Anh Ấy Bước Ra Từ Ánh Lửa Tập 05 | Phim Tình Yêu Cứu Hỏa Siêu Hot | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Đội cứu hoả cứu hộ Trung Quốc] Ăn vui vẻ rồi chứ? Ừ. Chúng ta đừng chỉ ăn. Tôi dạy các cậu thêm một điều nữa. Nhìn trên kia. Chín nội quy của trạm đặc nhiệm, [Chín điều lệ đặc biệt]

    Sau này phải đọc và ghi nhớ thật kĩ. Trợ lý Lưu, chín nội quy của trạm đặc nhiệm sao đọc cứ thấy không nghiêm túc? Trợ lý Lưu, chín nội quy của trạm đặc nhiệm là sao? Chín nội quy của trạm đặc nhiệm là truyền thống vẻ vang của trạm ta.

    Hễ có người mới nào có thể đánh bại đội viên cũ trong các hạng mục huấn luyện thì sẽ có tư cách thêm quy tắc của riêng mình vào. Nói như vậy chúng tôi cũng có thể sao? Các cậu thì còn lâu. Đã bao nhiêu năm trôi qua rồi,

    Tổng cộng chỉ có chín điều, chín người. Chín người này đều là tinh anh trong các tinh anh. Thế nên chín nội quy trạm đặc nhiệm không chỉ là quy tắc mà còn là niềm vinh dự. Nhớ năm đó người lập ra quy tắc đi vệ sinh không được quá năm phút

    [Điều 6: Đi vệ sinh không quá năm phút] chính là tại hạ. Trợ lý Lưu, anh ngầu quá. Trợ lý Lưu, quy định đi vệ sinh không được quá năm phút hơi hà khắc thì phải? Ai lại có sức mạnh ý chí như vậy? Tôi nói cậu biết,

    Chuyện này cậu nhất định phải kiên trì. Các cậu vẫn còn trẻ, sau này sẽ hiểu thôi. Tôi nói với cậu cái này làm gì? Ý tôi là hi vọng một ngày nào đó trong tương lai có thể thấy hai cậu thêm vào nội quy đặc nhiệm của riêng mình, hiểu chưa?

    – Hiểu ạ. – Hiểu ạ. Tôi đi trước nhé. – Vâng. – Cứ ăn từ từ. [Chín điều lệ đặc biệt] ♫Ngày hôm qua hãy còn lang thang♫ ♫Sương gió khắc thành gương mặt người nghiêng nghiêng♫ ♫Đi ngược ánh sáng, thoắt ẩn thoắt hiện♫ ♫Nhắc nhở về ngày mai mới đến♫

    ♫Để lời thề mãi vang vọng bên tai♫ ♫Quyết tâm tiến xa hơn nữa♫ ♫Dũng cảm đi ngược ánh sáng♫ ♫Khói mù giăng lối phủ kín bầu trời♫ ♫Bay ngược chiều gió lên cao hơn nữa♫ ♫Lao ra khỏi đường chân trời♫ ♫Sau hoàng hôn và trước bình minh♫

    ♫Tiếp tục trải qua muôn vàn thử thách♫ ♫Phá tan bức tường ngăn cách rồi chạm vào nó♫ ♫Nơi ranh giới ánh dương ló dạng trên mặt biển♫ [Anh Ấy Bước Ra Từ Ánh Lửa] [Tập 5] [Một lần là chiến hữu, mãi mãi là chiến hữu] [Đội cứu hoả cứu hộ Trung Quốc]

    Việc xin nghỉ của anh thế nào rồi? Lúc bố đi ăn cùng bên đó đã bàn xong hết rồi, chỉ chờ đơn xin nghỉ của anh được duyệt đấy. Năm sau bên họ có một dự án, bây giờ đã tính giao cho anh phụ trách rồi.

    Bố còn bảo bố đã nghe ngóng rồi. Với tình hình anh bây giờ, tuy chưa đến tuổi, nhưng chỉ cần anh nộp đơn xin chi đội, đội sẽ không làm khó anh đâu. Bệnh của Miểu Miểu không tái phát chứ? Không tái phát. Mấy hôm nữa em phải đi công tác,

    Em đã bảo mẹ em qua đây một chuyến, thay em đưa đón Miểu Miểu vài hôm. Được. Vậy lần này vất vả cho em và mẹ rồi. Dư Kỳ Lỗi, em đã nói với Miểu Miểu vài hôm nữa bố sẽ về, Miểu Miểu vui lắm. Ngày nào nó cũng hỏi em

    Rốt cuộc khi nào bố mới về. Anh biết rồi, anh biết rồi. Hỏa hoạn, hỏa hoạn. Phải ra ngoài làm nhiệm vụ rồi, anh cúp trước nhé. Điều động xe số 1, xe số 2, xe số 3. Lão Dư. hôm nay anh nghỉ đi, để tôi dẫn đội. Đi. Hỏa hoạn, hỏa hoạn.

    Hỏa hoạn bùng phát tại bãi rác ngoài trời ở chung cư Linh Lung. Điều động xe số 1, xe số 2, xe số 3. Phun nước toàn bộ thùng rác. Vâng. Tiểu đội trưởng Lôi. Được rồi, dừng phun nước… Nhất Cửu, cậu sang bên đó lật hết mấy cái thùng rác kia đi.

    Vâng. Thập Toàn, kiểm tra điểm bén lửa ở đằng kia. Vâng. Cái mùi này… Cô ơi, không thể để rác chất đống ở đó. Hôm nay các cô phải dọn dẹp sạch sẽ ngay, tối nay chúng cháu sẽ cử người tới kiểm tra. Nên thế, nên thế. Được rồi, cậu yên tâm đi.

    Lát nữa tôi sẽ gọi người tới dọn dẹp. Tiểu đội trưởng Lôi. Mau, mau, mau. Cẩn thận chút. Từ từ thôi. Eo tôi. Đi, đi, qua bên đó. Đi, đi, đi. Hai người tiếp tục kiểm tra nhé. Lần sau anh cứ từ từ thôi. Cậu đỡ tôi lên xe. Đại Cang.

    Là cậu thật à? Ai thế? Không nhận ra à? Trần Dịch Long à? Sao cậu lại ở đây? Mẹ tôi ở đây, tôi tới đưa đồ cho bà ấy. Đã bao năm không gặp rồi? Cậu làm sao thế hả? Tôi vừa bị ngã. Cũng không biết là tên vô ý thức nào

    Hút thuốc xong không dập tàn thuốc đã vứt vào thùng rác. Đừng để tôi tóm được hắn. Gần đây cậu thế nào? Sống có tốt không? Rất tốt. Con cậu chắc học tiểu học rồi nhỉ? Năm sau. Nhanh thật đấy. Đây… Xe cậu à? Làm ăn được đấy nhỉ? Làm ăn nhỏ thôi,

    Bận rộn liên miên. Đại Cang, bị thương ở đâu rồi? Nãy tôi bị ngã, eo hơi đau chút. Không sao, không sao. Không nghiêm trọng chứ? Không nghiêm trọng. Tôi giới thiệu với cậu, Lâm Lục Kiêu, trạm trưởng trạm cứu hỏa chúng tôi. Lãnh đạo đấy. Chào lãnh đạo,

    Tôi là bạn nối khố của Đại Cang, cứ gọi tôi Dịch Long là được. Hân hạnh, hân hạnh. Tay tôi bẩn, đừng bắt tay thì hơn. Được rồi, hai người nói chuyện chút đi. Tập hợp về thôi. Vâng. Đi thôi. Được. Được rồi, tôi không quấy rầy mọi người nữa.

    Mọi người làm việc đi. Hôm khác hẹn đi ăn nhé. Gọi cả các anh em – Được, được. – đi cùng. – Được. – Tạm biệt. Anh xem… xe này phải ngốn bao nhiêu xăng chứ? Lúc nào mới được ngồi đây? Cậu còn đòi ngồi. Cậu ngắm thôi là được rồi.

    Xe này đẹp thì đẹp đấy, nhưng giá một chiếc xe cứu hỏa của chúng ta mua được bốn cái thế này. Chuyện. Mọi người chú ý chút nhé. Chỉ đạo viên nói lát nữa sẽ mở đại hội đời sống dân chủ. Thay đồ xong thì tới phòng họp tập hợp.

    Làm gì đó? Đừng có lề mề. Đại Cang, cậu bĩnh ra quần à? Rồi, rồi, mau cởi ra, tôi giặt cho cậu. Nhanh lên, nhanh lên. Đi tắm hết đi. Không tắm thì không được đi. Cậu đi với tôi. Tôi lấy ống nước xả cho cậu. Mau lên. Hôm nay

    Muốn nói với mọi người một chuyện. Có một chương trình đặc biệt về phòng cháy chữa cháy tìm tới chúng ta, muốn nhờ mọi người hợp tác một chút. Đây là thông tin cơ bản, mọi người truyền nhau đọc đi, sau đó bày tỏ ý kiến cá nhân của mọi người. Báo cáo.

    Chỉ đạo viên, có phải chúng ta sẽ được lên tivi không? Đúng, đương nhiên rồi. Lên tivi? Lên tivi là chuyện tốt mà, vừa hay có thể thể hiện phong thái của chúng ta. Nào, nào, tôi là người đầu tiên ủng hộ. Chúng tôi cũng ủng hộ.

    Tôi thấy đây là một cơ hội cực kỳ tốt, không chỉ thể hiện được kỹ năng chữa cháy của chúng ta, mà còn có thể để mọi người biết thành quả huấn luyện của chúng ta. Phải không Nhất Cửu? Tôi thấy chẳng có gì hay. Cũng chỉ là tìm vài người nổi tiếng

    Đến trạm mình trải nghiệm cuộc sống thôi mà. Bình thường chúng ta đã đủ bận rồi, lại còn muốn đến gây rối thêm. Tôi nói đã nhé. Đây là một chương trình tuyên truyền, phổ cập về phòng cháy chữa cháy. Chủ yếu là có thể giúp chúng ta

    Tuyên truyền và phổ cập kiến thức về phòng cháy chữa cháy, đúng không nào? Đây cũng là một chuyện rất tốt mà. Chỉ đạo viên Dương, tôi hỏi chút. Chúng ta phối hợp với họ ghi hình chương trình thì có khoản trợ cấp riêng nào không? Cái này…

    Lão Lôi, tính giác ngộ của cậu hơi thấp rồi. Đây là niềm vinh dự, nhắc đến tiền thành dung tục đấy. Cho cậu tiền cậu không lấy à? Lấy chứ. Chỉ đạo viên, tôi… Báo cáo. Tôi xin nói đôi lời. Tôi thấy với tiền đề là không làm ảnh hưởng việc huấn luyện,

    Chúng ta cũng có thể thử đón nhận một vài điều mới mẻ. Dù sao thì sau khi tái cơ cấu, chúng ta cũng là lực lượng chính trong việc cứu hộ khẩn cấp, trách nhiệm sẽ lớn lao, nặng nề hơn, nhiệm vụ cũng tăng lên đáng kể.

    Việc này cũng đặt ra một số yêu cầu mới cho công việc của chúng ta. Vì vậy, tôi cho rằng chủ động đón nhận những thay đổi cũng là một cách rèn luyện đội ngũ của chúng ta, đúng không? Tôi cũng nghĩ vậy. – Hay. – Hay. Lão Dư,

    Anh nói đôi lời đi. Tôi… Tôi không có ý kiến gì. Thế nào cũng được. Đừng sao cũng được. Anh nói đôi lời đi. Lão Dư, anh nói đôi lời đi. Thôi mọi người quyết định đi. Cũng được. Nếu đã vậy thì mọi người thấy sao? Được ạ. Được.

    Lão Lâm, cậu xem xem, cậu xem xem, tiếng nói của quần chúng cũng lớn lắm, cậu cân nhắc chút đi. Huấn luyện không thấy mệt đúng không? Trạm đặc nhiệm chúng ta vẫn cần tập trung vào việc huấn luyện. Hãy gác lại những chuyện không liên quan đến việc huấn luyện. Tan họp.

    Sao vẫn còn giận vậy? Không sao, lát nữa tôi sẽ đi làm công tác tư tưởng cho cậu ấy. Hôm nay mọi người đều rất hào hứng. Tề Hoạt, lát nữa cậu dẫn dắt mọi người thảo luận thêm nhé, tôi không bổ sung thêm gì nữa. Tan họp, tan họp.

    [Ký túc xá cho cán bộ] Cậu đi nhanh như vậy làm gì? Anh có ý gì thế Lão Dương? Tôi… Anh đóng cửa lại. Tôi nói với anh rồi, chuyện này chúng ta không thể làm và cũng không làm được. Thì tôi cũng chỉ muốn mọi người cùng thảo luận

    Rồi quyết định thôi mà. Cũng không thể chuyện gì cũng theo ý của mình cậu đúng không? Nói cách khác, nếu mọi người đều không muốn làm thì chuyện này cũng dẹp. Nhưng bây giờ cậu xem đó, tâm trạng của mọi người đều vô cùng phấn chấn,

    Vậy có phải cậu nên hiểu cho mọi người không? Bản thân còn cả đống việc chưa đâu vào đâu, lại còn quay chương trình. Anh thôi đi. Trong trạm? Trong trạm thì có chuyện gì chứ? Mà kể cả có, không phải vẫn còn trạm phó Tống và Lão Dư sao?

    Anh đừng có Lão Dư, Lão Dư với tôi nữa. Lão Dư sắp đi rồi. Đi? Đi đâu chứ? Anh ta muốn đi á? Về nhà, không làm nữa. Anh đi đâu đấy? Tôi đi tìm anh ta nói chuyện. Tôi phải hỏi xem tại sao. Anh nói cái gì?

    Giờ anh có lập trường gì mà khuyên người ta? Vậy phải làm sao? Hai chúng ta cứ mắt to trừng mắt nhỏ thế này, không làm gì cả, chỉ ngồi đợi sao? Mễ Lan đã gọi cho anh ấy, giục anh ấy mau chóng về nhà.

    Mễ Lan nuôi con một mình đúng là rất khó khăn. Anh nói xem Lão Dư đến trạm mình bao nhiêu năm rồi mà tổng cộng về nhà được mấy lần? Anh nói xem anh ấy về được mấy lần? Lúc Miểu Miểu ra đời anh ấy đã không về rồi,

    Nghe nói mấy hôm trước con bé lại ốm. Đường về nhà anh ấy cả đi cả về cũng phải mất hai ngày. Cả ngày anh ấy chỉ ngồi tính toán, tích góp ngày phép để về gặp vợ con. Anh nói xem tôi là trạm trưởng

    Mà còn không hiểu cuộc sống của đội viên trong trạm, anh còn tìm cái chương trình gì đó về đây cho tôi. Anh có thể khiến tôi bớt lo không hả? Cậu còn dám nói tôi. Người ta sắp đi rồi cậu mới nói. Cậu cũng bình tĩnh thật đó.

    Không được, tôi nhất định phải nói chuyện với anh ấy. Được, anh đi nói, anh đi đi. Tôi xem anh mở mồm thế nào? Anh đi đi. Đi thì đi. [Đội cứu hoả cứu hộ Trung Quốc] [Đơn xin từ chức] Chỉ đạo viên Dương à? Lão Dư, chưa ngủ à?

    Viết vài tài liệu. À thì… Sao thế chỉ đạo viên Dương? Có chuyện gì sao? Không có chuyện gì, trời nóng quá. Đúng rồi. Ừm… Tôi vừa xem dự báo thời tiết, nói ngày mai trời rất nóng. mai các anh ra ngoài đừng để bị say nắng. Cảm ơn nhé. Lão Dư, anh…

    Sao vậy? Còn chuyện gì sao? Không có gì, anh ngủ sớm đi, đừng ngủ muộn quá. Tôi biết rồi. [Đơn xin từ chức] Từ khi tôi ký hợp đồng với công ty, chẳng có hoạt động nghiêm chỉnh nào, toàn phải chạy hoạt động thương mại, thời gian tập đàn cũng chẳng có.

    Thế cậu không nói với công ty à? Thị trường vốn đã nhỏ, đã khó làm ăn. Với lại, những giải thưởng tôi giành được ở nước ngoài trong nước cũng chẳng ai biết đến. Những công việc này đều do công ty sắp xếp, tôi còn có thể nói gì với công ty?

    Thế anh cậu thì sao? Anh ấy biết không? Tôi chẳng dám nói với anh ấy đâu. Tôi đã nợ anh ấy nhiều lắm rồi. Tiền để tôi ra nước ngoài năm đó là anh ấy bỏ ra, vốn nghĩ lúc về nước có thể khiến anh ấy nở mày nở mặt,

    Cuối cùng tôi còn chẳng nuôi nổi thân mình, làm gì còn mặt mũi nào nói với anh ấy? Cũng phải. Nhưng ít nhất các cậu vẫn có người tài trợ. Cậu nhìn tôi xem, tôi còn ký hợp đồng mười năm và nợ công ty 300 ngàn tệ. Lúc nhỏ luôn cảm thấy

    Nhảy sao cho tốt là việc khó khăn nhất, bây giờ lại thấy đó là việc dễ nhất. Đúng rồi, cậu có biết thực ra tôi phối hợp với công ty là còn một nguyên nhân khác không? Là gì? Họ sắp tổ chức cho tôi một buổi diễn độc tấu. Thật sao? Ừ.

    Hơn nữa tôi đang nghĩ buổi diễn độc tấu của tôi phải chăng có thể kết hợp với vũ đạo của cậu? Cậu có hứng thú không? Đương nhiên là có rồi, nhưng liệu công ty cậu có đồng ý không? Chắc là không có vấn đề gì đâu. Sếp tôi rất thích tôi,

    Hơn nữa tôi cảm thấy anh ấy là một người hiểu nghệ thuật. Thế tôi phải nương tựa cậu rồi. Cậu phải mời tôi ăn cơm đấy. Lâm Khải, cậu làm sao thế? Đánh nhau, ầm ĩ tới tận đồn công an. Cậu ý thức rõ thân phận của mình cho tôi.

    Cậu còn muốn tổ chức buổi diễn độc tấu nữa không? Sếp Mã, đừng giận. Tất cả đều là hiểu lầm, hơn nữa cũng đã giải quyết xong rồi. Không, Lâm Khải, cậu phải hiểu rõ vì buổi diễn độc tấu lần này của cậu mà công ty đã tốn bao tâm huyết.

    Thuê địa điểm có tốn tiền không? Tuyên truyền có tốn tiền không? Tôi hiểu. Từ hôm nay tôi nhất định sẽ phối hợp thật tốt với công ty để chuẩn bị cho buổi diễn. Được rồi, được rồi. Cậu đừng nói mấy cái này với tôi nữa. Chuyện bây giờ cậu cần làm

    Là ngồi im một chỗ cho tôi. Công ty bảo cậu làm gì thì cậu làm nấy. Đừng đứng đây nữa, tự đi suy ngẫm lại đi. Sếp Mã, tôi có một ý tưởng cho buổi biểu diễn của tôi. Cậu có ý tưởng gì? Có một vũ đoàn dân gian,

    Họ có một nhóm vũ công rất tài năng, chỉ là lúc này hoàn cảnh hơi khó khăn. Tôi đang nghĩ liệu có thể để họ tham gia buổi biểu diễn của tôi không? Ai trả tiền? Họ không cần tiền, chỉ cần một cơ hội. Họ ăn cơm có cần tiền không?

    Trang phục có mất tiền không? Lộ phí đi đường có mất tiền không? Được rồi. Chúng ta đều bình tĩnh lại chút. Giờ cậu ra ngoài ngay cho tôi, được không? Nghĩ về chuyện tối nay đi dự tiệc với tôi được không? Sếp Mã, sao lại là loại công việc này?

    Loại công việc này? Cậu tưởng tôi muốn đi à? Loại công việc này… Loại công việc này là để lót đường cho buổi biểu diễn của cậu đấy. Mau đi chuẩn bị đi. Lâm Khải. Lâm Khải. Đừng kéo nữa, đừng kéo nữa. Bỏ đàn xuống. Cậu qua uống với sếp Trần một ly.

    Không, sếp Mã, tôi không biết uống rượu. Không sao. Bây giờ uống rượu là công việc của cậu. Sếp Trần, đây là Lâm Khải mà tôi từng nhắc với cô, từng giành rất nhiều giải thưởng ở châu Âu, rất hiếm có. Tiểu Lâm đúng không? Khá đấy, tuổi trẻ đầy triển vọng. Mau,

    Mời sếp Trần một ly. Nhanh lên. Sếp Trần. Cạn nhé, cạn nhé. Cạn nhé. Cạn nhé, cạn nhé. Cạn nhé, cạn nhé. Ngồi đây, ngồi đây. Ngồi đi, ngồi đi. Ngồi đây, ngồi đây. Ngồi đi, ngồi đi. Sếp Trần bảo cậu ngồi thì cậu ngồi đi. Tiểu Lâm học đàn bao lâu rồi?

    Mười sáu năm ạ. Chẳng trách sếp Mã cứ nói với tôi chỗ anh ấy có một nghệ sĩ violin thiên tài, hóa ra là cậu à? Cứ muốn tôi tới quán bar này. Không sao, không sao. Chụp ảnh, chụp ảnh thôi. Sếp Mã, đàn violin của tôi không thể bị…

    Chụp vài bức ảnh thôi. Cô nói đi, cô nói đi. Sau này nếu phía cậu ấy có buổi biểu diễn nào, chỉ cần có cậu ấy thì nhất định tôi sẽ tới, được chứ? Cảm ơn sự yêu mến của sếp Trần. Nào, nào. Mau mời sếp Trần một ly nữa.

    Tôi thật sự không uống nổi nữa, sếp Mã. Uống một ly, uống một ly. Sếp Trần, cô cứ tùy ý. Nào. Cạn nhé, cạn nhé. Cạn nhé. Tửu lượng được đấy chứ. Cũng tạm, cũng tạm. Đúng rồi, bản kế hoạch gì đó anh nói với tôi lần trước, gửi cho tôi sớm nhé.

    Trời, sếp Trần, cô thật là… Hôm nay tôi xúc động quá. Tôi thật sự không uống nổi nữa, sếp Mã. Mau lên. Cảm ơn sếp Trần thêm lần nữa. Sếp Trần thật sự quá quan tâm đến cậu. Tôi mà uống nữa sẽ ngất mất, sếp Mã. Không đâu, không đâu.

    Uống thêm ly nữa, uống thêm ly nữa đi. Sếp Trần cứ tùy ý nhé. Lâm Khải cạn nhé. Được. Tôi muốn chụp bức ảnh với cậu bạn đẹp trai này được không? Đương nhiên là được, đương nhiên là được. Cảm ơn. Nào, tôi chụp cho cô. Lâm Khải, Lâm Khải,

    Chụp ảnh với sếp Vương. Nào, nào, đứng lên. – Cảm ơn. – Nào, được rồi. Đẹp lắm, nhìn vào đây nhé. Một, hai, ba. Sao thế? Anh, chìa khóa của em rơi mất rồi. Uống say à? Đợi anh ở nhà. Say rồi à? Cẩn thận đập đầu. Sao lại uống nhiều vậy?

    Công việc. Công việc? Em làm nghệ thuật thì uống nhiều rượu vậy làm gì? Thế buổi biểu diễn của em thế nào rồi? Yên tâm, rất thuận lợi. Hôm nay sếp mời khách hàng uống rượu, em đi xã giao một chút. Sếp giới thiệu cho em vài vị tiền bối,

    Họ nói sẽ nâng đỡ em. Mời khách hàng ăn cơm cũng dẫn em đi à? Không sao, yên tâm. Anh để chìa khóa ở đây cho em nhé. Nếu em không còn chuyện gì thì anh về trạm đây. Thế anh đi từ từ thôi. Sao thế?

    Uống tới đau dạ dày rồi chứ gì? Em ngồi đây, anh đi nấu mì cho. Ngồi dậy ăn đi. Cái thằng này uống dữ quá. Dù thế nào sức khỏe là quan trọng nhất. [Từ Trí Nghệ] Sếp, đây là tài liệu nghệ sĩ mà anh cần.

    Công ty Giải trí Trí Cách biết không? Biết. Đó là con ty con của tập đoàn Phúc Đức, sếp Tưởng nhỏ của họ đã gọi cho tôi, nói là sắp quay một chương trình về phòng cháy chữa cháy, chỉ đích danh Từ Trí Nghệ của chúng ta. Nhưng

    Dù Trí Cách có chỗ dựa là Phúc Đức, nhưng tôi nghe nói sếp Tưởng nhỏ này hình như không có kinh nghiệm sản xuất gì. Hơn nữa, tình hình phát triển của Từ Trí Nghệ bên mình cũng khá mà, Ý cậu là tôi không cần thiết mạo hiểm

    Chạy theo thiếu gia kia nhảy vào vũng bùn này. Đúng vậy. Cậu theo tôi nhiều năm như vậy nhưng tầm nhìn vẫn hạn hẹp lắm. Không phải anh nghĩ chúng ta không chỉ để Từ Trí Nghệ đi mà còn có thể nhân cơ hội này giới thiệu người mới chứ?

    Có ai thích hợp không? Tôi thấy có người này cũng khá phù hợp. Cái này… [Nam Sơ] Nam Sơ? Đúng. Cô ấy là người mới. So với việc diễn xuất, tiêu chuẩn để tham gia chương trình thấp hơn, hơn nữa còn dễ xây dựng hình ảnh, thu hút khán giả. Hơn nữa,

    Không phải cô ấy vừa khiến công ty tiêu tốn rất nhiều tiền sao? Tôi muốn mau chóng để cô ấy làm việc kiếm tiền cho công ty. Chỉ là… Chỉ là tôi nghe nói hình như giữa Nam Sơ và sếp Tưởng nhỏ có chút hiểu nhầm. Hiểu nhầm?

    Hai, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám. A lô, sếp Thẩm. Mau chóng tới công ty, có một chương trình về phòng cháy chữa cháy, công ty định sắp xếp cho cô tham gia. Có điều ông chủ bên kia lại là Tưởng Cách của Giải trí Trí Cách, sếp Tưởng nhỏ ấy.

    Cô hiểu ý tôi chứ? Tưởng Cách? Sao anh ta có thể để tôi tham gia? Nam Sơ này à? Không được. Nhưng tôi có thể nhượng bộ, để Từ Trí Nghệ dẫn dắt người mới. Dẫn dắt ai cũng được, chỉ cần không phải là Nam Sơ. Sếp Tưởng,

    Tôi biết trước đây Nam Sơ có chút khúc mắc với anh. Tôi đã nghiêm khắc phê bình cô ấy rồi. Nhưng anh xem, cô ấy còn trẻ tuổi… Tôi cũng đâu có già. Hơn nữa tôi còn có thù tất báo. Chuyện hợp tác ấy mà,

    Tôi thấy đó là cố tìm điểm chung, gác lại bất đồng. Tôi nghĩ chỉ cần tốt cho cả hai công ty thì ân oán cá nhân có thể hòa giải được mà, đúng chứ? Không thể. Chủ tịch Hàn, tôi đã nói rõ ràng điều kiện với anh rồi.

    Nếu anh vẫn muốn nhét Nam Sơ vào thì tôi cũng phải cân nhắc lại về Từ Trí Nghệ. Được. Tôi sẽ bảo Quang Tông mau chóng gửi danh sách người phù hợp cho cậu. Vậy được, chủ tịch Hàn, tôi đợi tin của anh. Được. Cô nói xem,

    Bình thường tôi đã nhấn mạnh với cô thế nào? Điều quan trọng nhất khi làm ngành này là gì? Làm việc thì phô trương, làm người thì khiêm tốn. Cô thì hay rồi, còn chưa nổi tiếng đã đắc tội với ông trời con kia rồi.

    Sau này cô sống trong giới này thế nào? Nam Sơ, cô qua đây một chút. Có vài lời không tiện nói bên ngoài, dù sao việc nghệ sĩ của công ty khởi đầu không thuận lợi truyền ra ngoài cũng không hay ho gì. Xin lỗi chủ tịch Hàn,

    Vì lý do cá nhân của tôi mà gây rắc rối cho công ty rồi. Cô không cần xin lỗi. Không hoàn toàn là vì chuyện của cô. Nhưng thật ra ngoài việc tham gia chương trình, công ty cũng có thể sắp xếp công việc khác cho tôi. Tôi muốn nhắc nhở cô,

    Công ty ký hợp đồng với cô đã phải trả một khoản phí ký kết lớn. Với lại, với điều kiện của cô thì như vậy là không thấp. Còn về tại sao thì trong lòng cô tự rõ. Tôi biết. Phải nói là điểm xuất phát của cô đã cao hơn người khác rồi.

    Nhưng cơ hội không phải lúc nào cũng ưu ái cô. Cuối cùng vẫn phải xem sự nỗ lực của cô. Chủ tịch Hàn. Chủ tịch Hàn, hay là thế này, để tôi đi nói chuyện thêm với sếp Tưởng nhỏ. Cùng lắm là uống thêm vài ly với sếp Tưởng nhỏ,

    Dỗ cho anh ta vui vẻ là được mà. Với lại, giải pháp chắc chắn nhiều hơn khó khăn. Cảm ơn sếp Thẩm. Nhưng đây là chuyện riêng của tôi, để tôi giải quyết. Không… Tự cô giải quyết thế nào? Chủ tịch Hàn,

    Hay là tôi liên hệ với người của tập đoàn Phúc Đức trao đổi tài nguyên với họ? Không cần. Cậu nhanh chóng chuẩn bị phương án thay thế. Nếu Nam Sơ không được thì chúng ta đổi người khác. Nhưng nhất định phải là người của chúng ta. Vâng, tôi biết rồi. Sếp Tưởng.

    Sếp Tưởng. Sếp Tưởng. Dai như đỉa vậy. Rốt cuộc cô muốn làm gì? Tôi muốn nói chuyện với anh một chút. Cô cũng không cần phải xin lỗi tôi nữa. Cô biết tôi làm chương trình mới tới xin lỗi tôi. Này, không phải lúc trước cô kiêu ngạo lắm sao?

    Sao giờ lại hèn rồi? Cúi đầu trước tư bản rồi à? Tôi không tới để xin lỗi anh. Chuyện trước đây tôi cũng không cảm thấy tôi làm sai. Đi. Đợi đã. Sau khi chuyện lúc trước truyền về nước đã bị bịa đặt thành nhiều phiên bản,

    Gây ảnh hưởng không tốt đến anh và người nhà, tôi thấy rất có lỗi. Nếu anh cần tôi có thể đăng bài thanh minh, trình bày rõ chuyện lúc đó… Không cần thiết đâu. Chuyện này đã qua rồi. Tôi vẫn câu nói đó,

    Ai cũng có thể tham gia “Tuổi trẻ rực lửa”, chỉ cô là không. Dù có phải anh nhằm vào tôi không, tôi thật sự rất cần công việc này. Vì Câu lạc bộ vũ đạo Dream, đây là cơ hội cuối cùng của tôi.

    Câu lạc bộ vũ đạo Dream lại là cái gì nữa? Là vũ đoàn của tôi. Chẳng trách nghe quê vậy. Cô đừng đứng đây lôi thôi với tôi nữa. Mau đi đi. Sếp Tưởng, vậy anh có thể coi đây là cơ hội phỏng vấn của tôi.

    Nếu anh thực sự muốn làm tốt chương trình này, tôi nghĩ tôi là lựa chọn phù hợp. Sao cô lại nghĩ bản thân phù hợp? Rốt cuộc cô hơn họ ở điểm nào? Bây giờ Từ Trí Nghệ đang phát triển rất nhanh, có độ hút fan rất cao. Cô biết cái gì?

    Cô chỉ biết nhảy. Tôi làm chương trình về cứu hỏa chứ không tổ chức cuộc thi nhảy. Đúng, tôi chỉ biết nhảy, nhưng tôi từng có trải nghiệm đặc biệt với lính cứu hỏa. Năm năm trước tôi gặp phải một trận hỏa hoạn, là lính cứu hỏa đã cứu tôi.

    Nếu không nhờ anh ấy thì tôi đã chết trong đó rồi, mạng của tôi là anh ấy cho. Rồi sao? Thế nên tôi có tình cảm đặc biệt với phòng cháy chữa cháy và lính cứu hỏa. Tôi có cách lý giải khác về cứu hỏa cứu hộ. Sếp Tưởng,

    Không phải anh nói muốn làm một chương trình giống phim tài liệu, không có kịch bản, không mang tính giải trí sao? Tôi có trải nghiệm chân thực về việc thoát khỏi cái chết, không phải rất tốt sao? Tôi hi vọng anh có thể nghiêm túc cân nhắc.

    Tôi cũng sẽ cố gắng hết sức giành lấy. Cho dù tôi không được chọn, tôi cũng hy vọng chương trình này có thể thành công vì những anh hùng này xứng đáng được nhìn thấy. Cảm ơn sếp Tưởng đã cho tôi cơ hội này. Những gì tôi muốn nói đã nói hết rồi.

    Tạm biệt. Sếp Tưởng nhỏ, sao tôi cứ cảm thấy anh bị cô ấy dạy dỗ vậy? Lắm lời, lái xe. Vâng. Cậu nói xem, cô ấy không được thì còn có thể là ai nữa? Cũng không có ai phù hợp. Xấu quá. A lô, sếp Tưởng nhỏ, Sao thế?

    A lô, Chủ tịch Hàn, sao anh lại ký hợp đồng với cô Nam Sơ kia vậy? Cô ấy là con gái một người bạn của tôi, tôi thấy điều kiện cũng khá, có giá trị bồi dưỡng nên ký. Thế nào? Chuyện tham gia chương trình, cậu thấy có thích hợp không?

    Vậy nếu như nghệ sĩ tham gia chương trình đều là người công ty anh, thì về mặt tài nguyên liên quan liệu có thể hỗ trợ thêm cho chúng tôi không? Nếu có thể trao đổi tài nguyên thì tôi có thể cân nhắc dùng cô ấy. Nhưng đương nhiên nếu không được

    Thì tôi vẫn phải thay người. Được chứ, được chứ, chúng ta cùng chung sức hợp tác. Được. Nói sao? Ổn thỏa rồi. [Nam Sơ] [Đội cứu hoả cứu hộ Trung Quốc] Đơn xin từ chức. Tôi là Dư Kỳ Lỗi? [Dư Kỳ Lỗi] Trợ lý Lưu, Trạm phó Dư.

    Trợ lý Lưu, tới trạm tiếp tế không? Không đi. Bầu không khí không đúng lắm. Đúng vậy, hình như trợ lý Lưu đang tức giận. Tôi phát hiện dạo này trạm trưởng với chỉ đạo viên cũng có gì đó không bình thường. Hai chúng ta vẫn nên bớt nói đi. Nhất Cửu,

    Mình đi tắm rửa đi. Đi, đi, đi. Đại Lưu. Trạm phó Dư. Trạm phó Dư. Đại Lưu, mấy hôm nay cậu sao thế? Tôi không ăn cơm với lính đào ngũ. Các cậu chưa biết nhỉ? Trạm phó Dư của chúng ta sắp âm thầm rời đi rồi.

    Đơn xin nghỉ cũng viết xong rồi mà cứ giấu không nói cho chúng ta biết. Tình anh em bao năm mà định ra đi không lời từ biệt. Đại Lưu. Đừng nói chuyện với tôi. Tôi thừa nhận tôi đã nghĩ đến việc từ chức, nhưng tôi không muốn làm lính đào ngũ.

    Chỉ là tôi nhớ con rồi. Tôi không ở cạnh lúc Miểu Miểu ra đời. Bây giờ mỗi lần con bé ốm tôi cũng không thể ở bên. Mỗi lần con bé gọi tôi là bố trong điện thoại, tôi đều cảm thấy rất buồn. Tôi biết tuy con bé luôn oán trách tôi,

    Nhưng bây giờ tôi có thể ở đây yên tâm làm việc, được sát cánh với mọi người đều là nhờ sự hi sinh của con bé. Tôi mắc nợ họ quá nhiều. Có lẽ do tôi quá tham lam rồi. Tôi không chỉ muốn làm một lính cứu hỏa xuất sắc,

    Mà còn muốn làm một người chồng tốt, người bố tốt. Lão Dư. Nào, nào. Đừng chơi nữa. Hôm nay tôi mời nước, lấy bao nhiêu tùy thích. Hôm nay hiếm có nha. Uống nhiều nước, nói ít thôi. Này của cậu với Lão Cao. Được, cảm ơn. Đại Lưu. Đại Lưu.

    Đây là của cậu với Lão Dư, tý nữa cầm về nhé. Cậu tự mà đưa cho anh ta. Thái độ cậu như thế là sao? Bỏ đi, bỏ đi. Không phải chứ… Chuyện gì vậy? Đồ miễn phí mà cũng không cần. Trạm phó Dư vì lý do gia đình

    Mà có lẽ sẽ rời trạm chúng ta, tâm trạng cậu ấy không được tốt. Lão Dư? Bỏ đi. Chừa một chai cho tôi. Báo cáo. Vào đi. Đang lau nhà à trạm trưởng? Uống nước đi. [Đồ uống Dịch Long] Đây… Ý gì vậy? Không có ý gì. Anh lau đi, tôi đi trước.

    Cậu quay lại đây cho tôi. Nếu cậu không nói cho rõ thì ai dám uống? Thật sự không có chuyện gì mà. Thì cái người bạn từ bé đó của tôi, lần trước đi làm nhiệm vụ anh cũng gặp rồi mà, cậu ta mở nhà máy chế biến thực phẩm,

    Muốn nhờ chúng ta giúp đỡ khi diễn tập thực hành “Sáu điều quen thuộc”. – Tôi đang nghĩ… – Cậu đừng nghĩ nữa. Cậu cũng là một lính cứu hỏa có thâm niên rồi, vấn đề này còn cần nói thêm sao? Đừng có ôm đồm vào người. Không ôm đồm.

    Tôi thật sự không ôm đồm. Tôi chỉ hỏi giúp thôi. Cậu mang… Cậu mang tới trạm tiếp tế đi. Được. Sau đó hết bao nhiêu tiền thì chúng ta chuyển cho anh ta. Sao cơ? Không cần. Hai chúng tôi là bạn bao năm rồi. Đây là vấn đề kỉ luật, được chứ?

    Tôi chuyển cho cậu rồi, nếu thừa thì cậu cứ cầm. Anh xem… Được, vậy tôi sẽ chuyển trả cậu ấy. Đi đi. Đúng rồi, trạm trưởng, tôi nghe nói về chuyện của Lão Dư, là thật hay giả vậy? Anh nói xem đã bao năm rồi, tôi thật sự có chút không nỡ,

    Nhưng tôi cũng có thể hiểu được hoàn cảnh của anh ấy. Với năng lực của Lão Dư, ở đâu mà chẳng kiếm ra tiền, không như tôi. Đại Cang, gia đình cậu thế nào? Vợ con cậu vẫn ổn chứ? Ổn ạ. Trừ việc đi học của con thì đều rất ổn.

    Có chuyện gì thì nói với mọi người. Được. Vậy tôi mang qua đó đây. [Lớp học nhỏ về phòng cháy chữa cháy] Bình chữa cháy là dụng cụ chữa cháy xách tay thông dụng. Hôm nay tôi xin giới thiệu với mọi người bình chữa cháy bột ABC,

    Chủ yếu được sử dụng cho các đám cháy ban đầu ở dạng rắn, lỏng, khí và nhiễm điện. Sau đây tôi xin hướng dẫn mọi người cách sử dụng bình chữa cháy bột ABC. Bước thứ nhất, nâng bình chữa cháy lên để cách nguồn lửa từ ba đến năm mét theo hướng gió.

    Bước thứ hai, rút chốt an toàn. Bước thứ ba, giữ ống bằng một tay, và hướng đầu trước về phía nguồn lửa. Bước thứ tư, nhấn tay cầm, chĩa vào nguồn lửa và lia theo chiều trái phải. ♫Chợt bùi ngùi trước dòng người tấp nập♫

    ♫Những hạt bụi trôi nổi rồi tản mạn ♫ ♫Tình yêu, mang theo nỗi thiết tha♫ ♫Những nỗi đau chỉ biết chôn vùi thật sâu♫ ♫Lời hứa trở thành chỗ dựa cho ngày mai♫ ♫Người ngược dòng mang theo ánh sáng♫ ♫Chiếu sáng cho sinh mệnh♫ ♫Những cuộc đời rực cháy♫

    ♫Vận mệnh từng bị lý tưởng thiêu đốt♫ ♫Sợ chi khắp mình đầy thương tích♫ ♫Anh ấy bước ra từ ánh lửa♫ ♫Nắm chặt lấy ánh hào quang trong màn đêm♫ ♫Chiếu soi sự tồn tại nhỏ bé♫ ♫Xé tan màn đêm, chiếu sáng tới chân trời♫

    ♫Vùng vẫy khỏi bóng tối, hướng về phía trước♫ ♫Dũng cảm ngưng tụ thành điểm sáng trên bầu trời♫ ♫Vượt qua thời gian♫ ♫Ở khoảnh khắc nào đó♫ ♫Phản chiếu những ánh sáng chói lòa♫ ♫Người ngược dòng mang theo ánh sáng♫ ♫Chiếu sáng cho sinh mệnh♫ ♫Những cuộc đời rực cháy♫

    ♫Vận mệnh từng bị lý tưởng thiêu đốt♫ ♫Sợ chi khắp mình đầy thương tích♫ ♫Anh ấy bước ra từ ánh lửa♫ ♫Nắm chặt lấy ánh hào quang trong màn đêm♫ ♫Chiếu soi sự tồn tại nhỏ bé♫ ♫Biển mây nơi chân trời♫ ♫Rồi sẽ tiêu tan♫ ♫Chờ ánh bình minh♫