[VIETSUB] Lan Khuê Hỉ Sự – Tập 2 | Lưu Lâm & Lý Gia Kỳ | Phim Cổ Trang Hài Hước | WeTV
Ăn cơm thôi. Đói một ngày rồi thì ăn cái này à? Được ăn là may lắm rồi. Còn chê cái này, chê cái kia. Cậu ăn no rồi, đừng có vả vào mặt tôi. Mùi gì mà lạ thế? Mọi người đã ngửi thấy chưa? Có mùi gì đó. Tiếng gì thế?
Mẹ, con đi xem thử. Lộ đại ca, Lộ đại ca. Cô đang làm gì vậy? Cuối cùng huynh cũng về. Anh khát quá muốn tìm nước uống, nhưng tay lại đau, không cẩn thận làm vỡ bát. Lộ đại ca, huynh mau trốn đi. Lát nữa mẹ con sẽ phát hiện.
Mau ngồi đi, mau ngồi đi. Trốn kỹ đi. Lộ đại ca, thiệt cho huynh rồi. Anh cứ trốn ở đây đi. Lát nữa cô đi nấu cơm cho con. Phải rồi, cô đi xem trên phố thế nào rồi? Ta thấy không thấy người đó đâu.
Nhưng quan phủ bây giờ cũng không có động tĩnh gì. Muội cứ trốn ở đây một đêm, ngày mai tôi sẽ ra ngoài xem thử. Trốn cho kỹ. Nửa Hạ. Thông báo cho thuê mà tôi bảo cậu viết cô viết chưa? Cô trả tiền thuê hai căn dọc đường đi.
Tôi còn chưa kịp. Cô có cần gấp không? Vừa hay cô đừng viết nữa. Con định mở Đậu Hũ Phường. Mẹ thật sự không đẹp. Ngươi nói chúng ta dùng thủ đoạn, mua căn nhà này. Hội Đậu Hũ Phường này của ngươi bị hủy hết rồi. Huynh nghĩ ta muốn à?
Bây giờ tớ lo lắng, tối nào cũng không ngủ được, nàng biết không, xuân Cẩm Vinh, ta nói ngươi biết, từ năm sau trở đi cái nhà này sẽ không cho con ăn nữa. Con tự đi tìm đồ mà ăn đi. Mẹ nhìn con này. Ta chỉ kiến nghị
Sao cô lại nôn nóng thế? Không đùa với con. Mẹ, con thấy mở Đậu Hũ Phường rất tốt, kiếm tiền bằng bản lĩnh của mình. Con người nên như vậy. Ta có thể gọi đậu phụ. Nhị tỷ cũng có thể xay đậu phụ, khả Linh có thể bán đậu phụ.
Xuân Cẩm Vinh thì cứ như trước kia, giả vờ không quen chúng ta thôi. Xuân Bán Hạ, đủ rồi đấy. Chuyện gì vậy? Không sao. Trong bếp có một cái bát làm vỡ chuột. Nhị tỷ, tỷ sợ quá nên hồ đồ rồi. Đã bắt được con chuột đó chưa? Vẫn chưa.
Thôi để ta đi. Nhà cổ thế này lỡ như thành chuột tinh, thì chắc các ngươi không xuống được. Bội Lan. Hay là ngươi bắt con chuột kia đi kinh dị thế nào thì anh… Con người anh sao lại không đi chứ? Ta sợ. Nhị tỷ của đệ không sợ sao?
Ta, ta vẫn ổn. Vậy thế này đi. Chúng ta ai giỏi thì người đó đi. Cô biết gọi đậu phụ mà, cô đi. Cô không gả đi được mà, cô đi mà. Không phải là cô có thể tranh cãi à? Cô đi. Không phải cô rất giỏi gợi ý sao? Cô đi.
Đừng, đừng cãi nữa. Tôi đi, tôi đi. Ăn cơm cũng không chặn được miệng con. Tuổi tác càng lớn thì càng nhiều chuyện. Mẹ, mẹ thấy đó, từ sáng đến tối cứ nhắc đến mẹ. Con nói người đấy. Xuân Hạ à. Em đọc đến bụng chó rồi phải không?
Đọc đến tận bụng rồi. Ngươi là chó. Ngươi là… Cô là… Ngươi là… Bán Mao? Mẹ, mẹ ra ngoài à? Nhà chúng ta xem như đắc tội với đắc tội hết rồi. Ta nghe nói gần đây có cầu nhân duyên rất nhiều người không có hôn sự ở đó
Con qua đó xem thử. Mẹ đi thong thả. Tiếng gì thế? Có tiếng gì không? Giống như có nam nhân đang khóc. Nam nhân? Sao, để ta xem mẹ… Có nam nhân không? Không có nam nhân sao mẹ? Kỳ lạ. Lộ đại ca. – Lộ đại ca. Mau đi, mau. Sao… sao thế?
Làm gì thế? Lộ đại ca, anh làm gì thế? Ta chỉ khát nước muốn uống nước thôi. Không phải là tớ nghĩ quẩn, Ơ này, con chạy ra ngoài làm gì thế? Người nhà tôi phát hiện thì làm sao? Còn nữa, Lộ đại ca. Lúc ngươi khóc thì nhỏ tiếng chút.
Mẹ ta đã nghe thấy rồi. Ta đâu có khóc. Em khóc được đấy. Nhỏ tiếng thôi là được. Tai mẹ ta rất thính. Không, ta thật sự không khóc. Được, được. Tôi biết, tôi biết. Vậy giờ cô ở dưới bếp, đừng chạy lung tung đấy. Ta đi xem tình hình thế nào.
Còn nữa, tôi lấy cho cô vài cái bánh bao. Đừng ra ngoài nữa. Được. Đừng chạy nữa. Con trai tôi có hộ khẩu ở Giang Lâm, con trai ta cao sáu thước. Con trai ta làm việc trong cung, đó là bát cơm vàng. Thái giám. Cái gì? Thị vệ.
Thị vệ có gì ghê gớm đâu? Con trai ta, Giang Lâm có ba ngôi nhà, còn một căn ở phủ Tô Châu. Điều kiện tốt thật đó, tốt thật đó. Vậy còn nhà anh? Nhà bọn tôi. Để tôi xem thêm, để tôi xem thêm. Mọi người không biết à?
Con ta sắp được thăng chức rồi. Sau này là ngự tiền thị vệ. Uy vũ như ngọc. Ta còn không quen, đẹp lắm. Con trai cô là tú tài không… không thi đỗ. Nhìn Mì Sinh lần đầu đến đây. Nhà ngươi là con trai hay con gái? Con gái, con gái.
Cũng là con gái. Lớn rồi. Con gái lớn của mẹ đã ba mươi rồi. Tuyệt đối không được nói như vậy. Ở đây mà. Vậy 30 tuổi anh phải nói 29. Anh đừng thấy thiếu mất một tuổi đó. Nghe có vẻ khác. Không chân dung thì sao? Chân dung? Chân dung gì cơ?
Không có tranh, cô đến làm gì? Cô xem mắt à? Tỷ tỷ, xin dừng bước. Cùng ăn trà đi. Không phải chứ? – Bút Cốc. Bắn trúng rồi. Không, không sao. Sếp nhớ chị chết đi được. Hai người đến từ khi nào thế Sao không nói với tôi tiếng nào?
Chúng ta vừa đến đây đã đến tìm cô rồi. Không phải, lão đại. Bọn ta muốn xem Giang Lâm Thành trông như thế nào. Huynh nói vứt hai bọn ta ở Thanh Thành bọn ta quá nhàm chán cả người ngứa ngáy thế. Tốt quá.
Linh bang của chúng ta lại tụ tập đông đủ rồi. Lão đại, đừng nói. Hai đứa tôi đi suốt dọc đường giang Lâm này náo nhiệt quá. Lão đại. đưa chúng ta đi tham quan đi. Được, đi. Đã từng gặp người này chưa? Người này họ Lộ, tên đường không công bằng,
Chưa từng gặp. Mời anh vào. Mời vào trong, mời vào trong. Nào, xem có từng gặp người này không? Cô nương. Đây không phải quầy trà. Thầy à, cô đã đến ba đến năm lần rồi, rốt cuộc là cậu giải hay đang hoang mang thế? Xin lỗi, đại sư.
Trông dáng vẻ hoảng hốt của ngươi e là tai họa đã tìm đến cửa rồi. Đại sư, chuyện là… Ta bây giờ hóa giải vẫn còn kịp không? Đương nhiên là kịp. Hai mươi nhất quán. Hai mươi nhất quán? Chính là vì ngươi trì hoãn mãi. Bói tướng này luôn thay đổi mà.
Nếu ngươi còn không hiểu, chắc phải chạy tầm 30, 35 thước. Bốn mươi, qua chỗ tôi. Bốn mươi lăm quan. Khoan đã, khoan đã. Để ta nghĩ xem. Nhị tỷ làm gì thế? Khả Linh. Ngươi lại ăn mặc thế này? Chị Bích Lan. Diệu Văn, Diệu Vũ. Hai người cũng đến à?
Nhị tỷ, hắn ồn ào gì thế? Đệ… đệ ấy không có. Nhị tỷ chỉ muốn tìm hắn để hóa giải tai ương thôi. Rốt cuộc huynh có hóa hay không? Con cứ dây dưa thế này thì 50 quan. Hóa tai họa. Đúng rồi, nhị tỷ,
Mẹ ở nhà có chuyện gấp muốn tìm con. Mẹ nói thế nào? Không nói với em là chị phải về nhanh. Vậy tôi đi trước đây. Từ từ thôi chị. Sao chị cứ như vậy? Tôi nói cậu nghe, lần sau cậu đến là 60 nhất quán đấy.
Cô bạn này vừa nhìn là biết khí chất phi phàm, nhưng sắc mặt xanh lè, chân tay đầy khí ga. E là không bao lâu sau sẽ đại họa ập đến. Nghĩ là người nhà chúng ta dễ bắt nạt à? Sao anh lại đánh người vậy? Quang minh chính đại.
Ta phải báo quan. Các ngươi… Ba tên côn đồ các ngươi ta không dễ ức hiếp đâu. Hảo hán tha mạng. Ngươi nói nhà ta có họa gì? Không có hại, không có hại. Tôi nói linh tinh thôi. Tôi chỉ vì miếng cơm manh áo thôi. Hôm nay là Xuân Khả Linh tôi.
Đưa hai huynh đệ ta đến Giang Lâm, ngày đầu tiên hành hiệp trượng nghĩa gặp phải ta coi như cô đen đủi. Đúng, đúng. Nhớ lấy khuôn mặt của ta. Tôi là Giang Lâm đại hiệp. Đại hiệp. Cậu ấy là Hành Mao Hiệp của Thanh Thành, Lão Đại.
Hắn là Tây Hồ Phi Hiệp. Đừng nói nữa, nhớ chưa? Nhớ rồi, Phi Hiệp. Chắc chắn anh ta đã nhớ Phi Hiệp. Có bệnh à? Vốn tưởng là dọn đến Giang Lâm hai con có thể gả cho một nhà tốt. Không ngờ mẹ suy nghĩ đơn giản rồi. Mẹ,
Dạo này người có nghe nam nhân khóc không? Con cũng nghe thấy rồi đấy. Tôi còn tưởng là người đàn ông bên cạnh phải chịu thiệt thòi. Nghe kỹ thì không phải bên cạnh. Nửa Hạ. Huynh nói xem liệu có phải trong ngôi nhà này có thứ gì dơ bẩn không?
Tử chẳng nói chẳng rằng, tác oai tác quái. Anh nhạy cảm quá. Cô đừng ăn nữa. Không ăn được. Mẹ. Mẹ, con về rồi. Con tìm mẹ? Không tìm anh. Tiểu muội nói huynh tìm muội, Đúng, nhị tỷ nói với muội một tiếng. Bánh bao và bánh bao ở nhà bếp
Cho thuốc chuột vào. Tuyệt đối đừng uống. Tôi lấy cho cô vài cái bánh bao. Đừng ra ngoài nữa. Được. Trong lòng con không rõ à? Cái này mà bị ăn thịt sẽ mất mạng đấy. Lộ đại ca, huynh nhỏ tiếng thôi. – Sao… – Ta làm sao thế? Cô…
Trong bánh bao có thuốc chuột. Lộ đại ca, Lộ đại ca. Lộ đại ca, Lộ đại ca. Lộ đại ca, huynh tỉnh rồi. Cảm giác thế nào? Trong bánh bao đó sao lại có thuốc chuột chứ? Bánh bao đó… Bởi vì lúc trước cô làm vỡ một cái bát ở nhà tôi.
Nên tôi lừa họ là trong bếp có chuột. Ai mà biết bọn họ bỏ thuốc chuột bỏ trong bánh bao? Còn để cậu ăn nữa. Tôi không nên xuống núi. Báo ứng. Lộ đại ca, huynh đừng nói vậy. Đều tại ta không tốt. Đừng nói nữa. Tình hình bên ngoài thế nào rồi?
Tình hình không ổn lắm, Đã có người đang bắt ngươi rồi. Bắt ta? Tôi thấy tôi nên đi trước thì hơn. Lộ đại ca, huynh… Anh đi đâu vậy? Đừng kích động. Tôi muốn tôi muốn đổi nơi khác trốn. Bát tự của ta và của nhà cô không hợp lắm.
Lộ đại ca, Lộ đại ca. Đừng mê tín như vậy. Bây giờ bên ngoài nguy hiểm vậy, em tuyệt đối không được mạo hiểm. Cái đó… Ta còn nấu canh đậu xanh giải độc cho huynh. Ta còn cho đường vào nữa. Không cần đâu, không cần đâu. Cảm ơn.
Tôi thử rồi, thật sự là kẹo. – Tôi không khát. – Cảm ơn. Vậy tôi quạt cho cậu nhé. – Được rồi. Hơi lạnh, hơi lạnh. Lạnh, không có quạt đâu. Vậy chị tìm cho em bộ quần áo. Được, được đi. Mau vào đi, Lộ đại ca.
Sao chúng ta lại đến nhà bếp nữa? Lộ đại ca, ta cảm thấy huynh vẫn nên ở lại bên cạnh ta. Một mình cô nguy hiểm quá. Nào, qua đây. Ngồi ở đây đi. Cẩn thận. Ai ở trong đó? Là con đây, mẹ đây. Con làm gì thế?
– Làm ngay đây. – Mẹ chờ chút. Mẹ. Con hốt hoảng thật làm gì vậy? Ban ngày ban mặt cậu đóng cửa làm gì? Tôi sợ chuột chạy vào thôi. Chuột có không? Tiếng gì thế? Không có tiếng gì chứ? Không, có tiếng động ở đống củi. Đống củi?
Con chuột đó có thể đã chạy vào đống củi rồi con chuột này mẹ, mẹ làm gì thế? Con tránh ra, tránh ra. Mẹ đừng để mình bị thương. Mẹ, con không sao. Có người gõ cửa. Sao em không nghe thấy? Ta nghe thấy rồi. Rất lo lắng. Cô đi xem thử đi.
Những người khác đâu? Tôi biết chẳng trông mong được ai. Để tôi về rồi tính sau. Lộ Đại, Lộ đại ca. Anh… vai anh… – Lộ đại ca anh cho em thêm một cơ hội. Lần này tôi tuyệt đối sẽ tìm cho cô một nơi an toàn để ẩn nấp
Sẽ không để anh bị thương nữa. – Lộ đại ca. Anh bình tĩnh chút. Anh đi đâu vậy? Tôi phải đi tự thú, tôi phải sống. Lộ đại ca, anh bình tĩnh, bình tĩnh. Bây giờ anh ra ngoài chỉ có đường chết. Bây giờ còn bình tĩnh hơn bao giờ hết
Xin anh cho em đi. Ta không thể ở lại đây nữa. Tay tôi cũng bị gãy còn bị một đao đâm. Bây giờ tôi vẫn đang rất chóng mặt, còn đau bụng nữa. Để tôi đi, để tôi đi. Lộ đại ca, ta sẽ chăm sóc tốt cho huynh.
Đừng, huynh đừng nói câu này nữa. Lần nào ngươi nói câu này ta đều sẽ tổn thương. Cảm ơn những gì anh đã làm cho em. Ngươi là ai? Mẹ. Kẻ xin ăn sao lại chạy đến nhà? Cô còn mở cửa cho tôi. Tôi không phải ăn xin.
Đúng, nó không phải ăn xin. Hắn không phải ăn xin. Thế hắn là ai? Hắn là… đến nhà chúng ta, hạ nhân. Hạ nhân. Nhà chúng ta làm gì có tiền mà thuê người. Không cần tiền. Không cần tiền? Vậy hắn muốn gì? Thì phải có chỗ ở.
Nhà chúng ta cũng không cho hắn ở. Ở trong phòng củi. Ở phòng củi? Vậy phòng củi là người ở sao? Ngươi biết những gì? Ta biết, hắn biết võ công. Biết võ công có ích gì? Mau bảo hắn đi. Mẹ. Mẹ. Được rồi, được rồi, cô nương. Để ta đi.
Để tôi đi. Lộ đại ca, phu nhân. Con biết đánh cờ Con mau đi. Tôi chơi rất hay. Nửa Hạ. Báo quan. Mẹ, đừng. Mẹ. Mẹ. Nàng thương xót hắn đi. Cô xem bộ dạng anh ta, ra ngoài chưa được mấy ngày là sẽ chết. Bán Hạ. Mẹ,
Vậy ngươi thương xót ta đi. Cô sao vậy? Nhà này lớn quá. Đông người lắm. Một mình tôi không thể làm hết những việc này. Cần người giúp đỡ. Phu nhân. Để ta giúp cô ấy đi. Mẹ. Con không cầu xin gì cho mẹ.
Nhưng dạo này con thật sự thấy trạng thái rất tệ, sức khỏe lại yếu. Trí nhớ cũng không tốt. Cứ tiếp tục thế này có thể em sẽ bị ốm đấy. Thật à? Con… Mẹ, sao mẹ không nói sớm? Lộ gia trang của con đến,
Ngươi từng làm hạ nhân một thời gian đúng không? Vâng. Sao tay ngươi lại bị thế này? Bị… bị cửa đè. Y phục sao lại rách như thế? Gọt trái cây, đâm. Tay chân vụng về. Cô chắc chắn không cần tiền công chứ? Bao ăn bao ở là được. Mẹ,
Đi đâu mà tìm người thế này chứ? Thử trước ba ngày. Ba ngày sau hãy nói. Còn không mau đa tạ mẹ ta. Đa tạ mẹ. Cảm ơn phu nhân. Mẹ. Con qua đây. Huynh có nghe thấy tiếng khóc không? Con nghe đi, con nghe đi. Mẹ ta đi xem thử.
Con đi đâu? Người đó đâu? Không phải hắn biết võ công sao? Huynh cho hắn đi xem đi. Ta… Đi mau. Bội Lan. Đừng nói là người đó đến đòi mạng nhé? Đừng nghĩ linh tinh, Lộ đại ca. Huynh mau đi. Chẳng phải cô biết võ công sao? Cái đó, để ta đi.
Cô đi đâu? Huynh ấy không phải tới làm người hầu sao? Một nam nhân đến cửa cũng không dám mở. Ta giữ ngươi lại có ích gì? Mau đi. Đâm trúng quỷ rồi. Là ngươi? Ai thế? Là ta. Sư thúc, người nói người đến thì đến, sao không báo trước một tiếng?
Tôi đến chỉ muốn đến Giang Lâm thăm các cô. Thế không phải lại sợ gây rắc rối cho hai người. Cũng may chỉ bị thương ngoài da. Lần sau ngươi có thể đường hoàng bước vào, đừng có giả thần giả quỷ như vậy. Vị tiên sinh này,
Xin lỗi nhé, tôi thật sự không cố ý. Cố ý thì cũng hoàn toàn có thể hiểu được. Không sao, không sao. Ngươi là ai? Hắn là hạ nhân mới đến của nhà ta, tốt thật. Đã có người hầu rồi. Lão tiên sinh, ngài uống ly trà trước đi. Đa tạ. Nào, nào.
Xin lỗi, xin lỗi. Huynh đứng im, có lỗi với sư thúc. Ta rót cho huynh một ly nữa, xin lỗi. Mau đi thôi, Lộ đại ca. – Mau đi. – Lộ đại ca. Đi mau. Xin lỗi. Không sao đâu, Lộ đại ca. Đây là sư thúc của cô à? Lộ đại ca,
Mấy hôm nay đừng có chọc giận mẹ ta, tâm trạng bà ấy sẽ không tốt lắm đâu. Mau đi thôi. Hắn đến làm gì? Anh nói xem anh ta đến làm gì? Anh ta định làm gì? Mẹ, mẹ khống chế cảm xúc của mẹ đi. được không?
Dù gì ngươi cũng mượn tiền sư thúc. Ta đã nói lúc đầu không nên vay tiền của hắn. Cháu xem. Mới chuyển đến đây mấy ngày người đòi nợ đều phải đến Giang Lâm. Chuyện đã đến nước này, vay cũng vay rồi. Ngươi còn nói những thứ này thì có tác dụng gì?
Hơn nữa, sư thúc cũng chưa chắc đến đòi nợ. Đừng quan tâm hắn đến làm gì. Chắc chắn hắn không có ý tốt. Sư thúc, thúc sống ở Thanh Thành thế nào? Rất tốt. Tôi nói anh nghe, giang Lâm này không thú vị chút nào. Hay là ta theo ngươi về Thanh Thành
Tiếp tục làm việc giúp ngài trong tiệm thuốc của ngài đi. Tiệm thuốc đã hết rồi. Bán Hạ, là ta cam tâm tình nguyện cho mượn. Sao ngươi luôn bênh vực mẹ ta? Chúng ta bàn chuyện đi. Tôi có vay thì tôi cũng sẽ trả.
Nhưng giờ con đi ngay, đi ngay cho mẹ. Mẹ chỉ nói đúng việc thôi. Không có sư thúc chúng ta cũng không mua nổi căn nhà này. Nói cho cùng ngôi nhà này có một phần của sư thúc. Chỉ nói đúng chuyện thôi. Chuyện này không thể nói đúng như vậy được.
Tôi không biết tôi liên quan gì đến anh? Được rồi, xem ra có lý cũng không nói rõ được. Chúng ta trực tiếp gặp nha môn đi. Xuân Bán Hạ, rốt cuộc ngươi là con gái của ai? Ngươi đổi họ Quách đi. Đều là người một nhà, toàn đến nha môn làm gì.
Cả nhà Nửa Hạ bình tĩnh. – Phải đó. Gia cảnh xấu xí, không thể lan truyền. Mẹ, sao người không dám cho con biết? Giám sư thúc chúng ta vay tiền có phải người chột dạ không? Con có gì mà chột dạ chứ? Ông ấy đã làm chuyện gì với nhà mình,
Trong lòng con không rõ sao? Hay là tôi đi trước. Ngài không được đi. Tại sao bà phải đi? Anh cứ ở đây. Anh ta dựa vào cái gì mà ở đây? Xuân Bán Hạ, có phải ngươi muốn làm ta tức chết không? Bán Hạ, ngươi đừng nói nữa.
Như Ngọc, ta đi ngay, đi ngay. Ngài đi thì ta đi cùng ngài. Nếu con không muốn làm người của Xuân gia, thì ngươi đi cùng hắn. Mọi người đừng kích động. Có chuyện gì sao không từ nói? Muộn như vậy rồi con bảo sư thúc ở đâu? Mẹ, mẹ bớt giận.
Có gì thì để mai chúng ta nói, được không? Đúng đấy, mẹ. Đi thôi, về nghỉ ngơi. – Đi thôi mẹ. – Đi thôi. Mẹ, mẹ có phải hơi buồn ngủ không? Nào, đại tỷ giúp đỡ đi. Hai người cũng nghỉ ngơi sớm đi. Nghỉ ngơi sớm đi. Như Ngọc không sao chứ?
Sư thúc khách sáo với bọn ta, phải không? Không sao, ở đây rất ổn, làm gì vậy? Cậu cứ ở thẳng phòng tớ cũng được. Đẹp lắm, đẹp lắm, em ở phòng anh đi. Ta ngủ với nhị tỷ là được. Kéo vết thương vào, kéo vết thương vào. Chỗ này đau, anh đừng.
Hai vị, ta cắt ngang một chút. Cô gái Pe Lan bảo ta ở đây. Vừa hay, ta với chàng trai người hầu, chúng ta chen nhau đi. Chen lấn, không phải… Ngươi cứ ngủ phòng ta, đúng, chen lấn. Ta ngủ với nhị tỷ là được, không cần. Cũng được.
Bán Hạ, cháu đừng lo. Con lấy chăn dày giường cho sư thúc. Làm phiền rồi. Sư thúc, con trải giường cho người. Tấm giường này khá cứng, tôi trải dày cho cậu nhé. Cho ngươi cũng lót dày một chút. Rốt cuộc Đỗ Như Ngọc tôi tạo nghiệp gì thế? Tên họ Quách kia,
Lẽ nào muốn đeo bám chúng ta cả đời sao? Các ngươi ai cũng bênh hắn. Uổng công tôi nuôi các người. Ta không bênh hắn. Ta sợ nửa mùa lại báo quan. Báo quan thì báo quan. Ta cũng đâu phải không trả tiền cho hắn.
Vậy bây giờ người ta đòi anh đó, anh có không? Thì cho nó đến ở đi. Ta khó khăn lắm mới mua được căn nhà, nó chạy đến đây ở. Ngài ấy chạy đến đây hưởng phúc. Ta nói cô biết, Xuân Cẩm Vinh
Ông ta đã hủy hoại nhà chúng ta một lần rồi, con không thể để hắn phá hoại lần thứ hai được. Mẹ, con có cách rồi. Thế này đi, người nghỉ ngơi sớm đi. Ngày mai ta sẽ đi hỏi sư thúc rốt cuộc là đến làm gì?
Có phải đến trả tiền chúng ta không? Thế này đi, mai tôi đi hỏi. Sau khi hỏi xong, chúng ta về rồi nói. Sáng sớm anh bảo anh ấy đi. Ông Quách, sao anh lại đắp cả chăn của anh lên cho tôi? Tối qua cậu giật chăn giỏi lắm,
Sau đó anh nhất định phải đắp chăn cho em. Xin lỗi. Không sao. Em ăn mặc chỉnh tề đi. Mời vào. Cẩm Vinh. Sư thúc. Tối qua ngủ có ngon không? Ngủ ngon, tốt. Không lạnh chứ? Không. Lạnh không, lạnh không? đường không bằng phẳng, Đã là giờ nào rồi
Mà còn không dậy làm việc? Tôi ngáy khò, chắc anh ấy cũng ngủ không ngon. Mới sáng sớm đã gọi tôi, dùng nước lạnh rửa mặt tốt cho sức khỏe. Đừng lau nhà. Sư thúc à, để người ở đây đúng là thiệt thòi cho người. Không tủi thân, không tủi thân.
Tối qua mẹ ta cũng thật là… Huynh cũng biết con người bà ấy. Cô ấy chính là khẩu xà tâm phật. Hoàn toàn hiểu. Nhưng trước mắt sư thúc bọn con quả thực không có tiền, có thể trả cho người. Thế nên tối qua mẹ ta nên mới vội vàng như vậy.
Lần này tôi đến thật sự không phải để đòi tiền. Không phải đến đòi tiền. Chỉ là muốn đến thăm mọi người. Thấy mọi người rất khỏe, là tôi yên tâm rồi. Thế à? Vậy bố yên tâm đi. Chúng tôi vẫn khỏe. Được, được. Cô cũng rất tốt phải không? Được, được. Vậy…
Huynh làm gì thế? Ta đến thăm sư thúc. Ta làm được gì? Sư thúc. Vậy sau này người tính sao? Sư thúc, người không cần tính toán gì hết. Ở nhà ta. Huynh nhìn chằm ta làm gì? Xuân Cẩm Vinh. Có phải cô cho rằng suy nghĩ xấu xa đó của cô,
Người khác cũng không nhận ra không? Không phải, tôi có ý đồ xấu gì chứ? Ta có thể có suy nghĩ xấu gì chứ? Phải không, sư thúc? Đúng, cô ấy đến thăm ta, chào một tiếng, Đúng vậy. Chào hỏi con xong sư thúc rồi. Người nghỉ ngơi nhiều chút. Được.
Chẳng thèm để ý đến cậu, cậu không hiểu. Không đòi tiền cậu chứ? Không, không, cậu không đưa nó chứ? Cô ấy không đòi tiền tôi. Tiểu Lan cô nương, hôm qua tam muội cô nói muốn đi báo quan, muội ấy không phải thực sự đi báo quan chứ?
Hồi nhỏ mẹ tính nhầm thiếu tiền thuế, bà ấy còn tố cáo mẹ đến nha môn. Bà ấy đã kiện mẹ con rồi. Lúc đó nó còn nhỏ mà. Vậy… vậy bây giờ thì sao? Bây giờ nói không chừng, tiêu rồi, tiêu. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại,
Bích Lan cô nương, mẹ cô và sư thúc cô rốt cuộc có ân oán gì? Lúc đó chúng ta còn nhỏ, sư huynh. Kỳ Thảo. Kỳ Thảo? Đúng là chưa từng nghe, chưa từng thấy. Đó phải là sự thật. Mộng Long, Mộng Long. Tôi là một người hoàn hảo.
Phải ăn bao nhiêu rồi? Đều là ngươi. Cứ phải cho nó ăn kỳ thảo gì đó. Là tự nó muốn ăn không phải tôi cho anh ấy ăn. Giờ nói vậy có ích gì? Hãy cứu người trước. Ngươi… Mộng Long, Mộng Long. Huynh tỉnh lại đi, huynh tỉnh lại đi.
Du Như Ngọc, chồng cô chết rồi. Món nợ này khi nào thì trả? Trả tiền. Lúc nào trả cũng đợi có tiền. Tẩu tẩu. Sư huynh, tiệm thuốc này phải dùng để trả nợ. Bán rẻ cho ta đi. Sau này những bông hoa nhỏ các cô, sẽ do ta chăm sóc.
Biết người biết mặt không biết lòng. Chơi một ván cờ lớn. Lập cửa hàng còn phải mưu vợ con gái người ta. Người phụ nữ nhiều chuyện ở đó lè lưỡi làm gì. Đi chơi đi. Cút! Các ngươi cút hết đi! Tẩu tẩu giận giữ khác thường. Cút ngay đi.
Sư huynh biến đi. Hóa ra sư thúc con xấu tính như vậy. Cũng không thể nói thế. Dù gì những chuyện này đều là mẹ nói với chúng ta. Vậy hắn thật sự xấu xa vậy sao? Tóm lại em đừng nhúng tay vào nữa tôi tham gia làm gì
Ta trốn cũng không kịp. Mấy ngày này con cứ tránh mặt mẹ ta đi mẹ. Mẹ. Mẹ, con đã hỏi sư thúc rồi. Huynh ấy không phải đến đòi tiền chúng ta. Anh ta chỉ đến thăm chúng ta thôi. Cần hắn xem sao? Anh ấy đi chưa? Vẫn chưa.
Sao hắn vẫn chưa đi? Con bảo mẹ đuổi nó đi mà. Mẹ, mẹ khống chế cảm xúc của mẹ đi. Bây giờ con có cảm xúc không? Anh nghe em nói đã. Anh không muốn nghe. Cậu nói đi. Bây giờ Xuân Bán Hạ rất thần hồn nát thần tính,
Nếu giờ chúng ta đuổi sư thúc đi, chẳng khác nào tự kiếm chuyện với chính mình. Nhưng nếu chúng ta có thể chờ một chút. Sư thúc sẽ tự đi. Xuân Cẩm Vinh ơi là Xuân Cẩm Vinh. Các ngươi đã quên cha của các ngươi sao hắn lại chết? Nếu không phải hắn,
Tính mạng chúng ta có cần phải khổ vậy không? Mẹ chú ý cảm xúc. Khống chế một chút, khống chế một chút. Bây giờ bảo nó đi. Mẹ, không cho hắn cút đi. Cứ nói là ta nói. Sao em mở miệng ra được. Sao anh không mở được cái miệng này?
Tôi thật sự không mở được. Cậu không nói đúng không? Được, con không đi đúng không? Mẹ. Con đi. Tôi… Chẳng phải ngươi muốn ở lại sao? đuổi lão già đó đi, ngươi có thể ở lại. Không phải, em thích hợp sao? Cố lên. Ây da, sư thúc,
Ta cũng là ăn nhờ ở đậu, không làm gì được. Hiểu, hiểu. Anh xem ngón tay em đã thế này rồi. Cậu đừng làm khó tôi nữa hay là để tôi giúp cô xem trước. Không làm phiền ông nữa, không lãng phí thời gian.
Con xem con làm người ta nhà tan cửa nát rồi. Cái gì mà ta khiến cô ta nhà tan cửa nát? Như Ngọc nói với muội như vậy, sự thật không phải như vậy. Lúc đó, sư huynh, sư huynh. Kỳ Thảo. Kỳ Thảo? Đúng là chưa từng nghe, chưa từng thấy. Đúng vậy.
Huynh, tính thảo dược này không rõ, nhất định phải cẩn thận. Mộng Long, Mộng Long. Anh, anh. đều là ngươi. Cứ phải cho cậu ta ăn kỳ thảo gì đó. Mộng Long, ngươi tỉnh lại đi. Tỉnh lại đi. Tỉnh lại đi, Mộng Long. Đỗ Như Ngọc. Chồng cô chết rồi,
Món nợ này khi nào thì trả? Trả tiền đợi có tiền dùng. Tiền nợ để ta trả. Quách đại phu cũng được đấy. Thừa kế món nợ của sư huynh hắn, vậy có phải ngay cả đại tẩu cũng muốn các cậu… Hai người không thể nói bừa được đâu. Tẩu tẩu.
Tiệm thuốc của sư huynh phải dùng để trả nợ. Đệ đưa ta đĩa này đi. Ta trả thêm cho các ngươi ngân lượng sau khi trả hết nợ thì sẽ dư dả, vẫn có thể sống yên ổn. Tự dưng đi phát cỏ độc làm gì? Ngươi hoàn toàn không hiểu.
Tổ sư gia viết thành sách “Thái Bình thánh Huệ Phương”. Toàn thư 100 quyển, chia 1.670 môn, ghi chép 16.834 bài thuốc, mỗi một vị thuốc tổ sư gia đều đích thân nếm thử. Năm đó tổ sư gia ăn rất nhiều phân bò, cuối cùng phát hiện ra bò vàng.
Sư huynh giữ vững nghiệp sư, trong lúc nguy cấp, một thân một mình dũng cảm trước thế mới… Ta thà người ăn phải cỏ độc chính là ta, sư thúc. Bao giờ chúng ta đi? Cửa ở ngay trước mặt. Tới rồi, sắp tới rồi. Sắp đến nơi rồi. Đúng đó, sư thúc.
Sư thúc, bên này mời ta tiễn người. Ngươi dám đẩy sư thúc của ta? Không phải, là Xuân phu nhân đó. Vậy đi nói với Xuân phu nhân của ngươi đi. Sư thúc của ta không đi đâu hết. Bán Hạ. Hay là hai người đi gặp Xuân phu nhân, tốt, tốt lắm.
Không bắt nạt cậu chứ? Đâu có, đâu có.