VIETSUB | Tây Xuất Ngọc Môn – Tập 2 | Nghê Ni & Bạch Vũ | WeTV
=Tây Xuất Ngọc Môn= =Tập 2= May mắn thật đấy. Đang lúc quan trọng đấy. Tên béo đó là cô làm đúng không? Tên béo gì cơ? Đồ hắn tự mang hắn tự uống. Đáng đời. Làm gì vậy? Anh thả hắn ta đi rồi à? Che cho cái áo choàng tắm rồi.
Che cho áo choàng tắm. Đúng là tấm lòng bồ tát. Với nhiệt độ lúc này mà cởi sạch mở cửa sổ suốt một đêm nhẹ thì tàn tật, nặng thì chết cóng. Chết người là án mạng. Nhiều người nhìn thấy hai người cùng đi lên như vậy,
Cảnh sát sẽ tìm cô đầu tiên. Xương Đông, tôi hiểu mà. Cảm ơn anh. Cảm ơn anh quan tâm tôi. Diệp Lưu Tây, trước khi đến Hải Long Đôi, tôi hi vọng cô tuân thủ quy tắc. Có nhận thức pháp luật, đừng ảnh hưởng đến tôi. Sau đó,
Giết người phóng hỏa gì tùy cô. Được. Tuân thủ quy tắc, phải có nhận thức pháp luật. Anh là ai chứ? Anh biết tôi là ai không? Anh quen biết tôi sao? Hôm nay là ngày gì vậy? Một rồi lại hai. Tìm cái gì đấy? Xe này tôi thạo lắm.
Hay là anh nói cho tôi, tôi cùng tìm giúp anh. Anh Đông! Anh Đông! Phì Đường? Anh Đông! Ngồi yên. Anh Đông, anh mau nói với cô ấy hai chúng ta cùng một hội đi. Là anh bảo em điều tra cô ấy đúng không anh Đông? Anh mau nói với cô ấy đi.
Đứng lên đã. Anh Đông, trả ân tình. Là anh bảo cậu ta lục xe tôi sao? Xin anh đấy! Anh Đông. Đúng vậy. Tôi vốn tưởng anh là một chính nhân quân tử, không ngờ anh cũng làm mấy chuyện mờ ám này. Anh lục được cái gì rồi? Xin lỗi.
Tôi bảo cậu ấy lục xe của cô là muốn xem cô rốt cuộc là ai. Nhưng tôi nghĩ kỹ rồi. Cô là ai, có thân phận gì đều không quan trọng. Chỉ cần có thể đưa tôi tìm thấy Khổng Ương là được. Được. Nể tình anh nhường tôi tắm. Thôi bỏ đi.
Cảm ơn. Hai người tắm rồi sao? Anh Đông! Nhưng Xương Đông, đừng có lần thứ hai. Dù sao tôi đây cũng chẳng có nhận thức pháp luật gì. Cậu lục xe người ta làm gì? Anh Đông, Diệp Lưu Tây lai lịch bất chính.
Cô ta đã đoạt hàng của bạn em ở Lịch Thành. Các anh em nói chuyện với nhau, ai có thể tìm hàng về thì tiền đi lại không dưới mười vạn. Nếu không phải anh đến chỗ Tề Lưu Hải điều tra việc giám sát của cửa hàng bọn họ
Thì em còn không biết chuyện này có liên quan đến Diệp Lưu Tây. Hai chúng ta đã vài năm không gặp. Em bươn chải cũng chẳng ra làm sao. Mở một cửa hàng phải bù lỗ lại còn mang nợ. Tiền thuê nhà còn không trả nổi. Anh nói xem…
Chỗ tiền này em phải kiếm anh Đông à. Xin anh đấy, xin anh đấy anh Đông. Anh đưa em theo đi. Được, tìm hàng cũng được, tìm cô ta tính nợ cũng được, không trì hoãn việc của tôi là được. Anh Đông yên tâm. Tuyệt đối không ảnh hưởng việc của anh.
Anh Đông! Lần này đi sa mạc là để tìm thành viên đội Sơn Trà sao? Phải. Diệp Lưu Tây cũng đi? Cô ấy nói có thể tìm được Sơn Trà. Anh Đông, có thể đưa em theo không? Cậu đi làm gì? Tuyến đường anh đi có rất nhiều địa điểm
Trùng với con đường tơ lụa. Trong cát chắc chắn có đồ tốt. Để đến bây giờ chắc chắn rất có giá. Biết đâu em đi có thể kiếm được một hai món. Phì Đường, chuyến này tôi đi là để tìm Khổng Ương. Cốp xe của tôi
Có mười tám túi thi thể xếp đầy. Tôi có rất nhiều việc phải làm. Anh Đông, anh yên tâm. Em hiểu mọi quy tắc. Hoặc bỏ tiền hoặc bỏ sức. Anh nói đi, anh bảo làm gì em làm nấy. Em không đi chực đâu. Anh Đông.
Ở đây anh vừa hay có hai cái giường, anh giữ em lại đi mà. Em đỡ phải thuê thêm phòng. Được. Vừa mới đến đây, phòng còn chưa thuê đã lục xe người ta rồi. Việc nào trước, việc nào sau rõ ràng phết nhỉ. Anh đừng đùa em mà.
Giờ em đi thu dọn đây. Sao vậy? Ở đâu? Tìm cô có việc. Đến đường Đức Thắng. Đúng rồi, nhanh chút. Qua đây nào! Muốn ăn gì đây? Bên trong, ngồi trong này. Được. Nào, anh đẹp trai vào đây. Vào đi, ngồi ngồi ngồi. Anh đẹp trai muốn ăn gì đây? Cô ấy làm gì tôi ăn đó.
Tôi biết rồi. Cô gái này không chỉ xinh đẹp mà còn nướng thịt ngon nữa. Chờ chút nữa cậu nếm thử là biết. Tìm tôi à? Người tối hôm qua tên Phì Đường. Lần này cậu ấy đi cùng hai chúng ta. Tôi cho cậu ấy thuê một chiếc xe.
Để vật dụng ổn thỏa hơn. Ăn đi, ăn không? Vậy tôi ăn nhé. Được thôi. Chúng ta vào từ Tinh Dương. Nếu mọi thứ thuận lợi dự tính bốn ngày ra. Trước khi vào sa mạc tôi sẽ liên hệ trước với đội cứu viện, báo cáo vị trí định vị hàng ngày.
Nếu mất liên lạc 48 tiếng bọn họ sẽ triển khai ứng cứu. Được đấy. Tốt lắm, tốt lắm. Diện tích của Hải Long Đôi lớn hơn nửa Phàn Lung, Đông Tây Nam Bắc đều gần giống nhau, người ở trong đó rất dễ mất phương hướng, cô dựa vào cái gì mà chắc chắn
Có thể tìm được vị trí của Khổng Ương? Anh nghi ngờ tôi à? Không phải nghi ngờ. Cô nói cho tôi phương hướng đại khái, tôi lên kế hoạch trước, đỡ phải lòng vòng. Hình dáng của Hải Long Đôi là hình tam giác, rất nhiều người đã đi qua, nhưng đa số
Đi theo tuyến đường của người đi trước, vào nhanh ra cũng nhanh. Con đường này năm nào cũng có rất nhiều đội xe đi qua, nếu Khổng Ương ở quanh đây thì sớm đã được phát hiện rồi. Vậy nên trước đây chắc chắn cô đã vào nội địa Hải Long Đôi.
Trên tuyến đường này có ba điểm, đây, tàn tích đài đốt lửa. Đây, có hai thùng xăng chứa đầy cát, trên vẽ ký hiệu chỉ đường bằng mực đỏ. Đây là mương trăm mét chất đầy xương lạc đà. Lần trước đại khái cô ở điểm nào? Đài đốt lửa?
Khu vực này lớp muối nhiều, đường xấu. Vậy nên bọn họ mới không tìm được Khổng Ương của anh. Có vấn đề gì sao? Được. Bốn rưỡi sáng ngày mai gặp nhau ở đầu cầu Tiền Tiến. Tại sao phải đến đầu cầu Tiền Tiến?
Tại sao không tập hợp ở khách sạn rồi cùng đi? Không vì sao cả. Vậy sao phải đi lúc bốn rưỡi? Sao phải gấp như vậy? Gấp như vậy đấy. Anh không giải thích gì sao? Ngày mai gặp rồi nói. ♪Chặng đường dằng dặc nhiều sóng gió♪ ♪Đêm tung hoành còn chưa muộn♪
♪Mọi người cùng nhảy múa♪ ♪Phú quý chiếu khắp thế gian♪ ♪Cuồng phong há miệng cười♪ ♪Căng buồm tiền tài tới♪ ♪Giấc mơ đang ẩn nấp♪ Một người đàn ông mà để phụ nữ đợi. Cái quái gì vậy? ♪Tà dương của vận mệnh♪ ♪Dùng sự thật làm rào cản tình yêu♪
♪Khi ký ức bị chôn vùi♪ ♪Ngủ sâu dưới lớp gió cát ấy♪ ♪Khi lựa chọn kiên định đi tiếp♪ ♪Khi thế giới kì lạ khác với hiện thực♪ ♪Hãy để hoa bỉ ngạn làm kết thúc lãng mạn♪ Làm người có phải nên đúng giờ? Vậy làm người có phải nên thành thật không?
Anh có ý gì? Tấm ảnh đó là cô chụp sao? Cô thực sự đã đi qua Hải Long Đôi sao? Hai chúng ta có phải có hiểu lầm gì không? Tấm bản đồ này tôi đã cố tình vẽ sai một chỗ. Ở Hải Long Đôi không có đài đốt lửa.
Địa hình Yardang vốn dĩ vô cùng kì lạ. Tôi nói giống đài đốt lửa có vấn đề gì sao? Hơn nữa, tôi chỉ nói phương hướng đại khái. Được. Chỉ lại cho tôi một lần. Đã bảo ở đây, không nhớ nhầm đâu. Khá thông minh đấy chứ.
Kiên trì với ý kiến của mình. Hải Long Đôi không có dấu chỉ đường trên thùng xăng, không có mương trăm mét chất đầy xương lạc đà, không có đường vào hướng Đông Nam ra hướng Tây Bắc này. Hình dáng Hải Long Đôi cũng không phải tam giác nhọn.
Cô vốn dĩ chưa từng đi qua Hải Long Đôi. Được rồi, chuyện này tôi sai rồi. Nhưng tôi cũng không cố ý muốn lừa anh. Anh nói đi, anh muốn giải quyết thế nào? Tôi đã biết Khổng Ương ở Hải Long Đôi. Mà cô, không biết phương hướng cụ thể,
Cũng có nghĩa là tôi không cần cô. Tôi có thể tự mình đi. Cùng lắm thì ở lại Huỳnh Thành. Cách một thời gian lại vào Hải Long Đôi một lần. Chia khu vực để tìm kiếm. Diện tích của Hải Long Đôi 3500 km², một hai năm là đủ rồi.
Vậy nên, cô nói tôi nghe tại sao tôi phải đưa cô theo? Tôi nhắc nhở cô một người nói dối một lần có thể cho cơ hội thứ hai. Nói dối lần thứ hai thì vĩnh viễn không đáng tin tưởng. Tôi không cố ý lừa anh,
Mà là tôi nói ra rồi anh cũng sẽ không tin. Đến tấm ảnh này tôi còn có thể tin thì còn gì mà tôi không thể tin nữa? Đây không phải điều quan trọng nhất. Quan trọng là, nếu tôi nói ra sẽ dọa chết anh. Bốn rưỡi chiều ở đầu cầu Tiền Tiến.
Không gặp không về. Tôi sẽ nói tất cả cho anh. Điều anh muốn biết đều sẽ được biết. Tôi đảm bảo. Tạm biệt. Đồng ý rồi. Anh Đông. Chiếc xe này thế nào? Nói cả chiều, chủ nhân chiếc xe này mua với giá sáu vạn, cho chúng ta thuê hai ngàn một tháng.
Hợp lý chứ? Được đấy. Tốt quá, chiếc xe này thật ngầu. Anh hẹn cô ấy mấy giờ vậy? Bốn rưỡi. Sớm đã quá giờ rồi. Cô ấy không đến sao? Đây là cái gì vậy? Phòng thân. Đừng làm em sợ, đây là xã hội pháp trị đấy. Phòng thân gì chứ?
Nhưng mà cũng phải. Cẩn thận vẫn hơn, đúng không? Em đi đây. Đi đi. Xe cứ giao cho em. Xin lỗi, đến muộn rồi. Không sao. Vậy đi thôi, đi mất tầm một tiếng rưỡi. Đi đâu? Sợ à? Không phải anh muốn biết tất cả về tôi sao?
Hơn nữa, một cô gái độc thân xinh đẹp như tôi buổi tối còn đến nơi hoang vu hẻo lánh, người nên sợ là tôi mới phải. Bùm. Xuống xe đi bộ. Anh xem, chạy cả chặng đường dìa để tôi đến đây xem dốc núi sao? Đương nhiên không phải. Đêm tối, hoang vu,
Cây khô, thòng lọng treo cổ. Anh cảm thấy còn thiếu cái gì? Ma bị treo cổ. Anh từng gặp ác mộng chưa? Từng gặp rồi. Anh nghe kỹ nhé. Trong mộng, tôi không biết nhà mình ở đâu, mình có người thân không. Tôi chỉ biết mình rất quen thuộc với sa mạc.
Giấc mộng này rất mơ hồ, nhưng có một cảnh vô cùng rõ ràng. Tôi trốn trong bồn nước ở góc tường. Dọa tôi giật mình tỉnh lại. Sau khi tỉnh tôi đã bị treo ở đây. Tôi không nhỡ tôi đến đây bằng cách nào, không nhớ mình là ai.
Đến cả gương mặt này tôi cũng không nhớ. Vẫn chưa chết à? Anh có thể nghĩ theo hướng tích cực chút không? Tôi mà chết rồi thì ai ở đây nói chuyện với anh, quỷ à? Đáng sợ chết đi được. Sau khi tôi tỉnh lại liền bắt đầu cố nhớ mọi chuyện.
Sau đó, có phải mất trí nhớ không? Trong đầu tôi đột nhiên xuất hiện một khoảng trống hình răng cưa. Mất trí nhớ hình răng cưa à? Còn có cả hình dạng. Tôi không tính là mất trí nhớ. Tôi còn nhớ rất nhiều thứ. Tôi nhớ mình từng nhiều lần
Đi tìm thương gia nhập hàng. Hơn nữa những thứ tôi mua rất đa dạng. Quàn áo giày dép này cả sách, đĩa, còn có cả poster minh tinh. Tôi chỉ nhớ những chuyện trước khi lái xe vào sa mạc, những chuyện sau đó đều không nhớ nữa.
Nếu nói ký ức như một trang giấy thì ký ức của tôi như từng bị xé vậy. Cũng có nghĩa là điều tôi muốn biết vừa hay cô cũng quên sạch đúng không? Anh nói vậy cứ như thể tôi cố tình chọn quên đi những thứ anh hứng thú vậy. Cũng phải.
Chính là ý đó. Xương Đông, anh nghe tôi nói xong đã. Sau khi tôi tỉnh lại tôi phải hiện một cái túi vải, chính là chiếc tôi đang đeo trên người. Hải Âu à? Máy năm tám chín mươi, khá phổ biến. Ảnh của Khổng Ương chính là được tìm thấy trong này.
Còn có một thứ kỳ lạ hơn chiếc cốc đầu linh dương mạ vàng này một cái có trong Bảo tàng Lịch sử. Tôi đến Lịch Thành đặc biệt tìm một cửa hàng đồ cổ để giám định, họ nói thứ này ít nhất là đời Đường hoặc trước đó.
Cô tỉnh lại ở đây là khi nào? Hơn một năm. Hơn một năm trước mà giờ cô mới điều tra. Xương Đông, con người trong lúc thiếu ăn thiếu mặc sẽ nghĩ đến chuyện tìm bí mật của vũ trụ sao? Tôi là một người thực tế. Bí mật cũng chẳng biết bay
Nhưng người thì sẽ chết đói. Hơn nữa tôi biết thì là qua một ngày, mà không biết thì cũng qua một ngày, vội vàng gì chứ? Khi trời gần sáng, tôi nhìn thấy một thị trấn tên là Thanh Nhưỡng Trấn. Tôi rửa hết ảnh ra, tìm được thông tin về Khổng Ương
Sơn Trà và anh. Những chuyện sau đó anh đều biết rồi. Trên người tôi không có xu nào, tôi phải nghĩ cách làm sao nuôi sống mình. Nên là đi bán dưa? Đúng vậy. Còn bán thịt nướng. Dưa không phải bốn mùa đều có, thời gian khác tôi cũng phải làm việc khác.
Vậy còn tấm mặt nạ da đó thì sao? Sao chuyện này anh cũng biết vậy? Mấy cô gái đó không hề ý thức bảo vệ an toàn, nửa đêm canh ba còn đi vào chỗ tối, dù tôi không đi theo thì người khác cũng theo. Tôi đảm bảo cho họ an toàn,
Tôi kiếm chút tiền đi lại thì đã sao. Sau khi kiếm được chút tiền, tôi liền muốn tìm lại ký ức. Từ lời của các thương gia tôi biết được có lúc tôi là người miền Nam, có lúc lại là người miền Bắc, có khi đã kết hôn, có khi lại sắp cưới.
Tôi phát hiện tôi khá thích bịa thân phận của mình. Anh có cảm thấy tôi giống như một câu đố không? Vô cùng thú vị. Cô cảm thấy tôi sẽ tin sao? Không tin thì đi đi. Tôi cản đường anh à? Tôi không cần cô cũng có thể tìm thấy Khổng Ương.
Xương Đông! Xương Đông! Ảnh của Khổng Ương xuất hiện ở chỗ tôi chắc chắc không chỉ là trùng hợp. Anh muốn vứt tôi lại mà đi tìm thi thể bọn họ, anh cảm thấy tôi tính kế gì anh sao? Cho dù tôi có ỹ đồ thật, thì anh có giá trị đó sao?
Cho đến bây giờ anh cũng không dám đối diện bản thân. Phải dựa vào da của người khác mới có thể đứng thẳng lưng. Đời này của anh cứ như vậy đi. Đi mà khắc rồi bóng của anh đi. Tôi chúc anh sớm đoạt giải con dao vàng. Tạm biệt.
Mua bán không thành còn tình nghĩa. Hợp tác không thành liền lật mặt không hay lắm đâu. Tôi đây không thích lợi dụng người khác. Nếu đã nhập bọn tiền đưa cho anh. Chỗ này, đều là cô tích cóp à? Lại còn không à?
Đều là tiền mồ hôi xương máu tôi tích cóp. Được. Tôi nhận. Sao giờ anh mới về vậy? Vừa nãy em mơ một giấc mơ cực xui xẻo. Trong mơ em thấy Diệp Lưu Tây đó giết anh rồi. Hai người đã nói chuyện gì mà nói lâu như vậy? Đã hẹn ngày mai cùng vào sa mạc. Mười giờ xuất phát. Tiền ở đâu ra đây?
Về sau còn cần dùng rất nhiều tiền. Đây là phần của cô ấy. Nếu cậu rảnh không có việc gì thì xếp lại tiền đi. Được, em tình nguyện ngồi đếm tiền. Sao toàn tiền lẻ vậy nhỉ? Chuyện gì cũng có cơ duyên. Ảnh của Khổng Ương xuất hiện ở chỗ tôi
Chắc chắc không chỉ là trùng hợp. Vậy lần này đưa Sơn Trà vào sa mạc bao giờ thì trở về? Lần này đi tuyến đường Tây Xuất Ngọc Môn, sẽ sớm có thể trở về. Đi cùng với anh được không? Được. Đồ ngốc này. Cảm ơn em.
Anh vốn tưởng em sẽ không đi cùng anh. Tại sao anh lại nghĩ vậy? Không phải em không thích sa mạc sao? Đúng. Em không thích sa mạc, nhưng em thích anh. Em biết, chắc chắn anh sẽ bảo vệ em, Được rồi. Tổng cộng ba ngàn bảy trăm
Bốn mươi hai đồng lẻ ba hào. Chui vào chăn thôi. Anh Đông, anh nói xem Diệp Lưu Tây rốt cuộc là người thế nào? Sắp cùng nhau vào sa mạc rồi mà không biết rõ về cô ấy, trong lòng em cứ thấy không yên. Chắc cô ấy không phải
Tội phạm giết người liên hoàn chứ? Vẫn câu nói cũ, cậu không đụng vào cô ấy, cô ấy sẽ không động thủ trước. Anh xem hay là em mời cô ấy bữa cơm. Coi như xin lỗi. Dù sao lần trước cũng không vui vẻ gì. Cách xa cô ấy chút.
Người này lúc nói tiếng người, lúc nói tiếng quỷ, không thân được. Vậy thì có hơi giống em. Lúc em lừa mọi người mua hàng giả em cũng toàn nói phét cả. Đi ngủ đây. Phì Đường, nếu có một ngày, cậu gặp ác mộng, khi tỉnh lại
Phát hiện cổ được thòng một sợi dây thừng, bị treo trên một cái cây ở nơi hoang vu hẻo lánh, xung quanh chẳng có ai, mà cậu còn mất trí nhớ, cậu sẽ làm như thế nào? Vậy chắc chắn em bị dọa tè ra quần.
Vậy nên, với cái lá gán bé nhỏ này của cậu đừng nhớ thương cái cốc đầu linh dương của người ta nữa. Anh nói gì vậy chứ. Em ngủ đây. Anh có cảm thấy tôi giống như một câu đố không? Vô cùng thú vị. ♪Giấc mơ đang ẩn nấp♪
♪Lặng lẽ buông xuống bức màn bí ẩn♪ ♪Tà dương của vận mệnh♪ ♪Dùng sự thật làm rào cản tình yêu♪ ♪Khi ký ức bị chôn vùi dưới gió cát♪ ♪Khi lựa chọn kiên định bước tiếp♪ ♪Khi thế giới kỳ lạ khác với hiện thực♪
♪Hãy để hoa bỉ ngạn làm kết thúc lãng mạn♪ ♪Thật giả đúng sai lẫn lộn♪ ♪Chúng sinh vì yêu và trăm ngàn trắc trở♪ ♪Dấn thân vào nguy hiểm dù phía trước mịt mù♪ ♪Chỉ để lòng không hối tiếc♪ ♪Thật giả đúng sai lẫn lộn♪
♪Chúng sinh vì yêu và trăm ngàn trắc trở♪ ♪Dấn thân vào nguy hiểm dù phía trước mịt mù♪ ♪Chỉ để lòng không hối tiếc♪