Anh Ấy Bước Ra Từ Ánh Lửa Tập 04 | Phim Tình Yêu Cứu Hỏa Siêu Hot | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Cứu trợ xã hội. Cứu trợ xã hội. Số 124, vườn Hải Đường. Đầu bé trai mắc kẹt trong khe hở lan can. Điều động xe số 2. Cứu trợ xã hội. Cứu trợ xã hội. Số 124, vườn Hải Đường. Chuyện gì vậy?

    Đầu bị mắc kẹt trong khe hở lan can. Điều động xe số 2. Nghỉ ngơi, nghỉ ngơi, nghỉ ngơi đi. Đại Lưu, nghỉ ngơi trước đi. [Cứu hỏa] Chậm một chút. Từ từ, từ từ, từ từ. Xem ai về rồi này. Nào mọi người đừng chơi nữa, đừng chơi nữa.

    Chúng ta hãy dành tràng pháo tay nồng nhiệt nhất chào mừng người lính cứu hỏa anh hùng, đồng chí Lưu Như Ý thắng lợi trở về. Được. – Hay! – Hay! Đồng chí Đại Lưu xung phong đi đầu, không màng nguy hiểm, bị thương một cách danh dự,

    Đã làm một tấm gương sáng cho cả đội. Đúng không? Vì vậy trạm nhất trí quyết định công việc nội bộ của đồng chí Đại Lưu đều do chúng ta làm hết cho đến khi cậu ấy bình phục. Đúng không? Được. Được, được, được. Được. Đầu tiên

    Cảm ơn các chiến hữu của tôi. Mọi người đều là người thân của tôi. Thứ hai, không phải trước đây tôi đã thách đấu thành công các đội viên cũ sao? Tôi yêu cầu bổ sung thêm quy định điều số 6 của riêng tôi. Đồng ý. Đồng ý. Được.

    [Năm điều lệ đặc biệt] [Sáu điều lệ đặc biệt] Điều số 6, đi vệ sinh không được quá năm phút. – Được. – Được. Kẻ trước trồng cây, người sau hưởng bóng mát. – Được. – Được. [Sáu điều lệ đặc biệt] ♫Ngày hôm qua hãy còn lang thang♫

    ♫Sương gió khắc thành gương mặt người nghiêng nghiêng♫ ♫Đi ngược ánh sáng, thoắt ẩn thoắt hiện♫ ♫Nhắc nhở về ngày mai mới đến♫ ♫Để lời thề mãi vang vọng bên tai♫ ♫Quyết tâm tiến xa hơn nữa♫ ♫Dũng cảm đi ngược ánh sáng♫ ♫Khói mù giăng lối phủ kín bầu trời♫

    ♫Bay ngược chiều gió lên cao hơn nữa♫ ♫Lao ra khỏi đường chân trời♫ ♫Sau hoàng hôn và trước bình minh♫ ♫Tiếp tục trải qua muôn vàn thử thách♫ ♫Phá tan bức tường ngăn cách rồi chạm vào nó♫ ♫Nơi ranh giới ánh dương ló dạng trên mặt biển♫

    [Anh Ấy Bước Ra Từ Ánh Lửa] [Tập 4] [Nhà đã dột lại gặp mưa suốt đêm] Ai có thể cho tôi biết [Sổ tay huấn luyện an toàn hành động và chiến đấu cho đội cứu hỏa] điều kiện tiên quyết để cứu hỏa cứu hộ là gì? Thiệu Nhất Cửu. Có.

    Điều kiện tiên quyết là phải đảm bảo an toàn cho bản thân mới có thể thực hiện cứu hộ. Cậu đã làm được chưa? Tần Thập Toàn. Có. Các cậu đã làm được chưa? Báo cáo. Vẫn chưa. Lưu Như Ý. Có. Nếu là cậu thì cậu làm thế nào? Báo cáo.

    Trong tình huống biết rõ có người bị mắc kẹt, trong giai đoạn chuẩn bị, tôi sẽ mang thêm một chiếc mặt nạ phòng độc. Ngồi. Rõ. Dư Kỳ Lỗi. Có. Tại sao Lưu Như Ý lại chuẩn bị mặt nạ phòng độc? Khi đó hiện trường vụ cháy có rất nhiều khói,

    Trợ lý Lưu căn cứ vào tình hình hiện trường điều chỉnh phương án cứu hộ. Ngồi. Rõ. Chỉ nghĩ đến việc cứu người, chúng ta chấp hành nhiệm vụ gì đều quên cả rồi sao? Sai lầm sơ đẳng này, tôi nói cho các cậu biết sổ tay cứu hỏa cứu hộ

    Cho chúng ta biết giới hạn ở đâu. Trên cơ sở của giới hạn, nếu cậu muốn làm nhanh hơn, tốt hơn thì hãy đọc nhiều hơn, nghĩ nhiều hơn, học nhiều hơn. Hai cậu đang làm gì vậy? Muốn hy sinh sao? Bản thân mình cũng không cứu được,

    Còn muốn cứu người khác sao? Các cậu như thế này thì bảo những anh em khác tin tưởng các cậu kiểu gì? Tôi nhắc lại lần nữa, cứu hỏa cứu hộ không phải nơi để các cậu thể hiện. Nếu có ai làm ăn tầm bậy thì cút ngay cho tôi.

    Có gì thì cứ nói. Báo cáo. Trạm trưởng, chúng tôi biết sai rồi. Chúng tôi chỉ muốn cứu người, giống như khi xưa anh cứu chúng tôi khỏi trận động đất. Xin cho chúng tôi thêm một cơ hội. Hai cậu quay về, mỗi người chép ba lần

    Sổ tay cứu hỏa cứu hộ này cho tôi. Rõ. Rõ. Ngồi đi. [Đội cứu hoả cứu hộ Trung Quốc] Đang học à? Trạm phó Dư. Trạm phó Dư. Đây là bản tổng kết công việc của tôi trong nhiều năm qua, bên trong có viết vài điều tâm đắc của tôi.

    Các cậu giữ đi, có thể có ích đấy. Cảm ơn anh nhiều quá. Trạm phó Dư, tôi biết anh có trình độ rất cao trong ngành kỹ thuật kết cấu, tôi hy vọng anh có thể dạy tôi, tôi nhất định sẽ học hành chăm chỉ. Cứ từ từ đi. Rõ.

    Chép đến đâu rồi? – Chỉ đạo viên. – Chỉ đạo viên. Chỉ đạo viên Dương. Anh cũng đến rồi sao? Vậy được. Vậy mọi người nói chuyện, tôi về trước đây. Được. Nào, nào, nào. Hai cậu qua đây. Tôi nói chuyện với hai cậu. Hôm nay bị dạy cho một bài học,

    Có phải trong lòng đều không thoải mái không? Nào. Ngồi đi. Ngồi đi. Thực ra có chút không vui là điều bình thường. Nhưng nếu quay ngược lại nói thì hai cậu cũng phải hiểu cho trạm trưởng của mình. Hôm nay cậu hỏi cậu ấy về trận động đất năm đó,

    Tại sao cậu ấy không nói? Có một số chuyện hai người không biết. Trận động đất đó là một cú sốc lớn đối với cậu ấy. Thậm chí có thể nói là đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời cậu ấy. Sau trận động đất đó,

    Cậu ấy đã bị ám ảnh một thời gian dài. Hôm nay hai cậu lại khiến cậu ấy nhớ lại sự việc đó. Hai cậu vẫn còn trẻ, có tinh thần muốn trở thành anh hùng đáng được khen ngợi. Nhưng nhìn lại, làm anh hùng

    Tuyệt đối không phải là thực hiện chủ nghĩa cá nhân. Đừng quên, hai người trước tiên là lính cứu hỏa, phải tuân theo kỷ luật, hoàn thành tốt công việc của mình, đây mới là điều quan trọng nhất. Những thứ khác khoan nghĩ về nó. Cảm ơn chỉ đạo viên. Tôi hiểu rồi.

    Cậu thì sao? Hiểu rồi. Được rồi. Tiếp tục chép đi. – Rõ. – Rõ. [Trạm tiếp tế Blue Friends] Trạm trưởng, Mấy giờ rồi? Mấy giờ rồi? Nửa đêm ăn nhiều đồ lạnh như vậy, cậu không sợ bị tiêu chảy à?

    Trịnh Dương nói sắp hết hạn, cậu ấy không ăn được hết nên bảo tôi ăn phụ. Hết hạn thì ăn sao? Đồ trong cái tủ đó đều sắp hết hạn, cậu đều ăn hết sao? Trạm trưởng, anh cũng thử đi. Bỏ sang một bên cho tôi. Nhanh lên, nhanh lên. Về ngủ đi.

    Đừng… đừng ăn nữa, đừng ăn nữa. Đừng ăn nữa, vứt đi. Được rồi. Đừng ăn nữa. À, đúng rồi, trạm trưởng. Chỉ đạo viên có để đồ trong tủ lạnh cho anh, anh nhớ xem nhé. Về rồi à? Có ngon không? Đồ ăn chỗ này bình thường, không ngon bằng

    Hàng ở ngã tư. Cậu được rồi đó. Ăn táo tàu miễn phí còn chê hạt to. Có mà ăn là tốt lắm rồi. Anh thử một miếng đi. Tôi không ăn. Tôi không thích ăn đồ ngọt. Tôi nói cho cậu biết, tôi mua cho cậu bằng tiền túi của mình đấy,

    Cậu đừng để thừa đấy nhé. Yên tâm. Ăn món này, có khi nào tôi để thừa đâu. Nói đi cũng phải nói lại, tôi cần phải nói với cậu về chuyện của Nhất Cửu và Thập Toàn. Cậu nhóc Nhất Cửu này cũng khá thú vị, rất giống cậu hồi còn trẻ.

    Thập Toàn thì thông minh, có suy nghĩ riêng. Tôi nghĩ trong tương lai cậu ấy có tiềm năng trở thành chỉ huy đấy. Các cậu ấy đều là những đứa trẻ ngoan, đúng không? Đến trạm cứu hỏa của chúng ta. Cậu nghĩ xem thỉnh thoảng có chút bồng bột

    Cũng là điều bình thường. Đúng không? Cậu phải thông cảm chứ. Hai cậu nhóc này từng được lính cứu hỏa cứu nên luôn cảm thấy bản thân nợ lính cứu hỏa một mạng, Suy nghĩ này rất khủng khiếp, anh biết không? Đúng. Nên quay ngược lại nói thì

    Tôi nghĩ bây giờ cần phải tìm cho họ một người thầy để dẫn dắt họ. Hay là người già như cậu chịu khó chút. Một mình tôi dẫn dắt hai người? Năng lực càng cao thì trách nhiệm càng lớn mà.

    Anh cảm thấy mỗi ngày tôi đều rất rảnh, không có gì làm phải không? Không phải. Cho dù có dẫn dắt thì ít nhất cũng phải là hai chúng ta mỗi người một người. Không được. Vấn đề nghiệp vụ vẫn phải trông cậy vào cậu. Hơn nữa sau này hai người họ

    Cũng chưa chắc muốn trở thành chỉ đạo viên mà. Hơn nữa tôi thì dạy được gì chứ? Đúng không? Hơn nữa, cậu đã ăn cái bánh này rồi đấy chút chuyện nhỏ này, cậu không thể không nể mặt tôi được. Chủ yếu là tôi có những mối quan tâm khác,

    Bây giờ tôi không có tâm trí nghĩ về chuyện này. Giữ được người lại trước rồi tính. Cái gì mà giữ được với không giữ được? Không phải người đã ở trong trạm rồi sao? Bỏ đi, không nói với anh nữa. Sao thế? Cậu có tâm sự gì sao?

    Cậu nói tôi nghe đi. Lâm Lục Kiêu. Giữa trạm trưởng và chỉ đạo viên phải giống như vợ chồng vậy, không thể có bí mật. Được rồi, đừng cằn nhằn nữa. Mau ngủ đi. Giống như bà thím vậy. Không phải, cậu… Rốt cuộc cậu có chuyện gì vậy, kể cho tôi nghe đi.

    Cậu đi đâu thế? Đi dạo một vòng. Cậu đi dạo gì chứ? Mấy giờ rồi? Chuyện hai cậu nhóc này, tôi xem như cậu đồng ý rồi nhé. Nghiêm. – Trạm trưởng. – Trạm trưởng. Đến rồi à? Gọi hai cậu đến đây là muốn nói với các cậu…

    Trạm trưởng, chúng tôi biết sai rồi. Đúng vậy, trạm trưởng. Chúng tôi thực sự sai rồi. Lúc chép sổ tay, tôi đã thảo luận với Thập Toàn, cảm thấy anh nói rất đúng. Lần này may mắn không xảy ra chuyện gì, nếu không không những không thể cứu người,

    Chúng tôi cũng sẽ gặp nguy hiểm, ngược lại trở thành gánh nặng cho người khác. Trạm trưởng, nhiệm vụ lần này là tôi làm liều rồi, còn liên lụy đến Nhất Cửu, tôi đã nhận ra sai lầm của mình rồi. Biết sai là chuyện tốt.

    Gọi hai cậu đến đây để nói với hai cậu một chuyện. Trạm cứu hỏa đặc nhiệm chúng ta có một truyền thống, người cũ dẫn dắt người mới. Thông thường là một đội viên cũ dẫn dắt một đội viên mới. Nhưng xét thấy tình trạng của hai cậu hơi đặc biệt,

    Tôi và chỉ đạo viên cũng đã bàn bạc, vì thế tôi quyết định tự mình dẫn dắt hai cậu. Sau này có vấn đề gì cứ trực tiếp đến hỏi tôi. Chấp hành nhiệm vụ cũng như vậy, theo sau tôi, bảo hai cậu làm gì thì làm đấy. Hiểu chưa?

    Hiểu rồi ạ, trạm trưởng. Hiểu rồi sư phụ. Cảm ơn sư phụ. Cảm ơn sư phụ. Được rồi. Quay về đi. Rõ. [Khu đến Quốc tế, Hồng Kông, Ma Cao và Đài Loan] Sếp Tưởng nhỏ. Sếp Tưởng nhỏ. Tôi đến muộn rồi, tôi đến muộn rồi. Sếp Tưởng nhỏ. Chào mừng về nhà.

    Về nhà vui vẻ. Về nhà vui vẻ. Vui vẻ gì mà vui vẻ. Không vui vẻ chút nào. Được rồi, dù sao thì cũng về rồi. Sao anh đến muộn thế? Xe đâu? Không có xe. Tôi đến đây bằng tàu điện ngầm. Ý gì? Sếp Tưởng nhỏ,

    Sau khi anh xảy ra chuyện ở Milan, chủ tịch rất tức giận, cảm thấy phong cách làm việc của anh vẫn còn phải rèn luyện nhiều hơn. Sếp Tưởng nhỏ, rốt cuộc anh đã xảy ra chuyện gì ở Milan vậy? Tôi đã nói hàng ngàn lần rồi, tôi uống say quá,

    Cảnh sát đưa tôi về đồn. Sau một đêm tôi đã tỉnh rượu, ngày hôm sau là được thả ra rồi, chẳng có chuyện gì xảy ra cả, chỉ đơn giản vậy thôi. Được rồi. Anh đừng lừa tôi nữa. Trên mạng có nói rồi, anh ở Milan cờ bạc, lừa đảo,

    Còn bán dâm nữa. Ai nói với anh vậy? Bây giờ trên mạng đều nói thế mà. Tìm ra người đó cho tôi. Ai là người lan truyền đầu tiên, tìm ra người đó cho tôi. Được, được, được. Gọi xe đi. Sếp Tưởng nhỏ, tôi… tôi nghe điện thoại đã. A lô. Sếp Mã.

    Tôi đã xem tất cả các nghệ sĩ của anh rồi. Chuyện này quá phức tạp. Thế này đi, trước tiên anh hãy tìm hiểu thêm về hoạt động kinh doanh của công ty chúng tôi, sau đó điều chỉnh lại các nghệ sĩ của anh. Cứ vậy đi, cứ vậy đi. Tạm biệt.

    Sếp Mã này thực sự khó đối phó, không hiểu được tiếng người. Tôi gọi xe nhé. Tôi gọi xong rồi. Công ty mình thuê nghệ sĩ làm gì? Tổ chức sự kiện à? Sếp Tưởng nhỏ, bây giờ các ngành công nghiệp truyền thống đang suy thoái,

    Chủ tịch muốn chuyển đổi loại hình công ty, tiến quân vào mảng giải trí. thậm chí còn mở công ty vì chuyện này. Lần này anh quay lại, khả năng cao là muốn anh tiếp quản. Cái gì mà mảng giải trí? Tôi nghe là thấy chẳng có gì thú vị.

    Tôi không làm đâu. Không phải, sếp Tưởng nhỏ, anh không biết đâu, công ty bây giờ thực sự không còn như trước nữa. Mấy ngày trước, vừa sa thải người xong, mấy ngày nay lại cắt lương. Chúng tôi cũng là sống ngày nào hay ngày đấy. Để tôi xem.

    Đúng là oan gia ngõ hẹp mà. [Thiên tài violin Lâm Khải] Hóa ra cậu tên là Lâm Khải. Nam Sơ. Buổi tập hôm nay kết thúc sớm thế? Đúng vậy. Bạn tôi đã tìm được một nơi tốt, sân khấu ngoài trời, cùng đi tập nhảy nhé.

    Vậy đợi tôi chút, tôi xong ngay đây. Đi nào. Xin lỗi, chúng tôi đóng cửa rồi. Không phải cửa vẫn mở sao? Người Trung Quốc à? Xin lỗi nhé, chúng tôi đóng cửa mất rồi. Tôi chỉ muốn ăn một cái bánh kếp. Xin lỗi, đây là nhà hàng Ý, không có bánh kếp.

    Đừng lừa tôi đi. Tôi còn không biết bánh kếp chính là pizza Trung Quốc sao? Đúng không? Xin lỗi, chúng tôi không làm được thật. Không làm cho tôi… Các người cũng coi thường tôi. Hệt như bố tôi, đều coi thường tôi. Không sao. Không cần các người.

    Tôi biết làm bánh kếp, tôi sẽ tự làm. – Thực sự không làm được. – Anh không thể đi. Không thể làm được thật mà. Không thể làm được thật mà. Tôi chỉ ăn cái bánh kếp thôi. Thím à, thím sống lỗi quá, tôi chỉ ăn bánh kếp thôi mà. Quen à?

    Đâu chỉ quen. Tìm cậu ta. Nói với cậu ta là có việc cần hợp tác, tìm cậu ta bàn chuyện. Được, không vấn đề gì. [Tập đoàn Phúc Đức] Cô xem biểu mẫu này tôi làm thế nào? Nhìn chỗ này này. Sếp Tưởng. Tuần tới

    Nếu còn không nâng cao hiệu suất kinh doanh thì cút hết cho tôi. Tối ngày vật vờ ở đây, giờ làm thì ngủ gật, không có tí hiệu suất nào cả, còn cần mấy người làm gì. Bố. Mới ra nước ngoài được vài năm, cửa cũng không biết gõ nữa rồi.

    Cứ bắt con trở về làm gì. Ở đâu cũng ăn được cơm tù, quay về đây ăn cũng vậy thôi. Bố đừng nghe họ nói bậy. Con không làm gì ở bên ngoài cả. Ngủ trong đồn một đêm là được thả rồi. Vậy sao? Vậy tại sao con không nghĩ xem

    Tại sao mọi người chỉ bịa chuyện về con? Tại sao không bịa chuyện về người khác? Tay con bị gì vậy? Con giải thích bố nghe xem. Bị ngã khi vượt thác, sắp lành rồi. Con cứ sống vậy đi. Bố cũng đừng mãi coi thường việc con chơi vượt thác.

    Để chơi giỏi nó mà con còn cất công nghiên cứu địa lý, thủy văn, thảm thực vật, học sinh tồn nơi hoang dã, giành được hai giải vô địch bơi lội và ba giải vô địch leo núi, còn thi được chứng chỉ cứu hộ trên cao. Vậy sao?

    Vậy con hoàn toàn có thể tự lực nuôi sống bản thân rồi? Con bỏ chân xuống. Bỏ xuống. Hồi bố lớn bằng con, thà đến nhà máy để siết ốc vít, cũng sẽ không xin một xu nào từ gia đình. Bố cứ nhai mãi chuyện này thì chán lắm.

    Thời đại bây giờ khác rồi. Ngoài kia có bao nhiêu người ở độ tuổi của con thức khuya tăng ca, thuê nhà, nuôi gia đình. Tại sao con không đi hỏi họ khác biệt chỗ nào chứ? Vậy con hỏi bố, hồi đó bố cố gắng như vậy,

    Làm công ty lớn như vậy vì điều gì? Bây giờ con có điều kiện rồi, có thể lựa chọn cách sống con thích, con cũng không cản đường ai, con sai sao? Được, cho dù con không có tiền, con không thể theo đuổi sở thích và ước mơ của con à? Con…

    Người không có năng lực mới chỉ biết nói mấy lời sáo rỗng thế này. Con lại đây cho bố. Lại đây. Chịu luôn. Bố nói con biết, công ty đang trong giai đoạn chuyển hình. Bố gọi con về vì muốn con nhận một dự án. Con xem kỹ đi. [Tuổi trẻ rực lửa]

    Sau này con sẽ phụ trách dự án này, bố đã nói với bộ phận phòng cháy chữa cháy và công ty hợp tác giúp con rồi. Chương trình giáo dục đặc biệt về phòng cháy chữa cháy? Con không làm. Mười năm trước đã chẳng ai xem mấy thứ này rồi. Tưởng Cách,

    Nếu chuyện nhỏ thế này con còn không làm được thì con cũng không đáng để bố đầu tư cho con tiếp nữa. Con đi đi. Đi đi. Được rồi, được rồi. Bảo con làm cũng được, nhưng con nói trước, phải làm kiểu khác biệt theo ý con. Nói đi. Sếp Tưởng nhỏ,

    Anh bảo tôi tìm nghệ sĩ violin, tôi đã hẹn giúp anh rồi. Mau gửi địa chỉ cho tôi, tôi tới ngay. Chúng ta thanh toán hết tiền thuê phòng năm nay rồi, sau này mọi người không cần lo chuyện tiền bạc nữa.

    Tiếp theo phải nghiêm túc chuẩn bị cho cuộc thi múa hiện đại. Nhưng chúng ta phải quyết định trang phục dự thi, mọi người có ý kiến gì không? Sao không ai nói gì thế? Có chuyện gì à? Nam Sơ, sau này cậu không được nhảy múa với bọn mình nữa đúng không?

    Đương nhiên không phải, mình rảnh rỗi sẽ về thăm mọi người. Nam Sơ, nếu cậu nổi tiếng, phải nhớ tới bọn tôi đấy. Chuyện này thì không chắc được. Các cậu nhìn đi, bắt đầu đắc ý rồi kìa. Bắt đầu chảnh rồi. Tôi chảnh hồi nào chứ?

    – Chảnh rồi. – Bắt đầu chảnh rồi. Cậu cũng xem như bước một chân vào giới giải trí rồi, cậu phải kiếm nhiều ảnh chữ ký cho mình đấy. Cậu xem phim nào đổi phim đấy, sao mình biết được cậu muốn gả cho ai nhất. Mình muốn của cậu mà,

    Ảnh có chữ ký của cậu. Vậy giờ mình có thể ký cho cậu luôn. Ký đi, ký lên giày này. Mình sẽ không giặt đôi giày này nữa. Ký đi, ký đi. Mình muốn chụp ảnh cùng sao nữ tương lai. Mình cũng muốn. Mình cũng muốn. Khoan đã, khoan đã. Nam Sơ.

    Được rồi, được rồi. Nhớ gửi mình đấy. Được, mình sẽ chỉnh ảnh giúp cậu. Mình biết mọi người không nỡ xa mình, nhưng người học vũ đạo chúng ta bền bỉ tới mức nào chứ? Đừng nghĩ mình ký với một công ty là chịu ấm ức nhiều lắm.

    Cũng chỉ vài năm thôi, tốt thật mà. Chắc chắn nhảy múa vẫn là nghề chính của mình, mình sẽ không từ bỏ đâu. Vả lại mình còn có các cậu, có Câu lạc bộ vũ đạo Dream mà, mình thấy yên tâm lắm. Vậy bọn mình mời cậu một bữa

    Mừng cậu tìm được nghề tay trái nhé. Mọi người thấy thế nào? Được đấy. Ăn gì? Mình muốn ăn lẩu. Lại lẩu. Mình cũng thấy được. Mọi người quên hỏi chị Nam Sơ muốn ăn gì à? Đúng đấy. Xiên nướng. Xiên nướng được đấy, có thể uống bia nữa. Chọn hàng nào?

    Quán chúng ta ăn lần trước. Đi xem xem. Ở đây nhỉ? Quán này đúng không? Không phải, không phải quán này. Mình nghe điện thoại, các cậu chọn đi. Tôi nói này, quán này đảm bảo ngon. Đánh giá 5.0 điểm đấy. Chào gái đẹp, tôi về rồi đây. Ai thế?

    Quên tôi nhanh thế à? Ai mời cậu ăn thịt hun khói Iberia, ai dạy cậu làm Risotto, quên tôi nhanh thế à? Lâm Khải, cậu về nước phát triển rồi à? Đúng, tôi đang bàn công việc ở quán bar Tương Sắc, tiện thể ăn cơm. Cậu có muốn tới

    Chào đón tôi về không? Được. Tới đây đi. Có người ngồi đây rồi. Tôi hẹn cậu đấy. Lui xuống đi. Không nhận ra tôi à? Anh là… Để tôi giúp cậu nhớ lại. Ở Milan, tôi muốn xin một cái bánh kếp của cậu, cậu báo cảnh sát luôn. Hôm nay tôi tới

    Là để nói chuyện với cậu, tôi chỉ muốn cái bánh kếp thì có gì sai? Vì sao lại để tôi chịu tội danh vô căn cứ thế? Lúc đó là cảnh sát giải quyết, chúng tôi cũng không có cách nào khác. Chỉ vậy thôi, tôi… tôi đi trước đây. Anh muốn làm gì?

    Tôi cảnh cáo anh, ở đây có camera đấy, anh đừng làm bậy. Có thì có, hai chúng ta nói chuyện là phạm pháp à? Anh tránh ra. Đây là nơi công cộng, đừng làm bừa. Đã lâu không gặp rồi, tôi mời cậu uống chén rượu ôn chuyện cũ.

    Cậu xem đi, thế này tốt lắm mà. Uống tí rượu, rồi cậu nướng cho tôi cái bánh, nhàn nhã vui vẻ, đúng không? Nướng… nướng bánh? Rốt cuộc cậu có biết nướng bánh không? Ơ kìa. Cậu không biết nướng – thì cậu mở… – Anh dừng tay lại. Tới đầy đủ rồi,

    Đúng lúc hai người nướng cùng nhau. Tôi đã báo cảnh sát rồi. Báo… báo cảnh sát rồi. Tôi chịu luôn đấy. Tôi chỉ muốn ăn cái bánh kếp, sao cô báo cảnh sát mãi thế? Cô đã thôi được chưa? Tôi oan thật mà, đây chỉ là hiểu lầm thôi.

    Tôi chỉ muốn ăn bánh kếp, cậu ấy cứ nói tôi là thế lực xấu xa. Anh không cần nói nhiều như thế với tôi. Đợi đi, bao giờ có kết quả khắc thông báo với các anh. Bao giờ anh có kết quả? Mấy người này có chuyện gì?

    Mấy người suýt đánh nhau vì cái bánh kếp. Được. Lâm Khải. Lâm Khải, về từ khi nào thế? Sao không nghe anh cậu nói? Anh Tôn. Mấy người còn có quan hệ đúng không? Tôi gọi điện cho anh cậu rồi, lát nữa cậu ấy tới đón cậu. Cảm ơn anh Tôn.

    Cậu đợi đi nhé. Là cái ông anh lính cứu hỏa siêu đẹp trai mà cậu nói à? Ơ kìa, lúc nào rồi còn quan tâm đẹp trai hay không? Đây là đồn công an đấy. Thế thì sao? Dù gì chúng ta cũng có lý hơn mà.

    Cậu không biết anh tôi quản lý tôi nghiêm thế nào đâu. Anh ấy mà biết tôi vừa về đã vào đồn, tôi phải giải thích với anh ấy thế nào? Cũng đúng. Biết thế tôi đã chấp nhận hòa giải luôn rồi. Giờ thì cậu biết đường nói thế rồi à?

    Ban nãy tôi đã nói chúng ta xin lỗi nhau là được, cậu cứ phải căng lên lại còn báo cảnh sát. Bây giờ đụng cái khó, biết đường rẽ rồi chứ gì. Sao trước kia không làm thế? Ai xin lỗi mà lại nghếch cổ lên như anh?

    Nếu không phải thái độ của anh có vấn đề, chúng ta có phải tới đây không? Bà cô kia, cô mau im đi, tôi không nói với cô được. – Minh Dương. – Ai tới thế này? Nếu không phải Lâm Khải ở chỗ tôi, cậu sắp quên luôn

    Thằng bạn học cũ này rồi. Nghe cậu nói kìa, người khác không biết, cậu cũng không biết chắc? Lính cứu hỏa bọn tôi đâu khá hơn các cậu là bao. Biết chứ, đùa thôi. Cậu đừng nghiêm túc thế. Thằng nhãi kia sao rồi? Không sao, mấy người trẻ tuổi có chút mâu thuẫn,

    Cãi nhau vài câu thôi. Tôi để họ tới đồn ngồi bình tĩnh lại. Không ai đánh nhau chứ? Không. Cậu vào ký tên rồi dẫn người đi là được. Bây giờ tôi còn có việc, lần khác đi ăn. Được, được. Phiền cậu quá. Không có gì. Toi rồi, toi rồi, khó chịu rồi.

    Sao bây giờ? Sao bây giờ? Sao bây giờ? Anh ấy là anh cậu à? Đúng, còn ai được nữa? Anh. Giỏi quá nhỉ? Vừa mới về đã để anh tới đây gặp em đúng không? Anh, anh hiểu lầm rồi. Tại họ hết. Em im đi. Tôi có thể làm chứng.

    Bọn tôi không làm gì hết, là anh ta bắt nạt bọn tôi. Đúng đó. Đừng nói nhăng cuội. Ai bắt nạt hai người? Có chuyện gì thì nói với cảnh sát, đừng có chỉ trỏ. Ơ hay, anh là ai nữa? Cảnh sát. Tưởng Cách, lại đây ngồi. Anh nói em biết,

    Một lần này thôi đấy. Cảnh sát, tôi tới đón Lâm Khải. Anh. Ký tên vào đây. Anh, cô ấy nữa. Cả Nam Sơ nữa. Hai người quen nhau kiểu gì thế? Anh ấy cứu tôi hai lần. Hai lần? [Công an] Cô nhóc này, cô ngốc à? Sao lại vào đó thế?

    Không sao, tôi ra rồi. Đừng ra, đừng ra. Có nhóm paparazzi đợi các cô bên ngoài. Sao lại có paparazzi đợi tôi? Cô nghĩ nhiều rồi, bọn họ tới vì sếp Tưởng nhỏ đấy. Sếp Tưởng nhỏ? Tưởng Cách à? Thôi, không nói rõ qua điện thoại được. Tóm lại, cô nhớ Tưởng Cách

    Thích kích thích, thích thể thao mạo hiểm, gia đình còn có công ty giải trí, cũng xem như người nổi tiếng trên mạng, bị blogger để mắt mỗi ngày. Cô vừa mới ký hợp đồng, tốt nhất cô đừng gây chuyện vào thời điểm mấu chốt này rõ chưa? Tôi biết rồi. Nam Sơ,

    Mau về Câu lạc bộ vũ đạo Dream đi. Đường ống nhà bên bị rò rỉ, cậu mà còn không về, phòng cậu sẽ ngập mất. Có cần tôi đưa cô về luôn không? Không cần. Này, giúp tôi một việc. Bên ngoài có paparazzi, tôi không thể bị chụp được.

    Cậu cũng bị paparazzi theo dõi à? Không phải, đến lúc đấy tôi sẽ giải thích sau. Anh, anh. Lại đây, lại đây. Hôm nay cảm ơn nhé. Nếu đã có duyên như vậy, cậu mời tôi với anh tôi ăn khuya đi. Hôm nay tôi có việc, thật sự không được, hôm khác đi.

    Anh, thế anh mời em. Anh, có phải người này không? Không phải, không có Tưởng Cách. Sao vẫn chưa ra nhỉ? Đợi thêm đi. Chịu ấm ức thế này, anh làm gì… Tưởng Cách đúng không? Đây rồi. Chụp thêm đi, chụp thêm đi. Hai người về trước đi. Được. Tạm biệt.

    Ơ kìa, anh làm gì thế? Đừng chụp nữa. Đừng chụp nữa. Đi, đi. Anh thích chụp đúng không? Lại đây. Xuống đây chụp. – Sếp Tưởng nhỏ.| – Nào, dí vào mặt tôi mà chụp. Làm gì thế? Anh muốn làm gì? Anh làm gì hả? Chụp trộm đúng không?

    Quay video đăng lên blog đúng không? Này, quay đi. Tôi đây, quay đi. Anh bị điên à? Anh nói ai điên? Thôi. Anh nói ai điên? Thôi thôi. Anh không điên thì đừng chạy. Thôi, thôi. Hạ hỏa đi. Tôi điên đấy, anh có thuốc không? Bình tĩnh. Thôi, thôi. Thôi, thôi.

    Hạ hỏa, hạ hỏa. Đây là cổng đồn công an đấy. Giày anh… Tưởng Cách, con giỏi quá nhỉ? Bố. Có bản lĩnh rồi đúng không? Tới tận đồn công an chơi rồi, đồn công an vui không? Không phải. Sao nào? Hiểu lầm thật mà, bố nghe con giải thích. Chủ tịch à?

    Tôi chịu luôn đấy. Thôi, thôi. Chúng ta đi trước đã, đang ở trước đồn công an. Chúng ta đi. Xe ở kia. Ăn đi anh. Hôm nay em trai anh vào đồn công an chỉ là hiểu lầm thôi. Người như em sao có thể làm chuyện xấu xa đó được.

    Tốt nhất là thế, anh nói em biết, vừa về nước thì ngoan ngoãn chút. Đúng lần này thôi đấy, lần sau mà còn có chuyện gì, em đi mà gọi cho bố. Đừng, đừng, bố mà tới sẽ mắng thối đầu em mất. Em và cô gái kia quen nhau thế nào vậy?

    Nam Sơ à? Trước kia cô ấy học múa hiện đại ở Milan, cả hai đều là người Trung Quốc nên qua lại vài lần là thành anh em. Anh em? Bọn em không hẹn hò. Ai biết em làm những gì. Em trai anh về nước là chỉ tập trung lo sự nghiệp,

    Sao có thể phân tâm vì mấy chuyện này được? Được rồi. Đúng rồi, anh này, ngày mai em về nhà thăm bố, anh đi cùng không? Em đi đi. Anh… còn nhiều việc ở trạm. Ơ kìa, lần nào hỏi anh cũng có việc. Anh không về nhà cũng phải gọi điện chứ?

    Tuần nào anh cũng gọi điện. Gọi cho bố, bố toàn lải nhải. Anh biết tính bố chúng ta mà, mặc dù suốt ngày lải nhải nhưng anh là quan trọng nhất với ông ấy. Đâu giống em, ông ấy còn lười quản lý em. Nếu em muốn nghe mắng

    Thì về nhà ở ba ngày, xem bố có mắng em không. Thôi thôi, ở nhà ba ngày sẽ loạn lên mất. Nhà mình có ba người đàn ông thì hai người làm lính cứu hỏa, cứng nhắc quá! Nếu mẹ chúng ta còn sống để trung hòa lại thì tốt.

    Đúng lúc em về nước, hai hôm tới anh xin nghỉ đi tảo mộ mẹ. Được, chúng ta cũng lâu không thăm mẹ rồi. Ở nước ngoài vài năm, hiểu chuyện hơn rồi. Đương nhiên, em biết anh đối xử với em thế nào mà. Lần này em về có dự định gì chưa?

    Em chưa nói với anh, em ký với một công ty, hơn nữa còn chuẩn bị tổ chức buổi hòa nhạc cá nhân cho em nữa. Buổi hòa nhạc cá nhân? Không uổng công nuôi em. Xuất phát điểm của em cao đấy. Hai hôm trước em còn mới nhận

    Giải tân binh mạnh nhất ở nước ngoài còn gì. Vừa về nước đã có buổi hòa nhạc cá nhân, được đấy em trai. Nào. [Lâm Lục Kiêu chuyển khoản 5000 tệ] [Mẹ: Nghe nói con đã ký hợp đồng, công việc sau này, hy vọng con sẽ tự…]

    [Huy chương vàng cuộc thi vũ đạo thiếu nhi] [Chi đội cứu hỏa cứu hộ thành phố Bắc Tầm] Có một nhóm làm chương trình tìm đến, họ muốn quay một tiết mục đặc biệt. Chi đội muốn xây dựng hình tượng điển hình. Tôi nghĩ tới nghĩ lui,

    Vẫn là chọn trạm của các cậu đi. [Tuổi trẻ rực lửa] Chuyện này tốt mà. Chi đội trưởng Mạnh, chuyện này quá tốt ấy, anh nghĩ thử xem, tiết mục này không những thể hiện được hình tượng lính cứu hoả chúng ta, mà còn sẵn tiện giúp chúng ta

    Thực hiện công tác tuyên truyền về phòng chống cháy nổ, lại có thể giúp phổ cập kiến thức an toàn phòng cháy chữa cháy cho người dân. Một mũi tên trúng ba con nhạn, sao lại không làm chứ. Anh yên tâm, việc này cứ giao cho chúng tôi,

    Nhất định sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ. Không được, chúng tôi không có thời gian làm mấy việc này. Chi đội trưởng Mạnh, anh giao cho trạm khác đi, chuyện này chúng tôi không làm được đâu. Sao lại không được chứ? Khu vực quản lý của chúng tôi vốn dĩ đã lớn,

    Nhân lực lại không đủ, cả ngày bận đến sứt đầu mẻ trán, anh cũng biết đó. Còn nữa, chúng tôi là lính cứu hoả, anh để chúng tôi chăm chỉ làm việc hết sức là được, bảo chúng tôi làm những việc tuyên truyền ngớ ngẩn này làm gì?

    Có giúp ích được gì cho công việc của chúng tôi không? Chỉ cần nó giúp ích được một chút thôi tôi cũng sẽ không phản đối. Đúng không? Cậu, cậu, cậu khoan vội từ chối đã. Được không? Nghiệp vụ rất quan trọng, công tác tuyên truyền cũng rất quan trọng.

    Cậu giúp người dân hiểu được vấn đề an toàn phòng cháy chữa cháy, loại bỏ được một số nguy hiểm tiềm ẩn, không tốt hơn việc ngày ngày có chuông báo cháy à? Việc tuyên truyền… Tuyên truyền cái gì? Họ có thể dập lửa hay thế nào?

    Không phải lãng phí thời gian sao? Hơn nữa kéo hết đến trạm ghi hình, loạn cào cào lên, anh hay tôi có thể xử lý được? Tôi thật sự không thể nói cho cậu hiểu mà, cậu đúng là cứng đầu. Anh đừng cố chấp với tôi về việc này. Chi đội trưởng Mạnh,

    Chúng tôi thật sự không nhận được, anh giao cho trạm khác đi. Một người là trạm trưởng, một người là chỉ đạo viên, ý kiến lại không thống nhất. Vậy đi, các cậu cứ về trước, họp thống nhất ý kiến. Việc này không gấp, tôi đợi tin của các cậu. Về đi. Rõ.

    [Đội cứu hoả cứu hộ Trung Quốc] Trạm phó Dư, anh đang chơi rút gỗ à? Đúng vậy. Nhất Cửu, cậu cũng biết chơi à? Chơi thế nào? Tôi chỉ biết sơ sơ thôi Biết sơ sơ… Biết sơ sơ là được rồi. Sao nào,

    Cậu khiêu chiến với trạm phó Dư của chúng ta đi. Cậu phải chơi nghiêm túc vào, đã lâu rồi không có người khiêu chiến với anh Dư. Không, không, không, không, không. Không cần lo lắng, trạm mình không có chuyện cậy già lên mặt đâu. Như vậy đi,

    Nếu Nhất Cửu thắng Lão Dư thì tuần này tôi sẽ ôm hết việc trực nhật. Được đó. Nhưng nếu Lão Dư thắng cậu thì cậu phải làm hai ngày. Thế nào, đồng ý không? Tôi thấy ổn đó. Vậy tôi cược cho Nhất Cửu. Không thành vấn đề. Không thành vấn đề đúng không?

    – Nào, đến đây. – Nào, nào nào. Có ai muốn cược nữa không? Tôi cược Lão Dư. Nhất Cửu, hay là nghe tôi, bỏ đi. Đối với Nhất Cửu không… không… Không có vấn đề đâu anh, anh yên tâm. Nào. Xem đứa trẻ này hiểu chuyện chưa kìa. Nào, nào, nào.

    Không hợp lý chút nào. Đại Cang, đổi cộng sự. Được thôi. Không nhịn được nữa. Nhanh, nhanh, nhanh. Cố lên. Được. Một, một. Được nha. Cũng ổn. Lấy một cái. Chậm thôi. Cái đó à? Cái này được không? Cẩn thận đấy. Cái này lấy đại ra là được. Lấy ra thoải mái.

    Để xem vận may của tôi nào. Sáu, sáu nhé, Lão Dư lắc được sáu. Cho cậu ta một bài học. Sáu, sáu, sáu. Sáu – Sáu. – Sáu. Căn bản là kết thúc rồi. Tiểu Cửu không cần chơi nữa đâu, không cần chơi nữa.

    – Chưa kết thúc mà. – Chưa kết thúc mà. Chậm một chút. Tôi nói rồi, kết thúc rồi đừng chơi nữa. Tiếp tục, tiếp tục, tiếp tục. Hai ngày đấy, cực khổ cho các cậu rồi. Hai đồng chí nhỏ, hai cậu quên gì rồi phải không?

    Để tôi nhắc lại cho các cậu chút nhé. Xem kỹ vào. Điều 5 trong chín điều đặc biệt lưu ý, đừng bao giờ chơi rút gỗ [Chín điều lệ đặc biệt] với Dư Kỳ Lỗi. Bình thường đã kêu các cậu học thuộc rồi. Trạm phó Dư,

    Anh chơi trò này chưa thua bao giờ à? Rút nhầm một cây gỗ, dỡ nhầm một viên gạch, cũng có thể đồng nghĩa là mất đi một hoặc thậm chí rất nhiều mạng người, tôi không sai nổi. Trạm phó Dư, nếu anh có thời gian

    Có thể dạy tôi kết cấu công trình không? Đúng rồi, dạy tôi nữa. Đại Lưu, Có. – Trạm trưởng Lâm. – Trạm trưởng Lâm. Cậu viết báo cáo về vụ ăn cơm hộp trên đường lần trước chưa? Bây giờ tôi đi viết ngay. Nhấn mạnh một điểm nhé, mọi người đều rất bận,

    Còn không có cả thời gian ăn cơm, không có thời gian làm việc khác. Vâng. Chơi tiếp đi. Nhìn các cậu có vẻ cũng rất có tiềm năng. Cậu chơi đi, tôi chơi không thắng nổi anh ấy. [Mễ Lan] A lô. A lô, Mễ Lan. [Lớp học nhỏ về phòng cháy chữa cháy]

    Các bạn học, Các biện pháp phòng ngừa cháy nổ trong khuôn viên trường có những mục gì cần chú ý? Đường điện trong nhà không nối dây bừa bãi, không sử dụng các thiết bị có công suất lớn như nồi cơm điện, thiết bị làm nóng nhanh.

    Vui lòng tắt công tắc nguồn điện khi không có người trong nhà. Vui lòng tuân thủ nghiêm ngặt các quy định về quản lý an toàn, quy trình vận hành an toàn và các quy định liên quan trong phòng thí nghiệm, lớp học.

    Thí nghiệm phải được tiến hành dưới sự hướng dẫn của giáo viên. Hóa chất phải được lưu trữ ở những nơi an toàn được chỉ định. Không mang vật liệu dễ cháy nổ ngoài khuôn viên trường. Điều cuối cùng muốn nhắc nhở mọi người,

    Tìm hiểu thêm về kiến thức phòng cháy chữa cháy để bảo vệ cuộc sống của bạn. ♫Chợt bùi ngùi trước dòng người tấp nập♫ ♫Những hạt bụi trôi nổi rồi tản mạn ♫ ♫Tình yêu, mang theo nỗi thiết tha♫ ♫Những nỗi đau chỉ biết chôn vùi thật sâu♫

    ♫Lời hứa trở thành chỗ dựa cho ngày mai♫ ♫Người ngược dòng mang theo ánh sáng♫ ♫Chiếu sáng cho sinh mệnh♫ ♫Những cuộc đời rực cháy♫ ♫Vận mệnh từng bị lý tưởng thiêu đốt♫ ♫Sợ chi khắp mình đầy thương tích♫ ♫Anh ấy bước ra từ ánh lửa♫

    ♫Nắm chặt lấy ánh hào quang trong màn đêm♫ ♫Chiếu soi sự tồn tại nhỏ bé♫ ♫Xé tan màn đêm, chiếu sáng tới chân trời♫ ♫Vùng vẫy khỏi bóng tối, hướng về phía trước♫ ♫Dũng cảm ngưng tụ thành điểm sáng trên bầu trời♫ ♫Vượt qua thời gian♫ ♫Ở khoảnh khắc nào đó♫

    ♫Phản chiếu những ánh sáng chói lòa♫ ♫Người ngược dòng mang theo ánh sáng♫ ♫Chiếu sáng cho sinh mệnh♫ ♫Những cuộc đời rực cháy♫ ♫Vận mệnh từng bị lý tưởng thiêu đốt♫ ♫Sợ chi khắp mình đầy thương tích♫ ♫Anh ấy bước ra từ ánh lửa♫ ♫Nắm chặt lấy ánh hào quang trong màn đêm♫

    ♫Chiếu soi sự tồn tại nhỏ bé♫ ♫Biển mây nơi chân trời♫ ♫Rồi sẽ tiêu tan♫ ♫Chờ ánh bình minh♫