[VIETSUB] Hàng Xóm Của Tôi Không Chịu Lớn | Tập 02 | Phim Tình Cảm | Lý Khê Nhuế/Hà Dữ | YOUKU
Hàng Xóm Của Tôi Không Chịu Lớn Tập 2 Cặp vợ chồng khá thắm thiết này là bố mẹ tương lai của tôi. Còn cặp trai xinh gái đẹp thắm thiết hơn, xứng đôi hơn, đáng yêu hơn này chính là sui gia tương lai của họ, bố mẹ vợ của tôi. Đẹp quá đi.
Đẹp không? Đẹp lắm. Nào, nào, nào, trước khi ăn cơm, có một chuyện tôi muốn thông báo. Tôi muốn nói mấy hôm nay rồi. Cô có thai rồi sao? Hả? Từ khi nào vậy? Cái gì chứ? Tôi chỉ muốn nói bao nhiêu năm qua, từ tôi và Tĩnh Văn,
Cho đến hai nhà chúng ta, đều đã luôn gắn bó với nhau. Đây là duyên phận. Bà con xa không bằng láng giềng gần. Tôi thật sự cảm thấy chúng ta là người một nhà. Sao khi không cô lại nói chuyện này? Không lẽ hai người định chuyển nhà sao? Chuyển nhà?
Chuyển đi đâu chứ? Trời ơi anh im đi. Ý của tôi muốn nói duyên phận tốt thế này không thể cắt đứt ở chỗ chúng ta mà phải tiếp nối đời đời. Bởi vậy nên, nhân lúc đang đông đủ, chúng ta hãy hứa với nhau, sau này nếu chúng ta có con,
Nếu cùng giới, thì kết nghĩa anh chị em, nếu khác giới… Thì cho chúng kết hôn, chúng ta làm sui. Đúng vậy, đúng vậy. Quyết định thế đi. Quyết định thế đi! Ngoéo tay. Hai người thích con gái đúng không? Nhường cho hai người. Chúng tôi sinh con trai. Tĩnh Văn,
Vậy cô phải có thai trước tôi đó nha. Lão Lâm, con rể của tôi trông cậy hết vào anh. Yên tâm đi bà sui, cứ để đấy cho tôi. Nào, vì nhân duyên tốt đẹp của đời sau, cạn ly. Cạn ly. ♪Đi theo cảm giác♪ ♪Nắm lấy đôi tay ước mơ♪
♪Cảm giác ngày càng gần ngày càng dịu dàng hơn♪ Lão Lâm, giỏi. Con rể à, chào con. Mẹ là mẹ vợ tương lai của con đây. Con phải gọi mẹ là mẹ. Trời ơi, con gái đúng là đáng yêu. Đáng yêu thì đáng yêu, nhưng mà… Không sao.
Gái hơn một là bình thường. Bây giờ có thai vẫn kịp mà. Lão Lục, tranh thủ đi. Được thôi. Cưỡi ngựa nào. Đi, đi, đi! Cưỡi ngựa nào! Có thích không? Đã nghĩ tên chưa? Nghĩ rồi. Tên Lâm Dạng. “Dạng” trong câu “Hoa dạng niên hoa”*. [[*Tuổi hoa niên tươi đẹp] Rất hay,
Rất tri thức. Cưỡi ngựa nào. Không sao. Năm nay nếu có thai, thì sẽ là tình chị em, tốt biết bao. ♪Chúc mừng sinh nhật♪ ♪Chúc mừng sinh nhật♪ ♪Chúc mừng sinh nhật♪ ♪Chúc mừng sinh nhật♪ Sinh nhật vui vẻ! Tiểu Khiết, không sao. Gái hơn 3, tha cục vàng.
♪Chúc mừng sinh nhật♪ ♪Chúc mừng sinh nhật♪ ♪Chúc mừng sinh nhật♪ ♪Chúc mừng sinh nhật♪ (Sinh nhật vui vẻ) Chúc mừng sinh nhật. ♪Chúc mừng sinh nhật♪ ♪Chúc mừng sinh nhật♪ ♪Chúc mừng sinh nhật♪ ♪Chúc mừng sinh nhật♪ Không sao, không sao. Gái hơn 6… Gái hơn 6… Cũng rất tốt mà.
Có thể chăm sóc em. Tiểu Dạng Dạng chắc chắn sẽ là một người chị tốt, đúng không? Đúng, đúng, đúng. Không phải hai người cũng thích con gái sao? Hai chị em thân thiết biết mấy, có đúng không? Đúng. Tiểu Dạng Dạng, con muốn có em gái không? Muốn ạ. Được.
Nào, thổi nến đi. Cùng thổi. Một hai ba! Mừng quá. Thật chẳng dễ dàng chút nào! Được rồi nín đi. Cuối cùng cũng có rồi. Lão Lục. Tiểu Khiết. Dạng Dạng, cô có em bé rồi. Con sắp làm chị rồi, con vui không? Thật không ạ? Hay quá, con có em gái rồi. Con sẽ dạy em ca múa,
Trang điểm cho em thành em gái đẹp nhất trên đời. Tiểu Dạng Dạng của mẹ ngoan quá. Bà xã, bà xã. Mau gọi xe cấp cứu. Không phải dự sinh là tháng sau sao? Nó không chờ nổi nữa rồi. Cố nhịn nhé. Tiểu Khiết, cố nhịn nhé. Hít thở sâu, hít thở sâu.
Em. Em gái. Dạng Dạng, không phải em gái mà là em trai. Em trai? Sao lại là em trai? Ngốc quá, vốn có khả năng là em trai mà. Không thể nào, bố nói dối. Con bé này làm sao vậy? Dạng Dạng, mau qua đây chào em trai nào. Qua đây, nào.
Nhanh lên. Nhìn xem, em đáng yêu không? Con sao thế? Không sao, nó còn bé mà. Bé gì? Học lớp một rồi còn bé bỏng gì nữa? Dạng Dạng, sau này con phải chăm sóc tốt cho em, không được bắt nạt em, nghe rõ chưa? Con mà bắt nạt, mẹ sẽ đánh con.
Được rồi, được rồi. Đừng khóc nữa. Đã nói là em gái, sao lại thành em trai chứ? Đây chính là lần đầu chúng tôi gặp nhau. Không vui lắm, cũng không thân thiện lắm. Chúng tôi sinh sai thời điểm, sinh sai gia đình, sinh sai giới tính.
Hệt như đạo diễn muốn chơi khăm, cố ý đùa bỡn kịch bản của chúng tôi vậy. Nhưng cũng may, bố mẹ vĩ đại của chúng tôi đã đưa ra lời hứa vĩ đại đó. Bà xã, xin lỗi, anh đến muộn rồi. Bà xã. Không sao, em về rồi này, sẽ ổn cả thôi. Bỏ ra, bỏ ra. Đau. Đau chỗ nào? Phải rồi, chị lại ngã à? Sao lại là lại? Không phải chị nhập viện sao? Sao cậu biết? Ai nói cậu biết? Sao chị lại nhập viện? Sao chị lại xuất hiện ở đây?
Rồi tại sao lại khóc? Cái thằng bé này, cậu… – bây giờ đã biết… – Đừng đánh vào đầu em. trả treo rồi à? Đừng đánh trống lảng, trả lời. Phải, bị ngã. Về nhà là vì bệnh viện lạnh quá không ngủ được. Khóc là vì ngã đau.
Thế thì về mau, ngoài này lạnh. Đi đâu vậy? Bên này. À. Chị xem chị bao tuổi rồi, mà đi đường cứ bất cẩn, đi đường cứ ngã thế? Cái kiểu tóc Hoa Tiên Tử trước kia của cậu… – Cẩn thận đấy. – không phải rất đẹp sao?
Sao lại duỗi thẳng ra vậy? Sao chị cứ để ý đầu em thế? Cậu… Đừng động vào đầu em. Bên này, bên bày. Vâng. Về lúc nào vậy? Hôm qua. Sao đột nhiên lại về? Vì… chị đó. Ước mơ. Cậu gạt ai vậy? Học nhạc sao không lo học ở nước ngoài đi,
Cứ phải chạy về chốn sa mạc văn hóa Thanh Ninh này tìm ước mơ gì chứ? Tôi đang hỏi cậu đó. Nghiêm túc trả lời. Làm gì có lý do gì? Muốn về thì về thôi. Ở gần nhà. Hơn nữa còn có chị và anh họ. Hơn nữa,
Là vàng thì ở đâu chẳng phát sáng? Cứ chờ đến lúc em lên sân khấu tỏa sáng Thanh Ninh đi. Tôi biết rồi. Biết rồi sao? Cậu đã yêu rồi? Tôi đoán trúng rồi chứ gì? Từ bé cậu đã thế. Hễ bị ai nhìn thấu, là liền nhìn người đó chằm chằm,
Muốn dùng đôi mắt ma mị của cậu để làm người ta xao xuyến. Nhưng tôi cho cậu biết, chiêu này vô dụng với tôi. Cậu thôi đi. Bà xã. Hả? Chị béo lên rồi. Béo? Béo chỗ nào. Đúng. Chính là mặt. Mặt béo lên. Do góc nhìn thôi. Vừa rồi tôi nằm,
Cậu nhìn ở góc đó đương nhiên sẽ thấy tôi béo. Đúng. Quả nhiên là do góc nhìn. Nhìn thế này thì vẫn thấy đẹp. Tên nhóc chết tiệt. – Đau. – Tên nhóc chết tiệt. Sao lại đánh em? Do cậu kiếm chuyện. Đúng là kỳ lạ. Tôi bảo cậu bao lần rồi?
Đừng gọi tôi là bà xã. Còn gọi nữa là ăn đòn. Không phải chị hay gọi em là Hoa Tiên Tử sao? Sao mà giống nhau được? Hoa Tiên Tử là biệt danh. Còn bà xã là cái gì? Em cũng hết cách. Không thể làm trái lệnh bố mẹ.
Tôi không đùa với cậu. Nhìn em giống đùa lắm à? Tóm lại, cậu phải sửa thói quen này. Hai chúng ta chẳng là gì. Cậu gọi thế, người ngoài nghe được thì không hay, còn tưởng tôi là trâu già gặm cỏ non. Cỏ non không chê, thì trâu già sao phải ngại?
Tên nhóc chết tiệt này, cậu… – Cậu nói lại xem. – Chị đừng đánh. Tên nhóc này. Cẩn thận cái lưng. Trời ơi cái lưng tôi. Đừng động vào tôi. Đưa điện thoại. Ai mà gọi muộn thế này? Ai vậy? Tạ Nam Khắc. Đưa tôi. – Đưa tôi. – Đêm hôm mà
Sao anh ấy lại gọi cho chị? Liên quan gì đến cậu chứ? Đương nhiên có. A lô? – Em họ Lục Chính An của anh đây. – Đưa điện thoại cho tôi. Không sao, có em đây mà. Anh lo chuyện của anh đi. Phải rồi, tối nay em không về đâu.
Không cần đợi em. Cúp đây. Sao tối nay cậu lại không về? Vừa nghe là Tạ Nam Khắc gọi là liền hết đau à? Quan trọng không phải ai gọi, quan trọng là cậu không có quyền nghe điện thoại của tôi. Thôi được. Không có lần sau. Em chỉ là mong sau này,
Khi em gọi điện nhắn tin cho chị, chị cũng quan tâm như vậy, chứ không phải như trước đây, không trả lời cái nào. Có khi còn chẳng thèm xem. Khiến em ở bên đó một mình, cứ tự lẩm bẩm như thằng khờ. Được, tôi hứa với cậu. Cũng khuya rồi.
Tôi đi ngủ, cậu mau về đi. Em đã bảo tối nay ngủ ở đây, không đi đâu hết. Không được. Em phải ở đây chăm sóc chị, cho đến khi chị khỏe hoàn toàn. Không cần. Tôi khỏi rồi. Vậy mau đi tắm đi, rồi ngủ sớm. À phải, cậu cũng cần tắm.
Ở đây không có đồ dùng cho cậu đâu. Em tắm rồi mới qua đây. Không phải vừa rồi cậu chạy đổ đầy mồ hôi sao? Nên em mới ngủ ở đây, chứ không đã ngủ ở phòng cho khách rồi. Cậu đang kiếm chuyện đúng không? Có tin tôi gọi cho mẹ cậu không?
Vậy thì càng tốt. Mẹ em biết em ở đây chắc chắn càng yên tâm. Được. Tôi nhịn cậu một đêm. Chị cũng muốn ngủ ở đây à? Ngồi dậy. Ngủ sớm đi. Đừng làm rối nhà tôi lên. Dậy sớm thế? Chào chị. Biểu hiện rất tốt. Em có ngủ chút nào đâu. Tại sao? Chị, chị có quen Lâm Dạng, trợ lý của anh rể không? Chị ta làm việc cho anh rể bao nhiêu năm, năng lực chắc phải rất giỏi? Nghe nói hơn 30 rồi mà chưa kết hôn.
Chắc phải có bạn trai rồi chứ? – Chị ta… – Rốt cuộc em muốn nói gì? Em chỉ muốn nói vậy thôi. Em chỉ là cảm thấy… Lý Điềm, nếu em biết gì đó thì cứ nói thẳng với chị đi. Không sao đâu. Chị chịu được. Chị, cháo khê rồi. Xin chào.
Chào anh rể. Hai chị em đang nói chuyện gì thế? Không có gì, cháo khê rồi. Hai người ra ngoài ăn đi. À, được. Em thì sao? Đi không? Chị em sao vậy? Em không biết. Chắc do cháo khê rồi nên không vui. – Làm gì đến nỗi? – Em cũng không hiểu.
Em đi nhé chị. Chưa có bạn trai thật à? Không thể nào. Tóm lại chưa bao giờ gặp hoặc nghe nói. Điều kiện thư ký Lâm tốt như vậy. Lúc thì tăng ca lúc thì đi công tác, còn phải tiếp khách các kiểu ở các buổi tiệc lớn nhỏ. Vậy nên
Không thể yêu đương được. Làm gì có thời gian? Cũng thường thôi. Tôi thấy thiếu gì người giỏi hơn chị ta, đẹp hơn chị ta. Thế chị ta làm sao mà lên được chức thư ký chủ tịch? Chuyện này phải hỏi sếp Hoa. Sếp thích mà, ai dám nói không? Thích?
Sếp Hoa đối xử rất tốt với thư ký Lâm, chưa bao giờ nổi giận. Dù chị ta phạm lỗi, cũng không mắng trước mọi người. Không lẽ sếp Hoa không như thế với người khác? Đùa à? Cô thử phạm lỗi xem. Đảm bảo mắng cô tan xương nát thịt.
Có thể vì chị ta là thư ký của sếp, nên… Muốn biết tám thư ký cũ của sếp Hoa đã tử trận ra sao không? Tiểu Lâm thật sự là người siêng năng nhất công ty ta, hầu như ngày nào cũng tăng ca. Chỉ cần sếp chưa về, cô ấy sẽ ở lại.
Hai người họ không lẽ là… Suỵt. Tôi cũng không biết. Tôi cũng không dám hỏi. A lô? Lâm Dạng đúng không? Chúng tôi là bệnh viện Đồng Tâm. Cô có kết quả kiểm tra rồi. Nếu được thì mau đến bệnh viện nhé. Sao thế? Có vấn đề gì sao? À không, đừng lo. Không có vấn đề gì lớn cả. Cứ để bác sĩ gặp rồi nói nhé.
Vâng, tôi sẽ đến ngay. Sao hả? Đẹp trai không? Rất đẹp trai. Tối quá không? Cần sáng thêm không? Không cần, mở nữa thì chói. Lát nữa, lúc bắt đầu trang điểm, cậu phải quay cho tôi. Quay nhiệt tình. Càng nhiều tư liệu càng tốt. Yên tâm, sẽ khiến anh hài lòng. Phải nhiều điểm nhấn. Em gái.
Thế này nhé. Lát nữa cô đừng trang điểm đậm quá. Cậu ta là nam mà. Vậy nên chỉ cần làm sáng da là được. Cái tôi cần là sự nam tính. Yên tâm, chắc chắn sẽ đẹp trai. Chủ tịch Mã. Lát nữa, tôi muốn hỏi thêm vài câu.
Sao lại còn hỏi thêm nữa? Sửa đi sửa lại năm lần rồi. Nhưng câu hỏi trong này không đủ. Đừng, đừng động vào nữa. Thêm chút thôi. Anh thấy được không? Đến rồi. Nam chính đến rồi, nào, nào. Nhanh lên. Nào, ngồi đi. Bắt đầu đi. Vâng. Sáng lên, sáng lên là được. Hay cậu nghe trước đi. An An à, hay là… Chị cứ trang điểm đi, cho kịp thời gian. – A lô? – Lục Chính An, có phải cậu ăn no rửng mỡ không? Xin lỗi, chờ chút nhé. Từ từ thôi. Cậu ấy kết hôn rồi à? Kết hôn gì mà kết hôn?
Mới tốt nghiệp đại học mà. Đừng quay nữa, đoạn này không cần. Tắt đi, tắt đi. Tôi quay lại ngay. Ai cho cậu làm nhà tôi ra như thế? Như thế nào? Nhìn hệt như nhà mẫu vậy. Tôi bảo cậu rồi mà. Đừng động vào đồ của tôi. Chị hai,
Chị ở chuồng lợn lâu quá nên không quen với nhà ở của người nữa à? Nếu không nể tình cậu nấu cơm ngon… Ngon thì ăn nhiều vào. Hiện giờ chị đang bị bệnh, không được nổi nóng, phải tâm bình khí hòa mới mau khỏi. Vậy bớt chọc tôi giận đi.
Cậu làm nhà tôi như thế khiến tôi không tìm được đồ. Thì chị có thể gọi hỏi em, hoặc đợi em về mà. Tôi cho cậu biết, đừng kiếm cớ đến nhà tôi nữa. Nói một đêm là một đêm. Cúp đây. Sao cậu lại chọn con đường âm nhạc?
Là vì ước mơ từ nhỏ hay là… Vì tôi không biết gì khác. Với lại người ta hay nói con trai giỏi chơi nhạc sẽ rất hấp dẫn, được con gái mê mà. Đoạn này cắt đi, đừng chiếu. Theo tôi được biết,
Trong ngoài nước đều có nhiều công ty âm nhạc nổi tiếng tranh nhau muốn ký hợp đồng, cũng đưa ra nhiều điều kiện rất tốt, nhưng tại sao cậu lại chỉ chọn Vân Lãng? Tốt đến đâu cũng không bằng phù hợp.
Vì cả thành phố Thanh Ninh chỉ có một công ty âm nhạc, tôi thì phải về Thanh Ninh, nên đành phải chọn Vân Lãng thôi. Câu tiếp theo, câu tiếp theo. Vậy tại sao cậu phải về Thanh Ninh? Bởi vì một người. Là ai? Bạn gái à?
Đó là một người rất đặc biệt, rất xinh đẹp, rất lương thiện, rất mạnh mẽ. Á! Nhưng tuyệt đối không dễ động vào, lúc nào cũng tỏ vẻ như một nữ chiến binh, mình đồng da sắt, không bao giờ chịu thua. Nhưng người đó càng mạnh, tôi lại càng muốn bảo vệ.
Chỉ tổ hỏng chuyện. Vì chẳng ai vừa ra đời đã mạnh mẽ cả. Vì không có nơi để yếu đuối nên mới phải mạnh mẽ. Mà lạ lắm. Hễ tôi nghĩ đến người đó là liền có cảm hứng. Vậy nên tôi phải về đây. Vì người đó, và cũng là vì tôi.
Là mẹ cậu ấy. Có một đứa con vừa ấm áp vừa ưu tú ở bên như vậy, bà ấy chắc chắn sẽ rất hạnh phúc. Tôi cũng nghĩ vậy. Lục Chính An! Em chạy đâu rồi? Gần đây có quán cà phê, em ra gặp bạn. Gần đây?
Em đi mười mấy cây số rồi mà bảo gần đây? Sao chị biết? Chị, chị lắp máy định vị trong xe anh rể sao? Em đừng gạt chị. Mau về đi. Em biết rồi. Chị cứ bắt em vào công ty anh rể, thật ra không phải là để trông chừng em,
Mà là muốn em giúp trông chừng anh rể đúng không? Nói bậy gì thế? Anh ấy thì cần gì phải trông? Chị yên tâm. Chỉ cần có em, tuyệt đối không để cho bà cô Lâm Dạng đó đắc ý. Em định làm gì? Em đừng có làm bậy. Lý Điềm.
Có kết quả kiểm tra rồi. Không có vấn đề gì, có thể xuất viện bất kỳ lúc nào. Nhưng mà… Nhưng mà làm sao? Bác sĩ nói đi, tôi chịu được. Cô chịu được? Nhưng tôi không chịu được. Cô nghe cho rõ đây.
Cô bị viêm dạ dày mãn tính, thiếu máu, lệch đốt sống cổ, ngoài ra gan còn nhiễm mỡ và tăng mỡ máu nhẹ. Thế thôi à? Thái độ của cô là sao vậy? Cô tưởng đây là bệnh thường gặp bệnh mãn tính, thì không sao đúng không? Tôi cho cô biết.
Nếu cô không xem trọng, thì năm bệnh này, chỉ một bệnh trở nặng, đều có thể lấy mạng của cô. Vâng, vâng, tôi biết rồi. Chỉ nói miệng thì có ích gì? Cô phải hành động thực tiễn. Bao lâu rồi cô không kiểm tra? Chắc hơn một năm, gần hai năm.
Vì không có thời gian. Cô là thị trưởng sao? Hay là một tháng kiếm mấy triệu? Nếu một người bận đến mức không quan tâm cả sức khỏe của mình, thế thì nghỉ việc sớm cho rồi. Sắp mất mạng rồi, còn cần nhiều tiền, nhiều thành tựu đó để làm gì?
Người trẻ các cô toàn như thế. Không biết tự lo, cứ trách chúng tôi nhiều chuyện. Đợi đến lúc không cứu vãn nổi, mới biết hối hận. Cô mới 31, còn chưa kết hôn sinh con, còn bao nhiêu chuyện lớn trong đời chưa trải qua mà đã hủy hoại sức khỏe thế này.
Cô không nghĩ cho bản thân, cũng phải nghĩ cho con cháu, nghĩ cho bố mẹ cô chứ. Vâng. Bác sĩ nói rất đúng. Tôi nên tìm một người bạn trai. Ơ, người đó… Đó là con gái tôi, cũng trạc tuổi cô, làm nghề biên kịch, ốm hai ba năm, mới mất năm ngoái.
Tôi xin lỗi, tôi… Tôi đảm bảo sẽ nghe lời bác sĩ. Chịu khó uống thuốc, đi ngủ đúng giờ, ngày ăn ba bữa đúng giờ, kiểm tra định kỳ, chăm vận động, tập thành thói quen sống tốt. Còn một điều nữa, cố gắng kiểm soát tâm trạng của mình. Bác sĩ nói đúng.
So với sức khỏe, không có gì quan trọng bằng. Tôi? Lâm Dạng? Cô là… Lý Điềm, trợ lý chủ tịch mới nhậm chức của quảng cáo Duệ Nghiệp, bạn gái của Lục Chính An. Người đó sao rồi? Hôm nay xuất viện, nói ngày mai vừa hay cuối tuần, hẹn gặp luôn. Sống không dễ dàng, Lâm Dạng thở than. Tin cực nóng.
Đã nghe gì chưa? – Nói. – Nói. Thì ra Lý Điềm mới đến ấy không phải thư ký chủ tịch, mà là trợ lý của thư ký chủ tịch. Có nghĩa là trợ lý của Lâm Dạng? Đúng vậy. Chắc là do sếp Hoa thấy chị Dạng cực quá,
Nên đã tuyển trợ lý cho chị ấy. Ai ngờ chị ấy vào bệnh viện, cũng không biết khi nào mới về, nên mới nói thành thư ký đại diện. Tôi bảo rồi mà. Chỉ là một sinh viên mới tốt nghiệp, sao có thể thay chỗ chị Dạng? Nhưng mà,
Lý Điềm đó cũng không tệ, rất nhanh nhạy, trông cũng xinh đẹp, cũng có phong thái của chị Dạng năm xưa. Hai người họ chắc chắn hợp nhau. Mong là vậy. Sao cô lại tìm được đến đây? Thanh Ninh vốn không lớn mà. Cứ tìm từng nơi thế nào cũng gặp.
Có chuyện gì? Nói đi. Chị và Lục Chính An có quan hệ gì? Không phải cô là bạn gái cậu ta sao? Cô không biết à? Mặc kệ hai người có quan hệ gì, xin chị tránh xa anh ấy ra, đừng có từ sáng đến tối cứ bám lấy.
Chị nhìn tôi làm gì? Không lẽ là anh ấy bám lấy chị? Vậy cô không phải bạn gái rồi. Dù tôi không phải bạn gái anh ấy thì cũng không đến lượt chị. Tôi trẻ hơn chị, đẹp hơn chị. Gia thế, học thức tất cả đều hơn chị.
Ngay cả công việc chị vất vả làm bao năm, tôi cũng lấy được dễ dàng. Lục Chính An cũng không ngoại lệ. Tôi khuyên chị nên bỏ cuộc sớm. Làm người thì phải biết lượng sức, thấy khó thì nên biết rút lui. Tôi biết chị và anh ấy có đính ước từ bé,
Anh ấy cứ gọi chị là bà xã. Nhưng xin chị, giờ là thời đại nào rồi mà còn đính ước từ bé? Mà chị cũng hơn 30 rồi, cái gì cũng không có. Anh ấy mới 24, còn cơ hội và tiền đồ rộng mở, sắp tới còn là ngôi sao nổi tiếng.
Chị hoàn toàn không xứng với anh ấy. Vậy nên xin chị vạch rõ giới hạn, tránh anh ấy càng xa càng tốt. Đừng làm tảng đá cản đường anh ấy. Vừa mới hứa với bác sĩ là sẽ kiểm soát tâm trạng, thật là. Còn nữa không? Còn.
Chị xuất viện rồi thì đi tìm việc đi. Đừng quay lại Duệ Nghiệp nữa. Sếp Hoa không cần chị. Tôi cũng không muốn làm chung với chị. Tôi tổng kết lại nhé. Một, đừng bám lấy Lục Chính An. Hai, đừng quay lại Duệ Nghiệp, đúng không? Chính xác. Xin lỗi.
Hai chuyện này tôi đều không làm được. Thứ nhất, cô không phải bạn gái Lục Chính An. Thứ hai, không phải người phát ngôn của sếp Hoa. Cô dựa vào cái gì mà yêu cầu tôi? Tôi bao nhiêu tuổi lăn lộn ra sao chẳng liên quan chút nào đến cô.
Không đến lượt cô bình luận. Còn nữa, cọng cỏ non Lục Chính An dù con trâu già này có ăn hay không, cô cũng không có cửa. Loại đại tiểu thư không gia giáo, không văn hóa, không đầu óc như cô, hoàn toàn không lọt nổi vào mắt cậu ấy. Chị…
Nếu không tại sao bao lâu rồi mà không nghe cậu ấy nhắc đến cô? Cho nên em gái à, làm người phải biết lượng sức, thấy khó thì nên biết rút lui. Vô liêm sỉ. Đúng, tôi vô liêm sỉ. Tôi là một bà cô già vô liêm sỉ.
Nhưng cô ghét tôi thì cũng không thể làm gì tôi. Tôi nói xong rồi. Khỏi tiễn. (Giới thiệu tập sau) Lần sau phiền anh lúc định sắp xếp gì đó thì báo trước với tôi một tiếng. Được. Sao cậu lại đến nữa? Nếu không phải em thấy
Chị biến mình thành bộ dạng như ma này thì em chẳng thèm lo cho chị. Tôi tốt hay không thì liên quan gì đến cậu? Chị đừng cứng miệng ở đây nữa, chị không thích. Vậy cũng không đến lượt cậu lo. Em lo cho chị. Tôi không cần cậu thương hại. Lâm Dạng.
Trong bốn năm này, chắc chắn chị ấy đã bị tổn thương rất nhiều, nhiều đến mức không lành được nữa nên mới như vậy. Anh họ. Là anh sao? Mong có một người bằng lòng ở bên cạnh em. Cho dù sau này không thực hiện được ước mơ,
Ít nhất cũng còn có một gia đình. Em vẫn luôn tưởng Lục Chính An đến Thanh Ninh là vì em. Đặt tình địch ở chỗ tối, chi bằng đặt bên cạnh mình. Muốn đến thì nói thẳng đi, đăng lên trang cá nhân làm gì? Sao lại là hai người?
Chứ cậu tưởng là ai? ♪Quá khứ rồi sẽ dần quên lãng♪ ♪Nhưng sẽ luôn có người giữ gìn lấy nó♪ ♪Đau đớn bấy lâu nay luôn có anh bầu bạn bên cạnh♪ ♪Ánh sao soi sáng cả đoạn đường♪ ♪Trải bao phiêu bạt chỉ vì một chùm pháo hoa♪
♪Vượt bao trắc trở mới mở được xiềng xích♪ ♪Yêu thật nhiều đau thật nhiều, nhưng chẳng muốn cô đơn♪ ♪Chúng ta hãy gạt đi mọi sai lầm♪ ♪Mong anh luôn gặt hái được những thu hoạch mới mỗi ngày♪ ♪Giải thoát khỏi sự mơ hồ, chẳng còn xem thường tình yêu♪
♪Yêu sâu đậm không nói nhiều, tương lai sẽ tốt thôi♪ ♪Lần này đừng bỏ lỡ nữa, hãy yêu đi♪