[VIETSUB] Vĩnh An Mộng – Tập 02 | Âu Dương Na Na & Từ Chính Khê | WeTV
♪Trăng dưới nước, hoa trong gương, vừa thật vừa ảo♪ ♪Xinh đẹp mà mỏng manh khiến người đời mê loạn♪ ♪Ta để rơi một giọt lệ♪ ♪Đổi lấy lòng chàng đau vụn vỡ♪ ♪Nếu chàng có thể bình an cả đời cũng xem như trọn vẹn♪
♪Kiếp này được gặp nhau đã không còn gì nuối tiếc♪ ♪Nếu thời gian trùng phùng thấm thoắt, ta không cho phép chàng cô đơn♪ ♪Nhìn lại năm tháng trầm bổng đã bay theo gió♪ ♪Chỉ còn nụ cười của chàng vẫn xán lạn♪ ♪Ta thà khó khăn nửa đời♪
♪Để bảo vệ chàng trọn vẹn một kiếp♪ ♪Đợi chàng trả lại cô đơn♪ ♪Cho dù kiếp này không còn duyên♪ ♪Kiếp sau sẽ lại dây dưa♪ ♪Ta thà chịu đựng ngàn năm lạnh giá♪ ♪Đổi lấy chàng ấm áp ba mùa đông♪ ♪Cười nói phần đời còn lại♪
♪Chỉ mong tiền đồ của chàng bình an, không gợn sóng♪ =Vĩnh An Mộng= =Tập 2= May mà lính canh ngục nghe thấy tiếng là tới ngay, tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng. Bao lâu thì tỉnh lại được? Bẩm Châu ngự sử, vẫn chưa xác định được, chỉ có thể xem số mệnh của Thẩm thượng thư. Hung thủ đâu? Đã tự sát.
Lục soát được một bức di thư. Nói là người nhà hắn chết trong vụ sụt kênh Tây thành nên muốn trả thù Thẩm Văn Kỳ. Còn về việc lẻn vào nhà lao Ngự Sử Đài thế nào thì vẫn chưa điều tra được. Châu ngự sử,
Trưởng nữ Thẩm Nhiêm của Thẩm Văn Kỳ tới rồi. Quan sai đại nhân, (Ngự Sử Đài) bọn ta tới thăm Thẩm Văn Kỳ. Không được thăm Thẩm Văn Kỳ. – Về đi. – Tại sao? Kênh Tây thành chết bao nhiêu người các cô không biết sao? Lại còn dám tới thăm tội thần.
– Ngươi… – Đi đi. To gan. To gì cơ? Là nha dịch, ngươi lấy việc công trả thù riêng, cho hỏi điều luật nào cho ngươi có quyền ngăn cản người dân thăm nom? Hơn nữa cha ta là thượng thư đô quan, bây giờ còn chưa bị cách chức,
Ngươi đã dám bàn luận linh tinh về trọng thần. Ngươi đáng tội gì? Vậy theo lời Lý nương tử, nên xử lý nha dịch này thế nào? Đại… đại nhân. Vị đại nhân này là… Trung thừa ngự sử, Châu Thuật An. Tham kiến Châu ngự sử. Lý nương tử, cô nói xem
Nên xử lý nha dịch này thế nào? Hoặc là đánh 15 trượng, hoặc là phạt bổng lộc nửa năm để răn đe. Sở Nhất. Có. Đã nghe thấy gì chưa? Vâng. Dẫn đi. Đại nhân, đại nhân. Đại nhân, tiểu nhân biết lỗi rồi đại nhân. Đại nhân. Châu ngự sử.
Hôm nay ta tới đây còn muốn nghe ngóng tiến triển vụ án của cha ta. Không thể nói. Vậy ta có thể vào thăm cha, đưa ít thuốc không? Vụ án kênh Tây thành liên lụy tới rất nhiều bên, ai cũng không được vào thăm, nhất là người nhà.
Cha ta mắc bệnh lâu năm, Châu ngự sử có thể châm chước chút không? Ta chỉ vào đưa ít thuốc. Không thể châm chước. Không có lần sau. Nếu chỉ là một món quà sinh nhật thì tại sao cha phải lén đưa mình? Tại sao không thể nói rõ? Mình đã để sót mất điều gì? Sao lại không mở được vậy? Ở đây đâu có tủ số 39 đâu. Ơ hay, đồ của Thẩm thượng thư rõ ràng đều để ở đây mà. Lẽ nào cha còn đồ gì giấu ở đó? Mình ngốc quá đi, sơ suất quá. Thanh Khê. Thanh Khê. Nương tử. Cha vẫn còn đồ ở đó. Tiền trang Kim Thị, đi. Lục đình úy? Đang làm gì thế?
– Lục soát. – Đợi đã. Dựa vào đâu mà lục soát? Phủ đình úy làm việc theo lệnh, mọi vật chứng liên quan tới vụ án Thẩm Văn Kỳ bọn ta đều phải điều tra. Lục soát. Ơ kìa. Được, các người cứ lục soát đi. Ta có việc gấp. Đưa ta. Túi thơm.
Vật mang theo bên người, không ổn đâu. Đình úy điều tra án, không phân biệt, không gì không thể điều tra. Lục đình úy, điều tra xong chưa? Lục soát cơ thể. Sao đình úy lại vô lễ thế? Các người muốn điều tra gì? Đình úy ức hiếp người quá đáng quá.
Đúng thế, ban ngày ban mặt mà một đám nam nhân các người làm thế này, bảo nương tử nhà ta sau này giấu mặt đi đâu? Lên đây đi. Dẫn đi lục soát cơ thể. Vâng. Mời nương tử. Thẩm nương tử không cần tức giận quá. Điều tra vụ án
Vốn đã không thể nể mặt rồi. Nhưng cô xem, Lục đình úy vẫn có suy xét mà. Sợ cô bất tiện nên cất công gọi ta tới đây. Như vậy có phải là ta còn phải cảm ơn ngài ấy không? Xin lỗi nhé. Không phải ta bất mãn với cô. Không sao.
Lần đầu ta biết phủ đình úy lại có cả nữ tử làm quan sai. Cái này e là chỉ có phủ đình úy bọn ta mới có thôi. Lục đình úy nói nam nữ đều có điểm mạnh riêng, chỉ cần tự nguyện và vượt qua bài kiểm tra
Thì đều được làm quan sai, kiếm tiền lương bổng để nuôi bản thân. Không ngờ ngài ấy còn nghĩ được như thế. Người bên ngoài đều bảo đình úy bọn ta cứng rắn, ngang ngược, nhưng họ đâu biết nếu đình úy không làm thế thì sao mà trấn áp được đám tội phạm,
Bảo vệ bình an cho người dân chứ? Làm việc nghiêm túc. Vâng. Nhưng vẫn không ngăn được ta ghét hắn. Suỵt. Nương tử. Đình úy, không có gì bất ổn. Bẩm đình úy, không có gì bất ổn. Lục đình úy, hài lòng chưa? – Rút. – Lục đình úy.
Còn một món đồ nữa ngài quên rồi à? Tự ý lấy đồ của dân không ổn đâu nhỉ? Hay là thứ này là vật chứng quan trọng, phải trình lên Ngự Sử Đài? Nương tử, bây giờ chúng ta không đi à? Đợi chút đã. Hắn làm như thế
E là phát hiện ra ta giấu đồ của cha. Đợi họ đi xa đã. Đồ đều ở đây cả à? Vâng. Khiêng đi, khiêng đi. Dừng tay. Mẹ. Mẹ động vào của hồi môn của con làm gì? Ta sợ nhỡ mà muội muội con tìm con tiếp,
Chuyện liên quan tới tình cảm này con cũng phải bù đắp cho ít. Để đồ ở chỗ ta, con cứ bảo là đồ bị ta quản lý thì con vừa không đắc tội với ai mà cũng giữ lại được đồ. Chân Nhi là muội muội con, nếu nó cần
Thì chắc chắn con sẽ giúp. Con khua tay một cái là cả một cửa tiệm. Lý phủ chúng ta không phung phí được thế đâu. Đó là cửa tiệm của con, không động vào tiền của Lý phủ. Con nói thế là khách sáo rồi. Con và Lý Đệ là phu thê,
Còn phân biệt gì chứ? Mẹ, mẹ để của hồi môn về chỗ cũ thì con sẽ coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Năm xưa một người đàn bà như ta, không biết chữ nào, để nuôi Lý Đệ ăn học, ta đã đi giặt đồ cho người ta
Vào giữa trời đông giá rét. Bây giờ khó khăn lắm ta mới được an nhàn chút thì nhà con lại dính vào vụ án lớn như thế. Ta cũng phải suy nghĩ cho Lý phủ chút chứ. Con hiểu cho mẹ. Mẹ cũng hiểu cho con đi. Giúp đỡ lẫn nhau
Mới là người một nhà mà. Con đã gả tới đây rồi, chúng ta mới là người một nhà. Mọi thứ đợi phu quân về rồi bàn tiếp đi. Con bảo nó về làm gì? Cha con bị bắt vào ngục còn chưa đủ, còn muốn con ta cũng bị bắt à?
Ta nói con nghe, con ta học tập gian khổ nhiều năm, ta không thể để Thẩm gia hủy hoại nó đâu. Khiêng đi, khiêng. Không được khiêng. Lão phu nhân. Con… con lại dám ra tay với ta. Còn có thiên lý gì nữa không? Con… – Mẹ. – Con…
Con kính trọng mẹ là bề trên, khi xưa Lý gia không có của cải gì, là con dùng của hồi môn để giúp đỡ mới có được ngày hôm nay. Bây giờ Thẩm gia vừa gặp nạn, mẹ đã muốn phủi bỏ quan hệ, có ra gì không? Con… Ta…
Khiêng hết của hồi môn của ta về, không được sót đồ nào. – Khiêng. – Mau khiêng đi. Cô đây là… Cô… cô… Lão phu nhân. Con trai à. Con trai à. Con trai à. Cuối cùng con cũng về rồi. Mẹ, mẹ làm sao thế? Sao thế? Cô vợ tốt của con, nó lại dám ra tay với ta. Ra tay? Sao lại thế được? Lời của mẹ mà con cũng không tin à? Con… Thẩm gia gặp chuyện,
Nó muốn đi xem thì cứ đi, nhưng nó lại muốn mang cả đồ trong nhà đem cho người ngoài. Một cửa hàng đó. Ta hết lời khuyên mà nó không nghe, còn… còn đẩy ta nữa. – Con nhìn chân ta này. – Đúng thế. Chân ta đến bây giờ vẫn chưa khoẻ lại.
Cô ấy đẩy ư? – Chuyện này… – Đau quá. Đau ở đây? – Vừa nãy đại phu đã đến xem qua rồi. – Đau quá. Nghiêm trọng lắm, một tháng cũng chưa khỏi được đâu. Một tháng chưa khỏi được? Nghiêm trọng đến thế ư? Con trai à. Mẹ, vậy mẹ bớt giận đã,
Mang chỗ điểm tâm này về ăn. Đây, cầm lấy. Con phí tiền mua cái này làm gì? Mẹ, mẹ thích ăn mà. Khiến mẹ phải ấm ức rồi. Thế này đi, lát về con sẽ nói cô ấy, được không? Đúng, đúng. Con… con phải mắng nó nặng vào.
Dù sao giờ Thẩm gia cũng sụp đổ rồi, chúng ta không có gì phải sợ cả. Mẹ, mẹ đừng nói thế. – Dìu phu nhân về nghỉ ngơi đi. – Vâng. Đi, về phòng, về phòng thôi. Con nhất định phải lấy ra dáng vẻ uy nghiêm của bậc đại trượng phu,
Mắng nó thật gắt vào. Con làm ngay. Đi thôi. Lão phu nhân, người đi từ từ thôi. Chậm thôi, chậm thôi. Đau, đau quá. – Đau thật đấy. – Lại đau à? – Đau. – Nào. Chậm thôi, chậm thôi. – Đau quá. – Từ từ thôi. Nhiêm Nhiêm. Lý lang. Nhiêm Nhiêm.
Lý lang. Có tin tức gì không? Phụ thân ở Ngự Sử Đài thế nào? Ta muốn đi thăm nhưng bọn họ không cho ta vào. Tây thành vì chuyện vỡ đê mà gặp nạn nghiêm trọng, Hoàng thượng rất xem trọng việc này nên đã dặn dò Ngự Sử Đài
Và phủ đình úy hợp tác điều tra. Nàng nhất định phải tin tưởng nhạc phụ. Bản vẽ tuyệt đối không thể có sai sót. Đợi điều tra rõ ràng, nhạc phụ chắc chắn sẽ được về. Tất nhiên, bản vẽ của phụ thân sẽ không sai sót đâu.
Nhưng chuyện phiền phức bây giờ là bản vẽ mất tích rồi. Thứ quan trọng như vậy sao lại mất tích được? Chuyện này đúng là rất kỳ lạ. Ngồi đi. Nhiêm Nhiêm, nàng có biết bản vẽ của nhạc phụ còn bản nào khác không? Ta chưa nghe phụ thân nói bao giờ.
Vậy thì phiền phức rồi. Đô quan tứ tào đã tìm hết một lượt rồi. Phải làm sao bây giờ? Nhưng nàng cũng đừng lo lắng. Vụ án này vẫn chưa quyết định, công bằng ở tâm. Nhạc phụ sẽ không sao đâu, chỉ là phải chịu khổ một chút.
Vậy ta sẽ viết một bức thư cho Tô bá bá ở Ký Châu, xem ông ấy có thể giúp phụ thân không. Được, ta sẽ gửi đi khẩn cấp. Tiểu muội thế nào rồi? Chắc là sợ lắm. Ta đã sắp xếp xong hết rồi, yên tâm đi. Chuyện vừa nãy
Ta đã biết hết rồi. Khiến nàng tủi thân rồi. Nhưng mà ta sẽ luôn đứng về phía nàng. Có câu này của chàng, ta không thấy tủi thân nữa rồi. Được. Dù sao cũng là người một nhà, hoà thuận là quan trọng nhất. Chưởng quầy Kim. Sao cô lại quay lại nữa vậy?
Lần trước ông nói đồ của Thẩm thượng thư đều ở đây hết còn gì? Thế có nghĩa là cha ta vẫn còn đồ được để ở đây. Ta nhớ là ở tủ số tám. Ta có nói thế à? Ông nói thế mà. Nha đầu thối này, chẳng có quy tắc gì cả.
Nha đầu, trả cho ta. Tìm thấy rồi, tủ số tám. (Thẩm Văn Kỳ, tủ số tám) Ông đưa ta đi lấy đi. Đi theo ta. Đúng là không có phép tắc. Sao thế? Đi thôi. Chưởng quầy Kim, chưởng quầy Kim. Chưởng quầy Kim. Chưởng quầy Kim. Đến mở khoá giúp ta đi, chưởng quầy Kim. Đàn hương của tỷ tỷ. Thôi xong, sao lại cháy rồi? Thế tử, có khi nào là ngài bị ảo giác không? Ngươi cảm thấy lúc ta đau là ảo giác ư? Tất nhiên là không phải. Đó tất nhiên là
Đau một cách vô cùng chân thật rồi. Nữ tử trong mơ đeo một chiếc túi thơm giống hệt cô ta. Trước khi gặp cô ta, ta chưa từng thấy bao giờ, sao lại mơ thấy nó? Từ sau lần đầu mơ thấy cô ta đâm ta là liên tiếp những cơn ác mộng.
Còn cả cơn đau tim này… Dường như chỉ cần cô ta khóc là tim ta sẽ đau. Nghe rất khó tin đúng không? Các ngươi xem kìa. Cháy rồi. Mau gọi người đi. Cháy rồi, cháy rồi. Tiền trang Kim Thị cháy rồi. Lại là tiền trang Kim Thị.
Ta qua đó trước, ngươi gọi người đi. Được. Con đàn bà thối dám đâm ta. Chạy đi. Nương tử. – Ngươi thả ta ra. – Đừng vào, trong đó nguy hiểm lắm. Nương tử nhà ta đang ở bên trong. – Bên trong nguy hiểm. – Ngươi thả ta ra.
– Không vào được đâu. – Nương tử. Thả ra. – Lục đình úy. – Bên trong nguy hiểm. Cứu nương tử nhà ta đi. Nương tử nhà ta vẫn còn ở trong đó. Ngươi thả ta ra! Nương tử! Cô ở đâu? Thả ta ra, thả ta ra. Cứu với, cứu với.
Cứu ta với. Cứu ta với. Cứu ta với. Đi. Đợi đã, tủ số tám. – Tủ số tám. – Đi đâu thế? Quay lại đi. Quay lại. Trong này có đồ của phụ thân. Tránh ra. Tủ trống, không có gì cả. Đi. Có gì muốn nói sao? Tạ ơn cứu mạng của đình úy. Vô tri đần độn. Nói, cô lại đến tiền trang Kim Thị làm gì? Trong tủ số tám có cái gì? Ta… Cô không tin tưởng phủ đình úy bọn ta hay là cảm thấy bản thân mình rất có bản lĩnh?
Ra ngoài. Có phải muốn ta đưa nương tử nhà ngươi về phủ đình úy thẩm vấn không? Yên tâm đi. Thế tử sẽ không làm tổn thương cô ấy đâu. Mời. Cô nghĩ là dựa vào bản thân cô có thể cứu được phụ thân cô ư?
Ngài cũng nghĩ là phụ thân ta bị oan? Ta chỉ tin vào sự thật. Trước khi tra ra sự thật, ta không bao giờ đoán bừa. Vậy ngài nói ta nghe ngài biết bao nhiêu sự thật? Ngài không nói với ta, ta cũng không nói với ngài đâu. Đặt điều kiện à?
Trong thư phòng của phụ thân cô có tất cả số liệu ông ấy đo đạc cho kênh Tây thành và một vài bản phác thảo. Ta đã tìm người kiểm tra, số liệu rất tường tận và chính xác, có thể thấy phụ thân cô là một người cẩn thận.
Kênh Tây thành được xây dựa trên bản vẽ của ông ấy không nên yếu như vậy. Nhưng mà lại không tìm thấy bản vẽ cuối cùng. Bản vẽ sao? Tin mà phụ thân cô để lại cho cô có phải là gửi bản vẽ ở tiền trang Kim Thị không?
Ông ấy chỉ đưa chìa khóa tủ giữ đồ cho ta, nhưng ta không biết thứ bên trong có liên quan đến vụ án hay không. Vậy thì đúng rồi. Vậy sao tủ chứa đồ lại trống rỗng? Là ai đã lấy đồ đi trước? Ta nghi ngờ là Túc Ninh bá.
Cô đã thấy à? Nhưng ta ngửi thấy mùi. Khi ấy trước khi bốc cháy, ông ta đã ôm hộp rời đi. Trên người ông ta có mùi đàn hương tỷ tỷ ta đích thân điều chế. Chỉ dựa vào một mùi hương thôi sao? Đàn hương này
Do tỷ tỷ ta dốc lòng điều chế, chỉ có một phần. Từ nhỏ ta đã nhạy cảm với mùi hương, chắc chắn không nhầm đâu. Vậy nên cô vứt cả túi thơm người khác đã đụng vào à? Khi ấy cảm thấy ngài đáng ghét. Thẩm Chân à, cô thật sự không nói dối.
Đình úy, theo như ngài nói, thứ phụ thân ta gửi trong tiền trang rất có thể là bản vẽ ấy. Mà ta tin chắc rằng Túc Ninh bá đã lấy bản vẽ ấy. Nếu đình úy nhanh chóng dẫn người đi lục soát chắc chắn sẽ có thể tìm thấy.
Phủ Túc Ninh bá là phủ bá tước tam đẳng, nếu không có bằng chứng xác thực mà đã lục soát, ta e ta sẽ không giữ được chức quan. Vậy ta vẫn còn một cách. Trước đây cô mẫu ta muốn tặng ta… tặng ta cho người khác. Kẻ bắt ta hôm nay
Có lẽ cũng có chung mục đích. Nếu lúc này ta tự tìm đến, đi tìm Túc Ninh bá, chắc chắn họ sẽ giữ ta trong phủ. Khi ấy ta sẽ có thể tìm bản vẽ. Phủ Túc Ninh bá lớn như vậy, cô định tìm thứ trong hộp ra sao,
Rồi giao vào tay ta kiểu gì? Ta chỉ sợ chưa tìm thấy đồ, cô đã đi trước một bước rồi. Đấy là cha ta. Dù chỉ có một chút cơ hội ta cũng không từ bỏ đâu. Dù đình úy không giúp ta ta cũng sẽ đi.
Giả vờ đồng ý với điều kiện của cô mẫu, chờ thời cơ tìm thứ trong hộp. Nếu bị phát hiện chắc chắn ta sẽ khó lòng chạy thoát, mong đình úy cứ vờ như không có gì xảy ra. Nhưng nếu ta may mắn tìm được thứ trong hộp,
Mong đình úy xử lý theo phép công. Được. Ta đồng ý với cô. Nhưng ta có một điều kiện. Đình úy có điều kiện gì? Cô khóc đi. – Khóc à? – Đừng hỏi tại sao. Khóc. Ta không khóc được. Cô nghĩ xem, hôm nay nếu ta không đến,
Cô bị những kẻ ấy bắt đi, sau đó cô bị đưa đến cho người ta, đồng thời cũng không có tin gì về bản vẽ, vậy phụ thân cô… Dừng, đừng khóc nữa. Ta sẽ cứu cha cô. Đình úy nói được làm được đấy nhé. Ta sẽ đợi ngoài phủ Túc Ninh bá.
Nếu cô phát hiện thứ trong hộp hãy dùng nó phát tín hiệu, ta sẽ vào phủ lục soát. Lão gia về rồi. Ông cầm gì vậy? Bà có biết trong tiền trang còn chứa đồ của Thẩm Văn Kỳ không? Di vật của trưởng tẩu, ta biết lâu rồi. Sao vậy?
Ông ta còn cất bản vẽ công trình. Ông trút giận lên ta làm gì? Nhiều người đến tiền trang gửi đồ như vậy, ta đâu thể biết hết mọi thứ được. Không biết gì hết. Bây giờ thì hay rồi, mất tiền trang luôn rồi. Đã xảy ra chuyện gì?
Ta phụng mệnh đi lấy bản vẽ Thẩm Văn Kỳ để lại, sau đó phóng hỏa đốt cửa hiệu của chính mình. Lấy đồ là được rồi, sao phải đốt cả cửa hiệu chứ? Làm việc phải làm cho sạch sẽ. Đứa cháu gái ngoan của bà cũng để mắt đến rồi.
Nó cũng đã đến tiền trang. Chân Nhi ư? Sau đó thì sao? Cũng là trong cái rủi có cái may. Bây giờ chắc là cháu gái ngoan của bà đã sắp được đưa đến chỗ Hứa thị lang rồi. Lão gia, phu nhân, Thẩm nương tử đến rồi. Cô mẫu.
Xem nào, sao lại thành ra thế này? Cô mẫu, con không nghe lời người, hôm ấy con nghe người và cô phụ nói muốn tặng con cho người khác, khi ấy con… khi ấy con thấy hoảng sợ nên đã chạy ra ngoài. Hôm nay suýt nữa con đã bị người xấu bắt,
Còn suýt bỏ mạng trong biển lửa. Giờ con mới biết cô mẫu muốn tốt cho con. Cha vào tù, con chỉ là một tiểu nương tử không nơi nương tựa. Nếu ông ấy còn bị định tội lại càng chẳng có ai cần con, chỉ có thể mặc người ta bắt nạt. Chân Nhi,
Con gặp kẻ xấu ở đâu vậy? Tiền trang Kim Thị. Ta cứ bảo sao hôm nay tự dưng tiền trang lại cháy. Cô phụ, người đừng giận. Đều tại con. Ông đừng nói nữa. Chân Nhi chịu cú sốc như vậy, tiền trang cháy thì cũng cháy rồi,
Hơn nữa cũng chưa chắc là do Chân Nhi thu hút kẻ xấu đến. Ta không có ý này. Ta chỉ nghi ngờ sao tiền trang lại bốc cháy. Được rồi. Chân Nhi, cô mẫu cũng muốn tốt cho con thôi. Chúng ta là nữ tử, vốn đều số khổ.
Nếu không có một lang quân đáng tin để nương tựa thì con không thể tưởng tượng nổi cuộc sống gian khổ sau này đâu. Chân Nhi hiểu tấm lòng của cô mẫu. Mấy hôm nay cũng đúng là phải chịu kinh hãi. Vậy xin nhờ cậy cô mẫu. Yên tâm đi.
Chân Nhi của chúng ta tốt như vậy, cô mẫu sẽ sắp xếp ổn thỏa cho con. Con cứ yên tâm ở lại đây. Cô bé đáng thương, thành ra thế này chắc chắn sợ lắm phải không? Con về phòng tắm rửa nghỉ ngơi đi đã. Vậy làm phiền cô mẫu rồi. Người đâu.
Chăm sóc Thẩm nương tử cho tốt. Vâng. Thẩm nương tử, mời đi bên này. Giờ ta sẽ đi nói với Hứa thị lang. Thẩm nương tử, nhiệt độ nước có vừa không? Chân Nhi, tí nữa con hãy mặc bộ đồ ta mang đến. Cảm ơn cô mẫu. Hôm nay nguy hiểm thật đấy,
Suýt thì bỏ mạng trong biển lửa. Nhưng cũng may, có người đã cứu con. Ai vậy? Lục đình úy ở phủ đình úy. Lục đình úy ư? Sao cậu ta lại đến đó? Ngài ấy đi tra án. Ngài ấy còn bảo con là vụ án của cha có nhiều điểm đáng nghi.
Ngài ấy nói bản vẽ kênh Tây thành biến mất rồi. Nhưng cha con là người rất cẩn thận, ông ấy không thể làm mất bản vẽ được. Cô mẫu, người nói xem có phải có người muốn hãm hại cha con không? Sao có thể chứ. Chuyện kênh Tây thành lớn như thế.
Vả lại tính cha con thật thà chất phác, ai có thể hại ông ấy chứ? Đúng vậy. Cha con tốt như vậy cơ mà. Nhưng Lục đình úy bảo con là ngài ấy nhất định sẽ điều tra vụ án này đến cùng. Cô mẫu, còn một chuyện quan trọng muốn nói với người.
Chuyện gì vậy? Con nói đi. Hôm nay khi đến tiền trang con phát hiện cha con vẫn còn đồ gửi ở tiền trang. Con nghi ngờ liệu có phải là bản vẽ ấy không. Con cũng không biết tình hình cháy ở tiền trang sao rồi. Có thể nhờ cô phụ
Đi tìm hộ con không? Con yên tâm, ta sẽ đi nói với cô phụ con ngay. Thế tử, đây là phủ Túc Ninh bá đấy. Lỡ Thẩm nương tử phạm sai lầm gì, chẳng phải phủ đình úy chúng ta gặp phiền phức lớn rồi sao? Trước đây vụ án này không có đầu mối gì, có lẽ đây là một cơ hội. Đúng rồi, thế tử. Những chuyện ấy
Ngài đã nghĩ kĩ cả chưa? Những giấc mơ ấy, cả chỗ này của ngài nữa. Bây giờ ta có thể chắc chắn là cô ta mà khóc ta sẽ đau tim. Hơn nữa ta còn mơ thấy, cô ta cầu cứu ở đám cháy, hôm nay cũng thành sự thật rồi. Chuyện này…
Vậy có khi nào cũng xảy ra chuyện cô ấy ám sát ngài không? Ám sát ư? Chỉ dựa vào cô ta á? Khóc cho ta chết thì còn có khả năng. Thế tử. Yên tâm đi. Có lẽ chỉ là trùng hợp thôi. Đừng nghĩ mấy chuyện không đâu ấy nữa.
Sắp xếp xong hết chưa? Thế tử yên tâm đi, người đã mai phục xong hết rồi. Ngươi là ai? Nương tử đừng sợ. Tại hạ hẳn là người nương tử đang nhung nhớ. Ngươi đừng lại đây. Đúng là nữ nhân ta nhung nhớ bao năm có khác. Tức giận mà cũng đẹp như vậy. Ngươi đừng chạm vào ta. Nương tử không muốn cứu Thẩm thượng thư ư?
Nương tử có từng nghe nói đến cháu trai của Hoàng hậu đương triều, Độ Chi thị lang Hứa Uy chưa? Chính là ta. Chỉ cần ta nói một câu sẽ có vô số người đổ xô làm việc cho ta. Một vụ án kênh Tây thành cỏn con chẳng là gì hết.
Nhưng tiền đề là nương tử phải cho ta được vui vẻ. Ta tin là nương tử sẽ đưa ra lựa chọn chính xác. Hứa thị lang nói đúng. Họ nói có bản vẽ sẽ có thể cứu phụ thân ta. Hứa thị lang có thể lấy được bản vẽ không?
Bản vẽ nằm trong tay cô phụ của cô. Chỉ cần ta nói một câu, ta sẽ bảo ông ta ngoan ngoãn giao bản vẽ cho cô. Nhưng nương tử phải nghe lời. Chỉ cần có thể cứu cha ta, làm gì ta cũng chịu. – Được. – Khoan đã. Sao vậy? Dù gì
Ta cũng là con gái nhà lành. Không có tam thư lục lễ, cưới hỏi rình rang thì thôi, nhưng cũng phải có nghi thức chứ. Nếu Hứa thị lang chịu uống rượu hợp cẩn với ta, vậy kiếp này xem như Thẩm Chân đã gửi gắm thân mình cho ngài. Hứa lang.
Không phải chỉ là rượu hợp cẩn thôi sao? Nương tử muốn uống bao nhiêu ta sẽ uống cùng nương tử bấy nhiêu. Hứa lang. Mời. Nhắm mắt lại. Hứa thị lang uống say, đi lấy ít canh giải rượu đến đây. Một người đi một người ở lại.
Một nữ tử yếu đuối như ta, lẽ nào còn sợ ta bỏ chạy ư? – Chuyện này… – Đi. Hứa thị lang say rồi, đi đỡ ngài ấy lên giường đi. Con đàn bà chết tiệt, dám đập ta. Đuổi theo, đuổi theo cho ta. Đứng lại! Đuổi theo! Đứng lại!
Đứng lại! Đứng lại! Ngăn cô ta lại. Chạy đi. Đuổi theo! Đừng chạy. Chạy này. Ta cho cô chạy này, đứng lại! – Đừng chạy. – Cô mẫu. Cô mẫu. Cứu con. Cô mẫu. Phu nhân. Dạt sang một bên. Phu nhân. Ngươi đừng lại đây. Có biết giết người không?
Nào, chém chỗ này. Nào, chém chỗ này đi. Nào, nào. Nào. Ngươi còn lại đây, ta sẽ chết cho ngươi xem. Không phải cô còn muốn cứu phụ thân cô sao? Cô nỡ chết à? Dọa ta à? Cô phụ. Có thể được Hứa thị lang thích, con may mắn biết nhường nào.
Gì cơ? Con còn giả vờ trinh liệt gì nữa? Đi đi. Con đàn bà chết tiệt. Không sao rồi. Có ta ở đây. Ai đá ông đây? Lục Thời Nghiễn, ngươi làm hỏng việc tốt của ta. Có người tố cáo phủ bá tước
Giấu chứng cứ quan trọng trong vụ án kênh Tây thành. Tố cáo ta ư? Lục đình úy có chứng cứ không? Không bằng không chứng mà muốn lục soát phủ bá tước của ta. Lục Thời Nghiễn, không có chiếu lệnh, tự ý xông vào phủ bá tước có thể xử tội chết đấy.
Tin ta đi. Lục soát. Lục soát. Lục Thời Nghiễn. Lão gia. Độ Chi thị lang Hứa Uy cưỡng ép dân nữ, bắt đến phủ đình úy định tội. Lục Thời Nghiễn, ngươi dựa vào đâu mà bắt ta? Ai trong các ngươi thấy ta cưỡng ép dân nữ hả?
Đứng ra làm chứng cho Lục đình úy đi. Có không? Hứa Uy, vừa nãy ngươi… Bổn quan tận mắt nhìn thấy. Ta chính là nhân chứng. – Bắt đi. – Vâng. Các ngươi… Lục Thời Nghiễn, ngươi sẽ hối hận. Ngươi sẽ hối hận đấy. Ngươi nói gì đi chứ. Đi. Ngươi buông ra.
Buông ra. Thả ta ra. Buông ra. Không sao rồi. Không sao rồi. Đừng khóc nữa. Thế tử. Thế tử. – Người đâu mau đến đây. – Lục đình úy. Thế tử ngất xỉu rồi. Thế tử, thế tử. ♪Cảnh xưa lọt vào lớp rèm, gió cuốn theo♪
♪Đánh thức muôn chuyện xưa, trau chuốt mày ngài♪ ♪Núi sông đã viết, chừa lại chỗ trống cho ai♪ ♪Là cái tên yêu và hận đều tránh xa♪ ♪Nguyện dùng nỗi đau xé lòng đổi một giọt nước mắt♪ ♪Để xoa dịu những gian truân cả chặng đường♪
♪Nếu chẳng nợ nhau, nói chi đến chuyện luân hồi♪ ♪Nếu không phải người, mọi vui buồn đều là sai trái♪ ♪Bỏ lỡ kiếp trước sánh đôi♪ ♪Đổi lấy đồng hành ở kiếp này♪ ♪Mặc sóng nhấp nhô mây lững lờ, cùng hoạn nạn, cùng tiến lùi♪ ♪Mong được sát cánh kề vai♪
♪Cầu được đầu gối tay ấp♪ ♪Cùng một giấc mơ, tháng năm nhân gian tươi đẹp♪ ♪Bỏ lỡ kiếp trước sánh đôi♪ ♪Đổi lấy đồng hành ở kiếp này♪ ♪Mặc sóng nhấp nhô mây lững lờ, cùng hoạn nạn, cùng tiến lùi♪ ♪Mong được sát cánh kề vai♪ ♪Cầu được đầu gối tay ấp♪
♪Cùng một giấc mơ, tháng năm nhân gian tươi đẹp♪