[VIETSUB] Chuyện Tốt Thành Đôi – Tập 2 | Trương Tiểu Phỉ & Huỳnh Hiểu Minh | WeTV

=Chuyện Tốt Thành Đôi= (Chuyển thể từ tiểu thuyết “Song Hỷ”) =Tập 2= Chào chị. Lần đầu chị tới đây phải không? Hay để tôi dẫn chị đi tham quan một vòng, rồi giới thiệu cho chị xem nhé. Mời chị đi bên này. Mọi người thả lỏng đi. Hôm nay thấy thế nào? Vai có dễ chịu hơn nhiều không? Chị có thể thấy

Không gian ở chỗ chúng tôi rất tốt. Còn chỗ này là khu nghỉ của chúng tôi. Thành viên tập xong đều sẽ nghỉ ngơi ở đây. Chúng tôi còn cung cấp một số loại đồ uống như cà phê và kem. Chị xem chị cần gọi gì không? Cho tôi một cốc Americano.

Được ạ, chị đợi chút. Vòng tay đẹp lắm. Cảm ơn chị. Bạn trai tôi tặng đấy. Mắt thẩm mỹ của bạn trai tốt đấy. – Cà phê của chị đây. – Được. Vậy tôi đưa chị đi tham quan tiếp nhé. Mời chị đi bên này. Trước mặt chị đây

Là khu tập gym của chúng tôi. Bên này là khu dụng cụ. Chị có thể xem thử. Phòng gym của chúng tôi là phòng gym xã giao kiểu mới. Chủ yếu là chia thành các tiết học nhóm thông minh. Một tiết chỉ có sáu người. Nội dung khóa học của chúng tôi

Cũng có rất nhiều, ví dụ như một số bài tập cường độ cao. Không gian phòng thử đồ cũng rất ổn. Tôi có thể đưa chị đi tham quan. Nào. Mời chị đi bên này. Ý cậu là chồng của em họ cậu ngoại tình? Cũng không biết nhầm lẫn ở chỗ nào. Đây không phải chuyện sai hay không sai. Mấy hôm trước, mình có đọc trên một tài khoản viết rất hợp lý. Nói rằng đàn ông một nửa là trẻ con, một nửa là thú dữ.

Bản chất động vật có sẵn trong gen. Con người đã tiến hóa mấy chục nghìn năm mà vẫn mang chuyện bản chất động vật ra nói à? Chỉ muốn hỏi thôi. Cậu nghĩ thoáng ra một chút. Bảo em họ nghĩ thoáng ra một chút. Đàn ông ấy mà,

Chắc anh ta chỉ nhất thời bốc đồng, thèm của lạ. Có khi mấy hôm nữa lại cắn rứt lương tâm thì sao? Vợ chồng bao nhiêu năm trời, mình còn phải trông chờ anh ta thấy cắn rứt lương tâm mới có thể sống tiếp à. Thế cậu muốn làm gì hả?

Cậu muốn ly hôn à? Không được! Tuyệt đối không được! Lúc này, cậu nhất định phải bình tĩnh. Ả tiểu tam đó thì nghĩ cách giải quyết cô ta kín đáo đi. Không được hành động theo cảm tính. Vẫn phải sống cơ mà. Người có lỗi là đàn ông.

Tại sao phụ nữ phải nhẫn nhịn? Phải, phải, phải. Mình biết, mình biết. Đúng là điều này không công bằng. Đàn ông ngoại tình cũng giống như ăn phải ruồi. Nuốt nó vào thì buồn nôn, nhổ nó ra thì cũng buồn nôn, đúng không? Vậy mình nói thực tế hơn nhé.

Một người là người tài giỏi thành đạt, một người là bà nội trợ, một người vừa mới ly hôn, ai tốt ai tệ nào? Chuyện này chẳng phải rành rành ra đấy hay sao? Sếp đuổi chúng ta thì về sau chúng ta có thể tìm việc khác. Chồng đuổi cậu,

Tuổi tác rành rành ra đấy, cậu tìm đường khác kiểu gì hả? Không còn khăng khít với chồng là chúng ta thua rồi. Nhưng chúng ta không thể thua cả ván cờ và cũng không thua được. Táo Nhỏ sắp tan học rồi, mình đi trước đây. Mình nói một câu cuối cùng thôi.

Cậu nói với em họ rằng không có con đường nào dễ đi, con đường này cũng là tự mình chọn. Cậu nhất định phải bảo nó nghĩ kỹ. Mình nhìn thấy mái của nhà Đại Xuân rồi. Tiếng gì vậy nhỉ? Hóa ra ngoài đường đang có múa đèn rồng.

Ở đâu thế? Ở đâu thế? Sau đó, mình cố gắng kiễng chân. Quả Quả. Bố về rồi kìa. Quả Quả. Bố ơi! Sao con vẫn chưa ngủ vậy? Con bé đợi anh mãi đấy. Đợi anh á? Sao thế? Bố ơi! Thứ Bảy là ngày hội thể thao bố con của trường mẫu giáo.

Bố tới tham gia được không? Cuối tuần bố phải tăng ca, còn có mấy cuộc họp rất quan trọng nữa. Nhưng bố sẽ nghĩ cách. Vì Quả Quả, tất cả bọn họ đều phải nhường bước hết. Ai bảo Quả Quả là người quan trọng nhất trong nhà chúng ta chứ! Bố tuyệt nhất!

Vậy đội của chúng ta phải có một cái tên cực kỳ lợi hại chứ nhỉ? Vậy cứ gọi là đội “Run rẩy đi, đối thủ”! “Run rẩy đi, đối thủ”? Cái tên này không đủ khiến cho đối thủ sợ hãi. Vậy gọi là “Ba lần đánh Bạch Cốt Tinh” nhé? Vâng ạ.

Ôi, đầu của tôi! Tề Thiên Đại Thánh, về phòng thôi! Bố ơi! Đây không phải mối quan hệ tình cảm một chiều. Đây là mối quan hệ xã hội. Vậy ngoài bản thân mình ra thì cậu phải nghĩ cho bố mẹ cậu, phải nghĩ cho cho con cái chứ. Bà xã ơi, sao không sạc máy cạo râu à? Bà xã. Em nhìn gì thế?

Không có gì. Em hơi khó chịu thôi. Khó chịu ở đâu thế? Không sao. Dạo này mệt quá hả? Anh rót cho em cốc nước nhé. Bà xã, cái máy lọc nước này của nhà mình mở ở đâu thế? Tìm thấy rồi, tìm thấy rồi. Có phải cài đặt nhiệt độ

Ở bên trên nút hình tròn không? Em mua cái máy lọc nước này từ bao giờ thế? Còn không phải loại cảm ứng nữa. Cốc của em đâu? Ở trên cái tủ ở bên trên à? Cốc trắng là cốc của em hay cốc trong suốt là cốc của em? Bà xã. Bà xã. Mà cô vẫn không nghỉ ngơi. Vẫn chưa có động tĩnh gì mà. Đang lúc thăng tiến ở bên ngoài, sao tôi dám lơ là chứ? Tiểu Nam, cô có nhận ra lúc cô làm kiểm tra, hễ sử dụng con trỏ rỗng để tiến hành khởi tạo là việc thực hiện mã Kernel

Sẽ báo lỗi, đúng không? Đúng. Thế này đi. Cô đổi kiểu dữ liệu thành SIZE_T đi. Được, để tôi thử. Sao thế? Hình như tôi bị vỡ ối rồi. Nước ối? Vậy… vậy tôi đi gọi Vệ Minh. Đi thôi, đi thôi. Không sao chứ? Có cần uống chút nước không?

Không cần, không cần, không cần. Các cô thử đổi kiểu dữ liệu xem sao. Đã là lúc nào rồi mà còn sửa kiểu dữ liệu! Chồng ơi, không sao chứ? Không sao, có anh ở đây. Phân biệt lại thuộc tính đặc tính xe cộ, tối ưu hóa từ 128 chiều thành 16 chiều?

16 chiều ít quá, không đảm bảo được độ chính xác. Thế cô đã trao đổi với anh ta chưa? Thế… Được, được. Để tôi trao đổi với anh ta. Pha sữa xong chưa? Uống sữa nào, Quả Quả. Chồng ơi, hình như đây là lần đầu tiên em cảm thấy

Mình chẳng làm được việc gì hết. Bây giờ đang là lúc Quả Quả cần em. Đúng lúc em lại đang ở thời điểm quan trọng để thăng tiến ở bên ngoài. Có những lúc, giữa công việc và gia đình, có thể chăm sóc tốt một bên đã là rất khó rồi. Em nên

Nghĩ thật kỹ và đưa ra lựa chọn cho chính mình, Quả Quả, đá sang đây này, Quả Quả. Chuyền cho con này. Mẹ ơi! Cảm ơn. À, đúng rồi, tiết học của tuần này thì bây giờ chị có thể tự đặt lịch hẹn trên tài khoản chính thức rồi. Chị xem đi ạ. Tiết học của chúng tôi rất phong phú đấy. Thành viên lần trước, cô ta chọn tiết gì vậy? Ý chị là Giang Hỉ hả?

Chị có thể xem thử bài tập chính Tabata. Chiếc vòng tay này đắt lắm nhỉ? Tôi thích lâu lắm rồi mà cũng không nỡ mua. Mẫu cơ bản, không đắt lắm. Thương hiệu cao cấp mà còn không đắt à? Bạn trai cô rất giỏi đấy. Bạn trai tôi bảo

Phụ nữ phải đeo những thứ này thì mới có thể tôn bản thân lên. Đeo trên tay tôi không phải là bao nhiêu tiền mà là tình yêu của anh ấy dành cho tôi. Nếu yêu cô thật thì cũng không đến mức mua một mẫu cơ bản

Để người ta báo giá rõ ràng. Bạn trai cô bao nhiêu tuổi vậy? Xấp xỉ tuổi chị. Thế à? Đàn ông ở tuổi này, lại còn giỏi như vậy, mẫu đàn ông hoàn mỹ đấy. Có dự định kết hôn không? Bạn trai tôi kết hôn rồi. Được rồi, mọi người.

Bây giờ chúng ta bắt đầu vào học nhé. Nào. Mọi người đứng giữa tấm thảm, bây giờ chúng ta tiến hành yoga theo cặp. Nào, xin mời bạn áo đen của chúng ta cùng lên đây tập yoga theo cặp. Những bạn khác cũng có thể bắt cặp tự do. Nào, theo tôi.

Nào, nào, nào. Hai chúng ta một cặp. Mọi người có thể gác hai tay lên nhau, tách hai chân ra. Bây giờ bắt đầu tiến hành yoga theo cặp cùng tôi nhé. Làm người thứ ba à? Tình yêu đến hơi muộn, nhưng chuyện này không quan trọng thứ tự trước sau mà.

Ăn trộm và ăn cướp mà nói nghe trong sạch thoát tục như vậy. Có thể trộm được, cướp được, đó là bản lĩnh. Không phải ai cũng có đâu. Đừng coi niềm vui tạm bợ thành vĩnh cửu. Trong mắt anh ta, cô chẳng là cái gì hết. Sao thế? Không sao chứ?

Xin lỗi nhé, lần đầu tiên đi học nên động tác không thuần thục. Có bị thương không? Kiểm tra mắt cá chân đi. Tôi không sao. Tuy đối phương là quản lý cấp cao nhưng quyền sở hữu cổ phiếu mà anh ta có đều do người khác giữ thay. Một khi ly hôn,

Cô sẽ không lấy được một đồng nào hết. Đúng vậy. Phải. Đúng là ý này. Tuy tòa án ủng hộ bồi thường thiệt hại về tinh thần nhưng cũng chỉ có thể phán quyết cho cô hai đến ba mươi nghìn tệ. Vì vậy, tôi đề nghị

Nếu đối phương thật sự có dấu hiệu ngoại tình trong hôn nhân thì cô nhất định phải cân nhắc tài sản chung… tài sản chung của hai vợ chồng cô. Đừng đợi đến khi chính thức ly hôn thì mới nhận ra đã trắng tay.

Lo trước tính sau không bao giờ là sai hết. Cô đợi đã. Đúng vậy. Tài sản sau hôn nhân của vợ chồng là tài sản chung, (Hãng luật Châu Tế – Tư Ý) Nói cách khác là cô rất khó tra rõ Lần trước anh ấy chưa nghiên cứu mà đã mua bừa một khoản quản lý tài chính. Nhưng tôi thấy trong tài liệu lần trước cô đưa cho tôi có một loại bảo hiểm cao cấp khá ổn. Tôi muốn tìm hiểu kỹ hơn. Nếu phù hợp thì sẽ chuyển thứ đã mua trước đó

Bao gồm cả những sản phẩm mở này thành loại bảo hiểm đó. Chồng cô chưa nói với cô à? Toàn bộ những sản phẩm mở dưới tên anh ấy đã được mua lại vào mấy ngày trước rồi. Vậy à? Thế chắc là anh ấy quên nói với tôi rồi. Alo. Cô Lâm, cô còn chuyện gì nữa không? Không còn nữa. Được rồi, cô làm việc đi. Quả Quả yêu ơi. Ông nội! Cháu có biết ông nhớ cháu đến mức nào không? Lâm Song. Cuối tuần này về ở với ông bà mấy ngày, được không nào?

Ông đưa cháu đi vườn bách thú hoang dã nhé. Bà ơi! Tiểu Quả Quả của bà về rồi đấy à! Canh gà thơm phức đây. Xem này, thơm phức! Mau rửa tay rồi ăn cơm thôi. Con gà này là hôm nay mẹ cất công ra chợ từ sáng sớm

Hỏi mua của nông dân đấy. Đây là gà nông dân tự nuôi, không ăn thức ăn gia súc, cứ thả nó xuống đất bắt côn trùng ăn. Bổ lắm. Gà đi bộ mua ở siêu thị bây giờ ấy à, đều không phải gà chất lượng. Con gà này mẹ mua

Mới là gà đi bộ thực sự đây này. Nào, húp bát canh đi. Mẹ nhìn ông ấy làm thịt đấy. Bố cũng hưởng ké của con trai, chứ bình thường ở nhà làm gì có đãi ngộ này. Ông nói gì thế? Làm như bình thường tôi ngược đãi ông vậy.

Ăn nói phải có lương tâm chứ. Minh Minh nhà mình thật sự rất vất vả. Từ sáng đến tối đều vì cái nhà này. Tôi không bồi bổ cho nó thì ai bồi bổ cho nó đây? Lâm Song, món cá hôm nay mẹ hấp mềm lắm. Nào, ăn một chút đi.

Không sao đâu mẹ, con tự gắp. Con tự gắp, con tự gắp. Minh Minh này, mẹ thấy dạo này con gầy đi nhiều quá, sắc mặt cũng không tốt. Mẹ thì một tháng cũng chẳng mấy khi đến nấu cho các con mấy bữa cơm. Hôm nay con nhất định phải ăn nhiều vào.

Húp canh gà đi. Nào. À, đúng rồi, bên ngân hàng giới thiệu cho em một loại bảo hiểm cao cấp. Thấy cũng khá ổn. Em đang tính chuyển mấy loại quản lý tài chính mở của nhà mình thành cái này. Chẳng phải lúc trước chúng ta đã nói là

Sẽ để dành một quỹ giáo dục cho Quả Quả đó sao? Nào. Bảo hiểm thì có phải là nên nghiên cứu thêm không? Cũng không thể hứng lên là mua ngay được. Quên nói với em. Số tiền đó anh cần dùng gấp nên chuyển đi rồi. Món ăn theo mùa này,

Canh măng hầm thịt, ngon lắm, ăn đi. Ăn đi. Chuyển đi rồi? Chuyển đi đâu vậy? Số tiền đó mua biệt thự rồi. Mẹ nói con nghe, hiếm khi có căn nhà phù hợp, người ta chen nhau, khó mua lắm đấy. Nhà mình mua biệt thự mà sao em không biết vậy?

Chưa kịp nói với em mà. Đợi ăn cơm xong, anh sẽ báo cáo rõ ràng với em. Quả Quả, ăn cơm đã. Để con đi. Bố mẹ ăn cơm đi ạ. Bố mẹ ăn cơm đi ạ. Giận hả? Tại anh, tại anh, tại anh. Giải thích rõ ràng cho em. Bà xã à,

Đầu tiên thì mua nhà có phải đầu tư không? Hơn nữa, hiện giờ thị trường nhà ở rất ổn, giá của căn nhà đó mỗi ngày một khác. Lúc trước, anh có một khách hàng làm bất động sản, đúng lúc đang có sẵn vài căn giá rẻ nếu mua nội bộ. Em xem,

Bản thiết kế nhà ở ngay đây này. Đất vàng. Hơn nữa, bản thiết kế nhà này là bản thiết kế nhà hiếm đấy. Anh nghĩ chắc chắn mua nhà sẽ có lợi hơn khoản bảo hiểm mà em nói. Chắc chắn sinh lời. Lúc đó, nếu anh không mua

Thì người khác sẽ mua mất. Cấp bách quá nên anh chưa kịp báo ngay cho em. Tức là căn nhà này đứng tên bố mẹ anh à? Chúng ta đều là người một nhà, đứng tên ai mà chẳng giống nhau. Người già chỉ quan tâm đến cái danh. Chúng ta làm con

Thì cứ dỗ cho ông vui. Nhà chúng ta chỉ có mỗi mình anh. Của bố mẹ thì chẳng phải cũng là của chúng ta à? Của anh thôi nhỉ? Thế của anh thì không phải của em chắc? Hai chúng ta là vợ chồng. Ông nói xem, con bé Lâm Song này

Hỏi hết cái nọ đến cái kia, cứ như thẩm vấn tội phạm vậy. Thật là! Tôi đã nói với hai mẹ con bà từ lâu rồi. Chuyện này phải bàn bạc với người trong nhà trước. Bà xem, bây giờ thì hay rồi. Chúng ta thành ra lén lén lút lút,

Cứ như đuối lý vậy. Bản thân không công ăn việc làm mà giữ tiền kỹ thế. Bà cũng thế còn gì! Nói ai đấy? Nói lại lần nữa xem. Nói lại lần nữa xem. Vừa nãy, trước khi em về, bố mẹ đã mắng anh rồi. Nói là chuyện này

Phải bàn trước với em, nói là cô con dâu này của chúng ta rất hiếu thảo, chủ yếu là thương ông bà. Em thương ông bà. Vậy ai thương em và Táo Nhỏ đây? Anh thương mà. Mọi chuyện trong nhà chúng ta đều do em lo liệu, do em quyết định còn gì?

Chuyện lớn thế này mà anh còn giấu em. Anh không giấu em. Anh mà không mua thì nhường cho người khác mất rồi. Anh là của em cả còn gì. Được rồi, đừng giận nữa. Ăn cơm thôi. Minh Minh, hai đứa ra ăn cơm đi này. Nguội hết rồi. Con ra đây.

Đừng giận nữa nhé. Minh Minh, ra ăn cơm đi. Nào, nào. Ăn cơm thôi, ăn cơm thôi. Canh gà ngon không, Quả Quả? Ngon ạ. Minh Minh, mẹ đã nói với con bao nhiêu lần rồi, tiền nong phải trông chừng cẩn thận. Lâm Song lo liệu nhà cửa,

Nhưng tiền vẫn là con kiếm cơ mà. Con phải cầm trong tay, giữ chặt vào, giữ thật chặt vào! Con biết rồi, mẹ. Ăn cơm đi đã. Nào, bố. Nào, nào, nào. Nào, nào, nào. Bà đút, bà đút. Lâm Song, bố mẹ đi đây. Bà xã à,

Uống tách trà bưởi cho nguôi giận nào. Chuyện hôm nay chắc chắc là anh sai rồi, anh nhất định sẽ ghi nhớ bài học này. Sau này, chuyện lớn nhỏ trong nhà chúng ta, anh đều sẽ báo cáo với em ngay, để bà xã đại nhân đích thân quyết định.

Chuyện bảo hiểm của Quả Quả thì em cứ yên tâm. Đến cuối năm vừa có tiền thưởng cuối năm của anh là anh sẽ để dành cho con bé ngay. Nhà mình chỉ có một đứa con là Quả Quả, dù là nhà hay bảo hiểm thì cũng là của nó hết mà.

Đừng nói xa xôi như thế. Ngày hội thể thao của con gái anh vào ngày mai ấy, anh đã hứa với nó là sẽ đi rồi đấy. Anh vẫn nhớ mà. Đáng nhẽ ngày mai có một cuộc họp nhưng anh rời lịch rồi. Dù khách hàng quan trọng như thế nào,

Đơn hàng lớn ra sao thì Quả Quả vẫn là quan trọng nhất. Bố con anh đã thống nhất tên đội, phải lao đến giành chức vô địch chứ. ♪Chuyện đến giờ đã mất đi vòng tay ôm♪ ♪Như một con chim bị cầm tù♪

♪Những điều tươi đẹp đã qua đều cuốn bay theo gió♪ ♪Không còn sức lực tranh cãi♪ ♪Cuộc sống dần biến thành một hòn đảo cô độc♪ ♪Ngày càng trở nên bé nhỏ♪ Lâm Song? Dương Vân, con hai người cũng bị ốm à? Ừ. Quả Quả cũng bị ốm à?

Tiêu chảy mấy ngày nay rồi, mình sợ là virus rota gì đó. Cậu đi một mình à? Chồng cậu đâu? Mẹ chồng cậu, mẹ cậu đâu? Vệ Minh vừa thăng chức, được cử sang nước ngoài rồi. Ông bà thì mình ngại làm phiền họ. Cậu cứ gồng mình lên thế nhỉ?

Một đứa trẻ đi khám bệnh thì ít nhất phải có ba người lớn đi cùng. Một người bế nó, một người đeo túi, xếp số, lấy thuốc và một người đỗ xe, lái xe. Đến lượt rồi. Nói chuyện sau nhé, nói chuyện sau nhé. Cậu để chồng mình giúp cậu nhé.

Không cần, không cần. Một mình mình làm được mà. Học sinh ưu tú, thành phần tinh hoa, sao lại biến thành bộ dạng này cơ chứ? Đúng là khổ. Thôi, đủ rồi đấy. Mau đi thôi, đi thôi. ♪Tạm biệt, chào ngày mai♪ ♪Đối diện với vận mệnh đảo điên♪

♪Người đến, người đi, giấc mộng chìm vào quên lãng♪ ♪Trái tim đập trong sinh mệnh tôi đây♪ ♪Không còn đập nữa♪ Lần này lại vì chuyện gì nữa đây? Chẳng phải anh đã hứa với Quả Quả rồi à? Bố lại không đến được đúng không ạ? Nhưng bố đã nói là hôm nay sẽ về nhà sớm, sau đó ăn tối với Quả Quả. Vậy con giả vờ tin bố một lần nữa vậy.

Được, chúng ta tin bố một lần nữa. Chẳng phải đã trao đổi quy tắc chi tiết của cuộc họp từ trước rồi à? Cứ phải gọi anh về vào cuối tuần làm anh không thể tham gia hoạt động ở trường mẫu giáo của con.

Giám đốc Lý kiên quyết yêu cầu anh tham dự cuộc họp, bọn em cũng hết cách. Được rồi, em thừa nhận là em kiên quyết yêu cầu anh tham dự cuộc họp. Con bé láu cá này! Còn không phải là vì người ta nhớ anh hay sao? (Ngày hội thể thao bố con) Thưa các vị phụ huynh, ngày hội thể thao bố con “Trẻ em xây ước mơ, thể thao bay cao” của chúng ta sắp bắt đầu rồi. Mời các bạn nhỏ ở lớp lớn tham gia cuộc thi Hai Người Ba Chân cùng các bố tới đây chuẩn bị.

Quả Quả, chuyện hôm nay là bố không đúng, mẹ thay bố xin lỗi con. Không biết mẹ có thể có cơ hội tham gia cuộc thi cùng Tiểu Quả Quả nhà chúng ta không nhỉ? Có cơ hội ạ. Có cơ hội à? Tham gia cuộc thi. Được, cố lên! Cố lên!

Táo Nhỏ, bố cậu đâu? Sao lại là mẹ cậu tới? Tớ và mẹ cũng giỏi lắm đó. Một, hai, một, hai, một, hai. Một, hai, một, hai, bên này. Một, hai, một, hai, một, hai. Một, hai, một, hai, một, hai. Một, hai, một, hai, một, hai. Cố lên! Cố lên!

Cố lên! Cố lên! Tư tưởng cốt lõi của thương hiệu chúng tôi được chia thành bốn phần chính. Tổng quan về ngành làm đẹp và phân tích người dùng qua video làm đẹp, xu hướng làm đẹp đang nổi, và sự thấu hiểu người dùng trong ngành làm đẹp.

Nội dung làm đẹp trực tuyến chủ yếu bao gồm lớp học làm đẹp, lớp học livestream, các thuật toán sử dụng trí tuệ nhân tạo do nội bộ phát triển hoặc do bên thứ ba chẳng hạn như những chuyên gia và các nhà cung cấp nội dung làm đẹp khác sáng lập.

Tiến lên. Một, hai, một, hai, một, hai. Một, hai, một, hai, một, hai. Nhanh nào. Một, hai, một, hai, một, hai. Một, hai, nhanh nào. Giám đốc Lý, tiếp theo Mễ Tuyết sẽ giới thiệu chi tiết cho các ông. Được. Được. Vâng, thưa giám đốc Lý, tiếp theo tôi sẽ nói về

Mục đích chính của chúng tôi là để tích lũy người dùng. Hạng nhất là bạn Dương Dương của chúng ta. Đeo vào cho em này. Hạng nhì là bạn Thao Thao của chúng ta. Hạng ba thuộc về bạn Vệ Khả Tâm. Cô đeo cái này cho em nhé. Từ không đến một,

Có thể thu hút lượng truy cập mới thông qua trang web ảo này. Doanh nghiệp mới cũng có thể mở thị phần thông qua trang web ảo, từ đó gia tăng nhóm khách hàng của mình, cung cấp cho thương hiệu nhiều kênh tiếp thị hơn, cung cấp hướng dẫn làm đẹp

Theo kiểu bảo mẫu tương đối toàn diện cho những người không có kiến ​​thức cơ bản. Thu hút người dùng bằng việc phục vụ nội dung miễn phí, hoàn thành lượng lưu trữ người dùng ban đầu. Mẹ ơi. Mẹ xem này, con làm đấy. Mẹ xem nào. Quả Quả giỏi quá. Đẹp không?

Đẹp lắm. Anh muốn biết em ăn mặc như thế này là định làm gì vậy? Đợi chút. Anh đừng giẫm bẩn váy của em. Bộ váy này của em đắt lắm đó. Tiêu hết tiền lương một tháng của em đấy. Để lấy lòng anh mà em bỏ nhiều vốn thế à?

Ai nói là để lấy lòng anh? Chẳng phải anh phải tham dự tiệc sinh nhật của giám đốc Lý đó sao? Ông ấy là khách hàng lớn của Phương Châu chúng ta, là thượng đế của chúng ta đấy. Em không ăn mặc trang trọng một chút thì sao mà thể hiện được

Sự coi trọng của Phương Châu chúng ta dành cho ông ấy chứ? Sếp Vệ, anh xem này, em còn soạn rất nhiều tài liệu. Vì làm những thứ này mà em đã thức thông mấy đêm liền. Tiệc rượu lần này chắc là em không tiện tham dự đâu. Tại sao chứ?

Chẳng phải anh đã hứa là sau này sẽ giao cho em nhận hết đơn hàng của giám đốc Lý hay sao? Hai chuyện khác nhau. Việc trao đổi công việc của bên giám đốc Lý vẫn giao cho em. Tiệc sinh nhật là lời mời cá nhân.

Giám đốc Lý đưa vợ của ông ấy đi. Anh đưa em đi, không phù hợp lắm. Nghi thức xã giao cơ bản mà. Tiệc cá nhân chán lắm. Mục đích chính của việc anh đi là để giúp em duy trì mối quan hệ với giám đốc Lý. Đợi dự án này thành công,

Chẳng phải lý lịch thăng chức của em đủ rồi sao? Đúng không nào? Thế anh cần những gì để tham dự tiệc rượu, anh nói cho em biết, em sắp xếp giúp anh. Có biết ưu điểm lớn nhất của em là gì không? Thấu hiểu lòng người. Được rồi.

Anh về nhà sớm đi. Những slide còn lại, em làm nốt cho anh. Em đẹp thế này, anh không nỡ đưa em đến tiệc rượu để người khác nhìn ngắm. Em là của anh. Đợi khi nào anh lấy lại tự do, dù ở nhà hay ở công ty,

Em đều sẽ là bông hoa xinh đẹp thấu hiểu lòng anh nhất. Nào, mọi người giơ hai tay ra trước, đặt lòng bàn tay của chúng ta lên sàn nhà, trán chạm đất. Tốt! Lòng bàn tay đẩy mạnh, đẩy hông của chúng ta lên trước, mở vai ra,

Làm tư thế rắn hổ mang. Tiếp tục dùng lực ở bàn tay, đặt mông lên gót chân, chắp hai tay trước ngực, chạm nhẹ ngón cái vào giữa lông mày. Hít vào. Nâng khuỷu tay của chúng ta lên. Thở ra. Dùng tay trái đỡ mép đùi ngoài. Tay phải đưa ra sau.

Mắt nhìn về phía đường nối ở vai phải. Hít thở. Nào, quay người lại nào. Sau đó, chúng ta ngồi xếp bằng. Tiết này kết thúc rồi. Cảm ơn mọi người. – Cảm ơn cô giáo. – Cảm ơn. Bạn yêu ơi, cậu mau nhìn này, cậu mau nhìn này. Đây chính là

Chiếc túi xách phiên bản giới hạn năm 2018 tớ đã nói với cậu đấy. Cậu nhìn xem, chưa đến ba năm mà đã tăng gấp ba lần rồi. Thế á? Tớ nói cậu nghe, tớ có một khách hàng đã mua toàn bộ kiểu dáng của series này. Tinh mắt thật!

Chỉ là mẫu cơ bản thôi. Nhưng nói thật là mấy món đồ xa xỉ này năm nào cũng có thể tăng hai mươi phần trăm, hơn cả GDP. Người bình thường mua túi xách, đó gọi là tiêu dùng thuần túy. Nhưng người giàu thì mỗi một đồng tiền bỏ ra

Đều là đầu tư. Cô làm ở Phương Châu à? Tôi vừa thấy cô đi ra từ tòa nhà Phương Châu. Tôi làm việc tại Phòng Sản phẩm Phương Châu mà. Trùng hợp thế. Chồng tôi là Vệ Minh. Tôi là vợ anh ấy, Lâm Song. ♪Cô gái thầm lặng ấy♪

♪Không vấy bẩn bụi trần♪ ♪Khuôn mặt luôn chực chờ những giọt nước mắt♪ ♪Tự mình tận hưởng cái đẹp của sớm mai và hoàng hôn♪ ♪Đi qua vô số người qua đường hiếu kỳ♪ ♪Ai cũng không nỡ hỏi nhiều chuyện♪ ♪Đôi mắt trong veo lộ chút vẻ lạnh lùng♪

♪Cô gái mà tôi gặp ấy♪ ♪Sao mà khó quên đến vậy♪ ♪Cô ấy lau khô giọt nước mắt♪ ♪Rồi đột nhiên lại dần biến mất♪ ♪Những người ngỡ như là gần gũi trong cuộc sống♪ ♪Xin đừng nhìn tôi với ánh mắt thương hại♪ ♪Đôi mắt buồn thương toát ra sự kiên cường♪

♪Giọt nước mắt tỏa ra những vệt sáng lấp lánh♪ ♪Tận hưởng hơi ấm mà mặt trời đem lại♪ ♪Nó rơi chầm chậm theo nỗi tiếc nuối♪ ♪Đi ôm lấy nụ cười nhẹ nhõm trên khuôn mặt♪ ♪Cô ấy xuất hiện, cô ấy tiến về phía trước♪ ♪Cô ấy trống rỗng, cô ấy lấp đầy♪

♪Cô ấy nhìn thấy, cô ấy thay đổi♪ ♪Cô ấy không ngừng nghỉ, cô ấy cùng phấn đấu♪ ♪Giọt nước mắt tỏa ra những vệt sáng lấp lánh♪ ♪Tận hưởng hơi ấm mà mặt trời đem lại♪ ♪Nó rơi chầm chậm theo nỗi tiếc nuối♪ ♪Đi ôm lấy nụ cười nhẹ nhõm trên khuôn mặt♪

♪Cô ấy xuất hiện, cô ấy tiến về phía trước♪ ♪Cô ấy trống rỗng, cô ấy lấp đầy♪ ♪Cô ấy nhìn thấy, cô ấy thay đổi♪ ♪Cô ấy không ngừng nghỉ, cô ấy cùng phấn đấu♪