[VIETSUB] Pháo Hoa Nhân Gia – Tập 11 | Hứa Phàm & Mã Tư Thuần | WeTV

    =Pháo Hoa Nhân Gia= =Tập 11= Mẹ nhìn xem, mấy cái người kết bạn với con này. Bức ảnh này cũng bình thường mà. Chứng minh điều gì chứ? (Có duyên ngàn dặm đến gặp) Mẹ đọc chữ đi. (A Bân, độc thân, cô đơn, hẹn không em?) Đây là bình thường mà mẹ nói hả? Sao lại như vậy? Sao lại như vậy ư? Con không hiểu. Sao lại cứ ép con kết hôn chứ? Vậy mẹ cũng không hiểu sao con lại không muốn kết hôn chứ? Con nói xem, tìm một người ở bên cạnh con, cùng con vui vẻ có gì không tốt cơ chứ?

    Không hợp thì sao vui nổi chứ? Con ở nhà một mình thu dọn chai lọ gì đó, con cũng thấy vui mà. Con nói đi con có chấp nhận lời mời kết bạn hay không? Con không chấp nhận. Mẹ đăng ký thì mẹ đi mà nói chuyện. Mẹ… Mẹ, mẹ…

    Cũng không phải mẹ tìm đối tượng. Con không kết bạn thì ai kết bạn? Vậy giờ cũng có khác gì tìm đối tượng cho mẹ đâu. Mẹ đi nói chuyện với người mẹ ưng ý ấy. Người con ưng ý chắc chắn mẹ không thích. Con từ sáng tới tối

    Cứ như đi nhặt ve chai ấy. Đối xử với cái bình còn tốt hơn với mẹ ruột. Mẹ làm gì thế? Mẹ! Có gì từ từ nói. Mẹ thấy… Mẹ bỏ bình xuống đi. Con giống như mắc bệnh nặng vậy. Mấy cái bình này, mấy cái bình này, mẹ vứt hết đi.

    Mẹ không được vứt đi. Không được vứt. Có phải thứ con thích, con muốn, mẹ đều muốn đập nát hết? Con chỉ còn lại một chút đồ thuộc về con mà thôi. Mẹ cũng không chấp nhận được à? Con hét gì chứ? Vì mấy cái bình nát này, mẹ ác độc vậy sao?

    Hơn nữa nếu nãy con không tới, kéo qua kéo lại như vậy cũng sẽ không rơi xuống. Trách con, tại con. Đều tại con, đều tại con. Con không nên giành, con là kẻ độc ác. Đầu óc con không tốt, được chưa? Được được được. Mẹ không quản nữa. Mẹ không quản nữa.

    Mẹ không quản nữa. Cầu Cầu, hình như sốt rồi. Cầu Cầu. Cầu Cầu ơi. Cầu Cầu, con tỉnh lại đi. Mẹ đưa con đi bệnh viện có được không? Nào, Cầu Cầu. Bé ngoan. Bác sĩ, cháu nó rõ ràng đang sốt, có nghiêm trọng không? Sốt cao co giật cũng khá nguy hiểm đó. Truyền nước hai ngày trước, cần nhập viện để quan sát. Còn phải nhập viện ư? Hôm nay con bé giày vò cả ngày rồi, vừa thay quần áo, vừa chạy khắp nơi

    Lại còn đổ mồ hôi. Có phải vì vậy mới phát sốt không? Trẻ con mà, khả năng miễn dịch tương đối thấp. Giờ lại đang là lúc chuyển mùa, bị ốm cũng thường gặp. Cô cũng không cần lo lắng quá, đi làm thủ tục nhập viện đi. Được. Cảm ơn anh.

    Không có gì. Giờ mẹ xem vé tàu cao tốc, giờ mẹ đi về luôn. Điện thoại của mẹ đâu? Điện thoại đâu? Điện thoại ở kia kìa. Mẹ vì con, bận rộn khắp nơi còn không bằng đống ve chai này. Đây không phải ve chai. Được thôi. Vậy con cứ giữ lấy

    Đống bảo vật này của con sống qua ngày đi. Vì con, mẹ bận rộn sắp xếp nhà cửa, dọn dẹp vệ sinh. Chỗ nào cũng dọn cho con gọn gàng ngăn nắp. Con còn không thèm biết ơn. Được thôi, không biết ơn thì mẹ về thôi. Mẹ không hầu hạ nữa. Bác,

    Bác chuẩn bị về à? Bác đợi tới ngày một tháng năm, hai chúng ta cùng về. Cháu bảo mẹ cháu đón chúng ta. Bác đặt vé chưa? Lý Y Cẩm. Em nói chị này, không phải em nói chứ vé này khó đặt lắm. Giờ chị lên mạng, mau xem cho bác đi. Nào.

    Em mua cho bác cũng được, chị xem rồi chọn thời gian đi. Em và bác cùng đi. Chọn một cái đi. Nhanh lên. Mẹ không đi nữa. Nó bảo bác đi thì bác đi à. Bác không đi đấy. Cứ không đi đấy. Cứ không đi.

    (Vợ) Thuê bao quý khách vừa gọi đã tắt máy, xin hãy gọi lại sau. Xin lỗi. Na Na. Gì thế bố? Gần đây con thế nào? Gần đây, khá tốt ạ. Con vẫn giận bố à? Lần đó bố quá chén bố nói linh tinh con đừng để trong lòng nhé.

    Đừng giận bố nhé. Giờ bố chân thành xin lỗi con. Bố, vậy con hỏi bố, bố nghĩ vậy thật sao? Không có, bố… Thực ra bố muốn con tiếp xúc nhiều hơn với những chàng trai khác. Đừng tự nhốt mình. Được, vậy thì con có thể hiểu được. Bố cũng đừng lo

    Vấn đề tình cảm của con. Bố nghĩ về bố và mẹ nhiều hơn đi. Na Na… Con viết luận văn đây, không nói chuyện với bố nữa. Tạm biệt. Đã tiêm một mũi hạ sốt. Ngủ rồi. Tối qua vẫn ổn mà, sao nay lại như vậy rồi? Quả thực tối qua em… Thì studio có việc mà nên em đưa Cầu Cầu đi cùng. Kết quả diễn viên nhí quay chụp bị ốm không tới được. Đạo diễn thấy khả năng biểu diễn

    Của Cầu Cầu cũng khá tốt, nên bảo Cầu Cầu lên diễn. Có lẽ bị ốm vì mệt mỏi cả ngày. Anh nói với em bao nhiêu lần rồi. Đừng kéo Cầu Cầu dính líu vào công việc của em. Em vì tiện cho mình… Anh có thể nhỏ tiếng không?

    Em không phải vì tiện cho mình. Vậy còn vì gì chứ? Em… Con bị ốm là do lỗi của em. Tất cả đều là trách nhiệm của em. Em cũng không muốn biện minh. Em xin lỗi anh, cũng xin lỗi Cầu Cầu. Anh đi xem Cầu Cầu đã. Bố.

    Sao bố lại tới đây? Bố tới thăm con. Con đỡ hơn chưa? Con vẫn đang khó chịu. Bố. Con có thể không đi học được không? Con chưa khỏi bệnh thì không cần đi học. Mẹ đâu? Tỉnh rồi à? Cầu Cầu. Có phải con khát rồi không? Nào. Uống sữa đậu đi. Lúc này, cơ thể cần dinh dưỡng nhất. Cân bằng dinh dưỡng rồi mới khỏi nhanh được. Uống thêm một chút đi. Mẹ. Ảnh và video hôm qua con quay đã cắt ghép xong chưa ạ? Con muốn xem. Hôm qua quay

    Thì sao nhanh vậy được. Con phải ngoan, nghe lời bác sĩ. Đợi con khỏe rồi thì có thể xem. Bố, lúc đó bố xem cùng con nhé. Lúc đầu mẹ còn không muốn cho con quay. Nhưng mà các chú nhiếp ảnh gia nhịn không được mà quay con. Cầu Cầu. Tối hôm đó,

    Mẹ không phát hiện ra con bị sốt. Sau đó còn nghiêm khắc với con như vậy. Xin lỗi con nhé. Mẹ biết mình sai là tốt rồi. Vậy sau này con không cần dọn cặp sách trước khi đi ngủ, cũng không cần ăn hết sạch cơm được không? Không được. Bố!

    Nghe lời mẹ. Mẹ nói không được là không được. Ngủ thêm một lát đi. Không nói nữa. Được rồi, không sao. Anh về đi. Em trông là được rồi. Tối qua em thức cả đêm rồi nhỉ? Không thì hôm nay để anh ở cùng con. Em không sao. Anh đi làm việc đi.

    Khâu Hạ. Chị Dĩ An. Sao em lại tới đây? Anh nhận điện thoại xong đi vội luôn. Em lo cho Cầu Cầu nên đi qua đây xem thế nào. Cầu Cầu, không sao chứ? Không sao. Đã hạ sốt rồi. Em đi thăm con bé. Khâu Hạ, đi cùng em đi.

    Con bé vừa ngủ rồi. Không thì mấy hôm nữa đợi con bé đỡ hơn. Khâu Hạ. Anh giúp em về nhà lấy mấy bộ đồ cho Cầu Cầu thay. Được. Vậy giờ anh về lấy. Đi thôi. Có phải mẹ Cầu Cầu không vui khi em tới không? Không có, không có, không có.

    Chắc chắn không. Bình thường cô ấy nói chuyện cũng như vậy. Em đừng để trong lòng. Anh đi lấy quần áo giúp họ có chìa khóa không? Cửa nhà là khóa mật khẩu, sinh nhật của Cầu Cầu vẫn chưa đổi. Hai người đã ly hôn rồi, còn tin tưởng nhau như vậy.

    Đúng là hiếm gặp. Ly hôn rồi vẫn làm bạn được mà, không cần phải như kẻ thù, đúng không? Hơn nữa bọn anh còn có con mà. Cầu Cầu bị bệnh rồi đúng là làm người ta đau lòng. Khoảng thời gian này chúng ta cùng nhau tới chăm sóc con bé đi.

    Cầu Cầu mà nghe em nói vậy con bé chắc chắn rất vui. Nhưng mà bệnh viện có quy định. Rằng là chỉ người nhà được chăm sóc. Không sao, có bọn anh đây. Em yên tâm đi. Em cứ bận đi. Nhưng khoảng thời gian này anh phải đánh giá chuẩn nghề nghiệp mà.

    Xin nghỉ phép có ảnh hưởng không? Không sao. Trong lòng anh có tính toán. Yên tâm đi. Nếu anh không có thời gian em có thể giúp anh chăm sóc Cầu Cầu. Bình xét giáo sư là chuyện lớn. Hơn nữa sau này em cũng sẽ là người nhà của Cầu Cầu. Được.

    Tấm lòng của em anh nhận được rồi. Chỉ nhận thôi à? Nói đến đánh giá chuyên môn nghiệp vụ. Được bình xét đương nhiên là chuyện tốt. Nhưng không được thì cũng hết cách. Đúng không? Cũng đúng. Anh tự do, an yên như vậy, mẹ của Cầu Cầu

    Lại là một người phụ nữ mạnh mẽ yêu cầu rất cao. Lúc đó hai người sao lại yêu nhau vậy? Mạnh Dĩ An ấy à, cô ấy yêu cầu bản thân rất cao. Nhưng từ trước tới nay cô ấy chưa từng yêu cầu anh cái gì.

    Anh có thể làm giáo sư hay không cô ấy còn chẳng quan tâm bằng anh. Cô ấy thế nào cũng được. Còn nữa, em đừng gọi cô ấy là phụ nữ mạnh mẽ gì. Sao lại thế? Đầu tiên anh thấy làm tốt chính là làm tốt, không phân nam nữ. Còn nữa,

    Mạnh Dĩ An từ trước tới nay luôn mạnh mẽ như vậy. Không cần thêm danh xưng phụ nữ mạnh mẽ làm gì. Cách nói này cũng khá thú vị đó. Gần đây không thể ở cùng em được. Anh xin lỗi nhé. Đừng tức giận nhé. Không sao. Anh cứ bận đi. A lô, Dĩ An. Cầu Cầu đỡ hơn nhiều rồi. Lát nữa anh tới tiện thể mang cặp của con bé với cả bút vẽ nữa nhé. Được, anh biết rồi. Dĩ An. Cầu Cầu là con của hai chúng ta. Dù con bé xảy ra chuyện gì anh cũng có trách nhiệm.

    Anh không nên nói em như vậy. Trước đây anh từng nói em không xứng làm mẹ. Thực ra là anh không có tư cách. Dĩ An, xin lỗi. Không sao, em quen anh nói em vậy rồi. Cảm ơn lời xin lỗi của anh. Xuống xe, xuống xe. Đâm phải người rồi. Không sao chứ? Đau, đau. Nào nào nào nào. Anh tự xem đi, tự mình xem đi. Anh đụng vào chân em trai tôi rồi. Anh nói đi phải làm sao? Xin lỗi nhé. Tôi lái xe chưa bao giờ xảy ra chuyện lớn như vậy.

    Chưa từng xảy ra chuyện? Hay là chúng ta báo cảnh sát đi. Được không? Anh đừng hòng lái xe nữa. Nếu không anh đưa tôi 10 nghìn tệ tiền thuốc men. 10 nghìn tệ? Tôi cũng không biết anh ta đi từ đâu ra. Anh lái xe đi tới,

    Cậu ấy đi qua anh không thấy à? Ăn vạ phải không? Trong xe có camera hành trình. Có đụng phải người hay không, chúng ta xem là biết thôi mà. Nếu không được nữa thì báo cảnh sát đi. Sao anh tới đây? Tôi tới lấy chút đồ.

    Sao nghỉ lễ cũng tăng ca thế? Na Na không về à? Na Na ra ngoài chơi cùng bạn học rồi. Một mình tôi ở nhà cũng không biết làm gì. Vừa hay cái hợp đồng với giám đốc Lý còn chưa làm xong nên tôi tới xem.

    Nếu công ty chúng ta đều giống như cô thì lên sàn lâu rồi. A lô. Có phải người nhà của Đào Xu Na không? Đúng vậy. Đây là đồn cảnh sát Tây Sơn, Đào Xu Na đang ở chỗ chúng tôi. Xin hãy đến đón cô ấy. Đồn cảnh sát?

    Xảy ra chuyện gì sao? Đứa ngốc này lại đi đâu rồi? Có chuyện gì vậy? Na Na xảy ra chuyện rồi. Tôi phải đi, đi gặp nó. Na Na xảy ra chuyện rồi. Cô đợi tôi với. Tôi lái xe đưa cô đi. Làm phiền giúp tôi xem một chút,

    Như vậy có phải là được rồi không? Đồng chí cảnh sát. Xin chào. Tôi… tôi đến… vừa nãy có điện thoại gọi tới nói tôi đến đón con gái. Con gái tôi tên Đào Xu Na. Đào Xu Na. Có thể giúp tôi xem thử không? Chị là gì của cô ấy?

    Tôi là mẹ con bé. Đào Xu Na. Cô bé ghê gớm đó. Đánh nhau, vừa bị chúng tôi đưa đến đây. Chị nói xem một cô gái mà đánh nhau ở trên đường. Ỷ vào mình là đai đen Taekwondo… Không phải. Con bé đánh người vậy nó có sao không?

    Cô ấy thì không sao, người bị cô ấy đánh mới có sao. Đồng chí cảnh sát, nhất định phải tin tôi. Con gái tôi không phải người đánh người vô cớ. Nhất định là do nó thấy ai đó chịu ấm ức… Mẹ. Con, con… Con làm mẹ tức chết mất.

    Con làm gì vậy chứ? Con không sao. Con chỉ đá một tên ăn vạ thôi mà. Con thật sự đánh người sao? Con đây là đang hành hiệp trượng nghĩa đó. Người ta đã điều tra rồi, nói không còn chuyện gì nữa thì có thể đi. Đi.

    Thật sự có thể đi rồi sao? Đi thôi. Đồng chí cảnh sát. Là hành hiệp trượng nghĩa. Cảm ơn nhé. Mẹ con hai người, về nhà nói chuyện đàng hoàng đi. Sao thế? Điện thoại con bị rơi, con nhặt lên đã. Được. Để tôi làm cho. Không sao, để tôi để tôi.

    Không sao chứ? Không sao, không sao, không sao. Làm cái gì vậy? Anh làm cái gì đó? Hai bọn em vừa nãy chỉ bị đụng đầu một cái thôi. Em tránh ra một bên. Em đối xử với anh như vậy sao? Anh có ý gì? Ức hiếp người,

    Ức hiếp quá đáng lắm luôn rồi. Anh tránh ra đi. Bố. Có chuyện gì vậy? Đánh người rồi, đánh người rồi. Sao con cũng ở đây vậy? Đào Đại Lỗi, anh đúng là em gọi cho anh cả ngày anh không bắt máy. Không được, không được, không được.

    Sao vậy, có chuyện gì vậy? Anh có biết con gái anh… Không cử động được, không cử động được nữa rồi. Trẹo lưng ạ? Vừa nãy nó kêu răng rắc một cái. Kêu răng rắc? Có phải là trẹo lưng rồi, gãy xương hay là sao ạ? Răng rắc một cái.

    Không được, bố phải đến bệnh viện. Bố đứng dậy trước đã. Để con đỡ bố dậy. Nào nào nào. Nào, dựa vào con. Na Na. Con xem có khi nào sẽ để lại di chứng gì không. Không thể nào. Bị thương gân cốt phải dưỡng trăm ngày. Được rồi.

    Lớp thư pháp bố không đi được, cũng không nhảy nổi luôn rồi. Nghỉ ngơi mấy ngày đi. Đi. Có ổn không? Ổn ổn ổn. Chậm chút, chậm chút. Đưa túi cho mẹ. Đây ạ. Na Na, con đi tìm xem trong nhà còn cao dán không? Vâng, con biết ở đâu rồi.

    Giúp bố dán đi. Con đi đi. Nằm một chút đã. Anh đừng có nằm nữa, lưng như vậy thì nằm kiểu gì? Thật sự không nằm được này. Em đi lấy nước cho anh uống đi. Mau, anh khát quá. Đừng có ra vẻ thế chứ.

    Bác sĩ nói rồi, chỉ là bong gân nhẹ thôi, không đến mức đó chứ. Đừng có diễn nữa. Vậy thì cũng là bị thương gân cốt mà. Anh bị vậy là do ai? Do ai hả? Là Trịnh Bân. Anh mặc kệ. Mấy ngày này em phải ở nhà chăm sóc cho anh.

    Trịnh Bân đến để giúp Na Na thôi. Anh đừng có vu oan người tốt. Thôi được rồi đấy. Ai biết được anh ta đến để giúp thật hay là có… có mục đích nào khác? Dù sao anh cũng thấy rồi anh ta đã xoa đầu em. Em đã nói với anh rồi.

    Bọn em chỉ vô ý đụng vào nhau thôi, anh tin hay không thì tùy. Nhiều năm như vậy đừng nói Trịnh Bân, bất cứ người đàn ông nào chỉ cần gần em một chút thôi là anh đã nghi thần nghi quỷ. Anh có thôi đi không hả? Đó là do em chưa thấy

    Những người đàn ông đó nhìn em với ánh mắt gì. Em chẳng cần biết người ta dùng ánh mắt gì. Em chỉ muốn biết hôm nay khi Na Na ở trong sở cảnh sát tại sao anh không bắt máy? Anh đang khiêu vũ mà. Khiêu vũ? Khiêu vũ so với Na…

    – Con lấy cao dán rồi à? – Mẹ. Mẹ… mẹ với bố con bây giờ sống riêng sao? Sao đồ của mẹ đều ở trong phòng con vậy? Gần đây bố đi ngủ hay ngáy, mẹ con chê phiền sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ nên đã chuyển tới phòng con ngủ rồi.

    Mẹ và bố con đã không sống nổi với nhau từ lâu rồi. Giữa mẹ và bố con đã hoàn toàn không còn niềm tin giữa vợ chồng nữa. Em nói cái gì vậy hả? Em nói gì cơ? Em đang nói sự thật. Không nên để con gái biết sao?

    Chúng ta nên ly hôn từ lâu rồi. Đó… đó cũng là vì mẹ con trong lòng có người khác rồi. Nên mẹ con nhìn bố càng nhìn càng thấy phiền. Chính là tên Trịnh Bân hôm nay đó. Nói bậy. Anh nói bậy chỗ nào? Chuyện từ khi nào?

    Không liên quan gì đến Trịnh Bân hết. Là năm con thi đại học, bố mẹ đã muốn ly hôn rồi nhưng sợ ảnh hưởng đến thành tích thi đại học của con. Sau đó bố con lại không đồng ý, nên cứ kéo dài đến tận hôm nay.

    Đương nhiên anh không đồng ý rồi. Tại sao anh phải ly hôn chứ? Anh sống rất tốt mà. Năm con thi đại học? Bố mẹ đúng là nực cười. Em muốn làm cái gì vậy hả? Sao vậy? Na Na nhà tôi sao vậy? Đây. (Chị Na Nhi, tối nay sau giờ học) Đào Xu Na nhà chị (hẹn gặp ở sân thể dục nhé) là học sinh mà còn dám yêu đương. Chị mặc kệ hay sao? Có một tờ giấy thì có thể chứng minh gì chứ?

    Hai đứa trốn học. Trốn tiết tự học buổi chiều không biết là chạy đi đâu rồi? Là thật sao? Bây giờ là giai đoạn chạy nước rút thi cấp ba. Nếu như vì yêu đương mà làm lỡ dở việc học thì phải làm sao? Thầy ơi, em đã nói rồi,

    Bọn em không có yêu đương. Chứng cứ rành rành trước mắt còn không thừa nhận. Bạn học với nhau cũng có thể truyền giấy mà. Còn ngụy biện. Đào Xu Na. Thầy biết thành tích em rất tốt, vẻ ngoài xinh đẹp, được đám con trai thích. Nhưng em cũng không thể

    Dạy hư bạn nam chứ. Vương Nhược Hiên bình thường là một học sinh rất ngoan ngoãn. Nếu như vì chuyện này mà ảnh hưởng chuyện học hành, không thi được vào trường cấp ba trọng điểm thì thầy biết ăn nói với phụ huynh em ấy thế nào đây? Sốt ruột… Mẹ.

    Sốt ruột cái gì chứ? Con xem chỗ này của mẹ có phải bị dính thuốc nhuộm vào rồi không? Thầy Vương. Tôi còn tưởng là chuyện gì cơ. Tôi còn đang làm tóc thì thầy gọi tôi tới. Na Na nhà tôi đã nói không hề yêu đương thì tức là không yêu.

    Chuyện có nhiêu đâu. Tờ giấy này chị cũng xem rồi. Hai đứa đã hẹn nhau ở sân thể dục luôn rồi. Chị cũng phải xem xét vấn đề của con nhà chị đi chứ. Con gái thì cũng phải có dáng vẻ của con gái chứ. Thầy Vương, thầy nói như vậy

    Tôi thấy không ổn chút nào. Con gái trông có xinh đẹp hay không, có được con trai thích hay không, cùng với việc có dạy hư đám con trai đó không chẳng liên quan gì cả. Đây đều là vấn đề của đám con trai đó,

    Sao có thể đổ lên đầu chúng tôi được chứ? Con gái của tôi, nó muốn làm cái gì, muốn thích ai đó là chuyện tương lai con bé sẽ tự mình quyết định. Tôi tuyệt đối sẽ không vì bất cứ cái nhìn phiến diện của ai mà thay đổi nó.

    Tôi tin con bé nhất định sẽ đặt việc học lên hàng đầu. Đúng không? Cả đời này chưa bao giờ làm ra chuyện như thế này. Vác cái đầu làm dở chạy ra ngoài. Không làm con mất mặt nhỉ. Đương nhiên là không rồi. Mẹ.

    Mẹ thật sự tin con không yêu đương sao? Con đã nói là không có rồi, mẹ tin con mà. Đương nhiên phải tin rồi. Con cùng bạn nam đó thật sự là anh em đơn thuần thôi. Mẹ biết. Mẹ đã nói mà. Na Na nhà chúng ta không thể nào

    Dễ dàng để một chàng trai lọt vào mắt xanh được. Không thể nào. Tụi con lén chạy đi làm gì vậy? Tôi thấy chỗ này hơi phồng. Tôi thấy chỗ này hơi phồng quá. Mẹ. (Cuộc thi Taekwondo thanh thiếu niên lần thứ 11) Con muốn học Taekwondo.

    ♪Người nói, giấc mộng cũ, vết thương mới, vụn vỡ rồi lại dũng cảm tiến lên♪ ♪Tất cả đều là vì bàn tay nắm giữ thời gian♪ ♪Làm cô dâu của chính mình♪ ♪Người nói hình dáng hòn đảo tựa hoa, tựa bức tường♪ Hôm nay ra ngoài chơi sao con? Con đi trực.

    Nghỉ phép rồi mà, còn trực gì nữa? Vừa hay đến lượt con rồi. Vậy mấy giờ con về? Con không biết nữa. Con… con đợi một chút. Mẹ nấu cho con ít chè đậu đỏ này. Con ăn một bát rồi hẵng đi. Na Na chưa nói cậu biết sao?

    Em ấy về quê rồi. Tôi đến tìm chị mà. Tìm tôi? Tìm tôi có chuyện gì? Hôm nay thời tiết đẹp đi, dạo quanh nhé. Xin lỗi nha, tôi không rảnh. Tôi phải đi trực rồi. Lên xe đi. Tôi đưa chị đến công ty. Thôi. Tôi bắt xe đi. Tạm biệt.

    Vậy tôi đợi chị tan làm ở cửa nhà hát. Giám đốc Thôi, sao anh lại đến đây? Biết một mình cô tăng ca ở nhà hát đặc biệt đến đây thăm hỏi ấy mà. Cầm lấy. Y Cẩm à. Sao nghỉ lễ mà cô lại tăng ca, tại sao vậy? Tôi ở nhà cũng không có việc gì làm. Tôi muốn nhanh chóng xử lý cái này… Tôi hiểu, tôi hiểu. Tôi lắm lời, tôi lắm lời. Ngồi xuống đi. Xem xem cô làm bản kế hoạch của The Cranberry.

    Ngồi, ngồi, ngồi. Tôi vẫn đang hoàn chỉnh, gọt giũa một số chi tiết. Bởi vì đoàn trưởng bọn họ rất để ý một số… Y Cẩm. Cô không phát hiện thật ra tôi cũng rất để ý cô sao? Ở đây cũng không có người ngoài. Chúng ta cũng đừng giả vờ nữa,

    Có được không? Không phải, anh hiểu lầm rồi. Hiểu lầm gì nào, cô nói xem? Khoảng thời gian này cả người cô đều sắp nhào lên người tôi rồi, đúng không? Cả nhà hát ai mà không biết. Tôi hiểu, tôi hiểu. Cái này gọi là lạt mềm buộc chặt. Phải không nào?

    Không phải. Thật đó cưng à, đừng giả vờ nữa. Tuần sau cưng đi công tác với tôi. Có được không? Được không nào? Anh buông tôi ra, tên lưu manh. Lý Y Cẩm. Cô nghĩ cô là ai? Tôi đã cho cô mặt mũi rồi. Sao chị mới vào đã ra rồi? Tôi còn chưa nghĩ được nên đi đâu đây này. Điện thoại chị reo kìa. A lô. Mẹ. Mẹ đem chè đậu đỏ cho con này. Sắp đến chỗ nhà hát các con rồi. Con mau ra một chốc đi. Con không ở nhà hát. Con không trực ở nhà hát, vậy thì đang ở đâu? Giờ con còn câu nào là thật không?

    Mẹ còn đang xót cho con, sợ con trực mệt mỏi cất công đem chè đậu đỏ cho con. Lý Y Cẩm. Ơ này… Sao thế, tâm trạng không ổn cho lắm à? À mà… đoạn ngã tư sau cậu thả tôi xuống nhé. Cảm ơn. Để cho một

    Cô gái tâm trạng không tốt xuống xe lỡ như chị xảy ra chuyện gì thì tôi sẽ cắn rứt cả đời mất. Cậu không cần phải cắn rứt. Vậy lỡ như thật sự xảy ra chuyện gì, tôi là người cuối cùng gặp chị, cảnh sát tìm đến tôi thì tôi phải làm sao?

    Vậy chẳng lẽ tôi còn phải viết một tờ giấy miễn trách nhiệm mới có thể xuống xe sao? Chị có thể cười cho thấy đó không phải chuyện to tát gì. Nếu chị đã lên xe của tôi rồi, thì tôi cũng không thể để chị âu sầu không vui mà xuống xe chứ.

    Ngồi chắc nhé. Cái tính xấu này của con cứ cúp máy của mẹ. Giám đốc Thôi. Anh là giám đốc Thôi của nhà hát đúng không? Cô là… Tôi là mẹ của Lý Y Cẩm. Trong tấm ảnh treo trong nhà hát, tôi đã thấy anh. Cô ta gọi cô đến sao? Không phải.

    Tôi đến đem ít đồ cho nó. Cô ta không ở đây. Giám đốc Thôi. Giám đốc Thôi. Khó khăn lắm mới được gặp một lần, nên muốn nói với anh mấy câu. Có chuyện gì sao? Lý Y Cẩm nhà chúng tôi được anh coi trọng, tôi đây cảm ơn anh. Nhưng mà,

    Nó vẫn là một cô gái, còn chưa kết hôn, cũng không tránh được bị đồng nghiệp dèm pha sau lưng. Rốt cuộc cô muốn nói gì? Mong anh hiểu cho. Duy trì khoảng cách phù hợp với Lý Y Cẩm. Đương nhiên anh không để ý. Nhưng danh tiếng của một cô gái

    Vẫn rất quan trọng. Cô à. Dừng lại đi. Lời này cô nên nói với con gái mình thì hơn. Dù sao tôi ở vị trí này khó mà đề phòng được. Giám đốc Thôi. Lý Y Cẩm nhà tôi từ bé đã nhát gan. Nó đều là

    Người ta giục nó mới làm một chút. Trước giờ đều không phải là người chủ động tiếp cận. Hóa ra là do tôi chủ động bám lấy Lý Y Cẩm nhà mấy người chứ gì? Cô thật kì lạ đó. Tôi, tôi, tôi… Anh đừng nghĩ nhiều,

    Tôi chỉ muốn nhắc anh chú ý thôi. Tôi nói rồi, môn vận động này hợp với Na Na hơn chứ không hợp với tôi. Chị đừng quan tâm nó là môn gì nữa. Chị cứ liều mạng đá vào đây mấy cái. Tôi không làm được, bỏ đi. Không phải.

    Liêu Triết, tôi nói rồi, tôi không chơi. Cậu bị khùng à? Tôi đã nói không chơi rồi, sao cậu vẫn còn đá vậy? Chị cứ luôn để người khác bắt nạt chị như vậy, không tính đáp trả sao? Bây giờ con còn câu nào là thật không? Nhiều phụ huynh như vậy,

    Mà giáo viên gọi mẹ ra. Một đứa con gái đánh nhau với thằng con trai, con làm mẹ mất hết mặt mũi rồi. ♪Tôi lảo đảo♪ (Truyện tranh) Ở đâu ra? Đây là con tiết kiệm tiền ăn để mua, là Trương Đại Trí cứ muốn cướp. Cậu ta còn đẩy con.

    ♪Cách lớp sương mờ♪ Tuổi còn nhỏ không chịu học hành đàng hoàng. Thành tích con chưa rớt hạng thì con vẫn chưa hài lòng, có đúng không? Đúng. Nào, ở đây. Mạnh lên. ♪Lại xa không thể thấy♪ ♪Tôi muốn trôi về miền biển xanh thẳm♪

    ♪Tôi muốn trở thành sắc màu giữ âm u♪ ♪Tôi muốn như áng mây trên hòn đảo cô độc♪ ♪Lạc lối nơi biển người muốn giương cánh buồm♪ ♪Tôi muốn trôi về vùng biển sâu nhất♪ ♪Tận hưởng cả giá buốt và ấm áp♪ ♪Luyện cách dũng cảm giữa con sóng nhấp nhô♪

    ♪Không nhất định phải cập bờ khi sóng đến♪ ♪Tôi muốn trôi về miền biển xanh thẳm♪ ♪Tôi muốn trở thành sắc màu giữ âm u♪ ♪Tôi muốn như áng mây trên hòn đảo cô độc♪ ♪Lạc lối nơi biển người muốn giương cánh buồm♪ ♪Tôi muốn trôi về vùng biển sâu nhất♪

    ♪Tận hưởng cả giá buốt và ấm áp♪ ♪Luyện cách dũng cảm giữa con sóng nhấp nhô♪ ♪Không nhất định phải cập bờ khi sóng đến♪ Chị em hai người đúng là tính khí giống hệt nhau. Tôi và Na Na sao có thể giống nhau chứ? Không chịu thua giống nhau. Chỉ có điều,

    Na Na giương nanh múa vuốt, còn chị thì giấu bên trong. ♪Tận hưởng cả giá buốt và ấm áp♪ ♪Luyện cách dũng cảm giữa con sóng nhấp nhô♪ ♪Cô ấy cuối cùng cũng cập bờ khi sóng đến♪ Na Na. Na Na. ♪Làm mẹ, là bến bờ♪ ♪Là chị em, là bạn đồng hành♪

    ♪Là biển rộng cả đời đảo hướng đến♪ ♪Mọi người đi qua♪ ♪Nhưng chưa từng đặt chân lại♪ ♪Một nửa còn lại giấu dưới mặt biển♪ ♪Đó là sự trầm mặc lớn lao♪ ♪Của một người phụ nữ♪ ♪Người từng vượt qua♪ ♪Bao cơn bão tố♪ ♪Mắt cá chân làm sao đứng giữa đá ngầm♪

    ♪Chưa từng khuất phục trước dòng hải lưu♪ ♪Người nói, giấc mộng cũ, vết thương mới♪ ♪Vụn vỡ rồi lại dũng cảm tiến lên♪ ♪Tất cả đều là vì♪ ♪Bàn tay nắm giữ thời gian♪ ♪Làm cô dâu của chính mình♪ ♪Người và quần đảo nhìn về phía nhau♪ ♪Nhìn thấy bóng hình nhau♪

    ♪Đẹp đẽ như thế♪ ♪Tóc xanh phai màu theo tháng năm cũng không sao♪ ♪Còn tôi cũng vậy♪ ♪Người nói, giấc mộng cũ, vết thương mới♪ ♪Vụn vỡ rồi lại dũng cảm tiến lên♪ ♪Tất cả đều là vì♪ ♪Bàn tay nắm giữ thời gian♪ ♪Làm cô dâu của chính mình♪

    ♪Người và quần đảo nhìn về phía nhau♪ ♪Nhìn thấy bóng hình nhau♪ ♪Đẹp đẽ như thế♪ ♪Tóc xanh có bạc cũng sẵn lòng đón lấy sóng biển♪ ♪Cũng tràn ngập ánh sao trời♪