Hổ Hạc Yêu Sư Lục Tập 04 | Phim Cổ Trang Huyền Huyễn Nhan Sắc Cao | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Hổ Hạc Yêu Sư Lục] [Tập 4: Đại phá trận Hắc Phong] Hôm nay thằng nhóc đó đã thu hút được mọi sự chú ý, nhưng đa phần là thắng nhờ mưu mô. Cậu ta thật sự là người mà chúng ta cần tìm sao?

    Có phải hay không kiểm tra là biết. Cuối cùng… [Bài vị Trung nghĩa Mục thị của Triệu phủ] Mẹ, đều do Đồng Nhi không tốt, làm hỏng thương của mẹ. Nhưng con cũng giết được yêu, cứu được người, giống mẹ năm xưa vậy. Mẹ, mẹ yên tâm, con nhất định sẽ nghĩ cách

    Sửa lại thương cho mẹ. Duyệt Nhi, mai là ngày giỗ của nàng. [Bài vị Trung nghĩa Mục thị của Triệu phủ] Mười năm trước, nàng bỏ bọn ta mà đi. Ta đã làm theo di nguyện của nàng, không dạy Đồng Nhi võ công nữa. Nay con bé đã trở thành

    Một cô con gái lớn rồi, tinh thông cầm, kỳ, thi, hoạ, không giống nàng năm đó thích múa đao cầm thương. Nếu nàng còn sống thì tốt biết bao, để nàng được thấy bộ dạng của con bé hiện giờ. Mười năm rồi, Hắc Phong vẫn không rõ tăm tích. Nhưng nàng yên tâm,

    Dù có phải đuổi tới chân trời góc biển, ta cũng phải tìm được ả ta báo thù cho nàng. Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa. Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa. Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa. [Yêu tôn Hắc Phong] Thằng nhóc thối nhà ngươi,

    Khó khăn lắm mới thắng lôi đài, ngươi lại chắp tay dâng cơ hội tốt như thế cho kẻ khác. Con đã đồng ý với Hinh Đồng rồi, đã nói là phải làm. Đợi tới đô thành rồi nghĩ cách sau. Nhất Mi tiên tử đó có tu vi 500 năm,

    Người bình thường khó mà đạt được. Dù có tới đô thành cũng chưa chắc đã có thể tìm được cách áp chế được yêu khí trong người ngươi. Huống hồ bây giờ ngươi quá thừa dương khí, chỉ e không trụ nổi đến khi tới đô thành.

    Cái này thì người không cần phải lo. Tâm pháp Dẫn Tự mà người dạy con hiệu quả lắm. Lần nào khó chịu con cũng tĩnh tâm suy nghĩ, thế là áp chế được rồi. Cách này không triệt tận gốc được. Đại lão gia, con biết

    Lấy Xích Châu ra tất nhiên là quan trọng, nhưng thanh thương đó cũng rất quan trọng với Hinh Đồng. Đó là di vật duy nhất mà mẹ cô ấy để lại. Từ nhỏ con đã không có mẹ, con biết cảm giác đó. Hơn nữa cô ấy cũng vì cứu con

    Mới làm gãy cây thương đó, con không thể bỏ mặc được. Hành tẩu giang hồ chẳng phải nên đặt chữ “nghĩa” lên đầu sao? Hành xử cảm tính. Huynh thì vô tình vô nghĩa. Đại lão gia, nhất định người vẫn còn cách mà. Có. Đó là mổ bụng. Ngu hết chỗ nói.

    Ta ngu xuẩn, ngu hết chỗ nói, chỉ có Kỳ công tử huynh là thông minh. Nếu tới đô thành rồi mà vẫn không có cách lấy được Xích Châu thì mọi người cứ mổ bụng con ra đi, sẽ không làm lỡ việc của mọi người. Được rồi, con buồn ngủ chết mất,

    Con cần nghỉ ngơi. Hai người mau đi đi. Ơ kìa… Thằng nhóc này… Đại lão gia, việc lấy Xích Châu đã bị hoãn vài ngày rồi, không thể để cậu ta tuỳ ý làm bậy nữa. Bất kể ngày mai thế nào con cũng phải lấy được Xích Châu. [Trấn Bát Bảo]

    [Tư Không Lâu] Sao cô đến sớm thế? Ta cũng vừa tới thôi. Vậy chúng ta mau vào trong thôi, đừng để tiên tử đợi lâu quá. Đợi đã. Hôm qua ta đã nghĩ cả một đêm, ta cảm thấy Xích Châu vẫn quan trọng hơn. Chuyện Minh Hải không thể chậm trễ được nữa.

    Còn chuyện cây thương, ta sẽ tìm dịp nào giải thích với cha, rồi tìm cơ hội sửa nó sau. Cơ hội này ngươi hãy dùng để lấy Xích Châu đi. Chúng ta đã bàn xong rồi mà? Có phải có người nào đó nói gì với cô rồi không? Tuyệt đối đừng nghe nhé,

    Cô cần sửa thương thì cứ sửa. Hổ Tử, cảm ơn ý tốt của ngươi. Sao huynh lại như vậy? Huynh lén lút tìm người ta nói gì đó hả? Không phải huynh ấy nói thật mà. Là ta tự nghĩ thông suốt thật. Cảm ơn Triệu cô nương.

    Vậy cây thương của cô phải làm sao? Tìm cơ hội khác thôi. Thế, thế… Được rồi, không còn sớm nữa, chúng ta vào trong chào hỏi Nhất Mi tiên tử đi. Đi. Chuyện gì thế này? Nhất Mi tiền bối. Nhất Mi tiền bối. Nhất Mi tiền bối. Ta vẫn đang chợp mắt đó,

    Ta còn chưa nghỉ ngơi xong, – sao lại đánh thức ta dậy rồi? – Nhất Mi tiên tử bị thương rồi. Tiên tử. Có chuyện gì thế? Ai làm cô bị thương thành thế này? Là… Hắc Phong. Hắc Phong? Ngươi định làm gì? Mau cút đi.

    Không có tiền thì đừng có ở chỗ ta giả làm ông lớn, còn muốn nợ tiền nữa. Ai bảo bọn ta không có tiền? Bọn ta là yêu sư của Triệu phủ, không quỵt của ngươi đâu. Uống tiếp đi. Uống tiếp đi. Uống, uống, uống. Nếu là trước kia nghe những lời này

    Thì ta tin. Giờ lừa ai được? Giờ ai mà không biết Triệu phủ các ngươi chỉ là cái vỏ rỗng tuếch, chỉ có cái vẻ bề ngoài thôi, đúng không? Đúng, đúng thế. Ngươi, ngươi, ngươi… Đúng thế. Triệu Môn Tông tốt xấu gì cũng là thế gia trừ yêu

    Bảo vệ trấn Bát Bảo, sao ngươi có thể thiếu tôn trọng như thế? Đúng thế. Hay cho thế gia trừ yêu. Từ khi tông chủ các ngươi rút khỏi điện Thiên Cương, ngươi nói xem mười năm nay Triệu Môn Tông các ngươi hàng được ma gì, trừ được yêu gì nào? Đúng thế.

    Đừng có nói bậy. Chúng ta phải trừ yêu. Chúng ta phải bảo vệ trấn Bát Bảo. Ngày nay thiên hạ thái bình, đâu ra lắm yêu thế? Trấn Bát Bảo cũng không cần các ngươi bảo vệ. Ta thấy bọn họ muốn ăn chực với lừa tiền rượu thôi.

    Mọi người nói xem có đúng không? Ngươi nói gì thế hả? Ta định lần này sau khi về ta sẽ rời khỏi Triệu phủ. Cái gì? Ngươi định bỏ đi? Cũng phải, trấn Bát Bảo bây giờ an cư lạc nghiệp, đúng là cũng không cần bảo vệ nữa. Phải, phải, phải.

    Ngươi nói không sai. Mọi người bảo mười năm nay, Triệu Môn Tông chưa từng diệt trừ con yêu quái nào. Ta thấy con trấn này đối với chúng ta đã chẳng còn bất cứ ý nghĩa gì. Thôi, thôi, thôi. Theo ta thấy… Ta… Sư huynh, sư huynh, sư huynh. Ta không sao.

    Chúng ta trừ yêu diệt ma, bảo vệ người dân. Phải, phải, phải. Phải, phải. Tiếp tục uống. Phải, tiếp tục uống. Nhìn kìa! Nhìn kìa! Đây, đây là cái gì? Hình như là yêu. Yêu. Yêu gì thế? Ta cũng chưa từng nhìn thấy. Ngươi, ngươi là yêu gì?

    Các ngươi chính là người của Triệu phủ? Đúng vậy. Ngươi là ai? Nô gia và tông chủ của các ngươi là người quen cũ. Nô gia chính là Hắc Phong mà các ngươi đã tìm suốt mười năm. Nếu đã là người của Triệu phủ thì không cần để lại một ai. Lòng người

    Sẽ luôn tồn tại nỗi sợ. Có lúc chỉ là sự quên lãng ngắn ngủi. Tiểu thư. Cha! Cha! Cha. Hắc Phong xuất hiện rồi. Con vẫn luôn lén lút luyện võ? Lần này chúng ta nhất định phải giúp mẫu thân trả thù. Thế nên số tranh chữ này

    Đều là bảo nha hoàn viết thay? Bây giờ không phải là lúc nói chuyện này. Vậy nên những lời đồn đại bên ngoài đều là thật? Làm yêu sư, tỉ thí lôi đài? Con làm những việc này đều là vì mẫu thân. Mẫu thân con không muốn thấy nhất

    Chính là những việc này. Không sai. Con vẫn luôn lén lút luyện công. Cuốn thương phổ này, con đã học thuộc lòng rồi, ngoài chương Yến Linh Thiểm cuối cùng vẫn chưa lĩnh hội được, còn lại con đều học được cả rồi. Con… Vì sao con phải lừa ta? Cha,

    Từ nhỏ người đã dạy con thương pháp Triệu gia. Nhưng từ sau khi mẫu thân mất, người như biến thành một con người khác, người bắt con học cầm, kỳ, thi, họa, bắt con làm tiểu thư khuê các. Nhưng con vốn không muốn làm tiểu thư khuê các.

    Việc con vẫn luôn muốn làm là trừ yêu. Con muốn bảo vệ bốn phương yên bình. Con muốn chiến đấu giống như mẫu thân. Mẫu thân, mẫu thân! Mẫu thân con đã chết trong tay Hắc Phong đấy. Trước lúc lâm chung bà ấy dặn đi dặn lại không được để con tập võ,

    Nhất định không được bước vào vết xe đổ của chúng ta. Bà ấy chỉ muốn con được sống cả đời bình an. Còn con thì sao? Con làm chúng ta quá thất vọng. Cha… Chuyện của Hắc Phong, ta không cho con xen vào. Kể từ hôm nay, đóng cửa kiểm điểm,

    Không được sự cho phép của ta, không được ra khỏi cửa phòng nửa bước. Cha! Cha! Cha thả con ra đi! Con phải trả thù cho mẫu thân, cha! Thả con ra! [Triệu] Ta… ta tìm tiểu thư nhà các người. Tiểu thư nhà ta không tiện gặp khách. Mời về cho.

    Hôm qua ta còn gặp cô ấy mà, sao lại không tiện gặp khách chứ? Ta có việc quan trọng. Không gặp là không gặp. Xem thường Hổ gia này quá đấy. Trông chừng tiểu thư, tuyệt đối không được để tiểu thư ra khỏi cửa phòng nửa bước. Rõ!

    Triệu tập tất cả yêu sư của Triệu Môn Tông! Rõ. Sao lại bị nhốt lại thế? Hinh Đồng. Hinh Đồng. Hinh Đồng. Hinh Đồng. Hinh Đồng. Hổ Tử! Ta ở đây, ở đây. Cô không sao chứ? Mau thả ta ra ngoài. Sao lại bị cha cô nhốt lại thế?

    Mau thả ta ra ngoài. Cô yên tâm… Mau lên, đừng nói nhiều. Chuyện này đơn giản. Thứ này đúng là… Không cảm ơn ta. Cha. Con định đi đâu? Con phải đi tìm Hắc Phong, trả thù cho mẫu thân con. Chuyện này không liên quan đến con.

    Cha, cha có thể suy nghĩ đến cảm nhận của con không? Con đã không còn là đứa bé gái trong ấn tượng của cha nữa. Bây giờ con có thể trừ yêu, có thể bảo vệ người khác. Con đã lớn rồi. Triệu lão gia, ngài chưa thấy bản lĩnh của cô ấy thôi,

    Thương pháp của cô ấy quả thật lợi hại vô cùng. Ta nói rồi, chuyện này con không được xen vào. Quay về cho ta. Triệu lão gia. Vậy là ngài không đúng rồi. Cô ấy đã lớn rồi, ngài không thể hạn chế tự do của cô ấy.

    Đuổi người này ra ngoài cho ta! Rõ! Thử động vào ta xem. Hinh Đồng… Làm gì thế? Đưa tiểu thư về phòng. Rõ! Ta sẽ đến cứu cô! Hinh Đồng, đừng sợ! Ta nhất định sẽ quay lại cứu cô! Không nói lý. Đại lão gia,

    Vì sao Hắc Phong này lại đột nhiên xuất hiện? Hắc Phong là Yêu tôn chạy trốn đến đại lục trong đại chiến Điên Phong Cốc 500 năm trước. Giới yêu sư vốn có quy tắc gặp tôn là rút lui. Nếu ta không bị thương, còn có thể địch lại ả. Nhưng bây giờ,

    Hai chúng ta chắc không phải đối thủ của cô ta. Xích Châu còn chưa lấy ra, Hắc Phong đột nhiên đến đánh, tình hình vô cùng xấu. [Mười năm trước – Trấn Bát Bảo] Cầu xin hai vị hiệp lữ mở lòng từ bi tha mạng cho nô gia.

    Đối với kẻ đầu sỏ gian ác gây họa nhân gian như ngươi, ta cần gì phải mở lòng từ bi. Nô gia chỉ bị yêu niệm mê hoặc mới lầm đường lạc lối, nên mới làm hại mạng người, chứ vốn không hề có ý xấu. Mong hai vị khai ân,

    Nô gia nhất định sẽ ăn năn hối lỗi, vĩnh viễn không làm hại con người. Duyệt Nhi! Duyệt Nhi, Duyệt Nhi! Duyệt Nhi! Duyệt Nhi, Duyệt Nhi, Duyệt Nhi! Thiên ca, vừa rồi ta thấy bộ dạng cô ta nài nỉ đáng thương… Duyệt Nhi. Ta liền nhớ đến Đồng Nhi. Xin lỗi,

    Tại ta mềm lòng nương tay, đã để cô ta chạy mất. Không. Chuyện này không trách nàng. Nàng đã làm rất tốt. Người dân cả trấn đều được cứu nhờ nàng. Thiên ca, chàng hứa với ta, nhất định phải chăm sóc Đồng Nhi thật tốt. Thế gian này hỗn loạn hiểm ác,

    Ta rất sợ nó sẽ bị tổn thương. Chàng… Chàng hứa với ta, đừng để nó đi theo con đường này của chúng ta nữa. Tâm nguyện duy nhất của ta, ta chỉ hy vọng nó có thể lớn lên trong yên bình. Duyệt Nhi. Duyệt Nhi. Duyệt Nhi!

    Lần này Hắc Phong lại xuất hiện, có phải vẫn giống như mười năm trước, đứng ngoài cuộc, không màng đến sự sống chết của người dân không? Triệu tông chủ coi trọng rồi. Bổn tọa chẳng qua là người làm pháp bảo. Chỉ tiếc rằng nếu năm đó phu thê hai người

    Có thể dùng song thương Thư Hùng do bổn tọa chế tạo tiêu diệt Hắc Phong thì hôm nay cả trấn đã không có kiếp nạn này. Ý cô là trách ta và vong thê trừ yêu kém cỏi sao? Đúng hay sai tự có công luận, bổn tọa tuyệt đối không nói dối.

    Hai vị, đại địch ở phía trước, vẫn mong dĩ hòa vi quý. Năm trăm năm trước, ta là pháp bảo của Dạ Không Minh, cũng từng tận mắt chứng kiến uy lực chiết tâm trí thuật của Hắc Phong, cũng biết được ít nhiều chiêu trò yêu pháp của ả. Được.

    Vậy thì làm phiền cô chỉ đường dẫn lối. Tông chủ khiêm tốn quá rồi. Sao mắt ông ấy lại có màu này? Khói đen này có tác dụng mê hoặc thần trí con người, hai ngươi phải nhớ kỹ đừng để khói đen lại gần người.

    Đây không chỉ đơn giản là yêu thuật nữa. Không phải yêu thuật thì là cái gì? Giống một trận pháp tinh vi hơn. Cô bảo đây là một trận pháp? Lần này Hắc Phong phục kích là dựa vào đặc điểm địa lý của trấn Bát Bảo.

    Trận này dựa theo bố cục trong trấn, cũng phân bổ theo hình Bát Quái, sợ là bốn cổng thành Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ đều đã bị gieo Phong Nhãn Chú. Khói đen kia xâm chiếm lòng người để không ngừng củng cố sức mạnh của trận pháp.

    Chờ đến khi vòm trời hoàn toàn khép lại, sẽ không thể cứu vãn được nữa. Làm thế nào để phá trận? Gỡ bỏ phù nhãn, giải quyết mối nguy vòm trời trước. Còn lại bao nhiêu thời gian? Chưa đầy một canh giờ. Hắc Phong mười năm trước không hề có bản lĩnh này,

    Chắc là bắn tiếng đe dọa phải không? Đứng trước sinh tử đúng sai, tuyệt đối không có nửa lời giả dối. Hắc Phong là Yêu tôn, nếu có chuẩn bị trước thì dù là các Quốc ngự yêu sư của điện Thiên Cương cũng sẽ phải lùi bước.

    Chính tâm hộ thân, hung tà hiện hình! Đại lão gia, quẻ bói cho thấy bốn cổng thành của trấn Bát Bảo đều bị gieo Phong Nhãn Chú. Nếu chúng ta không thể phá trận này trong một canh giờ thì trấn Bát Bảo sẽ bị khói đen bao phủ. Triệu tông chủ.

    Sao các người vẫn còn ở đây? Tông chủ, sao tự nhiên hôm nay Hắc Phong lại xuất hiện? Mười năm trước Hắc Phong đã thoát khỏi tay ta, hôm nay nhất định phải xử tử ả ta tại chỗ. Tông chủ, bốn cổng thành của trấn Bát Bảo

    Đều đã bị Hắc Phong dùng Phong Nhãn Chú. Nếu chúng ta không thể phá được trận pháp trong một canh giờ thì sợ rằng trấn Bát Bảo sẽ hóa thành bình địa. Ta đến chính vì chuyện này. Thế nhưng, chỉ dựa vào sức mấy người chúng ta,

    Sợ rằng rất khó phá được Phong Nhãn Chú ở bốn chỗ đồng thời trong một canh giờ. Còn chúng ta nữa! Còn chúng ta nữa! Ngọc Cơ Tử. Các người thế này… Bần đạo học nghệ không tinh, nguyện góp một phần sức mọn tấn công một trận pháp phù nhãn trong số đó.

    Tính cả ta nữa. Còn cả Chúc Ông này nữa. Cả chúng ta nữa! Vậy thì trấn Bát Bảo dựa cả vào mọi người. Triệu tông chủ yên tâm! Bốn người các ngươi nhất định phải trông chừng tiểu thư cẩn thận. Rõ! Trần thúc. Trần thúc, thúc thả ta ra đi.

    Hắc Phong đến rồi, ta còn không ra ngoài sẽ không còn kịp nữa. Tiểu thư, lúc lão gia ra ngoài đã căn dặn, không được để cô ra khỏi phòng nửa bước. Nghe lời Trần thúc đi, ngoan ngoãn ở yên trong phòng. Bây giờ tình hình bên ngoài căng thẳng,

    Cô không thể ra được. Trần thúc, thúc thả ta ra ngoài đi, ta phải trả thù cho mẫu thân. Tiểu thư, Triệu Môn Tông chỉ còn mình cô kế thừa, chuyện trả thù cứ để ta và cha cô làm, cô không phải xen vào. Đi. Trần thúc!

    Trần thúc, thúc thả ta ra đi! Trần… Tiểu thư, người đã một ngày không ăn gì rồi, mau ăn chút gì đi. Tiểu Vân, tình hình khẩn cấp, giờ em đến phòng cha ta tìm chìa khóa, thả ta ra ngoài. Tiểu thư, trước khi ra ngoài lão gia đã dặn

    Nếu ai để người rời khỏi Triệu phủ nửa bước sẽ xử lý theo gia pháp, còn bị đuổi khỏi Triệu phủ. Tình hình bên ngoài nguy hiểm, tiểu thư đừng nên ra ngoài thì hơn. Tiểu Vân, ta giấu cha ta luyện thương pháp suốt từng ấy năm, ta chỉ chờ đến ngày này.

    Nếu ta không thể tự tay trả thù cho mẫu thân ta thì cả đời này ta cũng không thể yên lòng. Tiểu thư… Gia pháp gì đó, Tiểu Vân đều không sợ, Tiểu Vân chỉ lo bây giờ người ra ngoài sẽ bị con yêu kia làm hại. Mười năm trước,

    Tiểu Vân đã mất cha mẹ vì Hắc Phong quấy phá, lần này, nếu người có gì bất trắc thì em… Em thật sự sẽ không còn người thân nữa. Tiểu Vân, em nghe ta nói, Hắc Phong gây họa cho nhân gian, sinh mệnh vô tội bị ả ta sát hại

    Nhiều không kể xiết, chúng ta buộc phải diệt trừ Hắc Phong mới có thể ngăn có thêm người gặp bất hạnh. Lần này, ta thật sự không thể bỏ lỡ cơ hội. Ta xin em đấy. Tiểu Vân! Tiểu Vân! Khói đen Hắc Phong này thả ra có yêu lực câu hồn.

    Mọi người nhớ kỹ tuyệt đối không thể để khói đen chui vào trong mắt. Sư huynh, khói đen này tà ma như thế, chúng ta phải ứng phó thế nào? Triệu gia thương có thể khắc chế khói đen, chúng ta đã khổ luyện mười năm, bây giờ

    Cuối cùng cũng có đất dụng võ. Bây giờ trấn Bát Bảo gặp phải kiếp nạn này, dựa hết vào quân Triệu gia chúng ta thủ thành. Cứu người! – Rõ! – Đi! Ông còn ngây ra đấy làm gì, mau đi đi! Chờ đánh Hắc Phong xong, ta còn đưa các huynh đệ

    Đến quán ông uống rượu đấy. Đi! Không hay rồi! Không hay rồi! Hắc Phong tấn công hậu viện rồi! Đi! Đi! Tiểu Vân. Đa tạ. Tiểu thư! Người hứa với em, nhất định phải trở về bình an. Nha đầu ngốc. Em yên tâm đi, ta sẽ không có chuyện gì đâu.

    Em cứ đến thư phòng phẩm trà, đọc thơ, chờ ta trở về. Sau này em còn thay ta viết bài, trả lời phu tử nữa. Đi nhé. Tiểu tử khờ, công lực của con không đủ, còn không lùi lại cho ta? Cứ để đó sư phụ lo.

    Sao lại ngủ vào lúc này kia chứ? Dậy đi. Dậy đi. Xin đa tạ, người nước Cự Luân. Hãy nhớ lấy, tên ta không phải “người nước Cự Luân”, ta tên Trường Thát Khương. Tất cả đừng manh động, nhìn lai lịch của đám khói đen này có vẻ không tầm thường đâu.

    Chúng ta đông như vậy, sợ gì nó chứ? Cứ xông lên đi. Chạy mau, chạy mau. Đợi ta với. Nhanh lên. Ngươi còn uống rượu được hả? Thời điểm này mà không say một trận cho đã thì sau này càng không còn gì để trông đợi. Chạy mau. Năm trăm năm qua,

    Đại lão gia lơ là việc tu hành, không được như Nhất Mi, có thể luôn xuất hiện trong hình dạng con người. Sau mỗi lần triệu tập đều phải có một khoảng thời gian nghỉ ngơi. Vậy thì vô dụng quá còn gì, toàn hỏng việc ngay lúc quan trọng.

    Huynh yểm trợ cho ta, để ta đi tháo bỏ lá bùa. Đáng lo rồi đây. Đồng Nhi, quay về đi. Cha. Ai bảo con tới đây hả? Con đến hỗ trợ cho cha. Con đúng là làm càn, về mau lên. Nếu như con có mệnh hệ gì

    Thì ta làm sao nhìn mặt mẹ con đây hả? Con sẽ không sao đâu, con biết tự bảo vệ cho mình. Hiện giờ, điều quan trọng nhất là phải phá được trận Phong Nhãn. Tông chủ. Tiểu thư, sao cô lại chạy đến đây rồi? Tông chủ,

    Khắp nơi trong thành đều đang bị khói đen tàn phá, đã không còn chỗ nào để lẩn trốn, nên ta chỉ còn cách dẫn họ đến đây. Triệu tông chủ, cầu xin ngài cứu chúng ta với. Triệu tông chủ, cứu chúng ta với. Quân Triệu gia nghe lệnh. Có! Có, có!

    Chúng ta hãy hợp sức phá giải pháp chú Phong Nhãn để thả lão bách tính ra khỏi thành. Rõ. [Kim Võ Môn] Đại Trường Thương, để bần đạo yểm trợ cho ngươi. Ta nói với ngươi lần cuối cùng, ta tên là Trường Thát Khương. Ngọc Cơ Tử. Thuận khí quy nguyên,

    Phải giữ cho hơi thở ổn định, nếu không yêu lực sẽ thừa cơ tấn công. Nói cái gì dễ hiểu chút đi. Dùng tâm pháp Dẫn Tự tiếp ứng cho ta. Hai ta đúng là ăn ý với nhau như tri âm tri kỷ vậy. Đừng vui mừng quá sớm.

    Khói đen dày đặc như vậy, đánh cỡ nào cũng không tan hết được. Nơi hiểm yếu của trận pháp này là Thanh Long Môn. Thanh Long Môn. [Thanh Long Môn] Cha, chúng ta thành công rồi. Tốt quá, không còn nữa, tốt quá rồi. Tốt quá, tốt quá rồi.

    Dù trận pháp đã bị phá nhưng Hắc Phong vẫn ở trong thành, không thể lơ là cảnh giác. Mười năm cách biệt, tông chủ vẫn khỏe đấy chứ? Hắc Phong. Ngươi phá được trận pháp Phong Nhãn của nô gia, [Thanh Long Môn] nhưng còn lòng người hiểm ác,

    E là ngươi không cách nào công phá nổi. Hắc Phong, mười năm trước để cho ngươi chạy thoát, nhưng hôm nay, ta nhất định phải dùng xác của ngươi để bái tế thê tử đã mất của ta. Chuyện xưa còn chưa ôn lại

    Mà đã đòi đuổi cùng giết tận nô gia rồi sao? Mười năm trước, ta giết thê tử của ngươi, mười năm sau, ta tiễn ngươi đi đoàn tụ với thê tử ngươi. Hắc Phong, hôm nay chính là ngày giỗ của ngươi, ta phải báo thù cho mẹ ta. Đây là lệnh ái sao?

    Quả là gương mặt đẹp trời sinh, tiếc thay. Đồng Nhi, con mau đưa người dân ra khỏi thành. Con không đi, con phải cùng cha chính tay giết chết Hắc Phong. Đồng Nhi, con hãy quay lại nhìn những người dân đã chết thảm thương kia, họ cũng có cha có mẹ.

    Con hành động xốc nổi như vậy là đang làm nhục sứ mệnh của Triệu Môn Tông, không xứng làm người của Triệu gia. Cha. Ngay bây giờ, cha lấy thân phận tông chủ Triệu Môn Tông ra lệnh cho con lập tức đưa người dân rời khỏi thành, nếu kháng lệnh

    Thì trục xuất khỏi tông môn. Quân Triệu gia nghe lệnh. Có. Hộ tống người dân ra khỏi thành, quyết chiến một trận sinh tử với Hắc Phong. Rõ. Tất cả mọi người hãy theo Triệu tiểu thư rời thành. Đồng Nhi, đi. Cha. Đi đi. Đời sau của Triệu Môn Tông

    Ngày càng yếu kém, thua xa đời trước. Tuyệt học do Triệu Linh Yến sáng lập nên lại không có lấy một người con cháu nào hiểu được thông suốt. Nhiều năm trước, tổ tiên các ngươi đã đánh không lại nô gia, nói gì đến kẻ hậu sinh như ngươi. Triệu tông chủ,

    Ngươi cần gì phải khắc nghiệt với bản thân như vậy? Ngươi cũng cố gắng hết sức rồi, nhưng cục diện trong trấn đã không còn nằm trong tầm kiểm soát của ngươi. Hay là ta cho ngươi một cơ hội, bây giờ ngươi hãy chạy trốn ngay đi.

    Gia nghiệp và danh tiếng của tổ tiên đều được tích lũy trên cây thương này. Người Triệu Môn Tông ta dù máu có chảy cạn cũng không lý nào chạy trốn.