[VIETSUB] Hàng Xóm Của Tôi Không Chịu Lớn | Tập 03 | Phim Tình Cảm | Lý Khê Nhuế/Hà Dữ | YOUKU
Hàng Xóm Của Tôi Không Chịu Lớn Tập 3 An An. Ăn cơm thôi. Lúc đó, bố mẹ chúng tôi đều bận rộn kiếm tiền. Ngày nào cũng bôn ba bên ngoài, rất ít khi ở nhà. Cũng may có chị ấy ở bên. Chúng tôi nương tựa lẫn nhau, không rời xa nhau. A.
An An. Sao thế? Sao thế? Sao thế? Có phải chị gái bắt nạt con không? Sao thế? Mau nói với cô nào, làm sao? Chị gái bắt nạt con à? Là em ấy bắt nạt con. Lục Chính An, con làm sao vậy hả? Chẳng phải đã bảo không được xé vở của chị à? Được rồi, nó còn nhỏ thế, nghe không hiểu đâu. Được rồi, được rồi, ngoan nào. Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa. Được rồi, được rồi, được rồi. Chỉ ăn một bữa cơm thôi. Tôi đã sắp xếp nhà hàng xong rồi. Được không? Mọi người đều vì cậu mà đến. Cậu nói xem nếu không nể mặt họ… Anh Mã. Tôi không có thời gian thật mà. Lần sau phiền anh lúc định sắp xếp gì đó
Thì báo trước với tôi một tiếng. Được, được. Vậy tôi có thể từ chối anh trước, đúng không? Cậu không đi không được đúng không? Chị ấy nhập viện rồi, còn không liên lạc được nữa. Là người vừa rồi cậu nói trong phỏng vấn sao? Phải. Chị ấy không phải mẹ tôi.
Là của tôi… Là bạn gái thật à? Này. Anh đây đưa cậu đi, cậu đợi một lát. Cậu nói xem sao hôm nay tắc đường sớm thế nhỉ? Cậu đừng sốt ruột, lát nữa là thông thoáng thôi. Cậu hẹn hò lúc nào vậy? Chẳng phải mới về nước sao? Yêu qua mạng à?
Chị ấy không phải bạn gái tôi. Cậu xem. Tôi đã nói mà, thời gian địa điểm đều không khớp. Chị ấy là bà xã của tôi. Cậu làm gì? Cậu nói rõ ràng xem nào. Xin chào, người đẹp. Giờ con đang ở đâu? Con ở nhà, sao vậy ạ? Sao vậy à? Câu này nên do mẹ hỏi con đấy. Nhập viện mà sao không nói với bố mẹ? Ai nói với mẹ thế? Con mặc kệ ai nói với mẹ đi. Rốt cuộc là làm sao? Không sao.
Chỉ là bất cẩn bị ngã thôi. Đã nhập viện luôn rồi còn nói không sao? Mẹ, con chỉ nằm viện quan sát thôi. Không phải nằm viện để điều trị. Giờ con nói gì mẹ cũng không tin nữa. Mai mẹ sẽ mua vé tàu hỏa. Mẹ đừng tự làm khổ mình mà mẹ.
Con không sao thật mà. Không sao, không sao. Từ sáng đến tối đều nói không sao. Gọi điện thoại luôn nói tám chữ công việc suôn sẻ, cơ thể khỏe mạnh. Con nói xem con chẳng nói với mẹ chuyện gì cả, bảo mẹ sau này làm sao tin tưởng con,
Sao yên tâm được đây? Con nói với mẹ thì có ích gì sao? Ngoại trừ để mẹ lo lắng thì chẳng giải quyết được gì. Cũng như bây giờ vậy. Con vừa phải xoa dịu cảm xúc của mẹ, vừa phải giải quyết những chuyện lung tung rối loạn kia.
Con còn phải liên tục giải thích với mẹ. Giải thích rồi mẹ cũng không tin. Con thật sự mệt lắm mẹ à. Con không sao thật mà. Đã xuất viện rồi. Mẹ đừng để bố biết chuyện này. Sao lại không nghe điện thoại? Nếu không phải thấy sáng đèn thì…
Sao cậu lại đến nữa? Em nói rồi mà, em muốn đến chăm sóc chị. Đến khi chị khỏi hẳn mới thôi. Không cần. Mau về đi. Sao thế? Chị có thể xuất viện rồi sao? Bác sĩ bảo sao? Cậu có đi không? Chị đói không? Em mua cho chị nhiều đồ ăn ngon lắm. Đều là đồ chị thích ăn. Đang bận sao? Phiền anh đến nhà em đưa em trai anh đi đi. Càng nhanh càng tốt. Lisa. Giờ tôi có đôi chút việc gấp. Tôi không dự tiệc sinh nhật của sếp Hoắc nữa. Cô chuyển lời với anh ấy giúp tôi. Tôi đã cho người đặt quà ở ngoài cửa rồi. Cô ra ngoài lấy đi. Rốt cuộc chị làm sao thế? Tôi sống một mình quen rồi.
Không quen có người ngoài ở đây. Chị có thể không xem em là người ngoài. Tôi thấy lạ thật đấy. Cậu có thể đi nhờ cậy anh họ cậu. Sao cậu cứ phải ăn vạ ở chỗ tôi? Chẳng phải em đã nói với chị rồi sao? Chị cần người chăm sóc.
Tôi không cần. Tôi có thể tự chăm sóc bản thân. Không có yếu ớt như thế. Trước kia là do chị không còn cách nào. Nhưng giờ em về rồi. Chính vì cậu về rồi, tôi mới càng thấy phiền phức. Vốn dĩ tôi đang ở một mình rất ổn.
Muốn làm gì thì làm. Kết quả cậu vừa về đã liên tục gây rắc rối cho tôi. Từ công việc đến cuộc sống, rồi đến người nhà tôi. Cho nên tôi cầu xin cậu, tập trung vào âm nhạc của cậu, đừng gây rắc rối cho tôi nữa. Đừng đến tìm tôi nữa.
Đừng quấy rầy tôi nữa. Đừng tham gia vào bất cứ việc gì của tôi nữa, được không? Được. Nếu không phải em thấy chị biến mình thành bộ dạng như ma này thì em chẳng thèm lo cho chị. Tôi làm sao? Chị làm cho nhà mình như cái chuồng lợn.
Ngoài đồ dùng cần thiết trong cuộc sống, chẳng có món đồ trang trí nào khác. Chị còn chẳng tìm được băng cá nhân nữa. Một nửa đồ trong tủ lạnh đều quá hạn sử dụng. Ngay cả đồ khô và nước sốt cũng lên mốc rồi.
Lò nướng, máy pha cà phê, nồi cơm điện, cái nào cũng còn nguyên nhãn mác. Ngay đến bao bì cũng bạc màu rồi. Ngày nào cũng thức đêm, đói thì chị gọi đồ ăn ngoài. Tóc rụng đầy trên sàn nhà. Còn có quầng thâm của chị nữa.
Thế mà gọi là sống một mình rất tốt à? Tôi tốt hay không thì liên quan gì đến cậu? Cậu đừng tự cho mình là đúng. Tôi thích ở trong chuồng lợn đấy. Tôi thích thức đêm, ăn đồ ăn ngoài đấy. Tôi cứ thích ở một mình đấy.
Chị đừng cứng miệng ở đây nữa, chị không thích. Vậy cũng không đến lượt cậu lo. Em lo cho chị mà. Tôi không cần cậu tội nghiệp. Lâm Dạng. Mấy năm nay chuyện lớn chuyện nhỏ gì tôi cũng tự dựa vào mình.
Đột nhiên có thêm một người quan tâm tôi thế, tôi thật sự không quen. Thời buổi này chẳng ai sống dễ dàng cả. Có thể chăm sóc cho mình, đừng gây phiền phức cho người khác đã là tốt lắm rồi. Cho nên thôi đi thì hơn.
Chẳng ai làm chúa cứu thế cho ai được cả. Cậu đi đi. Lúc nhỏ, lần nào làm sai chuyện gì chị cũng gào cực to, càng chột dạ chị lại càng cứng miệng, càng hét to hơn. Đến giờ chị vẫn không thay đổi. Nghỉ ngơi sớm đi.
Có gì cần thì cứ gọi cho em. Sao thế? Uống với em một ly đi. Em đãi. Vẫn ổn chứ? Không sao. Ổn lắm. Hai chị em các em đúng là cứng miệng như nhau. Mấy năm nay, một mình em ấy đúng là sống không dễ dàng.
Nhưng chúng ta đều chỉ là người ngoài. Không tham gia vào thì không có quyền lên tiếng. Nhất là em. Mấy năm nay vẫn luôn ở nước ngoài. Vừa về đã chạy đến nhà người ta nói này nói nọ. Đổi thành ai thì cũng sẽ không vui thôi. Thì cứ cãi nhau thôi.
Ít nhất lúc cãi nhau, chị ấy sẽ xem em là đàn ông chứ không phải một đứa em trai. Em biết mấy năm nay chị ấy sống không tốt. Cho nên lần này em quay về là vì chị ấy. Khuyết điểm chết người nhất của chị ấy là gắng gượng đến chết.
Em chưa từng thấy ai có thể gồng gánh như thế. Gồng gánh đến mức tim rỉ máu cũng mỉm cười nói “không sao, tôi ổn lắm.” Chị ấy lừa được ai chứ không lừa được em. Em là ai? Em là Lục Chính An đấy. Là người hiểu chị ấy nhất trên đời này.
Anh không hiểu em đang nói gì sao? Em không nói thì sao anh biết? Anh không thể dỗ dành em chút sao? Vừa rồi em đã nói cực kỳ rõ ràng rồi. Em không nói thì anh dỗ em thế nào? Em còn chưa nói à? Anh bị điếc hay gì? Bỏ đi.
Hoa Tiên Tử? Sao cậu lại đến đây? Đến lúc nào thế? Vừa mới đến. Trước khi đến cũng không gọi điện thoại. Vậy, đi thôi, chị đây đãi cậu ăn ngon. Đi, đi, đi nào. Có muốn uống rượu không? Chị đây uống với cậu. Em còn chưa đủ tuổi, không được uống.
Đúng, đúng, đúng. Nhưng mà không sao. Nếu cậu muốn uống thật thì chị đây uống thay cậu. Đồ bịp bợm. Đã hứa là sẽ mừng sinh nhật với tôi. Kết quả lại tăng ca. Ngày nào cũng không phải tăng ca thì cũng là đang trên đường đi tăng ca.
Công việc quan trọng như thế thì sao không yêu đương với công việc luôn đi? Còn ở bên cạnh tôi làm gì? Trong lòng anh ấy, tôi chẳng là cái gì. Uổng công tôi thích anh ấy thế. A lô. Có gì không? Đang ăn cơm với em trai. Được. Chia tay thì chia tay. Tạm biệt. Rõ ràng là lỗi của anh ta. Giờ anh ta còn có mặt mũi chia tay với tôi. Chia tay thì chia tay. Tôi nói cậu nghe. Tất cả đàn ông đều cút đi cho tôi.
Đời này bà đây không muốn yêu đương nữa. Chị lại thất tình à? Cậu lại đến sao? Nào bà xã. Em đã đủ tuổi rồi. Có thể cùng chị uống cho thỏa thích rồi. Sao tôi lại phải uống rượu? Tôi cũng đâu gặp phải chuyện gì không vui đâu. Sao phải uống rượu? Tôi tốt với anh ta như thế.
Không ngờ anh ta lại phản bội. Nếu không nhờ lần này tôi bắt tận tay thì anh ta sẽ không, không thừa nhận. Cậu nói xem sao tôi lại xui vậy chứ? Gặp phải một tên như đống phân chó. Hoa Tiên Tử. Giờ cậu đã đủ tuổi trưởng thành rồi.
Chị đây cho cậu lời khuyên. Một chàng trai có thể không thích một cô gái, có thể từ chối cô ấy thật ác, nhưng tuyệt đối không thể lừa cô ấy. Như thế đau lòng lắm. Nghe chưa? Nghe rồi. Nếu như sau này cậu lớn mà trở thành trai tồi
Thì đích thân tôi sẽ xé xác cậu. Năm nào hễ có thời gian, em cũng sẽ đi thăm chị ấy. Nhìn thấy chị ấy đổi việc, đổi nhà, đổi bạn trai. Không biết là may mắn hay bất hạnh, lần nào cũng xuất hiện lúc chị ấy thất tình
Rồi vừa khóc lóc vừa nói không bao giờ tin tưởng tình yêu nữa. An An. Sao cậu lại đến? Tháng sau em phải ra nước ngoài rồi. Tôi biết. Chẳng phải trước khi ra nước ngoài sẽ rất bận à? Tôi nói cậu nghe,
Ra nước ngoài rồi đừng hở ra là lại chạy về. Vé máy bay đắt lắm đấy. Tiền sinh hoạt ở nước ngoài đắt thế, chúng ta nên tiết kiệm chút. Em không cần chị lo. Giờ em là công tử nhà giàu đấy. Cậu… Sau này không được đánh đầu em nữa.
Em đã không còn là trẻ con nữa. Được, được, được. Đi, chị đây dẫn cậu đi ăn đồ ngon. Sẵn tiện giới thiệu bạn trai mới của tôi cho cậu quen. Xì. Thôi dẹp đi. Lần này chuẩn bị uống bao nhiêu ly đây? Em uống cùng. Tôi nói cậu nghe,
Lần này là thật đấy. Cậu gặp là biết, mắt thấy mới là thật. Còn nữa, nếu cậu dám nói một chữ về những chuyện trước kia của tôi, tôi sẽ – đánh vỡ đầu cậu. – Chị lại đánh đầu em. Cậu đừng chạy. Quay lại đây. Cứ thế.
Chị ấy không ngừng bị tổn thương. Vết thương lòng vừa chữa lành thì lại đâm đầu vào. Rồi lại tổn thương. Em thấy rất may mắn vì chị ấy không từ bỏ, đến cùng vẫn tin vào tình yêu. Nhưng cũng thật tiếc là người bên cạnh chị ấy
Đến cuối cùng vẫn không phải em. ♪Tất cả tình yêu đều xoay quanh anh♪ ♪Khi thế giới xoay vần, em vẫn chỉ nhìn thấy anh♪ ♪Anh sẽ làm nơi che mưa chắn gió, làm áo giáp của em♪ ♪Chỉ cần có anh kề bên, mọi thứ đều chẳng quan trọng nữa♪
♪Ở bên cạnh anh♪ ♪Sánh bước cùng anh♪ Nhưng lần này trở về, em phát hiện hình như chị ấy thật sự không yêu nữa. Trong bốn năm này, chắc chắn chị ấy đã tổn thương rất sâu sắc, sâu đến mức không lành được nữa nên mới như vậy. Anh họ. Là anh sao?
Gì cơ? Trước kia anh nói chị ấy dọn đến nhà mới, chỉ biết khu phố chứ không biết vị trí cụ thể. Nhưng vừa rồi lúc chị ấy gọi cho anh, chị ấy chẳng nói gì mà anh đã xuất hiện ngay trước cửa nhà. Lần trước, nhất thời anh không nhớ ra được.
Trước kia em ấy từng gửi tin nhắn cho anh. Anh lướt lại nhật ký trò chuyện mới biết. Không sao. Vậy em hỏi lại anh một lần. Anh. Anh thích chị ấy sao? Tên nhóc nhà em uống say rồi. Anh đừng chuyển chủ đề. Sờ vào lương tâm của anh,
Nói với em một cách đầy trách nhiệm đi. Có phải anh thích Lâm Dạng không? Thích. Tất nhiên là thích. Là sự yêu thích của anh trai dành cho em gái. Được. Vậy em yên tâm rồi. Hai người có thể ở bên nhau, nhất định phải đúng thời gian, đúng người.
Em tốn thời gian bốn năm, khó khăn lắm mới thành đúng người, tuyệt đối không thể từ bỏ bất cứ cơ hội nào. Rồi sẽ có một ngày em sẽ để mọi người đều biết em, Lục Chính An, rất yêu, rất yêu chị ấy. Là tình yêu của nam dành cho nữ. ♪Khi anh đứng phía sau em♪ ♪Lòng kiên định của em chẳng còn hoang mang nữa♪ ♪Nghĩ đến sau này, lý do yên tâm♪ ♪Khi đêm tối kéo đến♪ ♪Nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay em♪ ♪Nhìn vào đôi mắt anh♪ ♪Đầy ắp dịu dàng♪ ♪Ngày tháng sau này, thời gian về sau của anh♪
♪Đều có sự xuất hiện của anh♪ ♪Cho dù chia cắt bao xa♪ Mẹ. Xin lỗi. Vừa rồi thái độ của con không tốt. Nhưng con thật sự không sao. Không thì bệnh viện sẽ không cho con xuất viện. Mẹ yên tâm. Chắc chắn con sẽ chăm sóc bản thân thật tốt.
♪Anh vẫn luôn tỏa sáng trong mắt em♪ ♪Cứ như sao sáng soi chiếu bầu trời đêm♪ ♪Chói lòa đôi mắt em♪ Hai anh chị. Chụp ảnh nhé, một phút thôi là lấy được. Để làm kỷ niệm nhé. Được không? ♪Trong mắt em, anh chính là ngôi sao sáng♪ Chúng tôi không cần đâu.
Chụp một tấm đi. Chúng ta còn chưa có ảnh chụp chung. Nào. ♪Khiến em chẳng còn do dự♪ Anh cũng ăn ảnh ghê. Cũng tàm tạm. ♪Không còn nghĩ đến đời người dài bao nhiêu♪ Em thấy hôm nay anh bất thường lắm đấy.
Bình thường bận rộn đến mức hẹn ăn bữa cơm cũng không được, không ngờ hôm nay lại hẹn em ra công viên đi dạo. Không có gì, thấy lâu rồi không gặp nhau thôi. Em thấy anh có chuyện gì đó. Mau nói đi. Trụ sở chính quyết định
Nửa cuối năm nay sẽ cho anh làm đối tác của văn phòng luật. Thật sao? Chúc mừng nhé, cuối cùng cũng thành công rồi. Đúng vậy. Ước mơ duy nhất từ nhỏ đến lớn là trở thành một luật sư giỏi. Vì cơ hội lần này, khiến anh không có cuộc sống,
Không có niềm vui. Thậm chí không có thời gian hẹn hò. Vậy giờ ước mơ của anh đã thành sự thật rồi. Cuối cùng cũng có thời gian có thể sống cho tử tế, vui chơi thoải mái, hẹn hò yêu đương ra trò. Phải. Còn em? Em?
♪Anh vẫn luôn tỏa sáng trong mắt em♪ Ước mơ của em là gì? ♪Cứ như sao sáng soi chiếu bầu trời đêm♪ Kết hôn. ♪Chói lòa đôi mắt em♪ Con người em không có ước mơ gì to tát. Chỉ muốn có một công việc vẻ vang,
Có thể nuôi bản thân và người nhà. Tuy nghe thì không có gì, nhưng không dễ dàng thực hiện. ♪Khiến em chẳng còn do dự♪ Cho nên mong có một người bằng lòng ở bên cạnh em, cùng chia sẻ tiền nhà, cùng ăn bữa cơm hai người,
Cùng xem một bộ phim điện ảnh nhàm chán thành phim hài. Cho dù sau này không thực hiện được ước mơ, ít nhất cũng còn có một gia đình. ♪Cứ như sao sáng soi chiếu bầu trời đêm♪ ♪Chói lòa đôi mắt em♪ Xin chào, thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang bận. Xin vui lòng gọi lại sau. Làm gì vậy? Ai cho chị vào chứ? Chị xâm phạm không gian riêng tư. Nơi này là nhà chị. Không có không gian riêng tư của em. Nói. Rốt cuộc đang giở trò gì? Ra đây. Chị.
Em… Em vẫn luôn tưởng Lục Chính An đến Thanh Ninh là vì em. Vì biết nhà em ở đây. Em cũng luôn tưởng “bà xã” mà cậu ấy nói là giả. Chỉ là một tấm lá chắn thôi. Không ngờ cậu ấy không lừa em. Cậu ấy đến Thanh Ninh không phải vì em.
Bà xã của cậu ấy chính là Lâm Dạng kia. Là thư ký của anh rể, Lâm Dạng. Trà này là chị nhờ người mua từ Anh về đấy. Lọc phổi hạ hỏa. Thử đi. Này. Em gái chị bị người ta bắt nạt như thế, chị còn pha trà ở đây?
Ai bắt nạt ai? Lúc hai người đó biết nhau thì em đang ở đâu? Mặc kệ là Lục Chính An hay thư ký của chủ tịch, em đều là người đến sau. Là người xen vào. Hiểu không? Vậy mà còn có mặt mũi chạy qua đó lớn tiếng nói người ta.
Còn là ở bệnh viện nữa. Nếu hôm nay đổi thành chị ta và anh rể thì chị sẽ không nói thế đâu. Vốn còn tưởng là tình địch của chị. Lần này hay rồi, tự dưng biến thành của em. Cho nên chị nói thì hay lắm. Em im miệng cho chị. Chị.
Chị gái. Chị giúp em đi. Chị nói với anh rể đuổi việc chị ta đi. Không được, chị ta không thể ở lại Thanh Ninh. Thế này đi. Chị bảo anh rể điều chị ta đến công ty chi nhánh ở nơi khác đi. Vậy mới tốt đấy. Sao có thể chứ?
Anh rể em sẽ không đồng ý đâu. Vậy chị năn nỉ anh ấy đi. Em thích Lục Chính An thật mà. Ngay từ ánh mắt đầu tiên, em đã thích cậu ấy rồi. Em đã thích cậu ấy bốn năm rồi. Bốn năm nay dù không có Lâm Dạng,
Nếu hai đứa thành đôi được thì đã thành từ lâu rồi. Còn cần phải đợi đến hôm nay à? Nếu chị là em thì chị sẽ ngoan ngoãn ở lại Duệ Nghiệp, dốc lòng dốc sức làm tốt vị trí trợ lý của cô ấy. Anh rể em là một người rất kén chọn.
Nhất là trong công việc. Lâm Dạng có thể làm việc cạnh anh ấy năm năm thì chứng tỏ cô ấy là một người rất có năng lực. Quay lại nói về Lục Chính An của em. Trong bốn năm em theo đuổi cậu ấy điên cuồng kia,
Hai người họ vốn dĩ chẳng hề gặp mặt nhau. Nhưng em vẫn chẳng thể lay động cậu ấy. Cậu ấy cũng vẫn không thể từ bỏ Lâm Dạng. Vậy chứng tỏ cô ấy cũng là một người rất có sức hấp dẫn. Có thể làm trợ lý cho một người
Vừa có năng lực vừa có sức hấp dẫn như thế, chắc chắn chị sẽ tập trung 120% tinh thần để học tập cô ấy cho đàng hoàng. Nhưng mà em… Chị nói em nghe. Đặt tình địch ở chỗ tối, chi bằng đặt bên cạnh mình. Em cứ xem cô ấy như tấm gương
Để soi cho rõ bản thân em, xem rốt cuộc em có chỗ nào không bằng người ta. Em đấy. Bình tĩnh lại đi. Suy nghĩ cho kĩ. Động cái não bé tẹo của em đi. A lô, dượng ạ. Tiểu Nam. Không làm phiền cháu chứ? Dượng nhỏ chỉ muốn hỏi
Có phải thằng nhóc ấy đang ở nhà cháu không? Vâng. Cháu bận rộn thế, nó… Nó chạy đến đó gây rắc rối gì cho cháu chứ. Người nhà mà, đừng xa lạ thế ạ. Gọi điện thoại cho nó, nó cũng không nghe.
Đến chuyện lớn như về nước cũng không thèm nói một tiếng. Chẳng ra thể thống gì. Làm gì vậy? Dượng nhỏ muốn đánh gãy chân nó. Không phải, dượng ơi. Cháu không nói với dượng ạ. Vậy cháu hỏi ai thế? Thằng nhóc đó đúng không? Bảo nó nghe điện thoại đi. Vâng. Nào. Bắt đầu màn biểu diễn của bố đi. A lô? Thằng nhóc đáng ghét này. Trong mắt con có bố và mẹ con không? Từ sáng đến tối chỉ biết ôm cây ghi ta chạy khắp nơi. Vì ước mơ âm nhạc gì đó mà không cần cả gia đình.
Thằng con bất hiếu này. A lô? Có đang nghe không? Có ạ. Kế tiếp, có phải nên đến đoạn bảo con cút khỏi nhà anh họ không? Anh họ của con là luật sư lớn tầm cỡ quốc tế. Người ta bận rộn từng phút từng giây, không giống con,
Ngày nào cũng lông ba lông bông. Mau tránh xa thằng bé ra. Đừng làm phiền thằng bé. Vâng. Con cũng nghĩ thế đấy. Con không còn gì khác để nói nữa à? Nó không có gì muốn nói với ông thì để tôi. Đưa tôi. Lục Chính An.
Con lập tức về nhà cho mẹ. Mẹ cảnh cáo con. Nếu trong ba ngày mà mẹ không nhìn thấy con con mãi mãi đừng về nhà nữa. Mẹ sẽ xem như không có đứa con trai này. A lô? A lô? Sao chỗ của mẹ không có tín hiệu vậy? Nghe thấy không?
A lô? Dì vẫn luôn ở bên cạnh à? Tất nhiên rồi. Kỹ năng diễn xuất này của dượng vẫn còn non và xanh quá nhỉ. Em đang làm gì vậy? Rõ ràng lắm mà. Dọn nhà. Dọn nhà? Dọn nhà cái gì? Đang yên đang lành mà.
Cách âm tệ quá, quấy rầy anh quá rồi. Không quấy rầy mà. Chẳng hề nghe thấy gì luôn. Ngủ say như chết ấy chứ. Em dọn đi đâu? Có phải dọn đến nhà em ấy không? Em là loại người không có khí phách vậy sao? Em bị chị ấy đuổi ra ngoài đấy.
Muốn quay về cũng phải do chị ấy đích thân đến tận nơi khóc lóc này nọ năn nỉ em về. Đi nhé, anh trai. Không tiễn. Quào. Đẹp trai quá. (Hoa Tiên Tử) Thành phố xa lạ, thích hợp lang bạt. Lang thang khắp nơi một mình. Muốn đến thì nói thẳng đi, đăng lên tường làm gì? Làm giá muốn chết. Đến đây, đợi chút. Sao lại là hai người? Chứ cậu tưởng là ai? Không ai cả.
Vừa rồi mình nhìn thấy một chút xíu thất vọng trên gương mặt cậu ấy. Cậu có nhìn thấy không? Ừ. Mà không chỉ chút xíu thôi đâu. Mình đâu có. Rốt cuộc cậu đang đợi ai? Nói đi. Tổ tông của tôi ơi, cậu đừng đùa nữa được không?
Anh đây lớn tuổi rồi, tim anh không chịu nổi. Anh chiếm chỗ quá đấy, anh ra ngoài đi. Hay thế này nhé. Anh đây thuê một phòng khách sạn cho cậu, hoặc cậu chấm khu phố nào thì anh đây thuê một căn nhà cho cậu là được mà.
Tôi ở công ty là vì muốn sáng tác tốt hơn. Vậy cậu cũng không thể ở trong phòng để đồ được. Tôi dọn một phòng trống cho cậu ngay. Càng vì tình yêu. Mình đã bảo sao vừa vào đã có cảm giác nhà cửa gọn gàng. Thì ra là có “chàng” tiên ốc.
Trước kia làm sao? Không tệ đấy. Biết chơi nhạc. Biết nấu cơm. Còn biết làm việc nhà. Nếu trông còn đẹp trai, lại si tình thì đúng là nam chính phim thần tượng tiêu chuẩn luôn. Đáng tiếc tuổi tác hơi nhỏ. Nhưng hiểu cậu ấy. Câu nào câu nấy đều trúng trọng tâm,
Bách phát bách trúng. Rốt cuộc các cậu đến đây để lá lành đùm lá rách hay là lá rách rồi còn xé thêm? Đẹp trai quá đi. Cậu xem. Cậu xem này. Đẹp trai quá. Ừ. Đúng là hơi nguy hiểm. Mình nói lại lần nữa. Cậu ấy là em trai mình.
Nếu chị ấy đã xem tôi như em trai thì tôi phải có dáng vẻ của em trai, còn phải sa sút nữa, càng sa sút càng tốt. Nếu là anh, em trai của anh vì ước mơ mà một thân một mình đến thành phố xa lạ, không nơi nương tựa,
Còn không một xu dính túi, ở trong nhà kho, ăn mì gói thì anh sẽ làm gì? Khuyên cậu ấy về quê. Thế này còn nói gì tiếp được nữa. Để tôi nghĩ nhé. Đưa cậu ấy về nhà? Chính xác. Tôi cố gắng chín chắn trưởng thành trước mặt chị ấy,
Một lòng muốn để chị ấy thấy tôi đã không còn là đứa trẻ con mà là một người đàn ông có thể bảo vệ chị ấy, để chị ấy nương tựa. Kết quả tôi càng cố gắng chị ấy càng phản cảm. Đẩy tôi ra xa hơn nữa. Vậy chứng tỏ điều gì?
Chứng tỏ cậu không nên cố gắng như thế. Cố gắng sai hướng rồi. Theo tình hình trước mắt, tôi không nên vội vã chứng minh bản thân là một chàng trai tốt mà nên cố gắng diễn tròn vai em trai. Một người em trai không thể rời khỏi chị ấy. Em trai?
Dù sao hai người cũng không có quan hệ máu mủ, hơn nữa trước mắt đều đang độc thân. Chuẩn. Lớn lên bên nhau từ nhỏ, biết hết gốc gác của nhau, kết hôn luôn đi. Không phải, ban ngày ban mặt, uống rượu gì chứ? Mình tự mang theo, cậu quản được à?
Nửa câu sau của mình là nhất định phải duy trì khoảng cách. Đừng phất cờ bảo là chị em rồi cuối cùng thành quan hệ nam nữ. Tại sao? Hai người đó trai tài… Trai sắc gái tài. Sao không được? Lúc cậu ấy học tiểu học,
Lục Chính An kia còn chưa ra đời kìa. Giờ đã là thời đại nào rồi. Tình yêu chị em rất bình thường. Nhưng không tin tưởng được. Tin được mà, tùy người. Con người sẽ thay đổi. Chênh lệch tuổi tác là biến số lớn nhất. Mình bảo này hai cô gái.
Có thể quan tâm đôi chút đến cảm xúc của người trong cuộc không? Người trong cuộc cho biết vấn đề lớn nhất bây giờ không phải Lục Chính An. Là Lý Điềm. (Giới thiệu tập sau) Vì bẩm sinh nữ giới đã có thiên tính làm mẹ. Cho nên
Thứ dễ được kích động nhất không phải cảm động mà là tình thương. Không nhìn thấy, không nhìn thấy. Cậu dọn nhà rồi à? Nghe ai nói thế? Tạ Nam Khắc hả? Mẹ. Mẹ có thể đến giúp con không? Con sắp không chịu nổi nữa rồi.
Mấy người lái xe thuê các cậu bây giờ có yêu cầu tuyển dụng cao vậy sao? Sao trông cậu quen thế? Hình như từng thấy trên mạng rồi. Còn điều tra em nữa sao? Không có. Không phải điều tra cậu. Xem em là người lái xe thuê thật sao?
Thế là đi luôn à? Vất vả rồi. Chưa quen với cuộc sống mới mà còn phải lo lắng cho tôi. Cố lên. Sao thế? Được nạp đầy năng lượng rồi, chia cho chị một ít. ♪Quá khứ rồi sẽ dần quên lãng♪ ♪Nhưng sẽ luôn có người giữ gìn lấy nó♪
♪Đau đớn bấy lâu nay luôn có anh bầu bạn bên cạnh♪ ♪Ánh sao soi sáng cả đoạn đường♪ ♪Trải bao phiêu bạt chỉ vì một chùm pháo hoa♪ ♪Vượt bao trắc trở mới mở được xiềng xích♪ ♪Yêu thật nhiều đau thật nhiều, nhưng chẳng muốn cô đơn♪
♪Chúng ta hãy gạt đi mọi sai lầm♪ ♪Mong anh luôn gặt hái được những thu hoạch mới mỗi ngày♪ ♪Giải thoát khỏi sự mơ hồ, chẳng còn xem thường tình yêu♪ ♪Yêu sâu đậm không nói nhiều, tương lai sẽ tốt thôi♪ ♪Lần này đừng bỏ lỡ nữa, hãy yêu đi♪