VIETSUB [Sơn Hà Lệnh] EP14 | Phim võ hiệp cổ trang | Trương Triết Hạn/Cung Tuấn | YOUKU
♪Hỏi đao, hỏi kiếm có thể nào xóa tan hận thù♪ ♪Lo vì hận cũ thù mới lại thêm điều nhiễu nhương♪ ♪Hỏi kế hỏi chiêu đọ xem ai hơn ai♪ ♪Đời người thăng trầm, khó mà lường trước♪ ♪Hỏi đường hỏi lối, non nước xa xôi♪
♪Tri âm nơi đâu, lẻ loi một bóng hình♪ ♪Hỏi mưa hỏi nắng có bao nhiêu tâm sự♪ ♪Nương nhờ ánh trăng, sớm chiều ta bên nhau♪ ♪Hỏi hoa hỏi lá đang độ rực rỡ♪ ♪Đời người vui buồn được mấy đêm xuân♪ ♪Hỏi thu, hỏi đông, tuyết gió căm căm♪
♪Mây màu nhanh tan, tháng năm gian khổ♪ ♪Hoa nở sớm, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ cười, trời rồi cũng già♪ ♪Giang hồ bé nhỏ, đất trời bao la♪ ♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ ♪Hoa rụng tàn, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ buồn, trời rồi cũng già♪
♪Anh hùng hết thời, năm tháng phù du♪ ♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ =SƠN HÀ LỆNH= =Tập 14= Để ta xem ngươi bị thương thế nào. Huynh muốn làm gì? Tiểu tử thối, ngươi có lai lịch gì? Ngươi quản được à? Ta chỉ gai mắt ngươi. Thôi, thôi, đừng cãi nữa.
Gặp ma rồi. Khi không tự dưng cho ta trải nghiệm cảm giác dân nữ bị bắt. Diệp tiền bối, chúng ta bèo nước gặp nhau, không hề thấu hiểu, sao dám làm phiền người trị thương cho ta. Huynh ngốc à, khách sáo với tên mặt thư sinh này làm chi.
Ngươi gọi ta là gì, mặt thư sinh? Ta gọi sai sao? Tìm cái gương soi lại mình đi. Đồ đệ của Tần Hoài Chương, ngươi không muốn làm phiền ta thì còn sống được bao lâu? Chuyện này không phiền người nhọc lòng. Ý hắn là sao?
A Tự, lời hắn nói là thật sao? Là thật hay giả ngươi lột đồ hắn ra xem là biết thôi. Ngươi im đi! A Tự. Ngươi muốn hắn trả lời cái gì? Nói hắn sắp chết rồi à. Có ngốc không thế. Người đời ai chẳng ham sống. Đồ đệ của Tần Hoài Chương,
Kinh mạch của ngươi sắp khô cạn, giống như cây già mục rữa từ rễ, đã đứt đường sống, dù cốc chủ Thần Y Cốc có tái thế thì cũng không cứu được khúc gỗ mục ngươi đâu. A Tự, lời hắn nói… Đúng rồi tiểu tử kia, sư phụ ngươi là ai?
Vừa dùng võ công gì? Võ công của ông đây tên là “ngày mưa cho con ăn đòn”, đang rỗi đây này! Chán sống. Lão Ôn, Diệp tiền bối, đừng đánh nữa. Trời sắp mưa rồi, giải tán cả đi. Tiểu tử thối khoe khoang kia, ngươi đã thế suy sức yếu,
Trong mười chiêu ta ắt lấy mạng ngươi. Đồ mặt thư sinh lắm chuyện, ngươi đã sắp tàn đời, trong mười năm ta ắt lấy mạng ngươi. Võ mồm của ngươi giỏi hơn đánh đấm nhiều đấy. Như nhau cả thôi. Hai người bỏ ra đi. Diệp tiền bối, người là thế ngoại cao nhân,
Không cần đuổi cùng giết tận đám vãn bối chứ. Một người không kính già, một người không yêu trẻ, đấu trận này có hay ho gì đâu. – Sống chết có số, tạo hóa do trời. – Chu Tự. Khéo rồi, Diệp mỗ đây cứ thích chống đối ông trời.
Cởi đồ ngươi ra cho ta xem thử, để coi là võ công gì gây ra. Ý ngươi là sao? Ngươi chữa được vết thương của huynh ấy thật à? Ngươi là ai? Nếu ta đoán không sai thì người chắc là Kiếm Tiên núi Trường Minh.
Sư phụ thường cảm tạ ơn đức người tặng kiếm. Đừng tự ra vẻ thông minh nữa tiểu tử thối. Lão quỷ, hỏi ông đó, ông chữa được vết thương của huynh ấy thật sao? Ngươi có tư cách hỏi ta sao? Nói cho ngươi hay, sự kiên nhẫn của ta có hạn,
Hỏi ngươi lần cuối, vết thương của ngươi có muốn chữa không? A Tự, huynh cởi ra cho ta xem đi. Huynh bỏ ra. Có thôi không hả? Nửa đêm nửa hôm bị hai nam nhân kéo y phục thì ra thể thống gì. Hai người muốn xem phải không. Đinh. Ra là vậy.
Bảo sao mạch tượng ngươi như người sắp chết mà vẫn có thể nhảy nhót tung tăng. Số đinh này giữ cho kinh mạch đã khô cạn của ngươi không tới nỗi bị nội lực làm đứt đoạn. Ý tưởng ai nghĩ ra thế? Đúng là vừa khéo léo vừa ác độc. Chính ta.
Chính ngươi? Đúng là tiểu tử tự tìm cái chết. Mặc đồ vào đàng hoàng, theo ta. Ta bảo đồ đệ của Tần Hoài Chương đi theo, ngươi bám theo làm gì? Tiền bối có gì chỉ giáo? Giơ tay ra. Sao rồi, có chữa được không? Tất nhiên là chữa được.
Dù là người vừa chết, chỉ cần vẫn còn nóng thì ta vẫn cho hắn hồi quang phản chiếu được một lúc. Vậy ông còn úp mở gì nữa. Làm sao mới chữa được, mách nước đi. Nếu yêu cầu đầu tiên của ta là bắt ngươi quỳ trên phố ba ngày ba đêm
Hô to ta là đồ ngu có mắt không tròng, ngươi có làm không? Tiền bối. Huynh đài ánh mắt sắc bén, vừa nhìn đã biết bản tính tại hạ. Ta quả thật là đồ ngu có mắt không tròng. Chỉ cần ông chịu chữa, đừng nói là ba ngày, ba tháng ta cũng chịu.
Bỏ đi. Với loại mặt dày như ngươi, sỉ nhục ngươi cũng chả có nghĩa lý gì. Đồ đệ của Tần Hoài Chương, giờ ta giữ mạng cho ngươi được mười năm, còn lại phải xem vận số của ngươi. Mười năm. Đủ rồi. Quá đủ rồi. Được. Vậy bước đầu tiên
Ta sẽ phế võ công, loại bỏ tất cả nội lực của ngươi, không có ý kiến gì chứ? Gì cơ? Thì do ngươi tự đâm đầu tìm đường chết mà. Giờ chắc ngươi chỉ còn ba phần công lực, chỉ khi nửa đêm nội lực luân chuyển khắp người thì hơi khó chịu,
Một khi rút số đinh này ra, nội lực cuồn cuộn của ngươi sẽ phá vỡ đứt đoạn thất kinh bát mạch đã khô cạn của ngươi. Nếu ta không phế võ công của ngươi sẽ không qua nổi ải đầu tiên. Nếu không phế võ công thì còn cách nào khác không?
Có, tất nhiên là có. Nếu lão cốc chủ Thần Y Cốc chưa đi đầu thai thì ngươi có thể câu hồn ông ấy về thử xem. Nhưng ta nghĩ kiếp này ông ấy quên sạch rồi, không nhớ y thuật gì nữa đâu. Sống chết có số.
Đa tạ tiền bối nhọc lòng vì chuyện của ta. Không làm phiền người nữa. Đồ đệ của Tần Hoài Chương. Tiểu tử kia, sao ngươi lẽo đẽo theo hắn mãi thế? Ngươi có quan hệ gì với hắn? Liên quan gì đến ông! Đồ đệ của Tần Hoài Chương,
Tiểu tử này không phải thứ tốt lành đâu. Ngươi phải đề phòng hắn đấy. Khó giữ thời niên thiếu, rồi cũng có thiếu niên tiếp bước. ♪Trời bao la, chuyện đã thành ta vượt qua dòng sông lạnh lẽo♪ ♪Đêm mênh mang, bóng trăng soi chén ngọc nực cười chuyện hoang đường♪
♪Ai đã hứa với ta cưỡi ngựa chu du khắp chốn giang hồ♪ ♪Ai say khắp chân trời…♪ Huynh còn bao nhiêu thời gian? Hai năm chắc vẫn được. A Tự. Lão Ôn, mấy câu ngu ngốc này người khác nói được, huynh không được. A Tự. Chu Tử Thư! Phế bỏ võ công
Ta có còn là ta không? Nếu đã không phải, hà tất phải sống. Nhưng huynh phải sống trước đã chứ. Huynh còn sống, thiên hạ rộng lớn thể nào ta cũng có cách hồi phục võ công của huynh. Thà mặc sức sống theo ý mình mười ngày
Chứ không trái lòng mà sống mười năm. Cũng may, thời gian vẫn còn nhiều, đủ cho chúng ta thử hết món ngon thiên hạ mấy lượt rồi. Đi. Ta hiểu. Tất nhiên ta hiểu hơn bất cứ ai. Ta chỉ cảm thấy hơi buồn cười.
Hồi nhỏ ta thường vì ham chơi bỏ bê luyện công mà giận dỗi cha mẹ. Cha mẹ ta hay nói còn trẻ không cố gắng, về già chỉ chuốc bi thương, chờ đến khi trưởng thành muốn luyện công thì đã muộn. Ta đã cãi lại rằng
Trưởng thành rồi có muốn trộm trứng chim, bắn bi thì cũng muộn đấy thôi. Hóa ra cả đời ta tới lui bao bận vẫn là ba chữ không đúng lúc. Lúc muốn chơi thì không chơi được, lúc muốn luyện công thì không ai dạy, thứ mình muốn thì không có được.
Người muốn giữ đã không kịp. Cũng may. Cũng may. Ôn Khách Hành, huynh có thôi không hả? Là ta đây muốn chết. Là ta đây khốn cùng cả đời chẳng nên việc gì, sống như một trò cười. Huynh ra vẻ thê thảm này cho ai xem. Ta liều cái mạng này
Để chuộc lại tấm thân tự do, nếu ngay cả huynh cũng khuyên ta hay là lay lắt hơi tàn sống thêm mấy năm thì ta quen huynh uổng phí rồi. ♪Được mất ta vẫn cất tiếng ca♪ ♪Chẳng ràng buộc chẳng vướng bận chi♪ ♪Có được một tri kỷ♪
♪Vỗ về cả kiếp phong trần gió sương♪ ♪Cho dù núi sông cách trở♪ ♪Có người là có ta♪ Tử Sát, sao giờ mới tới vậy. Ta nhận được tin liền tới trang viên của dì La xem xét, trên đường về mới thấy ám hiệu. Chuyện gì vậy? Ta đâu biết chứ.
Nói với huynh cũng như không. Thiên Xảo tỷ đâu? Ta càng không biết. Vân Tài. Hồng Lộ đâu? Châu Châu đâu? Lan Tâm đâu? Những người khác đâu? Hỏi gì chứ, chắc chắn là chết hết rồi. Lão già Cao Sùng đem một đám người Ngũ Hồ nửa đêm tập kích nhà mụ điên.
Lúc đó chỉ có ta và mụ điên ở đó, giết cho bọn ta trở tay không kịp, còn chết mấy nha đầu. Ối trời, đúng, đúng, đúng, mụ điên nói chết một người sẽ xẻo một miếng thịt của ta. Mụ ta không nói thật đó chứ? Hồng Lộ mất rồi.
Cô ấy chưa từng giết người, tại sao họ lại giết cô ấy? Ta còn hứa với chủ nhân sẽ bảo vệ hai người chu toàn. Ồn chết được. Ơ, giờ là lúc khóc tang à? Ơ kìa, Tử Sát muội cũng thật là, có phải hít hơi người nhiều quá
Nên đầu óc cũng ngu luôn không. Trước đây mình toàn sống theo kiểu người ăn thịt người, quỷ ăn thịt quỷ mà, chết mấy nha đầu có là gì đâu. Im đi! Chưa tới lượt huynh lên lớp bản cô nương đâu. Trước nay Bạc Tình Ti ít khi ra ngoài,
Sao biệt viện lại bị đám chó chính đạo dán mắt vào. Có phải huynh ở ngoài dính máu tanh gì dụ chúng tới không? Đừng có hễ ai làm việc là bắt người đó gánh chứ. Liên quan quái gì đến ta? Muội cũng không nghĩ xem
Lúc đó Quỷ vô thường, Quỷ vui vẻ, Quỷ háo sắc bọn chúng ở ngay gần đó mà có ló ra đâu. Nếu không nhờ ta ra tay cứu kịp lúc… À mà kẻ bán đứng Bạc Tình Ti không chừng là mấy tên khốn đó. Chủ nhân. Chủ nhân. Chủ nhân.
Chủ nhân, ngài sao vậy? Mưa giăng gió cuốn đêm mờ mịt, Gà gáy năm canh chưa nghỉ ngơi, Gặp người quân tử dù thoáng chốc, Như cởi tấm lòng, há chẳng vui? Chủ nhân, ngài sao vậy? Dì La ở biệt viện bị… bị Ngũ Hồ Minh tập kích,
Rất nhiều tỷ muội đều chết cả rồi, Hồng Lộ cũng chết, dì La không đánh lại họ bị bắt đi rồi. Ngài mau tỉnh táo lại nói ta biết phải làm sao đi chủ nhân. Ngươi khóc cái gì? Ta còn chưa khóc, ngươi khóc gì? Ngươi khóc thay ta à.
Chủ nhân, ngài có nghe thấy ta nói gì không chủ nhân? A Tương, huynh ấy sắp chết rồi. Huynh ấy không sống được bao lâu nữa. Ta dốc lòng toan tính, sắp trả được thù lớn. Trời sắp sáng rồi mà huynh ấy lại sắp chết. Sớm biết như thế
Thì ta đi theo huynh ấy làm gì? Ai… ai sắp chết? Chu Tự. Mưa phùn lạnh biết thu về. Ngô đồng bến cũ ngủ mê cỗi cằn. Giá băng len lỏi chiếu chăn. Ngẫm đời là thế, tháng năm phí hoài. Sinh ly tử biệt nay mai.
Tương phùng lỡ muộn, canh dài thở than. Thanh Tùng trẻ người non dạ, không biết sự đời bạc bẽo. Phái Hoa Sơn mang tiếng là đồng minh của kiếm phái Ngũ Nhạc nhưng lại… May có trưởng lão chịu giành lại công bằng cho phái Thái Sơn. Mau đứng lên. Thế sao được chứ.
Thanh Tùng, cậu đã kế nhiệm chức chưởng môn phái Thái Sơn thân phận cao quý là chủ một phái sao có thể hành đại lễ với lão ăn mày này chứ. Diệt gian trừ ác vốn là bổn phận của Cái Bang, không đáng để cảm tạ.
Ngạo Lai Tử đạo huynh đức độ sáng ngời, giang hồ không ai không kính trọng. Một nhân vật như thần tiên đột ngột mất đi, thật sự… thật sự rất đáng tiếc. Ơn sâu nặng của sư phụ cả phái Thái Sơn thịt nát xương tan cũng khó đáp trả.
Chỉ cần đòi lại được công bằng cho sư phụ, Thanh Tùng muôn chết không từ. Hoàng trưởng lão, mọi việc nghe theo lời ông căn dặn. Cái Bang và phái Thái Sơn chung một lòng, nếu Ngũ Hồ Minh là bọn lừa đời lấy tiếng, lòng lang dạ thú thật
Thì dù có vô vàn hiểm nguy gian khó Cái Bang cũng sẽ lật đổ chúng. Đừng sợ, bây giờ sau cơn mưa trời lại sáng, chính là ngày rửa oan rửa nhục. Nên nói gì thì nói, nên làm gì thì làm. Yên tâm đi.
Ngàn vạn đệ tử Cái Bang và chính nghĩa giang hồ đều đứng về phía cậu. Đa tạ trưởng lão. Tại hạ xin cáo lui. Không tiễn. Mời. Hoàng Hạc, ông đang toan tính gì vậy? Nếu đã nắm được cái thóp cực to của Thẩm Thận, Cao Sùng, sao lại không lập tức phát động? Vội gì. Đã chờ bao nhiêu năm rồi, còn nóng vội một chốc một lát sao. Muốn xử một người
Cũng giống như làm món gà bọc đất sét, không vội được. Đủ độ lửa ắt sẽ ngon. Chuyện công khai để ta làm. Ngoài ra còn hai chuyện khác hai người phải nội ứng ngoại hợp với ta. Triệu sư thúc. Mở cửa. Mời sư thúc.
Triệu sư thúc, mụ đàn bà này kín miệng lắm, không chịu nói gì hết. Sư phụ lại nói ả xấu xa này dù gì cũng là hàng nữ nhân, không cho bọn con lạm dụng cực hình. Ác quỷ thì phân nam nữ gì chứ. Sư thúc, con không nói với ai hết,
Người cứ làm thẳng tay, ít nhất phải tra hỏi ra rốt cuộc đại sư huynh đã bị thương kiểu gì, vì sao hôn mê bất tỉnh tới giờ. Lui đi. Vâng. Đi. Thứ khốn kiếp gì thế này. Bụng dạ các ngươi có trò xấu xa gì cứ việc dùng hết đi.
Bản tọa không sợ. Nàng không nhận ra ta nữa sao? Nhận ra chứ. Ngươi là con chó chính đạo ra vẻ đạo mạo. Rốt cuộc các ngươi muốn làm gì? Có trò gì thì nhắm vào ta đây này. Từ lâu đã nghe nói người đời trước khi bước chân vào Quỷ Cốc
Thì phải uống canh Mạnh Bà, cắt đứt duyên trần, dứt bỏ những chuyện mà lòng mình cố chấp vấn vương nhất. Trước đây còn tưởng là lời đồn, không ngờ hóa ra là thật. Ta chính là người nàng vấn vương cố chấp nhất. Nhưng Phù Mộng, ta có tài đức gì chứ.
Sao ngươi biết tên ta? Phù Mộng, là ta đã phụ nàng, để một người con gái khuê tú danh môn rơi vào bước đường trở thành nữ quỷ, giết sạch kẻ phụ tình trong thiên hạ. Đừng động vào ta! Đừng động vào ta. Quên đi. Quên đi. Phù Mộng, Phù Mộng,
Kiếp phù du như giấc mộng. Phù Mộng, kiếp này ta nợ nàng. Nếu có kiếp sau, kiếp sau đừng gặp nữa. Cốc chủ, thuộc hạ đã cố gắng bố trí xong, ngài còn gì căn dặn không ạ? Đêm qua phân bộ Bạc Tình Ti bị Ngũ Hồ Minh tập kích,
Quỷ hỉ tang bị bắt sống. Bị bắt rồi. Thế… Thế phải làm sao? Cốc chủ, ngài phải mau chóng cứu chủ nhân. Với tính cách của chủ nhân, một khi rơi vào tay Ngũ Hồ Minh… Đừng nhiều lời! Giờ chưa phải lúc công khai chém giết.
Ta muốn ngươi dịch dung thành Vu Khâu Phong đi thám thính, nếu đúng như ta dự đoán, giờ Cao Sùng sẽ không giết bà ta ngay, chắc chắn sẽ để lại xử tử công khai hôm đại hội anh hùng. Vâng. Thuộc hạ nhất thời sốt ruột nên mất chừng mực.
Cốc chủ, ngài muốn ta đi cướp ngục sao? Cướp ngục? Cướp ngục tới lượt ngươi sao? Với võ công của ngươi thì an toàn rút lui khỏi phái Nhạc Dương được chắc. Ta muốn ngươi đi bảo vệ tính mạng Quỷ hỉ tang. Đừng đánh rắn động cỏ.
Nhưng cốc chủ, chúng ta phải mau lên. Càng tới gần đại hội anh hùng thì phái Nhạc Dương càng có nhiều cao thủ… Ta cần ngươi dạy ta cách làm việc sao? Yên tâm, ta ắt có kế hoạch của mình. Vào đại hội anh hùng
Thiết phán quan Cao Sùng sẽ thành Bồ Tát bùn*. [*Ý là thân mình khó giữ] Vâng. Cốc chủ ắt sẽ không bỏ mặc chủ nhân của ta. Cốc chủ thần cơ diệu toán, thâm sâu khó dò. Ra ngoài. Vâng. Người hiểu ta bảo là ta phiền muộn,
Người không hiểu ta lại hỏi ta mong muốn gì. Đại sư huynh, đại sư huynh. Khỉ con, nói bé thôi. Đệ tưởng đang ở trên núi của mình sao? Để Chúc huynh chê cười rồi. Ta nào dám chê cười Tào đại tình thánh. Ta hâm mộ còn không kịp nữa là.
Úy Hư huynh, ta kể huynh nghe… Đại Yêu Tử, đừng nói bậy bạ. Úy Ninh, không được vô lễ. Không sao. Quãng thời gian này quan hệ của bọn ta tốt lắm. Nhưng mà Tào thiếu hiệp, quá muộn rồi, sự tích vẻ vang của thiếu hiệp sư huynh của huynh biết cả rồi.
Thôi, thôi, không đùa nữa. Ta phải đi chuẩn bị tới đại hội anh hùng. Hai vị đi đường vất vả, nghỉ ngơi một lát chuẩn bị tới dự luôn đi. Tào thiếu hiệp, Tình thánh truyền kỳ chờ được nghe hồi sau giải đáp. Úy Ninh.
Đại sư huynh, đừng nghe tên Đại Yêu Tử nói bậy bạ. Ta… Ta chỉ là làm quen với nữ tử mình phải lòng. Khoan nói chuyện này đã. Úy Ninh, cha ta đã về núi Thanh Phong ngay trong đêm, sư thúc sẽ đưa chúng ta thay mặt kiếm phái Thanh Phong
Tham dự đại hội. Gì cơ? Sao thế? Đúng rồi, suýt là quên chuyện này. Vừa nãy nghe các sư đệ, sư muội nói A Tương cô nương đổ bệnh, vào y quán rồi. Gì cơ? Được rồi đừng lo lắng, Tiểu Liên cũng ở đó. Chỉ có chuyện này thôi. Cáo từ.
A Tương bệnh rồi. Xem đệ kìa, một câu nói đã làm đệ mất hết chừng mực. Giờ giang hồ sóng gió nổi lên, đệ đường đường là một nam nhi, tâm tư hoàn toàn không đặt vào chính đạo, không có chí khí. Mỗi người một chí hướng mà.
Nếu kiếp này ta không cưới được cô nương mình yêu thì sẽ… thì sẽ như sư thúc, độc thân suốt cả đời, dù có luyện được tuyệt thế võ công, thành thiên hạ đệ nhất, lưu danh ngàn đời, ta… Đệ còn dám luận bàn sư thúc. Chẳng xem trưởng bối ra gì.
Giờ đệ càng ngày càng không có phép tắc rồi. Được rồi, được rồi, đệ đi đi. Thật sao? Cảm ơn sư huynh, ta đi rồi về ngay. Nghiêm túc vào. Bên kia. Bên kia cũng thế. Cẩn thận vào. Lau cho sạch. Lau sạch chút. Bên này. Nghiêm túc vào. Đặt đây đi.
Mau lẹ lên. Sơn Nhi. Sư thúc. Sao bia Ngũ Hồ bẩn thế? Sao không thường xuyên lau chùi? Sư thúc đừng nóng, con luôn để ý đấy ạ. Vừa mới mưa xong mà. Còn tìm lý do. Giờ Ngọ là đại hội sẽ bắt đầu, nếu để anh hùng thiên hạ thấy được
(Ngũ Hồ Thiên Hạ Minh) trên bia có chút vết bẩn nào làm người ta cười nhạo thì xem ta xử con thế nào. Vâng, sư thúc. Qua đây hết, qua đây hết đi. Lau bên này đi. Bên này. Lau kĩ vào. Xem kìa. Quỷ Cốc. Cảnh giác. Mau đi mời sư phụ. Vâng.
Dám gây sự ở ngoại ô thành Nhạc Dương, ta thấy các người tự muốn lao đầu vào chỗ chết! Phái Thái Sơn. Đập cho ta! Làm gì đấy? Làm gì đấy? Đừng đập. Dừng tay! Mau dừng tay. Mau dừng tay. Các người điên rồi sao? Đừng đập nữa. Vu chưởng môn, ngài tới rồi, chào buổi sáng. Chào tiểu huynh đệ. Ta tới tìm Thẩm chưởng môn, xin báo một tiếng. Thật không hay, Thẩm sư thúc vừa đi kiểm tra hội trường đại hội anh hùng, có lẽ sẽ không về ngay đâu, hay chiều Vu chưởng môn hẵng tới.
Không sao, ta vào đợi cũng được. Xin phiền quý phái cho một ly trà được không? Mau đi chi viện hội trường, phái Quỷ Cốc tập kích, xin đi bẩm báo sư phụ. Gì cơ? Đi. Theo ta. Người của Quỷ Cốc sao tự dưng lại tới chỗ đại hội võ lâm. Lẽ nào đây là ý của cốc chủ? Bảo sao đa số người của phái Nhạc Dương đều chạy tới hội trường. Cơ hội hiếm có, ta phải mau cứu chủ nhân ra. Phong lang. Thiên Xảo.
Thiên Xảo, sao lại là nàng? Ơ, nàng dịch dung thành ta, nàng muốn làm gì? Phong lang, vậy chàng nhân lúc phái Nhạc Dương phòng thủ lỏng lẻo tới hậu viện làm gì? Chẳng lẽ chàng cũng muốn nối gót lệnh lang tới đây dò la tung tích Lưu Ly Giáp?
Phong lang muốn Lưu Ly Giáp sao không nói với ta? Sao, thứ Ngũ Hồ Minh có được Quỷ Cốc ta không có à. Thiên Xảo, ý nàng là sao? Trước mặt người ngay không nói lời mờ ám. Chủ nhân ta Quỷ hỉ tang giờ đang bị Ngũ Hồ Minh giam cầm,
Nhốt trong nhà lao phái Nhạc Dương. Ta một cây làm chẳng nên non, nếu chàng chịu giúp ta cứu chủ nhân thì mảnh Lưu Ly Giáp này sẽ là của chàng. Nàng nói chủ nhân mình là Bạc Tình bộ chủ Quỷ hỉ tang? Không sai. Nam tử bạc tình, nữ tử bạc mệnh,
Vậy chàng tưởng ta được ai giải cứu đưa vào Quỷ Cốc? Sao, Vu đại chưởng môn không chịu à? Mau cất thứ này đi. Thiên Xảo, ta đã nợ nàng quá nhiều. Ta đã nói, chỉ cần nàng mở lời, bất kể là việc gì,
Dù Vu Khâu Phong có phải liều cái mạng này, mất sạch danh dự cũng sẽ thực hiện lời hứa với nàng. Nàng muốn cứu người, ta sẽ giúp nàng cứu người. Nhưng ta là chưởng môn phái Hoa Sơn, không thể tùy tiện hành sự. Thiên Xảo, nàng tháo lớp dịch dung ra trước,
Theo ta. Ta biết nhà lao phái Nhạc Dương ở đâu. Còn dám khinh nhờn bia Ngũ Hồ là ta giết hắn. Thứ ta đập chính là ngươi. Thứ ta đập là ngươi đấy. Hỗn xược. Thẩm Thận. Là ngươi. Chính là ngươi phái người ám sát chưởng môn Thái Sơn, Ngạo Lai Tử,
Cướp Lưu Ly Giáp. Ngươi còn không mau nhận tội. Ngạo Lai Tử chết trong tay Quỷ Cốc, liên quan gì đến ta? Là do ngươi chỉ thị! Người đó chính miệng nói hắn phụng lệnh của ngươi. – Sư phụ. – Sư phụ. – Sư phụ. – Sư phụ.
– Sư phụ. – Sư phụ. – Sư phụ. – Sư phụ. Ngươi là ai? Ta? Phụng lệnh chưởng môn phái Đại Cô Sơn, Thẩm Thận tới tiễn các vị lên đường. Ta giết ngươi! – Ta giết ngươi! – Thanh Hoa! – Thanh Hoa! – Thanh Hoa!
Ta may mắn thoát nạn, chạy về Thái Sơn, giữa đường mới biết nhóm sư huynh cũng gặp nạn vào đêm đó. Nhân chứng ở đây, Thẩm Thận cẩu tặc, ngươi còn gì để nói? Đây là vu khống đổ tội. Không phải ta làm. Đổ tội.
Là tên cẩu tặc ngươi ỷ thế hiếp người trước, đánh lên Thái Sơn ép sư phụ ta bỏ chạy trong đêm. Ngươi truy sát ngàn dặm, từ chân núi Thái Sơn đuổi đến tận Thái Hồ. Truy sát? Ta truy sát các người làm gì?
Tất nhiên là vì Lưu Ly Giáp của sư phụ ta. Gì mà Lưu Ly Giáp của sư phụ ngươi. Lưu Ly Giáp là của tam ca ta, Lục Thái Xung. Chờ… chờ đã. Mọi người nghe thấy cả rồi chứ. Thẩm Thận, ngươi nhận tội là được. Quả nhiên ngươi vì Lưu Ly Giáp
Mà ra tay tàn độc với Ngạo Lai Tử. Hoàng trưởng lão, đừng có gộp hai chuyện nói chung. (Phạm Hoài Không – Trưởng lão kiếm phái Thanh Phong) Ngũ Hồ Minh và phái Thái Sơn tuy có hiểu lầm nhưng Thẩm chưởng môn sao lại làm hại đồng đạo chứ? Gì mà hiểu lầm.
Chuyện của Ngũ Hồ Minh, người của phái Đan Dương, lão Ngạo kia dựa vào đâu mà nhúng tay vào? Ngươi giết sư phụ ta còn ngậm máu phun người. Hôm nay ngươi phải đưa ra lời giải thích. Đúng, giải thích cho bọn ta. Các vị, nghe ta nói một câu.
Lời của tiểu đạo đồng này có điều uẩn khúc. Cho hỏi ai đi ám sát mà lại tự báo gia môn? Bởi thế chúng ta vẫn nên chờ Cao minh chủ tới rồi nói chuyện rõ ràng. (Môn chủ Ngũ Hổ Đoạn Đao Môn) Được thôi, vậy bảo Cao Sùng mau ra đây,
Cho mọi người một lời giải thích. Đúng, bảo Cao Sùng ra đây. – Bảo hắn ra đây. – Bảo hắn ra đây. Cho bọn ta một lời giải thích. Bảo hắn ra đây. Cao mỗ ở đây. Đại ca. Cuối cùng chính chủ đã tới. Ngươi vừa diễn xong, ta bèn lên sân khấu,
Sao không náo nhiệt cho được. Cái chết của Ngạo Lai Tử đạo huynh Ngũ Hồ Minh khó thoát trách nhiệm. Ông… Cao Sùng, ông thừa nhận rồi. Tất nhiên là Cao mỗ thừa nhận. (Ngũ Hồ Thiên Hạ Minh) Suy cho cùng Ngạo Lai Tử đạo huynh
Chính vì lời nhờ cậy của tam đệ ta mà chết, đây là đại nghĩa. Cao mỗ vô cùng bái phục. Mây màu tan, Lưu Ly vỡ. Quỷ núi Thanh Nhai buồn cùng ai? Để ta xem thử các người hát vở kịch này ra trò trống gì. Đừng để ta thất vọng đấy nhé.
♪Trời bao la, chuyện đã thành ta vượt qua dòng sông lạnh lẽo♪ ♪Đêm mênh mang, bóng trăng soi chén ngọc nực cười chuyện hoang đường♪ ♪Ai đã hứa với ta cưỡi ngựa chu du khắp chốn giang hồ♪ ♪Ai say khắp chân trời, tỉnh mộng chẳng thấy cố hương♪
♪Dưới Tây Lăng mưa thu lạnh lẽo hôn lên song cửa sổ♪ ♪Mặc người đời căm hận, phỉ báng ta lấy buồn đau đổi lấy cuồng si♪ ♪Gió xuân thổi biếc xanh cả bờ Giang Nam♪ ♪Nhưng chẳng xua được lạnh giá trong tim người♪
♪Chẳng kịp đề phòng, liệu đó có phải ánh sáng của chúng ta♪ ♪Hận vì gặp gỡ muộn màng nhưng may là chưa muộn♪ ♪Chẳng muốn lãng phí thêm bốn mùa hoa nở♪ ♪Ngựa gầy gió Tây trên lối cũ đổi lại người bên cầu nước chảy♪ ♪Non sông vạn dặm vạn nhà lên đèn♪
♪Chuyện cũ như khói sóng đãi cát vàng♪ ♪Mang sương tuyết cả đời mong cùng người nấu rượu pha trà♪ ♪Cho dù núi sông cách trở có người là có ta♪