[Member Premiere] Thiên Hành Kiện – Tập 29 | Tần Tuấn Kiệt, Lưu Vũ Ninh, Hoàng Mộng Oánh | WeTV
Chậm trễ cả buổi, chúng ta phải mau lên đường thôi. Gia Lạc, chàng đúng là người tốt. Ta mang chức trách, không thể không lo. Chỉ là không ngờ lo cũng uổng công. Ý ta là… chàng là người tốt. Sao lại nói thế? Ta vừa thấy nàng nói chuyện với cô bé kia, nói chuyện gì thế? Ta muốn cô bé nhớ lấy tên của mình, Thẩm Linh Lung. Tên họ rất quan trọng. Đúng vậy, dĩ nhiên tên quan trọng rồi. Gia Lạc, nếu ta có thể gặp được chàng sớm hơn thì tốt. Giờ chúng ta gặp được nhau rồi còn gì. Sớm hơn nữa… sớm hơn thì nàng vẫn còn ở Nhật, chúng ta cũng không gặp được nhau. Ý ta là nếu hồi bé ta có thể gặp được chàng thì tốt. Hồi bé, ta vẫn còn ở Đại Cô, ngày nào cũng vùi đầu học hành với cha và ông, lúc ấy cũng không gặp được đâu. Ta chỉ nói đại vậy thôi. Mười người, còn có thằng nhóc lớn hơn ngươi mà ngươi có thể đánh bại hết bọn chúng để cướp con gà nướng này. Ngươi tên gì? Ngươi không có tên à? Rất tốt, người không có tên là người tuyệt vời. Ban nãy lúc ngươi cướp con gà nướng này, có kẻ túm tóc ngươi, có kẻ cắn ngươi nhưng ta không hề thấy ngươi khóc, điều này chứng tỏ ngươi đủ tàn nhẫn, ta rất thích. Nước mắt chỉ khiến người ta trở nên yếu mềm, chỉ có kẻ tàn nhẫn mới có thể mạnh hơn. Trước khi tới góc phố kia, nếu ngươi có thể đuổi kịp ta thì ta sẽ đưa ngươi đi. Sau này ngươi sẽ có phòng ở thoải mái, có giường nệm mềm mại, ngươi muốn ăn bao nhiêu gà nướng thì sẽ có bấy nhiêu. Ta sẽ còn bồi dưỡng ngươi trở thành người rất mạnh nữa. Trên thế gian này, chỉ khi ngươi mạnh hơn thì mới không ai bắt nạt được ngươi. Nếu ngươi không mạnh thì sẽ mãi mãi bị người ta giẫm đạp dưới chân. =Thiên Hành Kiện= =Tập 29= (Phủ Tuyền Châu, Phúc Kiến) Chào. (Hiệp hai lục quân Phúc Kiến) Sao nàng lại tới đây? Chỗ ở mà chàng sắp xếp cho ta xa chỗ này quá, xe đi một lúc lâu mới tới. Doanh trại dĩ nhiên không bằng trong thành phố, nếu không thì biết bố trí bao nhiêu binh sĩ này thế nào. Ta hiểu, ta chỉ cảm thấy dù ở trong doanh trại với chàng cũng không sao. Vậy sao được. Các ngươi lui xuống đi. Rõ! Nào. Nàng có thể cùng ta tới nơi khắc nghiệt này đã là hạ mình lắm rồi. Sao ta có thể để nàng ở trong doanh trại được. Nàng cứ ở trong thành phố là được, chờ ta xong việc rồi sẽ về thôi. Ta mua một ít đặc sản ở đây, cũng không biết ăn có quen không nữa. Được, nếm thử xem. Nào. Xem ra phải làm quen với khẩu vị ở đây rồi. Dạo này chàng và cha ta suốt ngày cứ tỏ ra bí ẩn, cha lại tốn công điều chàng tới Phúc Kiến, rốt cuộc hai người đang làm gì thế? Có phải là có kế hoạch gì không? Làm gì có, chỉ là điều chuyển nhân sự bình thường thôi. Ta là quân nhân mà. Ta đã theo chàng tới tận đây rồi, chàng còn giấu ta làm gì nữa. Ta là vợ chàng chứ có phải người ngoài đâu. Chắc chắn chàng và cha ta có chuyện quan trọng gì đó. Nàng cũng nói là chuyện quan trọng rồi, vậy ta chắc chắn không thể nói được, cha nàng không cho ta nói đấy. Giờ cha cũng có ở đây đâu. Có ở hay không cũng không được nói. Phu nhân, đây là chuyện của đàn ông, nàng đừng để ý làm gì. Phu nhân của ta ơi, ta thật sự không thể nói cho nàng mà. Đây là việc nước, cũng là việc quân. Được rồi, đừng nói nữa, ta chỉ hỏi đại vậy thôi. Chàng không được nói thì thôi đừng nói, nói ra khả năng cao ta cũng hết hứng rồi. Nàng không có hứng là phải rồi. Nếu không phải tuân theo lệnh quân thì ta cũng thấy nhàm chán. Nếu nàng thấy chán thì đi xem kịch nhiều vào. Nghe nói múa rối và kịch Cao Giáp ở đây đều rất đặc sắc. Được, được, để ta đi xem. Nào. Chào. Nàng về nghỉ ngơi cho khỏe, chơi gì cứ chơi, ta xong việc rồi sẽ về. Dạo này ta bận rộn việc công quá, ta cũng hết cách. Chàng nhớ đừng làm quá sức, việc công không làm hết được, cần nghỉ ngơi thì phải nghỉ ngơi. Được, ta biết rồi. Đi thôi. Suốt bao năm qua không coi ta ra gì, giờ làm sao thế? Tự nhiên lại quan tâm ta thế? Ngoan ngoãn ở kinh thành không được sao? Cứ phải đến đây. Đúng là khó chịu. Nàng vẫn chưa ăn à? Chờ chàng đấy. Nếu sau này ta chưa về, nàng cứ ăn trước đi, không cần chờ ta. Không sao, dù sao ta cũng không đói. Có phải một mình ở trong phòng, không có việc gì, buồn chán không? Không đâu. Ta có thể đọc sách mà. Suốt ngày đọc sách vớ vẩn này để làm gì? Có muốn đi xem kịch không? Ở đây có kịch à? Hay, hay, hay! Đây gọi là múa rối dây, có mấy trăm năm lịch sử rồi. Thực ra là múa rối, nổi tiếng nhất chính là Tuyền Châu này. Nghe nói nghệ nhân múa rối trình độ cao có thể một mình điều khiển mấy con rối, có thể một mình diễn hết cả vở kịch. Thực ra bản thân mấy con rối này cũng không biết mình là vui hay buồn nhỉ? Chúng làm sao biết được. Đều là bàn tay này điều khiển chúng, bảo chúng làm gì thì chúng làm như thế. Sao nàng lại nghĩ đến chuyện này? Mặc dù bàn tay đó có thể điều khiển chúng, nhưng bàn tay đó chỉ là một nghệ nhân, muốn vui hay buồn, họ cũng không quyết định được. Hôm nay nàng hay thế. Hay à? Mấy lời nàng vừa nói khá hay. Đọc nhiều sách có khác. Trước đây không hiểu rất nhiều chuyện, cảm thấy đã có thì là điều đương nhiên. Đọc sách rồi sẽ nghĩ rốt cuộc thế nào mới là nên, thế nào là không nên. Đây gọi là mở mang dân trí. Khi nàng bắt đầu nghĩ chứng tỏ nàng đã bắt đầu nghi ngờ. Chờ đến khi nàng làm chứng tỏ nàng đã tán thành. Tán thành? Nhưng chàng bảo số sách này đều là sách cấm mà. Sách có thể mở mang dân trí chính là sách cấm đối với triều đình. Vậy nếu ta tán thành thì phải làm sao? Làm cách mạng. Ta không biết làm. Không có ai sinh ra đã biết. Ta không dám. Chưa đi đến bước đó, nàng cũng không biết mình có dám hay không. Chàng dám à? Đại Thanh quá yếu, yếu đến mức nước khác cũng có thể đến xâm chiếm, quốc gia như thế, ta không cần. Bắc Dương rất mạnh, nhưng Bắc Dương mạnh thế nào thì cũng là quân đội của Đại Thanh yếu. Bắc Dương có thể thay đổi quốc gia này không, ta không biết, nhưng ít nhất bây giờ ta công nhận Bắc Dương. Nếu có một ngày, Bắc Dương không thể khiến ta công nhận, có lẽ ta sẽ chọn một cách ta có thể công nhận. Cách gì? Làm cách mạng sao? Chàng biết làm không? Chàng có dám không? Biết, mà cũng dám. Nhưng ta không muốn thua. Ta muốn làm thì phải thắng. Nếu chàng dám thì ta dám đi theo chàng. Nàng dám không theo ta à? ♪Ta là Nam Hải Quan Âm♪ (Khánh Phúc Lâu) Đại nhân, (Phủ Tuyền Châu, Phúc Kiến) ngài hỏi chuyện của 43 năm trước, năm nay ta mới 24, hồi nhỏ ta chỉ nghe cha ta nói đến mấy lần, nói quán trọ của bọn ta may mắn từng tiếp đón đại thần trong cung. Các đại nhân ra tay hào phóng, đã trả tiền phòng mấy ngày. Kể ra thì quán trọ của bọn ta quả là may mắn. Chẳng phải giờ đại nhân lại đến ở sao? Ông chủ. Long nhãn chỗ bọn ta, đại nhân nếm thử đi. Ta tạm thời giữ sổ sách, ta không còn việc gì nữa, ngươi đi làm việc đi. Vậy tiểu nhân đi làm cơm cho các đại nhân nhé. Nếu đại nhân có việc gì thì cứ gọi ta. Làm phiền rồi. Hai ngươi cũng ra ngoài trước đi. Rõ. Không điều tra được phải không? Chuyện của 43 năm trước, chủ quán quả thật không thể biết được. Nếu hắn biết được, còn cần chúng ta đến điều tra sao? Ngày tìm ra lệnh bài của Loan Dịch là lập thu. Mấy ngày trước lập thu 43 năm trước, Loan Dịch đã rời khỏi quán trọ, nhưng phòng ông ta vẫn để trống. Vì đã trả thêm ít tiền, chủ quán trọ sợ ông ta quay lại sẽ ở tiếp, nên căn phòng này cứ để trống gần một tháng sau lập thu. Loan Dịch hoặc chết, hoặc bỏ đi, vì sao lệnh bài của ông ta lại được đưa đến quán trọ? Thị vệ đi theo ông ta đến mấy chục người, vì sao chỉ đưa về lệnh bài của ông ta, còn để lại một câu kinh Phật. Vì họ có thể còn quay lại quán trọ. Nếu người khác muốn tìm Loan Dịch thì nhất định sẽ quay lại đây. Đây là manh mối Loan Dịch để lại. Loan Dịch đâu phải là truyền nhân phong ấn, ông ta không cần phải lén lút, cũng không cần để lại manh mối. Theo ta thấy, đây giống một bức thư từ biệt hơn. Từ biệt ai? Lệnh bài là vật bất ly thân của thị vệ đại nội, tháo lệnh bài ra thì một là chết, hai là biến mất. Chết rồi thì ai đưa lệnh bài đến quán trọ? Đúng vậy, thế nên 43 năm trước, Loan Dịch vốn không chết, cũng không biến mất. Ông ta chỉ từ bỏ thân phận thị vệ đại nội này. Dù Loan Dịch chết hay bỏ đi thì ta thấy khả năng các ngài tìm ra ông ta cũng vô cùng thấp. Vì sao? Bốn mươi ba năm rồi, giờ ông ta còn sống không? Bốn mươi ba năm trước, phủ Nội vụ các ngài đến Phúc Kiến điều tra ba tháng cũng không ra. Bốn mươi ba năm sau, ngài dựa vào thông tin hai người không tra ra được cho ngài thì có thể có đột phá gì? Cô có biết ta là thần thám không? Tìm một người, điều tra một việc có rất nhiều cách. Dùng cách riêng chính là điểm khác biệt giữa thần thám và người thường. Cách của thần thám là gì thế? Phủ Nội vụ rất đặc biệt, khác với nha môn khác, lúc phủ Nội vụ đến các nơi điều tra án, quan viên địa phương đều phải khoản đãi nhiệt tình. Kể cả cấp quan cao hơn bọn ta cũng sẽ khách sáo với bọn ta. Phải rồi. Các ngài hống hách quá mà. Đây không phải là hống hách. Tùy cô, hống hách thì hống hách. Lúc phủ Nội vụ hống hách điều tra án vốn không cần phải dùng tiền, địa phương sẽ giải quyết. Cho dù dùng tiền thì cũng dùng ngân phiếu có đóng dấu, mà nếu dùng số ngân phiếu này thì tiền trang chắc chắn sẽ ghi lại. Ta hiểu rồi, lúc thị vệ năm đó điều tra Loan Dịch, chắc chắn cũng lần từ ngân phiếu, họ không có phát hiện gì chứng tỏ Loan Dịch không hề dùng ngân phiếu chuyên dụng khi đó. Loan Dịch biết làm vậy sẽ để lại dấu vết nên sẽ không dùng số ngân phiếu đó. Nhưng người phải ăn cơm, ăn cơm phải dùng tiền. Lúc thị vệ đại nội điều tra án cùng lắm trên người chỉ có ít bạc vụn, không dùng được mấy ngày. Cho dù Loan Dịch đã cao chạy xa bay thì ông ta cũng phải cần tiền lộ phí. Vậy thì tiền ở đâu ra? Chắc ông ta sẽ không đi trộm, đi cướp, cũng sẽ không tìm việc làm. Loan Dịch và đám thị vệ của ông ta chỉ có thể bán đồ trên người, đặc biệt là Loan Dịch, ông ta là thị vệ bậc nhất của đại nội, trên người có không ít đồ đều là vật trong cung, rất có giá trị. Quan trọng hơn cả là mấy thứ này không chỉ có giá trị, mà còn là bảo bối có giá trị. Cho dù đã 43 năm trôi qua thì vẫn có thể tìm được. Bây giờ biết vì sao ta phải dẫn theo tên tiểu nhân a dua Lâm Hạo Hãn rồi chứ? Riêng về khoản tìm đồ cổ vật báu, tên này quả thật là một thiên tài. Đây là hàng tốt được cất kĩ ở cửa hàng bọn ta, bảo bối tuồn từ trong cung ra đấy. Hai trăm lượng, lời rồi. Nếu thứ này mà ở trong cung thì quần cộc của ta phải là đồ Hoàng thượng ngự dụng. Khung này đúc bằng bạc vụn, trong lòng ông không biết sao? Đừng nói là trong cung, kể cả phu nhân quan cửu phẩm quèn đánh sợi dây chuyền cũng phải làm khung vàng. Dây đúng là vàng. Ông dám nói với ta là vàng ròng? Loại vàng này nhìn qua là biết không phải vàng ròng. Hơn nữa chế tác kiểu gì vậy? Tìm bừa một người thợ, nhắm mắt cũng làm ra được. – Không phải… – Thứ này chỉ có đá quý là còn tạm được. Ông lừa người ngoài thì cũng thôi, chứ gặp phải người am hiểu như ta thì mười hai lượng. Nể tình chúng ta nói chuyện hợp nhau, mười lăm lượng. Không thì ta không mua nữa, ông cũng đừng bán nữa. Ta đi kiện ông cất giấu vật trong cung. Vậy là bị trị tội đấy. Không phải, cậu này, cậu chê đắt, có thể không mua, hù doạ người ta là không được. Hay là thế này, cậu đi kiện đi. Chính cậu đã nói đây không phải là vật trong cung, vậy cậu kiện ta cái gì? Được lắm. Ông chủ đúng là người cảm tính, ta cũng là người cảm tính. Thế này đi, ta cho ông thêm mười lượng. Hai mươi lăm lượng. Hai trăm lượng. Hoặc là cậu đi kiện ta, hoặc là cậu đi cho. Ba mươi lượng, kết giao bằng hữu. (Một trăm lượng) Phủ Nội vụ điều tra án. Ông cầm tiền, ta mang đồ đi. Sao thế? Không ai làm như ngài hết. Ta làm gì chứ? Thứ đó cùng lắm chỉ 35 lượng, ta sắp mặc cả xong rồi, ngài đưa tiền là thế nào? Ta đang điều tra án, không phải mua đồ. Ta đang mua đồ mà. Thứ đó mua đắt là ta vô dụng. Ngài đang vả vào mặt ta. Ngài tổn thương phẩm giá nghề nghiệp của ta. Có nghiêm trọng đến thế không? Vô cùng nghiêm trọng. Thế này đi, lát nữa ta hỏi chuyện xong, ngươi tìm ông ấy mua lại lần nữa. Ngài đã nói rõ thân phận đại nội rồi, ngài còn phải mua sao? Ngài cướp luôn cho rồi. Lâm Hạo Hãn, ta cũng có phẩm giá nghề nghiệp. Cướp? Đó là hành vi của phủ Nội vụ sao? Mau nói cho ta biết rốt cuộc thứ này có gì đặc biệt? Như ngài căn dặn, ta vẫn luôn tìm đồ vật khả nghi. Hai ngày nay chỉ có nó là khả nghi nhất. Chỉ có một nguyên nhân không hợp. Viên đá quý này là mắt mèo thượng hạng, chất liệu giống viên trên mũ quan viên tứ phẩm trở lên, cũng như trên thắt lưng của ngự tiền thị vệ. Kỹ thuật chắc hẳn là kỹ thuật của quan sai, gọn gàng, không tỳ vết. Nhưng sợi dây này là gì thế? Hàng dân gian, đồ ngoài chợ, lỗi tùm lum. Viên đá quý này đắt hơn sợi dây và viền gấp trăm lần. Hai thứ này kết hợp với nhau lại không khả nghi sao? Đại nhân, đại nhân! Tra ra rồi. Sợi dây chuyền này là mười năm trước một tú bà thanh lâu bị bệnh, không có tiền chữa trị, đã mang đến cầm. Giờ đã qua thời gian chuộc từ lâu, đã là cầm đứt rồi. Cầm đứt à? Đúng vậy. Sau này, tú bà đó không chữa được bệnh, nên đã chết rồi. Vậy mới nói không thể có người đến chuộc nữa. Từ khi ta thấy sợi dây chuyền bất hợp lý này, ta đã nghĩ phía sau nhất định ẩn chứa câu chuyện. Quả nhiên là thế. Sợi dây chuyền còn liên quan đến nữ tử thanh lâu. Thứ này vẫn phải là Tuyền Châu chính tông. Mục Thanh huynh, trời đã tối rồi, có phải chúng ta ăn xong còn phải đi… Đi đâu thế? Ta phải cùng ngài ấy đi điều tra án. Đầm rồng hang hổ, cô không cần đi theo. Hắn muốn đến thanh lâu. Chẳng phải ông chủ hiệu cầm đồ đã nói người chết nhiều năm rồi, còn tìm được gì nữa? Thế nào cũng có chút manh mối. Ngươi tìm thứ này không ổn, tìm tiếp đi. Thế này còn không ổn? Mục Thanh huynh, đây là đồ vật khả nghi nhất cho đến thời điểm hiện tại rồi. Còn không được. Ta nghe nói ở đây còn có chợ đen, giờ trời cũng tối rồi, ngươi đến chợ đen tìm thử đi. Chợ đen sao có thể tìm được chứ? Ngươi tìm đi. Ta thấy thanh lâu này… Ta bảo ngươi đến chợ đen tìm đồ. Được, ta đi tìm. Vậy ngươi còn ngồi đây làm gì? Một mình ta à? Ta đi theo ngươi sợ làm tổn hại phẩm giá nghề nghiệp của ngươi. Được, được. Ta đi chạy việc cho ngài. Hắn đã tìm được cái gì thế? Chuyện thanh lâu là thế nào? Tìm được ở hiệu cầm đồ, dây chuyền của một tú bà thanh lâu. Sợi dây chuyền này có vấn đề à? Đá quý. Đá quý bên trên là đồ của thị vệ phủ Nội vụ. Vậy ngài còn bảo Lâm Hạo Hãn đến chợ đen? Ngài không muốn hắn biết quá nhiều à? Tên này quá xảo quyệt, chuyện này liên quan đến quá khứ của phủ Nội vụ, có lẽ còn liên quan đến thể diện của phủ Nội vụ, tốt nhất hắn không nên biết. Vậy ta cũng biết rồi. Cô à? Phủ Nội vụ đã bao giờ có thể diện với cô? Vậy ngài đưa ta đến thanh lâu xem ngài điều tra án đi. Xem cao thủ của phủ Nội vụ điều tra án cũng coi như vớt vát chút thể diện cho ngài. Cô thấy dạo thanh lâu còn dẫn theo đàn bà bao giờ chưa? Ngài ăn nói kiểu gì thế? Ở thanh lâu toàn là các cô gái trẻ trung, xinh đẹp, làm gì có ai tầm tuổi cô. Ngoan ngoãn ngồi ở đây đi. Có phải mười năm trước chỗ các ngươi có một tú bà chết vì bệnh không? Đại gia, trước đây ngài cũng từng đến chỗ bọn ta à? Bà ta tên là gì? Bà ấy tên là… Tên là Thanh tỷ. Phải, phải rồi, tên là Thanh tỷ. Thanh tỷ thích mặc đồ màu xanh, mọi người đều gọi bà ấy là Thanh tỷ. Vậy Thanh tỷ có người tình nào không? Thanh tỷ nhiều người tình lắm. Trước khi làm tú bà, Thanh tỷ cũng tiếp khách. Ngài bảo người tình của Thanh tỷ còn ít sao? Từ nhỏ Thanh tỷ đã ở đây, hồi trẻ bán thân, già rồi làm tú bà, cuối cùng chết trong phòng. Thanh tỷ cả đời chưa bao giờ rời xa kỹ viện. Vậy trước khi chết bà ta có người tình nào không? Lúc đó Thanh tỷ đã làm tú bà, cho dù có người tình thì cũng phải để cô nương ra tiếp. Chỗ các ngươi có mấy hộ viện? Có năm, sáu người, đều giỏi đánh đấm. Bao nhiêu tuổi thế? Hộ viện đều trẻ, chỉ mới đầu hai. Tiểu nhị, mang rượu lên! Có ngay! Mời ngài, mời ngài. Dám làm ta mất hứng! Bảo ngươi làm gì, ngươi cũng không biết! – Đại gia… – Biến đi! Ngươi là cái thá gì? Còn dám cản ta! Nói cho ngươi biết hôm nay ta không trả tiền thì đã sao? Sao nào? Chỉ mấy người các ngươi mà còn định ra tay? Tới đây. Nơi khỉ ho cò gáy này, đúng là làm ta mất hứng. Không sao, không sao. Đừng làm các đại gia mất hứng! Lão Lâm, Lão Lâm. Mau quét dọn đi! Xin lỗi mọi người nhé! Bốn mươi ba năm rồi mà võ công vẫn không thụt lùi. Suốt 43 năm qua, ông đều trốn trong kỹ viện à? (Loan Dịch) Nói thế nào thì ông cũng là tiền bối của ta, cùng làm một ly chứ? (Quán rượu Phú Hưng Thái Ký) Đồ ăn ở đây thiên ngọt, ăn quen chứ? Đã 43 năm rồi, không quen cũng phải quen. Giống như con tôm này, ban đầu ta còn không biết bóc ra sao, bây giờ ăn xong tôm còn có thể ghép vỏ tôm lại. Cách nấu ở đây là cho thẳng tôm tươi vào nồi, dùng nước biển chần qua, không cho gia vị gì khác. Nếu cậu sống mười năm ở đây thì cậu sẽ thích ăn thôi. (Làm năm Đồng Trị thứ tư) (Võ tự số 361) Đúng vậy, bốn mươi ba năm trước, quả thật ta là ngự tiền đới đao, tới đây để làm việc cho nội nha. Nhưng ta không phải Loan Dịch mà là trợ thủ của Loan Dịch. Loan Dịch là người thế nào? Hắn là thị vệ bậc nhất, chức quan chính tam phẩm, võ công siêu quần, trung thành với triều đình bất chấp máu chảy đầu rơi, chỉ là tính cách rất bạo lực. Năm Đồng Trị thứ bảy, các ông phụng lệnh tới đây điều tra kho báu Tịnh Đàn, Loan Dịch là thủ lĩnh phải không? Năm ấy các ông điều tra được những gì? Có điều tra được cũng không điều tra được. Bốn mươi ba năm đã trôi qua, người nên đi cũng đi hết rồi, người chết cũng đều chết rồi, chẳng có gì đáng che giấu cả. Ta có thể nói hết cho cậu biết. Năm Đồng Trị thứ bảy, sứ mệnh khi chúng ta tới đây là tìm kiếm kho báu Tịnh Đàn, nhưng không có manh mối nào hết, bởi vì Nam Thiếu Lâm đã không còn, cũng không biết họ có còn hậu duệ hay không, mà dù có biết thì cũng không biết họ đang ở đâu. Thế là bọn ta tiến hành một cuộc truy lùng tàn khốc ở vùng đó. Sở dĩ ta dùng từ tàn khốc là vì cách điều tra của Loan Dịch có thể nói là cực kỳ thảm khốc. Hắn luôn cho rằng hòa thượng tu tại gia xuất hiện ở vùng Phúc Kiến có quan hệ mật thiết với Nam Thiếu Lâm. (Bài vị cha Lý Nghi Quang, tự Hoa Đình) (Hòa thượng tu tại gia từng xuất hiện) (ở các lễ hiếu hỷ của người dân địa phương,) (vì thế) (các hành vi tra hỏi ác độc của Loan Dịch diễn ra thường xuyên.) Một kẻ làm tang lễ như ngươi mà không biết hòa thượng tu tại gia ư? Ngươi còn nói một câu không biết thì ta sẽ siêu độ ngươi luôn. (Hỷ) Ta nghe nói các ngươi thành hôn có hòa thượng tu tại gia đến ban phước, ngươi hãy tìm chúng ra đây cho ta, nếu không hôm nay, ta tặng cho ngươi thêm vài tân lang. Hòa thượng tu tại gia mà Loan Dịch muốn tìm tên Ngô Song Bảo. Cuối cùng có một ngày, hắn điều tra ra nơi dừng chân của Ngô Song Bảo là ở chùa Phù Thổ phía Đông, thế là dẫn quân đến đó. Nhưng mà lại có chuyện kỳ lạ xảy ra. Lúc nhóm của bọn ta đang trên đường tới chùa Phù Thổ thì lần lượt mắc bệnh sốt rét, chết mấy người trên đường đi, những người còn lại, kể cả Loan Dịch cũng hấp hối thoi thóp. (Chùa Phù Thổ) (Nhóm của bọn ta) (như oan hồn tới được chùa Phù Thổ,) (đã chẳng còn sự dũng mãnh của thị vệ đại nội nữa.) (Ai nấy đều thoi thóp,) (mà người cứu chữa cho bọn ta) (lại chính là hòa thượng tu tại gia) (mà bọn ta vất vả truy tìm.) (Ngô Song Bảo và phương trượng chùa Phù Thổ) (cứu mạng mấy người bọn ta.) (Sau khi thoát chết,) (mọi người đều bị cảm hóa,) (cảm tạ Ngô Song Bảo,) (và quyết định dừng theo dõi hành động của ông ấy.) (Thế nhưng Loan Dịch lại không cho phép.) (Khi các thị vệ khác từ chối chấp hành mệnh lệnh,) Loan Dịch như bị ma quỷ nhập xác liên tiếp sát hại thuộc hạ của mình. (Lúc Ngô Song Bảo đuổi tới) (thì xác người đã ngã đầy đất,) (còn Loan Dịch đã giết chóc đến đỏ cả mắt.) Ngươi cũng muốn kháng lệnh à? Đại nhân, đó là người đã cứu mạng chúng ta. Lấy đây làm vạch, ngươi vượt vạch, ta phế ngươi. (Chùa Phù Thổ) Đã nói ngươi vượt vạch, ta sẽ phế ngươi mà. (Chùa Phù Thổ) ♪Máu nung kiếm, gió rèn đao♪ ♪Còn lại một thân góc cạnh♪ ♪Tim như biển, hồn nhập vỏ♪ ♪Còn lại bao nhiêu tuổi trẻ♪ ♪Than một tiếng duyên phận mênh mang♪ ♪Tặng nửa đời chán chường♪ ♪Giang sơn nguy nan, ai còn cười được♪ ♪Trả giá bằng tuổi trẻ, trả giá bằng hôm nay♪ ♪Tuổi xuân qua đi, giấc mộng hoàng lương♪ ♪Cam lòng dùng nhiệt huyết♪ ♪Viết nên xuân thu không uổng♪ ♪Chí lớn khó thành, cuối cùng chỉ là vọng tưởng♪ ♪Nhẫn nhục mười năm♪ ♪Nhiệt huyết vẫn vậy♪ ♪Một đời một kiếp như cỏ qua mùa thu♪ ♪Đời người biết nơi nào♪ ♪Trôi nhanh như bóng câu qua cửa sổ♪ ♪Thuyền ngược gió, tuyết mùa hạ♪ ♪Kẻ nông cạn đâu biết trời cao biển rộng♪ ♪Tuổi xuân qua đi, giấc mộng hoàng lương♪ ♪Cam lòng dùng nhiệt huyết♪ ♪Viết nên xuân thu không uổng♪ ♪Chí lớn khó thành, cuối cùng chỉ là vọng tưởng♪ ♪Nhẫn nhục mười năm♪ ♪Nhiệt huyết vẫn vậy♪ ♪Một đời một kiếp như cỏ qua mùa thu♪ ♪Đời người biết nơi nào♪ ♪Trôi nhanh như bóng câu qua cửa sổ♪ ♪Thuyền ngược gió, tuyết mùa hạ♪ ♪Kẻ nông cạn đâu biết trời cao biển rộng♪