[VIETSUB] Pháo Hoa Nhân Gia – Tập 13 | Hứa Phàm & Mã Tư Thuần | WeTV

=Pháo Hoa Nhân Gia= =Tập 13= Anh mua về rồi. Em xem có đúng không? Em không dám mở ra lắm. Là mẫu này. Thần kỳ ghê, không ngờ anh không mua nhầm. Sao có thể chứ? Đây là quà kỷ niệm ngày cưới của chúng ta, sao có thể mua nhầm được?

Cái này làm bằng gì thế? Cũng đắt ra phết đấy. Ý anh là sao? Sau này anh không định tặng em nữa à? Không phải, không phải. Sau này kỷ niệm ngày cưới năm nào anh cũng phải mua cho em một cái. Được, chỉ cần em vui là được. Chào buổi sáng.

Ở đây này. Xuống xe cho tôi. Chị cậu đi làm rồi phải không? Gần đây cậu quan tâm chị tôi quá đấy. Không đúng, ánh mắt cậu nhìn tôi hôm nay như nhìn kẻ trộm vậy. Tôi cảnh cáo cậu, chị tôi là một… Là một người rất nghiêm túc trong chuyện tình cảm,

Không giống những cô gái mà tôi quen trước đây, đừng làm phiền chị ấy. Cậu muốn nói thế phải không? Biết rồi mà cậu còn bám theo chị ấy? Lần này khác mà. Lần này tôi theo đuổi chị cậu với một thái độ rất nghiêm túc. Nghiêm túc? Nghiêm túc đến mức nào?

Cậu là một người nghiêm túc sao? Na Na, tôi thừa nhận trước đây đúng là tôi đã trải qua nhiều mối tình, nhưng từ sau khi gặp được chị cậu, lần đầu tiên tôi có mong muốn được ổn định. Cậu đừng nói nữa, nói nữa tôi nôn mất,

Không là tôi đánh cậu đấy. Được, nếu tôi không đối xử tốt với chị ấy cậu cứ đánh tôi thoải mái. Nhưng mà tôi sẽ dùng hành động thực tế để chứng minh sự chân thành của mình. Xem tâm trạng tôi và biểu hiện của cậu vậy. Chị cậu đi làm rồi à?

Được. Tôi đưa cậu đến trường, lên xe đi. Đi thôi, sắp mưa rồi. Chị Tiền, chị đã gửi bản thiết kế sân khấu cho The Cranberry đi chưa? Lần trước đã thiếu phần này rồi, đoàn trưởng Phùng coi trọng lắm đấy. Tôi gửi từ lâu rồi.

Đoàn trưởng Phùng bảo sẽ đích thân tới đây nói chuyện với chúng ta đấy. Vậy được. Đoàn trưởng Phùng. Sao cô đến mà không báo trước một tiếng? Tôi mong là sau này chuyện của The Cranberry chúng tôi vẫn sẽ do Lý Y Cẩm phụ trách. Đoàn trưởng Phùng,

Lý Y Cẩm vẫn còn trẻ, chỗ chúng tôi có những đồng nghiệp khác dày dặn kinh nghiệm hơn. Còn trẻ không có nghĩa là thiếu kinh nghiệm. Tôi nhận được hai bản thiết kế sân khấu, có một bản xuất sắc hơn rất nhiều. Nếu các anh nhất quyết thay người

Vậy tôi cũng có thể thay luôn các anh. Đoàn trưởng Phùng, cô làm vậy… Lý Y Cẩm, nói gì đi chứ. Đoàn trưởng Phùng, cảm ơn sự tin tưởng của chị, tôi nhất định sẽ cố hết sức làm tốt nhất có thể. Mau chóng cho tôi thấy kết quả. Được.

Đoàn trưởng Phùng về cẩn thận. Cô đến văn phòng gặp tôi. Giám đốc Thôi. Có chuyện gì thì anh nói luôn ở đây đi, tôi còn phải làm việc. Được, tài giỏi ra phết nhỉ. Thế thì làm cho tốt vào, tuyệt đối đừng để xảy ra sai sót. Anh yên tâm.

Lý Y Cẩm, cô đâm sau lưng tôi như thế mà được à? Tôi đâm sau lưng chị bao giờ? Đoàn trưởng Phùng chọn tôi trước mặt tất cả mọi người, đấy gọi là cạnh tranh công bằng, chị Tiền ạ. Cô… Lý Y Cẩm. Nào, đưa ô cho tôi. Cho chị này.

Trời nắng lên rồi, tâm trạng đã khá hơn chưa? Có chuyện gì mà vui thế? Chuyện gì à? Tôi cảm giác bây giờ mình giống như là một em bé vừa mới biết đi, tập tà tập tễnh bước đi bước đầu tiên. Được rồi. Đưa tôi xem nào. Cậu chụp đẹp đấy chứ.

Liêu Triết, cậu thật sự thích chụp ảnh sao? Sao tôi cảm giác cậu là cái kiểu luôn lấy việc chụp ảnh ra làm cái cớ nhỉ? Xin lỗi, khiến chị hiểu nhầm rồi. Dù tôi có muốn tán gái thì cũng không đến mức lấy việc chụp ảnh ra làm cái cớ đâu.

Ừ, phải. Cũng đúng. Chắc là đa số con gái thấy cậu đều nghĩ trông cậu khá đẹp trai và nhiều tiền, phải không? Nói chuyện tiền nong thì tầm thường quá. Tôi thấy chị phải tìm một người có tâm hồn đồng điệu. Dù chị không tìm được một tri kỷ

Thì cũng không thể tìm một kẻ khuyết tật tâm hồn phải không? Vậy… Vậy cậu thấy tâm hồn của cậu có gì độc đáo? Tôi à. Tôi chỉ là một người bình thường, nhưng tôi có một đôi mắt phát hiện cái đẹp. Mỗi người nhìn thấy một vẻ đẹp khác nhau,

Rồi sẽ có người phát hiện mặt tốt của chị. Y Cẩm, chị đừng tự ti quá. Hay là chị nghiêm túc cân nhắc việc hẹn hò với tôi đi. Mẹ tôi. Con tan làm chưa? Mẹ đợi con về ăn cơm đấy. Đừng suốt ngày ăn ngoài. Mấy hôm nay còn chẳng ăn sáng. Con không về đâu. Con đang đi với bạn. Con lại đi với Liêu Triết phải không? Sáng mẹ nói gì con nghe tai này lọt tai kia luôn à?

Về nhà trước đã. Chuyện tìm bạn trai mình bàn bạc thêm. Không phải bàn nữa, con có bạn trai rồi. Tôi đã bảo là tôi không biết chơi rồi mà. Chúng ta tới chơi chứ có phải tới thi đấu đâu. Chị thả lỏng đi, vui là được. Nhưng chị thế này là giỏi hơn tôi nhiều rồi. Lần đầu tôi chơi còn văng cả cơ ra ngoài ấy. Thả lỏng đi. Cậu giỏi quá.

Để tôi dạy chị. Chị nhìn nhé. Đánh bida có mấy yếu tố này. Thứ nhất là đặt tay. Nào. Tôi đặt mẫu một lần cho chị xem. Chị đặt cơ lên trên tay tôi, đặt ở giữa ngón cái và ngón trỏ, bắp tay giữ nguyên, cẳng tay đẩy nhẹ về phía trước.

Được rồi. Thế nào, có cảm giác chưa? Hình như cũng có đấy. Lại đây. Sang bên này. Chị xem, cố gắng đánh cho trái bida này vào lỗ. Dựa theo cách mà tôi vừa dạy chị. Tay. Đặt ở giữa ngón cái và ngón trỏ. Rồi đẩy nhẹ. Đẩy nhẹ.

Đẩy nhẹ về phía trước. Chị giỏi đấy chứ. Có năng khiếu, dạy cái là hiểu ngay. Cậu đánh đi, cậu đánh đi. Nào. Để tôi tăng độ khó cho chị. Đánh trái bida này. Thế thì khó quá. Cứ thử xem. Chắc chắn tôi không đánh vào lỗ được.

Vừa nãy nghe chị nói chuyện điện thoại, chị bảo mẹ là chị có bạn trai rồi, về nhà mẹ chị mà hỏi thì chị làm thế nào? Thì tôi cứ đối phó trước. Bản thân tôi cũng không biết phải làm sao. Đi đến đâu hay đến đó vậy. Đối phó?

Đối phó cũng phải để tâm chứ. Tôi có ý này. Ý gì? Đơn giản thôi. Chị và tôi đóng giả làm người yêu của nhau. Không được đâu, chắc chắn là không được. Sao thế? Chị sợ bị lộ à? Tôi nói chị biết, tôi được lòng các cô các bác lắm đấy.

Mấy người mẹ kế của tôi tranh nhau cho tôi tiền. Tôi có cách. Thôi bỏ đi. Làm vậy không hay. Tôi còn không ngại mà chị lăn tăn gì? Chị phải để mẹ chị yên tâm thì mới dễ thở hơn chứ. Được rồi. Cứ quyết định như vậy đi.

Bác cả, bác xem cái gì thế? Lại đây giúp bác cái này với. Cháu xem cái xe trong ảnh này trông quen lắm đúng không? Chị cháu cười tươi thế. Ảnh này chắc do Liêu Triết chụp. Sao cháu biết? Cháu nhận ra xe của cậu ấy. Lúc trước chị cháu bảo bác là

Nó có bạn trai rồi, có khi nào là Liêu Triết không? Dạo này Liêu Triết đang theo đuổi chị ấy. Bác cả, thế chẳng phải là bác bớt được một mối lo sao? Nhưng mà chị cháu bảo nó với Liêu Triết mới gặp nhau có mấy lần, thế mà đã quen nhau.

– Chuyện này… – Bình thường mà bác. Có người còn quen một tháng đã cưới, bác có chấp nhận được không? Có khi nào bọn nó lừa bác không? Duyên đã tới thì không cản được đâu. Bác chỉ sợ nhỡ nó không thật lòng thì sao? Vừa mới thất tình,

Nên tìm một người thay thế. Liêu Triết? Liêu Triết mà thất tình ấy ạ? Lúc trước nó theo đuổi cháu còn gì, bây giờ lại theo đuổi chị cháu, bác thấy nó tùy tiện trong chuyện tình cảm quá. Bác cả, bác nói thế là cháu không chịu đâu nhé.

Nói thế thì cháu cũng thành ra tùy tiện. Bọn cháu là bạn thân, cậu ấy theo đuổi cháu chơi cho vui thôi. Thì cái kiểu gặp ai là theo đuổi người đó nên bác mới không yên tâm. Cháu lại đi đâu đấy? Cháu đi theo dõi thí nghiệm.

Bác yên tâm, cháu sẽ để ý chị ấy hộ bác. Cháu lại thức khuya thế có đảm bảo sức khỏe không? Cháu đi đây. Nhớ cẩn thận đấy nhé. Chú ý vào. Yêu bác. Suốt ngày bận rộn bên ngoài. Uyển Thanh, em đang ở đâu thế? Em thì ở đâu được?

Ở chỗ mẹ chứ đâu. Hai mẹ con vừa ăn cơm xong, mẹ về phòng nghe kịch rồi. Chị cứ yên tâm, không cần kiểm tra suốt ngày thế đâu. (Uyển Thanh) Em đặc biệt xin nghỉ để sang với mẹ mà. Em đừng để mẹ nghe kịch lâu quá,

Đưa mẹ ra ngoài đi dạo nhiều vào. Được, em biết rồi. Na Na thế nào rồi? Na Na nhà em không xuất quỷ nhập thần thì cũng đến phòng thí nghiệm làm thí nghiệm. Ngoài ra cũng chẳng còn gì khác. Được. Nó mà có chuyện gì chị nhớ nói em biết ngay nhé.

Em và con gái em gọi điện suốt ngày, nói đủ thứ chuyện mà còn cần chị quản à? Chị cứ để ý cho em thì kiểu gì em cũng yên tâm hơn mà. Chị, không có việc gì thì em cúp máy nhé. Từ từ, đợi đã.

Chị hỏi em chuyện này, em có số điện thoại của Liêu Triết không? Ai cơ? Liêu Triết? Chị hỏi nó làm gì? Sao dạo này chị hay nhắc đến nó thế? Nó là bạn cùng lớp của Na Na mà, trong kỷ yếu hồi đại học có ghi số điện thoại của nhau,

Em cho chị số được không? Thời đại này ai còn viết kỷ yếu nữa. Em từng nghe Na Na bảo hình như Liêu Triết có mở một câu lạc bộ Taekwondo ở Thượng Hải, để em tìm cho chị. Được, được, thế em mau gửi cho chị nhé. Được, chị cúp máy đi. Là chỗ này nhỉ. Na Na, đừng suốt ngày thức khuya nhé, nhớ giữ gìn sức khỏe. A lô, có chuyện gì thế, nói đi. Một bác gái họ Mạnh tìm tôi à? Tôi không quen bác gái nào họ Mạnh cả. Họ Mạnh làm sao cơ? Không có gì, bên câu lạc bộ Taekwondo gọi điện

Bảo là có một bác gái họ Mạnh gọi hơn 30 cuộc điện thoại tới tìm tôi trong vòng một tiếng. Bác gái họ Mạnh đó khả năng cao là mẹ tôi. Hóa ra bác gái họ Mạnh à. Xin lỗi nhé, mẹ tôi khá là cực đoan.

Trước đây bà ấy còn suýt nữa lôi bạn trai cũ của tôi đến đồn cảnh sát. Xin lỗi nhé. Vậy tôi về trước đây. Đợi đã. Nếu bác Mạnh đã tò mò về tôi như vậy thì chúng ta cứ mạnh dạn gặp bác ấy một lần đi. Không cần phải vậy đâu.

Uống nước đi. Vâng, vâng. Có cần thêm nước lạnh vào không? Không cần đâu, uống nước ấm tốt mà, anh thích uống nước ấm. Phải rồi, bác gái, đây là danh thiếp của cháu. Bên trên có số điện thoại và địa chỉ của cháu,

Sau này bác có thể trực tiếp tìm cháu luôn, không cần phải lo cho Y Cẩm. Như này thì nhìn rõ thế nào được. Con đi lấy cho mẹ cái kính lại đây. Ở đâu ạ? Trên bàn hay sao ấy. Trong suốt thế này thì sao người ta nhìn rõ được?

Bác gái, sau này cháu sẽ in một bản bằng giấy. Cũng không cần đâu. Mau lên, đưa mẹ. Để xem nào. Tôi tưởng cậu mở câu lạc bộ Taekwondo cơ mà? câu lạc bộ Taekwondo là một trong những hoạt động kinh doanh của công ty cháu. Bác gái, cháu mới phát hiện nhà bác dọn dẹp sạch sẽ quá. Bác xem trên khăn trải bàn này không có lấy một hạt bụi.

Y Cẩm nhà tôi là một nhân viên văn phòng bình thường, căn nhà này cũng là đi thuê, không so được với người ở biệt thự như cậu. Không, không, bác đừng nói thế. Cháu thấy nhà bác tốt hơn nhà cháu nhiều, vừa nhìn đã thấy vô cùng ấm cúng.

Thật ra hồi cháu còn nhỏ nhà của cháu cũng không to. Hồi đó mẹ cháu cũng như bác vậy, cứ rảnh là dọn dẹp chỗ này chỗ kia. Vậy nên vừa vào cửa cháu đã cảm thấy vô cùng thân thiết. Bố mẹ cậu làm nghề gì thế?

Bố cháu tự thành lập công ty, là công ty trong danh thiếp mà nãy cháu đưa bác ấy ạ. Mẹ cháu… Mẹ cháu thì mất vì bệnh từ khi cháu còn học cấp hai rồi. Chuyện đã qua rồi thì đừng nhắc lại nữa. Cậu và Y Cẩm quen nhau như thế nào vậy?

Sao tự dưng lại thành người yêu của nhau thế? Bác gái. Bác gái, bác có tin vào duyên phận không? Thế hệ bọn tôi toàn là cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, làm gì có chuyện duyên phận. Thật ra cháu và Y Cẩm đánh nhau xong mới thành bạn đấy ạ.

Hôm đó Na Na uống quá chén, cháu đưa cậu ấy về, Y Cẩm tưởng cháu là kẻ xấu, thật sự muốn liều mạng với cháu để bảo vệ Na Na. Người làm chị như nó không thể để em gái bị bắt nạt được, điểm này giống tôi. Cháu nhìn ra được

Bác đã bỏ rất nhiều tâm huyết để nuôi dạy Y Cẩm nên người. Đúng vậy. Từ nhỏ để nuôi dạy nó tôi thật sự đã tốn rất nhiều công sức. Con đi lấy nước gì cho Tiểu Liêu uống đi. Lấy cái loại mà bình thường Na Na hay uống ấy.

Không cần đâu bác, cháu thích uống nước ấm. Uống nước lạnh mãi không tốt cho sức khỏe. Uống nước ấm tốt mà. Cậu bao nhiêu tuổi rồi? Sau khi mẹ cậu mất bố cậu có đi bước nữa không? Cậu có em trai, em gái không? Nhà cậu…

Để em rót thêm nước cho anh. Mẹ uống nước không? Mẹ không uống đâu. Không cần đâu, Y Cẩm. Anh hy vọng bác gái có thể hiểu thêm về anh. Con gái nhà mình bị người ta lừa đi mất thì cũng phải hỏi cho rõ lai lịch của cái thằng đó chứ.

Ai lại nói bản thân mình thế. Bác gái, cháu sinh năm 1993. Thế là lớn hơn Y Cẩm một tuổi. Ba mươi tuổi. Không nhìn ra đấy. Cảm ơn bác khen cháu. Thật ra mấy năm nay từ sau khi tốt nghiệp cháu luôn bận rộn chuyện làm ăn của công ty,

Nên không chú ý nhiều đến vấn đề cá nhân. Chớp mắt cái đã không còn trẻ nữa rồi. Con trai tuổi này có vấn đề gì đâu. Thật ra nhà cháu chủ yếu kinh doanh những mảng liên quan đến vấn đề sức khỏe,

Ví dụ như là câu lạc bộ Taekwondo, phòng tập gym. Cháu chủ yếu phụ trách việc kinh doanh trong nước, còn bố cháu phụ trách việc kinh doanh ở nước ngoài. Bố cháu tái hôn rồi, nhưng ông ấy chỉ có một người con trai là cháu. Vậy cũng tốt.

Trời đất ơi, toàn mấy cái gì thế này? Tiêu vớ va vớ vẩn gì không biết. Xin chào, xin chào. Đúng rồi, đúng rồi, đúng là tôi. Tôi muốn kiểm tra hai khoản chi. Dịch vụ giải trí văn hóa vào ngày 11 tháng 4. Đúng rồi, 2380 tệ. Cái này là dịch vụ giải trí văn hóa gì thế? Karaoke à. Được. Được rồi, còn một khoản chi nữa.

Vào ngày 27 tháng 4. 1196 tệ. Được rồi, được rồi. Không sao, không sao, cảm ơn nhé. Tôi sẽ tự kiểm tra, được. Karaoke. (Thủy Vân Các) Anh giỏi lắm. Mát-xa chân? Mát-xa chân mà hết 1196 tệ, anh có bao nhiêu cái chân thế hả? Tức chết mất. A lô.

Đúng rồi, đúng rồi. Tôi muốn khóa thẻ tín dụng của mình có được không? Uyển Thanh. Sao anh lại ở đây? Đúng lúc tôi vừa tan làm, định tìm một quán nào đó gần đây để ăn khuya, không ngờ lại gặp cô.

Ăn khuya ở quanh đây? Tôi sống ở đây mấy chục năm rồi mà không biết là ở đây có quán ăn khuya đấy. Chỉ có quán ăn sáng thôi. Thật ra là tôi muốn tới thăm cô. Cô xin nghỉ để chăm sóc bác gái mà, tôi thấy hơi lo,

Nhưng tới đây rồi lại sợ làm phiền cô. Mẹ tôi không vấn đề gì đâu, tại chị tôi tới Thượng Hải, thấy lo cho bà ấy nên bảo tôi tới thay ca, chăm sóc bà ấy, chỉ mấy ngày thôi. Vậy thì tốt. Đào Đại Lỗi không làm khó cô chứ? Không đâu,

Bọn tôi kết hôn mấy chục năm rồi, còn ai làm khó được ai nữa? Mấy hôm nữa họp lớp kỷ niệm 30 năm, cô cũng đi chứ? Trời đất ơi, không tin được là đã 30 năm rồi đấy. Đúng thế thật, chúng ta đều đã già rồi.

– Đúng vậy. – Mọi người bảo sẽ đưa cả người nhà theo. Cô thì sao? Tôi là tôi đi một mình, tôi tự do lắm. Chắc là tôi cũng đi một mình. Bạn bè gặp mặt nhau thôi ấy mà. Thế thì hôm đó chắc chắn sẽ náo nhiệt lắm.

Những người bạn năm xưa không biết giờ thế nào rồi. Không cần quan tâm người ta trở nên thế nào, bản thân chúng ta tuyệt đối đừng thay đổi. Tôi thấy mấy năm nay anh tốt lắm, không thay đổi chút nào. Trong lòng tôi cô cũng không hề thay đổi.

Được rồi, anh mau đi ăn khuya đi, tôi đi đây. Đợi đã. Lúc trước tưởng bác gái bị ốm nên tôi đã đặc biệt mua ít anh đào, thời tiết hanh khô, cho bác gái ăn nhiều hoa quả tươi hơn. Cảm ơn nhé. Tạm biệt. Tạm biệt.

Bác gái, không còn sớm nữa, cháu về trước đây. Lần sau rảnh cháu sẽ đưa bác và Y Cẩm cùng đi hóng gió. Không cần đâu, không cần đâu. Lái xe từ từ thôi nhé. Vâng ạ. Bác không phải tiễn đâu ạ. Cháu chào bác.

Về đến nhà anh sẽ nhắn tin cho em. Anh đi từ từ thôi. Về nhé. Người ta giới thiệu hết bản thân, gia đình cho mẹ biết rồi, mẹ yên tâm được rồi chứ? Biết tự giới thiệu bản thân, riêng điểm này là hơn Châu Đáo rồi. Nhưng mà mẹ nhắc nhở con,

Đừng có nhất thời hồ đồ mà đâm đầu vào, nó chậm trễ được, con thì không đâu. Nhỡ lại làm con lỡ dở thêm mấy năm nữa là cả đời này đi tong đấy. Mẹ, không tìm được bạn trai thì cả đời này đi tong,

Có bạn trai rồi mà không kết hôn thì cả đời này đi tong, kết hôn rồi mà không có con thì cả đời này cũng đi tong. Kiểu gì cả đời này cũng đi tong thì làm những chuyện này còn có ý nghĩa gì nữa?

Sao trong đầu con toàn mấy suy nghĩ kỳ lạ thế? Con làm sao thế hả? Toàn do mẹ nói mà. Con đói rồi, mẹ không đói sao? Chỉ là mẹ cảm thấy cái cậu Liêu Triết đó cứ có gì đó là lạ ấy. Sao lại lạ nữa ạ?

Mẹ cũng không nói rõ được. Mẹ, có phải mẹ cảm thấy ai không thân với mẹ cũng đều có vấn đề không? Con nói đúng rồi. Con cho mẹ WeChat của nó để mẹ làm quen đi. Người ta chủ động kết bạn với mẹ từ lâu rồi, mẹ đồng ý đi.

Được, được, được. Mẹ thấy rồi chứ? Nấu cơm được chưa ạ? Được rồi, được rồi. Để mẹ nấu cho con. Đây là bàn làm việc của cô, ngồi ở đây. Nào, nào, mọi người nghe này. Đây là thực tập sinh mới của nhà hát chúng ta, Tôn Tiểu Như.

Tiểu Như, trong thời gian thực tập công việc của cô là theo chân các tiền bối thực hiện các dự án, quan sát và học tập nhiều hơn. Có gì không hiểu thì cứ hỏi mọi người. Tất nhiên là cũng có thể hỏi tôi. Cảm ơn giám đốc Thôi. Còn nữa,

Nhà hát của chúng ta có hợp tác với một vài cung thiếu nhi ở địa phương, sắp tới ngày Quốc tế Thiếu nhi rồi, nên bộ phận chúng ta cần người đi duy trì quan hệ, nhân tiện tìm hiểu nhu cầu về phim thiếu nhi ở thị trường khu vực nông thôn.

Thế là phải xuống nông thôn à? Giám đốc Thôi, đợt này tôi muốn ở bên con cái nhiều hơn, anh không biết chứ dạo này con tôi học hành sa sút lắm. Được rồi, được rồi. Lương Mạn, hay là cô đi nhé, được không?

Đi khoảng ba ngày đến một tuần, cô chuẩn bị đi. Đi lâu vậy sao? Thế dự án trong tay tôi phải làm thế nào? Lương Mạn, để tôi đi cho, đúng lúc dự án The Cranberry cũng đâu vào đấy rồi, ngày mai đoàn trưởng Phùng đến xem nhà hát,

Về cơ bản cũng không còn việc gì nữa, buổi tối tôi có thể đi công tác. Được, vậy cứ thế đi. Tiểu Như. Chào em, chị tên là Lý Y Cẩm. Em có chuyện gì không hiểu thì cứ hỏi chị. Cảm… cảm… cảm ơn chị Y Cẩm.

Sao thế? Nói chuyện cho hẳn hoi đi chứ. Không… không phải đâu chị. Những lúc căng thẳng em mới, mới bị thế này. Còn tưởng có thực tập sinh mới đến có thể giúp tương tác với khán giả, giờ xem ra là không được rồi. Tiểu Như,

Chị đưa em đi tham quan nhà hát nhé? Vâng ạ. Đi thôi. Vâng. Nào. Lại đây, Tiểu Như. Chị vừa đưa em đi tham quan các phòng ban của nhà hát chúng ta. Chị em mình thuộc phòng kinh doanh biểu diễn, nên thật ra sẽ có rất nhiều sự hợp tác

Với tất cả những phòng ban khác. Em nhớ thường xuyên qua lại với họ. Vâng. Em… em khó khăn lắm mới tìm được công việc thực tập này, chị, em… em nhất định sẽ làm thật tốt. Chị thấy bây giờ em nói chuyện lưu loát hơn nhiều rồi.

Tốt lắm, cứ từ từ, đừng căng thẳng. Thật ra hồi nhỏ chị có một người bạn rất giống em, nhưng cậu ấy là kiểu người cực kỳ lạc quan, người khác cười nhạo cậu ấy cậu ấy cũng chẳng hề để tâm. Thật ạ? Chị ấy giỏi vậy sao?

Vậy… vậy bây giờ chị ấy thế nào rồi ạ? Chị nghĩ chắc là cậu ấy sống tốt lắm. Thật ra bọn chị lâu lắm không liên lạc với nhau rồi. Tiểu Như, lát nữa chị em mình cùng đi ăn đi, chị mời. Xin lỗi chị Y Cẩm, giám… giám đốc Thôi tìm em,

Giờ… giờ em phải qua đó đây. Em đi nhé, chào chị. Giáo sư Hoàng. Giáo sư Hoàng. Em là Đào Xu Na phải không? Nữ tiến sĩ đầu tiên của khoa các em. Giáo sư Hoàng, em rất mong được thực tập ở phòng nghiên cứu, em cũng đã nộp đơn đăng ký, em muốn biết tại sao em lại không nhận được mail phỏng vấn?

Phòng nghiên cứu có tiêu chí tuyển dụng riêng. Vậy là do thành tích của em không đạt ạ? Vì theo em được biết, khoa chúng ta có năm bạn nam đều nhận được cơ hội phỏng vấn, nhưng thành tích của các bạn ấy đều thua xa em.

Thành tích tốt không phải là tất cả. Là vì em là con gái sao? Giới tính càng không phải là nguyên nhân, em nghĩ nhiều rồi. Giáo sư Hoàng. Đợi đã. Giáo sư Hoàng. Chỉ là một cơ hội thực tập mà thôi, em bình tĩnh đã.

Cái em quan tâm không phải cơ hội mà là sự công bằng. Nếu vì em là con gái mà thầy ấy không chọn em thì như thế là không công bằng, em không chấp nhận được. Em nhạy cảm về vấn đề này quá.

Vì em là con gái nên hãy chọn ban xã hội, đừng chọn ban tự nhiên vì sau này không thể theo được. Vì em là con gái nên đừng thi lên tiến sĩ nữa, mau lấy chồng đi. Vì em là nữ tiến sĩ đầu tiên của khoa chúng ta,

Nên các tiết mục biểu diễn sau này nhờ cả vào em đấy. Đàn anh, anh chưa nghe những lời này bao giờ phải không? Đại Lỗi, lưng anh khỏi rồi à? Sao ở nhà nghỉ ngơi mấy ngày mà trông lại uể oải thế? Đỡ nhiều rồi. Cậu ra ngoài mua thức ăn à.

A lô ai vậy? Chào anh Đào, tôi là luật sư ly hôn được cô Mạnh Uyển Thanh ủy thác, tôi họ Trần. Từ giờ tôi sẽ toàn quyền đại diện cho cô ấy. Tôi muốn hẹn hôm nào đó gặp anh

Để thảo luận về vấn đề phân chia tài sản của vợ chồng anh. Không biết hôm nào anh có thời gian nhỉ? Dạo này môi giới bán nhà phiền thật đấy. Đúng vậy. Nào. Nào. Giáo sư Hoàng, em có một bài luận văn mới muốn nhờ thầy hướng dẫn.

– Luận văn em mới viết sao? – Thầy đọc xong có thể cho em xin đôi lời góp ý thì tốt quá. Từ bao giờ mà em trở nên khiêm tốn thế. Bố, có chuyện gì vậy ạ? Na Na, lần này dù thế nào thì con cũng phải giúp bố một tay.

Vừa nãy bố nhận được một cuộc điện thoại, mẹ con ủy thác luật sư gì đó muốn bàn chuyện ly hôn với bố. Bố còn tưởng lần này mẹ con chỉ làm mình làm mẩy chút thôi, không ngờ mẹ con lại muốn ly hôn thật.

Bà ấy tìm luật sư thật rồi, con khuyên mẹ con đi. Bố đấy, nếu bố thật sự muốn làm lành với mẹ con thì bố nên có những hành động thiết thực hơn, đừng cứ có chuyện là lại nhờ con thế chứ. Thì bố hết cách rồi mà.

Con gái bố thông minh như vậy chắc chắn sẽ có cách. Con nghĩ hộ bố đi. Con xem chúng ta làm thế nào để mẹ con đổi ý. Vậy đầu tiên bố phải chấn chỉnh lại thái độ, rồi thật lòng quan tâm mẹ con nhiều hơn.

Có vấn đề gì thì hai người nói chuyện trực tiếp với nhau, đừng cứ nghi ngờ lẫn nhau. Những chuyện này còn cần con nói sao? Chuyện của bố mẹ thì bố mẹ tự giải quyết đi, con tôn trọng cả hai. Na Na, con giúp bố phân tích xem mẹ con bà ấy…

Được rồi, được rồi, thôi bỏ đi, bỏ đi. Được. Những gì con nói bố đều ghi nhớ rồi. Được rồi. Con nhớ chăm sóc bản thân cẩn thận. Bố không phải lo cho con đâu. Con chào bố. Chào anh, dòng sản phẩm này

Là sản phẩm chống nhăn và làm săn chắc da tốt nhất của chúng tôi. Nó có thể đảo ngược quá trình lão hóa da, khôi phục vẻ ngoài trẻ trung. Tất nhiên đây cũng là sản phẩm có mức giá cao nhất. Cái này bao nhiêu tiền thế?

Giá niêm yết trên đây đúng không? Đúng vậy thưa anh, kem dưỡng da mặt của chúng tôi là 880 tệ, serum là 860 tệ. Tôi khuyên anh nên mua cùng với toner và gel làm sạch của chúng tôi sẽ tốt hơn. Toner là 480 tệ, gel làm sạch là 280 tệ.

– Cái này. – Anh có thể dùng thử. – Serum nhỉ. – Vâng, đúng rồi. Bình nhỏ quá nhỉ, có mỗi từng này. Đúng vậy, serum chỉ có 30ml thôi. 30ml mà 860 tệ? Trong này trộn vàng à? Chúng tôi cũng có dòng sản phẩm giá cả phải chăng,

Chủ yếu là xem anh tặng cho người ở độ tuổi nào. Tôi mua tặng vợ. Vợ tôi dùng cái loại y hệt cái này này. Vậy xem ra chị nhà cũng cho rằng dòng sản phẩm này của chúng tôi rất đáng tiền đấy ạ. Cho tôi một set. Vâng thưa anh.

Anh tốt với vợ quá. Tất nhiên rồi. Serum. Tôi mua nhiều thế mà không tặng thêm mẫu dùng thử à? Có đây, để tôi lấy cho anh. Hai lọ này là serum, hai lọ này là emulsion, giống hệt với hàng trong set. Cái này, cái này là gì thế?

Anh ơi, cái này là mẫu dùng thử cỡ vừa, không tặng được. Được mà. Vậy… Cô tặng thêm đi. Xin lỗi thưa anh. Xin lỗi, mời anh sang bên này thanh toán. Tôi thấy ở đây còn nhiều mà, để tôi lấy thêm hai lọ. Được rồi, được rồi, thanh toán.

Thanh toán bên này. Đây chẳng phải là mặt nạ sao? Anh ơi, cái đấy thật sự không tặng được đâu, xin lỗi anh. – Ki bo thế. – Anh ơi, thẻ này của anh không dùng được. Dùng cái này đi. Vâng. Đây là thẻ vàng, hạn mức cao lắm đấy. Vâng.

Thưa anh, thẻ này của anh ghi là không hợp lệ, không dùng được, có lẽ là bị khóa rồi. Ai vậy? Ai vậy? Anh chạy đến đây làm gì? Anh đến tìm em. Em có ý gì hả Mạnh Uyển Thanh? Anh bé tiếng thôi được không? Anh bé tiếng thôi được không?

Chuyện cái thẻ là sao? Thẻ gì? Thẻ tín dụng. Anh quẹt thẻ người ta bảo là không hợp lệ. Em khóa thẻ thật đấy à? Uổng công anh còn đang đi mua sản phẩm chăm sóc da cho em. Anh buồn cười quá đấy. Anh tiêu tiền như thế nào em đều thấy hết.

Cái thẻ đó là của em, đứng tên em. Anh… anh… Ngỗng ông lễ ông, anh mua cái gì cho em thì cũng là tiền của em. Còn nữa, luật sư đã gọi điện cho anh chưa? Mau giải quyết cho xong đi. Xong càng sớm càng tốt. Em đừng có mơ.

Anh không đồng ý, anh không đồng ý. Anh không đồng ý? Em vẫn có cách thôi. Ai thế? Mẹ. Mẹ. Đại Lỗi à. Sao hai đứa lại đứng đây nói chuyện? Vào nhà đi chứ. Con không dám vào nhà, sợ làm phiền mẹ ngủ trưa. Mẹ không ngủ ạ? Không.

Phải rồi, Đại Lỗi, đúng lúc mẹ đang định tìm con. Con xem mấy hôm nay Uyển Thanh toàn ở chỗ mẹ, hai đứa không có vấn đề gì chứ? Mẹ, mẹ chê con à? Chắc chắn là không có vấn đề gì rồi. Bọn con vẫn tốt mà mẹ.

Vậy thì tốt, vậy thì tốt. Mẹ, con xuống dưới lấy đồ nhé. Mẹ vào nằm nghỉ trước đi. Mẹ, có chuyện gì mẹ nhớ gọi điện cho con nhé. Được rồi, được rồi. Mau đi xuống đi. Anh đang đợi em mà. Anh không cần phải đợi em.

Đi đi, đi đi, mau đi đi. Xuống dưới rồi nói. Anh nhanh chân lên, mau rời khỏi chỗ này đi. Coi như anh biết ý tứ, suýt thì để mẹ em nghe thấy mấy chuyện vớ vẩn này. Tuyệt đối đừng có để mẹ biết đấy. Sao nãy chạm mắt với mẹ

Anh nhìn mà phát run luôn ấy. Chứ còn gì nữa, người ta quản mấy trăm người cơ mà. Đấy gọi là sự uy nghiêm. Cái này là của căn 201 đúng không? Đúng rồi, căn 201. Vậy đưa tôi, tôi ở căn 201 đây. Cảm ơn chị. Anh mau đi đi, mau về đi.

Vợ ơi vợ. Vừa nãy anh biểu hiện trước mặt mẹ em tốt như thế, nói thế nào thì em cũng phải cho anh một cái thẻ chứ. Về nhà rồi nói. Em về nhà… Về nhà rồi nói. Đại Lỗi. Lại đến thăm mẹ vợ à? Cuối tuần này anh có đi không?

Đi đâu cơ? Đi họp lớp kỷ niệm 30 năm của lớp vợ anh ấy. Vợ tôi bảo tôi đi, anh có đi không? Tôi… tôi biết chuyện này. Đến hôm đấy rồi tính. Thế gặp sau nhé. Được, được, được. ♪Làm mẹ, là bến bờ♪ ♪Là chị em, là bạn đồng hành♪

♪Là biển rộng cả đời đảo hướng đến♪ ♪Mọi người đi qua♪ ♪Nhưng chưa từng đặt chân lại♪ ♪Một nửa còn lại giấu dưới mặt biển♪ ♪Đó là sự trầm mặc lớn lao♪ ♪Của một người phụ nữ♪ ♪Người từng vượt qua♪ ♪Bao cơn bão tố♪ ♪Mắt cá chân làm sao đứng giữa đá ngầm♪

♪Chưa từng khuất phục trước dòng hải lưu♪ ♪Người nói, giấc mộng cũ, vết thương mới♪ ♪Vụn vỡ rồi lại dũng cảm tiến lên♪ ♪Tất cả đều là vì♪ ♪Bàn tay nắm giữ thời gian♪ ♪Làm cô dâu của chính mình♪ ♪Người và quần đảo nhìn về phía nhau♪ ♪Nhìn thấy bóng hình nhau♪

♪Đẹp đẽ như thế♪ ♪Tóc xanh phai màu theo tháng năm cũng không sao♪ ♪Còn tôi cũng vậy♪ ♪Người nói, giấc mộng cũ, vết thương mới♪ ♪Vụn vỡ rồi lại dũng cảm tiến lên♪ ♪Tất cả đều là vì♪ ♪Bàn tay nắm giữ thời gian♪ ♪Làm cô dâu của chính mình♪

♪Người và quần đảo nhìn về phía nhau♪ ♪Nhìn thấy bóng hình nhau♪ ♪Đẹp đẽ như thế♪ ♪Tóc xanh có bạc cũng sẵn lòng đón lấy sóng biển♪ ♪Cũng tràn ngập ánh sao trời♪