[VIETSUB] Cửu Nghĩa Nhân – Tập 2 | Ngô Thiến & Lý Gia Hàng | WeTV

    Như Lan. Như Lan. (Bảy năm sau) Tiểu nương, tiểu nương. (Bảy năm sau) Sao thế? Không hay rồi, Đại nương tử bị trúng độc than, đã tắt thở rồi. Chủ quân đâu? Ở trong phòng Đại nương tử. Hôm qua chỉ có cô ta ở trong phòng Đại nương tử, ai mà biết được cô ta có động tay chân gì trong chậu than không.

    (Nha hoàn – Lan Thúy) Nhưng mấy năm qua (Nha hoàn – Lan Thúy) Mạnh tiểu nương tử gả vào phủ thì ngày đêm đều chăm sóc cho Đại nương tử, còn chẳng đi ra khỏi cổng lớn mấy lần, sao có thể ra tay độc ác thế được?

    Nếu không chăm sóc cận kề ngày đêm thì cô ta làm gì có cơ hội ra tay? Theo ta thấy, khi xưa cô ta vào làm thiếp ở phủ chúng ta là để đợi ngày hôm nay. Mặc dù chúng ta là nô tì nhưng cũng còn hơn

    Cái loại tiện nhân độc ác như cô ta. Nếu chút nữa, người của quan phủ tới hỏi chuyện thì chắc chắn ta phải nói cho rõ ngọn ngành đầu đuôi. Chi bằng bây giờ nói ra nghe xem nào. Tiểu nương, bọn nô tì… Đừng ra vẻ nữa,

    (Nha hoàn Tiểu Nguyệt) chủ quân đang đợi hỏi tội cô đấy, (Nha hoàn Tiểu Nguyệt) chưa biết chừng chút nữa sẽ báo quan. Có gì không phục không? Chủ quân. Tiểu Nguyệt nói tối qua chỉ có nàng tới đây. Đúng thế. Vậy Mạn Thù đã nói gì với nàng? Mạnh Uyển, (Từ đại nương tử – Cố Mạn Thù) muội được gả tới đây mấy năm rồi? Bảy năm. Chuyện của muội và Lận tiểu nương tử cũng nên kết thúc rồi. Ta đã xếp sẵn đường đi cho muội rồi, đừng để ta làm lỡ dở hai người nữa. Về đi.

    Tối nay đừng tới nữa. Mạnh Uyển, bao năm qua cảm ơn muội đã chăm sóc. Lúc đó thiếp không hề nghĩ nhiều, đều tại thiếp không chăm sóc tốt cho Đại nương tử, mong chủ quân trách phạt. Cố ý để lại thư tuyệt mệnh, dặn ta đừng trách tội nàng. Nàng ấy còn nói nàng khổ sở trong căn nhà này suốt bảy năm, bây giờ

    Nên cho nàng một danh phận chính thê rồi. Nhưng việc đưa tiểu thiếp lên làm chính thất mà đồn ra ngoài sẽ tổn hại tới thanh danh của cả nàng và ta. Nên để nàng thay tên đổi họ, lấy danh nghĩa muội muội ruột nhà họ Cố làm vợ kế của ta.

    Nàng có bằng lòng không? Thiếp xin nghe theo toàn bộ sắp xếp của Đại nương tử. Tiểu nương, sáng sớm trời lạnh, mặc nhiều hơn chút đi. Chuẩn bị một chiếc xe ngựa cho ta. Chuyện này… Chuyện hậu sự của Đại nương tử còn chưa lo liệu xong, người muốn đi đâu thế?

    Vâng. Tiểu nương, phía trước hết đường đi rồi. Mới chớp mắt mà đã bảy năm rồi. Nhưng có chuyện lại vẫn chưa kết thúc. Bây giờ, Đại nương tử đã mất, ta đã trở thành nữ chủ nhân của nhà họ Từ, cuối cùng cũng có tư cách đứng trước mặt cô ấy.

    Thời cơ đã đến, chuyện tiếp theo chắc chắn sẽ được như ý. Cô đợi ta thêm chút thời gian nữa nhé, Như Lan. =Cửu Nghĩa Nhân= =Tập 2= Đó là nương tử nhà ai thế? Võ đại nương tử. Cô biết ta ư? (Võ đại nương tử – Trần Tố Quân) Nghe nói nhà Từ viên ngoại (Võ đại nương tử – Trần Tố Quân) mới đón về một cô vợ kế, tên là Tùng Cúc. Thì ra là cô à? Đúng thế. Hôm nay là ngày lành để thỉnh an phu nhân quốc công,

    Cô tới làm gì? Đương nhiên là giống cô. Từ đại nương tử trước mới chôn cất chưa được hai tháng mà Từ đại nương tử mới đã lên chức rồi, hai tỷ muội luân phiên nhau đúng là không để lỡ dở ngày nào. Nhà họ Từ đã thất lễ nhiều

    Với phu nhân quốc công rồi, đương nhiên không dám sơ suất thêm nữa. Từ viên ngoại cũng thú vị thật. Chẳng qua chỉ là nhờ ơn tổ tiên nên được ban chút tiền tài, cửa hàng thôi mà, còn coi mình là quan lớn, bàn luận về lễ tiết thật đấy sao?

    Đương nhiên phu nhân quốc công sẽ không để ý tới những gia đình nhỏ như nhà bọn ta, nhưng lễ tiết cần có thì vẫn phải thực hiện đủ. Cô biết ăn nói thật đấy. Một cô vợ kế mà cũng dám đặt chân tới cửa phủ Ninh quốc công,

    Thật là không tự thấy mình xúi quẩy. Đại nương tử, người này nói chuyện khó nghe quá. Không cần so đo nhất thời. Nương tử, người nhìn hình thêu trên người cô ta kìa, thể hiện mình khác người. Thì thế. Vị nương tử đó ăn mặc lộng lẫy quá,

    Không biết thân phận thế nào. – Đúng thế. – Đúng thế. Trông lạ quá. Phu nhân Ninh quốc công tới. Phu nhân quốc công vạn phúc kim an. Mọi người ngồi cả đi, không cần đa lễ. Phu nhân, nghe nói Lễ bộ đã bắt đầu chuẩn bị

    Cho thọ yến 70 của Thái hậu. Năm nay phu nhân lại chuẩn bị đồ thêu Yên Vũ tiếp nhỉ? Chi bằng, phu nhân lấy ra để các thần thiếp được mở mang tầm mắt đi. Nghe nói Thái hậu thương xót cho tình trạng hạn hán ở phương Bắc

    Nên thọ yến năm nay tiết kiệm mọi mặt, mỗi châu phủ chỉ được dâng một món quà. Chắc hẳn món quà mà phu nhân chuẩn bị sẽ long trọng hơn nhiều, cũng phải làm khó Ngô tiên sinh hơn rồi. Năm nay… Hôm nay phủ quốc công náo nhiệt quá. Phu nhân kim an.

    Nhị nương tử hôm nay rảnh quá nhỉ? Rảnh sao được. (Trưởng nữ Hầu Phủ – Châu Ngọc Cầm) Phải đại diện cho Hoài Châu Phủ chúng ta chuẩn bị quà mừng thọ cho Thái hậu, làm ta mệt chết mất. Thực ra thọ yến của Thái hậu còn tận nửa năm nữa.

    Lễ bộ cũng chỉ mong là chuẩn bị sớm trước, Nhị nương tử không cần quá vội vã đâu. Năm nay là đại thọ 70 đó, mọi người đều dốc hết tâm sức chuẩn bị. Nếu tặng quà mừng thọ muộn thì ai mà nhớ chúng ta tặng gì chứ.

    Nghe nói lần này muội muội đã sắp xếp một bức tranh cổ tiền triều? Đúng thế, hôm nay cất công mang qua cho phu nhân xem. Phu nhân có nhận ra bức tranh này không? Chắc là phu nhân biết tiền triều có một vị Từ phu tử nhỉ?

    Bức tranh trong tay Nhị nương tử là tranh hình 12 vị thần tinh tú. Vị này là… Thiếp là người của nhà Từ viên ngoại, Từ Chi Dương, trước đó đã thất lễ nhiều, hôm nay đặc biệt tới để thỉnh tội với phu nhân quốc công. Cô nhận ra bức tranh này sao?

    Bộ tranh tổng cộng có 12 bức tranh, tên bức tranh này là Thiên Thọ Đồ. Cô ngồi đi. Tạ ơn phu nhân. Vị nương tử này có mắt nhìn đấy. Thái hậu thích tranh hình 12 vị thần tinh tú lắm. Thái hậu đã có 11 bức tranh,

    Chỉ còn thiếu một bức Thiên Thọ Đồ thôi. Ta tốn rất nhiều công sức mới tìm được bản gốc trong dân gian, gần đây còn tới am miếu mời 300 vị tăng đạo ngày đêm cầu phúc, tụng kinh. Phu nhân, người bảo quà của ta có phải rất hợp không?

    Báu vật quý thế thì muội muội mau cất kỹ vào, đừng để về bị bẩn thì không dễ ăn nói với Lễ bộ đâu. Phu nhân đừng nản lòng. Năm nào cũng có thọ yến của Thái hậu, năm sau ta nhường cho người là được. Lan Thúy, ngươi đi nghe ngóng xem

    Bức Thiên Thọ Đồ trong tay Châu Ngọc Cầm từ đâu mà có. Vâng. Lúc nãy ta đã tới Tứ Mặc Trai mua một bản vẽ lại bức Thiên Thọ Đồ. Mua nó làm gì? Tài vẽ tranh của chủ quân rất tài tình, có thể vẽ lại bức tranh này lần nữa không?

    Tại sao vậy? Nếu vẽ lại giống thật thì chưa biết chừng có thể đổi lấy cho chủ quân một chức quan. Bản vẽ lại này cũng thú vị đấy, thảo nào cô lại nhận ra Thiên Thọ Đồ. Nếu không phải mấy ngày trước nghe Nhị nương tử nói đã tìm được bản gốc

    Thì hai phu thê bọn ta e là còn trân trọng nó như báu vật ấy, cũng sẽ bị người khác chê cười. Bản vẽ lại này các cô lấy ở đâu ra thế? Có phải Nhị nương tử quên mất họ của chủ quân nhà ta rồi không? Từ… viên ngoại?

    Từ phu tử tiền triều và tổ tiên của chủ quân nhà ta dường như là họ hàng thân thích. Lúc Từ thái gia lâm chung đặc biệt dặn dò, nếu không phải mất hết tiền của hay cùng đường thì tuyệt đối không được bán đi nên mới giữ lại tới giờ.

    Bây giờ nghĩ lại, chắc là lão thái gia bị người ta lừa rồi. Nhưng mà, đây… Lẽ nào Nhị nương tử nghĩ đây là bản gốc? Ta chỉ thấy hơi trùng hợp thôi, hơn nữa vải của bản vẽ lại này đúng là trông hơi cũ rồi. Mặc dù là bản vẽ lại

    Nhưng đúng là đã được hơn trăm tuổi. Cũng đúng. Nhị nương tử, hôm nay ta tới chỉ là để tán gẫu mấy chuyện thú vị này thôi, không làm phiền thêm nữa. Vậy ta tiễn cô. Nhị nương tử dừng bước. Từ đại nương tử. Có thể để lại bức Thiên Thọ Đồ này

    Cho ta mượn ngắm vài ngày không? Điều này… Thật sự không phải là ta nhỏ nhen, mặc dù bức tranh này là vẽ lại, nhưng thật sự là vật gia truyền của nhà chủ quân, ngài ấy rất yêu quý. Nếu hôm nay ta để nó ở bên ngoài

    Thì chút nữa về không tiện ăn nói. Là ta đường đột rồi. Từ đại nương tử đi thong thả. Đúng là loại tiện nhân. Mấy hôm trước mới gặp Châu Ngọc Cầm lần đầu mà giờ đã nịnh hót rồi. Nếu không phải ta tình cờ trông thấy thì…

    Thế cô có nghe thấy họ nói gì không? Cách xa quá nên không nghe thấy rõ, chỉ nghe thấy nói gì mà Thiên Thọ Đồ. Quyển trục trong tay Từ đại nương tử kia là Thiên Thọ Đồ sao? Cái này thì… cô ta không mở quyển trục ra nên ta cũng không chắc.

    Nhưng ta đoán mấy hôm trước cô ta tới phủ quốc công thỉnh an, phu nhân cũng không để ý tới cô ta nhiều, cô ta tự thấy bị ghẻ lạnh, lại muốn trèo cao nên mới nghĩ tới cách nịnh bợ phủ Túc An Hầu. Có khi nào hai người họ

    Thân quen nhau từ trước rồi không? Phu nhân, dù thọ yến vẫn còn nửa năm nữa mới tới, nhưng nếu để Châu Ngọc Cầm có được lợi thế trước, thì e là sau này cô ta sẽ càng hống hách hơn nữa. Tiểu Hoàn, chuẩn bị kiệu. Ngươi nói thật cho ta rốt cuộc bức tranh này là thật hay giả? Nhị nương tử, ngày nào ta cũng tới phủ xin lại, chính là vì sợ gây chuyện lớn. (Ông lão bán tranh) Cô trả lại bức tranh này cho ta đi. Ý ngươi là sao? Bức tranh này là giả thật ư? Nhị nương tử, hôm đó ta tới cửa tiệm cũng chỉ muốn thử vận may thôi, thực sự nhà ta hết đồ ăn rồi.

    Ta cũng không ngờ sẽ gặp Nhị nương tử, cô lại còn nhất quyết đòi mua bức tranh này của ta. Cô xem nhà ta chỉ có bốn bức tường, ta lấy đâu ra tranh thật? Ông già đê tiện này, ngươi hại chết ta rồi đấy.

    Một bức tranh giả mà ngươi dám ra giá 100 xâu tiền, chắc ngươi muốn đi ăn cơm tù đúng không? Nhị nương tử bớt giận, Nhị nương tử bớt giận. Đây là một xâu tiền mà cô trả lúc mua tranh, ta chưa động một xu nào,

    Mong cô giơ cao đánh khẽ, đừng báo quan nữa. Nhị nương tử, ta cầu xin cô, cầu xin cô đó, cầu xin cô đó. Từ đại nương tử, bản gốc bức Thiên Thọ Đồ đã được đưa vào kinh thành, nhưng ta cũng rất thích bức tranh này,

    Vốn muốn mua một bản vẽ lại treo ở nhà, nhưng chọn đi chọn lại cứ thấy không đẹp bằng bức của cô. Nhị nương tử chê cười rồi. Thật sự không phải là ta không muốn cho, mà là nếu như ta tặng cho cô bức tranh này thật

    Thì chủ quân về, ta sẽ bị phạt đó. Ta không nói là tặng. Ta mua. Một trăm xâu tiền, thế nào? Thế thì 200 xâu tiền, không được nhiều hơn nữa. Xem Nhị nương tử nói gì kìa, một bức vẽ lại thì sao đáng giá 200 xâu tiền chứ?

    Tỷ tỷ, tỷ đừng trêu ta nữa. Hay là tỷ ra giá đi. Thôi, thôi, nếu muội muội thích thật lòng thì muội cứ lấy nó đi, tiền thì thôi không cần. Coi như hai nhà chúng ta kết bạn là được. Được, được, đa tạ tỷ tỷ, đa tạ tỷ tỷ.

    Thiếp tham kiến phu nhân quốc công, phu nhân quốc công vạn phúc kim an. Không biết phu nhân quốc công gọi thiếp tới có dặn dò gì? Cô quen Nhị nương tử nhà họ Châu từ trước à? Trước đó thiếp chỉ nghe nói tới uy danh của Châu nhị nương tử.

    Hôm mùng một tới phủ quốc công thỉnh an phu nhân mới được gặp lần đầu. Cũng tức là bức Thiên Thọ Đồ kia không phải cô tặng cho cô ta? Vốn thì không phải, nhưng giờ thì phải rồi ạ. Cô nói thế là sao? Bức Thiên Thọ Đồ đó

    Vốn là vật gia truyền từ tổ tiên của nhà chủ quân thiếp. Châu nhị nương tử đến nhà nói muốn lấy nên thiếp đã tự quyết định tặng nó cho cô ấy. Từ đại nương tử, hóa ra ở nhà cô còn giấu một món đồ tốt như thế.

    Thiếp không dám đánh giá là tốt hay không tốt, đợi khi bức tranh này được đưa tới Lễ bộ thì sẽ biết thôi. Rốt cuộc ý cô là sao? Biết cái gì? Phu nhân đợi là biết thôi. Biệt viện phía Tây thành đã bỏ hoang lâu lắm rồi nhỉ? Vâng. Ta đi xem,

    Ngươi không cần đi theo đâu, ở nhà là được. Vâng. (Lai Túc An Hầu Châu Thị) Lễ bộ ở kinh thành cấp báo, mời Châu nhị nương tử xem. Hải tướng công, Thị lang Lễ bộ, mời phu nhân quốc công mau chóng chuẩn bị xong đồ thêu Yên Vũ, đừng để lỡ ngày lành mừng thọ Thái hậu. Đại nương tử. Lan Thúy, sao ngươi lại tới đây? Nô tì thấy người mãi không về nhà nên tới đây xem. Có một ông già lếch thếch tới ngoài cổng nhà ta cứ lén la lén lút, nói là hôm kia từng gặp người, còn bảo gì mà muốn trực tiếp cảm ơn người

    Vì đã giúp ông ấy lấy lại báu vật gia truyền. Ngươi nói với ông ấy ta không quen biết ông ấy, cũng chưa từng gặp, bảo ông ấy không cần tới nữa. Vậy nô tì về đây ạ. Từ đại nương tử. Võ đại nương tử. Từ đại nương tử sơ ý thật đấy, vẫn còn dám đến gặp phu nhân quốc công à? Đương nhiên là phải tới rồi. Nhị nương tử nhà họ Châu của cô tặng hàng nhái mừng thọ Thái hậu, chọc giận Hoàng thượng,

    Bây giờ bị nhốt ở phủ Túc An Hầu chịu phạt, xem chừng thời gian tới sẽ không ra ngoài được đâu. Nếu trách thì chỉ có thể trách cô mù mắt, nịnh nhầm người, bây giờ tốn công vô ích rồi. Phu nhân vạn phúc kim an. Mọi người ngồi đi, miễn lễ.

    Từ đại nương tử, sao ngồi xa thế? Cô lên đây ngồi. Tạ ơn phu nhân. Võ đại nương tử, cô ra sau ngồi đi, để lấy chỗ. Phu nhân, đây là bánh hạt dẻ mà thiếp tự làm, người thử xem ăn có ngon không. Tay nghề của cô

    Sắp bằng Mật Hương Phường rồi đấy. Phu nhân thích là tốt rồi ạ. Hôm nay hết chuyện rồi, mọi người cũng thỉnh an rồi, mời các nương tử về. Vâng. Từ nương tử, hôm nay ta lấy ít lá trà non Kiến Châu ra pha, cô cùng thử với ta. Vâng.

    Thực ra phải cảm ơn Châu Ngọc Cầm, nếu không phải cô ta vội vã muốn lập công đầu, nửa năm trước đã gửi hàng nhái tới kinh thành thì có lẽ chưa chắc ta đã kịp chuẩn bị cẩn thận quà mừng thọ. Phu nhân có được thiên thời địa lợi,

    Đương nhiên là thành công. Thế thì cũng không thiếu được nhân hòa chính là cô. Nhưng ta không hiểu một chuyện, thực ra hôm cô thỉnh an đã lên kế hoạch mọi chuyện, tại sao không nói trước với ta? Hôm đó chỉ nắm chắc phần ít, không dám nói linh tinh.

    Hôm đó ta dạy dỗ cô như thế mà tại sao cô cũng không nói với ta? Hôm đó cũng chỉ nắm chắc bảy phần, chưa có kết quả nên cũng không nói ra. Từ đại nương tử, cô giúp ta như thế chắc là có nguyên nhân.

    Góp chút công mọn để chia sẻ nỗi ưu phiền với phu nhân là bổn phận mà thiếp nên làm. Nhưng mà, chủ quân nhà thiếp không giỏi giao lưu, mấy năm nay đều nhàn rỗi ở nhà, nếu phu nhân có thể dìu dắt phần nào thì thiếp sẽ cảm kích vô cùng.

    Cô ngồi đi. Cô nói xem cha mẹ của cô rốt cuộc là người thế nào mà lại nuôi được một cô con gái có tâm tư chu đáo, làm việc cẩn trọng thế này? Việc này thì công lao của tỷ tỷ thiếp nhiều hơn. Tỷ tỷ? Ý cô là

    Đại nương tử trước đó của Từ viên ngoại sao? Vâng. Thứ cho ta nói thẳng, làm vợ kế có gì mà phải tranh giành chứ? Nếu không có mối hôn sự này thì lấy đâu ra thân phận Từ đại nương tử hiện tại của thiếp,

    Cũng làm gì có tư cách vào phủ quốc công để hầu hạ phu nhân chứ? Miệng lưỡi của cô đúng là… Vậy nhà cô còn có tỷ muội gì khác không? Không có tỷ muội khác, nhưng trong nhà thiếp có một người bạn thân, tình cảm hơn cả tỷ muội.

    Bạn thân trong nhà? Tình cảm hơn tỷ muội kiểu gì? Lúc đó nhà thiếp gặp nạn, thiếp cũng chịu hết mọi khổ sở, Sự việc đã qua rồi, cô có thể đến chỗ ta thường xuyên, ta sẽ không bạc đãi cô. Đa tạ phu nhân đã khen ngợi. Phu nhân, Ngô tiên sinh tới rồi, nói là muốn bàn chuyện quà mừng thọ. Phu nhân, vậy thì thiếp xin lui. Vậy cũng tốt, cô về trước đi,

    Hôm khác chúng ta lại tán gẫu. Đại nương tử, vị này là Ngô tiên sinh của Yên Vũ Tú Lâu nhỉ? Hai người quen nhau ư? Tốn công chuẩn bị bao việc, xem ra đều không dùng tới rồi. Người nói thế là sao? Nếu đời này hại quá nhiều người,

    Tới lúc về nơi chín suối bị oan hồn đòi mạng thì chắc cũng không nhớ nổi, không nhận ra những gương mặt đó đâu. Ngô mỗ tham kiến phu nhân quốc công. Ngô tiên sinh đa lễ rồi, ngồi đi. Phu nhân, vị nương tử vừa rời đi lúc nãy

    Là người ở Hoài Châu chúng ta sao? Đại nương tử của Từ viên ngoại ở phía Bắc thành qua đời vì bệnh. Đây là muội muội ruột nhà họ Cố của cô ấy, từ Tề Châu tới làm vợ kế. Sao thế? Ngài quen à? Chỉ là trông hơi quen,

    Chắc là ta nhận nhầm người. Cách xa ngàn dặm thì chắc là ngài cũng không quen cô ấy đâu. Chúng ta quay trở về chuyện chính. Ngài cũng biết, năm nay là đại thọ 70 của Thái hậu. Ta rất muốn biết Ngô tiên sinh có một vài

    Mẫu thêu vừa mới mẻ, vừa đặc biệt nào không? Đương nhiên là có. Lần này Ngô mỗ đã chuẩn bị tổng cộng hai mươi mẫu hình, mấy ngày tới cố gắng làm xong sẽ lần lượt đưa tới phủ quốc công để phu nhân xem. Võ đại nương tử. Từ đại nương tử,

    Giờ cô về đấy à? Ta đợi cô được một lúc rồi. Phu quân nhà ta cũng thích ăn bánh hạt dẻ, có phải cô có bí quyết gì không? Có thể dạy ta không? Đương nhiên rồi. Ngày mai ta sẽ dặn người hầu mang tặng cho cô một ít.

    Không làm phiền, không làm phiền đâu, ta sẽ đích thân tới tận nơi để thăm, học hỏi đàng hoàng. Vậy mai ta sẽ đợi cô. Hứa rồi nhé. Thật sự là Đại nương tử nhà nô tì đã ra ngoài rồi, hay là hôm khác người tới đi.

    Nếu cô ta không ra gặp ta thì hôm nay ta sẽ không đi. Nhị nương tử không đóng cửa hối lỗi ở trong phủ mà lại lén trốn ra đây, e là phạm tội kháng chỉ đấy. Từ đại nương tử, cô không cần dọa ta nữa.

    Hôm nay ta đến là để hỏi cô, hai chúng ta quen biết không lâu, nhưng ta luôn đối xử ân cần với cô, tại sao cô lại hãm hại ta? Hai ngươi lui xuống trước đi. Vâng. Nhị nương tử nặng lời rồi, sao lại nói là hãm hại được?

    Cô còn không thừa nhận ư? Ta đã sớm nói với cô bức Thiên Thọ Đồ đó là bức vẽ lại, là tự cô không nhìn nhận kỹ, cứ đòi lấy. Thứ nhất, ta không lấy tiền cô, hai là cũng không bắt cô đưa vào kinh,

    Sao có thể nói là ta hãm hại cô chứ? Thế thì cũng là cô đặt bẫy để dụ ta vào tròng. Rõ ràng là cô cướp báu vật gia truyền của nhà nông nghèo khó kia trước. Chịu chút phạt cũng là chuyện đương nhiên thôi. Sao lại nói là cướp?

    Rõ ràng là ta tự bỏ tiền ra mua. Đúng, người ta ra giá 100 xâu tiền, Nhị nương tử chỉ trả một xâu tiền, Nhị nương tử mua bán lời quá. Ta… ta bỏ bao nhiêu tiền ra mua thì liên quan gì tới cô? Từ đại nương tử,

    Việc này là phu nhân phủ quốc công đứng đằng sau làm sao? Ta khuyên Nhị nương tử đừng nên suy xét nguồn gốc nữa. Chi bằng ta nghĩ một cách cho cô nhé? Gì? Nữ quyến trong quý phủ nhiều, trong thời gian bị cấm túc nửa năm,

    Nhị nương tử có thể ra ngoài với thân phận là muội muội. Cô lại muốn đưa ta vào tròng à? Nếu ngày ngày ta ra khỏi phủ thì phu nhân quốc công sẽ báo chuyện này với kinh thành. Yên tâm đi, ta đảm bảo với cô. Chỉ cần sau này

    Nhị nương tử không tranh giành với phủ quốc công nữa, ta đảm bảo phu nhân quốc công sẽ không làm khó Nhị nương tử nữa đâu, có được không? Lúc nãy ở trên phố, ta nhìn thấy người hầu của quý phủ đi khắp nơi, chắc là phát hiện Nhị nương tử mất tích,

    Lại sợ gặp rắc rối nên đã lên phố tìm. Theo ta thấy, Nhị nương tử nên về nghĩ thì tốt hơn. Nếu không, làm lớn chuyện e là lại càng bị phạt nặng hơn đó. Cô tới phủ quốc công giảng hòa cho ta trước đi. Nếu phu nhân quốc công gật đầu

    Thì ta sẽ tin cô. Nói lời giữ lời! Lan Thúy. Tiễn Nhị nương tử ra cổng. Vâng. Lấy một cái bánh. Lưu bổ đầu, lâu rồi không gặp. Bánh nướng nhà bọn ta tăng giá rồi, bây giờ bán ba văn tiền một cái. Đừng thêm thịt, cho ít giá đỗ là được. Được. Lưu bổ đầu, đi cẩn thận nhé. Đây là bổ đầu thật ư?

    Bảy năm trước giúp việc ở nha môn, tham ô rất nhiều tiền. Oai phong lắm. Bây giờ đúng là sông có khúc, người có lúc. ♪Đóa lan khô héo thành ngọc nát♪ ♪Mưa bụi khóa trướng màn♪ ♪Trời Nam rồi đất Bắc♪ ♪Bước qua muôn núi nghìn non♪ ♪Cùng tới chia nỗi buồn♪

    ♪Lầu cao lẳng lặng giấu mình♪ ♪Tay không dệt tro tàn♪ ♪Đêm dài bấc đèn bầu bạn♪ ♪Soi bóng hình đây nếu chẳng về♪ ♪Cũng không hối hận♪ ♪Từng đợt gió thổi hoa rơi♪ ♪Từng đợt tuyết trắng mịt mờ♪ ♪Chưa từng sợ hãi, có nơi để hướng về♪

    ♪Trái tim liền tiến đến, ngược sương gió tiếp bước♪ ♪May sao nhiệt huyết chưa nguội lạnh♪ ♪Quay lại nhìn từng cảnh chiều tà♪ ♪Lòng mang nhung nhớ từng đêm thâu♪ ♪Cuộc đời còn dài, tuổi trẻ mặc sức♪ ♪Không dám quên, mong sao sương mù tan đi♪ ♪Lộ ra trời xanh quang đãng♪

    ♪Lầu cao lẳng lặng giấu mình♪ ♪Tay không dệt tro tàn♪ ♪Đêm dài bấc đèn bầu bạn♪ ♪Soi bóng hình đây nếu chẳng về♪ ♪Cũng không hối hận♪ ♪Từng đợt gió thổi hoa rơi♪ ♪Từng đợt tuyết trắng mịt mờ♪ ♪Chưa từng sợ hãi, có nơi để hướng về♪

    ♪Trái tim liền tiến đến, ngược sương gió tiếp bước♪ ♪May sao nhiệt huyết chưa nguội lạnh♪ ♪Quay lại nhìn từng cảnh chiều tà♪ ♪Lòng mang nhung nhớ từng đêm thâu♪ ♪Cuộc đời còn dài, tuổi trẻ mặc sức♪ ♪Không dám quên, mong sao sương mù tan đi♪ ♪Lộ ra trời xanh quang đãng♪