[VIETSUB] Giữa Cơn Bão Tuyết – Tập 22 | Ngô Lỗi & Triệu Kim Mạch | WeTV

♪Gặp nhau nhưng không thể gặp♪ ♪Nhắm mắt lại♪ ♪Giọng nói của em khiến anh nhớ nhung đến vậy♪ ♪Giống như ngày đôi ta gặp nhau♪ ♪Sắc màu tươi đẹp đến vậy♪ ♪Lại còn ấm áp♪ ♪Mọi điều bất an và lo sợ đều tan biến hết♪

♪Hơi ấm của em khiến anh dũng cảm hơn♪ ♪Nằm cuộn tròn giống như động vật nhỏ bên cạnh em♪ ♪Lại còn rất mềm mại♪ ♪Thỉnh thoảng anh lại nghĩ♪ ♪Là chuyện gì đã khiến tất cả thay đổi♪ ♪Đã chuẩn bị mang theo sự cưng chiều vô hạn♪ ♪Đến nơi đúng giờ♪

♪Đón nhận trái tim muốn được trưởng thành♪ ♪Không còn chia xa nữa♪ ♪Cùng nhau đối mặt với những điều bình dị và phong ba♪ ♪Rơi vào lưới tình♪ ♪Cả thế gian đều ngọt ngào như vậy♪ ♪Thực hiện những lời hứa còn chưa thành hiện thực♪ ♪Rơi vào lưới tình với em♪

♪Hai trái tim thật dũng cảm♪ ♪Vượt qua ngọn núi xa nhất và ngày mai♪ ♪Rơi vào lưới tình♪ =Giữa Cơn Bão Tuyết= =Tập 22= Nào, tôi nói này. Những người đặt cùng khách sạn thì lát nữa đi theo tôi. Những ai có chỗ ở riêng ở đây thì theo kế hoạch có hai ngày nghỉ ngơi. Hai ngày sau, chúng ta tập hợp, bây giờ giải tán. Đi thôi. Chú ý an toàn nhé. Đi thôi.

Anh Lục bảo tôi tìm cô, chúng ta cùng đi. Được. Được rồi, ở bên đường. Được rồi. Chẳng phải anh phải phỏng vấn sao? Anh nói với họ là lịch trình cá nhân nên không phỏng vấn nữa. Đi thôi. Về nhà nào. Không thay đổi,

Phòng của ai thì vẫn là phòng người đó, tất cả vẫn như cũ. Hiểu Thiên còn bày cả dép lê ra rồi này. Thiên Thiên, bọn chị về rồi, em đang ở đâu vậy? Chị, em đang trong nhà vệ sinh. An Muội, cậu ngủ phòng đó, ngủ giường. Vâng.

Vậy tôi không khách sáo với anh nữa nhé. Tự nhiên tôi thấy đau đầu. Đi đi. Mau đi đi. Phòng em cũng dọn dẹp xong rồi, vẫn y như cũ. Lại về đây rồi. Về rồi. Anh rể. Đúng rồi, anh rể, lát nữa anh xem luận văn giúp em nhé.

Sau đó em phải đi luôn rồi. Không thành vấn đề. Em không nhìn thấy chị à? Chị. Em đi đâu thế? Về nước ạ, anh bọn mình gọi em về. Em về nước á? Sao tự nhiên lại về nước? Về làm gì? Chị đừng quan tâm, dù sao cũng có việc.

Nếu em vội đi thì gửi luận văn qua email cho anh, có thời gian anh sẽ xem dần. Người anh rể tốt nhất thế gian. Nếu anh không kết hôn với chị em, em là người đầu tiên phản đối. Cố gắng giành quán quân, ghép thành một đôi. Cố lên!

Sao tự nhiên anh em lại gọi nó về nước? Thế này không làm lỡ việc học của nó chứ? Hai tuần nay cậu ấy không có tiết. Nó nói với anh à? Thiên Thiên. Em về nước nhớ đi thăm bà ngoại nhiều vào, bà nhớ em lắm đó. Em biết rồi. Tạm biệt.

Trông đồ đạc kỹ vào đấy. Em biết rồi, tạm biệt chị. Dạo này có chuyện gì em trai em cũng nói với anh. Vậy mà thằng bé chẳng nói gì với em cả. Em thành người ngoài mất rồi. Anh xem xem có gì cần bổ sung không,

Lát nữa đi siêu thị một chuyến. Em có muốn ăn gì không? Hình như chẳng thèm gì lắm, anh cứ xem rồi mua là được. Được. Hiểu Thiên ở đây một mình một tháng trời, chắc sẽ không sạch sẽ lắm. Anh đi tắm trước, lát nữa anh dọn dẹp phòng tắm xong

Rồi em hẵng tắm. Em cảm thấy con người anh đúng là mua xe để khoe khoang thể hiện, nhưng mấy thứ như túi rồi quần áo lại tiết kiệm muốn chết. Đều là những thứ em đã thấy rồi. Anh không quan trọng mấy thứ này. Đi đây.

(#Lâm Diệc Dương ở sân bay Gặp Lâm Diệc Dương ở sân bay, thật sự đẹp trai không đỡ nổi.) Chụp trông đẹp trai thật đấy. Xin hỏi, năm nay anh 29 tuổi mới vừa cất bước, anh có băn khoăn gì với tuổi tác của mình không? Không có. Nghe nói ban đầu anh bị cấm thi nên mới nản lòng giải nghệ, là thật sao? Đối với tin đồn bán độ, Những chuyện trong quá khứ, mỗi người đều có phỏng đoán riêng, cho dù hôm nay thanh minh một trăm lần, mọi người cũng sẽ cảm thấy đây là câu trả lời hoàn hảo do bên quan hệ công chúng tạo nên. Thế nên chuyện của quá khứ hãy để nó lại trong quá khứ. Thật giả và công bằng tự ở lòng người. Con đường vận động viên này rất khổ cực. Nếu chỉ dựa vào sự không cam lòng, phản bác thì sẽ không kiên trì được lâu. Cảm xúc tiêu cực

Không thể chống đỡ một người vượt qua được tất cả khó khăn. Chỉ có tình cảm nhiệt thành mới khiến con người ta đi được đến cuối cùng. Hôm nay tôi quay về chỉ có một nguyên nhân. Con đường thuộc về Lâm Diệc Dương vẫn chưa đi hết.

Con đường này mới là của tôi, cũng phải do tôi tự mình bước đi. Tôi chỉ có thể chắc chắn một điều. Đó chính là tôi không độc thân. Xem vui đến vậy à? Sao anh có thể như vậy chứ? Đợi chút đã. Em còn chưa tắm mà. Ngồi máy bay mười mấy tiếng đồng hồ, người hôi lắm. Không sao. Dù sao anh cũng tắm xong rồi. Không được. Em phải đi tắm cái đã. Nhanh thôi. Không cần điện thoại à?

Không cần. Anh thay ga giường và vỏ chăn rồi, em mệt thì nằm một lát đi. Anh xem luận văn cho Hiểu Thiên đã. Anh vừa đến đã giúp nó xem luận văn, nghỉ ngơi một lát đi. Thì anh đang đợi em mà. Đừng xem nữa. Hôm nay em sao vậy?

Lúc ngồi trên máy bay, em đã muốn hôn anh rồi. Anh có còn nhớ hôm sinh nhật anh em đến quán bi-a của anh tìm anh không? Nhớ. Anh. Chào mừng… Chị dâu? Mau mời vào trong. Vâng. Chị dâu tới rồi à? Chị dâu tới rồi. Nào, để em cầm giúp chị.

Để em cầm cho. Không sao. Để em. Tôi cầm được mà. Chị dâu. Chị dâu từ đâu tới vậy? Singapore, tôi vừa thi đấu xong. Xa vậy sao? Vậy chị mau ngồi đi. Nghỉ ngơi chút đã. – Tôi không quấy rầy mọi người tập chứ? – Không đâu. Không đâu ạ.

– Không sao. – Anh Dương cũng chẳng nói một tiếng, nếu không bọn em đã đến ga tàu đón chị rồi. Tôi qua đây đón sinh nhật với anh ấy, muốn cho anh ấy bất ngờ. Anh, mau gọi điện thoại đi. Cái này đưa tôi là được.

Tôi vừa gọi cho anh ấy rồi. Cảm ơn. Nào. Chị dâu. Có phải tôi quấy rầy mọi người tập luyện rồi không? – Không đâu. – Không ạ. Bọn em… Anh Dương. Anh Dương. Anh Dương. Chị dâu tới rồi. Anh Dương, chị dâu cất công đến đón sinh nhật với anh đấy.

Không ôm một cái thì không được đâu nhỉ? Đúng. Ôm đi. Ôm đi. Ôm đi. Ôm đi. Ôm đi. Ôm đi. Ôm đi. Ôm đi. Ôm đi. Ôm đi. Hoàn thành hết kế hoạch tập luyện ngày hôm nay rồi đúng không? Được rồi, giải tán thôi. Giải tán hết đi.

Đừng làm phiền hai người họ nữa. Tiếp tục đi. Bao lâu rồi chưa cạo thế? Tuần này bận. Bận cũng phải chú ý hình tượng chứ. Em không ở đây, cần hình tượng làm gì? Vui không? Em nói xem. Lúc xuống lầu, suýt nữa anh va phải người ta. Em mệt không? Vậy…

Anh dẫn em về ngủ bù nhé. Không vui à? Vui thì cũng vui. Nhưng mà em vừa hạ cánh, chưa làm gì hết đã về ngủ bù, đáng tiếc quá. Đón sinh nhật trước đã. Đây là sinh nhật lần thứ hai chúng ta đón cùng nhau. Nhớ quán bi-a nhỏ của anh quá.

Cả đám người bọn họ nữa. Thi xong qua đó nhé? Đúng rồi. Lúc em tập huấn, chị Lâm Lâm luôn chăm sóc em. Anh nói xem ngoài anh trai em, chị ấy có từng thích người khác không? Chắc là không đâu. Con người Lâm Lâm, từ nhỏ làm việc đã quyết đoán.

Nếu thực sự không yêu nữa, chắc chắn đến chết cũng không qua lại. Xem trạng thái của chị ấy và anh trai em bây giờ, chắc chắn trong lòng vẫn còn yêu, không thể nào thích người khác được. Vậy anh nói xem

Một năm nay anh trai em đều trong trạng thái bất ổn, liệu có liên quan đến chuyện tình cảm không? Không đâu. Anh trai em không yếu đuối vậy đâu. Dù sao hơn một năm nay, thành tích của anh ấy sụt giảm rất nhiều. Cũng chẳng biết là làm sao nữa,

Đã nửa mùa đấu luôn rồi. Anh nghĩ anh trai em còn vực dậy được không? Anh ấy còn thấp hơn anh một chút, em chỉ sợ ngộ nhỡ anh ấy thật sự trượt dốc, bản thân anh ấy sẽ không chịu nổi. Nghề vận động viên này

Không phải cứ bỏ ra là sẽ được nhận lại. Bất kể có thành tích tốt đến đâu, sau này đều sẽ là anh hùng cùng đường. Chuyện sớm muộn thôi. Không chịu nổi cũng phải chịu. Trước kia Lâm Lâm từng nói với anh trai em, chị ấy thích gương mặt nghiêm túc

Còn xinh hơn cả con gái của anh ấy khi xử người khác. Đánh người ta phát khóc còn nghiêm cái mặt lên, chính cái vẻ thiếu đòn đó. Em yên tâm đi. Nếu trong lòng anh em vẫn còn chị ấy thì sẽ bò lên được thôi. Hóa ra anh biết

Nhiều chuyện của họ như vậy. Dù sao cũng lớn lên cùng nhau từ bé, chuyện gì anh cũng thấy hết. Anh kể nữa đi. Kể nữa đi, kể em nghe với. An Muội dậy rồi. Đã dậy chưa? Sao thế? Lần trước tới đây, anh Ngũ nói gần đây có quán bi-a,

Ở đâu vậy? Tôi phải đi tập rồi. Đợi lát nữa đi, bọn tôi cũng đi cùng. Được. Vậy lúc nào đi thì gọi tôi. Dậy thôi. Phải rồi, anh vẫn chưa nói với em. An Muội đánh xong trận này là giải nghệ. Nơi này

Là trận đấu giải Open cuối cùng của cậu ấy. Mới đó mà cậu ấy đã giải nghệ rồi à? Lát nữa ra ngoài, cứ xem như không biết gì. Thực ra lần này anh đến đây, một là muốn đi cùng em, hai, cũng là vì cậu ấy. Thằng nhóc này

Từ nhỏ đã rất cố chấp. Bất kể đến đâu thi đấu, vừa tới nơi sẽ bắt đầu tập luyện, thi xong là lập tức về nước, không muốn lãng phí một đồng của câu lạc bộ. Nhân lần thi đấu cuối cùng này, anh muốn dẫn cậu ấy đi chơi một vòng.

Anh làm chủ, cậu ấy cũng không dám từ chối. Vậy em sẽ phụ trách chơi cùng. Lâm. Lâm, anh về rồi. Người anh em. Lâm. Ân. Chàng trai bé nhỏ. Miller. Tôi nhớ mọi người lắm. Tôi cũng vậy. Khi ở Hull, Lâm Diệc Dương vẫn luôn tập luyện ở đây.

Năm ngoái tôi cũng đến đây. Tốt lắm. Đến chỗ hai bàn trống ở giữa trước đi. Đi nào. Miller, chuẩn bị chút đồ ăn nước uống nhé. Được. Nào. Hôm nay hai người cùng chơi, huấn luyện viên miễn phí là anh. Anh ứng phó nổi không đấy? Em bây giờ

Không còn là em của ngày trước nữa. Vậy cũng hết cách. Em chỉ có anh thôi. Vậy anh cố lên nhé. Được. Anh ấy thế này tốt quá. Tự tại. Lần đầu thấy anh ấy chơi bóng tôi cũng thấy vậy. Ở quán bi-a khác. Khi đó anh ấy rất kiêu căng. Đối thủ

Là một quán quân khu vực rất nổi tiếng. Anh ấy nói với người ta là: “Nào, cho tôi xem thực lực của anh đi.” Anh ấy ư? Bây giờ tôi vẫn nhớ rõ dáng vẻ anh ấy một tay nâng cơ, một tay đánh bi, nói chuyện trong lúc quay lưng về phía tôi.

Ngông cuồng muốn chết. Không ai quản được Lâm Diệc Dương mới chính là anh ấy. Nhưng con người anh ấy cũng rất mâu thuẫn. Một mặt rất phóng khoáng, dù là thứ gì, nói không cần là không cần. Một mặt lại quá đặt nặng tình cảm, sẽ vì vậy mà bị hãm chân.

Tôi có thể tham gia chứ? Tất nhiên rồi, mời. Ai mà chẳng có mâu thuẫn chứ. Con người mà đều có nhiều mặt. Đôi khi tôi nghĩ nếu bọn tôi không xuất hiện, anh ấy vẫn ở đây, có phải cũng tốt không. Cậu không muốn anh ấy quay về à? Tôi cứ tưởng

Khi ấy người thành phố Đông Tân tụ họp sang đây đều có chung một mục đích là gọi anh ấy quay về. Người muốn anh ấy về là Giang Dương. Giang Dương muốn anh ấy về tiếp nhận thành phố Đông Tân. Là ông Hạ muốn anh ấy tiếp nhận ư? Anh ấy

Không đồng ý à? Đúng. Anh ấy không đồng ý. Tôi không giỏi lắm. Không sao, cứ tự nhiên. Trước đây cậu làm huấn luyện viên à? Sao ông biết? Vừa nãy thấy cậu như đang dạy họ vậy. Họ không cần tôi dạy. Đều là dân chuyên nghiệp. Cùng lắm tôi chỉ là

Người tập cùng thôi. Cậu lấy một tiếng bao nhiêu tiền? Chúng ta bắt đầu tính giờ từ bây giờ. Tối nay miễn phí. Được, cảm ơn. Đỉnh lắm. Trước đây trong mấy người bọn tôi chỉ có anh ấy và Giang Dương là học trò của ông Hạ. Những người còn lại

Đều có thầy của mình. Năm thứ hai sau khi tôi vào thành phố Đông Tân, thầy tôi đã đi rồi. Năm ấy tôi học lớp bảy, khả năng cũng bình thường. Không… không huấn luyện viên nào muốn nhận tôi. Nhưng tôi không muốn đi, muốn ở lại chơi tiếp.

Nhưng không ai chịu dạy tôi, tôi cũng không thể ở lại. Là… Lâm Diệc Dương nhờ ông Hạ giúp à? Anh ấy à? Anh ấy đi nói với người ở thành phố Đông Tân. Anh ấy bảo dù gì anh ấy cũng là quán quân, để anh ấy dạy tôi.

Khi nói câu ấy rất ngông cuồng. Vì chuyện này khi đó đã đắc tội với rất nhiều huấn luyện viên ở thành phố Đông Tân. Họ bảo anh ấy không coi ai ra gì, có ông Hạ chiều chuộng nên cái gì cũng dám nói, chuyện gì cũng dám làm.

Nhưng những lời anh ấy nói ai nghe cũng thấy giận thôi. Nhưng nếu lúc đó không có sự kiên quyết tự cao tự đại của Lâm Diệc Dương thì chắc tôi đã đổi nghề lâu rồi. Cái anh Trầm Bổng này không thích nói lời hoa mỹ. Triết lý cuộc đời anh ấy là

Tự cường mới là mạnh mẽ thực thụ, không thích tạo quan hệ xã giao. Khi cô tốt, cô không thấy anh ấy chen vào muốn kết nối. Đến khi cô sa sút, người bên cạnh đều tản đi hết, anh ấy vẫn ở đó. Say rồi à?

Chỗ rượu đấy có tí men là may rồi. Còn lâu mới say được. ♪Nguệch ngoạc nên kỳ nghỉ của đôi ta♪ ♪Lên núi ngắm mây, xuống biển đi dạo♪ Em xem chỗ kia kìa. Làm gì vậy? Lại muốn cho em ăn à? Chờ nhé. ♪Dành ra một mùa thuộc về đời người♪

Cho tôi hai que kem. ♪Hà hơi lên lớp cửa kính♪ ♪Em biết tất cả mọi thứ sẽ tan biến♪ ♪Giống như bãi cát bị sóng biển cuốn trôi♪ Đây. Mua kem cho hai người đấy. Tôi là đàn ông, sao anh còn mua cho tôi cái này? Cô biết không

Hồi nhỏ anh ấy dẫn em trai anh ấy ra ngoài, lần nào em trai anh ấy giận dỗi, anh ấy chỉ có ba chiêu. Dọa nạt, đánh, mua đồ ăn. Chắc là với cô cũng chỉ có ba chiêu này. Chiêu khác thì anh ấy không biết. Cậu nói đúng rồi đấy.

Anh ấy thích mời người ta ăn cơm lắm. Tán đổ được tôi bằng chiêu này đấy. Đàn em ở Bắc Thành sao mà thiếu người mời ăn cơm được, đúng không? Thiếu thì không thiếu, nhưng mà đều không bằng anh ấy. Còn chẳng bằng một ngón tay. Ngưỡng mộ à? Anh may mắn.

Lâm. Cậu thanh toán hết đến 12 giờ đêm phải không? Đến sáng. Họ uống nhiêu mua nhiêu. Lâm mời mọi người uống bia đến sáng. Hôm nay tôi rất may mắn. Có người cho tôi 100 đồng. Một trăm ư? Tôi chưa từng nhận được 100 đồng.

Người ta còn cho tôi một chai bia nữa. Chờ anh một lát. Tôi không thể tin hôm nay tôi có thể may mắn như vậy. Hôm nay đúng là may mắn quá đi thôi. Hôm nay còn có thể may mắn như nào nữa?

Tôi không biết còn có thể xảy ra chuyện gì nữa. Cho mọi người này. Tốt quá, cảm ơn cậu. Không thể tin nổi. Kem của tiệm này ngon thật. Anh Lục. Mắt lên lẹo luôn rồi này. Chỉ có mỗi bao thuốc mà họ đã vui vậy cơ à?

Ở đây đánh thuế cây thuốc lá cao nên thuốc lá đắt. Một bao thuốc mười mấy tệ ở Trung Quốc thì ở đây phải hơn 60 tệ. Họ không có thu nhập cố định nên ít khi mua. Thế mua thêm cho họ hai bao nữa đi. Để tôi trả tiền. Đứng đấy.

Cuối cùng cũng gặp lại cháu. Cháu tới để thi đấu. Chú biết. Giải 9-ball Open. Chúc mừng đã giành giải quán quân nhé. Tặng mọi người đấy. Cảm ơn chú. Cảm ơn ạ. Cảm giác như ai anh ấy cũng quen. Đúng. Lúc mới tới tôi cũng mù tịt luôn,

Thấy ai cũng biết anh ấy. Cậu xem chủ quán Ramen này chăm sóc anh ấy, ông chủ quán bi-a giữ phòng riêng cho anh ấy. Lúc tôi tới một quán bi-a khác còn thấy anh ấy đang chơi với người khác cơ. Ngay cả một nhà hàng ngẫu nhiên bên đường

Ông chủ đóng cửa rồi mà vẫn làm kem cho anh ấy đấy. Nhà hàng ngẫu nhiên bên đường gì chứ? Tôi từng làm thêm ở nhà hàng đó. À đúng rồi. Mai tôi phải tới Hursin một chuyến. Đi ăn với giáo viên hướng dẫn. Tiện thể xử lý vài chuyện ở quán bi-a.

Nếu hai người muốn tập luyện thì tự tập nhé, còn nếu muốn tới thẳng khách sạn thi đấu thì cứ tự đi. Biết rồi ạ. Có mì rồi đây. Đây. Cảm ơn. Chúc ngon miệng. Cảm ơn. (Câu lạc bộ bi-a Bắc Thành) Chị. Tôi ra ngoài chút nhé. Được, cậu đi đi. Anh ta tới đây làm gì? Sửa sang cũng đẹp đấy. Anh Lục nhà mấy cậu có ở đây không? Có. Tới muộn rồi đấy. Cậu là đại thiếu gia hay gì? Hẹn người ta mà hẹn trước một tiếng, giờ tôi tới là tốt lắm rồi đấy.

Tôi có phải người của Bắc Thành các cậu đâu mà gọi cái là tới ngay được. Tiêu Tử, kia không phải là cái người đó sao? Đúng vậy, ông chủ của thành phố Đông Tân. Của ai đây? Tôi liên lạc giúp anh một bác sĩ điều trị, rất có kinh nghiệm.

Bạn cũ của bố tôi. (Bệnh viện Giang Nam) Cũng chính ông ấy phẫu thuật cho bố tôi. Không ngờ trong lòng cậu lại có tôi. Tôi chỉ không muốn mất đi một đối thủ giỏi thôi. Khó lắm mới tìm về được một người, mà lại mất thêm người nữa, được một mất mười.

Cậu nói xem Lâm Diệc Dương quay về, cậu cũng trở nên có tình người hơn rồi. Những năm Lâm Diệc Dương không ở đây, cậu dẫn dắt thành phố Đông Tân, tôi phụ trách Bắc Thành đều chẳng dễ dàng gì. Cảm ơn nhé. Nếu đã đến đây rồi

Thì tôi chơi với cậu một ván. Sắp làm phẫu thuật rồi, không biết ván sau sẽ là lúc nào nữa. Sao? Nay uống vui chứ? Không uống nổi nữa rồi. Không uống nổi nữa. Rót cho cậu cốc nước nhé. Không cần đâu. Anh Lục. Nói chuyện một chút.

Nếu là chuyện của thành phố Đông Tân thì cậu đừng nói. Lần này trước khi lên máy bay, tôi đã nói rõ với Giang Dương rồi. Tôi thấy mâu thuẫn quá. Một mặt tôi thích dáng vẻ tự do tự tại của anh, nhưng một mặt lại hy vọng anh quay về.

Tôi không về, tôi vẫn là người của thành phố Đông Tân, nhưng tôi sẽ không về để tiếp quản đâu. Ông Hạ đã quyết tâm giao thành phố Đông Tân cho Lâm Diệc Dương rồi à? Đúng là tính vậy. Giao quyền hành đi như vậy,

Trong lòng cậu không có suy nghĩ gì sao? Nếu là người khác thì có. Nhưng nếu là Trầm Bổng thì không. Thật à? Thật. Tôi cứ thấy mình nợ thằng nhóc đó. Năm đó, lẽ ra tôi nên làm nhiều hơn, người thân với hai người họ nhất là tôi.

Khi ấy chúng ta đều còn nhỏ, cậu có trưởng thành hơn nữa thì làm được gì chứ? Nhưng tôi thật không ngờ Lâm Diệc Dương lại giải nghệ hoàn toàn. Ai mà ngờ được chứ? Nên cậu hãy nhân cơ hội phẫu thuật lần này ép cậu ta tiếp quản đi. Sớm muộn gì

Tôi cũng phải làm phẫu thuật, chỉ là nếu nhân thời cơ này để cậu ấy tiếp quản thì sau này tôi cũng bớt lo cho việc của thành phố Đông Tân. Việc hồi phục sau phẫu thuật chắc chắn cũng nhanh hơn. Đây chẳng phải là chuyện vẹn cả đôi đường sao? Đợi chút.

Anh mang nước cho cậu ấy đi. Thôi. Sợ cậu ấy lại đòi nói chuyện với anh. Vậy… Anh có muốn em nói chuyện với anh không? Trông anh có vẻ đang cần người nói chuyện lắm à? Em khác An An mà. Ở thành phố Đông Tân em ở phía trung lập

Trong chuyện này đấy. Anh tự mở quán bi-a cũng được, quay về cũng tốt. Với em chẳng có gì khác biệt cả. Mau nói đi. Tâm sự đi, em đang đợi này. Em muốn nghe chuyện gì? Không biết. Anh muốn nói gì thì em nghe đó. Chuyện gì khiến anh vui

Thì anh nói chuyện đó. Anh không muốn khiến thầy thất vọng, anh không muốn từ chối ông ấy. Nếu hôm nay đổi lại là bất kỳ chuyện gì khác, anh quyết sẽ không lùi bước, nhưng riêng chuyện này thì không được. Đó là tâm huyết của Giang Dương.

Thành phố Đông Tân không phải của tôi, cũng không thuộc về bất kỳ ai. Từ lúc hơn 20 tuổi, anh ấy dẫn dắt thành phố Đông Tân đến ngày hôm nay không dễ dàng gì. Tuy dẫn dắt thành phố Đông Tân không dễ gì nhưng tôi biết

Lâm Diệc Dương sẽ khiến nó trở nên tốt hơn. Anh ấy khác anh và anh trai em. Vào ngành muộn, giành quán quân cũng muộn, đó là thành tích nhờ sự phấn đấu không ngừng. Những năm qua, thành tích cá nhân không hề tụt dốc, câu lạc bộ bi-a cũng càng lớn mạnh.

Những nỗ lực đằng sau đó chỉ cần nghĩ cũng biết. Chính vì đã bỏ ra rất nhiều nên mới muốn nó ngày càng tốt hơn nữa. Anh có phẩm chất, khả năng gì chứ? Cậu ấy mạnh hơn tôi. Hơn nữa suy nghĩ của anh cũng mới mẻ. Nếu muốn cải tổ

Một câu lạc bộ lớn như thành phố Đông Tân e là phải thay đổi rất nhiều. Việc cải tổ đối với thành phố Đông Tân mà nói là một cơ hội tốt. Dù có phải thay đổi nhiều thì cũng đáng. Đi từ lúc 16 tuổi,

Chưa từng quay về, chưa từng cống hiến gì, anh dựa vào đâu mà tiếp quản? Tôi muốn cậu ấy về nhà. Em thấy chuyện này không nghĩ thông suốt được trong một đêm đâu. Anh đừng vội, cứ nghĩ từ từ thôi. Dù anh có quyết định thế nào,

Em cũng đứng về phía anh. Được rồi. Người vừa mới giành quán quân thế giới thì nên vui lên một chút. Vẫn không ngủ được, uống ngụm nước thôi. Cốc nước đó tôi uống rồi. ♪Phí hoài cả một mùa đông♪ ♪Nguệch ngoạc nên kỳ nghỉ của đôi ta♪

♪Lên núi ngắm mây, xuống biển đi dạo♪ ♪Đuổi theo mặt trời mọc và lặn♪ ♪Phí hoài một khoảng thời gian♪ ♪Dành ra một mùa thuộc về đời người♪ ♪Gọi tên anh trong gió, hồi tưởng trong giấc mơ♪ ♪Hà hơi lên lớp cửa kính♪ ♪Em biết tất cả mọi thứ sẽ tan biến♪

♪Giống như bãi cát bị sóng biển cuốn trôi♪ ♪Bất ngờ và nuối tiếc đều sẽ biến mất không dấu vết♪ ♪Nhìn thấy trong tim em đóa hoa diên vĩ rực rỡ♪ ♪Em biết dù sao mọi thứ cũng sẽ đổi thay♪ ♪Nhân lúc mùa hạ được thời gian điểm tô thật đẹp đẽ♪

♪Kích động và vui buồn, gương mặt mỉm cười đầy mồ hôi♪ ♪Nhưng trong tình yêu, em luôn có anh ở bên♪ ♪Ngọt ngào và đắng cay dâng tràn giữa môi và răng♪ ♪Vẫn đợi chờ ngày kỳ tích xuất hiện♪ ♪Nước mắt và nụ cười đều có sự ngọt ngào và chua xót♪

♪Mong muốn biết bao sẽ kết thúc vào ngày này♪ ♪Vào ngày này♪