[VIETSUB] Lan Khuê Hỉ Sự – Tập 1 | Lưu Lâm & Lý Gia Kỳ | Phim Cổ Trang Hài Hước | WeTV

Tôi tên là Xuân Bội Lan. Cô dám tin người đang làm bánh trứng hoa hồng như tôi đây đang trải qua sự thay đổi lớn nhất trong cuộc đời. Hôm sinh nhật lần thứ 10 của tôi, mẹ tôi đưa tôi đến chùa thắp hương. Ta âm thầm cầu khấn ông trời,

Gia đình chúng ta có thể hạnh phúc đi tiếp. Nhưng trời không chiều lòng người, cha ta… Xuân Cẩm Vinh. Ngươi bị điếc sao? Đã là canh mấy rồi còn không mau lên. Đây là mẹ ta. Một người mẹ sống trong lo âu gả con gái mẹ. đến đó rồi

Cô tuyệt đối đừng gọi to nói lớn như vậy hơn nữa, huynh nói xem huynh nôn nóng gì chứ. Con đâu có lo lắng. Con đã 30 rồi, con biết không? Hai mươi chín. Với lại đâu phải chỉ đợi ta. Vậy còn không biết món bánh trứng của Bội Lan làm xong chưa?

– Bánh trứng Perran. – Đã chín chưa? Đây là đại tỷ của ta. Một người lấy chồng chỉ muốn gả cho nhà giàu, kiên quyết muốn làm người trên người. Đến đây. Đại tỷ, đây. Vẫn còn nóng lắm. Giờ thì mang đi, vừa hay. Lát nữa mẹ đến

Đã nói cái này là ta làm, cô đừng có nói lộ ra. Con cứ giả vờ đi. Đợi cô gả đi ta xem ngươi còn giả vờ thế nào. Còn không mau đi. Tuy thỉnh thoảng họ có cãi nhau vài câu, nhưng ta biết trong lòng họ là nghĩ cho đối phương nhất.

Sao ta lại thiếu thuốc? Là thuốc. Đây không phải đường sao? Có độc đấy. Đây là tứ muội của ta. Một người mà muội vĩnh viễn không biết cô ấy sẽ gây ra họa gì. Đại hiệp. Đây là duyên phận trời ban. Tuy chúng ta quen biết không lâu,

Nhưng con trai ta lại vô cùng hài lòng vô cùng hài lòng về Cẩm Vinh. Nhân duyên ngàn dặm, một sợi tơ. Ai mà ngờ được duyên phận của Cẩm Vinh nhà chúng ta. Hóa ra là ở đây. Thì thế còn gì. Cô nói đi.

Nếu hai người sớm dọn đến Giang Lâm ở, nói không chừng chúng ta đã bế cháu trai rồi. Giờ cũng chưa muộn. Giờ cũng chưa muộn. Không muộn, không muộn. Hôn lễ được ấn định vào ngày mồng bảy tháng bảy. Chuyện này chúng ta sẽ ấn định. Không được ăn.

Cẩm Vinh đảm đang quá. Bánh trứng này làm ngươi nhìn xem Đẹp làm sao. Anh mau thử đi. Thử đi. Vừa thơm là được. Đừng ăn. Anh làm gì thế? May mà anh chưa ăn. Con trai. Con trai. Con xem nhà chúng ta sao lại đen đủi thế. Mẹ,

Chúng ta phải đền người ta 100 lượng thật. Đây là tam muội của ta, một người thích đọc sách và rất thích khuyên chúng ta đọc sách. Huynh cảm thấy nhà ta có một trăm lượng sao? Không có. Không được. Thành viên Trương đó còn nói gì mà mở lòng từ bi,

50 lượng là được rồi. 50 lượng nhà chúng ta là có rồi. Chúng ta cũng xin lỗi rồi, y quán cũng đi cùng. Huynh ấy còn cần 50 lượng. Con nói như vậy có hợp lý không? Mẹ nói một đằng làm một nẻo. Đây gọi là ngộ sát.

Người ta lấy 50 lượng à? Thật ra cũng tính là hợp lý. Tội ngộ sát gì đó. Đó chỉ là hiểu lầm thôi. đợi đến cuối năm, chúng ta không đền được 50 lượng. Lúc bán nhà, con thấy mẹ có hợp lý không? Mẹ. Bữa sáng đâu?

Xuân Cẩm Vinh, sao giờ này nàng mới dậy? Lát nữa chúng ta còn phải đi gặp bà mai Ngô. Từ từ, từ còn đi xem mắt. Không xem mắt thì đi đâu tìm 50 lượng đó. đền cho Trương viên ngoại à? Ta nghe ý của ngài là muốn bán con gái,

Đây gọi là ngã ở đâu, thì đứng dậy ở đó. Cô ấy đã ba mươi rồi. Ba mươi mà tái giá không được, thì phải nộp phạt cho triều đình. Mẹ, mẹ nói to lên đi. Người bán lương thực đằng trước còn không nghe thấy. Đúng thật là.

Trước đây ta không muốn lấy Đó là vì ở Thanh Thành giờ chúng ta đều đến Giang Lâm, em chắc chắn sẽ lấy được chồng. Hơn nữa, không có Vương công tử, còn có Lý công tử. Không có Lý công tử, còn có Triệu công tử.

Năm nay ta chắc chắn sẽ gả được. Vậy thì tốt. Cuối năm nếu con không lấy chồng được, thì phạt con tự nộp. Phải rồi, nộp phạt xong cô cũng không cần về. Thì cứ đến nhà Trương viên ngoại làm nha hoàn trả nợ cho người ta đi. Lại nữa rồi.

Con đi lấy búa ra cho bố. Búa Xuân Khả Linh. Tôi gọi cậu đến lấy. Tới đây. Mẹ, mẹ đánh lão Tứ đau chân rồi. Gì mà con đánh? Là tôi đuổi theo cô ấy, cô ấy tự ngã. Ta quỳ lâu quá, chân tê rồi. Mẹ cầm lấy. Đưa, đưa.

Tôi nói cho cậu biết, sau này cô đem cái thứ vớ vẩn không thể ăn được thứ không thể ăn được đó lại. Muội xem ta không đánh chết muội. Đi, tiếp tục đến từ đường quỳ xuống cho ta. Được. Cô nương. Thấy sắc mặt cô tái xanh, sát khí phơi phới,

Vận xui của con đến một thời gian rồi. Thật không dám giấu, thầy à. Tháng trước nhà bọn con vừa vì con nợ một khoản tiền lớn, cạn ba đoạn liên tiếp, Khôn ba đoạn. Mọi chuyện không nên lộn xộn, gây họa. điềm xấu. Theo như thế xem ra

Hôm nay nhẹ thì huynh dính thị phi, nặng hơn thì sẽ là tai bay vạ gió. Vậy phải làm sao đây, đại sư? May mà tôi giải được. Vậy thì tốt quá. Đại sư, thầy mau giúp con giải đi. Một trăm văn. Ngươi cần tiền à? Lúc anh kéo em đến,

Thì nói không cần tiền. Tôi tính cho cậu cả buổi cần tiền của anh chưa? Coi như là không cần tiền. Nhưng Giải thì cần tiền. Chị không hiểu sao? Cái này của chị đắt quá. Tôi không hiểu nữa. Khoan đã, khoan đã. Ngồi đi đã. Anh cũng thấy rồi,

Những thứ này đều cần có giá thành. Thế này đi, cô gái. Tôi giảm cho cô. 50 văn. Huynh bảo trọng nhé đại sư. Ngươi nói đi, bao nhiêu tiền? Một bài? Không thể nào, không thể nào. Không sao, không sao. Cẩn thận chút là được. Hai mươi văn. 10 văn cũng được.

Rau bina, rau cải, bắp cải. Rau bina, rau cải, bắp cải. Hành tây xem thử không? Tôi gọi món mới. Đều là đồ tốt, đều là đồ tươi. Lấy nhiều chút, để tôi chọn đồ ngon. Cứ cho vào hộp rồi để anh chọn đi. Tốt lắm, tốt lắm. Không cần, không cần.

Không cần chọn. Cô để tôi chọn đi. Em bóc nhiều thế này thì anh bán thế nào? Con mà bóc nhiều quá. Con đã bóc nhiều rồi không phải là cậu bóc hết à? Người ta bóc hết à? Cô… Có phải ngươi nhìn thấy miếng ngọc nữ

Hôm nay ngươi còn nhẹ liên quan đến thị phi, ta không thấy. Ngài xem, ta đã nói chưa bóc mà. Chủ quầy hàng cô thật là hẹp hòi. Không mua nữa. Cậu thích mua thì mua. Vừa rồi rõ ràng cậu nhìn thấy cô ấy bóc rồi, sao lại nói không thấy? Ta, ta…

Tôi thật sự không thấy. Tôi cũng không mua, tôi đi trước đây. Cô đứng đó. Cướp công khai. Xin lỗi, xin lỗi. Tôi quên mất, tôi quên mất. Tôi không mua nữa, đi trước đây. Cái gì mà Tôi cũng không mua nữa. Đi thôi. Đừng mua nữa. Mới sáng sớm, thật đen đủi.

Rau xanh. Bắp cải, hành lá rồi. Ngươi mau lên đi. Người ta là bà mai có tiếng của Giang Lâm. Trời ơi, cô sốt ruột gì chứ? Thế thì phải qua đó sớm một chút. để lại ấn tượng tốt cho người ta. Cậu mau lên. Tôi nói anh biết,

Bây giờ anh lập công chuộc tội đấy. Nếu không phải vì con, mẹ, có phải chúng ta sớm quá không? Điều biết là đi xem mắt, người không biết còn tưởng là đi canh đường cơ. Đây gọi là tôn trọng, hiểu cái gì? Cha.

Chuyện của đại tỷ và Trương công tử lần trước, đều tại ta sơ ý quá. Tuy mẹ và đại tỷ không mắng muội, nhưng trong lòng ta vẫn rất buồn. Cho nên hôm nay, phải phù hộ cho đại tỷ được thuận lợi. Cha, nếu cha có thời gian, hãy phù hộ con.

Hãy phù hộ cho cả nhà được thuận lợi. Nhị tỷ. Bán Hạ. Bận à? Sao thế? Tôi muốn mua một quyển sách. Tôi muốn mua lâu lắm rồi. Nhưng ta cảm thấy, mẹ sẽ không mua cho con nữa. Mấy cuốn sách trước đây con đọc hết rồi sao?

Tôi đã đọc hết từ lâu rồi. Vậy tôi xem tôi còn lại bao nhiêu tiền? Túi thơm của ta đâu? Trước mặt mẹ hình như nhà ai tổ chức hôn lễ? Phái chân khí. Vừa nhìn đã biết là đại gia. Đi, đi. Xem đi, xem đi. Được rồi.

Anh còn có thời gian quan tâm người khác. Chúng ta đi thôi. Không phải, sau này khi tôi kết hôn, cũng có tác dụng. Kiệu đã đến rồi. – Đi thôi. – Mẹ. Cẩm Vinh. Cẩm Vinh. Cô dâu hạ kiệu. Trông cô dâu còn không đẹp bằng con. Cậu thôi đi.

Người ta cùng lắm chỉ 18 thôi. Cậu đấy, đã ba mươi rồi. Được rồi, được rồi, chúng ta mau đi thôi. Khách mời vào chỗ ngồi xem thêm một lát. Đi thôi. Đừng… Đừng chen. Ta… Cẩm Vinh, bịt túi thơm lại. Phía nhà trai xin mời đi bên này. Hàn phu nhân,

Mời ngài qua bên kia. Chào mừng, chào mừng. Chàng trai, nhầm rồi. Chúng tôi không phải ở đây. Bên kia. Mau hiểu. Đừng để hai vị đợi lâu. Mời đi bên này. Bên này, bên này, mẹ nói chúng ta đi bên này. Chào chưởng quầy. Cô… Được.

Chưởng quầy, ông có thấy một cái túi thơm không? Cây màu xanh da trời. Cô vừa nhìn người đó bóc niễng à? Tôi thật sự đã thấy rồi. Người đó quả thật rất quá đáng. Vậy sao vừa rồi huynh không nói? Vừa rồi tôi… Hôm nay ta thật sự không tiện nói.

Nếu chưởng quầy nhìn thấy túi thơm, thì trả cho ta đi. Túi thơm phải không? Túi thơm. Túi thơm. Không có. Đa tạ chưởng quầy. Nhất bái thiên địa. Nhị bái cao đường, nhà gái ngồi bên này. Sao cậu lại dẫn bọn tôi đến đây? Không phải chúng ta muốn ngồi

Mà là chúng ta phải đi. Chúng tôi còn có việc. Là chúng tôi tiếp đãi ở đâu không chu đáo sao? Không phải, không phải. Không phải chúng tôi mời các vị khách quý ngồi. Hai vị mau ngồi đi. Mời hai vị khách quý bên kia ngồi.

Hai vị bà cô, mời ngồi ở đây. Mẹ, mẹ ngồi đi. Mau ngồi xuống đi. Người ta đang nhìn kìa. Chỉ dựa vào cậu, nhất định phải xem trò vui gì chứ? Đến cũng đến rồi, vừa hay xem thử Giang Lâm mời Lâm viên ngoại.

Làm tiệc cưới thế nào, gửi lời chúc mừng. Được. Đến cũng xem kỹ rồi. Đi. Đặt đại đền, mua đại đền, tiểu. Mười cây to. Cây này nhất định là cây nhỏ. Ta đặt nhỏ. Ta cũng đặt nhỏ. Đặt xong bỏ tay, đặt xong bỏ tay. Nhỏ… Ăn nguyên con.

Huynh đài, súc sắc này huynh đừng… Huynh cũng đừng ném lung tung. Bảo vệ môi trường vẫn rất quan trọng. Trả lại anh. Ngươi trả lão Thiên. Cướp, cướp. Đừng cướp nữa. Tiền của chúng ta không phí công đại ca chơi. Thằng nhóc phá hỏng chuyện làm ăn của tôi à? Đi.

Hôm nay nếu cậu không mang tiền ra, thì đừng hòng đi. Vậy các bạn có thể lên thử xem. Tôi cảm thấy người này, có vẻ thân thủ phi phàm. Vậy thì đánh phủ đầu, cậu Tam. Thế Lão Thiên Tử ở đâu? Rút thôi, rút. Cô nương, cô không sao chứ?

Chắc không sao đâu. Huynh có nhìn thấy một cô nương, huynh… Chiếc túi màu xanh da trời không? Không nhìn thấy. Cô nương, cô chảy máu rồi. Nặng thì sẽ có tai họa quang huyết. Đúng là bị hắn nói trúng rồi. Ta phải đi tìm túi thơm. Cô nương cứu mạng.

Đến tiền một phần cũng không nhận, mà đã cho người vào. Không chừng Giang Lâm cũng không lấy tiền, làm gì có chuyện kết hôn không lấy tiền. Đến lúc đó tiền mừng cưới của con, tiền đó ai trả? Chúng ta phải trả tiền đấy. Nói nhỏ thôi.

Chào mừng mọi người tham gia hôn lễ của con trai tôi. Cảm ơn sự có mặt của các con. Mẹ. Cũng không biết Lâm phủ có mấy công tử? Đừng nằm mơ nữa. Tài môn Lâm phủ có phúc cho kẻ hèn này. Bây giờ hễ mà ta thấy điểm tâm này

Là lòng ta lại đập thình thịch. đột ngột, đột ngột. Mẹ, mẹ đừng chỉ tay vào. Tình nhân rồi sẽ thành người một nhà. Bàn nào cũng có. Hôm nay là đại hôn của con trai ta, chính là nước lấy từ cá trước khi cử hành hôn lễ.

Sao con lại ăn đồ ăn của người ta? Đừng gọi. Lưu ý lương duyên trên đá Tam Sinh. Không phải, ta muốn ăn là nó tan ngay. Cái gì? Con mau để ở đây cho người ta. Đứng yên, không được động đũa. Không sao, không sao.

Đợi hắn nói xong chúng ta sẽ đi. Tiếp đãi không chu đáo, xin mọi người lượng thứ, lượng thứ. Được, được. Nói xong rồi, nói xong rồi. Đi thôi. – mở tiệc. – Đợi đã. Đi. – Nhanh lên. – Đi thôi. Đệ đưa ta qua đây. Đi thôi, đi thôi.

Máu sẽ ngừng lại thôi. Sẽ tìm được túi thơm. Cũng hơn là bỏ ra hai lượng bạc. Túi thơm. Không phải của ta. Ai làm mất túi thơm vậy? Có ai vứt túi thơm không? Túi thơm của ai? Có người bỏ túi thơm? Túi thơm của ai? Có ai vứt túi thơm không?

Đưa đến quan phủ đi. Ngươi làm gì thế? Ta, ta đang tìm chủ mất. Nếu ta không nhìn thấy túi thơm, huynh cất đi rồi à? Không, ta vừa hét một vòng. Ta hỏi ai không để ý đến túi thơm của ta? Không phải, đó là túi thơm của huynh.

Đây, trả lại cho cô. Vậy được. Coi như cô trả ơn cho tôi. Hôm nay không so đo với cô. Nhị cô nương, Nhị cô nương. Vừa rồi chính cô ấy nói là người nhặt được túi thơm cô nương. Vừa rồi là cô nói nhặt được túi thơm đúng không? Màu hồng.

Chính là cô ấy. Chính là cô ấy. Huynh mau trả lại túi thơm cho ta đi. Ta vừa… Túi thơm bị chủ bắt đi rồi. Đưa đi rồi. Thật sao? Không nhìn thấy. Anh thiệt tình. Tôi… Không phải, tôi… anh ấy vừa mới… Tôi không nhặt được, tôi không nhặt được.

Được rồi chứ? Vừa rồi ta đã tận mắt nhìn thấy, chính là túi thơm mà cô ta cầm. Ta… Không phải. Em vừa nhìn thấy rồi à? Tôi nhặt được túi hồng là được rồi. Huynh không cần nói nhiều. Đưa cô ấy đến quan phủ. Ngươi thấy rồi thì nói gì đi.

Cậu nhìn thấy? Tôi trả cho anh ấy. Tôi… Không phải, tôi… Tôi nhặt được rồi. Nhưng ta không biết đó là của ai. Chờ chút. Bắp cải, rau bina. Rau xanh. Tiền phu nhân tặng kèm quà, xin vui lòng nhận cho. Đi cẩn thận, đi cẩn thận. Hai vị khách quý.

Đây là quà tặng của Lâm phủ chúng tôi. Xin nhận cho. Không cần. Có ý gì? Cảm ơn. Lấy đồ của người ta làm gì? Mẹ, mẹ không lấy cứ như là không nể mặt người ta vậy. Cảm ơn, cảm ơn. 50 lượng bạc Hạ phủ Tiền,

Mẹ à, hóa ra người ta không phải không cần tiền, mà là cần lúc đi. Cậu này, cậu lại đây, lại đây. Vừa rồi chúng tôi đi ngang qua, cũng không biết sao lại bị người khác chen vào chuyện gì vậy? Chắc là ăn uống chùa. Không phải, không phải, tôi…

Tôi vừa nói với người đó. Đúng, nên nói với anh ấy. Chúng ta không phải là người ở đây. Kết quả cậu ấy đã cho người dẫn chúng tôi vào rồi. Là cậu ấy nhầm. Các cậu không phải là bên nữ sao? Tôi nói lúc nào chứ? Mình là nữ nhân đây?

Không phải. Đúng. Là thế này. Hôm nay là ngày vui của Lâm phủ chúng ta. Lâm viên ngoại chúng ta lại là người thích làm việc thiện. Ăn chút đi, uống chút đi, không sao. Anh đi trước đi. Mời. Đi thôi, đi thôi. – Chúng ta đi trước đi. – Mẹ.

– Không phải. Chàng trai, tôi thấy cậu cũng là một người nói lý lẽ. Tôi nói lại lần nữa. Chúng ta thật sự không phải ăn chung, uống chung, giang Lâm Thành này đúng là người nào cũng có. Ăn ngon à, người nào cũng có. Các ngươi nói ai đấy, nói gì thế?

Ai ăn thịt đại gia? Có chuyện gì vậy? Lão gia, lão gia. Bái kiến Lâm viên ngoại. Là thế này, tôi và con gái tôi, chúng tôi đi ngang qua, sau đó không biết sao lại lại bị chen vào thế này? Bọn ta thật sự không phải người ăn chơi lêu lổng.

Chúng tôi bị oan, không sao cả. Các cô ăn xong chưa? Ăn xong rồi thì đi thôi. Đi thôi. Không phải. Lâm viên ngoại, cô nghe ta giải thích. Để bọn họ đi. Ai cũng phải vào đây. Đi. Xin lỗi, viên ngoại. Đây là chuyện gì? Đại nương, người xem.

Bà ăn cũng ăn, uống cũng uống. Chỉ… Tôi… Ta không ăn không uống, ta… Ta nói bao nhiêu lần các ngươi mới tin? Các ngươi đúng là ta. Ta thật sự không chịu nổi cảnh oan uổng này. Thế này đi, tôi đi theo các người 50 văn tiền.

Cô đi giải thích với Lâm viên ngoại các cô. Thì nói, ta không ăn không uống, nhưng mà quà biếu của ta, ngươi đi nói rõ với hắn, Trương phủ Hạ Ngân một trăm lượng. Đại nương, thật sự không cần. 50 văn. Thật sự không đáng. Mẹ, con ngồi đây.

Ăn thoải mái đi. Ngài lại không vội đi gặp bà mai Ngô phải không? Bên Ngô mai đã muộn rồi. Bên này không thể để lỗ nữa. Điều kiện của nhà chúng ta là gì? Suốt ngày đưa tiền cho ta là được rồi. Xuân Cẩm Vinh, ta nói ngươi biết,

Làm người phải thẳng lưng. Chúng ta vừa mới dọn đến Giang Lâm, không thể bị người ta đâm sau lưng. Nếu vì chuyện này mà hủy hoại danh tiếng của hai người, không gả đi được. Đó không phải chuyện tiền bạc bình thường.

Phía Ngô mai người tôi sẽ đích thân đến xin lỗi. Đây… đây không phải là hóa lối vào sao? Cậu đã hóa hết rồi. Không ăn thì tôi ăn. Thật là. Ngon lắm, mau ăn đi. Người tài kẻ mất. Người giàu kẻ xấu nào? Còn có chân gà nữa,

Giảm thiểu thiên tai, giải ách, trung chuyển sinh tài. Cô nương, xem tướng đi. Có thể rẻ hơn không? Cô không sao chứ? Thầy à, thầy xem tai họa của con còn có thôi đi không? Có cần phải giải quyết nữa không? Đương nhiên là cần thiết rồi, chị.

Cậu vẫn chưa giải à? 5 nhất quán. Sao cô vẫn hét giá thế? Anh không hiểu. Thiên cơ của ngươi đã được khởi động. Bản đại sư cần nhiều pháp lực hơn để giúp ngươi hóa giải. Rất hợp lý đấy. Cho tiền đi. Nhưng giờ ta chỉ còn lại ta.

Ta vẫn chưa tìm được túi thơm. Ta không muốn. Túi thơm của ta. Huynh nhìn đi, nhìn đi. Bổn đại sư vừa muốn giải giúp cô, đã có chuyển biến rồi. Nào, tôi tiếp tục giải giúp cô. Cái đó. Dù sao bây giờ cũng có cơ hội xoay chuyển rồi.

Hay là không hoang mang nữa? Không, không, ngươi nghe ta nói. Thầy à. Ta có việc sẽ đến tìm ông. Không, không đi trước, cảm ơn anh. Cậu nghe tôi nói đã Cậu sẽ đen đủi đó. Sao ta không thấy nhỉ? Đại ca. Bọn tôi xui xẻo quá. Không sao.

Không chơi nổi súc sắc thì chơi trò khác đi. Huynh nói xem mấy huynh đệ chúng ta, ngày đầu đến Giang Lâm Thành, sao lại đen đủi thế. Muốn mở sạp hàng, cần cù làm giàu. Ông trời chính là không cho cơ hội. Đúng đó, nơi quỷ quái gì Đại ca.

Chúng ta phải nghĩ cách. Không phải tôi đang nghĩ sao? Theo ta thấy, phú quý đang gặp nguy hiểm. Ngươi đứng lại. Xem cướp bóc gì chứ? Tôi mới tìm về đây. Tôi không quan tâm nhiều đến anh. Lấy ra đi. Không được, không được. Cứu mạng. Dừng tay.

Ba tên nam nhân bắt nạt một cô gái yếu ớt, không hay đâu. Lại là thằng nhóc này phải không, thôi đi à? Lại là ngươi. Có người cướp túi thơm của ta. Cô yên tâm, cô nương. Ta xuống núi là để hành hiệp trượng nghĩa, kiếm?

Thanh kiếm này là kiếm của Lộ gia trang. Tiểu tử, ngươi là người của Lộ gia trang, lộ Giang minh chủ võ lâm là gì của ngươi? Tôi chính là con trai của Lộ Giang. Hôm nay cũng là lần đầu tiên Đồ giả, đồ giả. Tên đầu gấu này,

Còn giả làm người của Lộ Gia Trang. Ta… Được. Nếu mọi người ăn cứng không ăn mềm, thì đừng trách ta không khách sáo. Xem kiếm pháp 72 đường của Lộ gia trang ta ngươi phải cười chết ta. Cười chết mất. Cái này không tính. Lúc nãy có Rafale đến. Các cậu…

Làm anh ấy. Đừng đánh. Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa. Cứu mạng. Ngươi làm gì thế? Cứu mạng. Đừng đánh nữa. – Đại ca – Dùng cái này Đại ca. Giết người rồi. Giết người rồi. Đại ca. Đại ca. Giết người rồi. Đại ca. Không, ta… ta không… không phải ta.

Anh ta… anh ta… Mau đi. Đại ca, huynh tỉnh lại đi. Có ai không? Có ai không? Chạy hết rồi. Tôi giết người rồi, tôi giết người rồi. Anh hùng, anh đừng nóng vội. Đây là đâu? Đây là nhà tôi. Tôi nghĩ tôi nên đi tự thú. Tôi cũng thấy, cáo từ.

Cô đợi một lát. Tôi đi cùng anh. Chị vì cứu em hơn nữa cây gậy cũng là ta đưa cho muội. Ta đi để gánh trách nhiệm phạt giúp ngươi. Cô nương. Trượng nghĩa. Không đúng, không đúng. Tôi sẽ nghĩ lại. Em không phải như vậy đâu, anh chờ chút.

Để tôi suy nghĩ thêm. Ta mới ngày đầu xuống núi, ta không thể… Nhị tỷ. Đệ giúp tỷ giấu bộ y phục này đi. Lát nữa tôi đến lấy. Anh không sao chứ, anh hùng? Chắc là không sao. Tôi… Cái đó… Đừng mang ra ngoài giặt, phơi đi.

Anh hùng, huynh chảy máu rồi. Ta cầm máu giúp ngươi trước đã. Lát nữa muội ta trả lại. Tôi đưa cô đi chỗ khác trốn. Mau, qua bên này. Nào, anh hùng. Đi theo ta. Đi thôi, đi thôi. – Mau đi thôi. – Đi, đi. Bán Hạ. Cậu xem trời đẹp chưa kìa.

Cậu nhìn mây với sao kìa. Sao gì? Là chim. Nói gì thế nhị tỷ? Cậu làm gì vậy, Bán Hạ? Số sách này ở trong hộp bị ẩm, con mang ra ngoài phơi, phơi Đang phơi quần áo à? Nàng nhìn gì thế? Xuân Cẩm Vinh. Xuân Cẩm Vinh. Gọi ngươi đấy.

Xuân Cẩm Vinh, ngươi làm gì? Nàng treo mặt làm gì? Cô cho ai xem thế? Tôi chỉ không hiểu, rốt cuộc cậu nghĩ thế nào. Giờ thì hay rồi, ngô bà mai không thấy, không nói, lại còn tốn tiền vô ích. Đó là ai cứ muốn đứng trước cửa nhà người ta

Ở cửa nhà người ta? Cô lại trách ta sao? Được được, đều là lỗi của con. Chú không sai chút nào được chưa? Cả nhà vì cô mà chuyển đến Giang Lâm. Thế nào? Lại còn sinh tật xấu. Chuyển đến Giang Lâm toàn là vì tôi.

Không phải ba người họ cũng có thể gả cho gia đình tốt hơn sao? Vậy được, được. Vậy chúng ta về Thanh Thành đi. Ta không thể sống tiếp những ngày tháng này. Đỗ Như Ngọc, mẹ, mẹ xem mẹ kìa, đừng hở tý là nói về Thanh Thành, về Thanh Thành.

Huynh có nói lý không vậy? Cậu đừng dùng cảm xúc nói chuyện với tôi. Đừng cãi nhau nữa, đừng cãi nhau nữa. Muốn ồn ào thì về phòng mà ồn ào. Con nói mẹ về nghỉ ngơi đi. Người làm mẹ như con,

Những gì nên làm hay không nên làm con đều đã làm rồi, hai người không gả đi được, đó là chuyện của con. Có thời gian thì mọi người suy nghĩ lại đi. Tôi không quản nữa. Nó còn có lý lẽ nữa. Không đâu, chị Lý.

Con lại gần nói vài câu với mẹ đi. Ta với cô ấy không có gì để nói cả, ta… Chị hai, nói vài câu đi. Xin anh đó. Em thật sự Anh nghĩ cô ấy nói lý đúng không? Không. Vậy được. Đại ca. Cô nương, ta trốn ở đây trước. Được, được.

Sao vậy, nhị tỷ? Cậu… Sao ngươi từ trên đó xuống thế? Mẹ về rồi. Không biết bộ quần áo đó để ở chỗ cậu mấy ngày? Đại ca. Đại ca. Đại ca. Tay… tay bị gãy rồi.