Đường Chuyên Tập 02 | Phim Ngôn Tình Cổ Trang Trung Quốc Siêu Hay | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Khởi bẩm bệ hạ, có tin tiền tuyến báo cáo tình hình chiến sự. Nói. Thái tử điện hạ đích thân lâm trận, cùng với Trình tướng quân thống lĩnh tướng sĩ xông lên giết giặc. Nâng cao tinh thần tướng sĩ.

    Đại quân người Khương đã bị đánh lui. Thư đầu hàng của người Khương đã tới Kinh thành. Lên triều. Vào triều. Tiến lên. Cung nghênh thánh giá. Quỳ. Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Các vị ái khanh, tiền tuyến vừa truyền tin khẩn tới,

    Trận chiến với người Khương đã thắng rồi. Chúc mừng bệ hạ. Trận đánh này với người Khương, thái tử và Trình tướng quân đã có công, đợi họ khải hoàn quay về, trẫm phải trọng thưởng mới được. Bệ hạ, Đại Đường mới lập quốc, quân đội chưa giàu có lắm,

    Hay là tách một khoản phần thưởng, để cứu trợ cho người dân chịu thuế nặng. Các tướng sĩ đổ mồ hôi xương máu nơi chiến trường, không dễ dàng gì mới giành chiến thắng, lẽ nào triều đình không ban thưởng gì sao? Chuyện cứu trợ cho người dân,

    Tự trẫm khắc cho người lo liệu. Nhưng với tướng sĩ có công lao, thì nhất định phải thưởng. Bệ hạ, nếu người Khương đã bại trận, chi bằng thừa thắng xong lên, hủy diệt một lần luôn, phòng ngừa hậu họa về sau. Không ép kẻ cùng đường, đây là phương pháp dụng binh.

    Nếu quân Đại Đường ta đã thắng thế, chi bằng dừng tại đây, để phục hồi nguyên khí. Phục hồi nguyên khí. Đợi tới khi sức chiến đấu của người Khương hồi phục, trở tay đánh úp, chẳng phải mất mát càng lớn sao? Được rồi, được rồi, được rồi.

    Ngụy thừa tướng nói cũng không phải là không có lý. Trận thắng này biên thùy đã giữ được rồi, cũng tới lúc để cho binh sĩ Đại Đường và người dân phục hồi nguyên khí rồi. Bệ hạ, nhưng thừa thắng xông lên

    Chắc chắn sẽ khiến bọn người Khương đó bị hủy diệt triệt để. Chuyện này quyết định vậy đi. Vâng. Nhanh lên! Nhanh nữa lên! Thừa Càn, cố gắng lên. Đứa con nghịch tử này, dám tự ý đưa thái tử dời khỏi doanh trại, con có biết đây là đại kỵ không?

    Con biết sai rồi, cha. Chuyện giờ đã thế này, mọi hậu quả con sẽ chịu hết trách nhiệm. Con chịu trách nhiệm? Con thì chịu được trách nhiệm gì chứ? Trình thúc. Nhanh hơn nữa! Cô không sao chứ? Làm ta hết hồn. Ngươi hãy lo cho thân ngươi trước đi.

    Những người Khương đó tới là vì ngươi. Tướng quân của quân Đường bị thương cũng là vì ngươi. Ngươi không tránh được tội đâu. Ta? Tại sao chứ? Xem tình hình tướng quân đó, chắc là thân phận rất cao quý. Quan trọng nhất là ngươi biết làm ra muối.

    Bọn họ muốn muối thì cho họ muối là được mà. Muối thì đáng mấy tiền đâu. Có đáng để đụng đao kiếm không chứ? Ngươi rốt cuộc là từ đâu tới? Hình như ngươi không hiểu chút nào về nhân tình thế thái của bọn ta. Ăn mặc cũng rất kỳ quái.

    Ngôn ngữ, hành động cũng không giống bọn ta. Thực ra thì ta tới từ tương lai. Ngươi tới từ tương lai? Thế thì ta tới từ thời cổ đó. Đùa thôi, đùa thôi. Thực ra ta cũng không biết là ta từ đâu tới nữa.

    Từ nhỏ ta đã theo sư phụ đi khắp nơi, chủ yếu là sống ở trong rừng. Đối với thế giới bên ngoài, ta không hiểu lắm. Thì ra ngươi cũng là kẻ đáng thương. Ngươi yên tâm đi, vào lúc này, ta sẽ không bỏ mặc ngươi đâu. Ta sẽ bảo vệ cho ngươi.

    Thật là cám ơn cô lắm. Nếu không phải là cô cướp cây trâm của ta, thì ta chạy từ lâu rồi. Một cây trâm thôi mà, đối với ngươi quan trọng vậy sao? Cây trâm này là… là đồ vật của người ta yêu đó. Đường đường là một nam nhi cao lớn,

    Nam nhi chí hướng phải đặt vào sự nghiệp, sao ngươi lại đặt vào chuyện nhi nữ thường tình, quan tâm những chuyện nhỏ nhặt này vậy? Ta thế nào không cần cô lo, đối với ta thì nhi nữ thường tình chính là chuyện lớn. Gọi quân y! Mau gọi quân y!

    Bông băng! Mau! Thay bông băng! Thế nào rồi? Thế nào rồi? Thế nào rồi? Cuối cùng cũng cầm được máu rồi. Mau đem thuốc tới đây. Đúng rồi, là chai này. Con… con rắc lên đi. – Con làm cái gì vậy hả? – Sao vậy chứ? Đừng ở đây làm loạn nữa.

    Con cút ra ngoài cho ta! Ra ngoài! Vết thương của ngài ấy sao rồi? Không biết. Chuyện này phải trách các người đó. Ngươi ngoan ngoãn ở đó cho ta. Ông nội đây chưa có thời gian xử lý ngươi. Cái đó của ngươi là thuốc kim sang à? Sao ngươi biết?

    Đừng trách ta không nhắc nhở các người, thuốc kim sang này của ngươi không dùng được. Nếu mà dùng thì càng nhanh chết. Ngươi nói câu nữa thử xem? Ta chém ngươi ngay lập tức! Huynh ấy mà có chuyện gì thì các người đều phải chết.

    Nhưng… ta đâu có quen biết gì anh ta. Dựa vào cái gì chứ? Ngươi không quen biết huynh ấy? Dù sao thì cũng là thế. Trình thúc. Thần đây. Ta muốn gặp cậu ta. Ta muốn gặp cậu ta. Gặp gì mà gặp chứ? Thần đuổi nó ra ngoài rồi.

    Người yên tâm, thằng nhóc đó thần không tha cho nó đâu. Không… không phải Sở Mặc. Mà là tiểu tử kia. Là tiểu tử kia. Được, được, được. Thần biết rồi, người chờ chút. Tránh ra. Tới đây, quỳ xuống. Tiên sinh… nếu tiên sinh thực sự biết làm ra muối,

    Xin hãy truyền lại cho Đại Đường ta. Ta lệnh cho ngươi, ta lệnh cho ngươi nhất định phải làm. Ta đồng ý. Được, được, được. Ta… ta đồng ý với ngài. Ta đồng ý với người, ta đồng ý với ngài. Mau chữa trị cho ngài ấy đi. Trình thúc. Ta…

    Thái tử điện hạ! Thái tử điện hạ! Tránh ra! Thái tử điện hạ! Thái tử điện hạ! Mau tỉnh lại đi, thái tử điện hạ! Thái tử? Đời thứ hai hoàng thất. Anh ta mà chết, thì có phải mình cũng toi luôn không? Tỉnh lại đi!

    – Thái tử điện hạ! – Đừng lắc ngài ấy nữa. Lắc nữa ngài ấy chết mất bây giờ. Tướng quân, tại hạ vô dụng, thái tử bị thương quá nặng, e là đã về với trời rồi. Trình tướng quân! Bệ hạ! Lão thần đã không bảo vệ được thái tử,

    Không còn mặt mũi nào về gặp người. Hãy để lão thần tiễn đưa thái tử một đoạn trên đường tới hoàng tới suối vàng. Khoan đã! Trình tướng quân, ngài ấy còn chưa chết mà. Ngài ấy chỉ là mất quá nhiều máu, nên ngất đi thôi. Truyền máu cho ngài ấy là được.

    Ngươi biết cách “tiếp mạng” à? Cái… cái gì “tiếp mạng”? Nói tóm lại là truyền máu cho ngài ấy, rồi khâu vết thương lại thì ngài ấy sẽ sống được. Truyền máu là cái gì? Bây giờ ngài ấy như ngọn đèn dầu không có dầu vậy đó,

    Chỉ cần truyền máu cho ngài ấy, thì đèn sẽ sáng, ngài ấy sẽ sống được. Tên tiểu tử này nói năng nhăng cuội. Ta hành nghề y bao năm nay, chưa bao giờ nghe nói có cách truyền máu gì cả. Còn nhiều thứ ông chưa nghe bao giờ lắm.

    Ta biết làm ra muối, ông có biết làm không? Làm muối và cứu người mà giống nhau được à? Hoang đường! Bây giờ các người cứ ở đó mà nói mãi, nếu ngài ấy chết thì phải làm sao đây? Các người có được việc gì không hả?

    Chẳng phải các người nói ngài ấy là thái tử sao? Các người thà trừng mắt ra nhìn ngài ấy chết, cũng không chịu thử xem sao à? Cha! Cứ đánh cược một lần xem sao. Nói không chừng có thể cứu được Thừa Càn. Ngươi nói cái gì hả? Ta… Ngươi dám vô lễ!

    Cút ra! Hôm nay ta chém chết ngươi. Trình tướng quân, ngài có chém ngài ấy thì cũng vô ích. Chuyện cấp bách bây giờ là cứu người. Ngài xem, bây giờ các người đều không có cách nào, để ta cứu, không chừng lại có chút hi vọng. Cha! Cha mau quyết định đi!

    Không đợi được nữa đâu! Tướng quân, ta đã thấy bản lĩnh của anh ta, cũng xin ngài hãy tin anh ta. Sau đây ta đọc tới số binh sĩ nào, thì hãy bước lên một bước. Số 2, số 6, số 8, số 15. Không phải ngươi muốn đếm số người sao?

    Đây là làm gì vậy? Ngươi mau lên đi chứ. Trước tiên là phải tìm được người có thể truyền máu đã. Chỉ dùng tờ giấy vớ vẩn này sao? Đúng vậy. Có được không đó? Ngươi truyền máu là pháp thuật à? Chọn ngươi đi. Ống trúc nấu xong rồi ạ.

    Ngài xem thế này được chưa? Để đó trước đi. Đừng đụng tay vào. Đã học truyền máu cao cấp cấp cứu ngoài trời, nhưng chưa thực hành bao giờ, cứ thử trước đã vậy. Ngươi lại định làm gì vậy? Bây giờ ta phải lấy máu của anh ta,

    Rồi truyền máu của anh ta vào người thái tử. Không được! Tướng quân, vì Đại Đường, vì thái tử điện hạ, thuộc hạ không nề hà gì. Ta muốn hỏi xem, ngươi có mấy cái đầu hả? Tướng quân. Cút! Tướng quân. Cút! Sao lại không được nữa vậy?

    Vừa rồi ngài đã đồng ý rồi mà? Ngươi thì hiểu cái gì? Huyết mạch của hoàng gia cực kỳ cao quý. Ngươi dùng máu của kẻ khác, thì thân phận của thái tử điện hạ phải làm sao hả? Huyết mạch của hoàng gia phải làm sao hả?

    Ngươi bảo ta làm sao ăn nói với bệ hạ, ăn nói với thiên hạ đây? Hơn nữa, rõ ràng ngươi nói với ta là thay đèn dầu mà? Sao lại thay máu? Không phải là thay máu, mà là truyền máu. Sao nói chuyện với ngài tốn sức quá vậy? Hơn nữa,

    Máu của con người đều như nhau cả. Chỉ trừ khác nhau ở nhóm máu ra, thì làm gì có phân biệt cao quý, thấp hèn chứ? Có phải là máu Rh đâu chứ? Máu Rh là cái thứ gì? Tránh ra đi. Ta không cần biết! Ngươi lấy máu kẻ khác

    Hòa chung với máu trong người thái tử điện hạ, thì chính là thay máu. Thế thì không được! Ngài mà không làm như vậy thì ngài ấy sẽ chết đó. Thái tử điện hạ! Điện hạ! Điện hạ! Điện hạ! Thái tử điện hạ! Mau tránh ra!

    Không thể đợi được nữa, lập tức truyền máu! Nhưng… Ngươi tránh ra cho ta! Tránh ra! Tránh ra! Ta xem ai dám làm vẩn đục huyết mạch của thái tử điện hạ! Còn chờ đợi nữa thì ngài ấy sẽ chết. Não ngài bị úng nước à? Ta… Đừng cãi nhau nữa!

    Ta là trưởng nữ của đương kim thánh thượng, Lý An Lan. Lấy máu của ta truyền cho ngài ấy thì được chứ gì? Trưởng nữ? Công chúa? Không phải chứ? Lại là đời thứ hai của hoàng gia. Không biết tướng quân có còn nhớ

    Điền Nhược Lan nhà họ Mặc và lệnh bài này không? Giờ thì ta có thể lấy máu của ta truyền cho ngài ấy rồi chứ? Tướng quân, cần nhanh chóng cứu người. Có thể bắt đầu được chưa? Mau cứu người đi! Mau cứu người đi! Đúng là giống y như nhau.

    Vậy… người đúng là công chúa? Sao cô lại là công chúa được chứ? Chuyện này không liên quan tới ngươi. Đừng hỏi nhiều, bắt đầu đi. Nếu người thực sự là công chúa, vậy là cành vàng lá ngọc. Thần làm sao nhẫn tâm nhìn hai người một mạng đổi một mạng được chứ?

    Tướng quân xin hãy đứng dậy đi. Tướng quân, ta đã hạ quyết tâm rồi. Mau cứu người mới là việc cấp bách. Không thể trì hoãn được nữa. Ngươi mà nói chuyện này ra ngoài, thì ta cắt lưỡi ngươi. Các người ra ngoài đi! Ra ngoài hết đi! Nhưng… Ra ngoài! Đi!

    Có cứu người nữa không vậy? Thời gian là sinh mạng đó, thời gian quý báu lắm đó. Cũng không biết là còn chần chừ gì nữa? Chờ họ chần chừ xong, có còn cứu người được nữa không? Dẹp đi, dẹp đi.

    Vừa rồi ta còn muốn nghe xem họ nói cái gì, mà ngươi cứ vội vàng kéo ta ra ngoài. Giờ còn ở đây mà rống lên. Thật không biết là ngươi nghĩ thế nào? Ta thấy ngươi chẳng sốt ruột gì cả. Ta không sốt ruột?

    Thái tử mặc dù sinh ra từ hoàng thất chính thống, nhưng với ta như huynh đệ một nhà. Ta cắt đứt một cánh tay của ngươi, ta xem ngươi có sốt ruột không? Vậy ngươi nghĩ thử xem, chuyện này sóng gió gập ghềnh, khiến ngươi vò đầu bứt tai.

    Có phải là đã làm chuyện gì khuất tất không? Ta đường đường chính chính, làm gì có chuyện khuất tất? Ví dụ như, ngươi hứa điều gì đó mà chưa thực hiện? Ông nội! Ngươi cứu huynh đệ của ta, chỉ cần ngươi cứu được huynh đệ của ta,

    Thì ta sẽ dập đầu, rồi ta còn thắp nhang cho người, được không? Biến đi! Ai bảo ngươi thắp nhang chứ? Nếu ngươi thực sự cứu được huynh đệ của ta, thì ngươi chính là thần tiên của Trình Sở Mặc ta.

    Ta thắp nhang cho thần tiên thì có gì sai đâu? Ngươi mau đứng lên đi. Có nói là không cứu đâu? Đàn ông con trai mà khóc lóc, không thấy xấu hổ à? Nếu muốn cứu thái tử, cũng không phải là không có cách.

    Nhưng có chuyện này ngươi phải nói thật với ta. Chuyện gì? Chỉ cần là ta biết, thì tuyệt đối không giấu diếm. Chuyện liên quan tới lai lịch của công chúa, ngươi biết được bao nhiêu? Lai lịch của công chúa? Ta cũng là lần đầu tiên gặp công chúa,

    Không hề biết gì. Trước đây cũng chưa từng nghe ai nhắc tới. Vậy chuyện về Mặc gia thì sao? Ta chỉ biết là từ nhiều năm trước, Mặc gia đã đột nhiên biến mất ở Trung Thổ. Có tương truyền là họ đã lụn bại rồi. Lụn bại?

    Tại sao lại lụn bại? Chuyện của Mặc gia xảy ra từ lâu rồi, e là chỉ có những lão thần trong triều mới biết. Lão thần? Cha ngươi chưa từng nói với ngươi à? Bàn tán chuyện triều chính vốn là đại kỵ.

    Hơn nữa chuyện này còn liên quan tới hoàng thất, thì cha ta cũng không để cho ta hỏi đâu. Ngươi, vào trong! Được rồi, có thể truyền máu rồi. Ráng chịu chút nha. Vừa rồi hai người đã nói gì vậy? Được rồi được rồi, ta không hỏi nữa.

    Ta nói với ông ấy, nếu như ta chết, thì chôn cây trâm đó cùng ta. Nhưng này… chúng ta dù gì cũng coi như quen biết, mà cô dù có chết… Thà là cô trả cây trâm đó lại cho ta. Ngươi nằm mơ đi!

    Cho dù ta chết, cũng phải chôn cây trâm đó cùng ta. Nếu mà ta không nhìn thấy cây trâm đó, thì ta tuyệt đối không tha cho ngươi. Có chết cũng lấy ngươi làm vật tế. Sao cô cũng bị bệnh luôn thế? Bớt nói nhảm đi, mau cứu người! Ấn vào.

    Cô yên tâm, ngài ấy là đệ đệ cô, ta sẽ không để cho hai người xảy ra chuyện gì đâu. ♫Ta đánh đàn ♫ ♫ Chàng lắng nghe ♫ ♫ Thế gian phồn hoa ♫ ♫ Đều tĩnh lặng ♫ ♫ Đưa ly ngang mày, tôn trọng lẫn nhau ♫

    ♫ Dựa vào nhau, yêu thương nhau ♫ ♫ Ta cất tiếng hát ♫ ♫ Chàng hồi đáp ♫ ♫ Nhẹ nhàng như mộng ♫ ♫ Không muốn tỉnh ♫ ♫ Cùng nhau bạc đầu như ước hẹn ♫ ♫ Nếu trời có tình ♫ ♫ Nguyện đôi ta ♫ ♫ Dài lâu♫

    Tỉnh lại đi! Tỉnh lại đi! Thừa Càn! Thừa Càn! Huynh tỉnh rồi. Thừa Càn! Cuối cùng huynh cũng tỉnh lại rồi. Huỳnh… huynh sao rồi? Ta ngủ thêm chút nữa. Ta đi báo cho cha ta biết. Cha! Cực kỳ thơm! Cực kỳ thơm! Cực kỳ thơm! Nào nào nào. Thơm lắm đó.

    Ta còn cho thêm thịt cừu nữa. Sau này, chuyện ăn uống của cô cứ để ta lo. Nhất định sẽ bồi bổ lại cho cô. Ngươi vốn đã biết là ta sẽ không chết, đúng không? Đương nhiên rồi. Trước khi đòi lại được cây trâm,

    Làm sao mà ta để cho cô chết được chứ. Hơn nữa, cô mà chết thì cây trâm của ta phải làm sao? Cây trâm quan trọng hay người quan trọng chứ? Cô không quen biết ta, ta không quen biết cô.

    Cô nghĩ là cây trâm quan trọng hay là cô quan trọng? Được, chỉ vì câu này của ngươi, ta sẽ không bao giờ trả cây trâm cho ngươi. Ta cứu ngươi hai lần, lấy cây trâm này trả nợ, chẳng phải là quá hời cho ngươi sao?

    Nhưng này… cô có nói lý lẽ không vậy? Nhát dao thứ hai là do ngài ấy chặn lại, liên quan gì tới cô? Thơm quá. Ngài ấy không sao chứ? Giống cô thôi, không chết được đâu. Để vào lại đi! Tại sao chứ?

    Không phải là cho ta sao? Để vào lại đi! Cô là công chúa, đợi tới khi về tới Trường An, cô có thể hồi cung rồi. Ta cũng không thể cùng cô đi về được. Chi bằng cô tha cho ta một nước đi. – Đưa cho tôi, – Ngươi…

    Thừa Càn! Thừa Càn! Người tỉnh rồi à? Thừa Càn! Thừa Càn! Thừa Càn! Người tỉnh lại đi! Tỉnh lại! Tỉnh lại! Tỉnh lại! Tỉnh lại! Tỉnh lại! Tỉnh lại! Tỉnh lại! Mở mắt ra! Trình thúc, ta chỉ muốn ngủ thêm một lúc thôi. Ngài ấy nói gì vậy? Sao…

    Sao lại ngất nữa vậy? Thừa Càn! Sao ngươi còn ngồi đó nữa? Mau đứng dậy cho ta! Mau! Mau mau mau! Ngài ấy… ngài ấy lại ngất rồi. Ngươi… chẳng phải ngươi biết “tiếp mạng” sao? Có phải là tiếp chưa đủ không? Thì là… Nếu mà chưa đủ…

    Hay là… lấy thêm tí nữa. Ngài có bị ngốc không vậy? Ngài tưởng là đổi mạng à? Máu mà tiếp nhiều quá thì cũng chết đó, biết chưa? Thế máu của cô ấy cho anh ta hết, thì cô ấy phải làm sao? Phổ cập chút kiến thức khoa học cho ngài,

    Sao mà phức tạp vậy trời? Ngươi đi theo ra ngoài. Ra đây. Nhưng… ta… ta có làm gì ngài đâu. Ngài… ngài kéo ta làm gì vậy? Thần y thiên hạ, phúc đức chúng sinh. Đại ơn cứu mạng, quyết không thể quên. Ca ca, thúc thúc. Ba! À không, à không… Ông nội.

    Chúng ta có chuyện gì thì bàn bạc thôi, được không? Vân Diệp thần y, xưa có Liêm Pha đeo gông chịu tội, hôm nay tội của Trình Giảo Kim ta, còn gấp trăm lần Liêm Pha. Nên hôm nay lão phu nguyện tự chặt tay trái để tạ tội. Cha!

    Tướng quân! Tướng quân! Ngài đang làm gì vậy? Ta lấy cánh tay của ngài làm gì chứ? Không cần cánh tay cũng được. Ngươi đồng ý với ta một việc. Ngài đang đe dọa tôi đúng không? Đàn ông đàn ang đừng chơi trò này nữa.

    Hay là ngài cứ chặt cánh tay đi vậy. Được! Ấy đừng, đừng, đừng! Chẳng phải ta đã đồng ý truyền lại cách làm muối rồi sao? Đúng vậy. Nhưng vẫn còn một việc. Vẫn còn một việc? Cách truyền máu? Cũng phải. Nhưng vẫn còn một việc. Còn gì nữa chứ? Bánh hành!

    Cái này không thành vấn đề. Không phải việc này. Nhưng nếu ngươi chịu dạy thì ta cũng muốn học. Vẫn còn một việc. Vẫn còn một việc? Vậy ngài đứng dậy trước đã rồi nói. Ngươi không đồng ý thì ta không đứng dậy. Ngài đứng dậy đi đã. Ta…

    Quỳ hết xuống cho ta! Ngươi có đồng ý không? Ta đồng ý với ngài thì cũng được thôi. Nhưng ngài phải nói với ta trước là rốt cuộc ta phải làm gì? Vân thần y, không giấu gì ngươi, Đại Đường ta mới lập quốc, đang đúng lúc cần dùng người.

    Cho nên cực kỳ cần kỳ tài kiệt xuất như Vân Diệp thần y đây. Đương nhiên, ta cũng biết là, thường những cao nhân xuất chúng như các vị cũng không nguyện ý vào triều làm quan. Cho nên lão phu mới nghĩ ra kế sách này,

    Cũng là hi vọng Vân Diệp thần y có thể cùng ta vào cung, làm phụ tá cho bệ hạ xây dựng xã tắc Đại Đường. Quả nhiên, là vàng thật thì ở thời đại nào cũng có thể phát sáng.

    Đang rầu rĩ không có cách nào lấy cây trâm từ Lý An Lan, nếu có thể ở lại được thì dễ giải quyết rồi. Chuyện này ta phải suy nghĩ đã. Dù gì ta cũng chỉ là một thảo dân, bệ hạ chắc chắn sẽ không đồng ý đâu. Vậy ý của ngươi là

    Nếu như bệ hạ đồng ý, thì ngươi cũng đồng ý? Từ xưa tới nay, lễ hiền hạ sĩ, tiểu tử mới từ trong núi ra, chỉ có độc cái thân này, trên người không có gì cả. Chuyện này… Ngươi nói đi, ngươi cần gì ta đều cho ngươi hết. Đồng ý!

    Vân công tử thật sự là thần tiên. Không những biết làm muối, hơn nữa còn biết y thuật thần kỳ như vậy. Tại hạ thực sự khâm phục. Nếu ngài không phải vì cứu ta, thì cũng không bị mất máu nhiều như vậy. Ta phải cám ơn ngài mới phải.

    Hơn nữa, người mà ngài phải cám ơn là cô ấy. Đại ân của tỷ tỷ, đệ đệ ghi nhớ trong tim, tuyệt đối không dám quên. Ngài gọi ta là gì? Tỷ tỷ. Lẽ nào không phải sao? Ngài không nghi ngờ lời ta nói là thật hay giả sao? Không hề.

    Nếu không thì sao có thể liều mạng cứu ta chứ? Ngồi xuống đi đã. Vân công tử còn trẻ như vậy, mà đã rất có tài, là được học từ đâu vậy? Ta chỉ là một đệ tử giang hồ, học được vài chiêu từ sư phụ thôi.

    Xem ra giang hồ đúng là ngọa hổ tàng long. Vâng. Sư phụ xưng hô thế nào? Hiện đang ở đâu? Hay là… Sư phụ của ta… Sư phụ ta là Hỏa Vân Chân Nhân, Vương Hoành Vệ. Nhưng người đã qua đời rồi. Nếu không thì sao ta lại xuống núi chứ.

    Vậy Vân công tử từ nhỏ đã ẩn cư trong rừng núi, không màng thế sự, phụ mẫu trong nhà sao mà đành lòng chứ? Từ nhỏ ta đã là cô nhi. Xin lỗi. Xin lỗi. Không sao. Thật không đó? Được đó. Được không vậy? Không biết nữa. Chưa thấy bao giờ.

    Thế này có được không vậy? Huynh xem kìa. Là muối à? Cha. Không ngờ Vân Diệp có thể làm ra nhiều muối tinh như vậy. Con xem, tiểu tử thối này thật sự có tài đó. Đây mới là muối tinh ăn được. Làm ra muối thành công rồi! Thành công rồi!

    Đúng thật kìa! Làm ra muối thành công rồi! Thành công rồi! Vân công tử thật sự là kỳ tài! Lập công lớn cho Đại Đường ta. Vân công tử! Vân công tử! Vân công tử! Vân công tử! Sao vậy cha? Đem bức thư này gửi tới thành Trường An.

    Cha còn biết viết thư cơ à? Nói tào lao! Ta không biết viết, con biết viết chắc? Đi đi! Vân công tử! Vân công tử! Vân công tử! Vân công tử! Vân công tử! Vân công tử! Vân công tử! Vân công tử! Bệ hạ, thư cấp báo của Trình tướng quân ạ.

    Con hổ họ Trình này, ngày thường không lo học hành, đến vẽ tranh cũng hỏng cả bút mực. Bệ hạ. Ngồi đi. Bệ hạ, có nỗi phiền muộn gì vậy? Trận chiến giữa văn thần võ tướng càng lúc càng kịch liệt. Trẫm cũng càng lúc càng không biết

    Phải làm thế nào để xử lý đây. Bệ hạ vừa phong thưởng cho võ tướng, vừa thuận theo kiến nghị của văn thần, đã là làm rất tốt rồi. Chi bằng bớt giận, cùng đi dùng bữa với thần thiếp. Những võ tướng này đã theo trẫm bao năm nay,

    Vào sinh ra tử luôn có nhau. Giờ đây giang sơn đã trong tay rồi, nhưng những quan văn này lại lo sợ trẫm trọng võ khinh văn. Ngày ngày ép trẫm đàn áp võ tướng. Cũng không thử nghĩ xem, nếu như không có những võ tướng này,

    Thì làm gì có triều đình bây giờ, để cho bọn họ bàn chuyện trên đại điện chứ? Bệ hạ nói đúng. Lần này phái thái tử theo quân, cũng chỉ là vì để cho thái tử đến gần hơn với những võ tướng này. Lần này thái tử xuất chinh,

    Cũng chắc chắn đã thu hoạch được nhiều điều. Đúng vậy. Đại thắng lần này, Càn Nhi lập công không nhỏ. Tính thử ngày thì nó cũng sắp về tới rồi. Thừa Càn từ nhỏ ở trong cung, chưa có nhiều kinh nghiệm cuộc sống. Tuy là lần này xuất chinh đại thắng,

    Nhưng trong lòng thần thiếp vẫn rất không yên tâm. Yên tâm đi, có Trình tướng quân trông chừng Càn Nhi, sẽ không có chuyện gì đâu. Trẫm có chuyện thực sự không muốn giấu nàng,