Hoa Khê Ký Tập 03 | Phim Cổ Trang Tình Yêu Xuyên Không Mới Nhất | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Tốt nhất là cô hãy ôm chặt lấy ta, như vậy ta mới có thể bảo vệ cô an toàn. Sao bỗng nhiên gió to vậy? Chuyện này bình thường lắm mà, đừng động đậy lung tung. Đi. Cô yên tâm đi,
Thích khách sẽ không theo tới đâu. Tiếp theo ta sẽ bảo cô làm một chuyện. Ta sẽ ra ngoài khoảng một nén nhang, trong khoảng thời gian này, cô phải chế tạo ra cảnh tượng giả là ta đang ở đây, không được để bất kỳ ai vào. Huynh là thiếu trang chủ,
Ta chỉ cần nói huynh đang nghỉ ngơi thì không ai dám vào đâu. Nếu mật thám cảm thấy nghi ngờ thì sẽ bất chấp mọi giá xông vào. Ta không cần biết cô dùng cách gì, tuyệt đối không được để hắn thành công. Cơ hội trời ban,
Đúng lúc bà đây thừa cơ trốn luôn. Yên tâm đi thiếu trang chủ, chuyện nhỏ. Nếu cô làm chuyện này ổn thỏa, tất nhiên ta có thể cho cô mượn phòng ngủ. Nhưng mà nếu cô dám lừa dối ta, muốn chạy trốn thì không chỉ thích khách bên ngoài đuổi theo cô,
Ta cũng sẽ không tha cho cô. Tên xấu xa này nói đúng, bên ngoài nguy hiểm thế, mình vẫn nên thành thật làm theo lời hắn nói thôi. Sau khi xong việc vẫn còn có cơ hội về nhà. Không thành vấn đề, thiếu trang chủ, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ.
Thiếu trang chủ. Lạc thần y đã chờ ở nhà thủy tạ đằng trước. Thuộc hạ đã tra rõ, gần nhà thủy tạ không hề có tai mắt của Châu Ngụy. Thiếu trang chủ, nữ tử đó không rõ lai lịch, lại luôn nói mấy lời kì lạ, hình như hơi ngốc.
Có tin được cô ta không? Tin được. Còn nữa, sau này không được vô lễ, gọi cô ấy là Sơ Nguyệt cô nương. Vâng. Lạc thần y hành y cứu thế, tinh thông thuật kỳ hoàng, hôm nay được gặp quả là may mắn ba đời. Thiếu trang chủ quá khen rồi.
Thiếu trang chủ anh minh sáng suốt, lại từng tiêu diệt Ma giáo, ngay cả câu hỏi khó ta ra cũng dễ dàng giải được. Quả đúng là văn võ song toàn. Có điều, không biết thiếu trang chủ gặp ta có chuyện gì? Phụ thân ta bị bỏ thuốc khống chế thần trí,
Tất cả đại phu đều nói không chữa được, vãn bối khẩn thiết xin Lạc thần y ra tay chưa bệnh cho phụ thân ta. Thiếu trang chủ, xưa nay ta chỉ chữa trị cho bách tính, chưa bao giờ qua lại với bất kỳ môn phái nào trong giang hồ.
Thứ cho ta khó lòng nghe theo. Cáo từ. Hai mươi bảy năm trước, Ngô Châu đã xảy ra một vụ thảm án diệt môn. Dương gia ở Gia Ngư bị diệt sạch trong một đêm, hung thủ dòm ngó thương pháp của Dương gia nên đã giết hại hơn 50 người
Nhà họ Dương một cách tàn nhẫn. Khi đó chỉ còn lại một đứa con trai nhỏ tuổi và hai người hầu sống sót. Người đời đều không biết hung thủ là ai, nhưng ta biết rõ, hung thủ chính là nhị trang chủ Châu Ngụy của sơn trang Vân Úy ngày hôm nay.
Mà đứa con trai nhỏ tuổi đó chính là Lạc thần y. Thiếu trang chủ lật lại những chuyện cũ xa xưa này chẳng qua là để đạt được mục đích của bản thân. Ta đã không hỏi đến chuyện giang hồ từ lâu, cáo từ. Lạc thần y, Châu Ngụy tính tình độc ác,
Không từ thủ đoạn để đạt được mục đích. Nay hắn hạ độc khống chế phụ thân ta chính là để âm mưu đoạt vị trí trang chủ. Tiếp theo sẽ lợi dụng thế lực của môn phái đệ nhất giang hồ là sơn trang Vân Úy để trở thành minh chủ võ lâm.
Một khi hắn thành công, giang hồ ắt sẽ gió tanh mưa máu. Bách tính cũng sẽ không được yên bình. Lạc thần y, huynh nói huynh hành y cứu thế, lẽ nào huynh lại thờ ơ nhìn thiên hạ đại loạn, bách tính gặp tai ương sao? Đi lấy rượu hoa đào,
Ta phải uống vài chén với thiếu trang chủ. Vâng. Thiếu trang chủ, tiểu nhân phát hiện ra tung tích của thích khách, ngài có khỏe không? Thiếu trang chủ rất khỏe, huynh ấy vừa ngủ rồi. Cô nương, tiểu nhân đã hứng ít sương trên lá sen, pha trà là tươi nhất,
Tiểu nhân có thể vào lấy ấm trà đun ít trà cho cô nương không? Không cần đâu, ta cũng phải đi nghỉ đây. Buồn ngủ quá, buồn ngủ quá. Nhiệm vụ này cũng dễ quá, ngủ thôi. Thiếu trang chủ, đừng mà, người ta xấu hổ. Thiếu trang chủ, đừng mà,
Người ta xấu hổ chết đi được. Nào, An mĩ nhân, để bổn cô nương cưng chiều huynh. Nào, Sơ Nguyệt, ta cũng hôn nàng. Không đúng, đây hình như không phải giọng của thiếu trang chủ. Nghịch ngợm thế. Những lời cô vừa nói có thể thực hiện từng cái một không?
Thiếu trang chủ, ta sai… sai rồi. Chỉ ra ngoại thành dạo chơi, không có gì khác thường? Lui ra đi. Vâng. Đột nhiên xuất hiện người tình mới, đột nhiên dạo chơi ngoại thành, chuyện này tuyệt đối không đơn giản như thế. Cho dù An Cảnh Chiêu và Ly Thanh chưa gặp nhau,
Thì đằng sau chuyện này nhất định đang trù tính gì đó. Bảo Nguyên Thụ tiếp tục theo dõi, đừng bỏ qua bất cứ manh mối nào. Rõ. Không có đường, không có cơ quan, chẳng lẽ ta thật sự bị nhốt ở đây rồi sao? Về nói với Bạch Chỉ,
Nếu cô ấy còn muốn làm hại Lý Sơ Nguyệt, thì ta nhất định không khách sáo với cô ấy. Đây rốt cuộc là nơi quái quỷ gì thế? Vì sao mọi người đều muốn giết ta? Rốt cuộc làm thế nào ta mới có thể về nhà? Giang hồ vốn hiểm ác,
Huống hồ cô là một nữ tử chỉ biết dụ dỗ, tất nhiên sẽ rất gian nan. Nhưng ở ngôi nhà nhỏ trong rừng, cô thể hiện rất tốt. Hơn nữa, nếu cô không có nơi nào để đi, ta cũng có thể tạm thời giữ cô lại sơn trang, bảo vệ cô an toàn.
Trông ta ngốc vậy sao? Lúc thì huynh định rót thuốc độc cho ta, lúc thì định giết ta, ta còn dám ở à? Trước đây ta tưởng cô là người của Châu Ngụy, bây giờ biết cô không phải, vì sao ta còn phải giết cô.
Bây giờ ta không có tiền, cũng không có chỗ đi, quyền anh, tán thủ chẳng biết gì cả, ra ngoài quả thật không an toàn. Hơn nữa cách cuộc thi thiết kế chỉ còn mấy ngày, ta buộc phải mau chóng quay về, nghĩ mọi cách thử chiếc giường này của hắn,
Biết đâu ta ngủ trên giường một buổi tối, sẽ có thể quay về. Thiếu trang chủ, vậy tất nhiên là tốt rồi. Nếu huynh đã đồng ý cho ta mượn giường, thì có thể mượn cả buổi tối không? Không được. Ta cho cô mượn cả buổi tối thì ta ngủ ở đâu?
Huynh ngủ cùng với ta. Ta là một nam tử, ra ngoài không an toàn, làm sao ta ngủ chung phòng với cô cả buổi tối. Học nhanh thật đấy. Nhưng mà nếu cô đồng ý với ta một việc, có lẽ ta cũng có thể đồng ý với cô. Huynh lại muốn làm gì?
Cùng ta đến một nơi, uống trà, dạo chơi, chỉ vậy thôi. Đúng là vô dụng. Còn không mau biến đi. Mấy ngày tới đừng xuất hiện nữa. Rõ. Không được, nhất định không thể để Cảnh Chiêu ca ca ở cùng với nữ tử không rõ lai lịch,
Phải nghĩ cách đuổi khỏi sơn trang Vân Úy. Bạch Chỉ cô nương, cô đến tìm huynh trưởng à? Sao vẻ mặt cau có thế, đã xảy ra chuyện gì? Không liên quan đến nhị công tử. Cho dù ta chăm chỉ luyện tập, võ nghệ vẫn không hề tiến bộ,
Xem ra ta quả thật không có tư chất tập võ. Lăng Nhi, không tập thì thôi, có huynh trưởng ở đây, trong giang hồ không ai dám động vào đệ. Huynh trưởng, khi nào chúng ta bảo Lạc thần y xem bệnh cho phụ thân thế?
Mấy ngày nữa là ngày mừng thọ của tổ mẫu, lúc đó chính là cơ hội trời ban. Huynh trưởng có kế sách chưa? Ta nói với đệ bây giờ Nguyên Thụ đã là gian tế của Châu Ngụy rồi chứ? Hôm đó mật thư giữa hắn và Châu Ngụy bị chúng ta chặn lại,
Hóa ra Châu Ngụy luôn thăm dò tin tức của Ly Thanh. Con cáo già này, hắn kiêng dè Vũ Vệ Đường, định xúi giục Ly Thanh đây mà. Nếu hắn muốn biết tung tích của Ly Thanh như thế, thì ta sẽ nói với Nguyên Thụ
Ta sẽ gặp hắn vào ngày tổ mẫu mừng thọ, đến lúc đó họ tự nhiên sẽ mắc câu, chúng ta sẽ có thể giương Đông kích Tây. Lăng Nhi. Làm xong thì đốt pháo ra hiệu. Vâng. Thiếu trang chủ. Mật thất đã bố trí ổn thỏa. Ngoài ra,
Ta đã chuẩn bị giường đệm và gấm vóc trên giường đá, cũng đã bảo phòng bếp nhỏ chuẩn bị hoa quả tươi theo mùa, bánh ngọt và rượu ngon. Được. Từ khi nào huynh trưởng lại cầu kỳ thế? Lăng Nhi, đệ cũng tập mệt rồi, nghỉ ngơi đi.
Lần này lão đường chủ đến mang quà lớn thế này tổ mẫu nhất định sẽ rất vui. Đương nhiên, lão phu nhân mừng thọ mà. Thiếu trang chủ, An Cảnh Chiêu sắp sửa hành động rồi. Mau chóng bẩm báo chủ nhân. An Cảnh Chiêu bắt đầu hành động rồi. Tốt lắm.
Dù An Cảnh Chiêu định làm gì, chỉ cần có thể bắt được Ly Thanh, lão phu tuyệt đối sẽ không bỏ qua. Đi. Dừng. Chủ nhân, An Cảnh Chiêu đã vào mật thất. Có thấy người khác không? Không thấy. Lập tức bao vây mật thất. Ta cũng muốn xem thử
Rốt cuộc An Cảnh Chiêu này giở trò gì. Đi. Mặc dù cô không phải là người của Châu Ngụy, nhưng ta vẫn không rõ lai lịch của cô, ta vẫn còn vài thắc mắc. Huynh hỏi đi. Nói về quê hương của cô đi. Quê hương của ta thật sự rất khác
Với chỗ các huynh. Có xe hơi, có máy bay, có nhà tầng, cao ốc. Quan trọng nhất là có điện thoại, có mạng. Trước đây cô nói muốn theo đuổi một nam nhân, vậy là có ý gì? Nam nhân đó là kẻ thù của cô à? Ta làm gì có kẻ thù gì.
Kẻ thù của ta cùng lắm là mỡ và thịt thừa. Ta chỉ yêu thầm một nhà thiết kế ở công ty chúng ta tên là Cố Thanh Phong, muốn theo đuổi người đó, huynh hiểu không? Cô… Tức là thích người đó, muốn thân mật với người đó, hiểu rồi chứ?
Không còn vấn đề gì nữa phải không? Ăn mấy miếng đi. Hắn ở môn phái nào? Hắn có tuyệt học độc môn gì? Phóng điện. Phóng điện, đây là tuyệt học độc môn gì? Chưa từng nghe nói đến. Giỏi về mạnh hay giỏi về nhanh? Nhanh, chắc chắn là nhanh.
Nhanh thì đã sao, chắc chắn không bằng khinh công của sơn trang Vân Úy. Huynh muốn uống một chén không? Dù sao cũng đến rồi, uống một chén đi. Ta không uống, nếu cô muốn uống, thì tất cả là của cô. Ngầu đét. Nhưng mà,
Ta từng thấy nam chính dùng chiêu này trong phim. Đủ nhanh rồi chứ? So với phóng điện thì sao? Đi, mau. Lục soát. Lục soát. Các huynh không có không gian lớn hơn à? Chỗ luyện công không cần quá lớn. Sao tim đập nhanh thế? Ta… Ta cường tráng, khỏe mạnh,
Tim chắc chắn khỏe hơn người bình thường, chắc chắn mạnh hơn Cố Thanh Phong kia. Khi nào chúng ta có thể ra ngoài thế? Ta thấy hơi khó thở rồi. Ta không biết ra ngoài thế nào. Hôm nay là ngày mừng thọ của lão phu nhân, ta phụng lệnh lão phu nhân
Đưa ít bánh ngọt và vật dụng cho phụ thân. Nhị công tử, trang chủ đang nghỉ ngơi, bất cứ ai cũng không được quấy rầy. Ta vừa thấy người của Lãnh Vân, theo nhị trang chủ vội vàng đến núi sau, có chuyện gì gấp thế? Ngươi đừng để rớt lại phía sau.
May mà phụ thân vẫn còn ngủ say, nếu không nhất định sẽ không cho khám bệnh. Làm phiền Lạc thần y rồi. Loại thuốc khống chế con người này được điều chế từ nhiều loại thảo dược hiếm thấy, ta hành y mấy chục năm,
Cũng chỉ mới nghe nói đến mấy vị trong đó, chứ chưa từng nhìn thấy. Vậy có cách nào để tiêu hóa nó không? Bây giờ ta không thể trả lời cậu. Ta cần ít thời gian nghiên cứu thuốc. Chuyện này đúng là diễn y như phim.
Mấy chiêu thức này thật sự có thể luyện thành công sao? Ta có thể, nhưng cô không thể. Vậy ước mơ của huynh chẳng lẽ là nhất thống giang hồ à? Không phải. Ta hy vọng giang hồ có thể kết thúc phân tranh, trở lại yên bình.
Cô bảo cô muốn làm nhà thiết kế. Nhà thiết kế là gì? Nhà thiết kế thời trang là thiết kế quần áo với chất liệu và kiểu dáng khác nhau. Còn ước mơ của ta là ra nước ngoài học thiết kế, sau đó trở thành một nhà thiết kế độc lập.
Ta biết mặc dù rất khó, nhưng ta nhất định sẽ cố gắng. Thợ may. Thợ may của sơn trang Vân Úy phải mất mười mấy năm mới dám làm quần áo, cô còn trẻ thế này mà làm quần áo sao? Ta buộc phải thiết kế cho huynh một bộ,
Để huynh thấy tay nghề tinh xảo của ta. Chờ đấy. Nào. Làm gì thế? Lấy số đo cho huynh, nào. Thế này chẳng phải là được rồi sao? Hôm khác lại đo ngón tay của ta chẳng phải là được rồi sao? Xem ra mọi chuyện đã ổn thỏa.
Có phải tiệc mừng thọ bắt đầu rồi không? Ta muốn đi góp vui. Khi nào hcungs ta mới có thể ra ngoài thế? Làm gì thế? Chẳng phải cô muốn ra ngoài sao? Cơ quan của mật thất này cần trọng lượng của hai chúng ta mới có thể mở ra.
Vậy hai chúng ta đồng thời đứng lên là được rồi. Không được, trên cơ quan này chỉ có thể đứng hai chân. Nếu cô có thể bế được ta lên, thì cô bế ta cũng được. Nếu cô không muốn ra ngoài, thì chúng ta cùng ở lại đây.
Được rồi, được rồi, vậy thử đi. Mở rồi. Cô vẫn chưa thể xuống được. Thành Hổ bị Châu Ngụy hạ độc, hoàn toàn bị hắn khống chế. Bây giờ sơn trang Vân Úy chướng khí mù mịt, ta làm gì có tâm trạng mừng thọ.
Phu nhân, người quên lời thiếu trang chủ nói rồi sao. Bảo người cứ như bình thường, giả vờ không biết chuyện của trang chủ. Ta biết, ta giỏi nhất là diễn kịch. Ta tin Chiêu Nhi nhất định có thể tiêu diệt tên Châu Ngụy xấu xa này.
Cô bảo tiểu tử thối này cũng thật là… Hôm qua rõ ràng nói là pháo nổ sẽ vào, sao không thấy đâu thế? Phải rồi. Nghe nói dạo này Chiêu Nhi rất thân thiết với nữ tử tên Lý Sơ Nguyệt. Các hạ nhân nói nữ tử đó vô cùng bạo dạn,
Nhưng Chiêu Nhi lại rất đơn thuần trong chuyện tình cảm, ta nghĩ là nó đã làm chuyện không nên xảy ra rồi. Khó chịu. Trong người không được khỏe sao? Không, không. Là chi tiết câu chuyện không được biết ấy khó chịu. Chờ Chiêu Nhi đến, nhất định phải hỏi.
Nghe nói Thiếu trang chủ gặp được nữ tử này trên đường về sau khi tiêu diệt Ma giáo, không rõ lai lịch. Cũng không biết nữ tử này có thân phận gì. Chúc thọ lão phu nhân. Mời các vị đường chủ ngồi. Tạ ơn lão phu nhân.
Tổ mẫu, trong hộp này là thuốc bổ khí huyết, tốt cho cơ thể, con xin được từ chỗ một vị danh y. Con chúc tổ mẫu luôn khỏe mạnh. Con có lòng rồi, con biết Chiêu Nhi ở đâu không? Chuyện này… Tổ mẫu.
Chiêu Nhi, tổ mẫu mừng thọ sao không thấy bóng dáng con thế. Làm sao thế được, chẳng phải con đến rồi sao. Không giống người ma giáo. Không chịu được, động lòng rồi phải không? Tổ mẫu nói gì thế, con không hiểu. Nào, xem con mang cho người cái gì này.
Bánh lương của phái Tuyết Nguyệt. Lâu lắm rồi ta không được ăn. Đúng là cháu ta hiểu lòng tổ mẫu. Nào, đậy lại giúp người trước. Lão phu nhân. Lão phu nhân. Đây là tổ yến thượng hạng Phụng Noãn Các ta mới có được, bổ vô cùng. Con đừng có trúng kế.
Xem ra đây là một bà nội cường hãn, hôm nay có kịch hay để xem rồi. Lý Sơ Nguyệt. Không biết Sơ Nguyệt cô nương ở môn phái nào? Cô ấy là một cô nhi ta nhặt được ở bên ngoài, không có môn phái. Lão phu nhân, người này không rõ lai lịch,
Vừa không có gia thế, vừa không rõ quê quán, có khi cô ấy là người của ma giáo đấy. Cảnh Chiêu ca ca vừa tiêu diệt ma giáo, người còn sót lại của ma giáo nhất định muốn trả thù sơn trang Vân Úy, nên mới cử cô ấy đến làm gian tế.
Nếu nữ tử này thật sự là gian tế, thì hậu quả khó lường. Thà giết nhầm còn hơn bỏ sót. Người đâu, giam cô ấy lại, tra hỏi rõ ràng cho ta. Tổ mẫu, ma giáo do con tiêu diệt, con là rõ nhất. Con có thể chắc chắn
Cô ấy tuyệt đối không phải là người trong ma giáo. Tổ mẫu, Sơ Nguyệt cô nương bản tính ngây thơ, lương thiện, tuyệt đối không phải là người trong ma giáo. Chiêu Nhi, đây không phải là chuyện nhỏ, liên quan đến tính mạng của cả sơn trang Vân Úy,
Buộc phải làm cẩn thận. Người đâu! Chủ nhân, giờ thiếu trang chủ đang ở Trùng Nguyệt Các. Rốt cuộc hắn giở trò gì thế? Chủ nhân. Ngươi, các ngươi không ở chỗ trang chủ canh gác, mà đến đây làm gì? Thuộc hạ nghe nói bên này cần chi viện. Nghe ai nói?
Là nhị, nhị công tử. Đi. Đi. Khoan, khoan, khoan! Tiểu tỷ tỷ này, bắt người cũng phải cho người ta thời gian biện bạch chứ. Ta thật sự không phải là người trong ma giáo, ta cũng không biết võ công. Điều này con cũng có thể đảm bảo.
Cô ấy không biết võ công. Lão phu nhân trang điểm tỉ mỉ, xem ra vô cùng hứng thú với việc trang điểm. Ta, thực ra ta là một cô nhi, ta phiêu bạt chân trời góc biển, học được một ít bí quyết làm đẹp,
Dựa vào việc này để mưu sinh, lão phu nhân, ta có thể dạy người vài kiến thức về phương diện làm đẹp. Cô ấy quả thật không biết võ công. Xem ra nha đầu Bạch Chỉ này gây xích mích, ta suýt nữa đã mắc bẫy cô ấy.
Sao có thể là người ma giáo được. Ta già lú lẫn rồi. Cô sẽ không trách ta chứ? Không đâu. Ta không có sức kháng cự với tiểu tỷ tỷ xinh đẹp. Tiểu tỷ tỷ có nghĩa là gì? Tiểu tỷ tỷ ở chỗ chúng ta
Là cách gọi các cô nương trẻ trung, xinh đẹp, đáng yêu. Lão phu nhân, cô ấy đang nói bậy. Người ma giáo vô cùng xảo quyệt, rất giỏi giả vờ, tuyệt đối đừng để vẻ bề ngoài của ta đánh lừa. Nhìn xem, lộ đuôi hồ ly rồi.
Bạch Chỉ cô nương, cô nổi mụn rồi. Cô là da dầu, sau này phải ăn ít đồ cay, phải chú ý làm sạch da, không được lơ là công tác chăm sóc da. Sơ Nguyệt cô nương, cô bảo cô biết kỹ thuật làm đẹp, vậy xem giúp ta đi.
Tiểu tỷ tỷ, nhìn tỷ đi, trang điểm khéo léo, da trắng mặt xinh, nhưng có một điểm đã phạm sai lầm. Sai ở đâu thế? Đưa cổ tay cho ta. Nào, nào. Xem này, mạch máu tỷ màu xanh, chứng tỏ tỷ thuộc màu da vàng. Màu da vàng kị màu hồng phấn.
Tỷ nên đánh son màu hồng tro, màu mâm xôi. Màu mâm xôi là màu gì? Màu mâm xôi là màu đậm hơn màu đỏ. Sau khi đánh lên sẽ giúp tỷ có phong thái ngự tỷ coi thường mọi thứ. Phong thái ngự tỷ là gì? Giải thích một cách đơn giản
Là cảm giác không giận mà uy, không ai dám bắt nạt tỷ. Được, vừa rồi cô nói cô hiểu y thuật, ta đây cứ cách mấy ngày lại thấy trong lòng khó chịu, cả người vô lực, có phải ta đã bị bệnh không? Tỷ đây không phải là bệnh,
Tỷ đây là buồn bực bình thường. Không phải bệnh thì tốt. Chiêu Nhi, ta rất thích Sơ Nguyệt cô nương. Nếu cô ấy đã là khách của con, thì sau này thường xuyên đưa cô ấy đến Trùng Nguyệt Các ngồi với ta đi. Dạ, tổ mẫu. Tốt.
Nếu ta giỏi lấy lòng người khác như Sơ Nguyệt cô nương thì tốt rồi. Trông thật là đáng yêu. Trang chủ. Trang chủ. An Cảnh Lăng đến làm gì thế? Nói hết tất cả, đừng để sót bất cứ chi tiết nào. Bẩm, bẩm báo chủ nhân,
Nhị công tử chỉ nói là phụng lệnh lão phu nhân, dến đưa ít đồ ăn và vật dụng. Ta canh gác ngoài cửa, không nhìn thấy bất cứ chuyện gì. Chỉ vậy thôi à? Dạ. Chủ nhân. An Cảnh Chiêu nhất định đã phát hiện ra điều gì đó.
Chủ nhân, nếu bây giờ đã khó tìm… Lui xuống đi. Dạ. Nói đi. Chủ nhân, nếu tạm thời không tìm được tung tích của Ly Thanh, lại không biết An Cảnh Chiêu đang giở trò gì, thuộc hạ có một cách. Bạch Chỉ cô nương.
Nếu Bạch Chỉ cô nương đã thích An Cảnh Chiêu, sao chúng ta không thuận theo tác thành cho cô ấy? Chính vì cô ấy thích An Cảnh Chiêu. Ngươi còn trông chờ sau khi thành hôn cô ấy sẽ ra tay với An Cảnh Chiêu à? Cho dù không giết được An Cảnh Chiêu,
Nếu Bạch Chỉ cô nương trở thành người bên gối của An Cảnh Chiêu, thì chúng ta cũng sẽ có được nhiều manh mối hơn. Lo gì sau này không đối phó được hắn chứ? Có lý. Hôm nay chính là ngày mừng thọ của lão phu nhân, đùng lúc vui càng thêm vui,
Tác thành cho mối lương duyên này. Trang chủ, trang chủ. Đỡ ta dậy. Từ từ thôi, từ từ thôi. Thế nào rồi? Cảm giác đỡ hơn rồi. Lang trung đã nói với ta, hằng ngày huynh chỉ cần uống một viên thuốc này, chẳng bao lâu sau sẽ có chuyển biến tốt.
Vẫn là đệ tốt với ta, tốn bao công sức tìm thần y đến chữa bệnh cho ta. Dốc sức cho trang chủ là bổn phận của ta. Trang chủ phúc lớn, nhất định sẽ không sao. Cô đấy, sau này không có việc gì, – cứ đến chơi với ta. – Lão phu nhân.
Tiệc mừng thọ sắp bắt đầu rồi, hay là chúng ta sang Lăng Vân Các đi. Phu thân. Thành Hổ à, sao con lại đến đây? Nào, nào, nào, mau, mau, mau. – Mẫu thân. – Mau ngồi xuống. Ngồi xuống. Từ từ, từ từ. Sao con lại ra đây?
Mẫu thân, hôm nay người mừng thọ, tất nhiên con phải tặng quà mừng thọ cho người chứ. Mẫu thân không trách, không trách đâu. Lão phu nhân. Gọi ngự tỷ. Ngự, ngự… Ngự tỷ. Ngự tỷ. Hôm nay ta mang đến cho người một món quà mừng thọ,
Người và trang chủ nhất định sẽ vui. Là thế này, nghĩa nữ Bạch Chỉ và thiếu trang chủ là thanh mai trúc mã từ nhỏ, Bạch Chỉ cũng mến mộ thiếu trang chủ đã lâu, ta là nghĩa phụ, tất nhiên hiểu lòng con, thế nên hôm nay đặc biệt đến đặt vấn đề
Với trang chủ là lão… ngự tỷ.