Vân Chi Vũ Tập 03 | Phim Cổ Trang Tình Yêu Kỳ Ảo Siêu Hot | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Cô nương Vân Vi Sam, hãy quay mặt ra đây. Cô bảo là sợ bị nhiễm bệnh, vậy sao cô nương Vân Vi Sam lại không nghỉ ở phòng mình mà phải đến phòng cô? Tại sao ở phòng ta à? Đúng vậy. Ta hỏi cô đấy.

    Chuyện đó mà ngươi cũng không biết à? Là sao? Chẳng lẽ ngươi không biết nhiều đời Thượng Quan gia là danh y, cao giải độc Tử Uẩn nhà bọn ta nổi tiếng là khó có được đấy. Cô nương Vân Vi Sam, xin hãy lật chăn ra để ta kiểm tra.

    Các ngươi to gan quá rồi đấy. Các ngươi xông vào khuê phòng thì thôi đi, giờ lại đòi lật chăn nữa. Biết sau này bọn ta sẽ là gì của các ngươi không? Đắc tội rồi. Các ngươi có thôi đi không?

    Bọn ta gả vào Cung Môn không phải để các ngươi sỉ nhục đâu! Đám thị vệ các ngươi cứ chờ bị chặt tay chân, móc mắt đi. Thuộc hạ mạo phạm, mời hai vị cô nương nghỉ ngơi trong phòng, trước khi nhận được thông báo thì đừng ra ngoài. Ổn rồi đó.

    Tham kiến ba vị trưởng lão. Kẻ thù xâm nhập, Chấp Nhận và thiếu chủ gặp nạn. Theo gia quy của Cung Môn, Trưởng Lão Viện nhất trí quyết định khởi động kế thừa vắng mặt gấp, người kế thừa là con thứ của Vũ Cung, Cung Tử Vũ lập tức nhận chức Chấp Nhận.

    Uống cái này đi, còn chậm chạp nữa thì mặt sẽ có sẹo đấy. Đất Trời Hỗn Loạn. Yêu Ma Quỷ Quái. Cô cũng là Yêu à? Ta là Ma. Tử Vũ, uống nó đi. Túy Kiến Huyết, thuốc gây tê. Khoan đã. Tử Vũ, có lẽ bây giờ ngươi vẫn chưa hiểu

    Khắc bí văn này lên có ý nghĩa gì, ngươi sẽ phải đối mặt với cái gì, nhưng ta phải nói với ngươi. Khắc xong bí văn, cả đời này ngươi sẽ không thể rời sơn cốc Cựu Trần, từ nay về sau chỉ có thể ở đây, sống vì Cung Môn,

    Chết vì Cung Môn. Cha ơi, để con chà lưng cho cha đi. Được. Cha ơi, sao lưng cha lại có chữ? Đây là trách nhiệm mà người làm Chấp Nhận của Cung Môn phải gánh vác, con hiểu chưa? Lập tức truyền tin Chấp Nhận mới kế vị

    Cho tất cả các cứ điểm tiền đồn, chiêu cáo với giang hồ. Rõ! Người trong Cung Môn vẫn luôn uống Bách Thảo Tụy do ngươi chế ra, đáng ra phải chống mọi loại độc, tại sao phụ thân và huynh trưởng của ta lại trúng độc mà chết?

    Rốt cuộc Chủy Cung các ngươi đang làm gì vậy? Tử Vũ. Dừng tay lại. Viễn Chủy. Không được vô lễ với Chấp Nhận. Chấp Nhận? Hắn ấy à? Viễn Chủy! Hoang đường, Cung Tử Vũ mà cũng xứng làm Chấp Nhận à? Người kế thừa đầu tiên nên là ca ca ta,

    Cung Thượng Giác! Chấp Nhận đời đầu của Cung Môn đã đặt ra hai gia quy, thứ nhất, Cung Môn không thể một ngày không có chủ. Một khi Chấp Nhận tử vong phải lập tức kế vị ngay. Thứ hai, nếu Chấp Nhận và người kế thừa đồng thời tử vong,

    Thì phải lập tức khởi động kế thừa vắng mặt. Cung Thượng Giác không ở sơn cốc Cựu Trần, theo quy định của tổ tông, người phù hợp với các quy định kế thừa Chấp Nhận chỉ có Cung Tử Vũ. Nhưng mà Cung Tử Vũ… Đủ rồi! Có bất kỳ tranh cãi nào,

    Chờ Thượng Giác về rồi nói sau. Cha. Cha dạy con viết tên con được không? Được. Nào, giơ tay ra. Tiếp tục. Ca ca. Huynh và cha cũng sẽ rời xa đệ sao? Không đâu. Ca ca sẽ luôn ở bên đệ. Vũ công tử. Ra thể thống gì. Mau vào đi. Trở về

    Đóng cửa hối lỗi. Nếu như còn tiếp tục làm một kẻ vô dụng ăn không ngồi rồi thì con không cần ở nhà họ Cung nữa. Con cũng chẳng muốn ở nhà họ Cung lắm đâu. Con! Tử Vũ, con đi đâu? Đừng cản nó, cho nó đi.

    Cho nó đi càng xa càng tốt. Tốt nhất là đừng về nữa. Chấp Nhận của Cung Môn bị giết, tin tức chính xác không? Đã xác thực, chính xác tuyệt đối. Là người của chúng ta? Còn chưa rõ. Nhưng mà với năng lực của thích khách chúng ta phái đi,

    Có lẽ không có cơ hội thành công trong thời gian ngắn như vậy. Hơn nữa, nhiệm vụ mà chúng ta giao cho họ cũng không phải là ám sát Chấp Nhận. Cũng có thể là sau khi bại lộ thân phận bất đắc dĩ phải ám sát. Nhận được tin,

    Trịnh nhị tiểu thư bại lộ thân phận, Cung Thượng Giác đã đến nhà họ Trịnh ở Hồn Nguyên tra xét ngọn nguồn. Thu dọn sạch sẽ rồi chứ? Xin cứ yên tâm, đã sắp xếp ổn thỏa. Hoàn toàn xóa bỏ rồi. Vậy thì tốt. Yêu ma còn lại

    Có lẽ đã thành công trà trộn vào Cung Môn rồi. Chúng ta cứ tĩnh tâm chờ đợi biểu hiện của họ đi. Cung nhị tiên sinh, người trong nhà đã đi hết rồi. Tất cả của cải cũng đã biến mất. Ngài canh ở đây một đêm hay là sáng sớm đã tới vậy?

    Giờ ngài đã là Chấp Nhận rồi, tiếp theo còn có rất nhiều việc phải xử lý, đừng để ảnh hưởng đến sức khỏe. Trước giờ ta chưa từng muốn làm Chấp Nhận. Nhưng mà… Giờ ta đã là Chấp Nhận rồi có nghĩa là chuyện gì ta cũng có thể làm.

    Không ai quản lý được ta. Ngài muốn làm gì? Ai phát hiện ra thi thể của cha và ca ca đầu tiên? Là Vụ Cơ phu nhân. Đi, đi tìm di nương. Đây là thứ cha con muốn ta giao lại cho con.

    Tháng trước ông ấy có được một tấm da cáo đỏ thượng hạng, làm một chiếc áo khoác ngoài cho thiếu chủ. Phần còn lại làm riêng cái này cho con. Ông ấy nói xưa nay con thích những món đồ tinh xảo này, nhưng ông ấy lại ngại đưa cho con

    Nên nhờ ta đưa lại. Cha con vẫn luôn mạnh miệng mà mềm lòng, thực ra chuyện bắt nữ thích khách lần trước, ông ấy hối hận vì đã nói nặng lời, lại ngại xin lỗi con. Con đừng trách ông ấy. Di nương. Người có thể nói cho con biết

    Rốt cuộc tối hôm đó đã xảy ra chuyện gì không? Tối hôm đó, ta ở cùng Chấp Nhận trong phòng ông ấy, giúp ông ấy hâm trà. Sau đó thiếu chủ dẫn một nữ tử bị trói đến gặp Chấp Nhận. Tất nhiên ta bèn đứng dậy tránh đi. Ta đến phòng bếp,

    Chuẩn bị đồ ăn khuya cho họ. Chờ làm xong bữa khuya, lúc ta về lại khu nhà thì nghe thấy tiếng đánh nhau kịch liệt. Qua cửa sổ, ta nhìn thấy trong phòng có ba bóng người đánh nhau, sau vài tiếng va chạm mạnh, trong phòng trở nên tối om. Sau đó

    Không còn tiếng động nào nữa. Di nương, sao người không gọi thủ vệ? Ta gọi rồi, nhưng khi đó trong viện không có bất kỳ thị vệ nào trực. Chuyện này rất kỳ lạ. Đáng ra thị vệ Lục Ngọc phải bảo vệ chủ thượng không rời một bước chứ.

    Ta nhìn thấy nến tắt, trong phòng tối om, bèn lập tức chạy tới đẩy cửa thư phòng ra, thì nhìn thấy thi thể của Chấp Nhận, Hoán Vũ và nữ tử kia. Ta từng gặp nữ thích khách đó. Với võ công của cô ta

    Mà nói cha và ca ca đều chết trong tay cô ta thì ta không tin. Nhưng nữ thích khách đó đã dùng độc. Có lẽ là nhân lúc cha và ca ca con không phòng bị, đánh lén thành công. Di nương nghỉ ngơi trước đi. Đi thôi, điều tra hai tên thị vệ.

    Tối hôm đó, đầu tiên Chấp Nhận gặp Giác công tử, sau đó Vũ thiếu chủ đột nhiên tới, nói là xin gặp Chấp Nhận gấp. Sau khi ba người ở trong phòng được một lúc, Giác công tử đã lập tức rời Cung Môn.

    Giác công tử rời sơn cốc Cựu Trần ngay trong đêm. Sắp sửa đại hôn rồi, tại sao còn ra ngoài vậy? Ai ra ngoài cơ? Cung nhị tiên sinh. Còn Vũ thiếu chủ thì tới địa lao thẩm vấn nữ thích khách, đưa tới gặp Chấp Nhận,

    Đồng thời ra lệnh cho ta và thị vệ Lục Ngọc rời đi trước. Vũ thiếu chủ dặn là có chuyện quan trọng cần bàn với Chấp Nhận, lệnh cho ta và Kim Dự rời đi trước. Cũng không biết liệu họ có nói dối không. Có một người chắc chắn không nói dối.

    Người chết tuyệt đối không nói dối. Chấp Nhận cẩn thận. Có thể trên trâm có độc. cha và ca ca của Chấp Nhận dùng Bách Thảo Tụy mà xảy ra chuyện, vậy Bách Thảo Tụy ngài dùng cũng chưa chắc đã an toàn. Chi tiết hoa ngọc trên cây trâm này rỗng bên trong,

    Chất độc được giấu trong hoa ngọc. Đầu ngón tay phải của phụ thân có màu tím đen, rõ ràng là do tiếp xúc với chất độc. Nhưng cha và ca ca ta tiếp xúc với chất độc như thế nào? Có khi nào là trong rãnh cây trâm giấu thứ gì đó,

    Bị Chấp Nhận và thiếu chủ lấy ra rồi không? Có thể là trong quá trình họ lấy ra, cha và ca ca của Chấp Nhận đã nhiễm kịch độc. Rãnh sao? Có phát hiện gì không? Lúc phát hiện thì đã trống không rồi. Có thể

    Là bị Giác công tử vừa ra ngoài mang đi. Trên thi thể của nữ thích khách có vết thương do thuốc độc ăn mòn, nhưng không gây tử vong. Vết thương đâm xuyên trên ngực mới là vết thương chí mạng. Vậy cô ta trà trộn vào nhóm tân nương chờ tuyển thế nào?

    Cô ta là con gái của Trịnh gia ở Hồn Nguyên, Trịnh Nam Y. Nhưng thân phận Trịnh nhị tiểu thư này là thật hay giả hiện giờ vẫn chưa biết được. Tối qua lúc xảy ra chuyện đã kiểm tra tiểu viện nữ khách chưa?

    Ngay lúc đó đã cử thị vệ đi kiểm tra rồi, tất cả nữ khách đều ở trong viện, không ai ra ngoài. Nhưng mà có hai tân nương trúng độc. Hai người nào? Chính là hai vị tân nương lấy được lệnh bài vàng đó, Khương Ly Ly và Vân Vi Sam. Đi.

    Đến thăm ta sớm thế. Cô nghĩ xa rồi. Tìm ta có việc gì? Chúng ta đã mang thân phận giống nhau, vậy ta nghĩ vẫn nên nói rõ một số chuyện thì tốt hơn. Này, khác đó. Hôm qua ta đã nói với cô rồi, ta là Ma, cao hơn cô một bậc đó.

    Ở Vô Phong, cao hơn nửa bậc cũng đủ đè chết người, chắc cô cũng nghe câu này rồi nhỉ? Nghe rồi. Ta chỉ không ngờ là họ còn cử Vô Phong cấp Ma cùng đột nhập Cung Môn. Chuyện gì cũng có cái giá của nó, đã có giá thì phải có hy sinh.

    Nếu như không vì Trịnh tiểu thư bại lộ thì người hy sinh sẽ là cô. Cô ấy cũng là Ma? Cô ta ngu ngốc thế, sao có thể là Ma được. Nghĩa là từ giờ chỉ có hai chúng ta cùng chấp hành nhiệm vụ phải không? Còn người nào khác không?

    Quạ sẻ tụ họp thành đàn, đại bàng đơn độc giữa bầu trời cao, giữa chúng ta không tồn tại chúng ta, cũng không có chuyện cùng nhau. Rõ rồi. Khoan đã. Đêm qua cô bí mật ra ngoài, có thám thính được tin tức gì không? Đêm qua ta cứu cô,

    Ít nhất cô cũng nên cho ta biết rốt cuộc là ai chết chứ? Sao cô biết là có người chết? Bao nhiêu đèn trời trắng bay lên trời, người hầu mang nến và dụng cụ làm pháp sự ra ngoài. Ta đâu có mù, sao có thể không nhìn ra được.

    Chấp Nhận và thiếu chủ, cả hai đều chết rồi. Cô giết họ sao? Đại phu, cô nương này trúng độc gì vậy? Có hơi phức tạp. Có vẻ như trúng vài loại độc cùng lúc. Đại phu, vết mẩn đỏ trên mặt vị cô nương này cũng là vì trúng độc sao? Đúng,

    Hơn nữa còn là độc mạnh, phát tác rất nhanh. Nhưng Khương cô nương lại nói năng lảm nhảm lúc hôn mê, lại giống như trúng phải hàn độc gây tổn thương tâm trí. Có nguy hiểm đến tính mạng cô ấy không? Hiện giờ chưa biết được. Vết loét đỏ trên mặt thì dễ,

    Uống vài thang thuốc thải độc vào là có thể làm dịu. Nhưng còn hàn độc tổn thương tâm trí khiến Khương cô nương nói năng lảm nhảm kia thì trước mắt chưa có đầu mối, không biết được cách giải. Có lẽ cần hỏi thử Chủy công tử. Đại phu, thuốc sắc xong rồi.

    Mang qua đó đi. Vâng. Đại phu, thuốc này là… À, là mang cho Vân Vi Sam tiểu thư cũng nhận được kim bài. Trên mặt cô ấy cũng xuất hiện vết loét đỏ kiểu này. Đương nhiên không phải ta giết rồi. Ám sát Chấp Nhận không phải nhiệm vụ của ta.

    Thế nhiệm vụ của cô là gì? Giữa chúng ta chắc không thể trao đổi mấy chuyện này đâu nhỉ? Nói thì nói vậy, nhưng ta cũng chỉ có ý tốt. Nếu ngày nào đó, cô lại hành động lỗ mãng như hôm qua, đến cuối cùng

    Vẫn phải là ta giúp cô dọn dẹp hậu quả. Nếu ta có thể biết trước nhiệm vụ của cô, có khi ta còn có thể giúp cô yểm hộ. Dù sao nếu cô mà bại lộ thì Trịnh nhị tiểu thư chết uổng rồi còn đâu. Tỷ tỷ, ta cũng chỉ có ý tốt,

    Cô đừng nghĩ ngợi nhiều. Nên gọi là tỷ tỷ, nhỉ? Không phải cô thương tiếc Trịnh tiểu thư mà cô sợ ta bại lộ rồi, bản thân cũng không trốn được nữa. Cung Môn sẽ ý thức được đã có kẻ thứ hai thì cũng có thể có kẻ thứ ba, đúng chứ?

    Đó cô xem, giữa ta và cô vẫn tồn tại “chúng ta” mà. Vậy nên tốt nhất vẫn là cùng nhau hợp tác. Ta đã nói rồi, nhiệm vụ của chúng ta khác nhau. Cô đã tẩm độc vào trà Khương cô nương uống, cô muốn thế chỗ cô ấy,

    Có lẽ nhiệm vụ của chúng ta giống nhau. Vết loét đỏ trên mặt Khương cô nương phải là sơn móng tay trên móng tay cô mới phải chứ. Cô nhìn thấy cả rồi? Còn phải nhìn sao? Đây là bài huấn luyện cơ bản của Vô Phong còn gì.

    Đáng ra ta có thể khiến Khương cô nương trở thành kẻ điên trong mắt người khác mà không lưu lại dấu vết gì, nhưng cô lại bất ngờ xuất hiện. Nếu ta đoán đúng thì chẳng bao lâu nữa ta lại phải thay cô dọn dẹp hậu quả. Đại phu,

    Độc mà hai vị cô nương này trúng và độc mà Chấp Nhận trúng có liên quan gì đến nhau không? Không liên quan. Đa tạ đại phu. Độc mà Khương cô nương trúng không liên quan đến cái chết của Chấp Nhận, thiếu chủ,

    Vậy chúng ta có đến tiểu viện nữ khách nữa không? Hiện giờ ngài đã là Chấp Nhận, vẫn chưa chọn dâu, tùy tiện tới đó không hay cho lắm nhỉ? Cây ngay không sợ chết đứng, hơn nữa ta ngay thẳng đàng hoàng có gì mà phải sợ? Lần nào ngài…

    Trà ta đưa cho Khương cô nương không có độc. Thế thì là hương xông. Hương xông cũng không có độc. Nhưng uống trà xong lại hít hương vào thì sẽ khác. Ban đầu sẽ chỉ thần chí mơ hồ, chỉ vài ngày sau sẽ bắt đầu lẩm bẩm một mình, như mắc chứng điên.

    Là một thích khách của Vô Phong, nét mặt của cô dường như không hợp hoàn cảnh lắm thì phải. Cô mềm lòng như vậy, sớm muộn cũng có ngày chết vì nó thôi. Ta không làm hại người vô tội. Tỷ tỷ, cô thú vị thật.

    Quay lại với hương xông và trà của ta, nếu xét riêng thì hoàn toàn vô hại. Dù có cho người điều tra cũng chẳng tra ra được gì. Ta vốn có ý tốt nhắc nhở cô trà này đã bị ta giở trò, đừng có uống,

    Nhưng cô lại tự cho là mình thông minh, biến khéo thành vụng. Giờ thì hay rồi, vết mẩn đỏ trên mặt Khương cô nương và sơn trên móng tay của cô đều là bằng chứng thép. Nếu ta là cô thì ta sẽ đi rửa sạch móng tay ngay.

    Chủy công tử cũng ở y quán sao? Có việc gì thế? Chấp Nhận đại nhân. Chủy công tử, theo quy tắc thì gặp Chấp Nhận đại nhân cần phải hành lễ. Ngươi là ai? Ngươi cũng xứng nói chuyện với ta sao? Kim Phồn.

    Chủy công tử không muốn hành lễ ắt phải có lý của y, tuy ta không hiểu nhưng cũng không gượng ép. Giao cho Trưởng Lão Viện xử lý là được. Chấp Nhận đại nhân. Chủy công tử không cần khách sáo. Chủy công tử chuyên tinh chế độc, giải độc,

    Còn phụ trách khám nghiệm di thể của cha và ca ca ta, có kết quả gì chưa? Độc mà Chấp Nhận và thiếu chủ trúng là Tống Tiên Trần, thuốc độc của chính Cung gia. Độc này phát tác rất nhanh, nếu không kịp thời giải độc thì chắc chắn sẽ chết.

    Ý Chủy công tử là vẫn có cách giải phải không? Có, nhưng rất khó. Ồ. Từ khi nghiên cứu chế tạo thành công loại thuốc độc này, hầu như chưa có trường hợp nào giải cứu thành công. Tống Tiên Trần là kịch độc dạng khuếch tán,

    Sẽ theo dòng máu lan ra toàn thân, thời gian dành cho người giải độc vô cùng khắc nghiệt. Khắc nghiệt đến mức nào? Tim đập 200 lần. Thế thuốc độc mạnh như vậy có khó để có được không? Xem ra Chấp Nhận đại nhân

    Vẫn chưa nắm rõ lắm về công việc của Cung Môn. Tống Tiên Trần được bán tại khắp các cứ điểm Cung Môn trong và ngoài sơn cốc Cựu Trần, chỉ cần chi nổi tiền. Ý Chủy công tử là độc Tống Tiên Trần khó giải nhưng dễ có. Vậy Chủy công tử, độc này

    Khó đề phòng không? Ta không hiểu ý ngài là gì. Vậy ta đổi cách nói khác. Người dùng Bách Thảo Tụy hằng ngày có trúng loại kịch độc này không? Không. Thế cha và ca ca ta dùng Bách Thảo Tụy đều đặn hằng ngày lại bị trúng độc,

    Vậy có phải ta có thể truy cứu những người điều chế ra Bách Thảo Tụy không? Bao năm qua, từ trưởng lão cho tới các phu nhân ở Cung Môn vẫn luôn dùng Bách Thảo Tụy và thuốc thang, chế độ ăn uống do Chủy Cung ta điều chế,

    Chưa từng mảy may sai sót. Khi nãy ngài hỏi tại sao ta cũng tới y quán, ta đến chính là để kiểm tra Bách Thảo Tụy trong y quán có vấn đề gì không. Thế kết quả kiểm tra là… Không có vấn đề. Thế thì lại vòng về rồi.

    Rốt cuộc cha và ca ca ta tại sao lại trúng độc? Tuy Bách Thảo Tụy do ta phụ trách điều chế, nhưng sau khi đưa tới các phủ của Cung Môn thì đều do hạ nhân các cung hầu hạ dùng. Chi bằng Chấp Nhận đại nhân

    Điều tra kỹ hạ nhân Vũ Cung các ngài xem, có thể sẽ có bất ngờ đấy. Người của Vũ Cung, ta ắt sẽ điều tra. Đúng là ngài nên điều tra. Vả lại Chấp Nhận đại nhân còn chưa ngồi nóng ghế mà đã vu khống Chủy Cung ta vô căn cứ,

    Cũng ghê gớm thật. Ta sẽ tìm được chứng cứ. Ngươi chờ đấy. Nay Chấp Nhận và thiếu chủ bị hại cùng lúc, vậy thì Cung Môn chắc chắn sẽ khởi động chế độ kế thừa vắng mặt. Kế thừa vắng mặt? Đừng bảo Hàn Nha của cô

    Không cho cô biết cả tin này nhé? Ta chỉ là cấp Yêu, cô không cần đề cao ta. Kiểu lấy lùi làm tiến này của cô làm ta thấy hơi mắc nghẹn đó. Kế thừa vắng mặt là gia pháp Cung Môn lập ra để ứng phó với tình huống nguy cơ cực đoan.

    Nói đơn giản thì là Cung Môn không thể một ngày không có chủ, hẻm núi không thể một ngày thiếu người lãnh đạo. Nếu Chấp Nhận và thiếu chủ bị hại cùng lúc thì người ở vị trí đầu tiên nắm quyền thừa kế trong hẻm núi Cung Môn

    Sẽ lập tức trở thành Chấp Nhận mới vô điều kiện. Vậy nên Chấp Nhận hiện giờ của Cung Môn có lẽ là Cung nhị tiên sinh, Cung Thượng Giác. Chấp Nhận hiện giờ là đệ đệ của thiếu chủ Cung Hoán Vũ, Cung Tử Vũ.

    Đêm qua Cung Thượng Giác đã rời sơn cốc ngay trong đêm, không hề có trong Cung Môn. Nên theo thứ tự, Cung Tử Vũ sẽ kế thừa vị trí Chấp Nhận. Quả nhiên, không hổ là kế thừa vắng mặt, Cung Môn toàn là một lũ cứng đầu, bảo thủ nực cười. Vậy nếu

    Cung Tử Vũ trở thành Chấp Nhận mới thì hắn chắc chắn sẽ chọn lại hôn sự. Xem ra hắn là mục tiêu mới của cô rồi? Mất đi Cung Hoán Vũ, không thể mất nốt Cung Tử Vũ được. Mong tỷ tỷ may mắn. Cô thì sao? Không cần may mắn sao?

    Khương cô nương không thể bình phục ngay. Cô không cần giành lấy một tấm lệnh bài vàng cho chính mình sao? Ta cần thứ đó để làm gì? Có kim bài rồi thì dù Cung Tử Vũ chọn cô hay chọn ta, nhiệm vụ của chúng ta cũng dễ hoàn thành hơn.

    Ta cũng đâu cần Cung Tử Vũ chọn ta. Vả lại, cô tưởng ta không có kim bài là vì ta không lấy được sao? Tối nay toàn bộ nữ khách tắm rửa sạch sẽ, ngày mai dậy sớm, không trang điểm, không được xông hương,

    Giữ nguyên tấm thân mộc mạc, mùi hương tinh khiết chờ đợi thông báo. Đại phu. Mùi lẫn chút cay, thể chất thiên hàn, khí thấp ứ đọng. Cô cố ý không lấy lệnh bài vàng? Chứ không thì gì? Mục tiêu của cô không phải Chấp Nhận? Mục tiêu của ta

    Khó đối phó hơn Chấp Nhận nhiều. Trịnh gia ở Hồn Nguyên đã vườn không nhà trống, có lẽ đã nhận được tin tức từ trước và rời đi. Ngoài ra, việc mà thiếu chủ sai ta điều tra tạm thời không có dấu hiệu rò rỉ. Gửi về Cung Môn nhanh nhất có thể.

    Vâng. Nhanh. Cung Môn gửi thông báo quan trọng. Giác công tử. Đọc. Đọc. Vâng. Lệnh trời không thể từ chối, quần thần không thể thiếu chủ. Trân trọng bổ nhiệm Cung… Cung Tử Vũ tiếp quản chức Chấp Nhận. Chuyện lập thiếu chủ năm xưa, mãi đến hôm nay trong lòng thuộc hạ

    Vẫn thấy bất bình. Trong lòng thuộc hạ, Giác công tử mới là ứng viên số một cho chức Chấp Nhận của Cung Môn. Ngươi không quan tâm Cung Môn đã xảy ra biến cố gì, không quan tâm lão Chấp Nhận qua đời vì lý do gì, ngươi lại chỉ quan tâm

    Ai làm Chấp Nhận mới. Từ giờ trở đi, ngươi còn dám phát ngôn ngông cuồng như vậy… Dạ. Ngựa của ta đã bôn ba nhiều ngày, mệt mỏi rã rời, đi tìm cho ta một con ngựa nhanh nhất. Vâng. Cô rất giỏi dò đoán lòng người, còn lợi hại hơn ta tưởng tượng.

    Tỷ tỷ khách sáo rồi, dẫu sao ta cũng là Ma mà. Cơ mà cô cũng thông minh hơn ta tưởng tượng rất nhiều. Ta vốn tưởng cô mới vào Cung Môn, lạ nước lạ cái, vậy mà ngay đêm đầu đã liều lĩnh đi đêm thám thính, cực kỳ bất ổn.

    Bây giờ nghĩ lại thực ra cô đã tính toán từ đầu rồi nhỉ? Dọc đường Cung Tử Vũ đưa chúng ta rời khỏi địa lao lúc trước, thực ra cô đã nắm được tuyến đường tuần tra ban đêm của Cung Môn. Đêm trước đại hôn, toàn bộ nữ khách đều sẽ ngủ sớm,

    Sẽ không ai quấy rầy tân nương, là thời cơ tốt nhất để đi đêm thám thính. Nếu không vì tối đó Chấp Nhận gặp nạn thì hành tung của cô sẽ không thể nào bại lộ. À phải rồi, lúc trước cô cố tình trốn khỏi đội ngũ tân nương

    Cũng là để thu hút sự chú ý của Cung Tử Vũ nhỉ? Dù sao trong lần đầu Cung Tử Vũ vào địa lao, trong mắt hắn chỉ có ta. Cô giả vờ chạy trốn để hắn đuổi theo cô, sau đó lại cố tình lấy chiếc mặt nạ quý của hắn không chịu trả

    Để hắn đến tìm cô lần nữa. Tỷ tỷ tài ghê. Ta không hề giỏi toan tính như cô tưởng tượng. Thượng Quan cô nương không cần đề cao ta quá đâu. Chẳng qua ta không muốn trắng tay đi gặp Hàn Nha trước khi hết kỳ hạn nửa tháng thôi. Không ai muốn cả.

    Là ai cũng không dám. Uống thứ này vào là cô thành cấp Yêu thực sự rồi. Đừng nhai. Nuốt thẳng. Trong này là thứ gì? Trứng nhặng. Là trứng của nhặng mu bàn chân, hay còn gọi là nhặng nửa tháng. Thuốc độc bào chế từ nó tên là Tử Thệ,

    Nghĩa là thề chết trung thành với Vô Phong. Đây là thuốc độc dành riêng cho Yêu Ma Quỷ Quái, uống nó vào nhặng mu bàn chân sẽ ký sinh trong cơ thể cô. Bình thường thì sẽ không ảnh hưởng gì, có điều cứ cách 15 ngày buộc phải uống thuốc giải một lần.

    Lần này vào Cung Môn không biết bao lâu mới có thể về, có phải huynh nên đưa ta nhiều thuốc giải Tử Thệ một chút không? Cứ cách nửa tháng sẽ có người của Vô Phong đến trấn của sơn cốc Cựu Trần tiếp ứng cho các cô. Có thu hoạch

    Thì sẽ có thuốc giải. Huynh không cần nói tiếp phần sau nữa, ta chắc chắn lấy được thuốc giải, huynh yên tâm. Vả lại từ Yêu đến Ma, ta chịu khổ còn ít hay sao? Ta chẳng coi mấy thứ ruồi muỗi côn trùng này ra gì đâu.

    Dù là sự giày vò đau đớn đến đâu, ta cũng vượt qua được. Cô không chịu nổi đâu. Tin ta đi, cô không chịu nổi. Vậy nên nhất định phải thu được tình báo quan trọng trước khi đến kỳ hạn của nhặng nửa tháng. Hoặc là

    Làm ra chuyện khiến Vô Phong hài lòng. Vân Vi Sam, cô định đi đâu? Đưa tình báo và tin tức có được hiện giờ ra bên ngoài. Cô định truyền ra bằng cách nào? Ta sẽ thử thả mấy ngọn hoa đăng. Đợi đã. Hoa đăng?

    Ai lại thả hoa đăng giữa ban ngày vậy? Kim Phồn, ngươi vớt hoa đăng lên xong, đến thượng du tìm người. Nếu không tìm được thì xuống hạ du tìm ta. Hạ du? Tại sao phải xuống hạ du để đuổi theo vậy? Cô nương. Cô nương. Vân Vi Sam cô nương.

    Vân Vi Sam cô nương. Vân Vi Sam, quả nhiên là cô. Không ở yên trong phòng lại đi về phía cổng của Cung Môn, có việc gì? Ta muốn ra ngoài. Lần đầu đưa các cô ra khỏi đại lao, cô đã tự mình rời khỏi, muốn xông ra ngoài.

    Lúc đó ta còn tưởng chỉ vì cô sợ hãi muốn trốn đi, nhưng bây giờ đã tìm được thích khách, sóng yên biển lặng, cô lại vẫn muốn ra ngoài, rốt cuộc là tại sao? Ta vốn không muốn gả vào Cung Môn, là mẫu thân ép ta. Không thể thả.

    Chấp Nhận đại nhân, trong hoa đăng có chữ. Vân Vi Sam, viết nhiều chữ trong hoa đăng như vậy, là muốn để hoa đăng theo dòng chảy xuống, truyền những tin tức này ra ngoài Cung Môn sao? Ta sẽ thử thả mấy ngọn hoa đăng.

    Cô nghĩ người Cung Môn là đồ ngốc sao? Truyền ra rồi thì ai tiếp ứng? Nếu hoa đăng bị vớt lên thì thông tin trong đó chắc chắn sẽ lộ bằng sạch. Đúng, chính là để bại lộ bằng sạch. Chẳng phải cô chưa uống trà của ta sao?

    Sao đầu óc cũng trở nên ngây dại như Khương cô nương thế? Ý ta là chủ động bại lộ. Cô từng được huấn luyện rồi mà. Ta hiểu rồi. Trước khi gặp nguy cơ bại lộ thân phận, chủ động để lộ một vài thông tin không chí mạng

    Để che giấu kế hoạch và thân phận thực sự. Không sai, tuy người của Cung gia đều rất thông minh, nhưng đây là điểm mù quán tính tâm lý của tất cả mọi người. Như cách Trịnh tiểu thư chủ động để lộ thân phận, một khi Cung Môn hình thành tiềm thức

    Rằng đã tìm được thích khách thì thích khách thực sự, cô và ta đều sẽ an toàn. Có thể Trịnh tiểu thư không hề chủ động muốn bại lộ. Đối với Vô Phong mà nói, cái chết của cô ấy vừa vặn là kết quả họ mong muốn.

    Bất cứ ai trong chúng ta chết đều chỉ là chủ động bại lộ mà họ muốn thôi. Biết đâu Trịnh Nam Y lại vĩ đại như thế thật, sẵn sàng hy sinh chính mình thì sao? Núi rất hiểm trở, nước chảy rất xiết, thả xong thì về ngay đi. Không,

    Ta phải xuống hạ du. Ta hiểu rồi. Từ đầu đến cuối, mục tiêu của cô luôn là Chấp Nhận, không phải Cung Hoán Vũ. Mà giờ đây, Chấp Nhận của Cung Môn đã đổi thành Cung Tử Vũ. Thường ngày Cung Tử Vũ nhìn có vẻ vô công rồi nghề,

    Nhưng sau một thời gian ngắn tiếp xúc với hắn, ta nhận thấy hắn thông minh hơn hẳn những gì người khác thấy. Hắn chắc chắn sẽ lần theo manh mối Khương cô nương trúng độc điều tra đến tiểu viện nữ khách,

    Cũng nhất định sẽ tập trung điều tra người cùng trúng độc là ta. Men theo sông lên là con đường duy nhất đến được nơi này. Ta phải khiến hắn cảm thấy hắn và ta tình cờ gặp nhau. Cô muốn làm hắn cảm thấy mình và cô là định mệnh phải không?

    Cô thông minh như thế mà sao mới chỉ ở cấp Yêu vậy? Có điều toàn bộ thông tin ta thu được đều là tính tình và sở thích của Cung Hoán Vũ, ca ca hắn. Chỗ này là thông tin về Cung Hoán Vũ chúng ta thu thập được. Có nhiêu thôi à?

    Có nhiêu thôi. Cố hết sức rồi. Còn một vài thông tin không mấy quan trọng khác không viết trong này, chẳng hạn Cung Hoán Vũ có một đệ đệ tên Cung Tử Vũ. Cung Tử Vũ? Có tư liệu về hắn không? Hắn là người thế nào? Hắn không quan trọng.

    Cô dồn hết tâm sức vào Cung Hoán Vũ đi. Giờ Cung Hoán Vũ là thiếu chủ của Cung Môn, cũng là Chấp Nhận trong tương lai, trên người hắn mới có thứ mà cô cần. Về Cung Tử Vũ, gần như ta không nắm được gì. Cung Tử Vũ mất mẹ từ nhỏ,

    Nên tính tình quái đản, dốt nát kém cỏi. Sau khi trưởng thành tối ngày uống rượu vui chơi, khó nên việc lớn. Tình cảm giữa Cung Tử Vũ và cha hắn không hề tốt. Dường như hắn vẫn luôn không được cha mình công nhận.

    Cha hắn dành hầu hết tình thương và sự mong đợi cho Cung Hoán Vũ có võ công và trí tuệ xuất chúng hơn. Cha ơi, con lạnh quá! Yếu ớt thế này, không xứng làm con trai của Cung Hồng Vũ ta. Con nhìn ca ca con đi, nó luyện công như thế nào?

    Vậy nên Cung Tử Vũ lại càng buông xuôi sa ngã. Thế nhưng Cung Hoán Vũ lại khá thương yêu người đệ đệ này. Ta biết nên viết gì trong hoa đăng rồi. Hoa đăng là cô thả phải không? Đúng. Vân cô nương thông minh thật đấy, biết nếu hoa đăng bị phát hiện

    Thì chắc chắn sẽ chạy lên thượng du tìm người thả hoa đăng, thế nên cô bèn chạy xuống hạ du, chạy một vòng xa rồi mới về. Nhưng cô có biết suốt dọc đường có bao nhiêu trạm gác không? Cô có thể… Không phải, ta thực sự muốn ra ngoài. Vũ công tử,

    Ta xin ngài, thả ta đi. Hơn nữa trong Cung Môn cũng luôn có lời đồn rằng Cung Tử Vũ không phải con của Cung gia. Trước khi gả vào Cung gia, mẫu thân của hắn là Lan phu nhân đã có người trong lòng, ngày đêm mong nhớ,

    Luôn tìm mọi cách trốn khỏi Cung Môn, cuối cùng u uất qua đời. Phụ thân, con gái đã xuất giá, bọn họ đưa rất nhiều sính lễ, con nghĩ mẫu thân sẽ không cần vất vả làm mấy món nghề đó, chật vật nuôi gia đình nữa. Phụ thân,

    Con biết người vẫn luôn tiếc nuối vì không có được một người con trai có thể làm rạng rỡ tổ tông. Người luôn nói với con rằng nhất định phải gả vào một gia đình tốt, để người trong trấn đều thấy con gái của Vân gia có phước. Nhưng cha à,

    Con không được Chấp Nhận đại nhân lựa chọn, có lẽ phải làm cha thất vọng rồi. Cái này là cô viết cho phụ thân thật sao? Buông cô ấy ra đi. Bất kể nhiệm vụ của cô là gì, nếu cô muốn rời khỏi tiểu viện này

    Nhất định phải chú ý tuyến đường cảnh giới. Ta có thể vẽ ra cho cô. Cố gắng đừng đi con đường phía Đông. Vân Vi Sam, tốt nhất cô đừng lừa ta.