa trong vũ hội,
Anh mời em nhảy một điệu. Như vậy là chúng ta trở thành bạn rồi. Em có thể nhận quà của anh rồi. Sao thế? Không phải anh tên là Thẩm Thính Bạch sao? Em họ Bạch. Thế nên anh phải nghe theo em. Anh không được từ chối em. Hơn nữa,
Từ chối con gái là tàn nhẫn lắm đó. Anh sẽ không làm như vậy đâu. Đúng không? Không biết Thẩm Thính Bạch tôi có vinh hạnh mời Bạch tiểu thư nhảy cùng tôi một điệu không? Đương nhiên là được rồi. Thẩm công tử với Bạch tiểu thư đây
Quả là trai tài gái sắc. Nhìn trông cứ như người bước ra từ trong tranh vậy. Dù gì cũng là thiên kim của ngài thị trưởng. Đâu phải người mà kẻ bình thường có thể so sánh được. Đỗ tiểu thư, người có vừa có nhân phẩm, tướng mạo,
Lại có địa vị gia đình như anh họ cô, cũng chỉ có Bạch tiểu thư mới xứng. Những người khác ý à, đúng là nực cười chết đi được. Nhưng thế giới này, người không biết tự lượng sức mình nhiều lắm. Cũng không thiếu một hai kẻ. Khúc tiểu thư.
Không biết họ Cố tôi đây có vinh hạnh mời cô nhảy một điệu không? Ghen rồi chứ gì? Ghen ai chứ? Thẩm Thính Bạch đó. Là anh ta ái mộ tôi, không phải tôi theo đuổi anh ta. Cô chưa từng yêu ai sao? Chưa. Còn anh? Khéo ghê. Tôi cũng chưa.
Hai chúng ta xem như hòa rồi. Tôi giúp cô giải vây. Cô cũng đừng gây thêm phiền phức cho tôi nữa. Phiền phức? Tôi có phiền phức gì cần anh giúp tôi sao? Cố Yến Tranh. Hai chúng ta chưa xong đâu. Thù dai thế à? Đúng thế, anh chọc nhầm người rồi.
Hay, hay. Nhảy đẹp lắm. Nhảy đẹp thật. Tạ tiểu thư. Tạ tiểu thư. Xin lỗi, xin lỗi nhé. Nghe nói con trai thứ nhà họ Thẩm cũng ở Học viện quân đội Liệt Hỏa. Tên họ Thẩm đó lải nhải cả buổi tối. Cứ gặp người là nói.
Bây giờ cả thế giới đều biết. Hai công tử nhà họ Thẩm, một người là thương nhân yêu nước, một người là quân nhân nhiệt huyết. Lợi hại thật. Cha này, lời nói thế này mà cha cũng mượn hai chữ nghe nói để hỏi con. Không cần đùa như vậy
Với con trai của mình chứ. Quan hệ giữa mấy đứa thế nào? Chẳng thế nào cả. Chưa nói chuyện bao giờ, cũng chưa từng đánh nhau. Ta nói con nghe. Nhất định phải giữa khoảng cách với cậu ta. Bây giờ nhà họ Thẩm hành sự không biết chừng biết mực.
Cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn cũng có ngày gây ra họa lớn. Cha, trong mắt cha, trên đời này còn có người biết chừng mực sao? Ta không quan tâm chuyện của người khác. Nhưng con thì ta phải quản. Ai bảo con là con trai của ta.
Bình thường càn quấy không nói làm gì. Nhưng nhất định phải biết phân phải trái rõ ràng. Ta không mong con làm rạng danh cho nhà họ Cố. Nhưng chí ít cũng đừng gây ra họa lớn. Phải trái rõ ràng? Cha, cha đánh giá cao bản thân quá rồi.
Thời buổi này ai đúng ai sai, đâu phải một mình cha nói là được. Có điều, cha yên tâm. Con không có hứng thú với mấy chuyện kiểu đó. Lão Triệu, anh vào đây một lát. Vâng. Thiếu gia, tôi xin nhiều lời một chút. Cậu đừng ăn nói như vậy với lão gia.
Thực ra lão gia mấy ngày nay trong lòng phiền muộn. Người Nhật lại tăng thêm quân ở Phụng An. Tuy rằng trên danh nghĩa, lão gia là thanh tra tỉnh Phụng An Nhưng trên thực tế, không nắm quân, cũng không nắm tiền trong tay. Từ Trương Tích Hầu tới Bạch Bùi Dung,
Mấy kẻ này, kẻ nào cũng lòng dạ xấu xa. Càng không nói tới mấy người bên trên. Về mặt quân sự cũng tan đàn xẻ nghé hết. Còn đám học viên đó nữa. Không ngày nào là không bày trò, yêu sách gì đó. Lão gia cũng mấy ngày rồi ngủ không ngon giấc.
Cậu xem. Hiếm lắm cậu mới về nhà một chuyến. Đừng chọc ông ấy giận nữa. Chú Triệu, ai dạy chú nói mấy câu này thế? Khá có trình độ đấy. Làm gì có ai dạy chứ. Thấy nhiều rồi, thì hiểu cũng nhiều. Lão gia cũng không dễ dàng gì.
Cậu hãy thông cảm cho ông ấy một chút. Được rồi, tôi biết rồi. Đúng rồi, chú Triệu. Tôi muốn nhờ chú giúp tôi điều tra một chút. Điều tra xem trong số những khách mời nữ tới nhà họ Thẩm dự tiệc tối nay, có vị tiểu thư nào họ Tạ không.
Tầm 18, 19 tuổi. Có lẽ là đi cùng người nhà. Vâng. Tôi tra ra sẽ lập tức báo với cậu. Này. Đến rồi à? Cởi áo ra. Sao vậy? Rách rồi. Tôi vá lại cho anh. Không sao. Cởi ra. Tiểu Quân. Mang hộp kim chỉ lại đây cho tôi. Vâng.
Mỳ này cũng thơm đấy. Học viện quân sự Liệt Hỏa của các anh cũng thật là. Quần áo đã rách tươm thế này rồi, mà cũng không phát lương à? Chút tiền lương ít ỏi của học viện quân sự Liệt Hỏa còn không đủ cho tôi uống rượu nữa là.
Nghe anh nói vậy, thì anh phải uống cho sập tiệm cái cửa hàng tây nhà anh mất. Tôi may cho anh một bộ đồ vest. Khi nào anh thử xem. Nếu không vừa thì tôi bảo người sửa lại cho anh. May vest làm gì. Đồ vest cô may cho tôi,
Tôi cũng không có chỗ để, cũng chẳng mặc đi đâu. Mùng bảy là sinh nhật của Niệm Thanh. Anh định mặc thế này đi gặp con bé à? Thời gian thấm thoát trôi. Nhoáng một cái, là 20 năm trôi qua. Được rồi. Không ăn nữa. Tôi đi đây.
Tôi vẫn chưa vá xong cho anh mà. Không sao. Xin lỗi, xin lỗi nhé. Cởi áo ra đi. Tôi xem cho cậu. Bác sĩ, không cởi áo có được không? Cậu làm gì thế hả? Sao cậu lại ở đây? Tôi không muốn ở cùng với cậu. Cậu không biết gõ cửa à?
Lương Thần. Khá đó nha. Dạo này tiến bộ rất nhiều. Tôi không muốn lần nào cũng đội sổ. Luyện tập nhiều là được. Nhưng đạn thầy phát cho tôi, sắp dùng hết mất rồi. Không sao. Của cậu dùng hết, thì còn của tôi mà. Tôi chỉ đợi câu này của cậu thôi đó.
Tiểu Tùng. Cậu nghe nói gì chưa? Hình như chúng ta sắp đi huấn luyện dã ngoại đấy. Cậu nghe ai nói thế? Khi nào? Mấy hôm nay thôi. Tôi có một người bạn làm việc ở quán rượu Nam Sơn. Nghe vệ binh tới đó uống rượu nói. Thế thì cũng có thể lắm.
Tôi vẫn chưa tham gia huấn luyện dã ngoại mang tính đối kháng bao giờ. Chắc chắn sẽ làm không tốt. Không sao đâu. Cậu đừng lo lắng. Còn có tôi đây mà. Chuyện khác thì tôi không dám nói. Chỉ cần cậu theo tôi thôi.
Ở khu dã ngoại, tôi cũng lợi hại lắm đấy. Chỉ biết khoác lác. Đi thôi. Nói tới huấn luyện dã ngoại, tôi thực sự căng thẳng. Đến khi đó, có khi tôi phải dựa cả vào cậu rồi. Có điều cậu yên tâm. Tôi tới… Xin lỗi nhé, không cẩn thận.
Cậu đi đứng không nhìn đường à. Vội quá ý mà. Nhưng mà nhìn cậu dáng người mảnh khảnh, mà… Cơ ngực cũng to ra phết đấy. Đồ thần kinh. Vậy sao? Tôi cũng không phát hiện ra. Lương Thần. Cậu cũng cho tôi sờ xem nào. Xem cơ ngực cậu có to không.
Sờ cái gì mà sờ. Lương Thần là con trai. Tôi sờ tí thì có sao. -Con trai thì được phép sờ à? -Tôi chỉ, tôi chỉ… Tôi sờ cậu thử xem. Nào, đưa tôi sờ cậu. Tôi chỉ, tôi chỉ xem có to hay không thôi. Sờ cái đầu cậu ấy. Lương Thần.
Cậu tránh sang một bên. Lương Thần. Khúc tiểu thư. Các anh người nào người nấy rốt cuộc muốn làm gì? Ngày ngày nhốt tôi ở trong phòng, thú vị lắm sao? Lần này tôi quay về là có công việc. Tôi không rảnh đùa giỡn với các anh. Thật ngại quá, Khúc tiểu thư.
Đại thiếu gia căn dặn chúng tôi, phải bảo vệ thật tốt cho cô. Nếu cô muốn ra ngoài cũng được. Nhưng cô nói chúng tôi biết cô đi đâu. Tôi báo với đại thiếu gia một tiếng. Đợi sắp xếp ổn thỏa, sẽ đưa cô tới đó.
Hôm qua anh cũng nói với tôi như thế. Thế rồi anh sắp xếp cả một ngày. Hôm qua là do chỗ mà cô muốn đến có công nhân diễu hành biểu tình. Rất nguy hiểm. Hôm trước thì sao? Hôm trước cũng vậy. Mấy ngày hôm nay,
Ngày nào cũng có công nhân biểu tình đúng không? Đúng vậy. Dạo này tâm trạng của công nhân rất bất ổn. Có lẽ… Có liên quan tới thời tiết. Sao anh không nói có liên quan tới mặt trăng luôn đi? Anh nói cho tôi biết.
Khi nào thì họ không cảm xúc dâng trào? Theo tình hình trước mắt thì ngày nào cũng không an toàn. Nghĩa là tôi không ra ngoài được chứ gì. Tốt nhất là đừng ra ngoài. Nếu như cô nhất quyết muốn ra ngoài cũng được.
Cô nói cho chúng tôi biết cô muốn đi đâu. Để chúng tôi sắp xếp. Chúng tôi nhất định sẽ đảm bảo an toàn của cô. Đi thôi. Đám người vừa nãy chắc chắn là cố ý. Phải đó. Đồ ngốc cũng nhìn ra được. Đúng rồi. Mọi người đều nhìn ra được.
Có điều, có lẽ anh ta nói đúng. Bây giờ bên ngoài rối ren. Thành Thuận Viễn nhốn nháo hoảng loạn. Vẫn là Thượng Hải tốt. Không được. Chúng ta cứ tiếp tục thế này, thì bao giờ mới xong việc ở đây để về Thượng Hải chứ.
Phim trường đều do thương hội Thuận Viễn đầu tư. Thẩm thiếu gia không đồng ý. Chúng ta cũng chẳng ai quay nổi. Tôi biết một nơi rất hợp để quay phim. Đi. Liên hệ với đạo diễn Lục. Đi. Thu dọn trang phục cho tôi.
Canh chặt cổng lớn thì tôi không ra ngoài được chắc. Nực cười. Đây là lần diễn tập thực chiến quân sự đầu tiên của chúng ta. Tôi hy vọng mọi người có thể thực hiện nghiêm túc. Đối thủ của chúng ta là những quân nhân dày dặn kinh nghiệm
Từng trải qua mưa bom bão đạn thật. Bất cứ bất cẩn sơ suất nào đều sẽ khiến các cậu thất bại thảm hại. Nhớ kỹ. Chỉ có người tôn trọng mỗi một trận diễn tập, mới có thể thật sự sống sót khỏi chiến tranh. Còn bao lâu nữa mới đến?
Chắc sắp đến rồi. Lái cẩn thận vào. Tôi ngủ một lát. Được. Đường này khó đi thế. Sao cứ nhất quyết phải tới đó quay? Là thế này. Phim trường bên đó xảy ra chút vấn đề. Lần này chúng ta tới khu nhà ở ngày trước của nhà chị Mạn Đình.
Chị Mạn Đình từ nhỏ lớn lên ở đó. Phong cảnh cực kỳ đẹp. Ngài Sanada, đằng trước là khu vực kiểm soát quân sự. Đuổi theo. Theo quy định diễn tập, thì các cậu đều tử trận hết rồi. Tôi hỏi các cậu. Bộ chỉ huy của các cậu ở đâu? Lương Thần.
Cậu như thế không được đâu. Cậu phải hung dữ hơn vào. Hung dữ hơn? Tôi hỏi cậu đấy. Bọn tôi đều tử trận hết rồi, còn nói kiểu gì nữa. Xác chết vùng dậy à? Đi thôi. Đến khu tử trận tập hợp. Thằng oắt con, ra tay cũng ác đấy.
Còn không phục à? Lương Thần. Chỉ dựa vào hai chúng ta, cho dù biết bộ chỉ huy ở đâu, thì cũng làm được gì? Ai nói mình ở ngoài khu dã ngoại lợi hại lắm. Vừa ra đã lạc đường. Không… Không phải tôi lạc đường. Mà là họ lạc đường.
Đã nói địa điểm tập hợp ở đây. Mà không ai tới hết. Ai biết cậu có dẫn đúng đường hay không. Chưa biết chừng là cậu tìm sai địa điểm tập hợp. Không thể nào. Có phải đám Thẩm Quân Sơn đụng độ nhau rồi không? Tiếng súng dồn dập tới tấp nha.
Ngồi xuống. Sao vậy? Chúng ta diễn tập dùng đạn rỗng. Nhưng tiếng súng này là đạn thật. Vậy là kẻ nào được? Thổ phỉ, người Nhật, người Liên Xô. Thời buổi này loại người nào chẳng có. Đi xem sao. Được. Đúng là rảnh thật đấy. Khốn kiếp. Đuổi theo cho ta.
Nghe tiếng súng này, phía trước không giống là người của chúng ta. Lương Thần. Hay là, tôi lên phía trước xem thử trước. Cậu đi tìm người của chúng ta. Không được. Một mình cậu quá nguy hiểm. Yên tâm đi. Tôi sẽ tùy cơ ứng biến. Vậy cậu cẩn thận đấy.
Ngài Sanada, đã bắn chết một tên. Người phụ nữ kia chạy mất rồi. Nhất định phải bắt được người phụ nữ đó. Rõ. Tiểu Dương. Đi. Cô sao rồi? Tôi không chạy nổi nữa rồi. Hai người mau đi đi. Không được. Muốn đi thì cùng đi. Không còn thời gian nữa.
-Mau, mau, mau. -Tiểu Dương. Dừng lại, dừng lại. Nghe tôi nói này. Bọn chúng nhằm vào tôi, sẽ không đuổi theo hai người đâu. Cô nghe lời. Mau đi với Tiểu Đào đi. Nghe lời. Chị Mạn Đình. Đi. Đúng là không cho ngươi nếm thử chút bài học,
Thì không biết sự lợi hại của ông đây chứ gì. Quân Sơn. Hoàng Tùng. Kỷ Cẩn. Sao lại là cậu? Gặp các cậu đúng là tốt quá. Tiếng súng vừa nãy là thế nào? Bọn tôi cũng là dọc đường nghe thấy tiếng súng, nên theo tới đây. Tạ Lương Thần đâu?
Không phải cậu ấy cùng một nhóm với cậu sao? Vừa nãy nghe thấy tiếng súng là lạ, tôi với Tạ Lương Thần liền chia ra hành động. Cậu ấy phụ trách liên lạc với các cậu. Tôi gặp Chu Nhạn Lâm ở trên đường. Chúng tôi liền cùng nhau hành động.
Tôi cũng là vì lạc nhau với Lý Văn Trung. Cậu đi đâu thế? Cố Yến Tranh. Sao thế? Các cậu không gặp Tạ Lương Thần à? Không. Quân Sơn. Vậy bây giờ phải làm thế nào? Hay là tôi về bộ chỉ huy trước, báo cáo tình hình.
Nếu đợi bộ chỉ huy phái người tới, thì e là không kịp. Với lại, chúng ta không biết đối phương là kẻ nào, có bao nhiêu người. Tôi thấy thế này. Kỷ Cẩn, cậu về trước báo cáo tình hình. Hoàng Tùng, cậu với Chu Ngạn Lâm một nhóm.
Chúng ta chia ra tìm Tạ Lương Thần. Hành động. Được. Quân Sơn, cầm lấy súng. Đi nhé. Tạ Lương Thần. Tạ Lương Thần. Tạ Lương Thần. Nắm chặt lấy. Ai? Tôi, tôi, tôi… Tôi… Lý Văn Trung. Kỷ Cẩn. Sao cậu lại ở đây? Cuối cùng tôi cũng gặp được người thân rồi.
Cậu tránh ra. Cậu không biết hôm nay nguy hiểm cỡ nào đâu. Khắp nơi đều là tiếng súng. Tôi với Chu Ngạn Lâm còn lạc nhau. Tôi còn tưởng mình không gặp được cha nữa rồi. Được rồi, được rồi. Nhìn bộ dạng hèn nhát của cậu kìa. Đợi tôi với, đợi tôi với.
Cố Yến Tranh. Cố… Cố Yến Tranh. Cố Yến Tranh. Cố Yến Tranh. Có đau không? Vừa nãy cậu nói… Có người cố ý đẩy cậu? Có nhìn thấy mặt không? Khi đó tôi bị đẩy xuống hố, rồi ngất đi luôn. Không nhìn rõ gì hết.
Không phải cậu nói trong rừng này còn có người khác sao? Có lẽ chính là kẻ đó. Vậy sao hắn không giết cậu, hay là bắt cậu đi? Có khả năng là người của mình. Người của mình? Chuyện gì cũng có khả năng xảy ra. Không được có ý hại người,
Nhưng phải cảnh giác lòng người. Sau này cẩn thận một chút. Tôi thấy cách cậu băng bó rất thuần thục. Từng học bài bản sao? Tôi từng làm bác sĩ ngoài trận địa. Thật à? Nói vậy là, cậu từng tận mắt chứng kiến chiến tranh?
Sau này cậu cũng sẽ tận mắt chứng kiến. Tương lai… Nhân dân toàn Trung Quốc có lẽ cũng sẽ đều tận mắt chứng kiến. Cảm ơn cậu nhé. Không cần cảm ơn. Sắp mưa rồi. Chúng ta mau về thôi. Vết thương của cậu cũng cần xử lý. Nào. Đứng vững. Đi.
Tôi cõng cậu. Lên đi. Nào.