[VIETSUB] Pháo Hoa Nhân Gia – Tập 12 | Hứa Phàm & Mã Tư Thuần | WeTV

=Pháo Hoa Nhân Gia= =Tập 12= Na Na. Na Na. Na Na. Mẹ, Na Na có ở chỗ mẹ không? Nó đang ở chỗ mẹ đây. Nó đến từ sớm rồi. Nó không nói với con à? Con bé này. Không sao, ở chỗ mẹ là được ạ. Cứ để nó ở chỗ mẹ thêm một lúc nữa đi. Để nó nói chuyện với mẹ. Được, được.

Yên tâm đi. Vâng. Sao thế Na Na? Cháu giận mẹ cháu à? Bà ngoại, cháu chỉ thấy nhớ bà thôi ạ. Hơn nữa cháu thèm bát vằn thắn này quá. Cháu kén cá chọn canh giống hệt mẹ cháu. Bà nhớ lúc đó cháu được 100 ngày tuổi. Mẹ cháu nói là bế cháu

Đi chụp ảnh cho cháu. Kết quả là mẹ cháu lại ăn vằn thắn cá lù đù vàng, ăn một bát to luôn, cháu có nhớ không? Làm sao cháu nhớ được, lúc đó cháu còn bé xíu mà bà ngoại. Đúng vậy, đúng vậy. Bà lú lẫn rồi, lú lẫn rồi. Bà,

Sao cháu chưa được xem những bức ảnh đó ạ? Mẹ cháu không cho cháu xem à? Vợ. Vợ. Em để quần áo của anh ở đây anh cũng phải tự mặc được chứ? Lưng của anh bị thương nặng thế này, anh mặc thế nào? Em mau lại đây giúp anh đi.

Mạnh Uyển Thanh. Vâng, chú rể… Khoan đã, khoan đã. Mẹ. (Bên nhau trọn đời) Sao mẹ lại đến đây? Đi. – Con ra ngoài đã. – Mẹ làm gì vậy? Con ra ngoài với mẹ. Mẹ làm gì vậy? Mẹ bỏ con ra. Mẹ đồng ý cho con kết hôn chưa? Đồng ý chưa?

Còn dám ăn trộm sổ hộ khẩu? Đưa đây. Mẹ… Mẹ không đồng ý cũng vô ích, con chọn anh ấy. Đời này con chỉ lấy anh ấy. Đời này, đời này, con mới bao nhiêu tuổi chứ? Đừng vội kết hôn, học xong đã rồi nói. Con biết, mẹ chê nhà anh ấy nghèo,

Mẹ coi thường anh ấy. Sau này bọn con sẽ sống tốt, tự kiếm tiền nuôi thân, không dựa vào mẹ. Được, con tự nói đấy nhé. Khi hai đứa kết hôn, mẹ không cho đồng nào. Mẹ… Mẹ em thiên vị quá, chị cả kết hôn mẹ còn cho chị ấy một căn nhà.

Mẹ cố tình làm em mất mặt. Uyển Thanh, không sao. Sau này anh nhất định sẽ cố gắng hết sức để em trở thành cô gái hạnh phúc nhất thế giới. Cái này ạ? Mở ra, mở ra. Đây là bà và ông ngoại cháu.

– Cháu xem ông ngoại cháu tươi chưa này? – Tươi quá. Để bà xem ảnh của cháu ở đâu. Ảnh của cháu và mẹ cháu ở đây. Đúng rồi, đúng rồi. Đúng rồi, cháu xem cháu đi. Bà ngoại, sao lúc đó mẹ cháu không thích ăn diện thế? Lúc đó hoàn cảnh

Của nhà bà nội cháu không tốt. Mẹ. Sao mẹ lại đến đây? Về nhà với mẹ. Họ không thương con nhưng mẹ thương con. Còn không thu dọn đồ đạc đi? Mẹ chồng con vứt hết mấy cái váy và quần áo đẹp của con rồi. Không có gì để thu dọn cả.

Mẹ nói với con, sau này con không được đến đây, càng không được đưa Na Na đến đây. Con cũng mau về đi, tìm việc làm, cả ngày chỉ biết khóc lóc thôi. Đó không phải con gái của Kiều Hải Vân này. Mạnh Uyển Thanh. Mạnh Uyển Thanh.

Em mau lại đây giúp đi. Không được rồi, không được rồi. Mau lên, mau lên, mau lên. Mau lên, không được rồi, không được rồi. Không xong rồi. Suýt nữa không nhịn nổi. Em làm gì ở bên ngoài mà lâu thế? Gọi em em cũng không thưa.

Muộn thêm chút nữa là anh không nhịn được. Kéo đằng sau cho anh. Còn đi lại được không? Đừng nguyền rủa anh. Anh vẫn đi lại được, chỉ đau lưng thôi. Lát nữa ra ngoài một chuyến với em. Đi đâu? Đến cục dân chính làm thủ tục ly hôn.

Sao anh phải đi cục dân chính? Anh đau lưng, anh không đi được, anh cần đi bệnh viện. Anh giở trò này ít thôi. Lần này phải ly hôn. Mạnh Uyển Thanh, em… em tưởng em là cô gái 20 tuổi thật à? Em tìm cái gương soi đi.

Trịnh Bân chỉ muốn chơi bời với em thôi, em còn tưởng là thật à? Chuyện này không liên quan đến người khác, em tự muốn ly hôn với anh. Nếu anh không muốn nói về chuyện này, em có thể tìm luật sư đến nói chuyện với anh. Luật sư của em?

Anh từ chối gặp luật sư của em. Anh không nói chuyện với hắn. Mạnh Uyển Thanh. Làm thật à? Mẹ cháu rất ít khi nói với bà về chuyện của bố mẹ cháu. Mẹ cháu không nói, bà cũng không hỏi. Mẹ cháu thật là, không nói với bà, cũng không nói với cháu,

Chuyện gì cũng giấu trong lòng. Hiếu thắng thôi. Ngoài ra, người làm mẹ có ai suốt ngày nói với con cái chuyện trong lòng chứ? Ai cũng cho con cái thấy vẻ ngoài đẹp đẽ của mình. Cháu cũng đừng tìm hiểu ngọn ngành, đừng hỏi nữa. Bà ngoại, bà nói đúng.

Chuyện của mẹ cháu để mẹ cháu giải quyết đi. Cháu không quản được, không quản nữa. Đúng vậy. Cháu xem bức ảnh này đi. Bây giờ bà cho cháu xem. Cháu xem Y Cẩm đi, cả Cầu Cầu nữa, bé quá. Cháu nói xem, cái tên Cầu Cầu hợp với nó thật,

Trông như quả bóng vậy. Cũng không biết bây giờ nó thế nào rồi. Anh lấy thuốc rồi à? Bác sĩ kê đơn rồi. Bên trên viết rất rõ ràng, uống theo là được. Được rồi, Cầu Cầu, đừng nằm nữa, về nhà thôi. Mẹ, con vẫn thấy hơi chóng mặt. Sao con vẫn chóng mặt thế, con khỏi rồi mà? Nào, mẹ sờ. Không sốt nữa mà.

– Không sốt. – Rất bình thường. Con không muốn về. Tại sao? Vậy làm sao được? Làm gì có bạn nhỏ nào không muốn về nhà, muốn nằm ở bệnh viện chứ? Đi thôi. Dậy đi. Nào. Cầu Cầu mới vẽ đấy. – Con vẽ lúc nào thế? – Cầu Cầu.

Con vẽ ai vậy? Người đội vương miện, mặc quần áo của Wonder Woman là ai vậy? Sao bố lại ngốc thế, tất nhiên là mẹ rồi ạ. Mẹ giỏi giang nhất, bố dịu dàng nhất. Còn có con, đứa bé thông minh nhất. Ba người chúng ta ở bên nhau

Là bộ ba anh hùng. Mẹ không giỏi giang chút nào. Nếu mẹ rất giỏi giang thì Cầu Cầu sẽ không bị ốm. Mẹ, bà ngoại từng nói trẻ con bị ốm là sắp cao lên. Hơn nữa con cũng thích bị ốm. Con bị ốm bố mẹ sẽ cùng ở bên con. À mà…

Đợi mấy hôm nữa Cầu Cầu đỡ hơn, chúng ta đưa Cầu Cầu đi cắm trại được không? Được. Thả diều nữa. Đúng vậy. Tốt quá rồi, ngoắc tay. Nào, ngoắc tay. Nào. Ngoắc tay. – Bộ ba anh hùng ở bên nhau. – Cầu Cầu. cháu vừa khỏi bệnh đã bắt đầu

Chạy nhảy tung tăng rồi. Cháu đang làm gì thế? Cháu đang ngoắc tay với bố mẹ. Chào anh, tôi là Tống Quân Phàm. Chào anh, tôi là Khâu Hạ. Lần trước nói rồi, hôm nay tôi đến đón mẹ con cô ấy ra viện. Thực ra không cần phiền luật sư Tống,

Tôi đưa họ về là được. Chiều anh còn có tiết ở trường mà? Tôi không thấy phiền chút nào. Chuẩn bị xong đồ đạc chưa? Vậy làm phiền luật sư Tống rồi. Ở đây còn có một chiếc va li. Cầu Cầu, bố đi đây. Nghe lời mẹ, uống thuốc đúng giờ.

Bye bye bố. Bye bye. Có việc gọi điện thoại nhé. Vẫn phải mặc vào. Vừa khỏi xong không thể lại bị ốm nữa. Được rồi. Đi. Còn một quyển nữa. Được, cảm ơn anh. Cầu Cầu. Chú Tống. Nào, chú bế cháu. Lên xe thôi nào.

Chú Tống, không cần chú bế, cháu tự đi được. Được, được, được. Nào, cháu tự đi. Nào, lên xe. Sao ngày nào anh cũng đến thế? Nói bao nhiêu lần là không được đỗ xe ở chỗ này rồi. Tôi biết rồi, tôi đi ngay. Anh có thái độ gì vậy?

Nói với anh bao nhiêu lần rồi. Anh nhìn gì thế? Mẹ con chị Dĩ An đi rồi. Sao em lại đến đây? Cầu Cầu ra viện, em muốn đến thăm nó. Nhưng em còn có tiết không đi ngay được, em cố tranh thủ nhưng vẫn muộn. Xin lỗi. Nếu em có việc

Thì không cần đến đâu. Cầu Cầu là con gái anh, sau này cũng sẽ là con gái em, sao lại phiền phức được chứ? Lên xe đi. Hôm nay cảm ơn cậu. Là tôi phải cảm ơn chị chưa đấm chết người thầy là tôi đây. Ngày mai chị làm gì? Còn phải đến công ty tăng ca không? Vậy mai tôi đến đón chị, đưa chị đến nơi này vui lắm. Không cần đâu. Tôi không sao rồi.

Đợi Na Na về cậu đi tìm nó đi. Tôi đến chỉ để gặp chị mà. Sao chị lại không tin chứ? Tôi về đây. Tôi đến gặp chị không liên quan đến Na Na thật mà. Tôi… Tôi thích chị, tôi muốn theo đuổi chị. Ơ kìa… cậu đang nói bậy bạ gì thế?

Chúng ta quen nhau chưa được bao lâu mà. Tôi không nói bậy bạ. Thích một người không liên quan đến thời gian quen nhau. Khi chị thật sự thích một người chị không cần lý do gì cả. Chị không cần nhận lời tôi nhanh quá đâu. Khi một chàng trai nói thích chị,

Chị hãy hành hạ cậu ta hết mình, chị càng hành hạ cậu ta thì cậu ta càng vui. Thật đấy. Ngày mai tôi đến đón chị. Tôi đi trước đây. Con về rồi mẹ ơi. Con phải tăng ca mà? Con đi đâu thế? Có một người bạn tìm con,

Con ra ngoài một chuyến. Bạn nào? Nam hay nữ? Con nói mẹ cũng không quen. Con không nói thì mẹ không biết rồi. Bạn vừa quen mấy ngày, có nói với nhau vài câu. Mẹ thấy người đó lái chiếc xe ngổ ngáo, vừa nhìn đã biết không phải người tốt.

Mẹ nhìn thấy rồi. Mẹ nhìn thấy rồi mà mẹ còn cố tình hỏi con làm gì? Mẹ chỉ muốn xem con có thể chủ động nói thật với mẹ không? Con thấy cho dù con nói thật với mẹ thì mẹ cũng có phản ứng này. Hai đứa có quan hệ gì? Cậu ấy…

Cậu ta làm gì? Bạn bình thường. Vừa nhìn đã biết người đó không đàng hoàng. Mẹ nói con nghe, bây giờ người lừa tình lừa tiền nhiều lắm. Con phải cẩn thận. Cậu ấy là đàn anh của Na Na. Đàn anh của Na Na?

Bây giờ mẹ còn thấy cậu ấy không đàng hoàng không? Tên là gì? Cậu ấy tên là Liêu Triết, nếu mẹ không tin thì đi hỏi Na Na ấy. Thái độ gì thế không biết? Mẹ chỉ hỏi vài câu thôi mà… Mình chiều nó quá rồi. Đừng nói linh tinh, nếu cô vẫn muốn công việc này thì nên biết phải làm thế nào. A lô. Dì út, hôm nay cháu gặp phải chút chuyện, muốn hỏi dì. Chuyện gì, cháu nói đi. Hôm nay cháu… Mẹ ơi, mẹ ơi. Con chóng mặt. Con đứng thế thì chóng mắt là đúng rồi. Con nghe lời bác sĩ đi Cầu, uống thuốc xong phải lên giường nằm.

Ngủ dậy sẽ không chóng mặt nữa. Cầu Cầu bị ốm ạ? Đừng nhắc đến nữa, mấy hôm trước nó mệt, sốt cao. Chuyện này cũng tại dì. Nó vừa xuất viện xong. Dì út, vậy dì… Dì chăm sóc Cầu Cầu đi. Cháu không có việc gì đâu. Ơ kìa,

Sao hôm nay cháu lại nói ấp úng thế? Có chuyện gì cháu cứ nói với dì. Sao thế, cháu gặp phải chuyện gì à? Mẹ ơi, mau đến ngủ với con. Không có gì đâu dì, cháu… Cháu muốn nhờ dì giới thiệu mấy cuốn sách liên quan đến kịch thiếu nhi.

Chú ấp úng một lúc lâu chỉ vì chuyện này thôi à? Được, dì cúp máy rồi gửi danh sách cho cháu. Dù sao thì anh cũng không đến cục dân chính đâu. Em tìm luật sư kiện cũng vô ích. Anh không đồng ý thì em không ly hôn được.

Trên đời này không có chuyện không thể ly hôn. Cũng không thể nhây cả đời được. Na Na. Na Na. Mẹ con điên rồi. Con xem, con xem, con xem. Thu dọn đồ đạc luôn rồi. Mẹ con thật sự muốn ly hôn với bố.

Mẹ muốn bỏ lại bố con mình để đi với người đó. Sáng mai con về Thượng Hải. Na Na. Mẹ con muốn ly hôn với bố. Bây giờ bố lại nghĩ đến con, để con lo rồi à? Bố có trách nhiệm một chút được không? Cho dù bố mẹ quyết định thế nào

Con cũng tôn trọng. Nhưng xin bố mẹ đừng ra vẻ hạnh phúc trước mặt con để lừa dối con nữa. Trước kia mẹ sợ ảnh hưởng đến việc học của con. Mẹ cũng đừng suốt ngày lấy cớ muốn tốt cho con, nghĩ cho con nữa. Con không phải trẻ con đâu.

Bố mẹ tự quyết định việc của mình có được không? A lô, chị. Em đang làm gì thế? Mẹ ăn sáng chưa? Mấy hôm nay em không ở chỗ mẹ, nhà em có chút việc. Em đúng giờ gọi đồ ăn ngoài cho mẹ. Đồ ăn ngoài làm gì tốt bằng đồ tự nấu. Em nấu ít cháo cho mẹ cũng được mà. Chị,

Em phải có thời gian đã. Na Na về rồi à? Trường nó có việc nó về rồi. Con bé chăm chỉ thật. Con có biết Na Na có đàn anh tên là Liêu Triết không? Ai? Liêu Triết? Hình như có người tên là thế.

Hình như cậu ta từng theo đuổi Na Na thì phải. Vậy không được. Không được gì ạ? Không cần chị nói Na Na từ chối rồi. Được rồi chị, em còn có việc. Em cúp máy đây. Sao lại vội vàng thế chứ? Mẹ nói con nghe, Liêu Triết không được.

Sao mới sáng ra mẹ đã nhắc đến người này vậy? Không lẽ mẹ đi nghe ngóng về cậu ấy thật? Tóm lại nếu cậu ta còn đến gặp con, con cứ từ chối thẳng cho mẹ. Con mới chỉ gặp cậu ấy mấy lần. Mẹ không cần phản ứng mãnh liệt thế đâu.

Cậu ta biết con và Na Na là chị em không? Biết. Biết mà cậu ta vẫn theo đuổi Na Na rồi theo đuổi con. Cậu ta có ý đó gì? Mẹ, bọn con là bạn bình thường. Tóm lại sau này con đừng gặp cậu ta nữa. Gặp mặt dễ xảy ra chuyện.

Phải để cậu ta từ bỏ ý định đó đi. Mẹ, nói như mẹ thì cả đời này con đừng nghĩ đến chuyện tìm người yêu nữa. Con gái à, con có biết vì con mẹ bỏ mặc bà ngoại ở quê, không ai chăm sóc. Con cứ coi như là nghĩ cho bà ngoại

Mà cố gắng một chút được không? Mẹ. Con thấy bà ngoại rất cần mẹ mẹ mau về chăm sóc bà đi. Con không có việc gì hết. Cả người con đều đồng ý mẹ về chăm sóc bà. Con nói nhảm với mẹ ít thôi. Con đi đây mẹ. Cầm trứng gà đi. Không kịp rồi. Cầm đi. Y Cẩm. Sao cậu lại đến nữa thế Liêu Triết? Hay là tôi đưa chị đi làm nhé? Liêu Triết, tôi thấy cậu thật sự không thể lãng phí thời gian ở chỗ tôi nữa. Chúng ta không thể thành đôi đâu.

Vậy chúng ta làm bạn bình thường, rảnh rỗi đi chơi với nhau. Chị nghĩ mọi chuyện đơn giản thôi. Tôi không rảnh đi chơi với cậu. Tôi phải đến nhà hát. Đúng lúc, chị đang vội phải không? Xe của tôi nhanh hơn xe bình thường nhiều. Thật đấy, thật đấy.

Chị hãy tin tôi. Đi. Mời. Lý Y Cẩm, cô không cần phụ trách dự án The Cranberry nữa. Cho chị Tiền phụ trách đi. Tại sao? Đoàn trưởng Phùng vừa gửi email đến nói buổi biễu diễn từ thiện của The Cranberry đẩy lên trước một tháng.

Sắp xếp thời gian gấp gáp như vậy mọi người cần tăng ca, làm thêm giờ. Vậy nên tôi thấy để nhân viên có kinh nghiệm hơn phụ trách sẽ ổn thỏa hơn. Nhưng tôi phụ trách từ trước đến giờ mà. Lý Y Cẩm, cô tưởng cô là ai?

Cô mở nhà hát này à? Tôi là giám đốc ở đây, nếu cô không nghe lời cô nghỉ lúc nào cũng được. Giám đốc Thôi, có thật là vì nguyên nhân này không? Không thì sao? Dự án The Cranberry thật sự rất quan trọng. Phải nghĩ cho cục diện chung.

Mọi người làm việc đi. Tiểu Lý, thực ra chuyện này cũng không có gì to tát, đen bạc đỏ tình ấy mà. Người đưa em đến hôm nay là bạn trai em phải không? Không ngờ em có bản lĩnh thật. Chị nói em nghe, em đấy à em đừng phách lối quá,

Em chọc giận giám đốc Thôi rồi đấy. Cậu ấy không phải bạn trai em, em và giám đốc Thôi không có quan hệ gì. Phiền chị tránh ra. Không phải thì thôi, em cáu gì chứ? Tài liệu đây à? Người gì thế không biết, thật là. Đàn anh. Không phải em về quê rồi à? Em thấy làm thí nghiệm có thể khiến em không suy nghĩ linh tinh. Không phải anh đi công tác à? Hôm nay anh về. Anh mua trà hoa quả cho các đàn em, anh mua thừa một cốc.

Đúng lúc anh đến xem phòng thí nghiệm có người không. Em uống không? Em uống, em thích uống trà này lắm. Nếu anh không nói thì em còn tưởng anh đặc biệt mua cho em. Lần trước em nói muốn xin thực tập ở phòng nghiên cứu em chuẩn bị chưa?

Giáo sư Hoàng yêu cầu rất cao. Cho anh xem. Anh xem nào. Quan điểm này đã được nhắc đến trên một tuần san nước ngoài. Không mới mẻ nữa. Em thêm vào suy nghĩ mới của em dựa trên nền tảng này. Nhưng suy nghĩ tổng thể không khác nhiều lắm. Đàn anh,

Anh còn chưa xem hết đã đưa ra kết luận, liệu có phải anh hơi vô trách nhiệm không? Xem một phần biết toàn bộ, không cần xem hết. Nhưng cũng không phải hoàn toàn không dùng được. Anh… Không sao, anh thấy không tốt thì làm lại, em cũng có suy nghĩ mới.

Ý của anh là anh có thể… Đàn anh, anh đi được rồi. Em… Em cũng phải bắt đầu đây. Cố lên nhé. Em về rồi đây. Chị không kéo em à? Em đi tàu hỏa buổi sáng mà, sao giờ mới đến thế? Em sắp mệt chết rồi. Em nói chị nghe hành trình hôm nay của em. Em từ nhà ga tàu hỏa đến thẳng phòng thí nghiệm. Làm xong thí nghiệm thì đến đây.

Em giỏi không? Giỏi, giỏi, giỏi. Liêu Triết đâu? Liêu Triết. Giúp em xách hành lý đi, thật là. Em bận rộn thế này mà chuyện gì em cũng biết nhỉ? Tất nhiên rồi. Suy nghĩ của cậu ta viết hết trên mặt rồi. Em biết suy nghĩ của cậu ta mà.

Em nhắc nhở chị, em thấy người này làm bạn thì được, nhưng làm bạn trai thì chị phải thận trọng, phải suy nghĩ kỹ. Không cần đâu, không cần đâu. Chị không hề có hứng thú với cậu ấy. Có hứng thú không là chuyện khác. Có phải không?

Em chỉ nhắc nhở chị thôi. Nhắc nhở chị. Ơ kìa, sao bây giờ em giống mẹ chị thế? Chỉ cần là chuyện liên quan đến bạn trai thì đều phải quản. Em nói này, chị không có gương phải không? Chị xem chúng ta ai giống mẹ chị hơn?

Có thế mà đã cáu rồi? Tính nóng như kem. Đoàn trưởng Phùng. Nghe nói cô không làm dự án The Cranberry nữa? Giám đốc Thôi thấy kinh nghiệm của tôi không đủ phong phú. Người khác vừa nói cô đã từ bỏ rồi? Cô không có niềm tin vào bản thân vậy sao? Lý Y Cẩm, tôi rất thất vọng về cô.

Đoàn trưởng Phùng, chị nghe tôi nói. Na Na. Đây là… Na Na, cháu làm gì thế? Nhảy ạ. Nhảy gì? Nhảy xả stress ạ, nào, nào, nào. Nào, nhảy xả stress. Bác lên đi. Nào. Mẹ ơi. Cháu… cháu… cháu mệt rồi phải không? Chị cháu vẫn chưa lên ạ?

Bác… bác đi tìm nó. Bác đừng đi. Để cháu đi tìm chị ấy thì tốt hơn. Bác xuống dưới uống nước đi. Tiếp tục. Bác chậm thôi ạ. Được. Bác theo kịp bước nhảy rồi. Ôi, mệt quá đi mất. Còn mệt hơn bác đi chợ. Cá quế ạ? Bác mua cho chị ạ?

Bác mua cho hai đứa. Để tối nay nấu. Kết quả một đứa ăn rồi, một đứa vẫn chưa về. Chị thích ăn cá quế chiên giòn phải không ạ? Nó thích ăn cá quế hấp. Cũng như nhau cả mà bác ơi. Cháu đi tìm chị ấy đấy. Cháu đi đây. Lý Y Cẩm

Cứ để người khác lo lắng. – Cháu thay dép đi. – Cháu thay rồi. Được, em xin lỗi chị. Là em không đúng. Em thừa nhận em hơi giống bác cả. Nhưng chị cũng không thể trốn ở đây không về nhà được. Nếu chị giận thật

Thì chị sẽ không trả lời tin nhắn của em đâu. Chị làm xong việc đã. Về nhà nhìn thấy mẹ chị, mẹ chị cằn nhằn là chị phân tâm. Chuyện nhỏ thôi mà. Được rồi. Tìm được chị rồi, em về báo tin cho bác cả yên tâm. Ừm, chị…

Hôm nay tâm trạng của chị không tốt lắm. Tâm trạng không tốt à? Tâm trạng không tốt chị hãy nói với em của chị. Em chia sẻ với chị. Chị thấy chị càng ngày càng giống mẹ chị rồi. Suốt ngày chỉ biết oán trách, gặp phải chuyện gì cũng không biết đấu tranh.

Vậy chị đấu tranh đi. Bây giờ chị đấu tranh cũng không muộn mà. Nếu chị sống trong bóng đen, trong cái lồng của bác cả quá lâu chị thật sự sẽ càng ngày càng giống bác cả. Chị có sợ không? Em xem, sau khi mẹ chị đến, lần nào nhìn thấy mẹ chị

Chị cũng thấy giống như nhìn thấy bản thân chị. Sau đó chị lại nhắc nhở bản thân. Lý Y Cẩm, mày phải nhớ năng lực của mày như thế nào, đừng nghĩ đến những chuyện viển vông. Em nói chị nghe, chị thế này thật sự không được. Chị biết hội chứng PTSD không?

Hay là chúng ta nghĩ cách để bác cả về quê, như vậy chúng ta đều vui vẻ. Chị thấy chỉ cần chị không có bạn trai mẹ chị sẽ không về đâu. Bộ phim vừa nãy lãng mạn thật. Sau này em cũng muốn tổ chúc hôn lễ trên bãi cỏ như thế.

Không biết có cơ hội này không. Anh cười gì thế? Cầu Cầu. Không thích uống thuóc còn làm mặt xấu, Dĩ An gửi cho anh đấy. Con bé này. Chỉ có mẹ nó trị được nó thôi. Thì ra anh vừa đi xem phim với em

Thực ra toàn nói chuyện với chị Dĩ An. Không phải, con bé bị ốm, Dĩ An gửi mấy bức ảnh cho anh yên tâm. Em giận à? Thế này đi, em chọn một món quà, anh tặng em, coi như đền tội với em, được không? Anh nói đấy nhé. Đi.

Xin hỏi anh chị cần giúp gì không? Không có gì, tôi xem chơi thôi. Vâng. Đẹp quá. Anh thấy em mặc lên có phải là rất đẹp không? Chú rể, kể từ giây phút này anh phải bóc tôm cho người phụ nữ đang mang thai này cả đời, anh có bằng lòng không?

Anh bằng lòng. Thế nào, anh cho ý kiến đi. À… vừa nãy anh nhìn thấy trang phục trong một cửa hàng thời trang rất hợp với em. Em có muốn đến đó thử không? Dao Dao. – Anh muốn nói có một vài chuyện – Đợi đã. em không thể quá vội vàng.

A lô. Cậu về rồi à? Được. Lát nữa gặp. Em có một người bạn từ nơi khác về, cứ muốn tụ tập. Muộn thế này rồi còn tụ tập? Mấy hôm nữa cậu ấy đi rồi. Vậy anh đưa em đi. Không cần đâu. Ở ngay gần đây. Em gọi xe đi là được.

Anh về nghỉ ngơi sớm đi. Em chắc chứ? Là bạn thân tụ tập. Đã nói là không được đưa bạn trai đến. Vợ. Anh về rồi à? Anh mua về rồi. Em xem có đúng không? Em không dám mở ra lắm. Là mẫu này. ♪Làm mẹ, là bến bờ♪

♪Là chị em, là bạn đồng hành♪ ♪Là biển rộng cả đời đảo hướng đến♪ ♪Mọi người đi qua♪ ♪Nhưng chưa từng đặt chân lại♪ ♪Một nửa còn lại giấu dưới mặt biển♪ ♪Đó là sự trầm mặc lớn lao♪ ♪Của một người phụ nữ♪ ♪Người từng vượt qua♪ ♪Bao cơn bão tố♪

♪Mắt cá chân làm sao đứng giữa đá ngầm♪ ♪Chưa từng khuất phục trước dòng hải lưu♪ ♪Người nói, giấc mộng cũ, vết thương mới♪ ♪Vụn vỡ rồi lại dũng cảm tiến lên♪ ♪Tất cả đều là vì♪ ♪Bàn tay nắm giữ thời gian♪ ♪Làm cô dâu của chính mình♪

♪Người và quần đảo nhìn về phía nhau♪ ♪Nhìn thấy bóng hình nhau♪ ♪Đẹp đẽ như thế♪ ♪Tóc xanh phai màu theo tháng năm cũng không sao♪ ♪Còn tôi cũng vậy♪ ♪Người nói, giấc mộng cũ, vết thương mới♪ ♪Vụn vỡ rồi lại dũng cảm tiến lên♪ ♪Tất cả đều là vì♪

♪Bàn tay nắm giữ thời gian♪ ♪Làm cô dâu của chính mình♪ ♪Người và quần đảo nhìn về phía nhau♪ ♪Nhìn thấy bóng hình nhau♪ ♪Đẹp đẽ như thế♪ ♪Tóc xanh có bạc cũng sẵn lòng đón lấy sóng biển♪ ♪Cũng tràn ngập ánh sao trời♪