[VIETSUB] Chước Chước Phong Lưu – Tập 2 | Cảnh Điềm & Phùng Thiệu Phong | WeTV
♪Tiêu dao phiêu bạt qua bao xuân thu♪ ♪Duy chỉ luyến tiếc ái tình và tự do♪ ♪Băng qua chông gai, vượt qua biết mấy lầu cao♪ ♪Qua ngàn cánh buồm ngao du cùng ai♪ ♪Nguyện trải qua những chông chênh của cuộc đời♪ ♪Vì chúng sinh thiên hạ♪
♪Vẫn không từ bỏ vẻ thơ ngây thuở ban đầu♪ ♪Từng lời thề ước nỉ non♪ ♪Lòng này có trời đất chứng giám♪ ♪Nguyện trong bóng tối càng rực rỡ tựa sao trời♪ ♪Nguyện bước qua thăng trầm của số phận, sống hướng về ánh dương♪ ♪Năm tháng tươi đẹp được mang tên vĩnh hằng♪
♪Đường tương lai dài đằng đẵng, trong tim có ngọn đèn bất diệt♪ ♪Có một người mãi ngây ngô đợi chờ♪ ♪Có một người sẽ hoàn thành ước mơ♪ =Chước Chước Phong Lưu= =Tập 2= Tiểu thư, như vậy không sao thật chứ ạ? Không sao mà. Được rồi. Bái kiến công tử. Khoan đã. Xin hãy rót cho ta và Vân cô nương một ly trà. Công tử, mời ngồi. Không cần đa lễ. Loại trà này có mùi hương như trà non Bán Tháp.
Công tử biết cả loại trà vùng hoang vu dân dã này sao? Đây là lần thứ hai ta uống loại trà này. Còn nhớ năm đó, trong buổi tiệc sinh thần của bằng hữu chí cốt, huynh ấy đã châm trà cho ta, còn cười nói là đời này không mong cầu gì,
Có vợ con ở bên, có công danh trên người. Chắc hẳn người bạn này rất quan trọng với công tử. Ta vốn tưởng kiếp này sẽ không có duyên uống được loại trà này nữa. Chẳng lẽ cô nương không tò mò người bạn ấy của ta tên gì sao?
Không biết tên họ là gì? Huynh ấy họ Viên. Cô nương, em ra sau bếp giục họ làm mấy món ăn. Viên cô nương, lâu nay khỏe chứ? Nếu đã là nhằm vào ta thì không cần liên lụy đến người ngoài. Định Vương điện hạ. Chiêu hoán đổi vị trí này của cô
Rất cao minh, nhưng cô trốn chui trốn lủi thế này suy cho cùng cũng không phải cách hay. Chỉ cần có thể sống tiếp thì là cách rất hay rồi. Ba vạn tướng sĩ năm năm trước, họ cũng muốn sống tiếp. Chuyện năm năm trước liên quan gì tới ta?
Ta cũng chỉ là một kỹ nữ mà thôi, còn chẳng bằng một con chó, tại sao các người cứ không chịu bỏ qua cho ta? Không phải không chịu mà là không thể. Oan có đầu, nợ có chủ, Định Vương điện hạ tìm lầm người rồi.
Đến con kiến còn khát khao được sống, cô muốn bảo vệ mình dĩ nhiên không có vấn đề gì. Kẻ tham sống sợ chết đâu chỉ có mình ta. (Đàm Lâm, phó tướng quân Thương Ngô, Nam Thần) Đưa vương gia đi trước đi. (Đàm Lâm, phó tướng quân Thương Ngô, Nam Thần) Đàm Lâm. Vương gia… hãy sống tiếp… Cô nói không sai. Vậy ngài ra vẻ cao quý hơn người chỉ trích ta không thấy nực cười sao? Nực cười hay sống tạm bợ cũng thế, lẽ công bằng ta ắt phải đòi lại. Nếu Viên Thành Minh bị oan
Thì ta cũng sẽ đòi lại công bằng cho hắn. Còn cả mẹ cô Triệu thị nữa, ta cũng sẽ tìm bà ấy về cho cô. Được. Vậy ta nói cho ngài biết, cả đời cha ta trung dũng, sao có thể phản quốc?
Có kẻ lấy tính mạng ta và mẹ ta ra uy hiếp ông ấy… Vương gia! Cứu ta… Cứu ta với, ta không muốn chết. Ta không muốn… Vân Tưởng Nguyệt. Có độc. Vương gia. Ngài đi trước đi. Canh chừng thi thể của Vân Tưởng Nguyệt, đừng động vào máu cô ấy. Vâng.
Ta… ta là đại phu, đừng giết ta, đừng giết ta. Ta là đại phu, là đại phu chữa bệnh cho ngươi. Đừng giết ta. Khí huyết cuồn cuộn, như bị trúng xuân dược. Trong kinh lạc có nhiều chỗ tắc nghẽn, có vẻ là gốc bệnh do vết thương cũ để lại.
Ma ma ở cung Tiểu Tần cũng vô nhân tính quá, người lớn tuổi, nhan sắc tàn phai còn bị thương nặng vậy mà bà ta còn dùng thuốc ép ngươi tiếp khách. Nào, ngươi ngửi cái này trước đi, nó có thể làm giảm sự nóng bức trong cơ thể ngươi,
Cũng có ích cho giấc ngủ đấy. Viên thuốc này của ta có thể giảm nhiệt, sinh âm bổ khí, chữa được triệu chứng của ngươi. Uống đi. Mạng là của chính ngươi, không muốn sống nữa thì thôi nhé. Coi như ngươi ăn may, gặp được người tốt như ta. Ngươi nhìn, nhìn này.
Nhìn đi. Nghi ngờ lung tung, giờ thì yên tâm rồi chứ? Này, uống đi. Cởi áo lót ra, ta châm cứu cho ngươi. Sao không cởi đi? Khách nhìn thì được mà đại phu không được nhìn à? Thế ngươi coi ta là khách đi. Nào, nào, để ta châm cứu cho. Ta… Ngươi… Ngươi ráng chịu đựng chút nhé, nằm yên đấy. Ta sẽ làm nhẹ thôi. Chắc… chắc sẽ hơi đau đấy, ngươi cố nhịn nhé. Làm đau ngươi à? Ta sẽ làm nhẹ, ta sẽ làm nhẹ thôi. Chờ qua một nén nhang là rút kim được rồi. Đệ canh cô ấy, ta đi tìm vương gia. Ngươi uống theo đơn thuốc này nửa tháng là sẽ thấy tác dụng. Vết thương cũ của ngươi cứ gặp ngày mưa, ngày tuyết là sẽ đau nhức khớp xương đúng không? Bình thường phải chú ý giữ ấm nhé.
Chỗ châm kim chắc sẽ hơi đau nhưng mai là sẽ hết. Nếu sức khỏe của ngươi có vấn đề gì thì có thể đến ngõ Hoa tìm ta. Tống Vận tỷ tỷ biết chỗ ta ở đấy. Vương gia. Thuộc hạ đến muộn. Không ngờ bổn vương lại trông giống một kỹ nam.
Kẻ ban nãy đi ra nói thế ạ? Ta đi giết cô ta. Quay về đây. Vương gia. Thích khách đã uống thuốc độc tự sát hết rồi. Tử sĩ. Chúng ta tìm Viên Thành Minh bao năm nay, gần đây đột nhiên có manh mối, không ngờ manh mối đó
Lại chỉ về nơi có mai phục tử sĩ. Điều kỳ lạ là sau khi vương gia đi, họ cũng không đuổi theo tấn công mà chỉ chăm chăm muốn cướp xác Vân Tưởng Nguyệt. Thứ muốn lấy mạng ta không phải tử sĩ mà là độc trên người Vân Tưởng Nguyệt.
Ban nãy vương gia không cho bọn ta chạm vào xác Vân Tưởng Nguyệt, chẳng lẽ độc trên người cô ấy có thể lây nhiễm qua máu? Vậy có phải chỉ cần biết tại sao cô ấy trúng độc là có thể tìm ra manh mối mới không? Thôi. Về phủ trước đã.
Vậy xác của Vân Tưởng Nguyệt… Để đó, bảo Kinh Triệu Doãn điều tra người ra vào cung Tiểu Tần hai ngày nay. Kinh Triệu Doãn điều tra tiện hơn chúng ta. Còn nữa, lục soát kỹ phòng của Vân Tưởng Nguyệt xem có manh mối gì không. Vâng.
Nữ đại phu ban nãy đã cứu mạng bổn vương. Cô ta đến rất đúng lúc, rốt cuộc cô ta là đại phu thật hay là người trong cuộc cũng phải điều tra kỹ. Chấp Mặc, ta giao chuyện này cho ngươi làm. Cự Lực, sao em lại đứng đó ngủ vậy?
Tiểu thư, cuối cùng người cũng về rồi. Em cứ đứng ở đây suốt à? Thì tiểu thư bảo em đứng đây không được động đậy còn gì. Ngốc quá, cử động đi, cử động đi. Đi nào. Tốt quá rồi. Nào. Em cứ đứng ở đó suốt,
– Cử động được rồi. – không tìm được tiểu thư. Không sao rồi, không sao rồi. Em cuống muốn chết cơ. Ngồi đi nhé. Tiểu thư nhà em cho em xem một thứ hay lắm này. Xem đây là gì? Là đĩnh bạc. Tiểu thư,
Người ra ngoài một chuyến mà có người cho tiền à? Chúng ta có tiền rồi. Có tiền rồi. Tiểu thư, sao người vẫn chấm nốt ruồi ấy vậy? Ban nãy ta quên lau. Không được, em đi lấy nước lau cho người,
Lỡ nốt ruồi khắc phu của người khắc luôn cả em thì sao? Nốt ruồi khắc phu, khắc phu nhé, em là tướng công của ta à? Ngốc quá. Vậy em đi lấy nước cho người rửa mặt nhé. Người mệt rồi. Từ từ thôi, nào, nào. Từ từ thôi nhé. Vâng. Vương gia, khoác thêm áo choàng đi, đừng để cảm lạnh. Tình hình ở Trác Châu thế nào rồi? Hà Tân đã dẫn theo tiểu đội Phi Ưng đến núi Thiên Đồng rồi, chắc sẽ có tin nhanh thôi ạ. Còn một việc nữa. Một khắc trước,
Thị nữ của Vân Tưởng Nguyệt bỗng nhiên hộc máu rồi chết, xem triệu chứng thì là trúng độc. Ra tay cũng tàn nhẫn thật, đến cả cô ta cũng không bỏ qua. Ngươi bị thương à? Không phải ta háo sắc đâu, ta đang cứu ngươi mà, ta… ta đang cứu ngươi mà! Đến giờ ăn sáng rồi. Cự Lực, có người gõ cửa, đi mau, đi mau. Ra đây, ra đây. Đây. Các ngài là… Mộ Chước Hoa ở đây phải không? Đại nhân,
Ta… ta là Mộ Chước Hoa. Được, đi theo bọn ta đi. Tránh ra. Vô duyên vô cớ, các ngài dựa vào đâu mà bắt người? Bọn ta cũng có phạm tội đâu. Tối qua cung Tiểu Tần xảy ra án mạng, tất cả những người từng đến đó đều phải đưa về thẩm vấn.
Không sao, đừng lo, đừng lo. Ta chỉ đi hợp tác điều tra thôi, hỏi vài câu rồi về ấy mà. Tiểu thư, vậy người đi một mình phải cẩn thận nhé. Nha môn phá án chắc chắn sẽ công bằng, minh bạch, đúng không? Ta sẽ về nhanh thôi. Yên tâm. (Triệu viện sứ, thái y Nam Thần) Đã áp chế được độc tố trong người vương gia rồi, (Triệu viện sứ, thái y Nam Thần) tạm thời không có gì đáng ngại. Triệu viện sứ vất vả rồi. Đêm qua ta ngủ rất ngon, cũng không biết có phải nhờ túi thơm này không. Túi thơm này ngoài đàn hương thường dùng ra thì có thêm
Đinh hương, thạch xương bồ và long não, không những có thể giúp an thần tĩnh tâm mà còn có công dụng hỗ trợ giấc ngủ, vương gia cứ yên tâm sử dụng. Được. (Kinh Triệu Doãn, phủ Kinh Triệu, Nam Thần) Cô là cử nhân à? (Kinh Triệu Doãn, phủ Kinh Triệu, Nam Thần) Vâng, thưa đại nhân. Đúng thật là người có học. Cô là nữ nhi, đêm khuya đến cung Tiểu Tần làm gì? Bẩm đại nhân, ta đến cung Tiểu Tần khám bệnh, Tống Vận cô nương của cung Tiểu Tần có thể làm chứng cho ta.
Nói rõ đầu đuôi câu chuyện, nếu không có điểm đáng nghi, tất nhiên bổn quan sẽ không làm khó cô. Đêm qua tầm giờ Tuất, Tống Vận cô nương của cung Tiểu Tần tìm ta để đi cứu người, nên ta chuẩn bị hòm thuốc đi cùng cô ấy. Từ nơi ta ở
Đến cung Tiểu Tần mất tầm một khắc. (Sư gia, phủ Kinh Triệu, Nam Thần) Vậy cô có biết (Sư gia, phủ Kinh Triệu, Nam Thần) Vân Tưởng Nguyệt cô nương được cô chữa trị (Sư gia, phủ Kinh Triệu, Nam Thần) đã trúng độc mà chết vào tối qua không? Vân cô nương chết rồi sao? Thời điểm trùng hợp vậy sao? Có phải cô đã nhân cơ hội hạ độc không? Mộ cử nhân, cô là hung thủ đúng không? Đại nhân minh giám, ta xa nhà cũng là để vào kinh dự thi, đây cũng là lần đầu ta đến Định Kinh, hơn nữa ta và Vân cô nương mới chỉ gặp mặt một lần vào tối qua, không thù không oán,
Ta đâu có lý do hại cô ấy. Vậy cô có từng thấy người nào đáng nghi, nghe được chuyện gì đáng ngờ không? Nơi như vậy, sao ta dám nghe bừa nhìn bừa. Nếu không phải vì cứu người thì sao ta lại đến những nơi như thế được. Triệu viện sứ,
Chỗ bổn vương có một phương thuốc, ông xem thử. Hay thật. Hay thật. Người hành y này dùng thuốc rất mạnh dạn, liều lượng thuốc được dùng rất chuẩn xác, bớt một ít thì vô dụng, thêm một ít thì hại thân. Vương gia, ngài gặp được thần y sao? Tình cờ thôi.
Vi thần cáo từ. Xem ra, phương thuốc này khá giống phong cách của thái y viện năm đó. Chính là đám lang băm không cứu được mẫu phi của hoàng thúc, sau đó bị chém đầu hết ấy ạ? Sâm Nhi, gặp chuyện gì con cũng rất dễ cực đoan.
Thầy thuốc thì nên mạnh dạn nhưng tinh tế, nếu cứ sợ bóng sợ gió, chỉ kê mấy loại thuốc công dụng hời hợt, bệnh nhẹ còn được, gặp phải bệnh nặng thì phải làm sao? Tiểu thư. Tiểu thư, em sợ chết đi được, người không sao chứ? Không sao, không sao. Em chỉ sợ họ dùng cực hình với người. Không đâu, tiểu thư nhà em dẫu gì cũng là một cử nhân gặp quan không quỳ, họ sẽ không tùy tiện dùng hình với ta đâu,
Chỉ gọi ta đến, hỏi vài câu mà thôi, yên tâm đi. Vậy thì được. Tiểu thư. Tiểu thư. Nào, mau ăn ít đồ để xua đuổi vận xui đi. Mì giò heo của Định Kinh ngon lắm, hương vị không giống Hoài Châu chúng ta đâu. Nào, mau thử đi. Tiểu thư sao thế?
Hôm nay từ khi ra khỏi nha môn, người đã là lạ rồi. Ta đang nghĩ dù Vân Tưởng Nguyệt ở chốn thanh lâu nhưng cũng vẫn nỗ lực hết mình để được sống, song đến cuối cùng lại chẳng tìm được đường sống nào. Tiểu thư, người từng gặp cô ấy thật sao?
Cô ấy khổ lắm. Vậy tiểu thư, người biết ai đã giết cô hoa khôi đó đúng không? Ta nói cho em nhé. Cự Lực, ban nãy hỏi cái gì ấy nhỉ? Tiểu thư, người nói cho em biết rốt cuộc ai đã giết hoa khôi đi. Em ghé tai lại đây, không được nói ra ngoài đâu đấy. Cự Lực, em nghỉ ngơi một lát đi. Không được, Cự Lực phải bảo vệ tiểu thư,
Lỡ như xảy ra vấn đề gì thì sao. Mộ cô nương, làm phiền cô đi cùng ta một chuyến, có người bệnh muốn gặp cô. Ngươi là ai? Tại sao tiểu thư nhà ta phải đi theo ngươi? Cự Lực, có lẽ chuyến này không sao đâu.
Ta chuẩn bị xong rồi, chúng ta đi thôi. Tiểu thư, không được, người dẫn em đi đi, em nhất định sẽ bảo vệ người, em có sức, có em thì người sẽ an toàn hơn. Được, vậy em nghe lời nhé, đi theo sau ta. – Được, em đi theo người. – Đi.
Cô không quan tâm là đi đâu sao? Cho dù đi đâu, chỉ cần có người bệnh, ta đều sẽ đi. Cô cũng không quan tâm người bệnh là ai sao? Ai cũng cần được chữa bệnh. Cô không sợ đây là cái bẫy sao? Ta không xu dính túi, tay không tấc sắt,
Nếu huynh có ý đồ bất chính thì đã ra tay lâu rồi. Cô… cô thật sự không có gì muốn hỏi ta sao? Cho dù ta muốn hỏi, huynh cũng đâu trả lời ta. Đi thôi. Hung dữ thật. Cự Lực, em ở đây đợi ta nhé. Vương gia tha mạng, vương gia tha mạng. Cô biết thân phận của bổn vương từ lúc nào? Bẩm vương gia, biết từ đêm qua ạ. Bổn vương đã để lộ sơ hở ở đâu? Bẩm vương gia, thứ nhất, do vết chai ở tay vương gia.
Vương gia có vết chai ở kẽ giữa ngón cái và ngón trỏ, lòng bàn tay, đây là vết tích để lại do sử dụng giáo, kiếm, cung tên nhiều năm. Đốt ngón tay của vương gia có lực, tuy có vết chai nhưng… nhưng rõ ràng vết chai đã mờ đi,
Dễ nhận thấy võ nghệ từng rất cao siêu nhưng đã lâu ngày không luyện tập. Thứ hai, vết sẹo trên lưng vương gia đáng sợ, Không phải thánh dược thì khó có hiệu quả như vậy. Mà người có thể dùng thuốc tốt như vậy thì ắt thân phận phải rất cao quý. Thứ ba, quần áo mà vương gia mặc không vừa người, có thể thấy không phải là của ngài, mà thứ duy nhất thuộc về ngài
Chỉ… chỉ có… chỉ… chỉ có… Chỉ có gì? Quần lót ạ. Cô nói tiếp đi. Chất liệu quần lót của vương gia là vải cống, Và cả hương xông trên người ngài là hương già la ngàn vàng khó mua, là vật báu Nam triều, có tác dụng an thần, giảm đau. Tổng hợp… Tổng hợp bốn điều trên thì khắp thiên hạ này chỉ có một người là trùng khớp. Nói vậy là
Cô đã nhận ra thân phận của bổn vương từ lâu nhưng lại cố ý diễn kịch trước mặt bổn vương. Tiểu nhân tham sống sợ chết, chỉ muốn lừa dối cho qua chuyện. Chắc… chắc hẳn Định Vương điện hạ có lòng nhân hậu, sẽ không đuổi cùng giết tận một đại phu
Tốt bụng như tiểu nhân. Giỏi cho một đại phu tốt bụng, tham sống sợ chết. Tại sao cô không thêm một câu “giỏi giảo biện, gan to bằng trời”? Nếu cô đã giả vờ không nhận ra bổn vương thì tại sao lúc Kinh Triệu Doãn hỏi cung cô lại cố ý giấu chuyện
Gặp bổn vương ở phòng chứa củi? Tiểu nhân cả gan suy đoán, lúc Kinh Triệu Doãn hỏi cung, chắc chắn người của vương gia cũng đang âm thầm theo dõi. Nếu tiểu nhân nói hôm đó gặp được một nam tử bị thương thì một là
Cung Tiểu Tần chắc chắn sẽ không tra được người này, tiểu nhân có nói sao cũng không giải thích được. Hai là chỉ sợ tiểu nhân chưa kịp nói tiếp câu sau thì người của vương gia đã âm thầm ra tay giết tiểu nhân rồi. Hơn nữa tiểu nhân không nói
Thì chắc chắn người của vương gia sẽ hiểu là tiểu nhân đã nhận ra vương gia, cũng sẽ… cũng sẽ rước họa sát thân. Vậy nên sau khi cô về mới giả vờ nói với nha hoàn của cô rằng cô biết hung thủ là ai. Đúng vậy.
Vì muốn biết hung thủ là ai, người của vương gia chắc chắn sẽ không giết tiểu nhân ngay tại chỗ. Vậy chờ lúc tiểu nhân gặp được vương gia thì tiểu nhân có thể sẽ có một cơ hội sống sót. Tại sao cô lại nghĩ bổn vương gặp cô
Thì sẽ tha mạng cho cô? Còn nước còn tát mà ạ, tuy cái mạng quèn của tiểu nhân không đáng giá, nhưng dù sao cũng phải liều một phen ạ. Cô thông minh như vậy thì sao không đoán xem có thể sống qua hôm nay không?
Hôm… hôm qua vương gia không giết tiểu nhân là tiểu nhân biết vương gia chắc chắn là người nhân hậu. Tiểu… tiểu nhân làm người rất trung thực, ra vào cung Tiểu Tần cũng chỉ để kiếm miếng cơm ăn. Vương gia trấn thủ ở biên cương nhiều năm,
Hiểu rõ nỗi khổ của dân hơn ai hết, ắt sẽ hiểu được sự khó khăn của tiểu nhân. Mấy lời cô nói lừa Kinh Triệu Doãn thì còn được, nhưng muốn qua mặt bổn vương thì không dễ thế đâu. Từng câu tiểu nhân nói đều là thật,
Không hề có ý lừa gạt ạ. Tiểu nhân thấy sắc mặt vương gia có vẻ hồng hào hơn hôm qua đôi chút, chắc là thuốc của tiểu nhân cũng có chút tác dụng. Nếu vương gia không chê thì tiểu nhân nguyện cống hiến sức lực cho vương gia. Cống hiến sức lực ư?
Cô có biết một khi có liên quan đến bổn vương… Vương gia, vương gia. Vương gia. Ấn huyệt Đản Trung có thể tạm làm giảm cơn tức ngực, ho khan của vương gia. Ấn thêm huyệt Hợp Cốc có thể làm giảm sự khó chịu của vương gia bây giờ.
Cô cũng là đại phu có nhân đức, không bận tâm đến cái nhìn thế tục. Hôm qua ở phòng chứa củi, nếu tiểu nhân bận tâm mấy chuyện thế tục ấy thì e là hôm nay, vương gia đã chẳng có sức thẩm vấn tiểu nhân. Cô đang nghĩ gì vậy? Tiểu nhân… Tiểu nhân không nghĩ gì cả. Đừng lời ngon tiếng ngọt trước mặt bổn vương, cẩn thận rơi đầu. Tiểu nhân đang nghĩ vương gia thực sự rất đẹp ạ. Tiểu nhân… tiểu nhân có mắt… có mắt không tròng. Mồm mép tép nhảy.
Trời ban khuôn mặt trung thực mà chẳng ít mưu mô. Đấy là vương gia không hiểu tiểu nhân rồi, sau này ngài sẽ biết tiểu nhân là một người trung thực trong ngoài như một. Tuy hơi nhiều mưu mô xíu nhưng lòng dạ không xấu chút nào. Đi theo bổn vương.
♪Nhung nhớ không quên tình dang dở♪ ♪Quấn quít bên tóc mai♪ ♪Hồi ức va phải đá ngầm♪ ♪Không biết cập bến nơi nao♪ ♪Đôi bên ngóng trông nhau, mưa rơi rả rích♪ ♪Bóng ai hóa mây khói mơ hồ♪ ♪Để lại hòn đảo cô độc trong tim♪ ♪Như sóng lớn vô bờ♪
♪Rõ ràng là chàng biết♪ ♪Rõ ràng ta cũng hiểu♪ ♪Rõ ràng tình khóa chặt vương vấn trong đáy mắt♪ ♪Vì một cái ôm mà thiêu rụi cả kiếp người♪ ♪Vượt ngàn cánh buồm để tìm kiếm♪ ♪Rõ ràng là chàng biết, rõ ràng ta cũng hiểu♪
♪Rõ ràng đã nguyện đời đời thề chết bên nhau♪ ♪Vì nhịp đập trong thoáng chốc mà tưởng nhớ đến trời tàn đất tận♪ ♪Chúng ta đã hứa sẽ mãi không chia lìa♪ ♪Yêu hận rối bời, chẳng quên được♪ ♪Dẫu có xa xôi cách biệt nhường nào♪
♪Tâm hồn ôm lấy nhau để rồi xao động♪ ♪Sao có thể xóa nhòa hết thảy♪ ♪Rõ ràng là chàng biết♪ ♪Rõ ràng ta cũng hiểu♪ ♪Rõ ràng tình khóa chặt vương vấn trong đáy mắt♪ ♪Vì một cái ôm mà thiêu rụi cả kiếp người♪ ♪Vượt ngàn cánh buồm để tìm kiếm♪
♪Rõ ràng là chàng biết♪ ♪Rõ ràng ta cũng hiểu♪ ♪Rõ ràng chẳng thể gạt bỏ nhớ thương thổn thức♪ ♪Vì nhịp đập trong thoáng chốc♪ ♪Mà tưởng nhớ đến trời tàn đất tận♪ ♪Níu giữ ánh mắt chàng, dù chỉ thêm một giây mà thôi♪