VIETSUB [Sơn Hà Lệnh] EP20 | Phim võ hiệp cổ trang | Trương Triết Hạn/Cung Tuấn | YOUKU

♪Hỏi đao, hỏi kiếm có thể nào xóa tan hận thù♪ ♪Lo vì hận cũ thù mới lại thêm điều nhiễu nhương♪ ♪Hỏi kế hỏi chiêu đọ xem ai hơn ai♪ ♪Đời người thăng trầm, khó mà lường trước♪ ♪Hỏi đường hỏi lối, non nước xa xôi♪

♪Tri âm nơi đâu, lẻ loi một bóng hình♪ ♪Hỏi mưa hỏi nắng có bao nhiêu tâm sự♪ ♪Nương nhờ ánh trăng, sớm chiều ta bên nhau♪ ♪Hỏi hoa hỏi lá đang độ rực rỡ♪ ♪Đời người vui buồn được mấy đêm xuân♪ ♪Hỏi thu, hỏi đông, tuyết gió căm căm♪

♪Mây màu nhanh tan, tháng năm gian khổ♪ ♪Hoa nở sớm, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ cười, trời rồi cũng già♪ ♪Giang hồ bé nhỏ, đất trời bao la♪ ♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ ♪Hoa rụng tàn, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ buồn, trời rồi cũng già♪

♪Anh hùng hết thời, năm tháng phù du♪ ♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ =SƠN HÀ LỆNH= =Tập 20= Long bá bá. – Long bá bá. – Long bá bá. Long bá bá, người nghỉ đi ạ. Thì ra đáp án đơn giản như vậy. Người làm cha mẹ

Tất nhiên là muốn cho con mình thứ tốt nhất. Nếu không cho thì ắt hẳn là không thể cho. Ý trời trêu ngươi. Ý trời trêu ngươi mà. Tử Thư, phía bên phải lầu trúc trong bản đồ có một căn nhà đơn, đó là kho sách. Trong đó có hai tấm bản đồ,

Một tấm là Long Uyên Cốc, tấm còn lại là bản vẽ cơ quan kho võ. Con thay ta chuyển tấm sau cho Diệp tiền bối đi. Còn nữa, bản lĩnh hành tẩu giang hồ mãi nghệ của Long Uyên Các ta không nỡ vứt bỏ nó nên tập hợp thành hai quyển sách

Để ở trong đó luôn. Đệ tử của ta bị Long Hiếu giết hết rồi, nể tình kết nghĩa của ta và sư phụ con, tìm truyền nhân giúp ta đi. Long bá bá, con chưa nói người biết, con đã nhận Thành Lĩnh làm đệ tử đời thứ sáu của Tứ Quý sơn trang.

Trước đó không biết phụ thân nó và ân sư có mối quan hệ sâu sắc thế, có thể nói là ý trời đã định sẵn. Long bá bá, nếu người không chê tiểu đồ ngu dốt thì có thể nhận Thành Lĩnh làm đồ đệ. Được. Con là con trai Ngọc Sâm,

Đồ tôn của Hoài Chương, cộng thêm kế thừa y bát của ta. Tốt quá. Ngày sau con học hết tuyệt học ba nhà, không phụ tình huynh đệ cả đời của ba bọn ta. Bá bá. Tiểu tử ngốc, gọi gì đó? Long sư phụ. Long sư phụ. Long bá bá.

Tử Thư, con có đem Bạch Y kiếm không? Con chặt đứt sợi xích này cho ta đi. Long tiền bối, xích sắt này không thể tùy tiện rút ra, người bị giam cầm đã lâu, kinh mạch đã khô cạn, một khi rút ra thì chân khí sẽ tuôn ào ạt,

Ắt sẽ thành củi mục dễ gãy. Có gì không tốt đâu? Người trẻ tuổi, cậu nói ta nghe xem ta còn sống để làm gì? Bằng hữu ta đã chết, thê tử đã chết, đệ tử cũng đã chết, những gì nợ thế giới này ta đã trả hết rồi.

Cũng nên cho ta được chết nhanh gọn. Long sư phụ, xin người, xin người đừng chết. Chết với ta không phải là chuyện xấu, trái lại là giải thoát. Mọi người biết không, ta sống tiếp mới là gian nan đủ bề. – Tử Thư. – Long sư phụ.

Tử Thư, ta sắp không xong rồi, xin con, xin con mau chặt đứt sợi xích này đi. Nếu làm ma cũng phải đem theo thứ này, dưới suối vàng gặp lại đám Dung huynh đệ ta cũng ngại chào hỏi lắm. Long sư phụ. Van xin con, Tử Thư. Tử Thư. Tử Thư.

Huynh làm đi. Long sư phụ, người đừng chết. Con sẽ ngoan mà. Con sẽ chăm chỉ học võ công cho tốt, con sẽ chấn hưng lại tiếng tăm Tứ Quý sơn trang và Long Uyên Các. Long sư phụ. Chân Diễn, đệ không định nói cho Long bá bá biết

Thân phận thật sự của mình sao? Sư đệ. A Tự, huynh gọi bừa gì đấy. Hôm nay huynh sao vậy, tẩu hỏa nhập ma à? Long bá bá, người cứ yên tâm đi, phu thê Chân gia sớm đã mai danh ẩn tích, thay hình đổi dạng,

Quy ẩn ruộng vườn, an hưởng tuổi già. Con của họ đã lớn khôn trở thành… một chàng trai tuy đôi lúc có hơi đáng ghét nhưng chung quy cũng không xấu xa lắm, đã luyện được võ công đầy mình. Thật sao? Chẳng lẽ là Tần huynh đệ… Phải.

Là sư phụ dịch dung đổi mặt cho họ, che giấu tung tích. Ông ấy còn thu nhận con của họ vào môn phái, thành nhị sư đệ của con. Tốt quá. Tốt quá. Long bá bá. Long bá bá. Long sư phụ. Sư phụ, Ôn thúc… Để đệ ấy ở một mình lát đi.

Cảm ơn. Nhẩm tính thời gian chủ nhân đã tới đất Thục nhiều ngày rồi, sao không có tin tức gì nữa vậy. Chỉ vứt mình lại đây chờ chung với tên ngốc này. Tên ngốc kia. Ai cho huynh xuống giường? Lại đây. Ai cho huynh xuống giường hả?

Đại phu nói vết thương của huynh phải tĩnh dưỡng mới khỏi được. Không được nhúc nhích, không được xuống giường. A Tương, ta đã biết chuyện đại hội anh hùng Quân Sơn. Ta phải mau chóng điều dưỡng cho khỏe, về kiếm phái Thanh Phong.

Tên tiểu tử lắm mồm nào của phái Hoa Sơn nói huynh biết đấy? Bản cô nương cắt lưỡi hắn. Đừng dữ vậy mà. Là ta gặng hỏi họ. Sao, giờ huynh đã chê ta dữ rồi à? Không chê. Ngoài mặt muội dữ đến đâu thì ta biết bụng dạ muội…

Huynh biết con khỉ ấy. Ngoài mặt ta dữ, bụng dạ còn dữ hơn. Huynh còn xuống giường nữa là bản cô nương đánh gãy chân huynh. A Tương, ta phải về kiếm phái Thanh Phong. Muội chịu về cùng ta không? Sao ta phải về với huynh? Huynh muốn đi thì đi đi,

Có chết trên đường cũng chẳng liên quan gì đến ta. Ta, ta phải đi tìm chủ nhân ta. Vậy A Tương, ta về kiếm phái Thanh Phong trước, sư môn gặp nạn ta không thể không về. Chờ xong việc ta sẽ quay lại ngay, được không? A Tương, muội yên tâm,

Dù là chân trời góc bể, chỉ cần ta còn sống thì sẽ đi tìm muội. Huynh tìm ta làm gì? Bản cô nương mau quên lắm, chờ khi huynh về tìm không chừng ta quên luôn huynh trông thế nào rồi. Kiếm phái Thanh Phong gặp nạn? Kiếm phái Thanh Phong làm sao thế?

Lúc trước ta cũng thấy lạ. Sư phụ nhà ta và Cao minh chủ là tri kỷ, tại sao người đã tới rồi mà lại về núi ngay trong đêm trước đại hội anh hùng? Nên ý huynh là sư phụ huynh rất có thể đã đem theo Lưu Ly Giáp đi trước.

Sợ là vậy. Muội nghĩ đi, tới ta cũng nghĩ ra được điều này, chắc chắn người khác cũng nghĩ ra. Ta lo… Vậy là huynh buộc phải về kiếm phái Thanh Phong rồi. Đúng, ta phải về xem thử. Nếu ta đoán sai tất nhiên là tốt nhất. Biết làm sao được đây,

Bản cô nương đành về cùng huynh thôi. Huynh ngốc nghếch thế, còn đang bị thương nữa, không có ta theo hộ pháp, sóng gió giang hồ hiểm ác vậy sợ là huynh cất bước khó khăn. Uống thuốc đi. Mình là thay chủ nhân dò xét Lưu Ly Giáp mới phải tiếp tục đi theo tên ngốc này. Đây là nhiệm vụ chủ nhân sắp xếp cho mình, không phải tự mình muốn đi. Người không phụ ta, ta không phụ người. Bạc Tình bộ chủ, tóc bạc váy đỏ.

Thiên Xảo, sao nàng vẫn không hiểu chứ. Nay Triệu Kính kế nhiệm chức minh chủ Ngũ Hồ Minh chưa lâu, đang là lúc then chốt, trong tay chúng ta nắm được điểm yếu lớn thế sao mà lãng phí được. Điểm yếu? Phải. Chuyện Cao Sùng cấu kết Quỷ Cốc vẫn chưa kết thúc,

Nếu để lộ tai tiếng Triệu Kính bội tình bạc nghĩa, danh tiếng của Ngũ Hồ Minh chỉ e là không còn lại gì. Ta không tin Triệu Kính không sợ. Phong lang, uổng cho chàng là bậc nam tử mày râu. Sao chàng lại không hiểu quy tắc thế gian vậy.

Cao Sùng phụ bạc huynh đệ là điều lẽ đời khó tha. Nếu một nữ tử phụ bạc một nam tử ắt sẽ bị người người đòi giết. Nhưng nếu một nam tử phụ bạc một nữ tử thì chỉ được xem là chuyện phong lưu ong bướm thời trẻ thôi,

Chẳng được xem là điểm yếu gì hết. Thiên Xảo, chuyện của mình khác với họ. Quỷ hỉ tang suy cho cùng cũng chỉ là một nữ tử bạc mệnh. Sở dĩ cô ta trở thành nữ ma đầu trên thế gian đều là nhờ tên phụ tình đó ban cho. Mà thiên hạ

Có ai biết tên phụ tình này là Triệu Kính đâu. Đôi tay Quỷ hỉ tang dính bao nhiêu máu tươi, tên họ Triệu kia có thoát được không? Thế thì đã sao? Triệu Kính thân bại danh liệt thì có lợi gì cho chàng? Chức minh chủ Ngũ Hồ

Cũng không tới lượt chưởng môn Hoa Sơn chàng làm. Nha đầu ngốc, Triệu Kính thân bại danh liệt tuy không có lợi gì cho ta nhưng mà hai chúng ta có thể lấy điểm yếu cực to này đổi với Triệu Kính một thứ có ích cho chúng ta. Là gì?

Thời gian quay trở lại sao? Tung tích Lưu Ly Giáp. Trước khi Cao Sùng tự vẫn đã hủy Lưu Ly Giáp, trong đó chắc chắn có âm mưu. Đồ thật nhất định là ở trong tay Triệu Kính và Thẩm Thận. Bảo vật kho võ có thể khiến

Tên vô danh tiểu tốt trở thành vô địch thiên hạ ai mà không động lòng. Ngũ Hồ Minh cất giấu Lưu Ly Giáp 20 năm, nếu muốn hủy thì hắn đã hủy lâu rồi. Nhưng Thiên Xảo, Âm Dương Sách của Thần Y Cốc có thể hồi sinh người chết, tái tạo xương thịt,

Chữa tận gốc mọi bệnh nặng trên đời. Ta muốn lấy thứ này cho nàng. Dù cho nàng đã không còn tin lời ta nói, dù cho lời thề hẹn của hai ta mãi không thành, Thiên Xảo, chỉ cần thực hiện được sự nuối tiếc trong lòng nàng,

Dù Vu Khâu Phong này có chết thì cũng được nhắm mắt. Vậy sao? Thiên Xảo tỷ. Thiên Xảo tỷ, tỷ có đây không? Thiên Xảo tỷ, tỷ có đây không? Thiên Lang Trại và Kinh Vân Đường muốn gia nhập liên minh, đó quả là như hổ thêm cánh.

Chuyến này Sa bang chủ tới Biện Châu đi đường vất vả, quả thật đã lập được công to. Ta thì có công lao gì chứ. Ta chỉ là chân chạy vặt thôi. Thật không giấu gì, lần này ta đi chẳng tốn nước bọt gì hết.

Ta chỉ lấy cờ lệnh của Ngũ Hồ Minh trưng ra một phát, mọi người đoán xem thế nào, hai tên lão đại đó không ngắc ngứ tiếng nào đã đồng ý rồi. Thế chứng tỏ điều gì? Chứng tỏ là uy phong của minh chủ chúng ta rất hữu hiệu. Đâu có, đâu có.

Triệu mỗ đức hạnh còn non kém, chỉ là ngồi tạm vào ngôi minh chủ. Nhưng trải qua thử thách Quân Sơn, liên minh ta không những không tan đàn xẻ nghé, trái lại danh tiếng ngày càng lên cao. Không thể không nói đây là một kỳ tích rất lớn.

Các vị, theo ta thấy khắp thiên hạ này không có ai hợp hơn Triệu minh chủ của chúng ta. Vẫn là câu nói đó, ai dám tranh giành ngôi minh chủ, lão Sa này sẽ là người đầu tiên đập chết hắn. Sa bang chủ, câu này sai rồi.

Triệu Kính chỉ mới nhậm chức được vài ngày, có được thành tựu như hôm nay không nằm ở ta mà nằm ở các vị ngồi đây. Có điều so với sự lớn mạnh không ngừng của Ngũ Hồ Minh, cái ta bận lòng hơn là hiện giờ hai đứa trẻ không rõ tung tích,

Tiểu Liên và Thành Lĩnh. Tiểu Liên là ta nhìn nó lớn lên, một đứa con gái yếu ớt chốn khuê phòng chưa từng ra giang hồ nửa bước. Theo ta thấy ân oán giang hồ không nên kéo nó vào. Nhưng cặp vợ chồng già Đào Hồng Lục Liễu kia

Lại bắt nó đi làm con tin, thực sự khiến người ta coi khinh. Còn Thành Lĩnh sau đại hội võ lâm thì đã biến mất cùng người thần bí, cũng không biết là phúc hay họa. Tại đây Triệu mỗ khẩn xin các vị giúp ta việc này, tìm ra hai đứa bé.

Dù ta có dốc hết tất cả thì cũng không tiếc. – Minh chủ yên tâm. – Xin yên tâm. Đúng, dù có phải lật tung giang hồ lên chúng ta cũng phải đưa hai đứa bé về. Sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Lão Sa. Lão Sa ta lại nói nhầm.

Đáng đánh, đáng đánh. A Tương. Vu Khâu Phong ở trong đó sao? Rốt cuộc hắn đã bỏ bùa mê gì cho tỷ vậy? Chuyện tên phụ tình kia tỷ muội Bạc Tình Ti nói ta biết rồi. Sao tỷ vẫn ở cùng hắn thế? A Tương, nói bé thôi.

Giờ thành Nhạc Dương thế cục hỗn loạn, chủ nhân vẫn cứ thần trí không tỉnh táo, võ công chúng ta lại kém, hoàn toàn không thể đưa người đi. Giờ chúng ta vẫn cần nơi này. Cần cái con khỉ ấy. Thuật dịch dung của tỷ cao siêu thế,

Mình cải trang bừa thành hạng thấp hèn gì đó chẳng lẽ không trà trộn ra khỏi thành được sao? Chờ gặp mặt đám lão quỷ kia rồi ta sẽ bảo họ xé xác tên họ Vu kia ra. A Tương, muội không hiểu. Thập đại ác quỷ đấu đá nhau,

Không một ngày nào mà chúng không muốn giết đối phương để giành thế lực. Nhất là đám nữ tử chúng ta. Mấy năm qua toàn nhờ chủ nhân võ nghệ cao cường và có cốc chủ che chở chúng ta mới được bình an vô sự. Giờ chủ nhân hôn mê bất tỉnh,

Chỉ e… Sợ gì chứ. Ta cho chúng mười lá gan, chúng mà dám ức hiếp mình là chủ nhân sẽ băm chúng ra cho chó ăn. Nhưng nước xa không cứu được lửa gần, trừ phi muội tìm được cốc chủ. Chỉ có ngài ấy tìm ta,

Ta biết đi đâu tìm ngài ấy đây? Ta đã bảo các tỷ muội Bạc Tình Ti xuống núi tìm rồi. Họ đông người, để lại ký hiệu khắp nơi, nếu cốc chủ có thấy sẽ tự khắc liên lạc thôi. Thế cũng không ổn lắm. Trời đất bao la, ai biết khi nào

Chủ nhân mới thấy họ chứ. Ngày nào chưa gặp được chủ nhân chẳng lẽ tỷ định ở đây với dì La luôn à? Vu Khâu Phong đó có tin tưởng được không? Muội yên tâm, ta có cách đối phó hắn. Ta chẳng tin đâu, tỷ trúng độc của tên xấu xa đó rồi,

Không nỡ rời xa hắn. Sớm biết như vậy khi xưa vào cốc thì nên để chủ nhân và dì La cho tỷ uống canh Mạnh Bà, quên hẳn tên xấu xa này đi. Đừng nói bậy. Tiểu nha đầu muội thì hiểu cái gì? Thôi, thôi, ta không vạch trần tỷ nữa. Vậy giờ

Tỷ có cách gì cứu dì La không? Ta không có cách. Dược tính của canh Mạnh Bà rất mạnh, uống nó vào kiêng kỵ nhất là muốn thức tỉnh ký ức nó khiến mình quên đi. Trước đây chủ nhân đã mắc chứng rời hồn, lúc tốt lúc xấu,

Giờ tâm trí cũng rối loạn hơn người thường. Vậy phải làm sao? Bệnh của chủ nhân ta nghĩ cách thêm đã. Đúng rồi A Tương, muội tới tìm ta có việc gì sao? Ta vốn định từ biệt tỷ. Tào Úy Ninh nói huynh ấy phải về kiếm phái Thanh Phong,

Ta muốn về cùng huynh ấy. Ta không phải vì huynh ấy đâu. Ta… Ta là vì nhiệm vụ của chủ nhân. Ta bảo mà. Bình thường tiểu nha đầu này chẳng lo nghĩ gì, tự dưng lại chín chắn lên. Thì ra… Tỷ không được nói bậy. Nhưng bây giờ

Tình cảnh tỷ tỷ thế này sao ta yên tâm đi cho được. Không sao đâu A Tương, muội yên tâm đi đi. Chờ muội già rồi thì sẽ hiểu không có quãng thời gian nào quý giá hơn người trước mặt chính là người trong lòng. Sống ngày nào hay ngày đó,

Thêm một ngày là hời một ngày, sẽ không muốn để ý chuyện khác nữa. Hạt Nhi. Chờ chán rồi phải không? Nghĩa phụ. Cuộc họp thường lệ thế nào rồi? Còn sao được nữa? Thiên Lang Trại và Kinh Vân Đường trước đây hống hách cỡ nào, ngang ngược cỡ nào,

Giờ vẫn phải xun xoe nịnh hót trước mặt ta đấy thôi. Với cái đám ăn hại Ngũ Hồ Minh, giờ ta bảo bọn chúng đi về phía đông thì còn ai dám đi về phía tây sao? Trại chủ Thiên Lang được đồn đại là dũng mãnh hung ác lắm cơ,

Con mới dùng có chút kế mà hắn đã khóc lóc quỳ gối bằng lòng cho Ngũ Hồ Minh ta sai bảo. Còn không bằng Kinh Vân Đường, ngay từ đầu đã thức thời rồi. Con trai ngoan, con đã giúp ta việc lớn đấy. Rất nhiều chỗ ta không tiện ra mặt

Con thay ta san sẻ gánh lo, có được đứa con như thế là may mắn của cha. Hạt Nhi vẫn làm chưa tốt, không thì nghĩa phụ sao mãi không cho con được ló mặt ra. Đâu phải nghĩa phụ không muốn. Chỉ là

Độc Hạt ở ngoài danh tiếng không tốt, kết thù oán khá sâu, vẫn chưa phải lúc tốt nhất, kiên nhẫn đợi thêm đi. Mọi việc đều nghe nghĩa phụ. Chưởng môn phái Tiên Hà, Bạch Khởi Phong đã biết quá nhiều chuyện không nên biết,

Ta muốn trước khi tổ chức lại đại hội anh hùng cho hắn câm miệng mãi mãi. Con đem theo mấy trợ thủ đắc lực dẫn Quỷ Cốc diệt trừ chúng đi. Đừng để lại mối họa sau này. Tuân lệnh. Long Hiếu đâu, có tin gì chưa? Hắn cũng biết không ít,

Bỗng dưng mất tích, lòng ta cứ mãi không yên. Tạm thời vẫn chưa có. Theo lý mà nói Long Hiếu sẽ không bỏ đi không lời từ biệt. Chỉ sợ là bị người ta bắt rồi. Nhưng nghĩa phụ cứ yên tâm, con đã sai người đi điều tra, thiết nghĩ

Chắc đã có tin. Long Hiếu, ngươi bịa đặt lời dối trá trong đại hội anh hùng là do ai sai khiến? Ngươi có nói không? Không nói ta sẽ một cước đá ngươi xuống đó, xem đám con ngươi có nhận người cha hờ này không. Long Hiếu,

Ngươi là hậu nhân của Long tiền bối, bọn ta không muốn ép ngươi. Không, ta không nhận ông ta, ta không nhận ông ta. Ta không nhận ông ta! Cơ thể này là ông ta cho, trả cho ông ta là được. Ta sẽ không nói cho các người biết.

Có chết ta cũng không nói cho các người biết. Theo lý mà nói tên cầm thú này có chết trăm lần cũng không oan ức. Nhưng hắn lại là hậu nhân duy nhất của Long tiền bối. Chúng ta tới kho sách trước tìm bản đồ kiếm đường ra đi. Thành Lĩnh, sau này con phải cố gắng gấp bội, phát triển rực rỡ thuật cơ quan của Long bá bá. Tiền bối, người về rồi. Chúng ta đi trước thôi. Đó là hậu nhân Kiếm Tiên núi Trường Minh và tên ở phân đà bắt Trương Thành Lĩnh đi. Đáng chết. Sao bọn này lại xuất hiện đông đủ ở Long Uyên Cốc? Phải mau truyền tin cho Hạt vương. Mọi người đi chậm thôi. Lão yêu quái đó đang lẩm bẩm gì thế? Ta nghe thử. Đừng nghe nữa. Chúng ta đi tản bộ quanh đây đi. Ôn thúc, đi thôi. Ta chưa nghe đủ mà. Sư phụ, Ôn thúc, rốt cuộc mình đi đâu?

Tương tỷ tỷ của con không biết đi đâu rồi, có điều nha đầu đó rất thông minh, chắc không cần chúng ta lo đâu. Quân Sơn ầm ĩ một trận Ngũ Hồ Minh quả nhiên không gượng dậy nổi, đám giang hồ hảo hán kia cũng sa sút tinh thần,

Chắc có chuyện vui để xem rồi. Huynh mặc ít quá, cảm lạnh à? Cơ thể sư phụ con như chiếc đèn giấy vậy, một cơn gió thổi qua là rách. A Tự, chờ mọi việc kết thúc chúng ta tìm một nơi bốn mùa như xuân, ấm áp để dưỡng lão đi. Thành Lĩnh,

Con muốn đi đâu? Sư phụ đi đâu con đi đó. Đừng chờ nữa. Chúng ta cùng về Tứ Quý sơn trang đi. Tứ Quý sơn trang. Sao, vội đưa đồ đệ huynh về bái kiến tôn sư à? Đem đồ đệ ngốc thế về huynh không sợ sư phụ mình ở dưới đó

Tức đến mức bật dậy luôn sao? Là sư phụ của chúng ta. Ta có quan hệ gì với huynh, sao lại thành chúng ta rồi. Đừng có đắc ý lên mặt. Sư huynh sẽ thay sư phụ quản giáo đệ tử tế đấy. Sư phụ, Ôn thúc, hai người đang nói gì vậy?

Sau này không được gọi là Ôn thúc nữa, phải gọi là sư thúc. Sư thúc. Ai là sư thúc hờ của con? A Tự, đồ đệ huynh ngốc lắm rồi, đừng đùa nó. Sư đệ, đệ vẫn không chịu nhận ta sao? Huynh nói linh tinh gì đấy?

Ông trời bạc đãi ta nửa đời, giờ cũng xem như mở lòng từ bi. Tứ Quý sơn trang chỉ còn lại kẻ cô độc này, không ngờ có được đồ đệ tốt, còn tìm lại được đệ. Sư phụ ở dưới suối vàng cũng được yên lòng. – Mẹ. – Diệu Diệu. Mẹ.

Diệu Diệu. Diễn Nhi, đừng sợ. Bạch Y kiếm. Tần đại ca. Nếu không nhờ huynh đến kịp lúc, ba mạng nhà ta khó mà lường được hậu quả. Đại ân đại đức, Chân mỗ… Im đi. Mọt sách, nói gì đó? Có còn xem ta là huynh đệ không? Nằm xuống. Đừng làm hại cha ta.

– Đừng làm hại cha ta. – Đừng quấy. Diễn Nhi. – Đừng làm hại cha ta. – Diễn Nhi. Diễn Nhi, đừng quấy. – Nào, nghe lời mẹ, đi theo mẹ. – Cha. – Cha. – Ngoan nào. Cha. Xin lỗi, thằng bé tận mắt nhìn thấy

Sư phụ cắt gân tay gân chân của ta nên nó sợ. Lý nào lại thế! Sư phụ cũng bị ép bất đắc dĩ. Không thể vì sự hồ đồ của mình ta mà hủy cả Thần Y Cốc được. Đám người đó bị điên rồi.

Nếu sư phụ không vạch rõ ranh giới với ta, liên lụy cả Thần Y Cốc thì dù Chân mỗ có thịt nát xương tan cũng… Đám người này rốt cuộc vì đâu mà tới? Một mình Dung đệ cũng đâu thể đắc tội bao nhiêu kẻ thù thế,

Huống chi là liên lụy hết mọi người. Diễn Nhi, mẹ đã nói với con thế nào? Tần tiên sinh là đại ân nhân nhà ta, con không được vô lễ với ngài ấy. Xin lỗi ạ. Mẹ ơi, con sợ. Đừng sợ, mọi việc có mẹ đây. Sao đệ lại khóc?

Đệ muội*. [*Em dâu] Đêm qua nhốn nháo loạn lạc, vẫn chưa kịp giới thiệu với muội, đây là đồ đệ cưng của ta, tiểu tổ tông của ta, Chu Tử Thư. Sư phụ, đừng có nói đùa. Trời đất lớn nhất, người thân, sư phụ là tôn quý nhất. Được rồi, được rồi.

Hái nhiều thảo dược vậy à. Vất vả cho tiểu Chu thánh nhân của chúng ta rồi. Con đưa đệ đệ ra ngoài chơi lát đi, chăm sóc nó đàng hoàng. Con không biết chơi. Tới chơi còn không biết thì con biết gì? Đi đi, chưa tới giờ cơm tối thì không được về.

Đệ đệ, đệ tên gì? Ta tên Chân Diễn. Nhãn trong lỗ kim à?* [*”Diễn” và “nhãn” đồng âm] “Diễn” trong từ “tràn đầy” nghĩa là không gò bó trói buộc. Được ta biết rồi. Là Chân Diễn. Nó tên gì vậy? Nó tên là Một Nồi. Một Nồi? Thằng bé ngốc, là mẹ đây.

Mấy đứa xem, thuật dịch dung của ta thế nào? Muốn học không? Vào thăm cha đi. Đi, quỳ gối với Tần bá bá, khấu đầu ba cái. Sư phụ, chúng ta sẽ đưa đệ đệ này về nhà sao? Phải. Sau này con cũng sẽ có người bầu bạn.

Sau này hai đứa phải yêu thương nhau, con lớn hơn, phải chăm sóc nó, biết chưa? Nhất định rồi ạ. Đệ đệ, nhà mình có nhiều món ngon, có nhiều đồ chơi lắm, chờ đệ về nhà ta sẽ lấy cho đệ hết. Gọi là sư đệ. Sư đệ. Không sao chứ?

Phu thê ta ở bên ngoài quanh năm suốt tháng, thằng bé ở nhà được dung túng nghịch ngợm dữ lắm, sau này xin Tử Thư tiểu huynh đệ quản giáo thêm, nếu có làm gì sai thì cứ việc trách phạt. Chỉ là nể tình đứa bé đáng thương đừng ghét bỏ nó nhé.

Cha, người có ý gì vậy? Người không đi cùng con sao? Một lần bỏ lỡ lại là 20 năm. May thay, may thay. Ta vốn tưởng rằng mình chẳng sống được lâu, Thành Lĩnh không biết sẽ học được mấy phần võ công của ta. Giờ đã tìm được đệ về,

Mọi việc đều là sự an bài tốt nhất. Chấn hưng Tứ Quý sơn trang, chăm sóc Thành Lĩnh, kế thừa di nguyện của sư phụ là ta được yên tâm rồi. Sư phụ, gì mà chẳng sống được lâu? Sao người lại chẳng sống được lâu? Huynh nói bậy bạ đủ chưa?

Đừng có nài nỉ bức ép. Muốn chấn hưng Tứ Quý sơn trang thì huynh tự sống mà làm. Chữ Diễn chia làm hai chẳng phải là Khách Hành đấy sao. Là ta không nhìn rõ toàn cuộc, cứ mãi xem đệ là hậu nhân của Dung Huyền tiền bối.

Hóa ra đệ là đệ đệ Chân gia của ta. Sao đệ lại đổi thành họ Ôn? Ta vốn là họ Ôn. Sư phụ, sư thúc, hai người đang nói gì vậy? Được, ta không hỏi nhiều. Những năm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chân gia… Đệ không sao chứ?

Sư thúc. Sư thúc. Thành Lĩnh, đừng đuổi theo nữa. Sư phụ, sư thúc… Chờ thúc ấy tự quay lại đi. Quá muộn rồi. Quá muộn rồi. ♪Trời bao la, chuyện đã thành ta vượt qua dòng sông lạnh lẽo♪ ♪Đêm mênh mang, bóng trăng soi chén ngọc nực cười chuyện hoang đường♪

♪Ai đã hứa với ta cưỡi ngựa chu du khắp chốn giang hồ♪ ♪Ai say khắp chân trời, tỉnh mộng chẳng thấy cố hương♪ ♪Dưới Tây Lăng mưa thu lạnh lẽo hôn lên song cửa sổ♪ ♪Mặc người đời căm hận, phỉ báng ta lấy buồn đau đổi lấy cuồng si♪

♪Gió xuân thổi biếc xanh cả bờ Giang Nam♪ ♪Nhưng chẳng xua được lạnh giá trong tim người♪ ♪Chẳng kịp đề phòng, liệu đó có phải ánh sáng của chúng ta♪ ♪Hận vì gặp gỡ muộn màng nhưng may là chưa muộn♪ ♪Chẳng muốn lãng phí thêm bốn mùa hoa nở♪

♪Ngựa gầy gió Tây trên lối cũ đổi lại người bên cầu nước chảy♪ ♪Non sông vạn dặm vạn nhà lên đèn♪ ♪Chuyện cũ như khói sóng đãi cát vàng♪ ♪Mang sương tuyết cả đời mong cùng người nấu rượu pha trà♪ ♪Cho dù núi sông cách trở có người là có ta♪