Full HD | Phim Ngiệt Huyết Siêu Hay | Trường Quân Đội Liệt Hoả Tập 45 | iQiyi Vietnam

    Học Viện Quân Sự Liệt Hỏa Tập 45 Sao anh vẫn chưa đi? Về đi đã. Không thấy trời tối rồi sao? Hết giờ thăm tù rồi. Ngày mai hãy đến. Ý gì hả? Anh có ý gì hả? Làm gì đấy? Anh chơi tôi hả? Buông tay ra. Buông tay. Tôi nói anh biết.

    Anh như vậy không có lợi cho người bên trong đâu. Xin lỗi. Xin lỗi. Xin lỗi, xin lỗi. Cố công tử, tôi cũng nghe ngóng rồi. Biết được anh là ai. Có thể giúp được anh là cơ hội hiếm có. Tôi tuyệt đối sẽ không cố ý làm khó cô ta.

    Nhưng mà hôm nay anh không gặp được người này rồi. Bên trên đặc biệt dặn dò. Người này, không ai được phép vào thăm. Anh cũng là người có máu mặt, quan hệ rộng. Hay anh tìm cách khác đi. Không cần phải ở đây lãng phí thời gian với tôi. Anh thấy sao?

    Có điều anh yên tâm. Tiền của anh chắc chắn không tiêu vô ích đâu. Bạn của anh ở trong này, tôi nhất định giúp anh chăm sóc đến nơi đến chốn. Cô ấy sẽ không phải chịu ấm ức gì cả. Cảm ơn. Mấy người, ai là Tạ Tương? Tôi.

    Có người gửi đồ cho cô. Các người đừng có bắt nạt cô ta. Em đừng sợ. Anh sẽ cứu em ra. Hãy chờ anh. Về rồi à. Con lại uống rượu sao? Ăn cơm chưa? Đói bụng không? Con không đói. Cha đâu ạ? Cha con đang ở trong phòng. Chú hai con đến.

    Nói là có chuyện quan trọng cần bàn. Chú hai đến sao? Được rồi. Con về phòng nghỉ ngơi đi. Mẹ đi pha cho con tách trà uống giải rượu. Vậy ý của em là tư lệnh chết do trúng độc mãn tính. Không sai.

    Theo kết quả kiểm tra của bệnh viện bọn em thì xem ra tư lệnh đã trúng độc một thời gian rồi. Tư lệnh mắc bệnh gan. Em nghi ngờ có lẽ là do ông ấy sử dụng thuốc không đúng nên mới dẫn đến tình trạng suy tim.

    Vậy liệu có khả năng là do ông ta uống nhầm thuốc gì đó không? Lúc đầu bọn em cũng nghĩ như vậy. Sau đó cũng báo cáo lên trên như thế. Nhưng phó tư lệnh Tống lại mang hết toàn bộ kết quả kiểm tra đi.

    Viện trưởng Phó bên em cũng bị dắt đi luôn. Hiện giờ ngoài kia đang kháo nhau là do cái cô học viên nữ giả nam hạ độc giết tư lệnh. Nhưng giờ xem ra cô ta cũng chỉ là kẻ giơ đầu chịu báng. Anh nói em nghe, chuyện này

    Em tuyệt đối không được dính dáng vào đó. Nội bộ người ta đánh nhau. Nói cái gì thì là cái đó. Em đó, cứ giả ngây giả ngô là được. Đã muộn rồi, anh. Ý em là sao? Phó tư lệnh Tống nhất mực nói phải điều tra đến nơi đến chốn.

    Nên bọn em cứ tin là thật. Kết quả điều tra ra, đúng là có vấn đề thật. Lúc viện trưởng Phó báo cáo lên thì phó tư lệnh Tống ngoài mặt động viên bọn em một hồi. Nhưng em thấy ánh mắt ông ta có gì đó không ổn. Kết quả đêm hôm đó

    Viện trưởng Phó bị bắt đi. Dở là dở ở chỗ, em lại là bác sĩ thực hiện việc đó. E là không thoát được rồi. Em… Em làm anh tức chết mà. Đầu óc em có vấn đề phải không? Người ta nói gì em cũng tin sao? Em, em ngần này tuổi rồi.

    Em bảo anh nói em sao mới được đây Anh hai, anh xem thế này có được không? Anh chẳng phải thân với người Nhật sao? Anh xem liệu có thể khiến bọn họ… Em im đi. Đi. Giờ em phải đi ngay. Nếu chuyện này bung bét ra, thì ai cũng không bịt được.

    Giờ anh đi lấy tiền. Em phải dắt Thục Diễm và cả Tiểu Văn đi cùng. Nghe rõ chưa? Văn Trung, đến thư phòng của cha một chuyến. Cha. Lại đây, Văn Trung. Ngồi xuống. Văn Trung, gần đây Học viện Quân sự Liệt Hỏa có hành động gì bất thường không? Ngoại trừ

    Lễ tốt nghiệp bị trì hoãn ra thì mọi việc khác đều ổn. Cha, có phải cha lo cho chú hai không? Con nghe thấy rồi hả? Chú hai của con sống uổng phí từng ấy năm rồi. Có mỗi cái chuyện cỏn con mà cậu ta cũng nhìn không ra.

    Giờ là thời buổi gì chứ? Cục diện bất ổn. Ai cũng phải thận trọng cẩn thận như đi trên băng. Con xem chú con, làm cha tức chết được. Cha đừng vội lo lắng. Không chừng là do cha nghĩ nhiều quá thôi. Văn Trung à, thời buổi này

    Đầu óc nhất định phải linh hoạt, nghĩ nhiều còn hơn không nghĩ gì. Cha nói con nghe, thời gian này con nhất định phải hết sức thận trọng. Giờ không còn như xưa nữa. Hơn nữa bên quân đội cũng đang lúc giao thời. Chuyện gì vậy? Để con đi xem. Không, không, không.

    Con đừng đi. Ngồi yên đây. Hà Hưng, đi xem xem bên ngoài xảy ra chuyện gì. Dạ, lão gia. Ngoài kia có phải là đang bắn nhau không? Đi. Chúng ta cũng đi. Đi chuyến tàu sớm nhất. Mau chóng thu dọn đồ đạc. Văn Trung, con cũng đi chuẩn bị đi. Đi.

    Đi đâu chứ? Cha, có phải cha lo lắng quá mức rồi hay không? Văn Trung, cẩn trọng thì mới có thể lâu dài được. Còn ngẩn ra đấy làm gì? Nói mau đi. Dạ. Là nhị gia. Nhị gia làm sao? Tôi, tôi không dám lại gần. Nhưng từ xa tôi đã nhìn thấy

    Toàn máu là máu. Đến cả phu xe cũng chết rồi. Bọn họ đúng là muốn giết người diệt khẩu rồi. Giết người diệt khẩu. Giờ chúng ta phải đi ngay. Một phút cũng không được chậm trễ. Văn Trung, con đi mua ngay vé tàu hỏa chuyến sớm nhất. Đi mau. Mau.

    Tôi cũng thu dọn đồ đạc. Đi mau. Còn ngẩn ra đấy làm gì? Cậu đến rồi à. Cảm giác dạo này hình như không nhìn thấy cậu. Dạo này học viện có nhiều việc. Cô sắp đóng cửa sao? Hôm nay không biết làm sao trên phố chẳng có mấy người,

    Mà lại rất nhiều binh lính. Dạo này khá loạn. Để tôi giúp cô. Được. Lý Văn Trung. Lý…thiếu gia. Chuyện gì vậy? Chiều nay có một vị khách tặng tôi hai vé xem kịch. Tôi trước giờ rất muốn đi xem. Nhưng một mình tôi thì không dám đi. Tôi muốn hỏi cậu xem,

    Ngày mai cậu có thời gian không? Nếu có thì có thể đi xem cùng với tôi không? Không sao. Nếu cậu không có thời gian, thì mình tôi đi cũng được. Được. Cậu nhận lời rồi. Vậy tôi nhớ rồi nhé. Tôi đi tìm vé cho cậu. Tôi đi lấy vé cho cậu.

    Lý Văn… Thiếu gia, lão gia đã về. Nhưng đi ngủ rồi. Ngủ rồi? Tôi… Chuyện ở Thuận Viễn, lão gia cũng đã biết rồi. Nguyên văn lời lão gia là tình hình Thuận Viễn hiện giờ rất phức tạp liên quan đến mọi mặt. Lão gia không muốn,

    Cũng không thể dính dáng vào chuyện này. Bảo cậu một mình ở Thuận Viễn phải cẩn thận. Nếu không ổn thì lại về Nam Kinh. Thiếu gia, bên ngoài có người tìm cậu. Không gặp. Anh ta muốn nói với cậu chuyện của Tạ Tương. Mời vào trong. Mời lên xe. Văn Trung,

    Con làm gì vậy hả? Sao con lại không lên xe? Cha. Mẹ. Con không đi. Cái gì? Tại sao vậy hả? Văn Trung, chúng ta chẳng phải đã thống nhất rồi sao? Đúng vậy. Con trai của cha mẹ là con, là học viên của Học viện Quân sự Liệt Hỏa,

    Là một quân nhân. Con không thể làm lính đào ngũ. Bạn học của con và chiến hữu của con hiện giờ đang chiến đấu. Con không thể quay lưng bỏ đi ích kỷ vậy được. Cha. Mẹ. Con trai bất hiếu. Văn Trung. Văn Trung. Con mau đứng lên đi. Con… Văn Trung.

    Văn Trung. Xin mời. Mời. Anh làm cái gì thế? Tôi là người Trung Quốc. Hoàng Tùng, tôi đã trả thù cho cậu. Người của Học viện Liệt Hỏa không có ai là vô dụng. Cậu làm sao vào được đây? Hôm qua đến Cố Yến Tranh cũng không vào được. Chú của Kỷ Cẩn

    Làm ở đây. Là ông ấy cho tôi vào. Cậu… vẫn ổn chứ. Tôi ổn. Cơm canh ở đây cũng khá ngon. Bạn tù cùng phòng cũng rất thân thiện. Cậu đừng lo lắng. Sao thế? Nếu… Cố Yến Tranh ở đây, có lẽ cậu sẽ nói thật. Cậu có thiếu cái gì không?

    Có ai bắt nạt cậu không? Xảy ra chuyện lớn như vậy. Cha mẹ tôi chắc lo lắng lắm. Họ đã đến Thuận Viễn chưa? Có lẽ là chưa. Tôi sẽ lưu ý. Cảm ơn anh. Tư lệnh chết rồi. Cậu phải nhớ kỹ bất luận bọn chúng hỏi cái gì

    Cứ nói đúng sự thật. Còn cái khác kiên quyết không nhận. Bọn họ nghĩ là tôi mưu sát tư lệnh? Đều là đồn thổi. Tôi sẽ điều tra rõ. Cậu yên tâm. Rất mau thôi tôi sẽ cứu cậu ra ngoài. Hết giờ. Tôi đi đây. Chú Kỷ sẽ chiếu cố cậu.

    Cậu phải nhớ tuyệt đối không được nhận tội. Thẩm Quân Sơn, giúp tôi để ý Cố Yến Tranh. Đừng để cậu ấy làm chuyện dại dột. Cậu cũng vậy. Nhớ cẩn thận. Quân Sơn, Quân Sơn, giờ anh đã không còn lời gì để nói với em nữa sao?

    Có gì cứ nói thẳng đi. Được. Vậy em sẽ nói thẳng. Em muốn ba mảnh đất đó. Quân Sơn, anh phải biết. Kể cả Thẩm gia không đồng ý thì em cũng sẽ tìm mọi cách để lấy được ba mảnh đất đó. Chỉ là phải tốn nhiều công sức hơn mà thôi.

    – Vinh vương gia, – Anh… Thừa Thụy bối lặc là cô giết phải không? Cô hà tất phải tìm tôi nói chuyện. Cứ thẳng tay luôn với Thẩm gia chúng tôi là được. Chuyện của tư lệnh cũng là cô sắp xếp phải không? Cô không nói phải không? Tôi nói cô biết.

    Chỉ cần Tạ Tương bị liên lụy, tôi quyết không bỏ qua cho cô đâu. Được thôi. Nếu anh quan tâm cô ta thế, vậy hãy lấy đất ra đổi đi. Em sẽ tha mạng cho cô ta. Một mạng người đối với cô mà nói đơn giản vậy sao?

    Vừa muốn làm kẻ si tình, lại vừa muốn làm trung thần nghĩa sĩ. Trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy chứ? Cô sẽ không được toại nguyện đâu. Cứ chờ mà xem. Thiếu gia, bên ngoài có người tìm cậu. Không gặp.

    Anh ta muốn nói với cậu về việc của Tạ Tương. Tạ Lương Thần bị oan đó. Chú hai tôi làm ở bệnh viện. Kết quả kiểm tra của tư lệnh là do trúng độc mãn tính. Các bác sĩ biết chuyện này đều đã bị khống chế cả rồi. Chú hai tôi

    Cũng bị diệt khẩu. Đây là địa chỉ của chú ấy. Hy vọng có ích với cậu. Báo cáo tư lệnh Tống! Chuyện gì hả? Xác của tư lệnh Trương biến mất rồi. Cái gì? Tư lệnh chết rồi. Cậu phải nhớ kỹ bất luận bọn chúng hỏi cái gì, cứ nói đúng sự thật.

    Còn cái khác kiên quyết không nhận. Tạ Tương, ra ngoài. Có người đến thăm tôi sao? Có thể coi vậy. Đi thôi. Đây là giấy nhận tội của cô. Ký tên đi. Hạ độc tư lệnh. Tôi không làm. Không ký à? Việc tôi không làm tại sao tôi lại phải ký?

    Mang qua đây. Nghi phạm Tạ Tương nhận tội, và ký giấy nhận tội. Hạ độc tư lệnh. Phán quyết tử hình. Lập tức thi hành. Tôi nói rồi không phải do tôi làm. Các người coi mạng người như cỏ rác. Tôi không nhận. Ồn ào quá. Các người vu oan giá họa.

    Khiến cô ta im đi. Các người… Ăn hại. Một lũ vô dụng. Nâng súng! Hành hình! Số đặc biệt đây! Số đặc biệt đây! Học viên Học viện Liệt Hỏa hạ độc tư lệnh, đã bị xử bắn. Số đặc biệt đây! Số đặc biệt đây!

    Học viên Học viện Liệt Hỏa hạ độc tư lệnh… Cho tôi một tờ. Đây. Số đặc biệt đây! Số… Này nhóc cho một tờ. Đây. Nhóc con, cho một tờ. Đây, thưa ngài. Tiền đây. Cảm ơn. Một không điều tra. Hai không xét xử. Mà trực tiếp gán lên đầu

    Lương Thần tội danh lớn như vậy. Đây nghĩa là gì? Bọn họ coi mạng người như cỏ rác. Hai năm trời học chung. Lương Thần là người thế nào, tôi tin là trong lòng cậu và tôi đều rất rõ. Mặc dù cô ấy giả làm con trai để vào Học viện Quân sự

    Đúng là vi phạm kỷ luật quân đội. Nhưng cô ấy tuyệt đối không phải người độc ác. Giờ phủ tư lệnh lại gán lên đầu cô ấy một cái tội danh to như vậy. Là bạn học, tuyệt đối không thể bỏ qua như vậy được. Cậu muốn làm gì?

    Tôi phải đến phủ tư lệnh. Tôi đến tòa thị chính. Nếu thực sự không được, tôi sẽ đi Bắc Kinh. Tôi không tin Trung Quốc rộng lớn như thế, lại không có nơi nào để nói lý. Tôi đi cùng với cậu. Tôi cũng đi cùng với cậu. Tôi cũng đi với cậu.

    Đi, tôi cũng đi. Chờ đã. Vẫn còn chưa làm rõ sự việc. Các thầy cũng đều không ở đây. Giờ cậu qua đó gây rối, có phải muốn sự việc nghiêm trọng hơn không? Nghiêm trọng thì nghiêm trọng. Không lẽ giờ còn chưa đủ nghiêm trọng sao?

    Lương Thần và Văn Trung đã chết rồi. Cố Yến Tranh cũng không rõ tung tích. Đến cả thầy Lã cũng bị gọi đến phủ tư lệnh để hỏi chuyện. Thầy Quách, và một số thầy khác cũng bị giam ở sở cảnh sát.. Giờ Học viện Quân sự Liệt Hỏa

    Đã trở thành cái đinh trong mắt người khác. Nếu còn không có hành động gì, thì sẽ bị bọn họ diệt sạch. Cậu nói đúng đó. Một khi tội danh mưu sát tư lệnh rơi xuống đầu chúng ta, thì e rằng Học viện Liệt Hỏa

    Mãi mãi không thể có ngày ngóc đầu lên. Lần này bất kể là vì bạn học của chúng ta, hay là vì tương lai tiền đồ của mỗi người chúng ta, chúng ta đều không thể để mặc mà không làm gì cả. Các bạn, chúng ta tòng quân là vì cái gì?

    Vì muốn mang lại sự ấm no cho người dân. Vì muốn thay quốc gia đả đảo sự bất bình. Nếu như bây giờ, chúng ta chỉ biết làm ngơ trước những sự việc xảy ra xung quanh mình, thì còn nói gì đến tận trung báo quốc. Bây giờ tôi sẽ

    Đến tòa thị chính, đến phủ tư lệnh. Ai có gan thì hãy theo tôi. Các cậu đều điên hết rồi hả? Làm gì vậy? Thầy Quách. Các cậu ở đây nói năng lung tung gì chứ? Thầy Quách, Lương Thần chết oan. Chúng ta không thể để vậy được. Chuyện của Tạ Lương Thần

    Đã có kết luận cuối cùng. Cái gọi là sự thật, một ngày nào đó ắt sẽ được phơi bày. Giờ việc các cậu cần làm đó là ở yên đây cho tôi. Đừng có mà gây rắc rối. Nhưng… Rõ ràng là Lương Thần bị vu oan. Nhưng cái gì chứ?

    Rất nhiều người trong các cậu đều là con ông cháu cha. Chắc hiểu được ý nghĩa đằng sau chuyện này. Tôi không hy vọng các cậu lấy trứng chọi đá, hy sinh vô ích. Thầy, vậy thầy có thể nói em biết. Cái gì là ý nghĩa đằng sau chuyện này không?

    Chuyện này ắt sẽ được làm rõ. Hỏi nhiều thế làm gì? Em đương nhiên biết là sự việc sẽ được làm rõ. Nhưng Lương Thần làm sai ở chỗ nào? Cô ấy sai là sai ở chỗ đã để lộ thân phận của mình vào thời điểm đó, ở chỗ đó.

    Sau đó bị người ta lợi dụng, gánh tội thay. Em có thể chấp nhận việc học viện muốn giữ mình ở ngoài cuộc. Nhưng điều em không chấp nhận được là, thái độ của học viện khi coi hành vi xấu xa này như một chuyện ngang nhiên. Ý nghĩa?

    Trâu bò đánh nhau, ruồi muỗi chết. Kẻ tai to mặt lớn vì quyền lực bất chấp thủ đoạn. Còn những người thấp cổ bé họng, thì bị đe dọa tính mạng. Đây cũng là điều đương nhiên. Phải vậy không thầy? Dù sao thì tôi cũng đã nói rồi.

    Các cậu ở yên hết đây cho tôi. Không lẽ ngay cả lời của tôi các cậu cũng không tin sao? Không được. Thầy, hôm nay bọn em nhất định phải nói cho ra lẽ. Thầy cho bọn em đi đi. Đúng đó, thầy. Thầy cho bọn em đi đi. Cho bọn em đi đi.

    Cho bọn em đi đi, thầy. Thầy, chuyện này chưa xong đâu? Thầy, bọn em nhất định phải nói cho ra lẽ. Thầy để bọn em đi đi. Thầy để bọn em đi đi, thầy. Thầy, cô ấy chết thật rồi sao? Theo cậu thì sao? Em không tin. Em sẽ điều tra rõ.

    Đứng lại. Thầy có thể nổ súng bắn chết em.