[VIETSUB] Giữa Cơn Bão Tuyết – Tập 20 | Ngô Lỗi & Triệu Kim Mạch | WeTV

    ♪Gặp nhau nhưng không thể gặp♪ ♪Nhắm mắt lại♪ ♪Giọng nói của em khiến anh nhớ nhung đến vậy♪ ♪Giống như ngày đôi ta gặp nhau♪ ♪Sắc màu tươi đẹp đến vậy♪ ♪Lại còn ấm áp♪ ♪Mọi điều bất an và lo sợ đều tan biến hết♪

    ♪Hơi ấm của em khiến anh dũng cảm hơn♪ ♪Nằm cuộn tròn giống như động vật nhỏ bên cạnh em♪ ♪Lại còn rất mềm mại♪ ♪Thỉnh thoảng anh lại nghĩ♪ ♪Là chuyện gì đã khiến tất cả thay đổi♪ ♪Đã chuẩn bị mang theo sự cưng chiều vô hạn♪ ♪Đến nơi đúng giờ♪

    ♪Đón nhận trái tim muốn được trưởng thành♪ ♪Không còn chia xa nữa♪ ♪Cùng nhau đối mặt với những điều bình dị và phong ba♪ ♪Rơi vào lưới tình♪ ♪Cả thế gian đều ngọt ngào như vậy♪ ♪Thực hiện những lời hứa còn chưa thành hiện thực♪ ♪Rơi vào lưới tình với em♪

    ♪Hai trái tim thật dũng cảm♪ ♪Vượt qua ngọn núi xa nhất và ngày mai♪ ♪Rơi vào lưới tình♪ =Giữa Cơn Bão Tuyết= =Tập 20= Có xe kìa. Không được, em đi đây. Không được đâu. Nhỡ ai mà thấy thì người nhà em sẽ biết đó. Một lát nữa thôi. Hai phút, được không? Làm gì đấy? Anh, đừng thế… Anh đừng quậy nữa. Bị phát hiện bây giờ. Anh phải… nghiêm chỉnh cho em. Anh Lục,

    Sao anh vẫn ở đây? Có chút việc. Em đi gọi giúp anh người phụ trách của giải 9-ball Nữ. Vâng. Mọi người tới phòng họp trước đi. Tạm biệt anh Lục. Chị Lâm Lâm ơi, anh Lục có việc tìm chị. Anh Lục? Vậy hai người nói chuyện nhé, em đi đây. Tạm biệt.

    Luyện tập chăm chỉ nhé. Dạ. Tìm tôi có việc hả? À… Dạo này Giang Dương thế nào? Chuyện của Giang Dương sao anh lại hỏi tôi? Anh… Thì tại thấy em lái xe của cậu ấy tới mà, mới nhớ ra lâu rồi không gặp em nên tiện hỏi luôn. Mới mấy ngày trước

    Chúng ta còn gặp ở sân bay mà, anh quên rồi à? Anh tìm tôi có việc thật hả? Có chứ. Nói đi. Là chuyện của em gái anh với Lâm Diệc Dương. Hai người họ á? Chẳng phải rất tốt hay sao? Mẹ của Tiểu Quả là trọng tài của cuộc thi đó,

    Bà ấy có ấn tượng xấu với Lâm Diệc Dương. Sau đó ông Hạ mới nói giúp cho cậu ta muốn rút ngắn thời gian cấm thi lại. Thế này thì khó rồi. Em có vẻ lo lắng cho mấy người anh em ở thành phố Đông Tân nhỉ. Nói thừa vậy,

    Chứ chẳng lẽ lại lo cho anh? Thôi được rồi, tôi biết rồi, lần sau nói rõ hơn nhé. Giang Dương cho em mượn xe vậy cậu ta đi bằng cái gì? Không phải chứ, anh cứ quan tâm tới xe của anh ấy làm gì? Đừng bảo anh nghĩ rằng

    Tôi với Giang Dương có gì đấy nhé? Không đến nỗi đấy. Em không thích cậu ta đâu. Chưa chắc nhé, nói gì thì nói Giang Dương cũng là sếp của thành phố Đông Tân, nếu so với anh thì cũng không kém đâu. Lâm Lâm… Không nói chuyện với anh nữa, tôi bận.

    Anh về thì đi chậm thôi nhé, đặc biệt là trên đường cao tốc. Được rồi. Anh biết rồi. Thi đấu thật tốt nhé. Anh sẽ cố gắng. Thôi thì miễn cưỡng chúc anh thắng anh em một lần ở giải Quốc gia. Thế thì phải xem bản lĩnh của cậu ta đã. Anh.

    Em đi vào đây. Luyện tập cho cẩn thận. Dạ. Xe đẹp đấy. Tiễn tôi một đoạn đi. Anh không lái xe tới à? Vừa thấy hai người nên tôi bảo tài xế lái xe về rồi. Có tài xế mà vẫn đòi ngồi xe tôi. Tiện thể ghé chỗ cậu ngồi chơi chút.

    Đây, đây. Chị Lâm Lâm? Sắp xếp xong chưa? Em vừa xong luôn. Bạn cùng phòng của em không ở đây à? Cô ấy qua ký túc xá nhà bên rồi. Đây là kế hoạch huấn luyện mới. Hai em mỗi người một bản. Dạ. Đợi em ấy về nhớ bảo với em ấy,

    Để em ấy đọc nhé. Còn một việc tôi muốn nói chuyện với em. Dạ. Chị ngồi đây đi. Chuyện gì vậy? Cũng không phải chuyện gì to tát, em với Trầm Bổng… Chúng em vẫn đang hẹn hò bí mật. Hiểu rồi. Thì anh em vừa mới bảo tôi rằng

    Để nhận được sự công nhận của gia đình em thì Trầm Bổng còn phải vượt qua trăm ải khó khăn hả? Đúng rồi ạ. Hơn nữa em cũng thấy nếu chuyện yêu đương hẹn hò mà cứ bị nói ra nói vào thì sẽ không tốt cho việc luyện tập của bọn em.

    Chị… chị vừa bảo chị gặp anh em rồi đúng không? Anh em vừa qua. Gặp rồi. Được rồi, mai còn phải luyện tập, em ngủ sớm đi, tôi về đây. Dạ. Vậy mai gặp lại. Mai gặp. Tạm biệt. Mau ngủ đi. Chúc ngủ ngon. Lâm Diệc Dương, Lâm Diệc Dương.

    Em hỏi anh một chuyện nhé. Em muốn hỏi là ngoài anh em ra, chị Lâm Lâm còn từng thích ai khác không? Lâm Diệc Dương, còn đặc biệt dừng xe để trả lời, là ai thế? Còn là ai được nữa? Nghe ngóng chuyện của anh với bạn gái cũ đấy. Chia tay lâu rồi, còn nghe ngóng cái gì. Lái xe đi. Được rồi, tôi phải đỗ xe, anh lên trước đi.

    Tầng ba, Giang Dương đang ở đó đó. Giang Dương cũng ở đây à? Vậy tôi không đi nữa. Đưa tôi về Bắc Thành đi. Sao thế? Hai người cãi nhau à? Tôi không bao giờ cãi nhau với người khác. Thôi, mau đi đi. Dừng nữa là tôi bị phạt đấy. Mau lên.

    Trùng hợp ghê, vừa khéo kịp ăn một bữa luôn. Sau 10 giờ tôi sẽ không ăn gì nữa. Giữ dáng à? Đẹp trai thế kia rồi. Đứng gác à? Sao đấy? Không biết hôm nay ai làm ông chủ Bắc Thành giận nữa. Tôi chỉ không muốn ăn thôi. Cái đợt tụ tập

    Ăn uống giữa đêm ở Hull không có cậu ta à? Rượu thì thôi, sắp thi rồi, kiêng rượu một tháng. Uống nước ngọt đi. Dạo này thành tích hai nhà chúng ta ngang nhau nhỉ, không đắc tội cậu đấy chứ? Nếu không phải dạo này đám nhóc nhà tôi đang không khỏe

    Thì còn lâu thành phố Đông Tân mấy người mới đuổi kịp. Cũng cứng đấy. Năm đó chú dẫn dắt Bắc Thành cũng không mạnh miệng như cậu. Già đầu rồi mà còn cãi nhau. Muốn tôi dắt tay anh qua nữa đúng không? Cảm ơn. À phải rồi, tôi vừa thấy Lâm Lâm

    Lái xe của anh đi. Chẳng phải xe của cô ấy bị hỏng sao? Đúng thế, vừa sửa xong. Cô ấy mượn tôi, nên tôi cho cô ấy mượn xe lái rồi. Cậu cũng chưa kiểm tra gì mà đã cho cô ấy lái trên cao tốc rồi. Hai cậu… cùng nhau về đấy à?

    Tôi hiểu rồi. Gì thế? Không cần. Có phải cậu thấy Lâm Lâm lái xe của tôi, nên bắt đầu nghĩ ngợi lung tung không? Lâm Lâm và tôi đã quen nhau mười mấy năm rồi, nếu có gì thì đã có từ sớm, còn đến lượt cậu chắc. Nói cho cậu ấy,

    Buổi chiều tôi làm gì ở đâu. Buổi chiều anh ấy đi xem mắt. Nói chuẩn rồi. Có thôi đi không. Có phải cậu vẫn thích Lâm Lâm không? Vừa nhìn đã biết thích. Nào. Cậu cũng xem qua đi. Chẳng phải đã xem rồi sao? Còn gì mà phải xem nữa?

    Dù gì đây cũng không phải chuyện nhỏ. Xem thêm đi. Ý của tôi vẫn thế. Tôi góp phần lớn, cậu góp phần nhỏ. Anh em ruột cũng phải tính rõ. Giữa tôi và cậu chẳng phải còn thân hơn cùng một mẹ sinh ra sao? Vậy mới càng cần tính rõ.

    Đều là người trưởng thành rồi, anh cũng hiểu lý lẽ. Bạn tốt thì không đụng tới tiền nong, đụng tới tiền nong thì không làm bạn tốt được nữa. Khác quá. Cậu ấy à, thật sự khác quá rồi. Có mấy bản? Bảy bản, đều phải ký hết. Tôi vừa về nước,

    Thủ tục mua nhà gì đó vẫn chưa rõ lắm. Anh nhớ để ý, bảo bọn họ bàn giao nhà sớm nhé. Biết rồi. Ngoài ra, trước khi sang tên, cố gắng đừng để thầy biết vội. Đều nói cuộc đời nghiệt ngã, Nhưng kỳ thực thời gian mới vô tình. Chỉ khi hiếu thảo, con người mới biết thời gian đã trôi nhanh thế nào. Nếu tôi có thể về sớm hơn chút nữa thì ít nhất căn nhà này cũng có thể mua sớm được vài năm. Đây là định chuẩn bị kết hôn à? Tự dưng mua nhà thế. Lật tới trang cuối cùng, mang về đưa vợ thầy ký tên. Đừng nói gì với thầy vội nhé. Đây là sáu học trò bọn em cùng nhau góp tiền mua cho thầy đấy. Có thể đừng đùa vậy không?

    Bố chị chắc chắn sẽ không nhận đâu. – Cầm về đi. – Chị à, chị để em nói hết đã. Các đàn anh không đuổi kịp thời vận tốt, ngành chưa kịp phát triển thì đã giải nghệ rồi. Em và Lâm Diệc Dương may mắn, gặp được đúng thời vận tốt.

    Căn nhà này là em và Lâm Diệc Dương mỗi người góp một nửa thanh toán một lần luôn. Các đàn anh không bỏ tiền, nhưng cũng đã làm chứng. Hai bọn em có thể kiếm được. Chuyện nhỏ thôi. Em và Tiểu Lục đúng là phát triển tốt. Nhưng mà,

    Các em kiếm được là của các em. Thật sự không cần phải tặng bố chị cái này. Cái này là do Tiểu Lục đề xuất đấy nhé. Nhưng cậu ấy cũng nói rồi, tặng cái này ấy à… mặc dù hơi tục, nhưng thực dụng. Tục thì em cầm về cho chị.

    Chị à, em còn chưa nói hết đâu. Em có để chị nói xong không hả? Bố chị đều đã ngần đó tuổi rồi, đã sớm không để bụng tới mấy thứ này nữa rồi. Ông ấy nhớ Tiểu Lục, hiểu không? Biết ạ. Vậy nên, thay vì em đưa cái này cho chị,

    Chi bằng khuyên Tiểu Lục về thăm nhà đi. Cậu ấy có chủ kiến riêng của mình. Nói không chừng, lần này cậu ấy muốn giành được quán quân, rồi mới nở mày nở mặt về nhà đó. Không đi cùng huấn luyện viên à? Trận đầu đã gặp phải Mạnh Hiểu Đông, cảm thấy thế nào? Cũng bình thường. Hai ngày nay, người nhà tôi nói mãi về cậu. Nói gì thế? Dì tôi khá cứng nhắc, không khác ông Hạ là bao. Cái gì mà thắng làm vua, thua làm giặc,

    Không áp dụng được với dì ấy. Rất bình thường mà. Dù sao cũng không thể vì bây giờ xếp hạng thế giới của tôi cao rồi, đã tạo dựng được tên tuổi rồi, mà đột nhiên thay đổi cái nhìn về tôi. Cho rằng thành công rồi thì sẽ thành một người tốt.

    Đến tôi cũng không tin cái này. Tôi tin ở trên đấu trường, kẻ thắng làm vua, nhưng không thích mấy kiểu đó ở ngoài xã hội. Giống tôi. Muốn mọi người thay đổi cái nhìn về mình, dựa vào lời hay thì chẳng có ích gì. Người thông minh sẽ quan sát

    Người bên cạnh hành động thế nào, chứ sẽ không nghe cách người ta nói. Cậu hiểu là tốt. Khi tôi tái xuất thi đấu trận đấu đầu tiên, không quen biết bất cứ ai ở hậu trường. Lúc đó muốn tìm một người để nói chuyện

    Thì người đầu tiên nghĩ tới là Tiểu Quả. Gọi cho cô ấy, nhưng không nói cho cô ấy đang ở đâu. Chỉ nói là… chắc anh vẫn muốn thi đấu. Lúc đó cô ấy rất vui mừng. Tôi liền nói với cô ấy, nếu không đạt được thành tích

    Thì sau này sẽ rất phiền phức đó. Anh đoán xem cô ấy bảo sao? Bảo sao? Cô ấy nói… lúc theo đuổi cô ấy, tôi chỉ là một học sinh nghèo, cô ấy cũng chưa có thành tích gì cả. Chúng tôi có cùng tệ đi chăng nữa

    Thì cũng không thể tệ hơn lúc đó được. Cuối cùng cô ấy còn nói, điểm xếp hạng thế giới của cô ấy đã đạt tới hạng ba rồi. Có tệ hơn nữa thì tôi cũng là bạn trai của hạt giống số ba thế giới. Em gái tôi là một bảo bối.

    Gặp được cô ấy là phúc của cậu. Không ngờ trận đầu tiên lại là đấu với cậu. Anh Lục, cố lên. Tiểu Lục, cậu cũng cố lên nhé. Cố lên. Đi thôi. Cảm ơn. Cược nào. Đoán xem anh Lục nào thắng, anh Lục của Bắc Thành hay của thành phố Đông Tân?

    Tỷ số bây giờ thế nào rồi? Còn chưa bắt đầu nữa. Có muốn cùng xem không? Chị qua đây ngồi đi. Được. Trận đấu này tôi muốn xem từ lâu rồi. Buổi sáng đi vội quá, không cầm theo điện thoại. Chắc là sắp bắt đầu rồi. Bắt đầu ngay thôi. Trận đấu hôm nay sẽ có tổng cộng sáu tuyển thủ Trung Quốc vào vòng trong. Hoan nghênh Mạnh Hiểu Đông. Kính mời. Hai tuyển thủ đã đến bàn đấu chính chuẩn bị trận đấu rồi. Tôi tin rằng mọi người rất quen thuộc với hai vị tuyển thủ Trung Quốc này. Đúng vậy. Mạnh Hiểu Đông đã mang về rất nhiều vinh quang cho Trung Quốc.

    Còn Lâm Diệc Dương trước đây tất nhiên cũng từng có một năm gặt hái rất nhiều thắng lợi. Hai tuyển thủ Trung Quốc gặp nhau ngay tại vòng đấu chính thức đầu tiên nên từ trước trận đấu đã thu hút được sự quan tâm của rất nhiều người. Mọi người vui lòng không di chuyển trong lúc cuộc thi diễn ra. Đồng thời, xin vui lòng để điện thoại của quý vị ở chế độ im lặng. Trong lúc mọi người chụp ảnh cũng xin đừng bật đèn flash. Trận đấu của chúng tôi sắp bắt đầu.

    Chúc bạn xem trận đấu vui vẻ. Lâm Diệc Dương, hôm nay thầy cậu cũng tới. Cậu ấy nói với nó tôi đến. Chắc vậy. Nào, quay phim, hãy hướng máy quay về phía khán đài của chúng ta. Trong ống kính hiện giờ Và còn cả Giang Dương, người sắp thi đấu trận tiếp theo. Được rồi. Các khán giả thân mến, với sự quan tâm và kỳ vọng của mọi người, cuộc thi của chúng tôi xin chính thức bắt đầu. – Xem tivi. – (là học trò cuối của Hạ Văn Phong.) – (cậu sẽ phấn đấu giành được) – Địa vị Giang Dương và Mạnh Hiểu Đông – (thành tích xuất sắc.) – sắp không giữ được rồi. Người này vừa có tính toán, lại vừa có tài năng. Lần hạ mình này nhận được không ít thiện cảm.

    Người này là một cục nam châm hút tiền. Vừa trở lại đã càn quét tiền thưởng. Người ta là vì tiền thưởng mà. Thi đấu biết bao cuộc thi ở nước ngoài tiền thưởng thực sự không ít đâu. 9-ball vốn phát triển mạnh ở châu Á. Ở đây mới có nhiều cao thủ.

    Cậu ấy muốn đấu cũng chờ không tới lượt đâu. Là gương mặt sáng giá mới của năm nay. Thành tích ở Hàng Châu khá tốt, giành quán quân đó. Cậu còn nhớ cậu ấy không? Được rồi, mọi người. Chiều nay bắt đầu thi đối kháng, vẫn là nam nữ đối kháng. Lâm Lâm.

    Lâm Lâm. Huấn luyện viên Lâm. Sao thế? Không có gì. Vừa hay tôi đang có thuốc mà cô cần, tôi cho người đem đến ký túc xá của cô rồi. Cảm ơn. Vậy tôi đi trước nhé. Nói được rồi. Chuyện là… Buổi thi đối kháng chiều nay có thể

    Tự chọn đối thủ được không ạ? Muốn đấu với ai? Nếu tôi đấu một trận với Lâm Diệc Dương, anh ta thực sự không đánh lại tôi đâu. Không phải vì tiền sao? Cậu đưa tiền thì chắc chắn thắng được thôi. Vừa đúng lúc sáng nay cậu ấy vừa nói với tôi

    Đối thủ hai hôm trước yếu quá, muốn tìm một đối thủ ngang tầm cậu ta. Bình thường do nam nữ khác nhau, nên cũng chỉ có lúc luyện tập mới có thể cọ xát một chút. Tin em đó, cố lên. Cô đánh trước. Đối thủ của Ân Quả

    Là tuyển thủ xuất sắc nhất trong lứa tuyển thủ lần này. Ân Quả của chúng tôi cũng là á quân của giải Vô địch Thế giới năm ngoái, quán quân chặng Hàng Châu còn là đối tượng được đội tuyển quốc gia chú trọng bồi dưỡng. Hoàn toàn không kém hơn cậu ta.

    Tân vương đấu với tân vương. Cú đánh thẳng này được lắm. Còn đặc sắc hơn thi đấu nữa. Tám mươi. Được. Chín mươi sáu. Hay. Một trăm linh năm. Đỉnh lắm. Năm ngoái tôi đã đấu với Lâm Diệc Dương ở Hull. Tôi đã thua. Thành tích của anh ấy không phải nói bằng miệng mà là bằng cái này. Trên sàn đấu chúng ta chỉ nói chuyện bằng cái này, đúng chứ? ♪Hít thở sâu, giờ phút này tập trung lắng nghe♪

    ♪Cả vũ trụ phía sau đều đang thì thầm♪ ♪Sôi nổi cổ vũ cho tôi♪ ♪Tôi phải thắng♪ ♪Bình tĩnh vui mừng, dễ dàng vượt qua ván này♪ ♪Mọi ánh mắt xung quanh đều đang lặng lẽ khen ngợi♪ ♪Chỉ một câu cố lên ngắn ngủi♪ ♪Bạn làm được♪ ♪Bạn làm được♪

    ♪Mỗi ngày trong cuộc sống của tôi ở quá khứ♪ ♪Đều đang đợi giờ phút này♪ ♪Như bầu trời chuẩn bị cho một vì sao băng♪ Một trăm hai mươi. ♪Nhìn thấy ánh mắt người, cam tâm tình nguyện được thắp sáng♪ Một trăm hai mươi hai. ♪Đều sẽ tiếp tục giờ phút này♪

    ♪Như bầu trời quang đãng để nhường chỗ cho đám mây♪ ♪Cuối cùng cũng từ biệt âu sầu♪ ♪Rèn giũa cho tỏa sáng rồi nở rộ♪ Một trăm hai mươi lăm. ♪Hít thở sâu, giờ phút này tập trung lắng nghe♪ Một trăm hai mươi chín. ♪Cả vũ trụ phía sau đều đang thì thầm♪

    ♪Sôi nổi cổ vũ cho tôi♪ ♪Tôi phải thắng♪ ♪Bình tĩnh vui mừng, dễ dàng vượt qua ván này♪ ♪Mọi ánh mắt xung quanh đều đang lặng lẽ khen ngợi♪ ♪Chỉ một câu cố lên ngắn ngủi♪ ♪Bạn làm được♪ ♪Bạn làm được♪ ♪Mỗi ngày trong cuộc sống của tôi ở quá khứ♪

    ♪Đều đang đợi giờ phút này♪ ♪Như bầu trời chuẩn bị cho một vì sao băng♪ Một trăm ba mươi tư. ♪Nhìn thấy ánh mắt người, cam tâm tình nguyện được thắp sáng♪ ♪Mỗi ngày trong cuộc sống của tôi ở tương lai♪ ♪Đều sẽ tiếp tục giờ phút này♪

    ♪Như bầu trời quang đãng để nhường chỗ cho đám mây♪ Chúc mừng Lâm Diệc Dương chiến thắng ván này với số điểm tối đa một trăm bốn mươi bảy điểm. Đúng vậy, vào ngày đầu tiên của vòng đấu chính giải Open trên đất nước của mình, thành viên sân nhà

    Đã giành số điểm 147. Chúc mừng. Tôi nghĩ vinh dự này không chỉ thuộc về Lâm Diệc Dương mà còn thuộc về quân đoàn Trung Quốc. Đúng vậy. Cảm ơn Lâm Diệc Dương, Mạnh Hiểu Đông. Ông cụ lớn tuổi rồi, chắc là không ngồi được lâu như vậy.

    … trận đấu đặc sắc tuyệt vời. Hơn nữa mọi người phải biết trong cả lịch sử snooker, – gậy 147 điểm… – Chúc mừng. Cảm ơn. … chỉ có hơn 100 lần. Hơn nữa lần nào cũng được Liên đoàn Billiard thế giới ghi vào hồ sơ.

    Vậy chúng ta phải chúc mừng Lâm Diệc Dương, chúc mừng cậu ấy. Chúc mừng. Thầy nói cậu chơi hay lắm. Thầy đâu? Vẫn đang đợi cậu. Sợ rồi, không dám ra ngoài à? Tôi nói câu này có thể sẽ khó nghe, cậu đừng để bụng nhé. Thầy cậu đã ngoài 70 rồi, nếu cứ phải đợi đến khi có thành tích mới quay về,

    Cậu không sợ không kịp gặp nhau sao? Đi thôi. Bố, đến rồi. Tiểu Lục. Tiểu Lục. Tiểu Lục. Tiểu Lục. Đã cao thế này rồi. Tiểu Lục. Bao nhiêu năm không thấy em rồi. Tay cũng lớn hơn rồi. Thầy không nắm nổi nữa. Bên ngoài trời âm u mà thầy còn đến xem trận đấu. Lỡ mà mưa thì bất tiện lắm.

    Lần sau… Đến trận đấu lần tới của em, em sẽ gọi cho thầy trước. Chúng ta xem ở nhà. Xem ở nhà được đấy. Thầy à, em thu xếp một chút. Em đưa thầy về nhà. Về nhà. Về nhà. Về nhà. Em còn nhớ lúc em ở kia không? Nhớ ạ. Em xem,

    Không hề thay đổi. Bà nó. Bà nó à, bà xem ai đến này. Tiểu Lục. Cô ạ. Còn nhớ cô à? Đương nhiên nhớ rồi ạ. Lớn rồi. Khi vừa rời khỏi thành phố Đông Tân em còn nhỏ lắm. Tốt quá rồi. Lớn thế này rồi. Hôm nay vui,

    Không nói chuyện quá khứ. Hôm nay thầy em nói em nhất định sẽ thắng, ông ấy bảo cô chuẩn bị cả mâm toàn món em thích ăn, ngay cả món thịt sợi xào ớt xanh em thích ăn nhất cũng là do ông ấy gọi, ông ấy nhớ cả đấy. Đúng. Tốt quá rồi.

    Mau. Mau vào nhà, mau vào nhà. Mau vào nhà cả đi. Nào. Nào. Được. ♪Phí hoài cả một mùa đông♪ ♪Nguệch ngoạc nên kỳ nghỉ của đôi ta♪ ♪Lên núi ngắm mây, xuống biển đi dạo♪ ♪Đuổi theo mặt trời mọc và lặn♪ ♪Phí hoài một khoảng thời gian♪

    ♪Dành ra một mùa thuộc về đời người♪ ♪Gọi tên anh trong gió, hồi tưởng trong giấc mơ♪ ♪Hà hơi lên lớp cửa kính♪ ♪Em biết tất cả mọi thứ sẽ tan biến♪ ♪Giống như bãi cát bị sóng biển cuốn trôi♪ ♪Bất ngờ và nuối tiếc đều sẽ biến mất không dấu vết♪

    ♪Nhìn thấy trong tim em đóa hoa diên vĩ rực rỡ♪ ♪Em biết dù sao mọi thứ cũng sẽ đổi thay♪ ♪Nhân lúc mùa hạ được thời gian điểm tô thật đẹp đẽ♪ ♪Kích động và vui buồn, gương mặt mỉm cười đầy mồ hôi♪ ♪Nhưng trong tình yêu, em luôn có anh ở bên♪

    ♪Ngọt ngào và đắng cay dâng tràn giữa môi và răng♪ ♪Vẫn đợi chờ ngày kỳ tích xuất hiện♪ ♪Nước mắt và nụ cười đều có sự ngọt ngào và chua xót♪ ♪Mong muốn biết bao sẽ kết thúc vào ngày này♪ ♪Vào ngày này♪