[VIETSUB] Phồn Thành Chi Hạ – Tập 1 | Bạch Vũ Phàm & Ninh Lý | WeTV

    Là bên đó. Tam Canh, chúng ta qua đó xem đi. Sư phụ. Tống điển sử, Lãnh bổ đầu gặp chuyện rồi. Bên trên có chữ. =Phồn Thành Chi Hạ= =Tập 1= Người chết thực sự là bổ đầu Lãnh Vô Tật sao? Bẩm lão gia, đúng là thế. Trùm lên trước đã. Ngỗ tác, [*Khám nghiệm tử thi] có kết quả khám nghiệm tử thi chưa? (Phòng để xác) Bẩm lão gia, trên cổ Lãnh bổ đầu

    Có vết siết rõ ràng, xương cổ cũng bị bẻ gãy. Tiểu nhân suy đoán là treo cổ mà chết, bị hung thủ dùng thanh gỗ này xuyên qua cơ thể rồi đắp một ít rơm rạ bên ngoài thi thể làm thành người rơm đứng giữa cánh đồng.

    Tên hung thủ này đúng là điên rồi. Một cái… thanh gỗ dài thế này không hay gặp đâu. Đây chắc là một thanh nâng kiệu. Sao lại đoán vậy? Thanh gỗ này làm từ gỗ dâu. Ngươi còn hiểu về gỗ à? Tiểu nhân không hiểu. Chỉ là

    Tiểu nhân vừa đối chiếu tám loại gỗ thì mới xác nhận là gỗ dâu. Độ cứng và dẻo dai của gỗ dâu rất cao, vậy nên phần lớn thanh nâng kiệu đều làm từ gỗ dâu. Thêm vào đó, dựa vào độ dài, độ dày thì

    Tiểu nhân kết luận nó là thanh nâng kiệu. Thanh nâng kiệu? Vậy hung thủ là một người khiêng kiệu à? Lão gia, theo tiểu nhân nghĩ thì hung thủ không giống người khiêng kiệu lắm. Người khiêng kiệu đều là người thô kệch không biết chữ. Nhưng trên thanh gỗ này

    Có khắc một câu văn ngôn. Còn có chữ à? Lão gia, ở đây. Chỗ này. Con đường của ta trước sau như một. Khổng Tử nói, mọi người biết không, con đường của ta trước sau như một. Hung thủ lại biết dùng điển tích. Như vậy thì,

    Không những không giống người khiêng kiệu mà cũng không giống các tên trộm Lãnh bổ đầu từng bắt tìm tới trả thù. Tạ sư gia nói đúng. Đám trộm đó phần lớn đều không học hành gì. Ngươi… Ngươi tên là gì? Tiểu nhân là Khúc Tam Canh, nha dịch của Khoái Ban.

    Ta nhớ ra rồi. Ngươi là đồ đệ của Lãnh bổ đầu. Đúng vậy. Ngươi có được học hành không? Tiểu nhân từng học ở trường tư thục một năm. Vậy có từng nghe tới câu này chưa? Tiểu nhân không biết. Ngươi thì sao? Bẩm lão gia,

    Tiểu nhân cũng chưa nghe câu này bao giờ. Nhưng tiểu nhân biết ý nghĩa của nó là gì. Ngươi nói xem là ý gì. Con đường ta đi thẳng tắp, cái thanh gỗ này dựng Lãnh bổ đầu thẳng tắp lên rồi còn gì? Ngươi thông minh đấy. Lão gia quá khen rồi.

    Lẽ nào hung thủ là người có học sao? Các ngươi nói thử xem phải điều tra vụ án này từ đâu? Tống điển sử. Ông có ý tưởng gì? Lão gia, tại hạ nghĩ là trong huyện thành Đố, những người có thể trích dẫn câu này chắc cũng có hạn. Tạ sư gia. Trong huyện Đố có bao nhiêu đồng sinh, tú tài? Lão gia, ngài vừa mới nhậm chức, tiểu nhân theo ngài tới nơi này

    Mới được hai tháng. Bỗng… dưng hỏi tới thì… Ngươi cứ ước chừng xem nào. Cỡ 50 người không? Thế thì chắc chắn không chỉ vậy. Huyện Đố có truyền thống hiếu học lâu đời, văn chương sôi nổi, cả đồng sinh với tú tài thì ít nhất cũng phải bốn, năm trăm người.

    Bốn, năm trăm người ư? Bắt hết, thẩm vấn từng người một. Xin lão gia suy nghĩ lại. Điều này trái luật. Ta cũng biết là trái luật, nhưng vụ án này ly kỳ quá. Sư gia có cách gì hợp pháp không? Việc này… Lão gia, theo tiểu nhân thấy

    Thì chúng ta cứ báo lên phủ trước đi, xin chỉ thị từ phủ nha. Có lý. Chúng ta chờ lệnh từ phủ nha là được. Đi nào sư gia, đi viết công văn. Lão gia đợi đã. Bây giờ Khoái Ban không có bổ đầu, theo thông lệ

    Thì phải để Dịch ban đầu của Tạo Ban quản lý Khoái Ban. Ngươi cứ tự cân nhắc. Ta ở đây thêm lúc nữa. Sư phụ. Hai ngươi ai ra tay trước? Ai ra tay trước? – Hắn. – Con. Trương lão tam, ngươi nói trước đi. Vâng, Lãnh lão đại. Mấy hôm trước,

    Ta bắt được một tên lưu manh trên phố. Lưu manh? Ngươi bắt hắn vì vụ án nào? Cố ý gây rối, ẩu đả với quan sai. Sao nào? Trương lão tam, ngươi nói tiếp đi. Vốn cũng không có chuyện gì, chỉ nhốt vài ngày thôi. Thế mà không hiểu sao

    Hôm nay Tam Canh lại tự ý thả người. May mà ta tới kịp. Đương nhiên ta không thể nghe theo hắn. Thế là hắn liền ra tay. Tam Canh, con còn gì để nói? Hắn mắng con nên con mới ra tay. Ngươi mắng ta trước. Rõ ràng là ngươi mắng ta trước.

    Cầm lấy. Mang đi khám vết thương. Ta sẽ bắt Tam Canh cho ngươi một lời giải thích. Lãnh lão đại, cần gì phải thế? Chỉ là chút vết thương ngoài da thôi. Bảo ngươi cầm thì cứ cầm đi. Đa tạ Lãnh lão đại. Con nói xem, con ra tay trước

    Mà còn bị hắn đấm một cái à? Ta xem nào. Ngoài mặt ra thì còn chỗ nào bị thương nữa? Cũng không có gì. Chỉ là hình như bị trật khớp cánh tay rồi. Trật khớp rồi? Do sư phụ làm. Lần này Trương lão tam rất thất đức. Nói ta nghe xem nào.

    Hắn bắt đứa con trai của một góa phụ, hắn được lợi từ người khác mà còn giành nhà của góa phụ kia. Bắt con trai của góa phụ, ép bà ấy ký giấy nợ, sau đó đem giấy lên kiện ở nha môn,

    Nói là bà ấy không trả được nợ thì bị lấy nhà. Góa phụ này là một người phụ nữ trưởng thành, chắc chắn là không đấu lại họ. Hơn nữa, bây giờ bà ấy còn có một đứa con trai bị nhốt trong nhà lao làm con tin. Sư phụ, người biết cả ư?

    Ta biết gì? Ta đoán đấy. Người thường nói với con, ở công môn phải làm việc tốt. Câu này con nhớ kĩ đấy nhỉ? Còn một câu con có nhớ không? Câu nào? Chặn đường tiền tài của người khác là hành vi rất độc ác. Sư phụ, con tưởng làm bổ khoái

    Không phải là để phát tài mà là để thực thi công lý. Công lý là giống kiểu thẳng như ruột ngựa của con à? Công lý… là một con đường vòng rất dài. Sư phụ, con không hiểu. Con không hiểu thì tự mình suy ngẫm đi. Trong chuyện này

    Không chỉ có mình Trương lão tam, chắc còn có người khác nữa. Người khác? Tra án đương nhiên phải có quy tắc. Điều tra vụ án của Lãnh bổ đầu, sư phụ ngươi kiểu gì thì ta ắt có cách. Tiểu nhân chỉ muốn biết Dịch lão đại có cách gì thôi.

    Bình thường các ngươi điều tra án thế nào? Làm theo lời sư phụ dạy, điều tra hiện trường, hỏi thăm khổ chủ, điều tra hành tung, rồi tới tìm Phỏng Hàng và Đả Hàng. Vậy thì nói về bốn vấn đề ngươi vừa nói đi. Ngươi là người tới hiện trường sớm nhất.

    Khổ chủ là sư nương của ngươi. Hành tung của Lãnh bổ đầu, sư phụ ngươi thì đồ đệ là ngươi đây rõ nhất. Còn về Phỏng Hàng, Đả Hàng mà ngươi vừa nói bình thường bổ khoái các ngươi tra án đều dựa vào họ hết. Nhưng e là huynh đệ chúng ta

    Không ra lệnh được cho đám người đó. Trước đó họ chỉ nghe lời Lãnh lão đại. Chúng ta muốn dùng họ thì phải được Lãnh lão đại đồng ý. Nói trắng ra là dù có cấu kết gì thì cũng cần qua tay Lãnh lão đại mà. Lãnh lão đại

    Không cho phép ai làm xằng bậy đâu. Nghe thấy chưa? Bốn vấn đề mà vừa nãy ngươi nói huynh đệ chúng ta e là không nhúng tay được vào cái nào. Dịch lão đại, những việc khác thì ta đều có thể tự điều tra, chỉ là ngài có thể

    Cử ba huynh đệ dày dặn kinh nghiệm tới Tề Gia Phố điều tra xem xem tối đó có ai nhìn thấy, nghe thấy gì không? Đương nhiên ta sẽ cử người đi điều tra. Không biết Dịch lão đại định cử ai đi điều tra? Khúc Tam Canh,

    Ngươi có hơi được nước lấn tới rồi đấy. Ta cử ai đi có cần bẩm báo với ngươi không? Sao nào? Bây giờ sư phụ ngươi cũng mất rồi, ngươi còn coi mình là thiếu bổ đầu à? Sĩ Thông, ta thấy mấy ca ca này đều là người của Tạo Ban.

    Người trực của Khoái Ban chúng ta đâu? Hình như đều ở bên ngoài. Đây là phòng ban của Khoái Ban, huynh đi gọi họ vào đây giúp ta. Được. Hỗn xược. Đang làm gì thế? Ngươi có ý gì? Dịch lão đại,

    Bây giờ ngài kiêm chức ban đầu của Tạo Ban và Khoái Ban, uy phong hơn trước gấp nhiều lần. Không uy phong bằng ngươi. Ngươi muốn nói gì thì nói thẳng đi. Ta chỉ muốn bàn với ngài về vụ án của sư phụ ta. Vụ án của sư phụ ta

    Tới giờ chưa nghĩ ra được ai khả nghi. Đây không phải là điều người làm đồ đệ như ngươi nên đi điều tra sao? Ta nói bừa thôi, Dịch lão đại đừng nghĩ nhiều. Xét tình hình hiện tại thì ngài là người duy nhất được lợi từ việc sư phụ ta mất.

    Bạo gan đấy. Chỉ là e rằng hôm nay ngươi sẽ không còn việc nữa đâu. Dịch lão đại nghĩ lại đi. Sư phụ ta vừa mất mà ngài đã đuổi thiếu bổ đầu này ra khỏi nha môn thì người khác dễ suy nghĩ lắm. Bắt lấy hắn.

    Bắt người là chuyện của Khoái Ban. Làm gì thế? Đừng ra tay vội. Mọi người đều là huynh đệ, cần gì phải làm vậy? Nghe Kim Nhị này một câu, đừng ra tay. Ra tay là phải lên công đường. Tính khí và thủ đoạn của Tống điển sử

    Thì ai cũng biết rồi đấy. Ông ấy tra tấn trước rồi mới hỏi lý do. Thu lại đi. Dịch lão đại, ngài bớt giận. Đại nhân rộng lượng, đừng chấp vặt với trẻ con. Tam Canh, còn không mau quỳ xuống dập đầu nhận tội với Dịch lão đại đi. Quế Nhi sư muội. Tam Canh ca, huynh vào đi. Bây giờ chỉ có ta và mẹ ở nhà thôi, không tiện để huynh vào nhà. Nói ở đây đi. – Sư phụ… – Cha ta… Tam Canh ca, nếu đã khám nghiệm tử thi thì huynh nói ta nghe

    Rốt cuộc cha ta chết thế nào vậy? Ngỗ tác nói ông ấy bị treo cổ chết. Ở đâu? Thi thể được tìm thấy trên ruộng của Tề Gia Phố, cách phía Đông thành mười dặm. Ông ấy ra ngoài làm việc mà không dẫn huynh theo ư? Hôm qua không có việc gì.

    Ta luôn ở trong nha môn. Sư phụ đi vào buổi chiều. Ta không biết sư phụ đã đi đâu. Sư muội, bây giờ trong nhà có chuyện gì ta giúp được không? Tam Canh ca, ta và mẹ đều là nữ tử, đệ đệ cũng còn nhỏ, lúc làm tang lễ

    Thì phải phiền huynh nhiều rồi. Đương nhiên rồi. Nhưng trước mắt huynh chỉ có một việc có thể làm. Sư muội nói đi. Bắt hung thủ, trả thù cho cha. Tam Canh yên tâm đi, các huynh đệ đều chung một lòng với huynh, đều muốn báo thù cho Lãnh bổ đầu.

    Đám Kim Nhị ca bây giờ đã tới Tề Gia Phố để điều tra rồi. Dù gì Khoái Ban vẫn là Khoái Ban của sư phụ. Phỏng Hàng, Đả Hàng không nể mặt người khác, chỉ có thể để huynh tự đi thôi. Nói thật là ta không tin họ lắm. Không tin lắm?

    Đúng là lời họ nói nửa thật nửa giả. Không phải vì điều này. Ta vẫn chưa nghĩ thấu cái chết của sư phụ là tốt hay không tốt đối với họ. Cái chết của Lãnh lão đại có lợi gì cho họ sao? Hiện tại vẫn khó nói lắm.

    Chắc chắn là vẫn phải đi tìm họ, nhưng mà phải đợi chúng ta tự điều tra ra một số điểm đáng ngờ trước đã. Có biết nơi này không? (Vô Loại Trai) Nói ra thì sợ bị chê cười, năm ta 15 tuổi từng thề cả đời này

    Sẽ không bao giờ tới nơi này nữa. Tan học rồi. Về nhà thôi. Nhớ năm xưa lúc ta tan học cũng sung sướng thế này. Ngươi hỏi câu “Con đường của ta trước sau như một” à? Đúng thế, Vương phu tử. Đây là một câu trong quyển Lý Nhân của Luận Ngữ,

    Là lời Khổng Tử chỉ bảo cho Tăng Tử. Ý của Khổng Tử là con đường mà ta đi là thống nhất, nhất quán. Chu Tử nói trong Tập Chú rằng tấm lòng bậc thánh hiền hoàn toàn nhất quán một đạo lý. Vậy con đường của Khổng Tử rốt cuộc có nghĩa là gì?

    Con đường của phu tử (Trung – Thứ) cũng chỉ là “trung” và “thứ” thôi. Vậy giải nghĩa “trung” và “thứ” thế nào? Chu Tử nói trong Tập Chú rằng “trung” là trung tâm, “thứ” là như tâm. “Trung” tức là một lòng một dạ. “Thứ” tức là đặt mình vào vị trí người khác. Đạo lý nói nghe hay quá. Nhưng mà Vương phu tử, đạo lý này dùng để giết người được không? Sao quan sai lại nói vậy? Đạo lý của bậc thánh hiền là để dạy làm người,

    Sao có thể dạy giết người được? Đạo lý của bậc thánh hiền cũng có thể giết người mà. Cữu cữu. Giết kiểu gì? Hỗn xược. Khả Truy, dù gì con cũng là tú tài, sao có thể xuyên tạc kinh điển, ăn nói hàm hồ như thế?

    Nếu để giáo dụ trong huyện nghe thấy, sẽ tước bỏ công danh của con đấy. Cữu cữu, con chỉ muốn nói với hai vị quan sai, nếu muốn phá án nhờ điển tích thì không thể dựa vào cách giải thích truyền thống được. Gà Ta,

    Khi nãy huynh nói không dựa vào cách giải thích truyền thống là sao? Cún Con, huynh đừng kêu vội. Ta bảo cữu cữu ta làm việc chính cho ta trước đã. Cách giải thích vớ vẩn của ta rất thiếu tôn trọng. Nếu làm cữu cữu tức giận

    Thì hai người không giúp được ta đâu. Cữu cữu. Hai vị quan sai đợi một lát nhé, ta đi rồi về ngay. Khả Truy, đợi ở đây. Gà Ta, cữu cữu đi rồi, mau nói cách giải thích vớ vẩn của huynh đi. Đợi đã. Tam Canh,

    Sao huynh cứ gọi huynh ấy là Gà Ta thế? Vì ta họ Phượng. Phượng Khả Truy? Ta có nghe nói tới huynh. Mọi người đều nói huynh là một người… Ngông cuồng? Tú tài điên. Quá khen rồi. Gà Ta, huynh đừng khiêm tốn nữa.

    Đúng là bọn ta tới để tìm manh mối phá án. Là một vụ án mạng. Nếu huynh nghĩ được gì thì mau nói đi. Ta chỉ hỏi một câu thôi, câu văn ngôn này là kẻ xấu để lại à? Đúng thế. Là hung thủ để lại.

    Trong quyển Lý Nhân có tất cả 26 câu, tổng cộng hơn sáu trăm chữ, cả quyển đều nói về lòng nhân ái, không nói người nào nên giết. Vậy nên văn ngôn và giết người không liên quan gì tới nhau. Kẻ xấu này rõ ràng biết lời dạy của bậc thánh hiền

    Nhưng vẫn cố tình để lại văn ngôn sau khi hành hung, chắc chắn hắn là một kẻ hận đời. Hành động này cho thấy hắn không tin kinh điển, không tuân theo lễ nghi, không thừa nhận bậc thánh hiền. Hắn đang khiêu khích. Hắn đang cười nhạo bậc thánh hiền. Khả Truy.

    Cữu cữu. Đây là ba thăng gạo. Ngươi mang về đi. Sao người lại biết nhà Khả Truy đã hết lương thực rồi? Ngươi đến đây có thể có việc gì? Gà Ta, bây giờ nói được rồi chứ? Nói gì?

    Cách giải thích vớ vẩn về câu “Con đường của ta trước sau như một”. Huynh kể tình hình vụ án cho ta trước đã. Ta không kể. Nếu huynh biết tình hình vụ án, sẽ dựa vào tình hình vụ án để nói, ắt sẽ có chỗ khiên cưỡng, hùa theo.

    Ta chỉ muốn biết rốt cuộc huynh có thể nói vớ vẩn đến đâu. Cũng được. Ta có thể nói cho hai huynh nghe. Nhưng… Nhưng cái gì? Sao có thể nói chuyện này trước mặt bao nhiêu người như vậy được? Gà Ta, bây giờ nói đi. Tiểu nhị. Tới đây.

    Khách quan muốn ăn gì? Ba lồng bánh bao nhân thịt hở miệng. Ba đĩa bánh sữa hấp trường xuân. Ba bát mỳ nước. Hai ta ăn rồi. Không cần gọi cho hai ta. Ta đâu có gọi cho hai người? Còn nữa, mỳ phải bưng từng bát lên một.

    Chờ đến lúc ta sắp ăn hết bát trước thì mới bưng bát sau lên. Vâng. Ta còn muốn gọi kèm mười bánh dưa, năm tương đậu, và cả tiêu xanh trộn tương đen, tỏi ngọt, nước tỏi, thịt lợn kho. Vâng. Mời dùng. Tục ngữ có câu “Ăn của người phải trả ơn người”.

    Ta sẽ nói cho hai vị nghe cách giải đáp của ta. Lúc chúng ta phát hiện thi thể là… Lúc nãy không phải đã nói ta mà biết tình hình vụ án sẽ thành khiên cưỡng, hùa theo sao? Ta chỉ muốn biết một điều. Lúc phát hiện ra thi thể

    Là ở trong phòng hay là giữa ban ngày ban mặt? Giữa ban ngày ban mặt. Trả thù, mối thù rất lớn. Hung thủ có oan khuất. Hắn muốn mọi người đều thấy. Tại sao lại thế? Nếu huynh bị oan, huynh sẽ làm gì? Ta sẽ… khóc. Cũng đúng.

    Vậy huynh có hô hào lên không? Cho nên hung thủ đã hô hào lên? Hô hào rồi. Sao ta không nghe thấy? Bậc thánh hiền sẽ xúc động hoặc nói lý, rất chân thành và hợp lễ nghi. Nhưng câu này lại khác. Câu này có gì khác?

    Câu này có thể xả mối hận trong lòng, như thể đứng trên cao hô hào. Con đường của ta trước sau như một. Con đường của ta trước sau như một. Con đường của ta trước sau như một. Khi phải chịu rất nhiều ấm ức, chẳng phải chỉ muốn xả ra sao?

    Ngoài việc trút giận thì sao? Hung thủ đang nói ngược. Nói ngược? Chắc là hắn muốn cho mọi người biết người chết là kẻ bất trung, bất nghĩa. Bất trung, bất nghĩa là sao? Vậy thì phải xem người chết là ai. Người chết là sư phụ ta. Cún Con.

    Huynh không cần an ủi ta. Huynh cho ta biết, bất trung, bất nghĩa là sao? Làm bổ đầu, trung thành, tình nghĩa là gì? Bảo vệ công lý là trung thành, giải oan cho người khác là tình nghĩa. Vậy thì không làm tròn trách nhiệm là bất trung,

    Coi thường mạng người là bất nghĩa. Huynh nói láo. Dù sao cũng là lời hung thủ nói, sao có thể coi lời hung thủ nói là thật được? Tam Canh. Gà Ta. Ta không nên nổi giận. Huynh nghĩ tới điều gì thì cứ nói. Ta sẽ không giận.

    Dù huynh có giận hay không, ta đều sẽ nói thật. Đã giết người rồi, hung thủ có cần nói dối không? Vậy… tại sao hắn không viết thêm vài chữ nữa, viết rõ ràng nỗi oan của mình ra? Tại sao hắn không tới nha môn để kiện? Hắn không kiện được.

    Hắn biết hắn không kiện được nên mới chọn cách tự tay giết người để trả thù. Nói sư phụ ta coi thường mạng người, ta tuyệt đối không tin. Thực ra, ta cũng mong là mình đoán sai. Nhưng ta vẫn phải điều tra từ những vụ án

    Mà sư phụ ta từng tham gia. Tống điển sử. Khúc Tam Canh, cậu làm bổ khoái bao lâu rồi? (Bạch dịch: sai nha chưa vào biên chế) Làm bạch dịch một năm, bổ khoái bốn năm. Trong năm năm đó đã điều tra bao nhiêu vụ án với sư phụ cậu? Ba mươi bảy vụ. Là những vụ án gì?

    Hai mươi sáu vụ chết vì đánh nhau, sáu vụ cướp của, giết người, ba vụ cưỡng hiếp, giết người, còn một vụ cấu kết với gian phu để giết phu quân, một vụ đâm chết chủ nợ rồi chôn xác ở đồng hoang. Đã phá được bao nhiêu vụ?

    Phá được một nửa các vụ đánh nhau giết người, nửa còn lại, hung thủ vẫn đang lẩn trốn. Chỉ phá được một vụ cướp của, cưỡng hiếp. Vụ giết phu quân, giết chủ nợ đều đã phá. Hai vụ lập mưu giết người đều phá rồi? Vâng. Có biết tại sao không? Điều này…

    Tiểu nhân chưa nghĩ tới bao giờ. Các vụ đã điều tra mới là vụ án. Các vụ chưa điều tra không phải là vụ án. Không phải vụ án, cậu có thể tìm được trong hồ sơ hay sao? Những người chết chìm thực sự đều là vô tình rơi xuống nước?

    Những người rơi xuống giếng thực sự đều là vô tình trượt chân? Những người chết vì bệnh thực sự đều là bị bệnh? Có bao nhiêu người treo cổ tự tử đều là bị cướp ruộng, cướp vợ con? Còn những người không biết sống chết ra sao thì thế nào? Hai vụ?

    Huyện Đố lớn như vậy, hai trăm ngàn nhân khẩu, trong năm năm lại chỉ có hai vụ lập mưu giết người. Ít quá đấy. Ý Tống điển sử là chúng ta đã bỏ lỡ rất nhiều vụ án? Bỏ lỡ? Khi có người chết, ai quyết định đó có phải là

    Một vụ án hay không? Sư phụ ta. Sư phụ cậu. Sư phụ ta bị hại là vì có vụ án nào đó bị… bỏ lỡ? Ta đã nói nhiều như vậy, cậu vẫn giả ngốc với ta? Tiểu nhân thực sự không hiểu. Cậu về nhà nghĩ cho kỹ xem. Tiểu nhân xin lui. Tam Canh. Lệnh bài của Lãnh lão đại. Hôm kia, Lãnh lão đại rời khỏi nha môn vào giờ Thân. Ông ấy không mang lệnh bài. Không phải ông ấy đi làm việc công. Đúng. Chắc chắn là ông ấy không đi làm việc công. Tam Canh, chờ ta với. Huynh đi đâu thế?

    Ta nghĩ ra một nơi có lẽ chiều hôm kia sư phụ đã tới. Chỗ nào? Đi theo ta đi. Được. (Thuý Hoa Lâu) Tam Canh. Huynh có biết Thuý Hoa Lâu là nơi nào không? Lầu xanh. Ý huynh là chiều hôm đó, Lãnh lão đại còn đến lầu xanh chơi? Sĩ Thông,

    Ta gọi huynh đến cùng là để có thêm người quan sát, tránh khỏi sơ sót, bỏ lỡ manh mối nào đó. Nhưng nếu huynh nói chuyện này với người khác, làm hỏng thanh danh của sư phụ ta, Khúc Tam Canh này nhất định sẽ không tha cho huynh. Tam Canh. Huynh yên tâm.

    Khắp nha môn có ai không biết Cao Sĩ Thông này cực kỳ chân thành? Thế này đi, ta thề với huynh, thề luôn. Xin thần linh lắng nghe, nếu Cao Sĩ Thông nói chuyện hôm nay với người khác sẽ không được chết an lành, trước sau như một. Huynh yên tâm rồi chứ?

    Đi thôi. Khoan đã. Chúng ta mặc quan phục ngang nhiên vào lầu xanh hả? Vậy huynh thấy sao? Chúng ta vào bằng cửa sau. Cửa sau? Tam Canh, huynh còn biết cửa sau của lầu xanh? Ai thế hả? Hai vị sai nha, có việc gì vậy? Chỗ chúng ta không có trộm mà?

    Tùy lão tam, ông chưa tỉnh ngủ à? Ông không biết ta sao? Đây là Tam Canh ca nhỉ? Chưa tỉnh ngủ rồi. Tam Canh ca, sao hôm nay lại đến sớm thế? Lâm ma ma dậy chưa? Chắc là dậy rồi. Nào, hai vị, mời đi theo ta. Biết rồi.

    Mời hai vị sai nha vào. Hai vị sai nha ghé thăm, mau ngồi đi. Lâm ma ma, bà khách sáo quá. Cao bổ khoái là người mình, bà cứ như thường ngày là được. Người mình. Người mình. Là người mình thì ta không khách sáo nữa. Tam Canh,

    Vội vã đến đây vào giờ này là vì có chuyện gì quan trọng sao? Cũng không có chuyện gì quan trọng lắm. Vốn là sư phụ muốn tới, nhưng ông ấy bận việc công nên bảo ta đến. Ông ấy bảo cậu đến làm gì? Sư phụ bị mất túi hồ sơ,

    Trong đó có một bộ hồ sơ. Ông ấy nói hôm kia đã tới đây, bèn bảo ta đến hỏi xem có phải đã để quên ở chỗ Lâm ma ma hay không. Bộ hồ sơ này chắc là rất quan trọng nhỉ? Rất quan trọng. Vậy thì nặng đến đâu?

    Chắc là ít nhất cũng phải hàng chục cân nhỉ? Lâm ma ma, bà cứ nói đùa. Ta không nói đùa. Nếu không phải nặng như vậy, sợ một mình cậu không vác được, thì cần gì phải tìm thêm một người bên mình đến cùng chứ? Tam Canh,

    Lúc ta và sư phụ cậu ở bên nhau, cậu còn chưa ra đời. Câu nói dối này không lừa được ta đâu. Tam Canh, cậu nói thật đi. Hôm nay cậu gặp ta rốt cuộc là vì chuyện gì? Sư phụ xảy ra chuyện rồi. Ông ấy làm sao? Sư phụ chết rồi.

    Cậu nói gì, nói lại lần nữa. Sư phụ chết rồi. Sao lại chết? Bị giết. Lúc nào? Đây là chuyện lúc nào? Hôm kia. Hôm kia? Hôm kia ông ấy còn tới chỗ ta. Chắc là sau khi rời khỏi đây, ông ấy đã bị hại. Hai vị…

    Mời hai vị tạm thời rời khỏi đây, lát nữa quay lại sau. Sao… Tam Canh. Huynh rất thân với Lâm ma ma nhỉ? Ta thường đến đưa thư cho sư phụ. Có lúc ông ấy uống say, ta còn đến đón ông ấy. Vậy sao lúc nãy huynh không hỏi thẳng bà ấy

    Xem chiều hôm đó Lãnh lão đại có từng tới đây không? Hỏi thẳng không ổn đâu. Nếu bà ấy có liên quan tới cái chết của sư phụ thì sao? Huynh nghi ngờ bà ấy? Ta còn không biết có nên nghi ngờ bà ấy hay không. Cho nên,

    Ta vẫn chưa thể dễ dàng tin bà ấy được. Hai vị. Sao hai vị lại ở đây? Lâm ma ma mời hai vị lên đó. Mời đi theo ta. Chiều hôm kia, sư phụ cậu đã tới đây. Vẫn như mọi ngày, ta không thấy ông ấy có tâm sự gì.

    Ta ở bên sư phụ cậu bao năm, ông ấy có tâm sự, ta sẽ nhận ra ngay. Lâm ma ma, bà nghĩ kỹ lại xem có còn dấu vết gì không? Đúng là vẫn như mọi ngày. Ông ấy nói mấy câu về vị huyện thái gia mới tới,

    Nói vị thái gia đó là quan mèo. Quan mèo? Quan mèo là gì? Vô Tật làm bổ đầu hơn hai chục năm, đã hầu hạ nhiều vị lão gia. Ông ấy chia ra năm loại quan là sói, chó, rắn, chuột, mèo. Sói đương nhiên là kẻ ác độc, tham lam nhất. Chó thì

    Dù bản thân có tham lam hay không, đều sẽ trông nhà rất chặt. Về cơ bản, những người làm việc cho hắn đều không kiếm chác được gì. Rắn không xương, mềm yếu, thực ra là loài độc ác nhất. Nhưng rắn cũng là loài bò nhanh nhất. Chuột không chỉ gian xảo

    Mà còn tham lam, lợi ích nho nhỏ cũng không tha. Còn có… mèo. Sư phụ nói với những người làm sai nha như chúng ta, mèo là tốt nhất. Mèo thích được người khác vuốt lông. Vuốt lông rồi sẽ rất hiền hoà. Hơn nữa, chỉ chơi và ngủ, còn ngủ rất nhiều.

    Mèo giỏi bắt chuột nhất mà? E là vị bổ khoái này chưa nuôi mèo bao giờ. Thuý Hoa Lâu ta cũng có mấy con mèo. Nếu thường ngày cho chúng ăn no, sao chúng nghĩ đến việc bắt chuột được? Sẽ chỉ bắt một con cho có mà thôi. Thì ra là thế.

    Lãnh lão đại giỏi ví von quá. Lâm ma ma, sư phụ rời khỏi đây lúc nào? Giờ Dậu. (Giờ chính Dậu: 17 giờ) Khoảng giờ chính Dậu. Chính Dậu? Chắc chắn là chính Dậu chứ? Không sai được đâu. Trước khi thắp đèn. Đó là lúc chúng ta sắp đón khách.

    Vậy ông ấy có nói là định đi đâu không? Còn có chuyện gì khác không? Ông ấy chỉ nói với ta là về nhà. Bây giờ ta chỉ muốn hỏi như vậy thôi, sau này muốn hỏi thêm sẽ đến quấy rầy bà. Nếu Lâm ma ma nghĩ ra điều gì

    Cũng có thể cho người đến nha môn tìm ta. Chúng ta xin cáo từ. Tam Canh. Cậu mang những thứ này đến cho sư nương cậu đi. Đây… Lâm ma ma, ta… Bảo cậu đưa thì cậu cứ đưa. Bây giờ sư phụ cậu đã mất, mẹ con họ bơ vơ,

    Cuộc sống sau này… Nhưng… nếu sư nương hỏi ta bạc ở đâu ra, Lâm ma ma, ta phải nói thế nào? Cậu cứ bảo là Tiết cử nhân ở thành Đông cho. Nhiều năm trước, Tiết cử nhân nợ ân tình lớn của sư phụ cậu. Lâm ma ma,

    Ta xin thay sư nương cảm ơn bà. Sư phụ cậu vẫn luôn coi cậu là con trai. Cậu nhất định phải làm tròn trách nhiệm với ông ấy. Lâm ma ma, Tam Canh sẽ nhớ. Lâm ma ma nói sư phụ định về nhà, nhưng thi thể của sư phụ lại ở ngoài thành.

    Sư phụ rời khỏi đây vào giờ chính Dậu, là lúc cổng thành sắp đóng rồi mà. Đông Môn gần đây nhất. Thi thể bị phát hiện ở Tề Gia Phố, cách Đông Môn mười dặm, chắc là đi ra từ Đông Môn. Đi từ đây đến Đông Môn

    Cùng lắm là hai khắc thì tới. Tại sao ông ấy lại phải ra ngoài vào giờ đó? Ra ngoài là không về được nữa. Cho nên Lãnh lão đại đã đổi ý ở đây, bỗng dưng muốn ra ngoài thành? Chắc chắn là vì chuyện rất quan trọng.

    Liệu có phải là bị đánh lén ở đây không? Chỗ này cũng rất vắng vẻ. Không đâu. Ngỗ tác nói sư phụ bị treo cổ. Chỗ này chắc chắn không thể treo cổ người khác được. Dù hung thủ là ai, có mấy người, đánh đập hay bắt cóc,

    Với võ công của sư phụ, đều sẽ để lại vết thương khi vật lộn. Ta đoán chắc là người quen chờ sư phụ ở đây, rồi kiếm cớ gì đó để lừa sư phụ ra ngoài thành. Không đúng. Từ đây đến Đông Môn (Nha môn huyện Đố) phải đi qua nha môn.

    Sai nha canh gác chắc chắn phải thấy Lãnh lão đại đi qua. Rốt cuộc sư phụ ra khỏi thành như thế nào? Chờ ta với, Tam Canh. ♪Giữa xương tủy, cạnh lưỡi dao♪ ♪Có đôi chút ngọt ngào, đôi phần dấp dính♪ ♪Cắn nát những gì tươi mới, nuốt chửng tháng năm xưa cũ♪ ♪Có người khóc, có kẻ say ngủ♪ ♪Rau quả cá thịt, cúng tế hy sinh♪ ♪Luôn có những gò hoang, chẳng có người tiếc thương♪

    ♪Lối xưa cỏ ngát, phồn thành biếc tươi♪ ♪Lửa rừng bất tận, cỏ cây tươi úa theo độ♪ ♪Khói bếp lấp đầy cơn đói, tiền thưởng từ số phận♪ ♪Xin xăm, tạ lễ♪ ♪Lời thề sau cơn say, nỗi oan in trên giấy♪ ♪Gió thổi nhẹ là tiêu tan♪

    ♪Rau quả cá thịt, cúng tế hy sinh♪ ♪Luôn có những gò hoang, chẳng có người tiếc thương♪ ♪Lối xưa cỏ ngát, phồn thành biếc tươi♪ ♪Lửa rừng bất tận, cỏ cây tươi úa theo độ♪