VIETSUB [Sơn Hà Lệnh] EP09 | Phim võ hiệp cổ trang | Trương Triết Hạn/Cung Tuấn | YOUKU

♪Hỏi đao, hỏi kiếm có thể nào xóa tan hận thù♪ ♪Lo vì hận cũ thù mới lại thêm điều nhiễu nhương♪ ♪Hỏi kế hỏi chiêu đọ xem ai hơn ai♪ ♪Đời người thăng trầm, khó mà lường trước♪ ♪Hỏi đường hỏi lối, non nước xa xôi♪

♪Tri âm nơi đâu, lẻ loi một bóng hình♪ ♪Hỏi mưa hỏi nắng có bao nhiêu tâm sự♪ ♪Nương nhờ ánh trăng, sớm chiều ta bên nhau♪ ♪Hỏi hoa hỏi lá đang độ rực rỡ♪ ♪Đời người vui buồn được mấy đêm xuân♪ ♪Hỏi thu, hỏi đông, tuyết gió căm căm♪

♪Mây màu nhanh tan, tháng năm gian khổ♪ ♪Hoa nở sớm, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ cười, trời rồi cũng già♪ ♪Giang hồ bé nhỏ, đất trời bao la♪ ♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ ♪Hoa rụng tàn, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ buồn, trời rồi cũng già♪

♪Anh hùng hết thời, năm tháng phù du♪ ♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ =SƠN HÀ LỆNH= =Tập 9= Là Cửu Trảo Linh Hồ Phương Bất Tri. Đây là tên trộm Lưu Ly Giáp của lão Ôn. Quả nhiên động vào củ khoai nóng bỏng tay này

Thì chưa tới một giờ ba khắc đã chết oan uổng. Cũng là tự chuốc thôi. Mận mọc giữa đường không ai hái, ắt đắng. A Tự, huynh không phải người duy nhất hiểu rõ. Ám khí thật cay độc. Không ngờ châm nhỏ như thế lại lấy mạng tức thì.

Trong Quỷ Cốc có ai sở trường dùng cơ quan ám khí này? Vũ Đả Ba Tiêu châm. Ám khí này chỉ Thiên Song có. Tên nhóc Hàn Anh này động tác khá nhanh nên miếng Lưu Ly Giáp của lão Ôn bị Phương Bất Tri trộm mất giờ chắc ở trong tay Thiên Song.

Ôn huynh, xem ra hôm nay Ngũ Hồ Minh có nhiều việc bất tiện, chúng ta đừng quấy rầy nữa thì hơn. Huynh đệ đây… Huynh đệ ta nói đúng. Nếu hôm nay quý minh đã có việc quan trọng, Ôn mỗ không làm phiền nữa, xin tạm cáo từ.

Nhị đệ, tiễn hai vị đi. Không cần đâu. Việc lớn quan trọng, không cần tiễn xa. Vậy Cao mỗ xin cáo lỗi với hai vị. Đại hội anh hùng sắp diễn ra, mong là có thể gặp hai vị trong đại hội. Tất nhiên rồi. Đại hội anh hùng của Cao minh chủ

Dù có thế nào Ôn mỗ cũng phải tham gia. Ngày sau tái ngộ. Tào đại ca, món này ngon. Được, được, được. Cô ăn đi, ăn đi, ăn nhiều vào. Sao huynh không ăn? Sao, chê món ta gắp cho à? Không phải, không phải. Ơ… cô nương gắp cho sao dám xem thường.

Ta ăn ngay. Ta ăn ngay. Rốt cuộc huynh mấy tuổi vậy? Sao má còn phùng phính vậy, đáng yêu quá. Làm gì thế? Ta không trêu ghẹo huynh đâu nhé. Ta đang cảnh báo huynh đó. Huynh biết không, trong thập đại ác quỷ có một tên Quỷ ăn xác

Chuyên ăn mấy thiếu niên tuấn tú mặt mũi non chọet như vầy. Nhất là kiểu má phính như huynh. Cẩn thận vào nhé. Người ăn thịt người, thế là chuyện con người làm sao? Không phải. Nên chúng mới làm ác quỷ. Điên cuồng mất trí.

Phải sớm diệt trừ đám ác quỷ yêu ma này mới không làm trái lời dạy của tổ tiên phái ta trảm yêu trừ ma, giương cao chính nghĩa. Nhưng ta nghe nói mấy tên ác quỷ đó lợi hại lắm. Đừng để tới khi đó trừ ma bất thành

Ngược lại bị ma xử luôn. Không đâu. Lần này là Cao minh chủ Ngũ Hồ Minh chủ trì, tụ tập quần hùng thiên hạ, chắc chắn sẽ san bằng Quỷ Cốc. Vậy sao? Nhưng ta nghe nói hôm trước Quỷ Cốc mới vào thành Nhạc Dương,

Ngang nhiên để lại mười đầu người để thị uy. Nếu Ngũ Hồ Minh lợi hại vậy thật thì sao chúng dám gây chuyện ngay trước mắt Ngũ Hồ Minh? Cố cô nương, cô yên tâm, ta sẽ bảo vệ cô. Có ta đây nhất định sẽ không để cô gặp chuyện. Ta không sợ.

Cảm ơn huynh đã cho ta vào ở phái Nhạc Dương, ta yên tâm hơn nhiều rồi. Ăn đi. Cố cô nương, Quỷ ăn xác cô mới nói chuyên ăn mấy thiếu niên mặt mũi tuấn tú. Cố cô nương, vậy ý cô có phải là… có phải là cảm thấy ta rất tuấn tú?

Huynh nói gì cơ? Nói ta cảm thấy huynh… Không có gì, không có gì. À, đúng… đúng rồi, ta còn việc này quên nói với cô. Tìm được Phương Bất Tri rồi nhưng cái tìm được là xác của hắn, với cả tang vật.

Phái Nhạc Dương đã dán thông báo cho nhận lại đồ rồi. Thật khiến người ta không ngờ. Đó không phải tiểu cô nương hát rong lần trước à. Ta đi xem thử. Cố cô nương. Tương… Cô nương, có phải cô muốn nghe khúc không? Bên cạnh ta có người, không tiện nhận nhau,

Hai người dò la tin tức ở đây trước, chờ khi nào ta bảo các người tới hát thì có nghĩa là việc chủ nhân sai ta làm đã thành công. Chừng đó hẵng nói ta biết đi đâu tìm chủ nhân. Được. Nhận nhầm người rồi.

Cô thanh tú hơn cô nương lần trước nhiều. Mọi người làm việc đi nhé. Nhận nhầm người. Sao Thiên Song lại can dự vào chuyện Lưu Ly Giáp. Chẳng lẽ Tấn vương cũng muốn tranh đoạt kho võ thuật? Cao Sùng giấu Thành Lĩnh đi không biết là có ý định gì. Nào vào đi. Đặt ở đây, đặt ở đây. A Tự, ta gọi một bàn món ngon.

Tay nghề của đầu bếp quán trọ khá lắm. Giác quan của mình bắt đầu suy yếu rồi. Ngây ra làm gì? Tục ngữ nói hôm nay có rượu hôm nay say, đời người chẳng qua là ba bữa ăn, một giấc ngủ. Ăn một bữa ngon với người mình thích mắt

Thì dù có việc lớn cỡ nào cũng phải tạm gác lại. Mãi mới nói được một câu giống người. Ngồi đi, ăn đi cho nóng. Rượu ngon. A Tự, đang nghĩ gì vậy? Thôi đi, có gì mà không thể nói với ta. Huynh không yên tâm về Thành Lĩnh sao? Ta đang nghĩ

Có phải không nên đưa Thành Lĩnh tới Ngũ Hồ Minh. A Tự, huynh đáng ghét quá. Huynh có gương mặt thế này lại thêm trái tim mong manh dễ vỡ, mềm lòng tốt bụng, cô nương khắp thiên hạ chẳng phải bị huynh làm mê mẩn hết sao.

Ôn tốt bụng này đi với huynh thì còn có giá nữa không? Chẳng lẽ huynh còn muốn cứu người cứu cho trót, tiễn Phật tới Tây Thiên, nhận hắn làm đồ đệ, bảo vệ suốt cả đời? Thế gian làm gì có chuyện cả đời chứ. Hồi nhỏ ta nuôi một con chó,

Là một người rất quan trọng tặng ta. Vốn là mẹ ta không cho nuôi, nói là cả đời chó chỉ trung thành với một người, nếu giữ nó lại thì phải nuôi cả đời. Một đứa bé tám tuổi đâu có hiểu cả đời là gì, tất nhiên là đồng ý lia lịa.

Sau đó thì sao? Sau đó… Sau đó ta đã phụ lòng nó. Mọi việc đâu thể đều được như ý, chỉ mong không thẹn với lòng. Làm gì thế, đau. Nhắc tới chó huynh không thấy ví dụ này gợi đòn lắm sao? Nào, uống rượu. Rượu ngon. Ăn đồ ăn đi. A Tự. Sao mà còn ngủ thế! Dậy đi. Đi dạo Duyệt Phàn Lâu với ta nào. Mặt trời lên cao rồi, dậy thôi. Nghe nói Duyệt Phàn Lâu là nơi ngắm cảnh thành Nhạc Dương đẹp nhất. Dậy nào. – Đi thôi. – Ta không đi. Đi thôi.

– Đi thôi. – Đừng chạm vào ta. Đi nào. Còn quậy nữa có tin ta chém huynh không? Đi nào. Vui cũng là một ngày, buồn cũng là một ngày, hoa nở đến độ thì cứ hái thôi, cần gì phải thế chứ. Dậy đi. Không đi. An Cát tứ hiền. Đó là ai? Họ là nhóm sĩ phu thanh cao hiếm có trong giang hồ. An Cát tứ hiền, bốn người đều tinh thông âm luật, bối cảnh lại hoàn toàn khác nhau. Chỉ vì chí khí hợp nhau mà trở thành tri âm, cùng nhau rút khỏi giang hồ,

Ẩn cư trong An Cát, một rừng trúc cực đẹp, đã mười mấy năm không hỏi sự đời. Bảo sao tiếng nhạc tấu ra lại không nhiễm bụi trần. Trong tứ hiền có một đôi là phu thê vốn là huynh muội đồng môn, còn có một người

Là người đọc sách trói gà không chặt nhưng có tài đánh đàn. Người cuối cùng là đạo tặc độc hành Hạ Nhất Phàm. Tuy đã sa chân bùn lầy nhưng lòng hướng về ánh sáng, được ba người bạn tốt cảm hóa nên bỏ tối theo sáng, cùng ẩn cư chốn núi rừng,

Mới làm nên giai thoại núi cao nước chảy*. [*chỉ tri âm tri kỷ] Núi cao nước chảy, tri âm khó tìm. Núi sông chẳng quan trọng, cốt yếu là gặp được tri kỷ. Nếu không vì ta không còn nhiều thời gian, có thể như An Cát tứ hiền

Cùng tri kỷ uống rượu làm thơ dạo giang hồ, giắt kiếm phiêu bạt chân trời, sống hết kiếp này chẳng lo nghĩ chi, chẳng phải tốt lắm sao. Cần gì phải cố chấp chứ. Cứ sống thế này hai, ba năm cũng còn hơn sống uổng phí cả đời. Có được không vậy?

Ta làm được. Đã lớn vậy rồi mà còn đứng tấn luyện căn cơ với chúng ta. Buồn cười nhất là còn không bằng chúng ta. Im đi. Kiếm phái Kính Hồ thần công hiển hách, tự lập một phái, vốn chẳng thèm căn cơ gì đâu. Các người thì hiểu quái gì! Đúng không,

Tiểu Trương công tử? Sao huynh lại đánh ta? Thế sao lại gọi là đánh được. Ta thử đệ thôi. Từ lâu đã nghe nói khinh công kiếm phái Kính Hồ khác người, ta vốn muốn lĩnh giáo chiêu hay, không ngờ mà, kiểu con cóc ngửa lên trời đúng là khác biệt.

Đi đi, đi đi, kỹ năng sơ sài của chúng ta đâu lọt vào mắt xanh của Trương công tử được. Đừng làm lỡ giờ Trương công tử dùng bữa. Xin lỗi. Ngươi đi đứng không nhìn đường à? Tương tỷ tỷ. Gặp ta có vui lắm không? Giờ chịu cho ta sờ đầu rồi à. Đừng khóc chứ đại hiệp mít ướt. Sao mà vẫn thích khóc nhè thế. Đừng khóc nữa. Đừng khóc nữa. Ta tưởng không gặp được mọi người nữa.

Tưởng là sư phụ không cần ta nữa rồi. Sư phụ? Là Chu thúc. Chu Tự à. Thôi mà, thôi mà. Thật ra người vẫn chưa nhận ta làm đồ đệ, là Ôn thúc dạy ta rằng Chu thúc hay mềm lòng, bám theo thúc ấy gọi thêm mấy tiếng sư phụ là được.

Có phải ngài ấy còn nói liệt nữ sợ kẻ đeo bám không? Đúng, sao tỷ biết? Thật tình, không dạy người ta cái gì tốt hết. Tương tỷ tỷ, tỷ tới rồi, có phải sư phụ và Ôn thúc cũng tới không? Họ đâu rồi? Họ không tới. Thôi mà.

Khắp phái Nhạc Dương giới nghiêm, người ngoài không vào được nên họ đặc biệt cử ta tới chăm sóc ngươi. Tương tỷ tỷ, mọi người tốt với ta thật. Vậy… vậy sao tỷ vào được? Đây là sân trong mà. Tỷ tỷ, không lẽ tỷ đột nhập vào? Tất nhiên là không phải.

Ta được người ta mời vào. Sắp tới đại hội anh hùng, trong thành có đủ hạng người kéo tới không ít. A Tự, cái bọn mặc như mấy tên thanh niên lần đầu tới kỹ viện là môn phái nào? Phái Hoa Sơn. Phái Hoa Sơn trước giờ chú trọng trang phục gọn gàng,

Áo quần xộc xệch là vi phạm môn quy. A Tương độc miệng xem ra toàn là do huynh dạy. A Tự, còn hai tên mắt trừng kia thì sao? Thiết Chưởng môn. Thiết Chưởng môn là bá chủ Kinh Tương, một núi không chứa hai hổ,

Âm thầm bất hòa với phái Nhạc Dương xưa nay rồi. A Tự, sao huynh lại nắm rõ quy tắc các môn phái vậy? Vậy huynh có biết môn phái, sư phụ của ta không? Võ công huynh hỗn tạp, biến hóa khôn lường,

Nếu sư phụ huynh không phải thu thập võ công các nơi thì tức là huynh không chỉ có một sư phụ. Lão Ôn, cái tật hay bắt ta đoán khi nào huynh mới sửa được? Muốn nói thì nói, không muốn nói thì thôi, cứ rảnh hơi lại bắt ta đoán.

Đại hội anh hùng, nói về anh hùng, hát về anh hùng, đám người này đúng là biết dát vàng lên mặt ghê. Đám vô dụng này cũng xứng gọi là anh hùng sao. A Tự, giang hồ rộng lớn huynh nghĩ có mấy người được xưng là anh hùng đương thời?

Người chưa trải sự đời mới khát khao làm anh hùng. Vậy người trải sự đời rồi thì sao? Người đã trải sự đời thì sẽ biết hai chữ anh hùng từng nét đều viết bằng máu. Không phải máu của mình thì là máu của người khác.

Ta đã qua cái tuổi muốn làm anh hùng. Giờ chỉ là một lãng khách phiêu bạt chân trời, nào dám phán bừa. Lão Ôn, huynh muốn làm anh hùng hay muốn làm lãng khách? Người muốn làm anh hùng có quá nhiều, Ôn mỗ thích xem náo nhiệt chứ không thích góp vui.

Cứ để các anh hùng tề tựu đi. Lãng khách phiêu bạt chân trời, có người và ta là đủ. A Tự. Đi đâu vậy? Sao lại đi bên này? A Tự. Mời huynh uống rượu. Lại uống nữa. Không phải huynh nói qua giờ Tý thì không ngủ được à?

Dù sao cũng không ngủ được, chi bằng cùng ta lên nóc nhà ngắm trăng uống rượu. Ta nói huynh hay, ánh trăng đêm nay đẹp lắm đấy. Ngắm trăng nhấp rượu ngon. Đời người sướng vui phải tận hưởng. Đừng cầm chén rượu cạn mời ánh trăng.

♪Nhạn bay ngàn dặm, bặt vô âm tín♪ ♪Trời không mưa gió cũng chẳng trong xanh…♪ Đến rồi à. ♪Chiếc trâm đồ mi chẳng chút manh mối♪ ♪Từng chữ lụi tàn, gió đông cũng bất lực…♪ A Tự, lòng ta vui vẻ, huynh biết không? Sao huynh không hỏi ta vì sao lại vui?

Khi huynh muốn nói thì tự khắc sẽ nói với ta. Huynh không muốn nói ta cần gì phải hỏi. ♪Đổ tội cho số mệnh♪ ♪Hóa ra mộng cảnh nhỏ bé dường nào, tháng năm chóng qua♪ ♪Khiến bản thân lạc lối♪ ♪Nếu cánh chim mỏi mệt chán chường, chi bằng hãy quay về♪

Ánh trăng đẹp thế mà lại có người quyết đấu sinh tử. Mất hứng thật. Đêm nay trong thành Nhạc Dương không chỉ có mỗi trận quyết đấu sinh tử này thôi đâu. Hương trận xung thiên khắp Nhạc Dương, toàn thành đều là Lưu Ly Giáp. Ta vui là vì màn kịch hay này

Cuối cùng đã mở màn. Lão Ôn, huynh nói rõ ra đi. Kịch hay đâu nói rõ được. Đi, ta đưa huynh đi xem. Bảo sao mà không có tiếng động gì, thì ra là hát vở ôm nhau chết chung. Hay quá. Đại hiệp một mắt Tưởng Triệt. Đao khách cuồng phong Lý Hành.

Hai người này cũng xem như nhân vật thành danh, sao mà chết buồn cười như vậy. Đúng là có câu thiên hạ lũ lượt kéo đến vì lợi, thiên hạ nhốn nháo vì lợi chạy đi. Đám ngu này khi nào mới hiểu dù là món hời lớn cỡ nào,

Có mạng kiếm thì phải có mạng hưởng chứ. Đây là mảnh Phương Bất Tri trộm trên người huynh? Cũng gần như vậy. Gần như vậy. A Tự, huynh thông minh thế, nghĩ lại đi. Hai mảnh Lưu Ly Giáp này sao lại hệt nhau thế? A Tự, huynh không thấy buồn cười lắm sao? A Tự. Chờ ta với. Huynh sao vậy? Lão Ôn, sao ư. Huynh thật sự không thấy có gì không ổn sao? Có gì không ổn? Dù sao bọn tầm thường này đều tự tìm cái chết, ta chỉ thêm mồi lửa thôi.

Lão Ôn, trước đây ta nghĩ huynh giả điên giả khùng, không ngờ huynh điên thật. Sư đệ. Đi, đi, đi. Mới sáng ra đã mang xui xẻo tới. Một canh giờ nữa mới phát cháo. Là ta. Mau… Mau đi bẩm báo sư phụ. Đại sư huynh. Mau đi bẩm báo sư phụ. Mau tới đây giúp. Đại sư huynh. A Tự, dậy thôi. Được rồi đừng giận nữa mà.

Việc có to tát gì đâu. A Tự. A Tự. A Tự. Không tới nỗi chứ. Đây là giả? Phải. Giờ đã lòi ra ba mảnh Lưu Ly Giáp. Đêm qua trong một đêm đã qua tay rất nhiều người. Mỗi lần đều không tránh khỏi dính máu. Phải.

Đại hội anh hùng sắp diễn ra mà lại nổ ra một màn toàn thành là Lưu Ly Giáp, rối tinh rối mù lên. Lần này Ngũ Hồ Minh hết sức mất mặt. Yên tâm đi đại ca, ai dám gây chuyện ở đại hội anh hùng,

Chúng ta gặp thần giết thần, gặp quỷ giết quỷ. Phải không nhị ca? Đúng. Đại sư huynh, mau tỉnh lại đi được không? Huynh thế này Tiểu Liên thật sự rất lo. Giờ đang lúc nhiều việc phải lo, trong môn phái sự vụ bề bộn,

Huynh là trợ thủ đắc lực nhất của cha, huynh vắng mặt tóc cha đã bạc thêm nhiều sợi. Huynh trả lời ta đi đại sư huynh. Mở cửa. Vâng. Ăn đi. Mau ăn đi. Cao Sơn, làm gì thế? – Đừng đánh nữa. – Đừng cản ta.

Đây là hai tên ngốc, không biết đau đâu. Kệ ta đi. Đá hắn ta mới hả giận. Đã dùng bao nhiêu cực hình rồi, không chịu khai một chữ. Đệ đánh hắn cũng vô ích thôi. Thôi bỏ đi Cao Sơn. Họ rất đáng thương. Chắc chắn là bị người ta lừa.

Ta khinh. Huynh tội nghiệp hắn à. Sao không tội nghiệp cho Ngụy sư huynh và đại sư huynh của mình? Giờ còn đang hôn mê bất tỉnh kìa. Cao Sơn. Sư huynh, sư huynh. Sao huynh không tới Nhân Nghĩa Phường? Sao vậy? Có chuyện rồi. Người điều đi được đã điều hết rồi,

Sư phụ, sư thúc đều đi cả. An Cát tứ hiền. Bình sinh các người không làm việc ác, Cái Bang ta không muốn dấy binh đao. Các người mau giao Lưu Ly Giáp ra. Phu quân, hay giao Lưu Ly Giáp cho họ đi. Chúng ta hứa phải giữ lời. Phu quân. Nàng giao… Nàng giao nó cho Cao đại hiệp.

Phu quân. Phu quân. – Đại ca! – Đại ca! Lưu Ly Giáp là đồ vô chủ, dựa vào đâu phải giao cho Cái Bang các người? Cái Bang các người không phải tự xưng là bang lớn nhất thiên hạ sao. Chẳng lẽ các người cướp bóc cưỡng đoạt thế à? Nực cười. Cái Bang mà muốn cướp

Thì giờ các người có còn mạng không? Trong kho võ thuật thiên hạ cất bí tịch các môn phái, không thiếu bí tịch bảo điển của Cái Bang ta. Cái Bang ta muốn đoạt lại Lưu Ly Giáp là chuyện hợp lẽ. Bùi lão thái, ta muốn tốt cho bà thôi.

Bà xem đám bằng hữu bên ngoài đi, không ai nói lý như Cái Bang đâu. Hoàng lão gia, ý ông là sao? Sao hả? An Cát tứ hiền nói không sai, Lưu Ly Giáp vốn là đồ vô chủ, ai giỏi thì lấy được. Cái Bang ông có quyền giành nó

Thì phái Hoa Sơn bọn ta không được à? Liên quan gì đến ngươi? Có tới lượt ngươi không? Đồ ăn xin thối, các người dập đầu xin cơm tới ngu luôn rồi sao. (Phong Hiểu Phong) (Cao Sơn Nô) Lần trước Lưu Ly Giáp rõ ràng là trong tay Ngạo Lai Tử.

Ngạo Lai Tử chết trong tay Quỷ Cốc thiên hạ đều biết. Mà nay lại rơi vào tay bốn tên ngu An Cát, rõ ràng chúng là chó của Quỷ Cốc. Tên lùn chết tiệt kia, ở đây không có chỗ cho ngươi lên tiếng. Tam ca! Tam ca. Tam ca.

– Tam đệ. – Tam ca. Phong Hiểu Phong, tên tiểu nhân độc ác này, đưa thuốc giải ra đây! Lấy Lưu Ly Giáp ra đổi đi. Có biết xấu hổ không thế. Cái Bang, Hoa Sơn, Không Động muốn giành Lưu Ly Giáp thì cũng đành,

Tốt xấu gì trong kho võ cũng có bí tịch của nhà mình. Tên lùn này, ngươi nhảy từ đâu ra vậy? Giang hồ 20 năm trước đâu có mặt ngươi. Cút! Cút cho xa vào. Bà đây thấy ngươi là phát tởm. Cao Sơn Nô, xử bà ta. Đủ rồi!

Hoàng trưởng lão, trước giờ Cái Bang giao hảo với Ngũ Hồ Minh mà ông lại cầm đầu đệ tử Cái Bang nhiều lần gây sự trong thành. Chẳng lẽ xem Ngũ Hồ Minh ta hết người rồi sao? Cao minh chủ, câu này ta phải hỏi ông mới đúng.

Trước đây Ngũ Hồ Minh ngông cuồng hống hách xem như ta nể mặt cho xong chuyện. Vậy mà ông đem bao nhiêu người tới vây đánh bọn ta. Ngũ Hồ Minh ngang ngược bá đạo thế, thật sự tưởng là giang hồ hết người rồi? Hoàng trưởng lão,

Giang hồ không tới lượt ông thay mặt đâu. – Ngươi! – Phái Hoa Sơn ta chỉ noi theo Cao minh chủ. Đồ chó hùa. Thể diện của kiếm phái Ngũ Nhạc bị các ngươi làm mất sạch rồi. Hoàng trưởng lão, không ngờ ông lại thân thiết với Đào Hồng Lục Liễu như vậy.

Thể diện của Cái Bang bị ông làm mất sạch mới đúng. Cũng còn hơn Ngũ Hồ Minh ngươi hoàn toàn trơ trẽn, không cần mặt mũi. Đào Hồng bà, đừng ỷ mình là phụ nữ thì ở đây tùy tiện khua môi múa mép. Tuy Thẩm mỗ không thể cắt lưỡi bà

Nhưng có thể cắt cổ bà. Ngươi dám! Làm gì thế? Thẩm Thận, câu này mà ngươi cũng nói được. Còn có mặt mũi tự xưng là danh môn chính phái. Diệt trừ ma bảo vệ đạo là bổn phận của danh môn chính phái. Cao minh chủ, vẫn là ông quyết đoán.

Chum tương hơn 20 năm ông đổ ra được bao nhiêu ruồi nhặng thế? Phong mỗ chán ngán lắm rồi, không tranh với các người nữa. Phong Hiểu Phong, ngươi đừng đi. Để thuốc giải lại cho ta! Ngũ đệ, cản hắn lại. Theo ta. Bùi phu nhân, Cao mỗ ở đây,

An Cát tứ hiền là khách của Cao mỗ, ta muốn xem thử ai dám làm khó mọi người. Bùi phu nhân! Lưu Ly Giáp. Đứng yên! Đừng giết ông ấy! Ẩn cư mười lăm năm vui sướng quên ưu phiền. Mười lăm năm vui buồn có nhau lại vì thứ này

Mà tan thành bọt nước trong chớp mắt. Đỗ huynh, huynh… Cao minh chủ, bốn người bọn ta từ biệt hồng trần đã lâu, chỉ mong cuối đời ở chốn núi rừng. Chỉ vì ngươi mời bọn ta mới ra khỏi núi, cùng đến đại hội anh hùng. Nhưng ta nào có ngờ được

Vì giao tình nghĩa khí của chúng ta mà khiến bọn ta bỏ mạng ở thành Nhạc Dương. Cao Sùng, Bùi đại ca cướp lại Lưu Ly Giáp cho ngươi có đáng không? Có đáng không? Đỗ huynh, Cao Sùng có lỗi với huynh. Nhưng Đỗ huynh yên tâm,

Ta nhất định sẽ đòi lại công bằng cho hiền huynh, cho các vị. Thế gian đã không còn tri âm thì giữ ngươi lại có ích gì. Đỗ huynh! Không. Cao minh chủ, oan có đầu, nợ có chủ, An Cát tứ hiền trực tiếp hoặc gián tiếp

Đều chết bởi thủ đoạn thâm độc của Phong Hiểu Phong, không dính dáng gì tới Cái Bang ta. Nhân huynh đây đã trúng độc Hoặc Tâm, Đào Hồng Lục Liễu vì bảo vệ bản thân nên bị ép ra tay, Cái Bang và Ngũ Hồ Minh

Không cần vì chuyện nhỏ này mà tổn thương hòa khí. Hoàng trưởng lão! Không phải ông muốn Lưu Ly Giáp à? Cầm đi! Một miếng có đủ không? Cho ông thêm một miếng. Các vị, mười lăm tháng bảy sau đại hội anh hùng (Nhân Nghĩa Phường) ta sẽ nói mọi người biết

Rõ ràng, cặn kẽ về chuyện Lưu Ly Giáp. Hoàng trưởng lão, chờ sau đại hội chuyện của chúng ta phải chấm dứt. ♪Trời bao la, chuyện đã thành ta vượt qua dòng sông lạnh lẽo♪ ♪Đêm mênh mang, bóng trăng soi chén ngọc nực cười chuyện hoang đường♪

♪Ai đã hứa với ta cưỡi ngựa chu du khắp chốn giang hồ♪ ♪Ai say khắp chân trời, tỉnh mộng chẳng thấy cố hương♪ ♪Dưới Tây Lăng mưa thu lạnh lẽo hôn lên song cửa sổ♪ ♪Mặc người đời căm hận, phỉ báng ta lấy buồn đau đổi lấy cuồng si♪

♪Gió xuân thổi biếc xanh cả bờ Giang Nam♪ ♪Nhưng chẳng xua được lạnh giá trong tim người♪ ♪Chẳng kịp đề phòng, liệu đó có phải ánh sáng của chúng ta♪ ♪Hận vì gặp gỡ muộn màng nhưng may là chưa muộn♪ ♪Chẳng muốn lãng phí thêm bốn mùa hoa nở♪

♪Ngựa gầy gió Tây trên lối cũ đổi lại người bên cầu nước chảy♪ ♪Non sông vạn dặm vạn nhà lên đèn♪ ♪Chuyện cũ như khói sóng đãi cát vàng♪ ♪Mang sương tuyết cả đời mong cùng người nấu rượu pha trà♪ ♪Cho dù núi sông cách trở có người là có ta♪