VIETSUB [Sơn Hà Lệnh] EP34 | Phim võ hiệp cổ trang | Trương Triết Hạn/Cung Tuấn | YOUKU

    ♪Hỏi đao, hỏi kiếm có thể nào xóa tan hận thù♪ ♪Lo vì hận cũ thù mới lại thêm điều nhiễu nhương♪ ♪Hỏi kế hỏi chiêu đọ xem ai hơn ai♪ ♪Đời người thăng trầm, khó mà lường trước♪ ♪Hỏi đường hỏi lối, non nước xa xôi♪

    ♪Tri âm nơi đâu, lẻ loi một bóng hình♪ ♪Hỏi mưa hỏi nắng có bao nhiêu tâm sự♪ ♪Nương nhờ ánh trăng, sớm chiều ta bên nhau♪ ♪Hỏi hoa hỏi lá đang độ rực rỡ♪ ♪Đời người vui buồn được mấy đêm xuân♪ ♪Hỏi thu, hỏi đông, tuyết gió căm căm♪

    ♪Mây màu nhanh tan, tháng năm gian khổ♪ ♪Hoa nở sớm, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ cười, trời rồi cũng già♪ ♪Giang hồ bé nhỏ, đất trời bao la♪ ♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ ♪Hoa rụng tàn, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ buồn, trời rồi cũng già♪

    ♪Anh hùng hết thời, năm tháng phù du♪ ♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ =SƠN HÀ LỆNH= =Tập 34= – Diệp tiền bối. – Diệp thượng tiên. Diệp tiền bối, người tới đúng lúc lắm, hôm nay mong người dẫn dắt mọi người diệt Quỷ Cốc. Không sai,

    Ta chắc chắn phải diệt Quỷ Cốc. Cả Quỷ Cốc ai cũng phải chết. Diệp thượng tiên, tuy ác quỷ gây hại giang hồ nhưng Ôn thí chủ về tình thì có thể tha thứ. Về tình thì có thể tha thứ? Ta thấy là tội không thể tha. Ôn Khách Hành,

    Ngươi trở thành quỷ chủ vì sao lại phá quy tắc một khi vào Quỷ Cốc là âm dương cách biệt, dung túng cho bọn quỷ làm loạn giang hồ? Vãn bối biết tội. Được, có tội phải phạt. Ta phạt ngươi từ nay về sau đóng hẳn Quỷ Cốc,

    Trói buộc bọn quỷ, biến khỏi nhân gian, ngươi làm được không? Xin tuân theo pháp chỉ của thượng tiên. Được, mau đi đi. Diệp tiền bối, thế… thế là sao ạ? Gì mà là sao? Ta bảo Ôn Khách Hành từ nay về sau phong tỏa núi Thanh Nhai, không được ra vào,

    Trăm năm sau mọi thứ sẽ tan theo mây gió, tất cả ác quỷ đi đầu thai hết thì Quỷ Cốc tự khắc sẽ tiêu tan thôi. Hay thay, hay thay! Nếu không tạo sát nghiệp, hóa giải mối thù oán này không phải vấy máu binh đao thực sự là công đức vô lượng.

    Được, xem ra phương trượng Thiếu Lâm tán thành cách xử lý của ta. Tiểu ni cô, ngươi thấy sao? Nếu Ôn cốc chủ thật sự trói buộc bọn quỷ không phạm tội nữa, suốt đời ở núi Thanh Nhai, điều này tất nhiên là tốt hơn nhiều so với lấy oán trả oán,

    Liên lụy vô số tính mạng. Nghe thấy cả rồi chứ, Ôn Khách Hành? Còn ngây ra đây làm gì, đi mau. Vâng. Được rồi, được rồi, được rồi, đại hội anh hùng kết thúc tại đây, giải tán cả đi. – A Di Đà Phật. – Diệp thượng tiên.

    Đi thôi, đi thôi, đi thôi. Đi thôi. Chủ nhân, ngài xấu xa quá đấy, ngài có biết mấy hôm nay ta khóc sắp mù luôn không? Có đáng phạt không? Ta nhận phạt. Cạn một ly. Chủ nhân, có một chuyện ta chưa hiểu, tên bệnh lao nói là ngài… À Chu Tự

    Hắn nói là tận mắt thấy ngài đặt linh cữu ở Ngũ Hồ Minh. Đó là cái xác ta đã chuẩn bị sẵn, dịch dung thành dáng vẻ của ta, để ở đầm sâu trong thác nước. Nếu không làm thế sao mà khiến lão cáo già Triệu Kính tin được.

    Ngài gian xảo quá đi. Phạt thêm một ly. Ta phạt. Cố Tương, đối phó kẻ xấu phải thắng bằng mưu kế, có gì không được đâu. Thẩm chưởng môn, lúc đó là ngài đòi đánh đòi giết Quỷ Cốc mà, hai người bắt tay khi nào vậy? Ôn Khách Hành,

    Ngươi còn dám tới gặp Thành Lĩnh, mọi người đã biết thân phận của ngươi rồi. Thúc là cốc chủ Quỷ Cốc? Phải, là ta. Hôm nay ta tới đây là muốn nói con biết mọi chuyện rồi để con quyết định có tin hay không. Hóa ra hai người thông đồng từ lâu rồi.

    Chủ nhân, ngài giấu hết mấy người bọn ta. Phạt thêm một ly. Nha đầu ngốc, giả chết là chiêu hiểm, ta không có Thành Lĩnh và Thẩm chưởng môn che đậy cho thì sao dám đi nước cờ hiểm này. Có Thẩm chưởng môn nội ứng ngoại hợp

    Mới khiến bọn Triệu Kính không dễ dàng đến gần để tránh phát hiện ra điều kỳ lạ. Vậy Kiếm Tiên kia cũng giúp ngài rồi. Ông ấy à, ông ấy giúp ta rất nhiều. Nếu không nhờ Diệp tiền bối dốc sức giúp đỡ,

    Dù ta có vạch trần được âm mưu của Triệu Kính, với thân phận của ta sao mà rút lui an toàn được. Ta nói rồi, còn để ta gặp ngươi trên giang hồ, ta sẽ… Ta biết. Diệp tiền bối, vãn bối trời sinh cố chấp, lầm đường lỡ bước,

    Nửa đời bị thù hận làm mê muội, chỉ nghĩ đến âm mưu bày kế, khiến cả thế gian phẫn nộ, suýt chút làm trái lời dạy của cha mẹ. Mà nay vãn bối cuối cùng đã biết kẻ thù thật sự là ai, chỉ muốn đường đường chính chính chiến một trận với hắn,

    Trả lại sự trong sạch cho nhân gian, mong tiền bối tác thành. Phải. Lúc trước ta lo nhất là Khách Hành kết lại thế nào, sau đó ta nghĩ mình cũng không lo được nhiều thế. Chỉ cần rửa sạch oan khuất cho đại ca và các huynh đệ,

    Cùng lắm ta và Khách Hành quyết tử đến cùng cũng xem như làm tròn nghĩa huynh đệ một cách oanh liệt. Thúc thúc. Tóm lại may mà chúng ta có cao nhân như Diệp tiền bối chuyện này mới có thể giải quyết êm xuôi, mọi người đều vui vẻ.

    Nào, chúng ta mời Diệp tiền bối một ly. Mời Diệp tiền bối, mời Diệp tiền bối. Sư phụ. Ôn công tử, Bắc Uyên tự nhận mình đa mưu giỏi phán đoán mà cũng chào thua mưu lược của huynh. Tử Thư, sư đệ huynh đúng là hậu sinh khả úy đấy nhé.

    Ôn công tử, ta mời huynh một ly. Ôn công tử, ta còn một chuyện chưa hiểu, tên họ Triệu đáng ghét như vậy, sao không lấy mạng hắn? Đây là giao ước của ta và Hạt vương. Sư huynh Đặng Khoan của Cao tiểu thư luôn nằm trong tay hắn,

    Chỉ là bị biến thành người thuốc thần trí mơ hồ. Trong đại hội võ lâm lần đầu lời vu khống của Đặng Khoan là đòn quyết định khiến Cao minh chủ chịu nỗi oan thấu trời. Tóm lại muốn chứng minh âm mưu của Triệu Kính

    Thì lời khai của người này vô cùng quan trọng. Hạt vương hứa với ta sẽ hồi phục thần trí cho Đặng Khoan, điều tiên quyết để trao đổi là tha cho Triệu Kính một mạng. Hạt vương này và Triệu Kính rốt cuộc có quan hệ gì?

    Hạt vương không phải vì căm hận Triệu Kính nên mới đồng ý hợp tác với chủ nhân sao? Tên bệnh lao, ngươi có biết không, khi đó thập đại ác quỷ đều bị Hạt vương dùng thuốc mê khống chế, chủ nhân đồng ý hợp tác với Hạt vương là vì lúc đó

    – muốn mượn binh – A Tương. tới Thiên Song ngay… Hạt vương giúp huynh đến vậy chỉ vì lấy một mạng của Triệu Kính. Ôn công tử, huynh còn hứa gì với hắn? Cũng không có gì. Nói trắng ra có thể hủy hoại yêu ma quỷ quái chỉ có lòng người.

    Quả nhiên là ý trời trêu ngươi, sư đệ ta trả được thù lớn, cuối cùng có thể sống thoải mái nhẹ nhàng, nhưng ta lại chẳng còn bao nhiêu thời gian. Lui đi. Nghĩa phụ, con nói với người rồi, người không được lừa con. Thật ra chỉ cần người mở lời

    Hạt Nhi chẳng có việc gì mà không làm được. Người không cần phải lừa con. Bao nhiêu năm qua biết bao người chết bởi mưu kế của người, trong đó không thiếu kẻ toàn tâm toàn ý yêu thương người. Con cũng suốt ngày nghĩ là có một ngày

    Sẽ có cùng chung kết cục với họ đấy thôi. Chỉ là con mãi mãi không đánh thức được một người giả vờ ngủ. Là con từ chối nghĩ đến, tình nguyện bị lừa mới có bao năm cha hiền con thảo. Con mãi không nói người biết,

    Con thấy mục tiêu của người rất nực cười. Minh chủ võ lâm. Có gì ghê gớm đâu. Người luôn nói con nghiên cứu người thuốc là tà thuật, người đời không dung thứ, con niệm tình cha con mãi không cãi lại người. Hôm nay con sẽ nói người biết

    Thế nào là thuật chế ngự vạn người thật sự. Thiên Song ghê gớm trong mắt người giờ đã là đồng minh của con, đến Tấn vương còn phải cung kính con, còn người lại xem thường, khinh miệt con, vì mấy tên tép riu không đáng xách giày cho con mà hại con.

    Vì sao? Chỉ dựa vào việc con kính trọng, yêu thương người, chỉ vì con hiển nhiên phải làm thế sao? Chỉ vì con không đáng một xu sao? Người tưởng làm minh chủ võ lâm là có thể bay lên tận trời cao sao. Con đồng ý hợp tác với Ôn Khách Hành

    Là vì để người thất bại ngay lúc người đắc ý nhất, là vì muốn chứng minh với người có lôi người xuống hay không, lôi người xuống thế nào đều trong một ý nghĩ của con. Bỏ đi. Ai bảo người là nghĩa phụ của con chứ. Tuy người thậm tệ như thế

    Nhưng mà người cũng là người thân duy nhất của con trên đời. Con chỉ thấy rất không cam tâm. Con vốn có cơ hội giành lấy giang sơn này, phụng dưỡng bên người, khiến người cười vui. Nhưng người lại cứ chọn sai. Con đã cho người cơ hội,

    Cho người rất nhiều, rất nhiều lần. Là người phụ lòng con. Nghĩa phụ, người đấu đá hết nửa đời vô vị biết mấy. Sau này người cứ lo hưởng phúc đi thôi. Con đây sẽ chăm sóc người thật tốt. Nghĩa phụ, cho người tận mắt nhìn thấy

    Hạt Nhi cắt đất phong vương thế nào. Khi đó nếu mà tâm trạng tốt thì giết chết Tiểu Tấn vương kia lên làm hoàng đế thử cho biết, cũng sắc phong người làm thái thượng hoàng. Đó mới là đại nghiệp thật sự. Sư phụ, đệ tử to gan,

    Ly rượu này là đồ nhi phạt người. Người đã biết thân thế và nỗi khổ của sư thúc từ lâu sao lại không nói thẳng ra với con? Người không tin đồ nhi hay không tin tình cảm của đồ nhi và sư thúc? Ta cũng có phần. Ta uống chung một ly. Nào.

    A Tự, Thành Lĩnh của chúng ta có tiền đồ lắm, trong một thời gian ngắn đã hiểu ra đường đi nước bước của thuật cơ quan Long Uyên Các. May nhờ có Thành Lĩnh dùng thuật cơ quan chế tạo lại Vũ Đả Ba Tiêu châm, uy lực giảm mạnh

    Nên màn giả chết mới thành công. Nên màn lừa gạt của đệ là để đồ đệ ta ở ngay trước mặt ta dùng vật phòng thân ta đưa nó giết hại đệ. Vì sao không nói ta biết trước? Là không tin ta hay… Chu huynh đệ,

    Xin cho ta giải thích thay Khách Hành mấy câu. Nó sắp đặt màn giả chết là để đập tan sự phòng bị của Triệu Kính, chỉ có thế nó mới có thể đưa nhân chứng vật chứng ra hết một lần trong đại hội võ lâm, ở trước mặt người thiên hạ

    Lột trần âm mưu của Triệu Kính, rửa oan thanh minh cho tất cả những người bị hắn giết hại. Cũng tại ta. Ta đã cảnh báo Ôn công tử, thương tích của huynh rất khó nhằn, buộc phải tĩnh dưỡng, không tiện dùng võ nữa. Ta có hỏi mấy người không?

    Ngồi xuống hết đi. Ta hỏi đệ đó, đệ có đáng phạt không? Đáng. A Tự, huynh muốn phạt sao? Uống một hơi ba bình. A Tự, A Tự. A Tự, huynh ở đâu? Sao mà tối thế A Tự. A Tự. Huynh ở đâu? Ta nói huynh biết,

    Tối nay ta uống cho họ gục hết luôn. Ta vui quá đi. Bắt bừa gì đấy. A Tự, tối nay ta rất vui. Ta nói huynh nghe, lần trước uống rượu với lão quái vật thật ra lòng ta rất khó chịu. Ta sợ huynh… Ta sợ huynh không sống được lâu,

    Sợ huynh không nhận ta. Sợ ta không xứng làm huynh đệ tốt của huynh. Nhưng giờ đã tốt cả rồi. Nào, huynh uống rượu với ta, chúng ta cạn ly. Nào. Uống rượu đi A Tự. Ta vui quá. Huynh không biết đâu, thật ra ta vốn muốn phá hủy thế gian này,

    Cũng muốn hủy hoại chính mình. May thay đã gặp được huynh. Hóa ra đường đường chính chính làm người lại nhẹ nhõm đến thế. Ta sống ngần ấy năm mà chưa từng thấy nhẹ nhõm, sướng vui như vậy. Giờ ta cảm thấy cha mẹ ta và sư phụ chúng ta

    Thật ra họ đều mong ta làm thế. Giờ ta dường như chỉ cần nhắm mắt là sẽ thấy được họ đang cười với ta. ♪Chẳng kịp đề phòng♪ ♪Liệu đó có phải ánh sáng của chúng ta♪ ♪Hận vì gặp gỡ muộn màng nhưng may là chưa muộn♪

    ♪Chẳng muốn lãng phí thêm bốn mùa hoa nở♪ ♪Ngựa gầy gió Tây trên lối cũ♪ ♪Đổi lại người bên cầu nước chảy♪ ♪Non sông vạn dặm vạn nhà lên đèn…♪ A Tự. Chờ chúng ta gả A Tương đi, ta muốn đi tìm căn nhà nhỏ ở thôn quê trước kia.

    Cha mẹ ta năm xưa phơi thây chốn hoang dã, đến một di vật cũng không có. Ta bất hiếu hơn 20 năm rồi chưa từng về xem thử. Trước đây là không dám, nhưng giờ có huynh rồi. Huynh đi với ta. Huynh về xem với ta được không? Được, ta đi với đệ.

    Được. ♪Được mất ta vẫn cất tiếng ca♪ ♪Chẳng ràng buộc chẳng vướng bận chi♪ ♪Có được một tri kỷ♪ ♪Vỗ về cả kiếp phong trần gió sương♪ ♪Cho dù núi sông cách trở♪ ♪Có người là có ta♪ Cốc chủ, cốc chủ, cốc chủ. Chào cốc chủ, chào Chu đại bá.

    Các ngươi làm việc đi, đừng làm lỡ giờ lành của Tương cô nương. Vâng. Chu đại bá. Là gọi ta sao? Chủ nhân. Chu đại bá. Ta bảo mà, cái tên Chu đại bá chắc chắn là tiểu nha đầu tinh ranh nào nghĩ ra. Không phải ta nghĩ ra đâu,

    Là Tào đại ca nghĩ ra đó. Chủ nhân bảo ta đừng gọi là tên bệnh lao, cũng không cho ta gọi là A Tự, vậy thì phải làm sao? Bá là sư huynh cốc chủ nên gọi là đại bá thôi. Gọi ca ca không được à?

    Chu đại bá cái tên này nghe cứ như ta mọc cả chòm râu vậy đấy. Ta… ta nói rồi mà ngài ấy có nghe đâu. Ta không đồng ý hồi nào? Được thôi, vậy gọi thế này nhé. Tử Thư ca. Nha đầu thối này, sắp xuất giá rồi mà còn nghịch thế.

    Dì La sắp vì hồi môn của ngươi mà bận tối mặt kìa, sao không đi giúp đi. Làm gì có cô nương nào xuất giá phải tự đi chuẩn bị hồi môn chứ. Có biết xấu hổ không thế? Đúng là sống lâu rồi gì cũng thấy.

    Ngươi cũng có ngày biết xấu hổ à. Khéo quá, ta cũng vậy. Ta chưa từng thấy ai đó vừa ngoan vừa nhát. Sư phụ, sư thúc. Tân nương, sao tỷ còn chạy lung tung thế. Trước khi xong lễ tân lang tân nương không được gặp mặt mà. Cần ngươi lo chắc. Dữ quá.

    Tào đại ca, huynh không lo quản thê tử mình à. Ta không quản, ta không quản đâu, ta không quản được muội ấy. Cũng phải. Chung một mái nhà không thể không cúi đầu. Đừng sợ, chờ huynh thành thân xong đến Tứ Quý sơn trang ta chống lưng cho huynh. Ta…

    Tiểu tử thối, mấy hôm không gặp gan to lên rồi đấy. Thôi, mọi người nói chuyện đi. Lần đầu tới Quỷ Cốc ta đi dạo quanh đã. Ta đi với huynh. Lát gặp nhé Tử Thư ca. Chủ nhân. Ta thật sự sẽ tới Tứ Quý sơn trang sao?

    A Tương muốn ở bên ngài. Làm gì có cô nương nào xuất giá rồi còn ở nhà mẹ. Vậy ta không gả nữa. Huynh tự về Côn Châu đi, ta muốn ở bên chủ nhân. A Tương. Làm càn. Tiểu Tào vì ngươi mà bỏ hết tất cả,

    Ngươi không thể được chiều chuộng mà kiêu căng nữa, biết chưa? Chờ hai người đại hôn xong ta sẽ đóng cốc luôn. Ngài có chiều chuộng sao? Ta có kiêu căng sao? Ngài đóng cốc thật à? Ta từng chính miệng hứa với Diệp tiền bối sẽ dùng sức của mình

    Trấn áp ba ngàn ác quỷ sống hết đời ở núi Thanh Nhai, ta không thể trái lời hứa, cũng không muốn trái lời hứa. Ông trời từng hà khắc với ta, cũng từng tặng ta một món quà hậu hĩnh vô cùng quý giá. Xem như ta hòa giải với ông trời từ đây,

    Mỗi người lùi một bước. A Tương. Chủ nhân. A Tương, muội làm sao vậy? Nếu muội buồn, hay là ta… Hay là ta… Đồ ngốc. Ta sẽ không để huynh làm chuyện trái lòng. Ta chỉ là… Ta mừng thay chủ nhân. Chủ nhân, ta thật sự mừng thay ngài. Nha đầu ngốc,

    Ta phải ở đây trấn áp bọn quỷ thật nhưng đâu ai nói là ngày nào cũng phải có mặt. Ta có thể lén chuồn ra thăm mọi người. Qua mấy năm nữa trong cốc sống yên ổn là mọi việc ổn cả thôi. Thành Lĩnh, Quỷ vô thường và thuộc hạ của hắn

    Bị trấn áp ở thủy lao đầm lạnh, đây là kẻ thù cuối cùng của con, con định xử lý chúng thế nào? Sư thúc, thúc vốn định xử lý chúng thế nào? Ta… Ta không muốn vấy máu nữa nên mới giam cầm bọn chúng. Thủy lao đầm lạnh

    Nghe có vẻ rất khó chịu đúng không? Vậy cứ nhốt chúng trong đó để lo sám hối tội nghiệt của mình đi. Thế thôi à? Giết mấy kẻ này cũng không thể vãn hồi chuyện quá khứ. Sư phụ đã nói mắt mọc ở phía trước, phải nhìn về trước.

    Vả lại ngày đại hỉ của Tương tỷ tỷ sao giết người được chứ. Bảo sao trước đây chủ nhân gọi Tử Thư ca là Chu thánh nhân, huynh xem đi, bồi dưỡng ra tiểu thánh nhân luôn, nói chuyện là cả đống lý lẽ. Diệp tiền bối nói

    Mong muốn ban đầu khi sáng lập Quỷ Cốc vốn là muốn trong bến mê vô tận bắt một chiếc thang trời cho những người sa vào quỷ đạo một ô cửa sửa chữa sai lầm. Đúng rồi, lão quái… Diệp tiền bối đi đâu rồi? Diệp tiền bối nói

    Ông ấy muốn đem hài cốt Dung Huyền Dung tiền bối về núi Trường Minh chôn cùng cha mẹ Dung tiền bối. Canh ngon. Tiểu nhị. Khách quan, ngài muốn thanh toán hay là thêm bát mì nữa ạ? Thêm hai bát. Hai bát. Được, được, có ngay. Cơ thể suy kiệt,

    Ngày này cuối cùng rồi cũng đến. Tiên trời gì chứ, kẻ sống dở chết dở thôi. Đã sống không biết bao nhiêu năm tháng chỉ khi đến ngày cận kề cái chết thì mới có chút cảm giác. Mì của ngài đây. Mời dùng. Mì ngon lắm. Trường Thanh, Huyền Nhi,

    Ta ăn thêm hai bát thay hai người. Tương cô nương xinh đẹp quá. Cô gia có phúc quá đi. Đẹp thật sao? Đẹp, tựa như tiên nữ luôn. Không ngờ trong cốc ta cũng có ngày tổ chức hôn lễ. Nhìn thấy Tương cô nương thế này ta cũng muốn lấy chồng.

    – Ta cũng thế. – Ta cũng thế. Đừng trêu ta nữa. Tương cô nương, Tương cô nương. Niềm vui của cô còn ở phía sau kìa. Chúng ta đi xem hồi môn chuẩn bị cho cô đi. Được. – Đi. – Đi. Nhiều vậy à. Ta đã nói

    Ngươi kết hôn sẽ chuẩn bị cho ngươi hồi môn dài ba con phố mà. Còn thua xa lắm. Mai mốt từ từ bù cho ngươi. Gấp rút đủ bề cuối cùng đã gom xong hồi môn cho muội. Ta không biết thì ra đi lấy chồng cũng chú trọng nhiều thật đấy.

    Gì mà cặp thùng, cặp chén, gương lược, y phục, đồ dùng… A Tương, nhờ phúc của muội tỷ tỷ cũng xem như được mở mang tầm mắt. Ngươi thì hiểu gì. Nữ tử mà chú trọng thật thì của hồi môn từ lúc ra đời đến lúc qua đời

    Phải chuẩn bị đủ hết để dùng. Nếu là những người chú trọng việc cưới xin thì đến áo liệm và quan tài cũng chuẩn bị luôn. Có điều Ôn công tử, ta cũng không biết ngài sao nữa, chuyện xuất giá cả đời của con gái chỉ có một lần thôi. Thật không hiểu

    Sao ngài lo liệu gấp gáp thế. Dì La, Thiên Xảo tỷ, có hai người tiễn con xuất giá thì con vui hơn hết thảy. Sao, có ta thì không vui à? Vui chứ. Vô lương tâm. Ngươi chờ đấy, có một món quà nữa cho ngươi. Được. Tương Nhi,

    Ta chuẩn bị đủ hồi môn cho con xong thì sẽ ra sau núi đi dạo, không tham gia lễ cưới của con đâu. Mọi việc sẽ có Thiên Xảo tỷ làm thay. Ta chuẩn bị một món hồi môn cho con. Cặp trâm này lúc ta xuất giá sư phụ đã cho ta.

    Giờ ta tặng lại nó cho con. Nhưng con yên tâm, đừng chê dì La xui xẻo, trâm này ta chưa từng dùng. Là của sư phụ. Sư phụ là một người có phúc phu thê hòa thuận, con cháu đầy đàn. Con không muốn. Con không để tâm đâu. Dì La,

    Dì phải tiễn con xuất giá chứ. Không được, chuyện này liên quan đến hạnh phúc hôn nhân của con, là chuyện cả đời. Dù có cẩn trọng và kiêng kỵ đi chăng nữa cũng không quá đáng. Tương Nhi, nghe lời. Chờ khi đóng cốc ta và con gặp lại

    Thì thật sự không biết là năm tháng nào nữa. Con mặc kệ. Dì La, dì cài cho con đi. Dì phải nhìn A Tương xuất giá chứ. Không được. Nghe lời được không? A Tương ngoan, nghe lời nào. Bọn ta đều muốn tốt cho muội. Muội yên tâm xuất giá đi.

    Bên cạnh dì La muội có ta rồi. Ta sẽ ở bên chủ nhân suốt cuộc đời. Nghe lời. Đẹp thật. Thiên Xảo tỷ, tỷ cũng không ra khỏi cốc. Vậy tỷ không cần Vu Khâu Phong nữa sao? Vu Khâu Phong là ai? A Tương. Chủ nhân. Đây là quà mừng của Đại Vu.

    Dây tơ hồng này trên đời chỉ có một cặp, là thần vật linh thiêng đã được chúc phúc. Nghe nói người có tình một khi đeo vào là đời đời kiếp kiếp sẽ được gặp nhau. Sợi của Tiểu Tào đã đeo vào rồi, nào, ta đeo cho ngươi.

    Đời đời kiếp kiếp đều sẽ gặp nhau à? Vậy nếu kiếp này ta chán ngán Tào Úy Ninh, kiếp sau muốn đổi người thì sao? Quỷ mới biết ngươi. Ngươi mà không muốn đeo thì ta trả lại cho Đại Vu. Không được, ta lấy, ta lấy. Ngài đeo lên cho ta đi.

    Có đẹp không? Đẹp. Xem bộ dạng Tiểu Tào kìa. Thành Lĩnh, con lớn khôn rồi không được học theo đệ ấy. Lúc Cao minh chủ còn sống không phải nói là muốn hứa gả Cao Tiểu Liên cho con sao. Sao, thích không? Nếu thích thì sư phụ đi hỏi cưới cho con.

    Sư phụ, người nói gì đó, con xem Tiểu Liên là tỷ tỷ mà. Sao người lại mong đuổi hết mọi người đi cả vậy. Tào đại ca, làm tân lang có cảm giác gì? Hồi… hồi hộp. Vậy giờ trong đầu huynh nghĩ gì? Ta muốn … Ta luôn muốn hôm ta thành thân

    Sẽ có sư thúc, sư phụ chủ trì, sư huynh đệ đều ở cạnh bên. Ta… Ta nằm mơ cũng không ngờ ta lại thành thân ở Quỷ Cốc, còn cưới người bên cạnh cốc chủ Quỷ Cốc. Ta quên mất. Tào đại ca, Thẩm chưởng môn có gặp sư thúc huynh,

    Đã nói chuyện huynh thành hôn cho ông ấy biết. Ông ấy… Ông ấy nói gì? Đều tại ta, nhiều việc quá quên chuyển lời cho huynh. Sư thúc huynh nói “Tiểu tử thối bất hiếu, nhớ kỹ trên chính tà còn có thiện ác, chuyện đến nước này

    Chỉ mong con đưa thê tử làm việc thiện tích đức nhiều vào là xem như sư thúc không dạy dỗ con uổng công. Phía sư phụ con ta sẽ từ từ hòa giải, nếu sau này con sinh được thằng nhóc bụ bẫm thì nhớ bồng đồ tôn về thăm ta”.

    Thánh ân của sư thúc Úy Ninh tan xương nát thịt cũng khó báo đáp. Con bất hiếu bất kính. Tào đại ca, mau đứng lên. Bảo sao lão cáo già Mạc Hoài Dương lại nuôi được một con thỏ trắng, thì ra sư thúc là người hiểu lý lẽ.

    Úy Ninh, chính tà, thù hận đã tháo gỡ, sau này rồi sẽ có ngày chiến tranh biến thành hòa bình thôi. Cô gia. Chuyện gì? Bên ngoài có một đoàn người nói là sư môn của ngài đến chúc mừng. Ngài có đi xác nhận không? Gì cơ? Tương cô nương,

    Giờ lành sắp đến, tân lang tân nương không được gặp mặt. Huynh cũng biết rồi à? Họ… họ nghĩ thông suốt rồi? Là sư thúc, chắc chắn là sư thúc nghĩ cách khuyên sư phụ đổi ý. Thúc ấy tốt với ta nhất. Nhất định là thúc ấy biết nếu họ không có mặt

    Ta sẽ nuối tiếc cả đời. Chủ nhân. Chủ nhân, chủ nhân, chủ nhân. Chủ nhân. Ta có thể cho họ vào chứng kiến buổi lễ không? Khi ta ở kiếm phái Thanh Phong Phạm sư thúc cực kỳ tốt với ta. Họ còn tha cho ta, yểm trợ cho ta,

    Họ thật sự là người tốt. Chu đại bá. Gọi ta là gì? Ca. Tiếc rằng ta không phải cốc chủ, không quyết định được. Lão Ôn, người ta đã hạ mình tới dự chúc mừng rồi, lúc nãy Thành Lĩnh cũng đã chuyển lời của Phạm sư thúc và Thẩm chưởng môn,

    Thực sự là tấm lòng hiền hậu. Hay đệ cho hai đứa nhỏ này toại nguyện đi. Tùy ý các người. Còn không mau đi. Tử Sát cô nương, người ngoài cửa tự xưng là sư môn của cô gia. Mở cửa, mở cửa, họ thật sự là sư môn của cô gia. Vâng.

    Mở cửa đón khách. Mời Mạc chưởng môn vào. Đi, ta đưa huynh đi xem thử. Được, cảm ơn nhé. Đi. Mọi người cũng ở đây à. Nào, nào, nào. – Sư huynh. – Chúc mừng nhé sư huynh. Đa tạ. – Sư huynh. – Sư huynh, chúc mừng. Mời vào, mau mời vào.

    Đi thôi. – Chúc mừng, chúc mừng sư huynh. – Đa tạ. Sư thúc đâu? Mạc sư huynh cũng không tới. Sư phụ, người đến rồi ạ. Sư… Cô ta là yêu nữ đưa con bỏ trốn đấy sao. ♪Trời bao la, chuyện đã thành ta vượt qua dòng sông lạnh lẽo♪

    ♪Đêm mênh mang, bóng trăng soi chén ngọc nực cười chuyện hoang đường♪ ♪Ai đã hứa với ta cưỡi ngựa chu du khắp chốn giang hồ♪ ♪Ai say khắp chân trời, tỉnh mộng chẳng thấy cố hương♪ ♪Dưới Tây Lăng mưa thu lạnh lẽo hôn lên song cửa sổ♪

    ♪Mặc người đời căm hận, phỉ báng ta lấy buồn đau đổi lấy cuồng si♪ ♪Gió xuân thổi biếc xanh cả bờ Giang Nam♪ ♪Nhưng chẳng xua được lạnh giá trong tim người♪ ♪Chẳng kịp đề phòng, liệu đó có phải ánh sáng của chúng ta♪

    ♪Hận vì gặp gỡ muộn màng nhưng may là chưa muộn♪ ♪Chẳng muốn lãng phí thêm bốn mùa hoa nở♪ ♪Ngựa gầy gió Tây trên lối cũ đổi lại người bên cầu nước chảy♪ ♪Non sông vạn dặm vạn nhà lên đèn♪ ♪Chuyện cũ như khói sóng đãi cát vàng♪

    ♪Mang sương tuyết cả đời mong cùng người nấu rượu pha trà♪ ♪Cho dù núi sông cách trở có người là có ta♪