Hổ Hạc Yêu Sư Lục Tập 02 | Phim Cổ Trang Huyền Huyễn Nhan Sắc Cao | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Hổ Hạc Yêu Sư Lục] [Tập 2: Sàn đấu pháp ác chiến, phần một] Dừng tay. Đừng làm hại bọn họ. Bọn họ đã bị Huyết Tứ Yêu khống chế rồi. Đừng làm hại bọn họ. Bọn họ vô tội. Toi rồi.

    Tuyệt đối không thể để hắn hấp thu Xích Châu. Thế… thế này, chúng ta chia nhau ra tìm chân thân của Huyết Tứ Yêu, tuyệt đối đừng làm hại những thôn dân này. Trưởng thôn, là ta. Bà ơi. Bà ơi, là con đây. Là con. Cẩu Tử. Chúc mừng ngươi, tìm thấy rồi.

    Để ta xem các ngươi có thể cứu được ai. Mau lấy Xích Châu, Huyết Tứ Yêu ở trong cơ thể Cẩu Tử. Không được. Như vậy ta sẽ làm hại nó. Tỉnh táo lên, nó đã không còn là Cẩu Tử nữa rồi. Như vậy sẽ làm hại tới nó!

    Ngươi còn không ra tay thì tất cả mọi người đều phải chôn cùng đấy. Mau lấy Xích Châu đi! Mau đi! Cẩu Tử. Cẩu Tử. Cẩu Tử. Cẩu Tử. Cẩu Tử. Cẩu Tử. Hổ Tử ca xin lỗi Cẩu Tử. Đệ nói gì đi. Cẩu Tử. Đừng chê mạng mình dài quá.

    Ngoan ngoãn giao Xích Châu ra đây, nếu không ngươi sẽ có kết cục giống như chúng. Đừng! Tha cho ta đi. Ngươi và bọn chúng… Ngươi và bọn chúng khác nhau. Sao vậy? Sao vậy? Con không sao chứ? Con không sao chứ? Đáng sợ quá đi. Là ta, là ta.

    Không sao, không sao rồi. Cẩu Tử. Cẩu Tử. Cẩu Tử! Cẩu Tử! Cẩu Tử! Cẩu Tử. Cẩu Tử. Là ngươi. Là ngươi hại chết con ta. Cẩu Tử. Cẩu Tử. Ngươi chứng kiến nó lớn lên mà. Từ nhỏ nó đã bám theo ngươi, sao ngươi có thể ra tay độc ác như thế?

    Xin… xin lỗi. Ngươi đừng chạm vào thằng bé! Thẩm à. Thẩm bình tĩnh lại đi. Hổ Tử vừa mới diệt trừ Huyết Tứ Yêu cứu mọi người. Là hắn hại chết con ta. Là hắn hại chết con ta. Ngươi trả con ta đây. Cẩu Tử không phải do hắn giết chết. E là

    Cẩu Tử mà chúng ta gặp được hôm qua đã bị Huyết Tứ Yêu hại rồi. Đều tại ngươi. Chính ngươi mang Xích Châu đến thôn, mang đến tai họa, hại chết nương tử của ta. Là ngươi hại! Đánh chết kẻ hại người này! Đều do ngươi làm hại. Đều do ngươi làm hại.

    Cái đồ sao chổi, tất cả là do ngươi. Dừng tay. Đều tại ngươi. [Thôn Nhập Vân] Đại lão gia, nên làm thế nào đây? Đây là… Toả Nguyên Chú. Chỉ có loại chú này phong toả nguyên thần của cậu ta, mới có thể tạm ngăn Xích Châu cắn ngược.

    Vậy bây giờ cậu ấy coi như thoát khỏi nguy hiểm rồi? Cậu nhóc này cũng coi như là kỳ tài căn cốt. Người bình thường nuốt phải Xích Châu, sẽ lập tức bị cắn ngược rồi chết. Sức mạnh của cậu ta không chỉ tăng lên

    Mà còn có thể chống đỡ được đến tận bây giờ, đúng là hiếm thấy. Nhưng cách này của sư phụ cũng chỉ duy trì được vài ngày. Nếu không mau chóng lấy Xích Châu ra, chỉ e cậu ta sẽ bị hút sạch tinh nguyên, rồi nổ tung mà chết.

    Vậy hai vị có cách nào lấy Xích Châu ra không? Trấn Bát Bảo gần đây có một vị tiền bối tinh thông pháp bảo, kỳ thuật, có lẽ sẽ có cách. Có phải Nhất Mi không? Nhà ta ở trấn Bát Bảo. Không được. Việc Minh Hải đến nay

    Đã không thể kéo dài được nữa. Chúng ta còn vòng về trấn Bát Bảo, chỉ e sẽ làm lỡ việc lớn. Nhưng mạng người quan trọng. Từ đây về trấn Bát Bảo mất nửa ngày là tới rồi. Lấy Xích Châu ra chắc không mất quá nhiều thời gian,

    Sẽ không ảnh hưởng đến chính sự của hai người đâu. Hiểu Hiên, ý con thế nào? Được. Nhiều nhất là ba ngày. Ba ngày sau, dù tình hình có thế nào, ta cũng phải mang Xích Châu về đô thành. Vậy cứ làm như thế. Suốt cả buổi tối,

    Hành cho xương cốt của lão già này muốn rời ra luôn rồi. Ta phải chợp mắt tí đã. Vừa rồi nghe huynh nói về chuyện của Minh Hải, Minh Hải đã xảy ra chuyện gì? Minh Hải… Hổ Tử mau ra đây. Mau ra đây. Ra đây, ra đây, ra đây. Cút ra đây.

    Đều do ngươi làm hại. Hổ Tử, ra đây. Ra đây, ra đây, ra đây. Ra đây. Trưởng thôn. Hổ Tử. Mười năm trước, cậu lưu lạc bên ngoài, là chúng ta thấy cậu đáng thương nên đem cậu về thôn. Cậu ăn cơm của mọi người, mặc áo của mọi người mà lớn.

    Không ngờ, việc thiện của năm đó lại mang về tai hoạ vô cùng cho thôn chúng ta. Xin lỗi. Xin lỗi mọi người. Trưởng thôn, không cần phí lời với nó. Đúng thế, đừng phí lời với nó. Các vị, có phải các vị vẫn chưa rõ chuyện này không?

    Hôm qua Hổ Tử đã liều mạng mới cứu được các vị. Hổ Tử, mười năm nay, những việc cậu làm cho thôn chúng ta đều biết hết. Nhưng hôm nay, cậu không thể ở lại thôn này được nữa. Vì an nguy của thôn, thuận theo lòng dân,

    Cũng vì sự an toàn của chính cậu. Bây giờ cậu hãy rời khỏi đây, đừng bao giờ quay về nữa. Trưởng thôn, trưởng thôn… Nhanh lên. Mau dọn đồ rồi cút đi. Đúng. Cút đi, cút đi, cút đi. Nhóc à, con phải chịu khổ rồi. Không khóc, không khóc. Con lớn rồi.

    Ở đây không cần con nữa, nhưng thế giới bên ngoài cần con. Bà, nhưng mà… con… Đi đi. Đi xem thế giới bên ngoài như thế nào đi. Đi đi, nhóc à. Đi đi, đi đi. [Thôn Nhập Vân] [Mộ của Cẩu Tử] Từ nhỏ Cẩu Tử đã ốm yếu,

    Mấy thằng nhóc đều không thích chơi cùng nó. Trừ ta ở bên ra, cũng chỉ có mấy viên bi này. Cẩu Tử, sang bên kia nhớ mạnh mẽ lên, làm một nam tử hán. Hổ Tử ca không ở bên cạnh, đệ phải… Có những lúc con người ta sẽ phải

    Đưa ra lựa chọn bất đắc dĩ, mang theo tâm nguyện muốn sống tiếp của người đã khuất. Sống tốt hơn mới là cách chuộc lỗi tốt nhất. Rõ ràng là ngươi đã cứu họ, vậy mà họ còn lấy oán trả ơn đuổi ngươi đi. Không có họ thì không có ta.

    Ta lại mang đến vận hạn cho họ. Ngươi đừng nói như vậy, là ngươi cứu họ mà. Mong mọi người sau này đều thật bình an, và vui vẻ. Nghỉ một lát đã. Không được. Buộc phải tới được trấn Bát Bảo trước khi mặt trời lặn.

    Cậu ta cứ thế này thì không ổn. Chỉ trong một ngày mà hắn trải qua biết bao nhiêu chuyện, một chốc một lát chắc chắn không chấp nhận nổi. Để ta nói chuyện với hắn. Hổ Tử, chúng ta phải tới được trấn Bát Bảo trước khi mặt trời lặn,

    Chúng ta phải đi nhanh lên mới được. Ta… ta mệt lắm rồi, ta nghỉ một lát đã. Ta biết ngươi gặp phải thảm kịch như vậy, chắc chắn ngươi không chịu đựng nổi, nhưng ngươi vẫn phải ráng phấn chấn lên, con người vẫn phải nhìn về phía trước, tiến lên phía trước mà.

    Nói nghe nhẹ nhàng thật. Ta sinh sống ở thôn Nhập Vân mười năm, mỗi một người, mỗi một ngọn cỏ, ta đều quen thuộc, thế nhưng tất cả đều thay đổi chỉ trong một đêm. Nhìn về phía trước, e là sẽ không còn cơ hội mà quay đầu nữa.

    Không quay đầu thì có gì là không tốt đâu? Đám thôn dân kia… Ngươi chung sống với họ bao lâu nay, nhưng vừa nãy bọn họ còn đuổi ngươi đi. Rời đi biết đâu lại là chuyện tốt. Từ nhỏ ta không cha không mẹ, ăn của người ta,

    Mặc của người ta để khôn lớn thành người. Nếu không có họ thì ta đã không sống được đến hôm nay. Trong chuyện này, là ta sai, nếu không tại ta thì đã không xảy ra nhiều chuyện như vậy. Thói quen trộm cắp vặt thường ngày của ngươi cũng nên sửa đổi đi.

    Ta trộm cắp vặt hồi nào? Bình thường ta không hề có thói quen này. Là do lần trước, có một lũ sơn tặc giả mạo Quốc ngự yêu sư để cướp đồ của ta, ta mới tưởng các ngươi cũng là sơn tặc, nên mới lấy độc trị độc thôi. Được rồi,

    Cứ xem trải nghiệm lần này như một bài học đi. Mau đi thôi. Ngươi bớt ở đây nói huyên thuyên về ta đi. trong chuyện này, ngươi cũng phải chịu trách nhiệm rất lớn. Có phải Xích Châu bị ngươi làm mất, sau đó ta lấy lại cho ngươi,

    Ngươi lại làm mất rồi đúng không? Ngươi… Đúng là thứ gỗ mục không thể khắc. Được rồi, được rồi. Được, thanh gỗ mục là ta đây thật sự phải nghỉ ngơi một lát rồi. Chuyện Xích Châu vốn dĩ do ngươi mà ra, sao lại trách ta được kia chứ? Đi nhanh lên,

    Không có thời gian mà hao phí với ngươi ở đây đâu. Ra lệnh cho ai hả? Nếu ngươi còn thái độ kiểu đó thì muốn đi đâu ngươi tự đi mà đi, tiểu gia không theo được. Hổ Tử… Tảng băng thối nhà ngươi chơi bẩn hả? Ai chơi bẩn chứ?

    Dương khí Xích Châu trong cơ thể ngươi vốn bị khống chế bởi Tỏa Nguyên Chú, ta chỉ tạm thời giải chú mà thôi. Trong vòng mười bước, dương khí Xích Châu trong người ngươi sẽ nổ tung, ngươi đi hay không thì tùy. – Ngươi… – Vẫn là cách này hay,

    Nên dùng từ lâu rồi mới phải. Yêu thuật gì đây? Còn Quốc ngự yêu sư nữa chứ. Đợi ta với, ta sai rồi. Đợi ta với, ta sai rồi. Hiểu Hiên huynh, thật ra từ lâu ta đã muốn hỏi huynh, huynh là Quốc ngư yêu sư sao?

    Phải, phục vụ tại điện Thiên Cương. Quốc ngự yêu sư của điện Thiên Cương? Nghe danh đã lâu. Thật ra ta luôn có một nguyện vọng là được trở thành Quốc ngư yêu sư của điện Thiên Cương. Nếu không chê thì mong Hiểu Hiên huynh

    Hãy chỉ giáo cho tiểu đệ này một phen. Ngươi phải bảo hắn chỉ giáo cho tốt vào, hắn không tầm thường đâu. Hắn không những là hậu nhân của sư tổ trừ yêu Kỳ Vô Cực, mà còn là doanh soái của Quốc ngư yêu sư nữa. Doanh soái? Lợi hại lắm,

    Đã làm mất Xích Châu còn bị Huyết Thư Yêu vờn cho xoay mòng mòng. Vậy cũng lợi hại hơn ngươi. Là ai đã giết Huyết Thư Yêu hả? – Ngươi bớt nói vài câu đi. – Tháng sau, tại đô thành Phục Long sẽ diễn ra kỳ khảo thí Quốc ngự yêu sư,

    Nếu ngươi có lòng muốn tham gia thì ta có thể tiến cử ngươi. Đa tạ Hiểu Hiên huynh đã chỉ giáo. Một tên thì mặt như tảng băng, một kẻ thì mặt búng ra sữa. [Trấn Bát Bảo] Đến làm gì? Cho xem giấy phép vào thành.

    Tiểu nhân không biết Quốc ngự yêu sư đại nhân đến viếng thăm trấn, cung nghênh yêu sư đại nhân. Mời. Lệnh bài của các ngươi có khả năng hù dọa người khác đến vậy à? Ai là yêu sư ở đây cũng đều được phát một miếng hả?

    Đó là lệnh bài của Quốc ngự yêu sư, không phải ai cũng có được đâu. Ngươi biết rõ nhỉ? Ngươi cũng đâu phải yêu sư, nói cứ như là chuyện nhà mình vậy. Cha ta là… Từ nhỏ đã kể cho ta nghe truyền thuyết về Quốc ngư yêu sư,

    Ít ra ta hiểu biết hơn ngươi. Vậy cha ngươi từ nhỏ không nói cho ngươi biết là nam tử hán phải dũng mãnh, cứng rắn một chút, đừng có liễu yếu đào tơ như vậy à? Đấy là ta ưa sạch sẽ, ai như ngươi, cả người hôi hám.

    Đó là mùi vị đàn ông đó, nhóc con. Ngươi tránh ra. Kỳ công tử, giờ đã đến trấn Bát Bảo, vậy ta về nhà trước để báo bình an. Đợi sau khi mọi người bái kiến Nhất Mi tiên tử xong, tiểu đệ sẽ lại đến gặp. Hẹn ngày tái ngộ.

    Đẹp nhưng vô dụng. Tranh mỹ nữ. Ông ra ngoài từ bao giờ vậy? Ê cái gì mà ê? Đại lão gia thì không thể ra ngoài xem thử sao? Được chứ, được chứ, vẫn là ông thú vị hơn nhiều. Bộ có ai nợ tiền hắn hả? Sao ngày nào mặt của hắn

    Cũng như thể toàn thiên hạ đều đang mắc nợ hắn vậy? Không có chút tình người nào hết. Nói ra thì dài lắm. Tám năm trước, thằng bé Hiểu Hiên này so với nó của hiện tại gần như là hai người khác biệt hoàn toàn. Lúc đó nó vẫn còn là

    Một đứa bé ngây thơ ngoan ngoãn. Đều tại… Đại lão gia, đi thôi. Đi thì đi. Hiểu Hiên, vậy… Ông coi, ông coi đi, hắn ngoan ngoãn chỗ nào hả? Nhìn bộ dạng của hắn, không mổ bụng moi ruột ta ra là ta cảm ơn hắn lắm rồi. Đại lão gia,

    Thời gian không còn sớm nữa, phải mau chóng tìm chỗ ở của Nhất Mi thôi. Đúng rồi, vị tiền bối lông mi gì đó ở đâu vậy hả? Theo như hiểu biết của lão phu về Nhất Mi, trong trấn này nơi nào sang trọng nhất thì nơi đó chính là

    Nhà của Nhất Mi tiên tử. Sao vậy? Ta phải… Buông tay. Không biết có phải là viên châu đó đang giở trò hay không? Buông tay ra. Ăn cái này đi, là Định Nguyên Đan có công dụng ổn định nguyên thần. Thế nào rồi? Còn nữa không? Chỉ có một viên thôi hả?

    Đắt lắm đó. Đi thôi. Đợi đã. Cho ta dựa một lát. Ta phải ăn chút gì đó mới được. Quốc ngự yêu sư các người đều giàu có vậy sao? Nhất Mi không phải là Quốc ngự yêu sư. Nàng ta cũng được coi là nhân vật độc nhất trong giới,

    Được mệnh danh Huyễn Bảo yêu sư. Hoán Bảo yêu sư? Trên khắp mấy nước chỉ có mình bà ta được mang danh hiệu này. Vậy phải lấy cái gì trao đổi với bà ấy đây? Ngươi muốn lấy gì để đổi? Có thể… có thể lấy cái gì để đổi?

    Đổi cái gì mà đổi, lấy kẹo hồ lô ra đổi chắc? Là “Huyễn” trong chữ “hư ảo”. Ra là thế. Nhất Mi không giống với những yêu sư khác, nàng ta chuyên chế tạo binh khí pháp bảo. Binh khí pháp bảo nào do chính tay Nhất Mi tiên tử chế tạo

    Đều có uy lực không gì sánh bằng. Đó là thứ vũ khí vô song dùng để hàng yêu trảm ma, mà trên đời này ai ai cũng thèm khát có được đó. Nhân vật này lợi hại thế cơ à? Vậy ta… ta có thể nào ao ước một món không?

    Vậy thì phải xem duyên phận giữa ngươi và Nhất Mi tiên tử rồi. Không ngờ sau bao nhiêu năm, nàng ta lại dọn đến nơi này. Thật là biết cách tận hưởng quá đi. [Tư Không Lâu] Tại hạ Hành Chi, là thuộc hạ của Nhất Mi tiên tử

    [Hành Chi – Thân tín của Nhất Mi tiên tử] Xin hỏi các vị có gì chỉ giáo? Tại hạ là Kỳ Hiểu Hiên, Quốc ngự yêu sư của điện Thiên Cương, đến đây cầu kiến Nhất Mi tiên tử. Mời vào. Mời ba vị ở đây nghỉ ngơi giây lát,

    Tại hạ đi thông báo cho tiên tử. Nhất… Nhất Mi tiên tử. Chỗ này hoành tráng vậy, lai lịch của người này thế nào? Ngươi có biết năm vị thiếu niên anh hùng chiến thắng trong trận chiến Điên Phong Cốc năm trăm năm trước không?

    Là Kỳ Vô Cực, Kỳ Vô Song đó hả? Đại lão gia ta từng là pháp bảo của Kỳ Vô Cực, còn Nhất Mi tiên tử thì thuộc về Dạ Không Minh, một trong năm vị thiếu niên anh hùng. Ông lợi hại vậy sao? Đã 500 tuổi rồi à? Vậy… vậy bà lão này

    Cũng giống ông hả? Đừng nói bậy bạ. Tướng mạo của bọn ta đã như vậy kể từ khi thần lực truyền vào pháp bảo rồi, không liên quan đến tuổi tác nhiều hay ít, Không phải bà à? Đương nhiên không phải rồi. Vậy lúc truyền thần lực, sao lại không cho ông

    Tướng mạo trẻ trung khôi ngô một chút vậy? Quý khách đến viếng thăm, nghênh đón không được chu đáo rồi. [Nhất Mi tiên tử, Huyễn Bảo yêu sư] Lần đầu gặp mặt, bổn tọa Nhất Mi. Nghe danh Nhất Mi tiên tử, hôm nay được diện kiến người thực lấy làm vinh dự.

    Thật không hổ danh là Nhất Mi tiên tử. Bao năm không gặp vẫn xinh đẹp như ngày nào, thậm chí là hào quang còn rực rỡ hơn xưa. Đừng nói mấy lời a dua nịnh hót này trước mặt hậu bối. Đại lão gia vì việc gì mà đến tìm bổn tọa vậy?

    Trong người hắn có Xích Châu. Nhất Mi tiên tử kiến thức sâu rộng. Thằng nhóc thối này đúng thực là không biết tốt xấu, nuốt Xích Châu. Thỉnh cầu tiên tử giúp đỡ lấy ra. Đại lão gia đã dặn dò, bổn tọa nhất định sẽ làm hết sức. Nhưng cũng phải xem hắn

    Có duyên phận này không nữa. Chi bằng, nói ta nghe về lai lịch của ngươi trước đi. Còn phải… Ta đâu được sinh ra. Ta tên là Hổ Tử, không cha không mẹ, được nhận nuôi từ nhỏ ở thôn Nhập Vân. Thường ngày, đi săn bắn cùng Quách gia gia.

    Quách gia gia là bạn của ta. Đủ rồi. Thằng nhóc này gân cốt kỳ quái, nếu người thường nuốt phải Xích Châu sẽ lập tức nổ tung mà chết. Hắn không chỉ dùng sức mạnh của Xích Châu giết Huyết Tứ Yêu, mà còn có thể chống đỡ đến tận giờ. Chuyện gì thế?

    Trong cơ thể của thiếu niên này có một lực đạo vô cùng mạnh. Có lẽ là yêu khí đạo hạnh cao. Yêu khí? Muốn lấy Xích Châu ra, nhất định phải áp chế yêu khí này đã. Nếu không tùy tiện ra tay, cả hai đều sẽ gặp rủi ro. Nhưng,

    Sao trong người hắn lại có yêu khí được? Có yêu khí? Sao ta biết được. Yêu khí này, chắc là bị người ngoài đưa vào người. Phải áp chế yêu khí này thế nào mới có thể lấy Xích Châu ra? Xích châu liên quan đến an nguy của Minh Hải,

    Không thể chậm trễ một giây. Bổn tọa có một pháp bảo có thể khắc chế yêu khí. Có điều, ta không thể phá bỏ quy tắc chính ta đặt ra. Phàm là người đến xin pháp bảo, đều phải chiến thắng trong trận lôi đài được tổ chức tại đàn Đấu Pháp trên trấn.

    Còn phải đánh nhau à? Nhất Mi tiên tử, bọn ta nên tuân theo quy định người đặt ra, nhưng hiện tại thời gian cấp bách, nếu còn đợi đấu pháp tỉ thí thì e là không kịp thật mất. Không cần vội. Trận lôi đài giữa mỗi tháng đều được tổ chức một lần.

    Vừa hay, ngày mai chính là giữa tháng. Nếu thiếu niên này có thể tấn công thành công, bổn tọa sẽ tặng pháp bảo ngay lập tức. Mai đánh luôn hả? Nhưng… Vậy chốt nhé. Ngày mai chúng ta chứng kiến thực lực trên lôi đài. Chúng ta về quán trọ trước,

    Chuẩn bị cho cuộc chiến lôi đài. Ta chưa đồng ý mà. – Đại lão gia. – Ta còn chưa đồng ý mà. Hắn đi kiểu gì chứ? Không được đâu. Đi mau. [Quán trọ trấn Bát Bảo] Ta không đi. Lấy mỗi viên châu mà còn phải đánh lôi đài gì đó.

    Hôm qua đánh còn chưa đủ sao? Ta còn chưa hồi phục đây này. Tình hình hiện tại của ngươi khá phức tạp. Giờ đã không đơn giản là vấn đề Xích Châu nữa rồi. Nếu yêu khí trong cơ thể ngươi nuốt chửng nguyên thần thì ngươi sẽ sa vào ma đạo.

    Nhưng không còn cách nào khác sao? Bắt buộc phải đánh đàn Đấu Pháp gì đó hả? Đại lão gia, ông không phải pháp bảo tổ tiên năm trăm năm sao? Chắc chắn ông có cách mà. Đạo hạnh của ta không có cửa mà so với Nhất Mi tiên tử.

    Nhớ lại trận chiến đỉnh cao năm đó, làm tổn hại bao nhiêu tu vi của ta. Cứ năm canh giờ một lần, ta đều biến lại thành cây bút lông, nghỉ ngơi dưỡng sức. Ta không khắc chế nổi yêu khí trong cơ thể ngươi, càng không lấy nổi Xích Châu ra.

    Còn nói được nữa à? Ngươi thì sao? Ngươi là doanh soái yêu sư cơ mà. Ngươi có thể áp chế yêu khí của ta không? Ta chưa từng gặp kiểu yêu khí của ngươi. Nói chung ta không đi. Đại lão gia, ông thân với Nhất Mi đó lắm mà,

    Ông bảo cô ta lấy ra cho ta luôn đi. Hổ Tử, đó là quy định hàng trăm năm của Nhất Mi tiên tử, không ai thay đổi được đâu. Ngươi đừng có thấy Nhất Mi tiên tử trông dễ thương trong trẻo, cô ta bướng bỉnh lắm đấy.

    Nếu ngươi không đường đường chính chính đánh thắng lôi đài thì dù ai khuyên nhủ, cô ta cũng sẽ không đưa pháp bảo cho ngươi đâu. Mấu chốt là ta lên lôi đài trừ bị đánh ra thì ta đánh được ai chứ? Ngươi không cần lo chuyện đó. Ngươi nghĩ xem hôm qua

    Huyết Tứ Yêu đã bị ngươi dễ dàng đánh bại đấy thôi. Một lôi đài nhỏ bé, sao phải lo nhiều? Ta thấy chỉ cần Hiểu Hiên dạy ngươi luyện công hôm nay là có thể đối phó với lôi đài ngày mai. Sắp chết mới ôm chân Phật? Còn ôm chân hắn, nổi không?

    Ngươi đừng có coi thường Hiểu Hiên, những yêu sư từng được cậu ấy huấn luyện, ai nấy đều đỉnh của đỉnh đấy. Đại lão gia, con dạy hắn hả? Con không dạy. Cảm tạ. Ta còn chẳng thèm học ấy chứ. Hai ngươi câm miệng lại cho ta. Chuyện Xích Châu cấp bách,

    Đây cũng chỉ là kế sách vẹn toàn bất đắc dĩ thôi mà. Chỗ này được đấy, cứ luyện ở đây đi. Hiểu Hiên à, con dạy Hổ Tử cho tốt nhé. Ông nghỉ ngơi hả? Trong cơ thể mỗi người đều có hai khí âm và dương.

    Hai khí này kết hợp hình thành chân khí, lưu trữ trong đan điền. Thời gian trôi qua, phần lớn chân khí sẽ tiêu biến, chỉ còn một phần nhỏ tồn tại trong đan điền, sẽ kết hợp hình thành tinh nguyên. Tinh nguyên? Người tu chân có thể thông qua tu luyện

    Tích lũy tinh nguyên, bồi dưỡng căn bản bổ sung bản thân trước khi chân khí tiêu tán. Đốt cháy tinh nguyên trong cơ thể có thể phóng thích lượng lớn chân khí trong thời gian ngắn, sản sinh ra sức mạnh vượt người thường. Đây là cái người thường gọi là pháp lực.

    Không chỉ thế, còn có thể làm sức mạnh tinh nguyên bám lên vũ khí, khiến sức mạnh vũ khí tăng cao. Tinh nguyên của người thường là màu trắng, người tu luyện pháp thuật đến một giai đoạn nhất định, tinh nguyên trong cơ thể sẽ dần biến thành màu xanh lam.

    Mà với người tu luyện, cùng với sự gia tăng của sức mạnh tinh nguyên, sức mạnh pháp thuật trong cơ thể họ cũng sẽ tăng dần theo. Nhưng, không phải tất cả mọi người đều có thể tu luyện thành công sức mạnh tinh nguyên. Việc này còn phải xem vào thiên phú.

    Chắc chắn ta có thiên phú dị bẩm. Bắt lấy. Dùng cái này thử đi. Ta dùng cái này hả? Khí tụ đan điền, cảm nhận tinh nguyên trong cơ thể, cuối cùng biến sức mạnh tinh nguyên thành chân khí rồi giải phóng ra. Tiếp tục. Không học nữa. Tu luyện pháp thuật

    Vốn cần phải tu tâm, khổ sở nhờ kiên nhẫn mới hiểu thấu được âm dương. Với cái tính cách thiếu tập trung như ngươi sẽ chẳng học nổi cái gì đâu. Là ngươi dạy chán. Ngươi cứ nói thao thao bất tuyệt, ai nghe hiểu nổi chứ? Tinh khí rồi tinh nguyên gì đó…

    Khỏi học đi, mai ông đây cứ lên lôi đài. Huyết Tứ Yêu còn hạ được, ta còn sợ đám người đó sao? Cứ lên lôi đài hả? Hôm qua đánh bại Huyết Tứ Yêu đều dựa vào sức mạnh Xích Châu, chó ngáp phải ruồi.

    Sức mạnh của tinh nguyên còn không khống chế được, còn đòi khống chế Xích Châu? Cẩn thận tẩu hỏa nhập ma, Xích Châu phá vỡ cơ thể mà chết. Tẩu hỏa nhập ma cũng không theo ngươi học nữa. Hay là ngươi rạch bụng ta ra lấy Xích Châu luôn đi.

    Thằng ngốc này, đi đâu thế? Đại lão gia, cái tên mặt lạnh này khó nói chuyện quá. Dăm ba tuổi đầu mà còn cổ hủ hơn ông. Hay là ông dạy ta đi. Thằng ngốc, Hiểu Hiên dạy cậu toàn thứ thực tiễn thôi, lão phu đã lâu lắm rồi không nhận đồ đệ.

    Cả trăm năm nay, đồ đệ duy nhất ta nhận chính là Hiểu Hiên có thiên phú xuất sắc này. Ta cũng giỏi mà. Chẳng phải lần trước ông còn nói ta có thiên phú xuất sắc sao? Thiên phú của ta chắc chắn hơn hắn. Cái thằng nhóc thối nhà ngươi

    Đúng thực là có chút tư chất, có điều, phải để sư huynh ngươi gật đầu mới được. Hắn gật đầu? Sau này là đồng môn, hai người phải giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau tiến lên. Ngươi phải để đại sư huynh ngươi gật đầu đồng ý mới được chứ. Hắn…

    Vậy là ông đồng ý rồi à? Đại lão gia, người dạy hắn thật à? Sư phụ ngồi trên, xin nhận của đồ đệ một lạy. Sư huynh ngồi trên, sau này xin quan tâm nhiều hơn. Đại lão gia, người muốn dạy thì cứ dạy. Có điều cho dù thế nào, ba ngày nữa,

    Con nhất định phải lấy được Xích Châu.