[VIETSUB] Quyến Luyến Hồng Trần – Tập 08 | Cổ Lực Na Trát & Từ Khai Sính | WeTV

    ♪Tương lai là con quay không ngừng nghỉ♪ ♪Mài giũa theo thời gian♪ ♪Theo bước chân em đi♪ ♪Gặp khó khăn cũng có thể kéo dây khóa♪ ♪Muốn đi đến chân trời nào♪ ♪Trước nay chưa từng bối rối♪ ♪Khi em nhận ra điều tuyệt vời xảy đến♪ ♪Vững tin và không né tránh♪

    ♪Ánh mắt anh sáng trong biết bao♪ ♪Tựa như những vì sao, đón trọn sự mênh mông♪ ♪Tình yêu khơi dậy những tia pháo♪ ♪Thắp sáng cả trời đêm vùng cực♪ ♪Không lặng thinh dưới ánh hào quang rực rỡ♪ ♪Em nghe thấy nhịp đập của anh♪ ♪Dù cho màn đêm sẽ biến sắc♪

    ♪Tình yêu sao có thể lướt qua trong im lặng?♪ ♪Đường nét dưới ánh hào quang rực rỡ♪ ♪Đưa tới hơi ấm lòng bàn tay♪ ♪Không có lý do gì để không giữ chặt♪ ♪Em muốn anh bầu bạn ở bên♪ ♪Đến hết quãng đời còn lại♪ =Quyến Luyến Hồng Trần= =Tập 8= Anh ơi, đổ đầy bình xăng 95 nhé. Cậu đi đi, tôi không đi đâu. Được. Này, uống nước đi. Tôi nghĩ là sẽ đến được trước khi trời tối. Được rồi. Họ đổ xăng xong rồi. Đi thôi. Đi. Nhìn trời có lẽ sắp mưa rồi. Chắc còn phải lái xe hơn một tiếng nữa. Cố gắng nhanh nhất có thể đi. Được. Đá lở nhiều quá.

    Các xe đi sau chú ý. Tình hình đường phía trước không tốt. Rõ. Từ từ thôi. Đen thật đấy. Gặp đúng phải lúc thời tiết xấu. Mưa này không tạnh ngay được đâu. Thời gian bảo quản vắc xin không lâu được như vậy. Cố gắng nhanh lên. Nhân lúc đường còn đi được, mau đưa vắc xin đến nơi. Được. Có chuyện gì thế?

    Có chuyện gì thế? Phía trước có đá lở chặn mất đường rồi. Làm sao đây? Mọi người dừng xe lại. Chúng ta xuống xem sao. Rõ. Xe không đi qua được, phải làm sao đây? Còn cách thôn bao xa? Tôi vừa xem, chắc còn khoảng 15km nữa. Đi bộ đi. Đi bộ sao?

    Ở đây có đá lở, trời lại mưa to như vậy, liệu có nguy hiểm quá không? Chúng ta làm nghề gì? Đã đến đây rồi, chẳng lẽ lại từ bỏ sao? Được. Mọi người, Mọi người, đi thôi. Ai làm nhiệm vụ của người nấy. Để tôi, nào, đưa tôi cái này. Để tôi. Còn ai chưa có không? Để tôi giúp cô. Không cần đâu, cảm ơn. Cái này không cần mang đâu, mang theo đồ nhẹ thôi.

    Mặc dù vắc xin thủy đậu được dung nạp tương đối tốt, nhưng chúng ta vẫn phải chuẩn bị tốt. Nếu sau khi tiêm vắc xin xuất hiện bất cứ phản ứng xấu nào thì đây đều là thuốc để cứu chữa. Được, đi thôi. Đi. Đợi một chút.

    – Được rồi. – Tôi đóng cúc giúp cô. Được. Nhìn anh chăm chú thế. Đội trưởng Tô, bây giờ không phải lúc để tự luyến đâu. Anh chỉ nói sự thật thôi. Thân là đương sự, tôi có quyền bác bỏ cáo buộc của anh. Trời mưa đường núi khó đi,

    Lần sau phải chú ý đó. Cảm ơn. Mọi người, con đường vào thôn duy nhất hiện giờ đã bị chặn rồi. Nơi này còn cách thôn khoảng 15km, chúng ta chỉ có thể đi bộ để vận chuyển vào thôi. Mọi người nhất định phải chú ý an toàn,

    Đừng để tụt lại phía sau đoàn. Đảm bảo an toàn cho bản thân và cho vắc xin. Tôi mong mọi người có thể đạt tốc độ nhanh hơn cả lúc huấn luyện, đưa vắc xin đến thôn an toàn và đúng giờ. Rõ chưa? Rõ. Xuất phát. Cố lên nào. Sắp đến nơi rồi.

    Là đội cứu hộ Cực Dạ phải không? Phải. Xin lỗi, chúng tôi đến hơi muộn. Trời mưa to quá, đường bị chặn rồi. Vất vả quá. Nào, mau vào thôn đi. Nào, vào thôn đi, nào. Đi. Đội trưởng Tô. Đội trưởng Tô. Chào buổi sáng trưởng thôn. Chào. Cậu dậy sớm thế.

    Không ngủ thêm chút sao? Tôi quen rồi. Mau ăn chút đi. Cho bọn tôi à? Đúng vậy. Cảm ơn. Nhiều thế ạ, chú khách sáo quá. Vắc xin được xử lý thế nào rồi? Tôi đã liên lạc với cơ quan y tế, hôm nay có thể bắt đầu tiêm phòng lần lượt rồi.

    Yên tâm đi. Vậy thì tốt. Đội trưởng Tô, các cậu không biết đó thôi, trong thôn chúng tôi còn có một bộ phận người già sống trong thôn cũ trên núi. Bình thường họ rất ít khi đi ra ngoài. Bảo họ xuống núi tiêm vắc xin còn khó hơn lên trời.

    Thế ý của chú là… Cậu xem có thể phiền bác sĩ của đội cậu cùng với bác sĩ của Sở Y tế mang theo một ít vắc xin vào trong núi, vào thôn cũ để tiêm phòng cho họ, được không? Khoảng bao nhiêu người ạ? Mười mấy người gì đó.

    Được, để tôi sắp xếp. Vậy thì vất vả cho cậu quá. Để tôi đi nói với Lão Trần một tiếng. Ăn luôn cho nóng nhé. Cảm ơn. Toi rồi. Sao thế? Cô thấy khó chịu ở đâu à? Tôi đến tháng rồi. Mọi người có băng vệ sinh không? Làm hết hồn.

    Tôi không có. Không có. Này, tampon. Tampon à? Tôi còn chưa có bạn trai. Mấy lời đồn đó chỉ là phiến diện thôi, nó không làm cô bị thương đâu. Đừng sợ, cô thử đi. Hay là cô đi tìm mấy cô gái trong thôn xem có ai dùng loại thông thường không?

    Thế thì ngại lắm. Tôi thấy tò mò thật đấy. Bình thường khi ở nơi công cộng, lúc cầm băng vệ sinh vào nhà vệ sinh, các cô cũng vô thức giấu nó đi à? Hoặc là bỏ vào một cái túi nhỏ chuyên dụng. Nhưng kinh nguyệt là một chuyện

    Rất bình thường với phụ nữ mà. Tại sao phải ngại chứ? Chính nỗi xấu hổ kinh nguyệt bấy lâu nay của chúng ta biến hiện tượng sinh lý bình thường của phụ nữ thành một điều cấm kỵ. Hôm nay tôi đến tháng, tôi dùng tampon, tôi vẫn có thể vận động mạnh,

    Chẳng có gì ghê gớm cả. Chúng ta có thể nói về nó một cách cởi mở và bình thường hơn. Dùng đi. Thật sự không bị khó chịu chứ? Thật sự không đâu, tiện lắm. Tin tôi đi. Thôi được. Nếu chị Tinh Thần dùng rồi thì tôi cũng thử xem. Sao thế?

    Còn một nhiệm vụ nữa cần hai chúng ta đi. Được. Chỉ có ba chúng ta sao? Những người khác không đi cùng chúng ta à? Việc tiêm phòng đúng là đơn giản nhưng lỡ xảy ra vấn đề gì thì vẫn cần phải cấp cứu. Bác sĩ Tống,

    Chỗ chúng tôi điều kiện có hạn, đây cũng là cách cuối cùng rồi. Chỉ đành phiền hai người lên núi cùng tôi thôi. Được. Vậy chúng ta đi nhanh giải quyết nhanh. Được. Mệt không? Quá trình rất vất vả nhưng kết quả rất tốt. Không mệt. Không hay rồi. Sao thế?

    Không hay rồi, ngất rồi, đứa bé ngất rồi. Ngất rồi. Cháu ơi. Bà ơi, bà đừng lo. Để bác sĩ khám. Nhịp tim rất chậm, hầu như không thấy mạch đập. Có thể là rối loạn nhịp tim. Bác sĩ Trần, chuẩn bị tiêm thuốc trợ tim. Chưa bao giờ… gặp tình trạng này.

    Sao lại thế này? Nghe tôi đi, không sai đâu. Đi lấy atropine đi. Được. Bác sĩ, có nghiêm trọng không? Thuốc đây. Giữ chặt nhé. Ấn giúp tôi. Không được. Chuẩn bị hồi sức tim phổi. Chúng ta đổi cho nhau đi. Hô hấp nhân tạo. Nào, ấn giúp tôi.

    Có rồi, có hơi thở rồi. Có rồi. Bạn nhỏ. Sao rồi bạn nhỏ? Bạn nhỏ, có khó chịu không? Cấp cứu kết thúc. Mau đưa cháu bé xuống viện bên dưới. Được. Cảm ơn. Cảm ơn. Anh Lưu đến rồi à? Vất vả rồi. Thật ngại với hai người quá. Sao thế?

    Hai người phải ở tạm trong thôn một đêm rồi. Đường xuống núi sạt lở hết, đang được sửa rồi. May mà đưa được đứa bé xuống rồi. Đưa được đứa bé xuống là tốt rồi. Thời gian gấp gáp nên chỉ chuẩn bị được một phòng. Hai vợ chồng ở tạm một đêm nhé.

    Vợ chồng? Không bà ơi, bà hiểu lầm rồi. Bọn cháu không phải vợ chồng. Không còn phòng nào khác sao ạ? Có thì có nhưng vẫn chưa dọn được. Không sao đâu bà ơi. Một phòng là được rồi ạ. Bọn cháu đi làm nhiệm vụ cũng không cần cầu kỳ quá.

    Hôm nay đúng là gặp được hai quý nhân. Cảm ơn hai đứa đã cứu cháu của bà. Dị ứng vắc xin có tỷ lệ rất thấp, may mà không có vấn đề gì lớn. Hai đứa nghỉ ngơi trước đi, bà đi chuẩn bị chút gì cho hai đứa ăn. Vâng thưa bà.

    Được rồi, hai đứa ngồi đi. Để tôi ra phụ giúp bà. Được. Bà ơi, để cháu giúp bà. Không cần đâu, vất vả như vậy rồi, bọn cháu cứ đi nghỉ đi. À đúng rồi, bà ơi, bà có quần áo để thay ở đây không ạ? Có. Lát nữa nấu mì xong

    Rồi bà đi tìm cho. Vâng ạ. Đây đều là quần áo bà làm cho con trai và con dâu, các cháu cứ mặc tạm đi. Nước này là anh đun sao? Em vất vả như vậy rồi, đi tắm nước nóng đi. Tốt quá rồi, cuối cùng cũng được tắm rửa.

    Nào, đây là mì bà nấu cho anh, anh ăn luôn đi cho nóng. Được, vậy anh ra ngoài ăn. Em tắm trước đi. Được. Sao vậy? Anh xin lỗi. Anh đừng vào đây. Xin lỗi. Xin lỗi, anh chưa nhìn thấy gì hết. Mày đi ra đây. Xin lỗi.

    Anh… anh thực sự chưa nhìn thấy gì hết. Vừa mới mượn được, không đẹp sao? Cũng được. Trước khi tôi tắm có để cho anh một thau nước, anh đi lau người đi. Cảm ơn nhé. Cũng vừa đấy chứ. Vậy sao? Nhìn cũng có khí chất của trai đẹp trong làng.

    Hoa khôi của làng, em cũng không kém cạnh. Bộ của tôi có không khí đón năm mới, đỏ rực vui vẻ. Không khí ở đây thật tuyệt. Đẹp quá đi. Cuối cùng em cũng cười rồi. Sao vậy? Từ sau ngày lễ kỷ niệm ở trường, anh cứ thấy em là lạ,

    Đã xảy ra chuyện gì sao? Có thể nói với anh. Vốn dĩ, tôi làm việc ở một bệnh viện tư nhân, người làm ngành y nhân từ, không nên theo đuổi chỉ tiêu gì cả. Nhưng đây không phải chuyện mà tôi có thể quyết định hay thay đổi được.

    Không cùng chí hướng thì không thể cùng đi, thế nên tôi đã nghỉ việc. Sau đó tôi thấy cửa hàng của Tiêu Ly sắp phá sản đến nơi rồi, tôi liền lấy số tiền tiết kiệm của mình góp vốn với cô ấy. Nếu đã làm thì phải làm cho tốt.

    Vốn dĩ kế hoạch của tôi là tiếp tục học tiến sĩ, nhưng vào ngày lễ kỷ niệm trường, giáo sư đại học đã nói với tôi, chuyên ngành mà tôi muốn học năm nay giáo sư không tuyển nữa vì lý do sức khỏe, thế nên tôi thấy rất đáng tiếc. Vậy sau này

    Em có dự định gì? Sau này vừa mở cửa hàng vừa ôn thi, hai việc đều tiếp tục làm. Hôm nay đến ngôi làng này tự nhiên làm sống dậy trong tôi cảm giác thành tựu đã lâu không có khi làm bác sĩ, cũng khiến tôi nhớ lại

    Ước mơ ban đầu khi tôi bắt đầu học y. Một người đi lâu trên một con đường, đúng là khó tránh sẽ quên mất tại sao lại bước những bước đầu tiên. Cảm ơn anh đã giúp tôi kiên định hơn về tất cả. Chúc mừng em đã tìm lại được chính mình.

    Sao lại bị dột thế này. Căn nhà này đã cũ rồi, sợ nhất là mưa rào liên miên. Trong nhà cũng không có ai sửa, đành lấy thau hứng nước. Không sao. Đợi lát nữa tạnh mưa cháu sẽ sửa cho bà. Được, cảm ơn cháu. Tôi giúp anh nhé,

    Lát nữa tôi giúp anh. Từ từ thôi. Em đưa cho anh xô vữa kia trước đi. Anh bám cho chắc trước đã. Yên tâm. Bị thương rồi này. Đi, đến bệnh viện thôi. Không sao, không cần đâu. Vết thương này rất dễ nhiễm vi khuẩn uốn ván đấy. Không đi cũng phải đi.

    Không cần tiêm uốn ván đâu, anh có thể từ chối không? Từ chối vô hiệu. Anh không tiêm đâu. Vết thương này không xử lý cẩn thận sẽ rất nghiêm trọng, nghe lời đi. Không sao, vết thương này anh về tự sát trùng là được rồi. Anh có biết người bị uốn ván sẽ chết như thế nào không? Anh muốn nằm liệt trên giường à?

    Tỷ lệ nhiễm uốn ván chỉ chiếm từ một đến hai phần trăm tỷ lệ phát bệnh. Lúc phát bệnh sẽ khó nuốt, khó thở, đại tiểu tiện mất kiểm soát, tim ngừng đập. Chúng ta đi thôi, không tiêm nữa. Anh ngồi xuống. Anh sợ tiêm à? Sao có thể chứ?

    Sao anh có thể sợ tiêm được chứ? Em đùa gì vậy? Anh có tiêm hay không? Lát nữa tôi còn phải đi buồng nữa. Tôi không tiêm. Anh ơi, nghe nói bọn họ muốn tiêm cho anh… Cô cũng ở đây à? Chị gái xinh đẹp ơi, chúng tôi có chút việc cần nói, hay là lát nữa chị quay lại. Vậy nhanh lên nhé. Vâng, không thành vấn đề. Anh ơi, nếu anh sợ tiêm, một đời anh minh của anh bị hủy hoại trong hôm nay thì phải làm sao?

    Thằng ranh này hôm nay lại dám chế giễu tôi hả? Anh… anh buông tôi ra. Cô ấy thấy anh mạnh bạo như thế cô ấy sẽ không thương xót anh nữa đâu. Bây giờ tôi thả cậu ra không phải cậu sẽ hiểu lầm tôi sao? Tiểu Châu. Đàn chị Tinh Thần.

    Sao chị lại rảnh rỗi đến đây? Lâu lắm chúng ta không gặp. Đúng rồi, tôi có chuyện muốn nhờ cô. Chị nói đi. Bệnh nhân đó là người nhà tôi, anh ấy không phối hợp để tiêm, nhưng cô cũng biết tôi có chứng chỉ ngành y mà. Được rồi.

    Anh… anh buông tôi ra. Chuẩn bị xong chưa? Bác sĩ Tống. Mời. Tôi… cậu… Em làm gì vậy? Tôi có thể làm gì chứ? Tất nhiên là tiêm cho anh rồi. Cho dù em là bác sĩ, em cũng nên tôn trọng mong muốn của bệnh nhân. Anh nói rồi, anh không tiêm đâu.

    Tôi không những là bác sĩ, mà còn một thân phận khác nữa. Thân phận gì cũng không được. Vậy sao? Người nhà bệnh nhân, như vậy cũng không được sao? Trong danh sách người nhà của anh chỉ còn một chỗ trống, lẽ nào em muốn bù vào đó?

    Vậy anh có muốn tiêm hay không? Nếu anh cứ như vậy tôi không tiêm được đâu. Cởi ra đi. Chưa gì đã chơi trò chơi trong phòng bệnh rồi sao? Được đấy, tên ranh này. Trò chơi gì cơ? (Phòng tiêm) Cô đến rồi sao? Lúc mấy người về

    Tinh Thần đã nói với tôi rồi, bảo tôi mang ít quần áo sang đây. Họ ở trong đấy làm gì vậy? Họ… Đừng. Cô không muốn xem kịch nữa sao? Muốn. Tiên nữ với đội trưởng đội cứu hộ, nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi. Cô nói gì cơ?

    Trong phim đều diễn như vậy mà. Tôi muốn xem phiên bản đời thật. Cô đã xem bao nhiêu phim truyền hình đầu độc trái tim thiếu nữ vậy? Có nhiều lắm đâu, cũng chỉ 180 bộ thôi. Anh đang làm gì vậy? Không phải… không phải em bảo anh cởi sao?

    Đây là tiêm uốn ván, tiêm vào cơ vai cũng được, anh có bị ngốc không vậy? Qua đây, ngồi xuống. Nhanh lên nào. Để… anh tự làm, anh tự làm. Đừng căng thẳng. Tôi sát trùng đây. Hóa ra anh sợ tiêm thật à? Đúng là anh sợ.

    Nhưng vì vị trí người nhà đó, anh có thể không sợ. Thật sao? Em làm nhanh lên đi. Vậy tôi tiêm đây. Tôi đếm đến ba. Ba. Còn một và hai đâu? Đừng cử động. Ấn chặt vào. Ấn cho chắc đấy. Vào sinh ra tử còn không sợ,

    Thế mà lại sợ mũi tiêm bé tí này. Anh cũng được đấy. Lẽ nào anh không thể có chút điểm yếu sao? Tất nhiên là được, nhưng điểm yếu này của anh có hơi buồn cười, nhưng cũng khá dễ thương đấy. Cô có thấy hai người họ rất hợp nhau không?

    Sau này cần bày mưu cứ đến tìm tôi. Được, không thành vấn đề. Vậy những gì vừa nãy em nói có tính không? Tôi đã nói gì? Người nhà ấy. Thì là kiểu người lúc anh bị bệnh có thể giúp anh ký tên. Lời của phụ nữ mà anh cũng tin à? Xem ra bác sĩ tiêm cho anh hồi nhỏ đã để lại cho anh không ít ám ảnh. Hôm nay thế nào? Vốn dĩ cũng không đau. À đúng rồi, bác sĩ Tống cũng lợi hại thật đấy, không những biết tiêm uốn ván, mà còn chữa được bệnh tâm lý của anh ấy.

    Cậu nhiều lời nữa xem, bây giờ tôi sẽ tiêm cho cậu một mũi cậu tin không? Bảo đảm giống nhau. Không ngờ Đội trưởng Tô lạnh lùng đẹp trai của chúng ta lại có phương diện này. Tôi thỉnh cầu hai vị nhất định phải giữ bí mật

    Chuyện mất mặt ngày hôm nay nhé. Vậy phải xem biểu hiện của anh ấy rồi. Nếu đã kiểm tra không vấn đề gì thì tôi và Tiêu Ly về trước đây. (Phòng lấy thuốc) Hai người có ở cùng nhau đâu. Anh đưa em về nhé. Tôi là người trưởng thành rồi, xin đấy.

    Thế anh cũng không yên tâm. Tinh Thần, cậu cầm lấy quần áo mà thay nhé. Tự dưng mình nhớ ra mình còn quên ít đồ ở phòng làm việc, mình phải quay lại lấy. Có vội không? Hôm nay tôi cũng lái xe, tôi đưa cô ấy đi. Tạm biệt. Đi thôi.

    Còn muốn tôi dìu anh à? Được. Đúng rồi, nhà cô ở đâu? Thả tôi ở ga tàu điện ngầm gần nhất là được. Buổi tối mà để một cô gái đẹp đi tàu điện ngầm một mình tôi sẽ lo lắng đó. Anh đưa tôi về mới khiến tôi lo lắng đó.

    Cô đang hơi vu khống tôi rồi đấy nhé. Đồ lót ở cửa hàng cô có những kiểu dáng nào? Anh muốn làm gì? Cô đừng hiểu lầm. Tôi hỏi hộ thằng bạn. Tôi còn tưởng anh định mua đấy. Tôi mua đồ đấy làm gì? Cô giới thiệu cho tôi vài kiểu dáng đi.

    Cửa hàng của tôi có nhiều kiểu lắm. Có hàng tơ lụa thật, có loại ren, muốn gì cũng có. Thế có kiểu nào trông dễ thương không? Dễ thương à? Tôi tìm xem. Có đấy. Vậy đi, để tôi lấy cho anh một chiếc túi may mắn. Được. Xin lỗi nhé. Không sao. Xong rồi. Chụp ảnh bất cứ lúc nào, hoàn thành nhiệm vụ. Anh làm gì vậy? Lái xe không tuân thủ luật khiến người thân rơi nước mắt. Lát nữa đưa cô về xong tôi còn phải đi đón một người. Hôm nay mệt quá đi mất. Ai thế? Một người khó hầu hạ nhất trên thế giới này. Trai hay gái? Gái. Cô đừng hiểu lầm. Cô ấy lớn lên cùng tôi và Thanh Triệt,

    Chúng tôi coi cô ấy như em gái thôi. Tôi không hiểu lầm, anh đừng nghĩ nhiều. Đó cô xem, nghĩ linh tinh rồi phải không? Cô đừng nghĩ như thế thật mà. Cô ấy thật sự là em gái của bọn tôi. Tôi buồn ngủ rồi, anh lái xe cẩn thận.

    Thế… thế… nhà cô ở đâu? Cô còn chưa bảo tôi mà. Cứ đi thẳng là được. Nhìn lâu không sợ nóng trong người à? Chỉ muốn ở bên em thêm một lúc thôi. Dẻo miệng quá nhỉ. Anh hơi bất thường đó, có phải sốt rồi không? Sốt thật à? Không phải chứ? Thật đó. Đi theo tôi. Trong nhà có thuốc hạ sốt. Anh không sao, không sao.

    Anh có sốt 40 độ cũng tự lái xe về được. Nhà anh có thuốc à? Không. Xuống xe. Vào đi. Đi tạm đi. Không có dép nam đâu. Đi đi. Anh ngồi tự nhiên nhé. Anh thay cái này đi, nếu không sẽ nhiễm trùng vết thương.

    Còn nữa, anh tự đo nhiệt độ trước đi, tôi đi lấy thuốc cho anh. Cảm ơn. Thuốc này một lần uống bốn viên. Anh còn thấy khó chịu chỗ nào không? Ngủ nhanh thế. Từ khi hai chúng ta gặp nhau hình như chưa bao giờ gặp chuyện gì tốt. Trong rừng trên núi,

    Trong thôn. Trông đẹp trai thật đấy. Giả vờ ngủ ở chỗ tôi, tội không thể tha thứ. Không giả vờ nữa à? Nói chuyện với anh đi. Nói chuyện cũng được nhưng anh phải uống thuốc trước đã. Thương tình anh đang bị sốt, tôi sẽ nói chuyện với anh một lúc.

    Có nói chuyện không? Không là tôi đi đấy. Anh… anh có một người bạn, cậu ấy đang theo đuổi một cô gái. Bình thường hai người họ rất tốt, rất vui, rất hòa hợp. Nhưng có lúc đột nhiên lại trở nên rất xa cách. Thế nên cậu ấy rất muốn biết rõ

    Rốt cuộc cô gái đó nghĩ thế nào? Thế anh có muốn biết điều phụ nữ quan tâm nhất là gì không? Một cô gái trưởng thành ghét nhất là luôn mập mờ. Điều mà con gái muốn là được sở hữu một cách rõ ràng. Thế nên

    Bây giờ anh có thể có được em rồi. Đúng là đồ ngốc. ♪Khoảnh khắc ấy♪ ♪Như hòa chung nhịp đập trái tim♪ ♪Bất giác♪ ♪Đã dừng chân trong tầm mắt anh♪ ♪Và thế giới♪ ♪Nở nụ cười vì ai♪ ♪Sự dịu dàng của anh giống như ánh sáng vào đêm vùng cực♪

    ♪Noi theo hướng anh đi, tràn đầy những mộng tưởng♪ ♪Ngày tháng trở nên đằng đẵng, thế giới rơi vào quên lãng♪ ♪Muốn xác nhận liệu anh có giống như em♪ ♪Xin đừng né tránh, hãy đến gần hơn chút♪ ♪Dù xa xôi đến đâu cũng phải dũng cảm tiến bước về phía trước♪

    ♪Phải lòng anh♪ ♪Nhớ khi anh nắm lấy bàn tay trong đêm tối♪ ♪Nhớ thời điểm em bất lực nhất♪ ♪Anh vẫn dịu dàng như xưa♪ ♪Không thể thoát khỏi lời nguyền, vương vấn trong tim♪ ♪Em yêu anh♪ ♪Nhớ khi anh đưa em dạo chơi trong biển mây♪

    ♪Nhớ khi anh bên em sớm sớm chiều chiều♪ ♪Muốn bất chấp mọi thứ để nói câu♪ ♪Em yêu anh♪ ♪Phải lòng anh♪ ♪Nhớ khi anh nắm lấy bàn tay trong đêm tối♪ ♪Nhớ thời điểm em bất lực nhất♪ ♪Anh vẫn dịu dàng như xưa♪

    ♪Không thể thoát khỏi lời nguyền, vương vấn trong tim♪ ♪Em yêu anh♪ ♪Nhớ khi anh đưa em dạo chơi trong biển mây♪ ♪Nhớ khi anh bên em sớm sớm chiều chiều♪ ♪Muốn bất chấp mọi thứ để nói câu♪ ♪Em yêu anh♪