Đường Chuyên Tập 01 | Phim Ngôn Tình Cổ Trang Trung Quốc Siêu Hay | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Muốn làm chim cánh cụt. Cũng lại muốn làm kỳ lân. Muốn bắt lấy sương mờ, làm mật hoa cho linh hồn. Muốn nhắm mắt mơ màng, mơ giấc mộng đẹp như thuở đầu. Muốn phá hủy thế giới trần tục, mở ra con đường mới.

    Vân Bất Khí! Cậu là thành viên y tế và hậu cần của đội khai quật, dụng cụ sơ cứu đều ở chỗ cậu đấy. Cậu lái xe đi dã ngoại thật đấy à? Mau theo tôi đi chụp hình tư liệu. Người yêu ơi đừng trách móc,

    Khát vọng được lấp đầy với tương lai tươi sáng không cần mong chờ. Tình yêu vốn không tồn tại. I’m a badboy. I’m a badboy. Không sai sót, không quái vật, không lạc lối. I’m a badboy. I’m a badboy. Không sai sót, không quái vật, không lạc lối. Không còn bơ vơ.

    Cẩn thận đó. Nào nào nào, mọi người đi theo tôi. Làm gì vậy? Tránh ra! Tôi… tôi chỉ xem thôi mà. Tôi thấy cái này cực kỳ tốt. Đi chỗ khác đi. Gọi anh đi kiểm chứng kìa. Làm gì thế? Mau lên. Thú vị mà. Chắc nên gọi là lầu chính.

    Tôi đã từng nhìn thấy kiến trúc kiểu này ở trong mộ số 1 của lăng Tần vương Đại Đường, cũng chính là trong mộ Lưu Thị, phu nhân của Lý Mậu Trinh. Ra là thế này. Bức bích họa đẹp là sao. Đúng vậy. Giáo sư Vương, bức tranh này là gì vậy ạ?

    Đây chắc là một cuộc thi mã cầu. Mã cầu thời Đường có chia cấp bậc. Để hoàng thượng, hoàng hậu có thể tham gia, thì chắc chắn là cao cấp nhất. Thân phận của chủ nhân ngôi mộ này không hề tầm thường. Mau, lập tức ghi chép lại, để về còn nghiên cứu.

    Vâng. Ông xem, bức tranh này ý nghĩa quá. Đừng đụng vào! Vân Bất Khí! Đã nói với anh bao nhiêu lần rồi hả? Sao cứ không nghe lời thế! Cô nói xem bức tranh này mà đem đi đấu giá, thì đáng bao nhiêu tiền? Tôi nghĩ phải 100 triệu.

    Chắc còn hơn thế ấy. Chắc phải mấy trăm triệu. Mấy trăm triệu! Thằng nhóc này! Cậu chỉ biết tiền, tiền, tiền. Cậu có tin tôi trừ hết lương tháng này của cậu không? Một ngày còn không được một bác Mao nữa, chú muốn trừ thì trừ hết đi ạ.

    Cậu thì hiểu gì chứ? Những thứ này đều là lịch sử, là văn hóa, là văn minh nhân loại. Cậu có biết chưa? Cậu đứng xa ra cho tôi! Đứng xa ra! Cậu cẩn thận đấy! Giáo sư Vương, mau tới đây xem ạ. Bức bích họa này là gì ạ? Đứng đàng hoàng.

    Giáo sư Vương, ông xem ở đây này. Ừ nhỉ, tranh này là gì vậy? Bức tranh này, nhìn không ra là gì. Đặc biệt thật. Thế này đi, ghi hết lại trước đã. Xem bên kia kìa, xem bên kia kìa. Thuận tiện việc nghiên cứu. Đúng vậy. Vâng, vâng.

    Có thể cái này rất có giá trị nghiên cứu. Đúng là vậy. Ông xem bên kia hình như là thư họa. Các ông xem này. Màu sắc này. Vậy sao? Ừ. Dừng lại! Ai bảo cậu qua đó hả? Sao thế? Sao thế? Chuyện gì vậy? Mau!

    Thông báo cho tất cả mọi người, mau chóng rời khỏi đây. Cẩn thận! Vân Bất Khí, nắm chắc vào! Đừng buông tay! Kéo lên đi! Giữ chắc nhé! Còn đợi gì nữa? Mau giữ chắc! Giữ chắc vào! Lên đây! – Mau lên đây đi! /N- Chú à, đồ của cháu rơi mất rồi,

    Cháu phải xuống dưới tìm. Chú gọi người tới đào cháu lên nhé. Mau lên đây! Nguy hiểm đó! Không được! Cái trâm cài đó, còn quan trọng hơn tính mạng nữa. Không thể mất được! Nghe lời đi. Vân Bất Khí! Đội cứu hộ! Mau tới cứu người!

    Sao trên tóc người nàykhông có trâm cài vậy nhỉ? Phía sau lưng cháu có một cánh cửa, đối diện cánh cửa có 3 bức tượng, bức tượng ở giữa trên đầu có một cái bẫy. Rồi thì, bây giờ cháu… cháu sẽ dùng trâm cài của cháu chạm vào cái bẫy này.

    Nếu như cháu chết, thì chú hãy giúp cháu giữ cái trâm cài này. Không có phản ứng gì. Sao mình lại ở đây? Đây là trong mơ à? Mộ của Vân Diệp. Sao cái tên này quen thế nhỉ? Hình như đã thấy ở đâu đó. Chú Vương. Mọi người ở đâu?

    Có ai không? Xin lỗi ạ. Làm phiền sự yên tĩnh của ngài rồi. Những thứ cứu mạng được thì tôi mang đi, còn lại coi như để tạ lỗi với ngài. Tên giặc nào đây? Các… các người sao lại còn có đao vậy? Chuyện gì đây? Không phải là quay phim chứ?

    Hai người các người, lén lén lút lút ở đây thì cũng thôi đi, giờ lại còn giết người vô tội. Ta không thể nhắm mắt làm ngơ. Mau! Mau lên! Đây không phải là đóng phim. Đây là đang nằm mơ. Cái này… Tránh ra. Cho dù là nằm mơ,

    Thì tôi cũng không thể để cô xảy ra chuyện được. Mình nằm mơ hay là chết rồi nhỉ? Dù thế nào, thì mình cũng phải làm cho ra nhẽ. Đồ ngốc! Đồ ngốc! Mày biết nói nữa à? Vậy tao hỏi mày, chúng ta hiện giờ đang ở cõi âm đúng không?

    Tao đang hỏi mày đó! Mày trả lời tao đi. Vân công tử, cậu tỉnh rồi à? Vân công tử, Mấy năm nay cậu đã đi đâu vậy? Ta còn tưởng là cậu đã chết rồi chứ. Đây chẳng phải là cái chú lúc nãy đã kéo mình đây sao?

    Nhìn thế nào cũng giống người mà nhỉ? Mình chưa chết. Vị đại ca này, xin hỏi là năm nay là năm nào vậy? Bây giờ là năm Trinh Quán. Cậu đã phải chịu khổ thế nào, mà sao quên hết luôn vậy? Năm Trinh Quán. Chẳng phải là đời Đường sao? Đúng vậy.

    Trời ạ! Sao chuyện hoang đường này lại xảy ra với mình chứ? Mình phải nghĩ cách trở về thôi. Vân công tử. Không được! Trâm cài. Cậu… Mình phải lấy lại. Sao cậu ăn mặc kỳ lạ vậy? Đầu… đầu tóc… cũng ra nông nỗi này. Cậu bị trúng tà à?

    Ông mới trúng tà ấy. Tôi hỏi ông, cô nương hồi nãy cứu tôi là ai vậy? Cô… cô nương? Cậu đang nói vị công tử đó đúng không? Lý công tử. Cậu ấy nhìn có vẻ thanh tú, nhưng người ta không phải con gái. Cậu ôm người ta như vậy,

    Hèn gì người ta đánh ngất cậu luôn. Không cần biết, ông đưa tôi đi tìm cô ấy đi. Công tử, cậu đừng đi gây chuyện nữa. Công tử, cậu không bị trúng tà, vậy ta hỏi cậu, Cậu tên là gì? Đi không đổi tên, ngồi không đổi họ,

    Tôi tên là Vân Bất Khí. Được. Vậy thẻ bài của cậu ở đâu ra? Đây là thẻ tôn tự của nhà họ Vân chúng tôi. Vậy giờ cậu xem kỹ một lần nữa cái tên ở trên đó. Vân công tử, cho dù là vì lí do gì cậu không nhớ ra được,

    Và cho dù cậu có gặp biến cố gì, không thể nhận ra ta, nhưng tóm lại là, cậu hãy rửa mặt, mau đi ăn cơm. Đây là thuốc kim sang, thoa vết thương của cậu đi. Vân Diệp rốt cuộc là ai vậy? Vân Diệp. Năm Trinh Quán. Đời Đường.

    Mình trở về đời Đường thật rồi. Hoang đường thật đấy, trời ạ. Đầu tóc và quần áo của mình… kiểu này chắc không sống nổi qua tập 2 quá. Giờ… phải làm sao đây? Ông chủ quán. Vân công tử, sao cậu lại tới đây? Chỗ này dơ bẩn lắm,

    Cậu xem, đồ ăn ta sắp nấu xong rồi. Ông chủ quán, tôi muốn mượn một người của ông. Mượn người? Mượn ai? Tiểu nhị trong quán. Tam Nhi. Ngươi xem Vân công tử bảo ngươi làm gì thì ngươi đi theo Vân công tử làm đi. Vâng, Vân công tử. Tốt. Cám ơn ông.

    – Tóc của tôi. /N- La hét gì chứ? Kiểu tóc này mát mẻ biết mấy. Mau đi đi. Tóc của tôi! Cũng hơi xấu tí, nhưng may là mình đẹp sẵn, kiểu gì mà chả được làm nam thứ. Xấu quá! Xấu quá! Mày thì biết gì chứ! Tao còn có việc phải làm,

    Mà hơn nữa, kiểu tóc hơi xấu, nhưng tao còn có cái mặt này mà. Không biết xấu hổ! Không biết xấu hổ! Tao chỉ muốn lấy lại cái trâm cài của tao, cái trâm cài đó rất quan trọng với tao. Tránh ra đi! Đi đi! Trời ơi! Thuốc kim sang gì đó,

    Cứ như là bột vôi ý. Ông chủ quán muốn hại chết ta à? Cái này tốt! Cái này tốt! Đáng ghét! Ai? Tại hạ Vân Bất Khí. Không biết xưng hô ân nhân như thế nào ạ? Ngươi không cần biết. Ta biết huynh hành hiệp trượng nghĩa, chỉ nhân tiện cứu ta.

    Nhưng ta vẫn còn… Cũng không cần cám ơn ta. Không phải… ta còn có đồ ở chỗ huynh. Nhưng… cây trâm đó là của một người bạn rất quan trọng của ta cho ta đó. Huynh có thể trả nó lại cho ta không? Chỉ là một cây trâm thôi mà.

    Ta cứu mạng ngươi, cây trâm này cứ để ở chỗ ta đã. Nhưng… thế sao được. Một chút nữa ta phải rời khỏi đây rồi. Rời khỏi? Ngươi đi đâu? Ta đi đâu thì liên quan gì tới huynh? Tên này mặc dù kỳ quái, nhưng nhìn cũng khá nhanh nhẹn,

    Trên đường đi cũng đang cần một người giúp ta che dấu thân phận. Ngươi nếu như không có nhà để về, thì đi theo ta đi, làm tùy tùng của ta, cùng nhau đi Trường An đi. Trường An cái con khỉ! Vô lý quá trời ơi! Mau xem này! Mau nhìn này!

    Cướp đồ! Không ai quản! Chó ngoan sẽ không cản đường. Huynh trả cây trâm cho ta thì ta sẽ đi. Vô duyên vô cớ. Đau đau đau! Đau… đau! Ta cứu mạng ngươi, cây trâm này ta thấy cũng đẹp, ngươi dùng để báo ơn đi. Huynh đừng đi.

    Ta… ta chịu thua rồi được chưa? Hay là thế này, ta lấy đồ đổi với huynh. Cho qua chút. Có được không hả? Ta đổi với huynh. Đổi với huynh. Lẽ nào Vân công tử… thích nam nhi? Trúng! Mau lên. Đi, đi. Đi, đi,đi. Được chưa? Mau, mau, mau. Đừng giỡn.

    Bắt được rồi! Bắt được rồi! Thế nào? Đại cát đại lợi, tối nay ăn gà! Huynh cũng biết cười à? Ta còn tưởng là huynh không biết cười chứ? Vị gì thế này? Vân công tử, cậu làm sao thế? Vị gì kỳ lạ thế? Ta đặc biệt thêm muối thô cho cậu đó.

    Thế này, nếu cậu thấy muối chưa đủ, thì ta thêm cho cậu. Muối thô? Chẳng phải ông nói ta là ân nhân của ông sao? Bình thường ông cho ân nhân của ông /Năn muối thô à? Được rồi, được rồi. Vân công tử, chắc là cậu không biết rồi,

    Ta phải bỏ ra rất nhiều tiền, mới có được chỗ muối thô đó. Đây là đặc biệt dành cho cậu dùng đó. Thấy gớm! Đây là cho người ăn à? Vân công tử, bình thường ta nêm gia vị /Nđều là dùng vải tẩm giấm. Sau khi chiến tranh loạn lạc,

    Muối thô cũng trở nên đắt như vàng, người thường cũng khó mà thấy được đó. Chờ chút. Ông nói người chỗ các ông đều dùng thứ này à? Vậy Lý công tử ở lầu trên cũng vậy sao? Lý công tử này, chưa chắc gì đã có tiền ăn muối thô.

    Vải tẩm giấm thì may ra. Ta còn tưởng là cô không có điểm yếu cơ đấy. Giờ thì xử lý cô dễ như chơi. Thơm quá. Lý công tử, huynh ăn thử một xiên không? Không cần. Thơm lắm đó. Thử một xiên đi. Nào, nào, nào. Thử đi mà.

    Ngươi đừng được nước lấn tới, có tin là ta chém ngươi ngay bây giờ không? Cô nương, cô đừng hơi tí thì chém người thế, mất hình tượng lắm. Sao ngươi biết ta là nữ nhi? Cô yên tâm, thời loạn lạc thế này, ta không nói cho ai biết đâu.

    – Chỉ cần… /N- Chỉ cần cái gì? Chỉ cần cô trả cây trâm lại cho ta, thì ta… Đổi cho ngươi. Ta không cần cái này, ta cần cây trâm. Sao ngươi không biết điều gì hết vậy? Nếu không phải vì cứu ngươi thì cây trâm của ta có gãy không?

    Vậy thế này đi, nếu ta tìm được thứ thay thế cho cây trâm, thì cô có thể trả lại cho ta không? Ngươi tìm được rồi hãy nói tiếp. Vậy được, cái này coi như là ta mời cô, để báo đáp cho cô, có được không? Thử đi mà. Ngon lắm đó. Nào!

    Ngươi lấy muối ở đâu vậy? Sao muối của ngươi còn mịn hơn muối của quan vậy? Ngon. Ngon. Nào, nào, nào, bữa sáng phải ăn bánh trứng. Có muốn thêm chút muối không? Có sức rồi mới lên dường được. Cô nhìn này, muối tinh. Chính là hắn!

    Thuộc hạ thấy hắn từ ngoài thành vào, nói không chừng là gián điệp của nước nào đó. Có hai tên tép riu này, mà khiến hai ngươi tơi bời rồi à? Nói ra có mất mặt không hả? Về mỗi người phạt 20 gậy cho ta. Ngươi! Khai báo hộ tịch!

    Có giấy thông quan không? Vậy ngươi có gì chứng minh các ngươi là binh thật chứ? To gan thật đây! Tiểu tử! Chưa ăn đòn đủ hả? Muối. Muối tinh. Là muối tinh. Còn nói các người không phải là trộm à? Các người cùng một ruột. Bắt hết cho ta.

    Khoan đã, khoan đã! Các vị quan gia! Các vị quan gia! Các vị quan gia! Đây chắc là hiểu nhầm ạ. Hiểu nhầm? Muối này ở đâu ra? Muối này… Các người dựa vào đâu mà bắt người? Ta thấy các người mới là đạo tặc. Lên! Còn ngây ra đó làm gì?

    Chờ chút, chờ chút, chờ chút. Có cái gì đâu mà đánh nhau chứ? Ta chỉ là lấy muối của chủ quán ra /Ntinh luyện thôi. Dùng muối của ta? Tinh… Tinh luyện là gì? Tinh luyện là đem muối thô nghiền nhuyễn, /Nlược qua, đun tan, kết tinh.

    Sau đó muối được kết tinh ra /Nmới dùng cho người ăn. Không thì nhiều chất tạp quá. Ăn không chết thì cũng mất nửa cái mạng. Đúng là hết cả rồi. Vân công tử. Vân công tử. Cái này… cái túi vải của ta có cục muối to thế này,

    Cậu tinh luyện xong còn một chút muối này, làm sao mà đủ ăn cả tuần chứ? Một tuần? Đúng vậy. Chúng ta đi một tuần có đủ không? Không đủ thì làm thêm chút nữa. Một tuần là nghĩa gì? Là… là bảy ngày. Các ngươi lui trước đi. Vân công tử,

    Ngươi biết tinh luyện muối tinh này thật à? Chuyện nhỏ thôi mà. Tướng quân, đừng phí thời gian với chúng. Tên nhóc con này mà biết làm muối tinh, thì ba chữ Trình Xử Mặc ta đây sẽ viết ngược lại. Có muốn cược không? Có gì mà không dám!

    Hôm qua hai thuộc hạ của ngươi tới đây cướp quán, ta thấy thì ra tay trượng nghĩa thôi. Ta là làm được muối tinh, thì hai tên đó sẽ chịu phạt của ta. Ngươi thì quỳ xuống gọi “ông nội”. Ta… Được. Còn nếu không làm ra được, thì thế nào hả?

    Nếu mà ta không làm được, thì tùy ý ngươi xử lý. Hai người này không liên quan gì. Các người không được động tới một cọng tóc của họ. Thế thì không được. Một tiếng “ông nội” của một hiệu úy Đại Đường, và mạng của hai binh sĩ đổi lấy một mình ngươi,

    Không tương xứng chút nào. Nếu huynh ấy không làm ra được, ta sẽ cùng chịu phạt với huynh ấy. Ta cũng đồng ý. Không được. Quyết định vậy đi. Mang qua đó đi. Được. Đây chính là mỏ muối nơi Đại Đường ta lấy muối.

    Ngươi cần những những nguyên liệu gì để làm muối thì tự mình chọn đi. Cứ lấy đại cho ta một rổ là được rồi. Công tử, đây là muối độc đó. Người mà ăn muối của mỏ muối này, thì toàn thân tím ngắt, tiêu chảy đến chết. Chuyện này không đùa được đâu.

    Ông yên tâm đi. Xin mời. Nhưng… Ta cần huynh ấy phụ giúp ta cho ta. Những người khác không được nhìn trộm. Không được. Lỡ như ngươi giở trò thì sao? Gần đây ở phía tây có những kẻ làm phép, trong nháy mắt khiến người biến mất luôn. Tuyệt đối đừng tin hắn.

    Các người đông thế này, ngươi còn sợ ta đào đất chạy à? Hơn nữa, Phía sau ngươi là núi đó. Được, ta tin ngươi. Mời. Cố lên nha. Người đâu, mang muối mỏ vào trong. Vâng! Bây giờ toàn là tinh binh của Đại Đường, hơn nữa phòng bị rất nghiêm ngặt,

    Muốn chạy thoát ra ngoài e là khó. Ngươi làm gì vậy? Ngươi nghe thấy ta nói không? Ngươi nghe rõ đây, lát nữa ta chạy ra trước, thu hút sự chú ý của bọn chúng, ngươi thừa cơ chạy đi. Chờ sau khi ngươi rời đi, ta sẽ tìm thời cơ chạy thoát.

    Đã nhớ chưa? Ngươi cười cái gì? Được được được, nhớ rồi, nhớ rồi. Hắn mà chạy thoát được, thì đệ có canh chừng chặt hơn hắn cũng sẽ chạy được thôi. Huynh không lo lắng chút nào sao? Hắn mà lừa chúng ta, thì cùng lắm chúng ta cũng chỉ mất vài giờ thôi.

    Nhưng nếu như hắn nói thật, thì đệ có nghĩ qua chưa, đây sẽ là phúc lợi lớn thế nào cho Đại Đường ta. Ta không dám tưởng tượng. Ta cũng hồi hộp lắm. Thật đó. Mộc Ngột Triết, ngươi tới đây làm gì? Ta phát hiện một tên lính đào tẩu,

    Đuổi theo mãi thì tới đây. Không ngờ là gặp các người. Lẽ nào việc quân của bọn ta lại phải báo cáo với các người sao? Tìm lính đào tẩu? Ngươi đi nơi khác mà tìm! Ở đây không có! Có hay không, tìm thì mới biết được. To gan!

    Dám lục soát ở địa bàn của ông nội đây! Ta có gì mà không dám chứ? Lục soát cho ta! Các tướng sĩ nghe lệnh! Kẻ nào dám tới gần khu trại, giết hết! Rõ! Cơ hội tới rồi. Muối tinh. Nào, thử đi. Sao vậy? Là muối tinh.

    Vậy để ta mang ra ngoài. Họ Trình kia, mau gọi “ông nội”. Tướng quân, chính là hắn! Tên đó chính là lính đào tẩu của quân ta. Bắt sống cho ta! Bảo vệ khu trại! Ngươi là người Khương. Bên đó! Thừa Càn! Cha! Giết!