[VIETSUB] Vĩnh An Mộng – Tập 01 | Âu Dương Na Na & Từ Chính Khê | WeTV
=Vĩnh An Mộng= =Tập 1= Đình úy, xảy ra chuyện lớn rồi, Thánh thượng triệu ngài vào cung gấp. Lau lại cái này đi. – Được rồi, bưng vào đi. – Vâng. Hai lượng, hai đồng, ba xu. Thanh Lệ, hương liệu phải xếp theo thứ tự độ nồng, – đừng để nhầm đấy. – Nương tử, em biết rồi. Thanh Khê, chú ý an toàn. Nương tử yên tâm, cứ để em.
– Nương tử. – Nương tử. Số hương liệu này phải cất kỹ, đừng để bị ẩm. – Vâng. – Em biết rồi. Tỷ tỷ, tỷ đã xuất giá rồi, sao vẫn suốt ngày muốn mở tiệm thế? Xuất giá thì không cần ăn à? Chẳng phải tỷ phu tốt với tỷ lắm à?
Dựa vào người không bằng dựa vào mình. Chính vì tỷ phu của muội tốt với ta, ta mới phải càng cố gắng hơn. Xuất giá rồi sao còn phải dựa vào mình? Thế ta phải làm sao? Ta chẳng biết gì cả. Muội có tỷ tỷ mà.
Ta biết ngay tỷ tỷ thương ta nhất mà. Đây có phải… Đàn hương này lát phải đưa tới phủ Túc Ninh bá. Đây là đồ mà cô mẫu chuẩn bị riêng cho cô phụ. Mau đi đi. (Khỏe Mạnh Bội Thu) Canh hai trăng tàn, trời khuya tối, mưa phùn lặng lẽ, mặt đường trơn. Trong mơ không biết mình là khách, tỉnh mộng đã là người trong mơ. Cha. Muộn vậy rồi lại không ngủ à? Cha mới nên đi ngủ đó. Hai năm nay, vì kênh Tây thành mà cha không ngủ không nghỉ, khó khăn lắm mới xong, giờ cha lại làm gì nữa? Giờ cha đang làm một việc rất quan trọng. Biết đây là gì không? Phòng sưởi đấy.
Phòng sưởi ạ? Đúng. Phòng sưởi bé vậy thôi ạ? Lần trước tới phủ Trần thượng thư, nhà họ có một phòng lắp thứ này, sàn nhà ấm lắm. Nhưng cha cảm thấy vẫn có thể cải tiến thêm. Ta muốn nghiên cứu thật kỹ rồi sau này làm một cái tốt nhất cho con.
Cha, sao cha khéo tay thế? Đồ đạc nào trong nhà cũng do cha tự làm hết. Tỷ tỷ của con cũng vậy, giỏi giang nhường ấy, mở hẳn tám cửa tiệm rồi, nhưng sao con chẳng biết làm gì hết? Có phải là giống mẹ con không? Mẹ con thông minh lắm đấy nhé.
Nếu mẹ con vẫn còn sống thì tốt. Chân Nhi, tuy mẹ con mất sớm nhưng mà có cha và tỷ tỷ con rồi, con chỉ cần ngày ngày vui vẻ, để trong nhà luôn tràn ngập tiếng cười vui của con là đủ. Vậy cha ơi, mai có chuyện gì không ạ? Mai à?
Mai có chuyện gì đâu. Tiếp tục nghiên cứu phòng sưởi thôi. Hình như là sinh nhật của ai đó nhỉ? Cha, cha còn nhớ ạ? Dĩ nhiên là nhớ rồi. Sinh nhật của Chân Nhi sao cha lại quên được. Đây đều là ý của tỷ tỷ con,
Nó bảo muốn cho con một bất ngờ. Bất ngờ gì ạ? Lục soát! Các người… Đây là phủ thượng thư đó. Đừng nói nữa, đình úy điều tra án. Đứng im! – Các ngươi là ai? – Tránh ra. – Các ngươi làm gì vậy? – Phủ đình úy điều tra án. – Làm gì vậy? – Tránh ra. Lục đình úy, các ngài…
Hôm nay kênh Tây thành bị sụt, đê vỡ, xung quanh kinh thành gặp họa. Hoàng thượng có chỉ lệnh cho phủ đình úy niêm phong điều tra phủ thượng thư, bắt giam thượng thư đô quan Thẩm Văn Kỳ chờ thẩm vấn sau. Kênh Tây thành bị sụt ư? Không, sao có thể chứ.
Bản vẽ kênh Tây thành do chính tay ta vẽ ra, chỉ mưa to mấy ngày mà đã có chuyện nguy hiểm như thế, việc này thật sự rất vô lý. Ta muốn tra rõ nguyên nhân trước để tránh tạo ra tai họa lớn hơn, mong Lục đình úy khoan dung.
Trăm dặm kênh Tây thành đã bị nhấn chìm, bây giờ Thẩm thượng thư tới đó kiểm tra e là muộn rồi. Nhấn chìm trăm dặm sao? Vậy thì dân chúng… Không, ta phải đi xem sao. Ta phải đích thân đi xem. – Cha! – Ta phải đích thân đi xem.
Các ngươi làm gì vậy? Không tuân theo ý chỉ, theo luật, tội tăng thêm một bậc. Vì kênh Tây thành mà hai năm nay, cha ta gần như không về nhà. Ông ấy chỉ nhất thời không chấp nhận nổi thôi, sao Lục đình úy phải ép uổng như vậy?
Làm việc theo luật, sao lại nói là ép? Đừng nhiều lời nữa, nguyên nhân do đâu, thẩm vấn là biết. – Cha! – Chân Nhi. Ngươi thả ra, thả cha ta ra. – Thả cha ta ra. – Lục đình úy. Dương Tông. Cha. Đừng lo, cha không sao. Bản vẽ của cha
Chắc chắn không sai gì hết. Lục đình úy nhất định sẽ tra rõ sự thật, đến lúc đó cha sẽ được thả ra nhanh thôi. Đưa đi. Đưa đi. – Chân Nhi, đừng lo. – Cha ơi! Đừng lo! Cha, cha ơi! Bỏ ra! – Đứng lại! – Cha ơi!
– Chân Nhi, mau về đi. – Đi mau. – Các ngươi thả cha ta ra! – Mau về đi! Đi! Cha! Lão gia! – Đứng im! – Lão gia, lão gia. Thế tử! Đêm khuya canh năm, giữ gìn sức khỏe. Vương đại phu, thế nào rồi? Không có gì bất thường. Vậy… Vậy tại sao thế tử lại đột nhiên ngất đi? Nào. Để con thử. Được, từ từ thôi. Đúng rồi. Thật là… sao lại bất cẩn thế hả? Cha, đi nghỉ sớm đi. Ta biết rồi,
Nhưng bản vẽ này buộc phải hoàn thành sớm, mai còn phải dùng nữa. Được rồi, đừng lo lắng nữa. – Mau đi đi. – Cha nhớ đi nghỉ sớm nhé. Biết rồi, biết rồi. Con xem, đây đều là kênh do cha thiết kế. Trong kênh có một bề mặt chống đỡ.
Bề mặt chống đỡ đều có nguyên tắc cả đấy. Con xem có hiểu không? Không hiểu. Một cô nương như con hiểu cái này thì có tác dụng gì? Con muốn học mà. Như thế sẽ giúp được cha. Ta còn lâu mới cần con giúp. Mau về đi. Cha dạy con đi mà.
Ta không dạy đâu, về ngủ đi. Con cứ không đi đấy. Con không đi là ta đánh con đấy. Cha sẽ không nỡ đâu. Nương tử. Nương tử. Thanh Khê, ta đang nằm mơ sao? Không phải đâu, nương tử. Lão gia thật sự bị bắt đi rồi. Nương tử, người đừng khóc nữa.
Em đã giúp người giấu một ít của cải ở hậu viện. Đợi lát nữa mấy nha dịch kia đi rồi, người cũng nhanh chóng đi đi. Cha sẽ quay lại thôi, bản vẽ không thể sai được. Vậy nhỡ lão gia thật sự có chuyện thì phải làm sao?
Người sẽ bị đày đi làm nô lệ đấy, nương tử. Đến lúc đấy người phải làm thế nào? Tiền trang Kim Thị? Cầm lấy. Thứ mà cha để lại cho ta có liên quan đến kênh Tây thành ư? Nếu trong lòng thế tử có Thẩm nương tử thì sao lại không
Mở thư của cô ấy ra xem? Thế tử, ngài tỉnh rồi? Thế tử. Ta… ta… ta làm sao thế này? Đại phu bắt mạch xong nói bệnh của ngài là tâm bệnh, nhưng không tra được nguyên nhân. Có lẽ là do gần đây mệt mỏi quá. Phía Thẩm phủ thế nào rồi? Thẩm thượng thư Thẩm Văn Kỳ
Hiện đã bị giải vào đại lao. Tất cả những tài liệu và sổ sách liên quan đến kênh Tây thành trong Thẩm phủ đều đã được mang về. Phái người theo dõi Thẩm Chân. Vâng. Tỷ tỷ. Mở cửa đi. Thẩm nương tử? Thẩm nương tử, sao… Đêm khuya làm phiền, ta có việc gấp muốn tìm tỷ tỷ ta. Nương tử không ở trong phủ. Giờ này rồi mà tỷ tỷ ta không ở trong phủ ư? – Không có. – Vậy ta vào trong đợi. Thẩm nương tử,
Người đừng làm khó tiểu nhân, cũng đừng làm khó nương tử nhà bọn ta. Nương tử đã khổ lắm rồi. Nương tử, bọn họ thế này là… Đúng thế. Tỷ tỷ ta đã gả vào Lý phủ, tỷ phu lại làm việc dưới trướng của cha ta. Nếu cha thật sự xảy ra chuyện… Nhưng dù sao cũng là thông gia, sao bọn họ có thể bỏ mặc như vậy được?
Đừng làm khó tỷ tỷ nữa. Đi thôi. Họ đến tìm nương tử. Đã đi rồi. Đúng là bị ta nói trúng rồi. Được rồi, biết rồi, lui xuống đi. Vâng. Cứ tưởng Thẩm gia này cây to rễ sâu, con trai ta sẽ có một chỗ dựa. Ai ngờ
Lại gặp chuyện xui xẻo như vậy. Tốt nhất đừng để liên luỵ đến con trai ta. Con dâu, con định đi đâu thế? Mẹ, cha con gặp chuyện rồi, con phải đi xem thế nào. Theo lý mà nói thì nên đi, chỉ là, đàn bà con gái như con
Ban đêm ra ngoài rất nguy hiểm, còn tổn hại đến thanh danh. Chi bằng đợi Đệ Nhi quay lại rồi tính tiếp. Đa tạ mẹ đã nhắc nhở. Chỉ là nhà mẹ đẻ có chuyện, con thân là trưởng nữ, không thể không đi. Nhưng giờ con đã là con dâu của Lý gia,
Ở đây dù sao cũng có một chốn dung thân, không đi thì tốt hơn. Con vội vã như vậy cũng là vì phu quân. Phu quân vừa là con rể của Thẩm gia, lại làm việc dưới trướng phụ thân, coi như là có phúc cùng hưởng, có hoạ cùng chịu.
Con lo là phu quân… Nếu con thật sự lo lắng cho nó thì cứ ngoan ngoãn ở nhà đợi Đệ Nhi về. Đệ Nhi làm việc ở Thủy bộ, có việc gì nó còn biết rõ hơn Thẩm phủ bây giờ. Vậy con cũng phải đi xem tiểu muội thế nào.
Muội ấy vẫn còn nhỏ, con sợ muội ấy không chịu nổi chuyện này. Sống chết có số. Con là con dâu Lý gia, nó là người Thẩm gia. Trông nương tử cẩn thận, đừng để nó ra ngoài. Đêm khuya rồi, nguy hiểm lắm. – Mẹ. – Vâng, lão phu nhân.
Trông cửa cẩn thận. Vâng. Chân Nhi. – Cô mẫu. – Con bé đáng thương của ta. Cô mẫu, tiền trang Kim Thị có phải là tài sản của cô phụ không? Đúng thế. Trước khi đi cha đã đưa cho con cái này, e là trong đó có thứ rất quan trọng.
Cô mẫu có thể đưa con đi lấy không? Con bé ngốc, đây là chìa khoá của tủ đồ, tuy chúng ta có chìa khoá cửa của quầy tiền, nhưng tủ đồ vẫn phải có chìa khoá của chưởng quầy Kim mới mở được.
Vậy có thể làm phiền chưởng quầy Kim đi mở cửa không? Mấy ngày trước chưởng quầy Kim có việc ra khỏi thành rồi, phải đến mai mới quay lại. Chân Nhi, đừng gấp. Đêm nay cứ nghỉ ngơi ở chỗ cô mẫu. Sáng ngày mai cô mẫu sẽ đi cùng con đến tiền trang.
Vậy được ạ. Đừng lo lắng nữa. Cha con làm việc luôn thận trọng, chuyện này chắc có hiểu lầm gì thôi. Đêm nay con cứ nghỉ ngơi cho khỏe. Cái này con cầm lấy đi. Đi, cô mẫu đưa con đến phòng khách. Sổ sách liên quan đến việc đo đạc kênh Tây thành đều ở đây, tại sao lại không có bản vẽ? Có để sót gì trong phủ không? Tất nhiên là không ạ. Để ta xem lại lần nữa. Thẩm Văn Kỳ làm mấy việc đo đạc chi tiết, kỹ lưỡng như vậy,
Có thể thấy là một người cực kỳ nghiêm túc, cẩn thận. Rốt cuộc bản vẽ này sai ở đâu? Ngươi đi tìm hai người đáng tin cậy kiểm tra lại những số liệu này. Vâng ạ. Thế tử, lại đau tim sao? Thế tử. Nương tử, đừng khóc nữa. Biết đâu ngày mai chúng ta đến tủ đồ, lão gia sẽ được cứu. Cha coi kênh Tây thành còn quan trọng hơn cả tính mạng của mình. Ông ấy luôn coi việc tạo phúc cho bách tính là niềm vinh hạnh, giờ lại xảy ra chuyện thế này,
Sao cha có thể chịu đựng nổi chứ? Nương tử. Thế tử đã đỡ hơn chưa? Rốt cuộc chuyện này là sao vậy? Không sao đâu, thế tử. Cùng lắm thì ta tìm thêm vài đại phu tới. Đình úy, Châu ngự sử tới rồi. Châu ngự sử đột nhiên ghé thăm, có việc gì quan trọng sao?
Tới áp giải thượng thư đô quan Thẩm Văn Kỳ. Hoàng thượng truyền khẩu dụ, vụ án kênh Tây thành giao cho phủ đình úy điều tra. Hoàng thượng viết thư lệnh, vụ án kênh Tây thành dính dáng đến nhiều người, quan viên liên quan sẽ do Ngự Sử Đài thẩm vấn. Nếu Hoàng thượng đã có chỉ thì mời Châu ngự sử tự nhiên. Lục đình úy, sắc mặt thật là tiều tụy. Xem ra gần đây tra án vất vả rồi. Ngự Sử Đài bọn ta nhất định sẽ hỗ trợ hết sức. Làm phiền Châu ngự sử rồi. Cung tiễn Châu ngự sử.
Người đêm qua vừa bắt được, hôm nay đã có thể lấy được thư lệnh của Thánh thượng rồi. Lòng dạ Châu Thuật An cực thâm sâu, mấy năm nay rất được lòng Thánh thượng, lấy được thư lệnh không có gì lạ. Chỉ là mục đích của hắn… Bản vẽ quan trọng như thế,
Tại sao lại không cánh mà bay? Là Thẩm Văn Kỳ lén hủy đi hay là có nguyên nhân khác? Vụ án này hơi thú vị đấy. Hứa thị lang nói thế nào vậy? Bây giờ huynh trưởng nàng đã chuyển đến Ngự Sử Đài, e là khó thoát được kiếp nạn này.
Để bảo vệ phủ Túc Ninh bá được yên ổn, vẫn nên đưa Thẩm Chân cho Hứa thị lang đi. – Nương tử. – Nhưng Chân Nhi là cháu gái ruột của ta mà. Đây còn là nhà của nàng đấy. Cho dù không nghĩ đến ta và nàng
Thì cũng phải nghĩ đến con trai nàng chứ. Vừa mới mua cho nó chức quan, một khi huynh trưởng nàng bị định tội thì tất cả sẽ trôi theo dòng nước hết. Không chừng mất cả mạng đấy. Chân Nhi đúng là số khổ. Một đứa con gái của tội thần,
Một khi lưu lạc bên ngoài chắc chắn sẽ bị người ta bắt nạt. Thế mà nàng không đau lòng à? Vị Hứa thị lang kia quyền cao chức trọng, đã đến Thẩm gia nàng xin cưới hỏi từ lâu, nhất định sẽ đối xử tốt với con bé.
Vậy chẳng phải vẹn cả đôi đường sao? Tội gì mà không làm? Lão gia nói đúng, lát nữa ta cùng Chân Nhi đến tiền trang một chuyến, chi bằng mượn luôn cơ hội này. Phu nhân, nàng nghĩ thông suốt rồi. Mau đi thôi, nương tử. Không được. Bây giờ mà đi,
Chắc chắn họ sẽ lấy đồ ở tiền trang. Vậy phải làm thế nào? Vừa rồi họ nói muốn người gả cho người tên gì mà… Hứa… Hứa thị lang? Mặc kệ đi, nhất định phải lấy được đồ của cha. Chẳng phải tiền trang ở chợ Đông sao? Sao lại đi về phía Bắc? Đêm qua mưa lớn, con đường đó bị ngập nước rồi. Chúng ta đi vòng sang phía Bắc một đoạn, đi phố Gia Nghĩa. Phố Gia Nghĩa? Cô mẫu, người có còn nhớ
Trên con phố đó có một quán canh thịt bò Ngưu Ký, người thường dẫn con đi ăn không? Canh thịt bò Ngưu Ký? Người quên rồi sao? Con thích ăn nhất là món bánh của quán canh thịt bò đó mà. Mỗi lần trước khi đi, con đều nhét hai cái vào túi.
Hồi bé người còn toàn cười con mà. Nhớ, nhớ chứ. Từ nhỏ con đã là con mèo tham ăn rồi. Vậy cô mẫu, nếu chúng ta đã đi ngang qua thì cùng vào ăn nhé? Chân Nhi, việc chính vẫn quan trọng hơn. Cô mẫu, chỉ đi ăn bữa sáng thôi mà,
Người cũng chưa ăn mà. Chúng ta đi sớm thế này, chắc chưởng quầy Kim còn chưa tới đâu. Ăn bữa sáng, chỉ mất có nửa giờ thôi. Chuyện này… Cô mẫu. Được, chiều con đấy. Con biết cô mẫu thương con nhất mà. Tiểu nhị, tính tiền. Tới đây.
Nương tử tới quán này khi nào vậy? – Sao em chẳng nhớ gì hết vậy? – Cảm ơn khách quan, ngài đi thong thả. Tất nhiên ta chưa tới bao giờ rồi. Nhưng vừa rồi người nói rất hoài niệm mà. Thứ ta hoài niệm là tình cảm trước kia,
Đáng tiếc cô mẫu chẳng nhớ gì cả. – Cô mẫu. – Phu nhân. Ở đây ạ. Ông chủ, ba phần canh thịt bò. Được luôn. Ông chủ, hai bát canh, bốn cái bánh. Được, có ngay. Đây đều là món tủ của nhà bọn ta. Vậy ta xem nào. Cô mẫu,
Người nói vụ sụt kênh Tây thành thật sự có liên quan đến cha con sao? Cha con chỉ vẽ một bản vẽ thôi mà. Thế tử, là Thẩm nương tử. Đúng là nương tử Thẩm gia à? Sao còn mặt mũi xuất hiện vậy?
Chân Nhi, ở những nơi thế này thì đừng nói những lời đó. Con chỉ lo cho cha thôi mà. Sau khi ông ấy bị bắt cũng chẳng biết thế nào rồi. Huynh có biết vụ sụt kênh Tây thành đã chết mất bao nhiêu người, phá hủy bao nhiêu ruộng đất không? Đúng đấy.
Mấy hôm nay chỗ nào cũng thấy dân lưu lạc. Họa không liên quan đến người nhà, cô ta cũng là người vô tội. Thế những dân chúng gặp nạn kia, bọn họ không vô tội sao? Chuyện này chưa có kết luận, các người có quyền gì mà ở đây chỉ trích?
Có quyền gì à? Cô có biết Tây thành có bao nhiêu người chỉ vì cha cô mà tan cửa nát nhà, không chốn đi về không? Cha ta chỉ liên quan đến vụ án, bị đưa đi thẩm tra, ngươi có chứng cứ gì chứng minh vụ sụt kênh Tây thành
Là do cha ta gây ra? Chính là do cha cô làm. Vì cha cô là thượng thư đô quan, bản vẽ kênh Tây thành là do cha cô vẽ. Chuyện đến nước này mà cô còn giảo biện? – Nhất định phải nói rõ ràng. – Đúng đấy. Cô nói rõ ràng cho ta.
Chuyện này, bách tính Tây thành có ai không biết? Cô còn dám ở đây già mồm át lẽ phải à? Cô nói gì đi. Hôm nay không nói rõ ràng thì cô không được đi. Lục đình úy, đúng lúc ngài cũng ở đây. Ngài nói đi,
Vụ án này đã có kết luận chưa? Hiện tại vụ án này vẫn đang trong giai đoạn điều tra, vẫn chưa có kết luận. Đã nghe thấy chưa? Lục đình úy nói rồi, vụ án này vẫn trong giai đoạn điều tra, các người dựa vào đâu mà nói cha ta?
Các người cùng là quan nên bảo vệ nhau thôi, nói đến cuối cùng còn chưa biết kết luận thế nào đâu. – Đúng đấy. – Phải đấy. Lục đình úy, ngài xem, những người này suy đoán ngông cuồng, đây rõ ràng là vu cáo hãm hại cha ta.
Nghe ta nói, không phải như vậy đâu. – Các vị. – Phu nhân. Phủ đình úy sẽ tra rõ chân tướng chuyện này, nhất định sẽ cho dân chúng một câu trả lời. Chuyện này… Được rồi, nếu mọi người còn ầm ĩ thế này thì là cản trở công vụ rồi đấy.
– Giải tán hết đi. – Thẩm Chân đâu? Giải tán đi. Ta… ta cũng không biết. Các người muốn đi đâu? Bọn… bọn ta… Lục đình úy, sau khi ngài bắt lão gia nhà ta đi, nương tử nhà ta chỉ có thể ở lại phủ Túc Ninh bá,
Cả ngày không dám ra ngoài. Hôm nay vất vả lắm mới được ra ngoài uống ngụm canh, lại bị những người này bao vây tấn công. Ta thật sự rất sợ nương tử sẽ nghĩ quẩn. Lục đình úy, xin ngài giúp với. Ngài có thể phái người đi tìm nương tử không?
Ngươi mau im miệng đi. Bỏ tay ra. Hôm nay Thẩm nương tử gây ra chuyện này chẳng qua chỉ là muốn trốn đi. Có thể cô ta có liên quan lớn đến vụ án kênh Tây thành. Nếu các người vẫn không nói thật thì đưa hết về phủ đình úy.
Nói, các người muốn đi đâu? Nói. Ta… – Túi thơm đây. – Mua hoa tươi đi. Túi thơm đây. Bán túi thơm đây. Có thể đưa ta đến tiền trang Kim Thị không? Nương tử à, bọn ta cũng đang vội đi đưa hàng. Ta đưa ông cái này. Cầu xin ông, ta thật sự có việc gấp. Cầu xin ông đấy. Được rồi, lên xe đi. Cha ơi. (Sổ lưu trữ) Lấy đồ. Sờ vào lông, không sợ đâu. Sờ vào lông, không sợ đâu. Lông gì cơ? Ông là chưởng quầy Kim sao? Tại hạ chính là Kim Thập Bát. Ta tới lấy đồ của Thẩm thượng thư Thẩm Văn Kỳ. Là ta… Tiểu nương tử này. Sao tiểu nương tử này
Chẳng có phép tắc gì hết vậy? Xin lỗi. Đi theo ta đi. Bỏ ra. Sớm không tới, muộn không tới lại tới đúng giờ này. Cô phá hỏng mộng đẹp của ta rồi đấy. Làm phiền chưởng quầy Kim rồi. Bên này. Sao lại không mở được vậy? Năm, sáu, bảy, tám.
Ở đây đâu có tủ số 39 đâu. Số 39? Ơ hay, đồ của Thẩm thượng thư rõ ràng đều để ở đây mà. Tủ số 39 ở đâu vậy? Ông dẫn ta đi đi. Vội cái gì chứ? Đi theo ta. Cô tự xem đi. Đa tạ chưởng quầy Kim. Thẩm Chân.
Lục đình úy? Bổn quan nghi ngờ thứ trong tay cô có liên quan mật thiết đến vụ kênh Tây thành. Lấy ra đây. Đây là đồ cá nhân của cha ta. Che giấu chứng cứ sẽ bị bắt và thẩm tra theo luật. Bây giờ cha ta ở Ngự Sử Đài
Chứ đâu phải ở phủ đình úy. Tại sao ta phải đưa ngài? Dựa theo điều luật nào? Không thì ngài gọi người của Ngự Sử Đài tới đây đi. Đưa ta. Đây là di vật của mẹ ta, là chứng cứ mà ngài muốn sao? Phá hỏng đồ vật của người khác, bồi thường theo luật, ta sẽ đền cô. Có phải trong mắt Lục đình úy, tất cả mọi thứ đều có thể bồi thường bằng tiền không? Vậy xin hỏi Lục đình úy,
Ngài nghĩ nó đáng bao nhiêu tiền? Chuyện này thực sự là Lục mỗ lỗ mãng. Đây là bạch ngọc thượng hạng Thánh thượng ban thưởng, chắc có thể bù đắp. – Cô nhận đi. – Ta không cần đồ của ngài. Chân Nhi. – Tỷ tỷ. – Chân Nhi. Không sao chứ? Không sao.
Nhưng vòng tay của mẫu thân… Vòng tay làm sao? Vỡ rồi à? Không sao đâu, có tỷ ở đây. Lục đình úy. Vật này bồi thường cho Thẩm nương tử, cầm lấy đi. Muội cần không? Tiểu muội nói muội ấy không cần. Ngài còn việc gì khác không?
Lục Thời Nghiễn ta trước giờ không mang nợ người khác, ta nhất định sẽ đền cho cô. Nếu đã không còn việc gì khác thì bọn ta xin đi trước. Đi. Nếu trong lòng thế tử có Thẩm nương tử thì sao lại không mở thư của cô ấy ra xem? Chân Nhi, có phải muội từng đến tìm tỷ không? Muội phải nhớ, ta là tỷ tỷ của muội. Bất kể người khác có nói gì, xảy ra chuyện gì thì tỷ vẫn sẽ mãi ở bên cạnh ủng hộ muội, biết chưa? Thế tử, thế tử, thế tử. Thế tử. Tỷ tỷ, sau đó tỷ ra khỏi phủ thế nào vậy? – Tỷ đã sai người báo cho tỷ phu muội. – Cái này để vào tủ đi. – Mặc dù chàng ấy bị phái đến Tây thành – Được. nhưng đã cho người hầu quay lại chuyển lời,
Chuyện của cha không thể mặc kệ. Tỷ phu thực sự tốt quá. Chàng ấy được phụ thân giúp đỡ rất nhiều, theo lý nên ghi ân báo đáp. – Bây giờ chưa mở cửa hàng, – Cái này để chỗ cô đi. – vừa hay làm chỗ nương thân cho muội. – Được.
– Nào. – Hơn nữa đây là cửa hàng mặt phố, cho dù cô mẫu có đến tìm muội thì cũng sẽ không vượt phép tắc quá. Cảm ơn tỷ tỷ. Tiếc là bận rộn cả đêm mà cũng chẳng giúp được cha. Những chuyện này cứ giao cho tỷ và tỷ phu là được.
Muội cứ vững lòng ở yên đây, tỷ sẽ nghĩ cách đi thăm phụ thân. Ta cũng muốn đi. Vẫn chưa biết có được hay không, để tỷ đi thử trước đã. Lao ngục lạnh lẽo khổ cực, cha lại có bệnh lâu năm, tỷ nhớ mang ít thuốc thường dùng cho cha nhé.
Tỷ chuẩn bị hết rồi. Nương tử. – Đã chuẩn bị xong hết rồi. – Xong hết rồi sao? Đi theo tỷ nào. Chân Nhi, hôm nay là sinh nhật muội. Chân Nhi nhà mình lớn rồi, nhưng muội phải nhớ, chỉ cần có tỷ ở đây, muội không cần phải gồng mình lên.
Tỷ tỷ. Chúc tiểu thọ tinh của chúng ta sinh nhật vui vẻ. Tất cả đều sẽ ổn thôi. Nương tử, sinh nhật vui vẻ. Chúc nương tử sinh nhật vui vẻ. Mau ăn mì đi. Nương tử mau ăn mì đi. Ăn đi cho nóng. Mì này nhất định phải ăn nóng mới ngon.
Thế nào, có ngon không? Có ngon không ạ? Đây là em mới nấu đấy, nương tử. Em mới học được đấy. – Trứng gà này là em chiên đó. – Ngon lắm. Chưởng quầy của tiền trang Kim Thị tới đánh trống kêu oan, nói tội nhân Thẩm nương tử
Thiếu nợ không trả, sợ tội bỏ trốn, hiện đã ra khỏi thành. Con gái tội thần thì ra khỏi thành thế nào? Sửa đổi hộ tịch, giả mạo văn thư. Bắt lại. Ai đã cho cô giấy tờ thông quan? Trả lời câu hỏi của bổn quan, là cô phóng hỏa sao?
Tất cả đều do một mình ta làm, làm giả giấy tờ, sửa đổi hộ tịch, phóng hỏa đều là ta làm. Ta nhận hết. Trước giờ phủ đình úy chấp pháp công bằng, chuyện cô nên nhận thì nhận, chuyện không nên nhận thì không đến lượt cô nhận.
Một đứa con gái của tội thần, kẻ nào dám giúp cô làm việc phạm pháp vì tình riêng? Phụ thân ta không phải tội thần, ông ấy bị vu oan. Thẩm nương tử, hình phạt kẹp tay không phải trò đùa đâu. Bổn quan khuyên cô trả lời thành thật. Nói. Đình úy,
Dù ngài có hỏi ta trăm lần, nghìn lần thì câu trả lời của ta cũng chỉ có một. Tất cả đều do một mình ta làm. Hành hình. Thẩm nương tử. Thế tử. Ngài làm sao vậy, thế tử? Vừa rồi có phải ngài mơ thấy Thẩm nương tử không?
Vừa rồi ngài đã gọi tên cô ấy. Ta mơ thấy Thẩm nương tử muốn chạy trốn, bị ta bắt về dùng hình. Sau đó cô ta còn đâm ta bị thương. Trước đó ta còn nằm mơ thấy ta sắp chết. Chẳng lẽ là vì cô ta?
Còn cả cơn đau thấu tim này nữa. Chẳng lẽ Thẩm nương tử này đã sử dụng yêu thuật gì? Bây giờ Thẩm nương tử đang ở đâu? Bách Hương Các. Đi. ♪Cảnh xưa lọt vào lớp rèm, gió cuốn theo♪ ♪Đánh thức muôn chuyện xưa, trau chuốt mày ngài♪ ♪Núi sông đã viết, chừa lại chỗ trống cho ai♪ ♪Là cái tên yêu và hận đều tránh xa♪ ♪Nguyện dùng nỗi đau xé lòng đổi một giọt nước mắt♪
♪Để xoa dịu những gian truân cả chặng đường♪ ♪Nếu chẳng nợ nhau, nói chi đến chuyện luân hồi♪ ♪Nếu không phải người, mọi vui buồn đều là sai trái♪ ♪Bỏ lỡ kiếp trước sánh đôi♪ ♪Đổi lấy đồng hành ở kiếp này♪
♪Mặc sóng nhấp nhô mây lững lờ, cùng hoạn nạn, cùng tiến lùi♪ ♪Mong được sát cánh kề vai♪ ♪Cầu được đầu gối tay ấp♪ ♪Cùng một giấc mơ, tháng năm nhân gian tươi đẹp♪ ♪Bỏ lỡ kiếp trước sánh đôi♪ ♪Đổi lấy đồng hành ở kiếp này♪
♪Mặc sóng nhấp nhô mây lững lờ, cùng hoạn nạn, cùng tiến lùi♪ ♪Mong được sát cánh kề vai♪ ♪Cầu được đầu gối tay ấp♪ ♪Cùng một giấc mơ, tháng năm nhân gian tươi đẹp♪