Anh Ấy Bước Ra Từ Ánh Lửa Tập 03 | Phim Tình Yêu Cứu Hỏa Siêu Hot | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] – Vừa hay. – Của cậu đây. Cảm ơn. Các cậu đã đỡ mệt hơn chưa? Tôi có nói với cậu là bên đó đã bị sụp, đừng chạy lung tung chưa? Tôi đã nói chưa? Tôi cứu hỏa hay là cứu cậu?
Được rồi, được rồi, được rồi. Cậu ấy còn nhỏ, có gì từ từ nói. Anh không cần phải khuyên tôi. Lỡ xảy ra chuyện gì thì ai chịu trách nhiệm? Cậu ta gặp nguy hiểm thì biết ăn nói thế nào với người nhà? Được rồi, nhiều người đang nhìn kia kìa.
Cậu về viết báo cáo cho tôi, nghe rõ chưa? Nghe rõ chưa? Nói đi. Được rồi, được rồi, được rồi. Đi, đi, đi. Đi sang bên kia. Cậu cũng thật là… Thảo nào cậu ta nổi giận như vậy. Bình thường đã nhấn mạnh thế nào rồi?
[Đại đội đặc nhiệm chi đội cứu hỏa công an thành phố Bắc Tầm] [Trạm đặc nhiệm đường Hòa Bình] Hai vị chuẩn bị xong chưa? – Xong rồi. – Vậy mình bắt đầu nhé. Trạm trưởng Lâm, chỉ đạo viên Dương, hãy dùng một câu để miêu tả mối quan hệ giữa hai người.
Quan hệ của chúng tôi là chiến hữu, anh em vào sinh ra tử. Ơ này. Sao cậu không nói sự thật? Cái cậu này da mặt mỏng, ưa thể diện, ở trước mặt mọi người, cậu ấy ngại không dám nói. Theo tôi thì thật ra chúng tôi là quan hệ vợ chồng.
Đúng không? Quan hệ gì cơ? Quan hệ vợ chồng. Để tôi bổ sung thêm. Quan hệ giữa trạm trưởng và chỉ đạo viên chân chính là phải thân thiết gần gũi như vợ chồng ấy, âm dương kết hợp, bổ sung cho nhau. Cậu nghĩ xem. Cậu nghĩ kỹ mà xem.
Có phải như tôi nói không? Ờm… Đạo diễn, đoạn này… đoạn này có thể… đừng quay được không? Đang quay chương trình mà nói linh tinh gì không biết. Chương trình thực tế mà, cậu phải chân thật lên. Quan hệ vợ chồng chân chính cái gì hả?
Anh đừng nói linh tinh nữa được không? Nếu cậu nói vậy thì tôi phải tranh biện với cậu. Lần trước, áo cậu bị rách, là tôi khâu lại cho cậu đúng không? Đang quay kìa. – Được rồi. – Cả bít tất của cậu nữa. Cả tuần không giặt, đúng không?
Bình tĩnh lại được không? Đạo diễn, chúng ta quay lại nhé. ♫Ngày hôm qua hãy còn lang thang♫ ♫Sương gió khắc thành gương mặt người nghiêng nghiêng♫ ♫Đi ngược ánh sáng, thoắt ẩn thoắt hiện♫ ♫Nhắc nhở về ngày mai mới đến♫ ♫Để lời thề mãi vang vọng bên tai♫
♫Quyết tâm tiến xa hơn nữa♫ ♫Dũng cảm đi ngược ánh sáng♫ ♫Khói mù giăng lối phủ kín bầu trời♫ ♫Bay ngược chiều gió lên cao hơn nữa♫ ♫Lao ra khỏi đường chân trời♫ ♫Sau hoàng hôn và trước bình minh♫ ♫Tiếp tục trải qua muôn vàn thử thách♫
♫Phá tan bức tường ngăn cách rồi chạm vào nó♫ ♫Nơi ranh giới ánh dương ló dạng trên mặt biển♫ [Anh Ấy Bước Ra Từ Ánh Lửa] [Tập 3] [Cái giá của ước mơ] [Đội cứu hoả cứu hộ Trung Quốc] Cứu tôi với. Mau ngủ đi, ngày mai còn phải làm việc nữa.
Em muốn ở trong câu lạc bộ vũ đạo à? Vâng. Em đã báo bên môi giới đăng bài cho thuê lại phòng của em rồi, hôm nay sẽ có người đến xem. Nếu thuận lợi thì em có thể được hoàn lại ba tháng tiền thuê nhà. Nhưng ở đây thì sống sao được?
Cổ họng của anh vẫn chưa khỏi à? Ừ. Anh yên tâm, em chỉ ở tạm một thời gian thôi, khi nào dư dả chút em sẽ lại đi thuê nhà. Anh không biết chứ, nhà bây giờ vừa đắt vừa kém chất lượng.
Vốn dĩ em cũng đang định chuyển sang một căn khác rẻ hơn. Nam Sơ, em không cần phải như vậy. Đây không phải trách nhiệm của em. Lát nữa em sẽ chuyển cho anh một ít tiền trước, anh tính xem, có thể đóng trước một hai tháng không.
Biết đâu chủ nhà tâm trạng tốt lên lại cho chúng ta thêm vài ngày. Em cũng đã liên hệ với quản lý biểu diễn, tìm vài mối như biểu diễn mừng khai trương, biểu diễn trong đám cưới. Có còn hơn không, tiện thể tập vũ đạo luôn. Nam Sơ,
Cho dù em đưa anh toàn bộ số tiền em có thì cũng có thể duy trì được bao lâu? Quan trọng là nó không đáng. Em thấy đáng. Cô Lê từng nói, chúng ta học nghệ thuật thì không thể hiện thực quá, anh quên rồi à? Đó là trước đây.
Đó là khi mẹ anh còn sống. Anh vừa không biết nhảy múa, vừa không biết kiếm tiền, anh không gánh nổi đâu. Được rồi, anh cũng đừng lôi thôi nữa, chúng ta đều có tình cảm với Câu lạc bộ vũ đạo Dream, nếu không thì cũng đã không làm vậy.
Có chuyện gì thì mọi người cùng gánh vác. Vậy em đi thu dọn trước đây. Nam Sơ. Buổi tối luyện tập xong, gọi mọi người cùng đi ăn nhé. Lâu lắm rồi chúng ta chưa tụ tập với nhau. Anh mời. Được. Nào. Cạn ly. Uống rượu, uống rượu, uống rượu.
Hai cậu uống đi. Nào, nào, nào. Uống, uống. Thổi đi, thổi đi, thổi đi. Uống đi, uống đi, uống đi. Lâu rồi mới thấy mọi người vui vẻ thế này. Đúng vậy. Lại nào. Anh, có phải anh sắp rời xa bọn em không? Không có. Em hiểu anh mà.
Anh dùng điện thoại đã lỗi thời, ở trong căn phòng rẻ nhất. Mỗi một đồng tiền anh dành dụm được, đều dùng cho Câu lạc bộ vũ đạo Dream. Nhưng hôm nay anh rất lạ, mời mọi người ăn cơm, có phải là để tạm biệt không?
Có thể là anh lôi kéo được tài trợ, nên mới hào phóng như vậy. Thật sao? Nam Sơ. Mẹ em đó giờ không cho em học nhảy, tại sao em vẫn kiên trì như vậy? Nhảy chính là tâm nguyện thuở đầu của em, là ước mơ của em. Em không thể từ bỏ.
Ước mơ luôn đẹp, nhưng hiện thực… Hơn một năm trước, tài khoản của chúng ta đã không còn một đồng nào cả. Anh đã nghĩ rất nhiều cách, nhưng vẫn thu không đủ chi. Tâm nguyện thuở đầu của em là nhảy múa,
Tâm nguyện thuở đầu của anh chính là Câu lạc bộ vũ đạo Dream. Nhưng giờ anh tỉnh mộng rồi. Những ngày qua, anh đã nhìn thấy rất rõ. Kiên trì với ước mơ cũng cần có năng lực, có tự tin và có quyết tâm. Những thứ này em đều có,
Nhưng dường như anh… không có. Nếu như anh bỏ cuộc giữa chừng, em có thất vọng về anh không? Anh muốn đóng cửa câu lạc bộ vũ đạo à? Anh không muốn đóng. Vậy thì đừng đóng. Nếu không đóng, em có thể tiếp tục không? Câu lạc bộ vũ đạo Dream
Chỉ có giao cho em thì anh mới yên tâm. [Câu lạc bộ vũ đạo Dream] Lạc Chí Vỹ, Lạc Chí Vỹ, cậu ra đây cho tôi. Lạc Chí Vỹ. Cô ơi. Ra đây. Quản lý của các cô cậu đâu? Gọi cậu ta ra đây cho tôi.
Các cô cậu còn dám ở lại đây mà không đi đúng không? Có liêm sỉ không thế? Cô ơi, có gì thì cô từ từ nói. Lần trước cũng vì các cô cậu mà tôi bị đưa đến đồn cảnh sát, bị hành nửa ngày trời.
Lần trước quả thật là do cô báo cháy giả mà, chuyện này đâu thể đổ cho bọn cháu? Vậy còn tiền thuê nhà thì sao? Có nợ phải trả là chuyện đương nhiên. Rốt cuộc các cô các cậu định khất đến bao giờ? Tôi nói cho các người biết,
Hôm nay nếu các người không thanh toán hết tiền thuê nhà thì chuyển đi ngay cho tôi. Không đóng tiền chứ gì? Chúng ta gặp nhau ở toà án. Cô ơi. Chuyện tiền thuê nhà thì cô cứ nói với cháu. Tôi không nói được với cô. Lạc Chí Vỹ có ý gì đây?
Gọi điện thoại thì không nghe, WeChat thì không trả lời, ngay cả phòng trọ cũng trả rồi. Thế nào? Chơi trò mất tích à? Muốn chạy trốn đúng không? Trả phòng rồi? Không thể nào. Hôm qua bọn cháu vẫn đi ăn với nhau mà. Đúng vậy. Diễn, cứ diễn tiếp đi.
Cô ơi, cô yên tâm. Sau này cháu sẽ phụ trách chuyện tiền thuê. Nam Sơ. Được. Cô phụ trách đúng không? Đưa tiền đây. Một trăm bốn mươi nghìn tệ. À không đúng, thêm cả tiền thuê nửa năm tới nữa, tổng cộng là 296,800 tệ.
Biết số tài khoản của tôi rồi đúng không? Chuyển tiền cho tôi ngay bây giờ đi. Xin lỗi cô, giờ cháu không có nhiều tiền như vậy. Cô đùa tôi à? Nhưng cháu sẽ viết giấy nợ gửi cô. Nam Sơ. Nam Sơ. Bình tĩnh đi. Nam Sơ. Cô yên tâm,
Cháu sẽ phụ trách chuyện này đến cùng. Khoản tiền này, cháu nhất định sẽ trả. Được, tôi cho các người cơ hội cuối cùng đấy. Tôi sẽ cho các người thêm một tuần. Nếu tuần sau tôi vẫn không nhận được tiền nhà thì các người đừng hòng chạy trốn. Phải làm sao đây?
Ai mà biết. Giờ phải làm thế nào đây? Giờ phải làm thế nào đây? Có mỗi một tuần thì xoay kiểu gì? Được rồi. Nhảy tiếp thôi. Nào, nào, nào. Đứng vào đi. Nam Sơ, Mẹ em đó giờ không cho em học nhảy, tại sao em vẫn kiên trì như vậy?
Nhảy chính là tâm nguyện thuở đầu của em, là ước mơ của em. Em không thể từ bỏ. Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám. Rồi vuốt xuống dưới. Đúng rồi, thở ra. [Mẹ] [Mẹ] [Mẹ] [Mẹ] [Danh bạ] [Thẩm Quang Tông – Giải trí Bắc Nghiêu] A lô. Sếp Thẩm,
Mai chúng ta gặp nhau được không? Xin chào. Tôi tìm sếp Thẩm, Thẩm Quang Tông. Sếp Thẩm, sếp Thẩm, có người tìm anh. Đợi chút nhé. Xin lỗi. Cảm ơn. Có phải tôi từng gặp chị rồi không? Tôi nhớ ra rồi. Tôi từng trang điểm cho vũ đoàn các chị.
Vũ đoàn của các chị tên là Câu lạc bộ vũ đạo Dream. Cô là Tây… Tây Cố. Trùng hợp quá. Hôm nay chị đến đây đóng phim à? Tôi đến phỏng vấn. Chị cũng đến phỏng vấn vào Giải trí Bắc Nghiêu à? Vậy nếu…
Vậy nếu có thể gia nhập Giải trí Bắc Nghiêu thì chúng ta sẽ là đồng nghiệp đấy. Tây Cố, cô từng xem câu lạc bộ chúng tôi biểu diễn, cô thấy câu lạc bộ chúng tôi thế nào? Nói thật, thật ra tôi thấy phong cách khá độc đáo.
Tôi nhớ có người nói, các chị khá giỏi dẫn đầu trào lưu. Tôi thấy, Câu lạc bộ vũ đạo Dream dẫn đầu trào lưu là chuyện tốt. Chỉ cần các chị kiên trì, chắc chắn sẽ phát triển rất tốt. Thật không? Thật. Cảm ơn cô. Được rồi, có thể vào được rồi.
Vậy tôi đi trước nhé, để lúc khác nói sau nhé. Tạm biệt, hẹn gặp lại. Cất điện thoại đi nhé, đừng quay chụp gì cả. Mở to một chút, to ra một chút. Nhanh lên. Bắt đầu quay. Quay cảnh hành động là như thế đấy.
Nhưng hôm nay cũng được coi là quay nhanh rồi đấy, cảnh dài ba trang giấy mà anh Dũng chỉ quay một buổi sáng là xong. Cúi đầu xuống chút. Mấy hôm nữa tôi cũng phải đến diễn một vai. Nào, 1ua bên này đi. Đi. Cậu ôm lấy tay trước đã nhé.
Ôm xong rồi thì dùng vai. Sếp Thẩm đến rồi ạ? Ừ, ừ. Đi xuyên qua đây là đến rồi. Đi bên này. Đây. Chú ý an toàn. Tất cả thiết bị đã sẵn sàng rồi. Nào. Đạo cụ. Anh Tông. Anh bảo họ quay nhanh nhanh chút,
Sáu giờ tôi còn phải đến thẩm mỹ viện nữa. Được, để tôi đánh tiếng giúp cô. Cô Trí Nghệ nhắm mắt lại một chút. Đây. Đây là hợp đồng. Vẫn giống như trước đây chúng ta từng bàn bạc. Tỷ lệ là 60% thù lao của dự án, và ký hợp đồng ba năm.
Thông thường thì công ty chúng tôi làm việc thế này, đóng phim trước, tham gia show sau. Sau khi có độ nổi tiếng nhất định thì thêm tài năng. Cô đọc hợp đồng trước đi. Nếu không có vấn đề gì thì chúng ta hẹn thời gian ký hợp đồng. Sếp Thẩm,
Tôi có một thỉnh cầu. Cô nói đi. Tôi mong công ty có thể dự chi cho tôi 300 nghìn tệ. Ngoài ra, ngoài giờ làm việc có thể cho tôi đi nhảy. Nam Sơ, giờ cô chỉ là một người mới chưa ký hợp đồng, cô thấy mình đưa ra yêu cầu như vậy
Có hơi bất hợp lý không? Nếu anh từ chối thì khả năng là tôi không ký được rồi. Hay là thế này đi, cô nói chuyện với chủ tịch Hàn của chúng tôi nhé, nếu anh ấy không ý kiến gì thì tôi cũng đồng ý. Được. Nam Sơ,
Tôi có thể cân nhắc thỉnh cầu của cô, nhưng điều kiện sẽ không thể như trước đây nữa. [Chủ tịch Hàn] Tỷ lệ của dự án là 30%, ký hợp đồng mười năm, cô có thể chấp nhận không? Chủ tịch Hàn, tôi cảm thấy, Nam Sơ có vẻ không có thành ý lắm.
Tôi thấy hay là bỏ vụ này đi. Hôm khác chúng ta bàn sau. Chủ tịch Hàn, chỉ cần anh đồng ý, tôi sẽ chấp nhận mọi điều kiện. Tôi biết, ban đầu anh liên lạc với tôi cũng là vì quen biết mẹ tôi. Đương nhiên. Nhưng mà, việc nào ra việc đó.
Đối với cô, tôi có kỳ vọng và cũng có kế hoạch riêng. Điều tôi tò mò là tại sao cô lại đổi ý? Vì tôi có thứ không muốn từ bỏ. Được. Chào mừng cô gia nhập Bắc Nghiêu. Chủ tịch Hàn, tôi vẫn còn một yêu cầu hơi quá đáng.
Tiền ký hợp đồng có thể chuyển cho tôi trong một tuần không? Được. Quang Tông, chuyện này giao cho cậu đấy. Chủ tịch Hàn, anh yên tâm, tôi nhất định sẽ thu xếp ổn thoả. Được, được, được. Được đấy, Nam Sơ. Cô yên tâm, chỉ cần hợp đồng được sửa lại,
Cô ký xong, chắc chắn sẽ không thiếu của cô đâu. Sau này, cô phải theo sự sắp xếp của công ty. Đợi mấy hôm nữa, tôi sẽ sắp xếp cho cô một trợ lý. Vậy tôi muốn người đó là Tây Cố. Tây Cố? Nam hay nữ? Tôi từng gặp chưa? Tây Cố.
Cô là Tây Cố à? Bắt đầu từ hôm nay, cô có thể làm thợ trang điểm kiêm trợ lý của Nam Sơ. Thật ạ? Ôi… Cảm ơn anh rất nhiều. Tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức. Cảm ơn sếp Thẩm. Được rồi, dừng lại, dừng lại.
Nào, các diễn viên nghỉ ngơi chút đi. Bố trí lại các điểm nổ đi, quay thêm phản ứng. Lấy trang thiết bị đi. Khói lớn quá. Đạo diễn, sẽ khống chế ngay. Để ở bên kia đi. Lùi lại. Đang làm cái gì vậy? Nhanh, nhanh, nhanh. Nhanh, nhanh, nhanh. Quản lý trường quay!
Mau về chỗ đi. Đi, đi, nhanh lên. Nhanh, nhanh, nhanh. Chạy về phía trước. Mau đi đi. Sơ tán. Nhanh. Nhanh, nhanh, nhanh. Gọi trung tâm chỉ huy. Trạm đặc nhiệm đường Hòa Bình huy động 16 người, ba xe xử lý sự cố cháy tòa nhà tại phim trường Bác Vũ
Đường Hương Hồ. Cán bộ dẫn đội Lâm Lục Kiêu. Trung tâm chỉ huy đã nhận. Một số lượng lớn bánh tạo khói cháy tại phim trường Bác Vũ, rất nhiều nhân viên trường quay bị mắc kẹt trong môi trường khói dày đặc, lập tức triển khai cứu viện.
Các đội cứu hỏa khác cũng sẽ lần lượt đến. Xe số 1 rõ. Xe số 2 rõ. Xe số 3 rõ. Nhất Cửu, Thập Toàn. – Có. – Có. Nhiệm vụ hôm nay hai cậu chỉ được quan sát học hỏi. Không có lệnh, không được tự ý hành động. Nghe rõ chưa?
– Rõ. – Rõ. Cứu với! Có chuyện gì vậy? – Mau chạy đi. – Cứu với. Trí Nghệ. Sao vậy? Cháy rồi. Tất cả mọi người mau thoát ra ngoài. Đi mau, đi mau. – Đi mau, – Đi mau. Đi. Tôi không ổn rồi. Phía trước không ra được rồi.
Mau lùi lại đi. Tôi xin lỗi. Tôi xin lỗi. Đừng có đẩy. Anh làm gì thế? Đi mau, đi mau. Bên này, bên này. Mau cúi người xuống. Đi tìm nước. Lấy nước làm ướt quần áo, che mũi miệng lại. Lấy quần áo bịt hết khe cửa. Mau lên! Áo, lấy áo!
Rút súng rút nước ra, chuẩn bị xả khói. Sơ tán quần chúng. Vẫn chưa rõ. Các anh hãy chuẩn bị sẵn sàng. Trạm trưởng Lâm. Trạm trưởng Lâm, chỗ các anh thế nào rồi? Các cô đợi ở đây. Chúng tôi đi đưa họ ra ngoài. Được.
Bác sĩ Hạ Vãn, cô tự chú ý an toàn nhé. Trợ… Trợ lý Lưu, trợ lý Lưu. Anh cẩn thận nhé. Được. Mau, mau, mau. Mau. Lên! Bám theo, bám theo. Lão Dư, tiếp tục tìm kiếm nhân viên bị mắc kẹt. Rõ. Chỉ đạo viên chỉ huy ở tầng một. Rõ, rõ.
Tiểu đội chiến đấu số 1 bám theo. Mọi người đừng hoảng loạn. Nào, đi theo tôi. Có ai đến cứu chúng ta chưa? Mau mở cửa ra! Trạm trưởng Lâm, sao lại là các anh? Không phải các anh vừa tìm từ khu bên đó à? Các anh đến từ bên kia à?
Đúng thế. Bên trong vòng vèo quá. Có người cầu cứu. Mau mở cửa ra đi! Mau mở cửa! Mau vào đi. Các tiểu đội chú ý, tình hình trên tầng hai phức tạp, tất cả các khu vực đã tìm kiếm, xin hãy đánh dấu rõ ràng, đánh dấu rõ ràng.
Các tiểu đội trên tầng hai chú ý, phá dỡ, xả khói. Đầu tiên, loại bỏ khói trong phòng trước. Phá dỡ. Xả khói. Xin chi viện. Đội 1 xin chi viện. Nhất Cửu, chúng ta chỉ ngồi không không làm gì à? Trạm trưởng nói rồi, chúng ta chỉ được quan sát học hỏi.
Chỉ quan sát học hỏi thì cũng không trưởng thành được, chúng ta phải thực hành mới được. Một cơ hội tốt thế này để chứng tỏ bản thân, bọn mình huấn luyện hơn một năm rồi, bọn mình mặc đồ trang bị, phòng hộ tốt đảm bảo không vấn đề gì.
Chúng ta chỉ ở bên ngoài, sơ tán quần chúng không vào khu vực trung tâm, thế nào? Nam Sơ. Nam Sơ. Bao nhiêu lâu rồi, sao vẫn chưa có ai tới cứu chúng ta? Cố gắng thêm chút nữa. Lính cứu hỏa nhất định sẽ đến cứu chúng ta. Có ai không?
Còn ai nữa không? Còn ai nữa không? Có ai ở bên trong không? Có ai không? Có ai không? Đừng sợ. Tôi đưa cô ra ngoài. Đi theo tôi, mau. Ở đây, ở đây. Nhân viên bị thương đi bên này. Đi bên này. Tiếp tục băng bó cho anh ấy.
Bệnh nhân cần oxy. Oxy. Đi. Sao vậy? Không mở được. Phá cửa đi. Một, hai, ba. Một, hai, ba. Thập Toàn, – Bên kia, bên kia. – Đi. Thập Toàn, mặt nạ. Không đem. Dùng của tôi đi. Cậu điên rồi à? Dùng của tôi đi. Được không, Nhất Cửu?
Không sao chứ, Nhất Cửu? Không sao. Nhất Cửu. Nhất Cửu. Sao thế? Có chuyện gì vậy? Mặt nạ chống độc của cậu ấy đâu? Bác sĩ. Bác sĩ mau đến đây. Cảm ơn nhé. Lần này đúng là thập tử nhất sinh. Chị Nam Sơ, chị có biết vừa nãy chị ngầu lắm không?
Sau này em cũng phải học thêm kiến thức phòng cháy chữa cháy. Đúng là chả sợ gì chỉ sợ lỡ như. Sếp Thẩm, anh vẫn ổn chứ? Tôi vẫn ổn. Cô khám xong rồi thì về trước đi. Tôi đợi anh cùng về luôn. Tôi… Tôi vẫn còn sớm, cô về trước đi.
Đây là người mới vào công ty à? Lúc nãy hoảng loạn quá, còn chưa kịp làm quen. Đây là Nam Sơ, vừa mới ký hợp đồng. Đây là Từ Trí Nghệ. Trước đó có giới thiệu với cô ở phim trường rồi, rất có tiềm năng. Chào cô. Nam Sơ. Chào cô.
Đã xinh đẹp thông minh lại còn bình tĩnh, tốt thật. Đâu có. Có cơ hội cùng hợp tác nhé? Tôi nghĩ chúng ta nhất định sẽ trở thành bạn tốt. Sếp Thẩm, tôi ở lại đợi mọi người. Tôi muốn cùng Nam… Sơ. Cùng bé Nam Sơ đi ăn cơm. Không cần đâu. Cô
Về nghỉ ngơi sớm đi. À đúng rồi, cô có thời gian thì học thuộc thật kĩ phần thoại của cô đi, hôm nay vấp bao nhiêu lần ở trường quay rồi, tôi còn chưa nói cô đấy. Nhưng tôi vừa làm quen bạn mới mà. Được rồi, về đi.
Vậy đành để lần sau cùng ăn vậy. Hôm nay cũng may mà có cô, hôm khác tôi nhất định sẽ mời cô ăn một bữa thật ngon. Còn hôm khác gì nữa, hay là mình đi luôn hôm nay đi? Hôm nay cũng không hẳn là không được. Nhưng cô xem như này
Khó chịu lắm. Tôi ra ngoài mua chai nước nhé. Ô kìa! Nam Sơ. Cô là trợ lý hay cô ấy là trợ lý thế? Cô để cô ấy đi mua nước thế à? Vớ vẩn. Gay rồi. Kiểu gì trạm trưởng cũng giận. Tôi tháo mặt nạ phòng độc là để cứu người.
Không sao, có gì tôi gánh hết. Trạm trưởng Lâm. Ngồi đó đi. Trước khi làm nhiệm vụ, tôi đã nói như nào với các cậu? Chỉ được quan sát học hỏi không được xuống xe, đúng không? Ai cho các cậu tự ý hành động? Là ý của tôi,
Không liên quan đến cậu ấy. Khi đó khắp nơi đều kêu gọi chi viện, tôi sốt ruột quá nên đã kéo Nhất Cửu theo. Trạm trưởng, chúng tôi sai rồi. Bây giờ thấy thế nào rồi? Đỡ hơn rồi. Truyền nước xong thì về trạm ngay. Rõ. Chào anh. Chào cô. Cảm ơn anh.
Không cần phải khách sáo, việc nên làm thôi. Tôi là người của Câu lạc bộ vũ đạo Dream. Lần trước để đuổi chúng tôi mà chủ nhà của chúng tôi đã báo cháy giả. Nếu không có các anh đến kịp thời, chúng tôi đã bị đuổi đi rồi. Tôi biết.
Sau đó bà chủ nhà đó thế nào? Chúng tôi đã giữ được Câu lạc bộ vũ đạo Dream. Cảm ơn các anh. Cô thực sự không cần phải khách sáo đâu. Đây đều là công việc của chúng tôi mà. Thực ra tôi thực lòng muốn cảm ơn các anh.
Tính cả chuyện hôm nay, tôi đã hai lần được lính cứu hỏa các anh cứu rồi. Năm năm trước nhà tôi bị cháy, cũng là lính cứu hỏa đã cứu tôi. Nhưng sau đó anh lính cứu hỏa cứu tôi đã hy sinh trong một lần làm nhiệm vụ.
Tôi vẫn luôn nhớ đến anh ấy, vì thế tôi thực lòng cảm ơn các anh. Thật sự hy vọng sau này mỗi lần các anh đi làm nhiệm vụ đều bình an trở về. Cảm ơn. Tôi tên Nam Sơ. Lâm Lục Kiêu.
[Đại đội đặc nhiệm chi đội cứu hỏa công an thành phố Bắc Tầm] [Trạm đặc nhiệm đường Hòa Bình] Cuối cùng cậu cũng về. Sao thế? Chi đội cử người đến vì chuyện của Nhất Cửu và Thập Toàn. Chi đội trưởng Mạnh đến à? Không phải. Thế thì là ai?
Còn ai được nữa? Lâu Minh Dã. Ở đâu? Văn phòng trạm. Tôi nói cậu nghe, lát nữa gặp cậu ấy thì ăn nói cho tử tế, đừng có tranh cãi với cậu ta, nghe chưa đấy? [Phòng quản lý trạm] Xin lỗi, giám sát Lâu, để cậu đợi lâu rồi.
Từ lúc nghe tiếng xe các cậu về cho đến bây giờ, tôi đã đợi các cậu 26 phút. Đi làm nhiệm vụ về bận chỉnh trang lại một chút. Có chỉ thị gì không? Giám sát Lâu, chúng ta ngồi xuống nói chuyện. Ngồi xuống đã. Ngồi xuống đã.
Nghe nói trạm các cậu có người bị thương? Chi đội trưởng Mạnh rất coi trọng chuyện này, bảo tôi đến tìm hiểu tình hình. Thương tích không nghiêm trọng, đã về đội rồi. Cụ thể là chuyện gì? Tình hình cụ thể sau khi họp đánh giá xong
Tôi sẽ báo cáo lại với lãnh đạo. Đồng chí Lâm Lục Kiêu, có người bị thương, cậu là trạm trưởng, cậu không cảm thấy trách nhiệm của mình rất lớn sao? Phải chăng do việc huấn luyện hàng ngày ở trạm còn lỏng lẻo
Hay là do giáo dục hai đồng chí mới chưa đến nơi đến chốn? Chi đội yêu cầu các cậu viết bảng tường trình về sự việc lần này và quá trình huấn luyện hàng ngày ở trạm của các cậu, đồng thời đánh giá lại xem hai đồng chí mới này
Có đủ điều kiện làm công tác cứu hỏa cứu hộ hay không. Được thôi, giám sát Lâu. Chúng tôi sẽ nộp sớm cho chi đội. Cậu yên tâm. Đúng rồi, còn việc này nữa. Trạm các cậu bị hủy tư cách đánh giá xuất sắc năm nay. Đừng. Giám sát Lâu. Giám sát Lâu,
Việc đánh giá xuất sắc có thể xin chi đội cân nhắc lại được không? Giám sát Lâu, giám sát Lâu. Giám sát Lâu. Việc đánh giá xuất sắc có thể xin đội cân nhắc lại không? Giám sát Lâu. Về rồi à? Không sao chứ? Chắc không sao đâu. Về rồi à?
Anh hùng vĩ đại. Tôi và trạm phó Dư của các cậu đang thảo luận làm cờ thi đua cho hai cậu nữa đấy. Theo anh thì nên viết là “ra quân thất bại” hay là “chí lớn không thành”? Trợ lý Lưu, anh đừng trêu chọc hai thằng bọn tôi nữa. Đúng đó.
Ai biết được khói bốc lên vẫn lớn như thế. Được rồi. Mau đi nghỉ ngơi cho sớm đi. Ngày mai trạm trưởng còn bảo họp nữa đấy. Họp… họp gì? Họp khen thưởng. Khen thưởng hai cậu anh dũng không sợ chết. Không phải tôi nói hai cậu đâu,
Kỷ lục không có thương vong trong năm nay của trạm mình bị hủy hết trong tay các cậu rồi đấy, mất luôn cả tư cách đánh giá xuất sắc. Đáng ghét nhất là để thằng nhãi họ Lâu đó được dịp lên mặt với tôi. Anh đi đâu vậy, nửa đêm rồi?
Tôi không chịu nổi, đến phòng tập, giải phóng năng lượng tiêu cực. Trạm phó Dư. Không sao, không sao. Cậu ấy không nhằm vào hai cậu đâu. Trạm phó Dư, giám sát Lâu là ai vậy? Sao cảm giác như trợ lý Lưu rất chống đối anh ta?
Việc này nói ra dài dòng lắm. Người này trước kia cũng là người của trạm mình. Năm xưa trợ lý Lưu còn là sư phụ của cậu ta, nhưng sau đó bị điều đi. Người này tính tình hơi kỳ lạ. Lúc nào cũng có quan điểm riêng
Về việc sử dụng trang thiết bị và tập luyện hàng ngày. Vì chuyện mua thiết bị mới mà còn không ít lần đập bàn với chi đội trưởng Mạnh. Tóm lại là không hòa đồng cho lắm. Thảo nào trợ lý Lưu lại tức giận thế. Được rồi, được rồi.
Hai cậu đừng nghĩ nhiều nữa. Mau đi tắm rửa đi, mai còn phải dậy sớm nữa. Trợ lý Lưu. Trợ lý Lưu, chẳng là chúng tôi mua cho anh chai nước ngọt, anh đừng giận nữa. Đừng có để bụng nhé. Vừa nãy không phải nhằm vào hai cậu đâu. Trợ lý Lưu,
Chúng tôi biết sai thật rồi. Tại chúng tôi quá bốc đồng, quá liều lĩnh trong lúc hành động, gây thêm rắc rối cho mọi người. Anh đừng giận nữa. Mong anh tha thứ cho chúng tôi. Lần sau chúng tôi sẽ không tái phạm nữa.
Vừa nãy tôi thực sự không cố tình mắng hai cậu đâu. Nhận ra được lỗi sai của mình thì tốt. Nhưng không phải tôi nói hai cậu chứ, người nhỏ con thế này đi làm nhiệm vụ đừng nói là khiến người dân yên tâm, đến tôi còn không yên tâm được.
Sau này cùng tôi tập luyện nhiều hơn trong phòng tập này nhé. – Vâng, vâng. – Vâng. Trợ lý Lưu, anh uống nước đi. Không sao, đặt đó đi. Trợ lý Lưu, anh luyện được body đẹp thật. Tôi phát hiện trong trạm chỉ có anh là kiên trì nhất.
Là do anh yêu cầu rất cao đối với cơ thể mình hay là anh phải chuẩn bị cho bài sát hạch nào đó trong trạm? Trạm không có bài sát hạch nào hết. Tôi cũng không có yêu cầu gì với bản thân. Đây là một dạng tự giác.
Tập luyện là không được bỏ ngày nào. Có biết tại sao không? Biết không? Không biết. Nào, ngồi đi. Bởi vì tôi sợ chết. Hồi nhỏ bố mẹ tôi mất sớm, ông bà đã nuôi tôi khôn lớn. Nhớ có một lần tôi nghịch ngợm ghê lắm, trèo tường gãy cả chân.
Tự tôi thì không thấy đau lắm nhưng bà tôi lại ôm tôi khóc cả đêm. Kể từ đó tôi rất sợ bị thương, rất sợ chết, rất sợ để người bên cạnh lo lắng. Sao hả? Có phải cảm thấy người sợ chết như tôi lại đi làm lính cứu hỏa
Nghe mâu thuẫn lắm không? Không hề mâu thuẫn chút nào. Tuy là tôi sợ chết nhưng tôi lại dũng cảm. Các cậu có thể đi hỏi có vụ cháy lớn nào ở toàn Bắc Tầm mà Lưu Như Ý tôi lại không xông pha đầu tiên. Tôi biết chỉ cần tôi làm càng nhiều
Thì đồng đội xung quanh tôi sẽ càng an toàn hơn. Thập Toàn, cậu còn nhớ trước kia cậu nói trạm đặc nhiệm chính là nhà của cậu không? Ông bà tôi qua đời mấy năm trước, tôi chỉ còn một thân một mình, như các cậu vậy. Thế nên đối với tôi
Trạm đặc nhiệm cũng là nhà của tôi. Đồng đội cũng là người nhà của tôi, hai cậu cũng vậy. Nhớ kĩ lấy cho tôi, chỉ có sợ hãi cái chết thì mới có thể sống tốt. Chỉ có trân trọng tính mạng mình mới có thể giải cứu thêm nhiều người khác. Rõ chưa?
Con đường sau này còn dài lắm, các bạn trẻ cứ trải nghiệm dần đi. Này, xong cất hết đi nhé. [Lớp học nhỏ về phòng cháy chữa cháy] Trong quá trình đốt cháy, không chỉ tạo ra carbon dioxide mà còn tạo ra một lượng lớn carbon monoxide
Và các loại khí độc hại khác. Để thoát ra ngoài trong môi trường khói dày đặc, phải cúi người bước đi, men theo mép tường để xác định phương hướng. Tốt nhất nên dùng khăn ướt che mũi miệng, dội nước lạnh lên phần đầu và các bộ phận khác trên cơ thể,
Nhanh chóng di chuyển khỏi khu vực nguy hiểm. ♫Chợt bùi ngùi trước dòng người tấp nập♫ ♫Những hạt bụi trôi nổi rồi tản mạn ♫ ♫Tình yêu, mang theo nỗi thiết tha♫ ♫Những nỗi đau chỉ biết chôn vùi thật sâu♫ ♫Lời hứa trở thành chỗ dựa cho ngày mai♫
♫Người ngược dòng mang theo ánh sáng♫ ♫Chiếu sáng cho sinh mệnh♫ ♫Những cuộc đời rực cháy♫ ♫Vận mệnh từng bị lý tưởng thiêu đốt♫ ♫Sợ chi khắp mình đầy thương tích♫ ♫Anh ấy bước ra từ ánh lửa♫ ♫Nắm chặt lấy ánh hào quang trong màn đêm♫ ♫Chiếu soi sự tồn tại nhỏ bé♫
♫Xé tan màn đêm, chiếu sáng tới chân trời♫ ♫Vùng vẫy khỏi bóng tối, hướng về phía trước♫ ♫Dũng cảm ngưng tụ thành điểm sáng trên bầu trời♫ ♫Vượt qua thời gian♫ ♫Ở khoảnh khắc nào đó♫ ♫Phản chiếu những ánh sáng chói lòa♫ ♫Người ngược dòng mang theo ánh sáng♫
♫Chiếu sáng cho sinh mệnh♫ ♫Những cuộc đời rực cháy♫ ♫Vận mệnh từng bị lý tưởng thiêu đốt♫ ♫Sợ chi khắp mình đầy thương tích♫ ♫Anh ấy bước ra từ ánh lửa♫ ♫Nắm chặt lấy ánh hào quang trong màn đêm♫ ♫Chiếu soi sự tồn tại nhỏ bé♫ ♫Biển mây nơi chân trời♫
♫Rồi sẽ tiêu tan♫ ♫Chờ ánh bình minh♫