[VIETSUB] Chước Chước Phong Lưu – Tập 1 | Cảnh Điềm & Phùng Thiệu Phong | WeTV
♪Tiêu dao phiêu bạt qua bao xuân thu♪ ♪Duy chỉ luyến tiếc ái tình và tự do♪ ♪Băng qua chông gai, vượt qua biết mấy lầu cao♪ ♪Qua ngàn cánh buồm ngao du cùng ai♪ ♪Nguyện trải qua những chông chênh của cuộc đời♪ ♪Vì chúng sinh thiên hạ♪
♪Vẫn không từ bỏ vẻ thơ ngây thuở ban đầu♪ ♪Từng lời thề ước nỉ non♪ ♪Lòng này có trời đất chứng giám♪ ♪Nguyện trong bóng tối càng rực rỡ tựa sao trời♪ ♪Nguyện bước qua thăng trầm của số phận, sống hướng về ánh dương♪ ♪Năm tháng tươi đẹp được mang tên vĩnh hằng♪
♪Đường tương lai dài đằng đẵng, trong tim có ngọn đèn bất diệt♪ ♪Có một người mãi ngây ngô đợi chờ♪ ♪Có một người sẽ hoàn thành ước mơ♪ =Chước Chước Phong Lưu= =Tập 1= Tiểu thư, mang hết số sách này đi sao? Phải, phải, phải, nào. Đón dâu mà sao lại đi cửa phụ thế? Đây là đón thiếp. Mộ gia thật không hổ là nhà giàu nhất Giang Nam, Mộ lão gia đã lấy mười mấy người thiếp, giờ lại lấy tiếp.
Tiểu thư, nhóm đại nương tử qua bên này rồi. Hai người mau lên, chúng ta đi xem thử! Đến rồi, đến rồi, đến rồi! (Đại nương tử Mộ gia và phu nhân Mộ gia) Ta nghe nói là đẹp lắm đấy.
(Đại nương tử Mộ gia và phu nhân Mộ gia) Không đẹp thì đâu có lấy. (Mộ Bát, con gái thứ tám của Mộ gia) (Ngũ di nương, thiếp thất Mộ gia) Đào tơ mơn mởn, rực rỡ ngàn hoa. (Mộ Bát, con gái thứ tám của Mộ gia) (Ngũ di nương, thiếp thất Mộ gia) Người về nhà chồng… Xem Mộ Kỳ làm như vậy, không phải định thi trạng nguyên thật chứ? Đã là người tôn quý sắp làm phu nhân huyện lệnh rồi,
Đâu cần phải đọc mấy thứ vô dụng này nữa. Không hành lễ à? Người mới sắp bái đường rồi, các người còn ở đây lo nghĩ Tiểu Thất đọc sách hay lấy chồng sao? Đào tơ mơn mởn, lá tốt sum suê, người về nhà chồng, cả nhà hòa thuận. Tiểu thư.
Tiểu thư, không cần đọc nữa. Nhóm đại nương tử đi cả rồi. May mà lần nào lão gia lấy di nương cũng đều phô trương thanh thế, chúng ta mới có thể tìm được cơ hội. Được, vậy chúng ta mau đi thôi. Cẩn thận, cẩn thận dưới chân. Tân phụ kính súc vật,
Lục súc hưng thịnh! Tân phụ kính giếng nước, sức sống mãnh liệt! Hôm nay nhà có việc vui, cưới người vợ mới, nên bái tế trước. (Bài vị Ti Mệnh X Quân) Mời Táo Vương! Tân phụ bái! Vào cửa muộn, sau này phải nghe lời các tỷ tỷ đấy. Ta xếp thứ 17, phải hơn muội một bậc. Đi! Phu thê hợp hai làm một! Bỏ quạt! (Mộ Vinh, gia chủ Mộ gia) Để lão gia xem (Mộ Vinh, gia chủ Mộ gia) Tiểu Nhị… Nhị… Thập… Thập Bát! Phải, phải, phải, Thập Bát, Thập Bát. Để lão gia xem Tiểu Thập Bát của ta rốt cuộc trông như thế nào. (Quách Cự Lực, thị nữ của Mộ Chước Hoa) Tiểu thư, chúng ta phải đi thôi. Đi. Tiểu thư, sao trên xe mà người còn đọc sách thế? Xóc… xóc thế này. Nữ tử không chăm chỉ đọc sách sẽ phải lấy chồng. Tiểu thư, nữ tử đều phải lấy chồng mà,
Lão gia đã lấy 18 di nương rồi. Con người mà, thấy người trẻ trung, xinh đẹp, không khỏi sinh lòng mến mộ, nếu như trong nhà có thể muôn hồng nghìn tía thì vui tai vui mắt biết bao. Vậy chẳng phải phủ chúng ta đã gom được cả đống rồi ạ?
Chuyện này còn có thể chê ít à. Cũng đúng. Trang huyện lệnh cũng đã lấy nhiều di nương như thế còn muốn lấy tiểu thư. Lão gia và đại nương tử còn cho rằng tiểu thư trèo cao nữa chứ. Nam nhi mê sắc, còn có thể thoát. Nữ nhi mê sắc,
Khó có thể thoát. Tiểu thư, nghĩa là gì thế ạ? Ý là nữ nhân một khi lấy chồng thì cả đời này coi như hết. Vậy nếu người đó chỉ lấy một người cũng không được sao? Năm đó cha ta cũng từng thề với mẹ ta,
Nói từ nay về sau tuyệt đối không lấy thêm ai nữa. Vậy chẳng phải sau này chỉ có thể dựa vào bản thân sao? Chỉ cần ta có thể thi đỗ công danh, Mộ gia này sẽ không còn ai dám ép ta nữa, tự ta có thể làm huyện lệnh,
Còn làm phu nhân huyện lệnh gì nữa. Còn năm ngày nữa là ngày ta và Mộ Kỳ thành thân, (Trang Văn Phong, huyện lệnh Vĩnh Định, Hoài Châu) (Châu quản sự, quản sự Trang phủ) nhưng giờ cô ta nói bỏ trốn là bỏ trốn, coi Trang Văn Phong này là cái gì? Mộ Kỳ kia đừng hòng thoát khỏi lòng bàn tay ta. Đuổi theo cho ta! Rõ! Lầu trăm thước cao chót vót, dương liễu xanh tận bãi sông. Cự Lực, băng qua khu rừng phía trước là đến thành Định Kinh rồi. Dạ. To quá, không hổ là thành Định Kinh. Đúng vậy, tiểu thư. Em nhìn bên kia, bên kia kìa. Nhộn nhịp thật đấy. Cũng nhiều đồ ăn ngon nữa. Định Vương điện hạ về thành rồi. Đội ngũ hoành tráng thật đấy. Cự Lực, em xem. Đó là xe của Định Vương điện hạ.
Chính là Định Vương điện hạ dâng tấu xin mở lại ân khoa cho nữ tử ạ? Nghe nói ngài ấy tinh ranh như cáo, kiêu ngạo như sói, tàn nhẫn như hổ. Ở Bắc Lương là đại ma thần có thể ngăn trẻ con khóc đêm. Định Vương điện hạ lợi hại thế sao?
Tám năm trước, Định Vương điện hạ thống lĩnh ba vạn quân Thương Ngô, đánh bại mười vạn đại quân Bắc Lương ở Nhạn Thành. Cũng từ sau cuộc chiến ở Nhạn Thành này, Nam Thần chúng ta mới chuyển từ thế yếu bắt đầu ngang vai vế với Bắc Lương.
Sao Định Vương điện hạ làm được thế? Chuyện này thì Thương tiên sinh không nói kỹ. Chờ sau này ta quen biết được Định Vương điện hạ này, ta nhất định sẽ đích thân hỏi ngài ấy. Vâng. Phía trước là phủ Định Vương, mau xuống ngựa. Mau, mau, mau.
Phải rồi, tiểu thư, người còn chưa ăn nữa. Nào, người cũng ăn một miếng đi. Đưa ta. Đi, đi! Đi, đi! Tiểu thư, tiểu thư, đằng trước là đại ma thần đấy! Đi! Đi! Mẹ! (Chấp Mặc, thị vệ của Định Vương) Mẹ! (Chấp Mặc, thị vệ của Định Vương) Mẹ chờ con với, con gái bất hiếu! Đi! Đi! Làm sao bây giờ? Đi, tiếp tục tìm. Đi. Tiểu thư, ban nãy người làm em sợ chết khiếp. Không ngờ người lại dám xông vào đội xe của đại ma thần. Người không muốn sống nữa sao? Người của Định Vương điện hạ chắc không lạm sát người vô tội nhỉ?
Nhưng bàn tay trong xe ngựa vừa nãy chắc không phải của Định Vương điện hạ. Bàn tay trong xe ngựa kia mềm mại, trơn bóng, không giống bàn tay của chiến thần quanh năm chinh chiến trên sa trường. Chuyện này nhất định có vấn đề. Trời ạ, tiểu thư,
Người có thiên lý nhãn à? Em xem, sau cuộc chiến ở Nhạn Thành, mặc dù xoay chuyển càn khôn, nhưng Bắc Lương và Nam Thần chúng ta bất phân thắng bại, giằng co nhiều năm như thế, thực ra là vì năm năm trước Định Vương điện hạ đại bại ở sông Cự Mã,
Quân Thương Ngô tử thương nặng nề. Thế nên sau đó, Định Vương điện hạ hành động ngày càng dè dặt. Nhưng lần này lại gióng trống khua chiêng như thế. Lần này Định Vương điện hạ về kinh không hề đơn giản. Phải rồi, tiểu thư,
Người của Trang huyện lệnh biết chúng ta vào thành rồi, chúng ta còn có thể trốn được bao lâu? Định Vương điện hạ đã dạy ta một điều, thỏ khôn có ba hang. Ngươi bảo ngươi đi, người ta chỉ là một tiểu cô nương đang vội về nhà thăm mẫu thân bệnh nặng, ngươi rút kiếm làm gì? May mà ta kịp thời ngăn cản. Ngươi không sợ chém người giữa đường, kéo thủ vệ cổng thành đến sao? (Trương quản gia, quản gia phủ Định Vương) Vương gia chậm trễ ngày về kinh, (Trương quản gia, quản gia phủ Định Vương) ta còn phải đóng giả vương gia (Trương quản gia, quản gia phủ Định Vương) ngồi trên xe ngựa lâu như thế, bộ xương già của ta ê ẩm lắm rồi, ta phải về nằm đây. Vương gia, (Chấp Kiếm, thị vệ của Định Vương) ngài không cần đích thân đi chứ? (Chấp Kiếm, thị vệ của Định Vương) Còn bảo Chấp Mặc và Trương quản gia gióng trống khua chiêng, diễn cảnh ngài vội về Định Kinh. Bổn vương không muốn gây thêm chuyện. Dạ. Vương gia, không ngờ nơi hẻo lánh này thật sự có rừng đào. Chúng ta tìm nhiều năm như thế,
Không ngờ nó lại ẩn giấu ở Định Kinh. (Mộ tiên phụ Viên công Thành Minh) Viên Thành Minh, lần này cuối cùng cũng bắt được ông rồi, xem ông còn trốn đi đâu. Bây giờ ta sẽ đào mộ ông lên, ta phải xem thử ông chết thật hay giả vờ. Vương gia, cuộc chiến ở sông Cự Mã,
Ba vạn anh linh chôn xương Từ Thành, tên Viên Thành Minh này là giặc phản quốc. Ông ta đã phụ lòng tin của vương gia, càng thẹn với ba vạn quân Thương Ngô đã chết. Cho đến bây giờ, bổn vương vẫn không tin ông ta sẽ phản bội. Vương gia.
Viên Thành Minh đã phản bội chúng ta! Chúng ta trúng mai phục rồi! Vân Tưởng Nguyệt… Cử người điều tra đảo nhỏ giữa hồ, đồng thời mở quan tài kiểm tra xác. Ngoài ra phải điều tra rõ Vân Tưởng Nguyệt lập bia mộ cho Viên Thành Minh với thân phận con gái là ai? Rõ. Sự thật năm đó, bổn vương nhất định phải tìm ra. Ngài đi thong thả. Ngài chưa uống say chứ, Tần gia. Chưa say, chưa say. Ta chờ ngài đấy, ngài phải đến sớm đấy. Nhất định đến, nhất định đến. Được, được, được, đi thong thả nhé. Tiễn giúp ta nhé. (Ngõ Hoa) Người đời đều coi thường nữ tử thanh lâu,
Tự cho mình là thanh cao, không muốn đến chỗ dơ bẩn này. Thế nhưng, mẹ ta xuất thân như thế, ta lại cảm thấy nơi này khiến ta cảm thấy thân thiết hơn. Tiểu thư, người cũng đừng buồn. Người xem, nếu không vì tam di nương
Chúng ta cũng sẽ không đến nơi này trốn. Có thể trong cõi vô hình, người vẫn đang phù hộ chúng ta đấy. Chắc hẳn đám Châu quản sự hoàn toàn không ngờ rằng chúng ta lại dừng chân ở đây. Đúng là một chỗ tốt để trốn,
Nhưng nếu nộp tiền thuê phòng nửa năm, chúng ta sẽ không còn dư tiền nữa. Xe đến trước núi ắt có đường. Không sao, ta sẽ nghĩ cách. Yên tâm đi. Hai người muốn thuê viện này phải không? Đúng vậy. Con phố này của chúng ta gọi là “ngõ Hoa”, bên này bán hoa, bên kia cũng bán hoa, bán một loại hoa khác. Vậy hay là vào nhà nói chuyện đi. Được. Nào, nào, nào, vào đi, vào đi. Ở đây cái gì cũng tốt, chỉ là ra ngoài phải cẩn thận một chút. Đa tạ đại nương nhắc nhở. Thực ra lần này ta lên kinh là để tham gia thi hội,
Tuyệt đối không gây thêm rắc rối cho đại nương đâu. Nhìn cô còn trẻ, không ngờ lại là một nữ cử nhân. Gia mẫu mất sớm, ta theo gia phụ đọc sách mấy năm thôi. Vậy cô cũng là Văn Khúc Tinh hạ phàm.
Đừng nói bây giờ mới mở lại ân khoa cho nữ tử chưa lâu, ngay cả thời nữ đế Nguyên Quang, lúc ân khoa nữ tử phát triển nhất, nữ cử nhân cũng là hiếm có. Nhưng nữ tử học hành không dễ, nếu sau này chủ tớ hai người có khó khăn gì
Thì cứ đến tìm đại nương. Ta họ Lộ, sống ở đầu ngõ này. Đa tạ đại nương. Đa tạ Lộ đại nương. Đừng khách sáo. Nào. Vào nhà xem thử đi. Được. Đi. Nào, xem đi, xem đi. Xem đi. Nhà tốt chưa này. Chỉ là bẩn quá.
Lâu quá rồi không có người ở. Không sao. Hai người chờ một lát, ta đi thắp đèn. Vâng. Đi, chúng ta xem thử nào. Hai vị cô nương. Nào, nào, nào, xem bên này đi. Bên này. Lộ đại nương, ở đâu ra nhiều sách thế này? Không giấu gì cô nương,
Người thuê viện này hồi trước là một nhà thơ sa sút, suốt ngày lưu luyến cung Tiểu Tần, nữ tử thanh lâu tranh nhau hát thơ của hắn, số sách này đều là hắn để lại. Vậy nhà thơ này đâu rồi? Chết rồi. Chết rồi à? Đau khổ không được toại nguyện.
Không thì sao giá thuê viện này lại thấp như thế chứ. Tiểu thư… Nếu các cô nương chê viện này xúi quẩy… Không chê, không chê. Lộ đại nương, chúng ta không chê đâu. Vậy thì tốt. Ngày mai ta sẽ tìm người quét dọn, số sách này, ta sẽ mang hết đi.
Không cần, không cần. Lộ đại nương, sách thì cứ để lại đi, đúng lúc ta cũng muốn xem thử. Vậy cô nương cứ việc giữ lại. Cô nương này cũng hay thật đấy, không kiêng kị gì, chẳng trách lại dám dẫn một nha hoàn đi thi. Phải rồi, đại nương,
Vừa nãy chạm phải, ta phát hiện tay đại nương hơi lạnh. Nhìn màu mắt đại nương, lòng trắng còn hơi vàng. Có phải bình thường đại nương cảm thấy tay chân tê mỏi, còn dễ sợ lạnh hơn người bình thường, đêm ngủ còn hay không yên giấc không?
Phải, phải, phải, làm sao cô biết? Cô nương còn biết xem bệnh à? Trong nhà có người là đại phu, từ nhỏ mưa dầm thấm đất, nên biết một chút. Đại nương thế này là khí huyết suy nhược, là chứng bệnh phần lớn nữ tử dễ mắc phải. Cự Lực, túi thơm.
Túi thơm. Tiểu thư. Lộ đại nương, đây là túi thơm ta tự dùng dược liệu điều chế, đại nương cầm đi dùng thử xem, có lẽ sẽ có chút tác dụng. Vật này quý giá quá. Thế này thì ngại lắm. Không sao đâu.
Vậy giá cả chúng ta vẫn giữ như đã nói được không? Giá cả không thành vấn đề. Túi thơm thì đại nương cứ yên tâm giữ đi. Vậy ta không khách sáo nữa. Vậy cô nương thu dọn đi, ta không quấy rầy nữa. Được. Tiểu thư,
Chẳng phải trước đây tam di nương đã nói rồi sao, bảo người không được để lộ y thuật. Bây giờ cách thi hội vẫn còn khá lâu, tiền bút nghiên giấy mực nhất định sẽ rất nhiều. Mà thành Định Kinh này ngay cả ăn cơm cũng đắt hơn chỗ khác rất nhiều.
Nếu không nghĩ cách kiếm tiền, lấy gì để lấp đầy bụng chứ? Tiểu thư, người yên tâm, có Cự Lực ở đây, em sẽ không để người chịu đói. Nha đầu ngốc, ta sợ em bị đói đó. Được rồi, được rồi, mau đi quét dọn, thu xếp đồ đạc đi.
Vừa hay để ta xem thử nhà thơ này đã để lại thơ gì. Đi đi. Vậy em đi thu dọn trước nhé. Tiểu thư, em đã nói rồi, em có sức, để em khắc mới phải. Đây là người mẹ thân yêu nhất của ta, sao có thể để em làm thay được. Mẹ, nỗ lực suốt bao năm nay không uổng phí, con gái của mẹ đã là cử nhân rồi,
Không bao lâu nữa sẽ còn trở thành tiến sĩ. Mẹ yên tâm, con gái nhất định sẽ nghĩ cách nổi bật hơn người, để mẹ được làm cáo mệnh. Đợi con gái ở vững tại Định Kinh, con sẽ lập tức tìm nhà cho mẹ, nhất định sẽ để mẹ hồn về cố hương.
Tam di nương, xin người, người nhất định phải phù hộ tiểu thư, và phù hộ cho chúng con không bị đói bụng. Cô tìm ai vậy? Ta nghe Lộ đại nương nói ở đây có một vị đại phu. Là ta. Ta… Mời vào trong. Nằm xuống đi, để ta kiểm tra thử. Cô… Cô không hỏi ta là ai sao? Có lẽ sống ở đối diện nhỉ? Cô bảo ta nằm xuống đây,
Chẳng lẽ không chê ta bẩn sao? Trong lòng ta, người bệnh đều như nhau. Nào, nằm xuống đi. Cự Lực. Nào. Nào. Dọc đường vương gia dãi gió dầm sương, bị nhiễm lạnh, ho suốt dọc đường, khi nào Triệu viện sứ mới đến xem bệnh cũ cho vương gia? Không biết. Vương gia, ngài xem Chấp Mặc lại thế rồi, ba câu không rặn được một chữ,
Cứ gặp người khác là giơ cuốn sổ của nó lên. Sớm biết như vậy thì thà để ta đến Định Kinh trước. Chấp Mặc không nói, thiết nghĩ cũng chẳng phải chuyện gì lớn, không nói thì không nói vậy. Vương gia thiên vị. Đại điện hạ. Tham kiến đại điện hạ. Hoàng thúc,
Chí ít người cũng cử động một cái chứ. Không thì sao? Ngày mai đến chỗ bệ hạ kể tội con, nói đại điện hạ bắt nạt một người bệnh như ta. (Lưu Sâm, đại hoàng tử Nam Thần) Đừng mà, hoàng thúc. (Lưu Sâm, đại hoàng tử Nam Thần) Con đến để thăm người mà. Thuốc phá thai mà cô nương dùng quá mạnh, lại không nghỉ ngơi tĩnh dưỡng cho tốt dẫn đến tổn thương thân thể. Chảy máu đã hơn một tháng rồi nhỉ? Chưa khám đại phu lần nào sao? Nào.
Sao có thể có đại phu bằng lòng xem bệnh cho ta chứ? Ta chỉ là một nữ tử thanh lâu nhiều tuổi nhan sắc tàn phai, không may mang thai mà thôi. Vậy không ai lo cho các cô sao? Các ma ma đều bận đi hội thưởng hoa,
Làm gì có thời gian lo cho đám người cũ bọn ta. Con thấy chỉ có một mình Chấp Mặc ở trong phủ nên con đoán chắc chắn hoàng thúc đi đâu đó rồi. Hoàng huynh có trách ta về cung mà vẫn chưa đi thỉnh an không?
Phụ hoàng nói hoàng thúc đi đường vất vả, cứ nghỉ ngơi cho khỏe rồi hẵng tiến cung cũng không muộn. Ta quay về có mang quà cho con, nhị điện hạ, tam điện hạ. Vậy không được, con muốn hai phần. Vậy con tự đến nhà kho chọn mấy thứ con thích đi.
Tạ ơn hoàng thúc. Hoàng thúc, sức khỏe của người đỡ hơn chút nào không? Vẫn vậy. Triệu viện sứ vẫn luôn tìm thuốc cho người, con tin rằng không bao lâu nữa chắc chắn có thể chữa khỏi bệnh cho người. Chỉ là hôm nay người về hơi muộn. Người lại đến nơi nào
Tìm kiếm manh mối mới ạ? Năm năm trước, phụ hoàng diệt sạch tất cả người có liên quan, hoàng thúc vẫn nghi ngờ người đứng sau điều khiển là người khác sao? Vương gia, Hà Tân gửi thư đến. Con xem, vừa phát hiện ra là gửi đến liền. Vào đi. Vương gia,
Mộ Viên Thành Minh tìm thấy lúc trước là mộ di vật vừa được tu sửa, nhưng tìm khắp vườn hoa đào cũng không tìm thấy hài cốt của hắn. Có điều phía Hà Tân có tin tức mới. Họ điều tra được sau trận chiến ở sông Cự Mã, Viên Thành Minh đã xuất hiện ở núi Thiên Đồng, Trác Châu. Với cả đã có tung tích của Vân Tưởng Nguyệt, cô ta chính là Viên Tích Nguyệt, con gái của Viên Thành Minh, sau khi lưu lạc chốn phong trần
Đổi tên thành Vân Tưởng Nguyệt, bây giờ đã là đầu bảng cung Tiểu Tần. Đây là đơn thuốc. Đa tạ. Chỉ là cần cô tự mua thuốc. Sau này Tống Vận nhất định sẽ báo đáp ân tình hôm nay. Cự Lực. Tiểu thư, chúng ta có tiền rồi.
Có điều chắc bạc này không phải giả đâu nhỉ? Bỗng nhiên ta nhớ đến cha mẹ ta. Ta đã hận cha ta bao năm nay, nhưng ban nãy khi nhìn thấy vị Tống Vận tỷ tỷ đó, không biết tại sao ta lại nghĩ nếu ban đầu mẹ ta không lấy cha ta,
Cũng không biết sau này bà ấy sẽ như thế nào? Bà ấy sẽ bị đói bụng sao? Sẽ bị người đời quên lãng vì nhiều tuổi nhan sắc phai tàn. Con gái nhà quan như mẹ ta lưu lạc chốn phong trần là vì bất đắc dĩ, nhưng mà
Làm gì có đóa hoa nào bằng lòng rơi vào vũng bùn. E là đóa hoa nào cũng muốn trở thành cây. Nhưng xuân qua thu đến, sẽ luôn là nhan sắc mới thay thế gương mặt cũ. Cho nên Cự Lực à, chúng ta không được làm hoa, chúng ta phải làm cây,
Hơn nữa còn phải thành cây cao ngút trời không sợ giá rét, không sợ gió mưa. Tiểu thư, cây khó coi lắm, không được, tiểu thư của chúng ta xinh đẹp thế này, không làm hoa thì tiếc lắm. Vậy không được đâu, triều ta có quy định,
Hễ là nữ tử đã có gia đình thì không được làm quan trong triều, cho nên tiểu thư nhà em tuyệt đối, tuyệt đối không lấy ai hết. Không lấy ai ạ? Không lấy ai thì không được đâu. Nhà thơ này cũng đọc loại sách này sao? Tiểu thư, em từng thấy cái này. Mấy người xem tướng bên đường đều bày hình này ra. Chúng ta sống bằng nghề y, không biết chừng nhà thơ này lại sống bằng nghề xem tướng. (Khắc phu) Cái này… Khắc phu? Vương gia, hội thưởng hoa đó khá cầu kì, cần thiệp mời đã đành còn phải đổi bạc thành kim hoa để làm phần thưởng. Ta thấy chúng ta nên trèo tường vào, thân phận của ngài đi cửa chính không vẻ vang. Trèo tường? Trèo tường thì vẻ vang nhỉ? Vương gia,
Ý ta không phải vậy. Trời xanh trăng sáng đã bao lâu, nay ta ngừng chén hỏi một câu. Tiểu thư, tuy người viết thơ không có gì đặc sắc, nhưng đọc thơ thì nghe hay lắm. Em mau ăn bánh của em đi. Em xem bên kia kìa, nhiều đèn lồng đẹp quá,
Chúng ta qua đó xem thử, đi. Đẹp thật. Đợi sau này có tiền, ta sẽ mua cho em một cái. Mộ đại phu. Mộ đại phu, vừa hay ta đang tìm cô. Có thể làm phiền cô đến cung Tiểu Tần với ta một chuyến không? Cung Tiểu Tần ư? Ngại quá,
Ta biết là làm khó cô quá, nhưng làm ơn đi mà. Được rồi. Không được đâu tiểu thư, em sợ người gặp nguy hiểm, em nhất định phải đi cùng người. Yên tâm, tự ta sẽ chú ý, em ở nhà chờ ta nhé. Tiểu thư, em muốn… Không được động đậy, đứng đó.
Tiểu thư, vị trí đó là khắc phu mà? Cung Tiểu Tần đông người phức tạp, tô thêm nốt ruồi vào sẽ bớt được nhiều chuyện. Đứng yên nhé, chờ ta về. Vậy tiểu thư chú ý an toàn nhé. Mời khách quan vào trong, mời vào. (Tố Y, thị nữ của Vân Tưởng Nguyệt) Tiểu thư, tiểu thư. Tiểu thư, hay là năm sau chúng ta hẵng tham gia đi. Nhưng không tham gia thì sao có thể bám vào quyền quý, mới có nơi cậy nhờ, mới sống tiếp thật tốt được. Tố Y, ta không còn thời gian nữa. Mời. Được. Vân cô nương, đây là Mộ đại phu.
Đây là Vân cô nương. Đa tạ đại phu đã ra tay cứu giúp, Tưởng Nguyệt cảm kích vô cùng. Cô nương khách sáo rồi. Đi thong thả, lần sau ghé nhé. Trông tuấn tú quá. Các vị, có thể cho nô gia xem thiệp mời không? Mời vào trong, xin mời. Cô nương, ta châm cứu chỉ chữa được ngọn chứ không chữa được gốc, lát nữa cô lên sân khấu bị gió lạnh thổi vào khó chắc có phát tác hay không.
Cho phép ta lắm miệng một câu, hoa khôi thì năm nào cũng tuyển chọn, nhưng sức khỏe của cô… Năm nào cũng tuyển chọn hoa khôi, nhưng cơ hội để Tưởng Nguyệt đoạt hạng nhất chỉ có lần này thôi. Hay quá. Đẹp quá. Nhảy đẹp quá. Nhảy đẹp thật đấy. Hay, hay quá.
Đẹp quá. Hay, hay quá. Hay quá. Hay, rất hay. Hay, hay lắm. Đẹp lắm. Chắc năm nay Phùng Sương Sương sẽ là hoa khôi rồi. Vân Tưởng Nguyệt vẫn chưa lên sân khấu mà. Cô ấy là đầu bảng mới của năm nay đấy. Thế à? Vân Tưởng Nguyệt. Vân Tưởng Nguyệt.
Vân Tưởng Nguyệt. Vân Tưởng Nguyệt. Vân Tưởng Nguyệt. Vân Tưởng Nguyệt. (Vân Tưởng Nguyệt) Tới rồi kìa. Hay, hay quá. Hay quá, hay quá. Hay, hay lắm. (Mộ Chước Hoa hồi bé) Tiểu Thất, đừng nhảy nữa, (Mộ Chước Hoa hồi bé) phải học rồi. Mẹ ơi, nhảy múa thì có gì không tốt ạ? Con thấy mẹ cũng nhảy múa mà, sao con cứ phải đọc sách ạ? (Cố Nhất Tiếu, mẹ của Mộ Chước Hoa) Nhảy múa không phải là xấu, (Cố Nhất Tiếu, mẹ của Mộ Chước Hoa) nhưng mà đọc sách (Cố Nhất Tiếu, mẹ của Mộ Chước Hoa) sẽ khiến con hiểu lý lẽ, biết đúng sai. Như vậy thì con sẽ biết nhảy múa có tốt hay không, chứ không chỉ là nghe lời mẹ nói, con hiểu chưa? Tống tỷ tỷ, tỷ nói xem Vân cô nương thực sự thích nhảy múa sao?
Thực ra sau khi tới nơi hồng trần phong nguyệt này thì dù có thích cũng sẽ thành không thích. Chỉ có Vân muội muội là khác. Sau khi muội ấy vào đây, không khóc cũng không làm ầm ĩ, chưa tới ba tháng đã học được hết các khúc nhạc và vũ đạo,
Rồi chẳng mấy chốc trở thành đầu bảng. Tại sao cô ấy lại liều mạng như vậy? Chuyện ấy thì ta không rõ. Hay, hay lắm. Vân Tưởng Nguyệt. Hoa khôi năm ngoái, số kim hoa là hơn nghìn sáu đó. Chúng ta cứ chờ xem,
Không chừng năm nay Vân Tưởng Nguyệt sẽ được nhiều hơn nữa. Các vị, kim hoa tặng mỹ nhân, trướng phù dung ấm áp tới sớm mai, không biết vị nào có thể ôm mỹ nhân về. Ta ra giá hai nghìn đóa kim hoa. Hai nghìn kìa. Hai nghìn năm trăm đóa kim hoa.
Ba nghìn đóa. Ba nghìn đó. Ba nghìn rưỡi. Những người này vung tiền như rác đều là vì Vân Tưởng Nguyệt à? Nam nhân mà. Bốn nghìn đóa, ta ắt phải có được nàng. Bốn nghìn đóa kìa. Bốn nghìn năm trăm đóa kim hoa. Chúc mừng công tử,
Bốn nghìn năm trăm đóa kim hoa, cũng chúc mừng hoa khôi mới Vân Tưởng Nguyệt của chúng ta. Tên phá của nhà ai thế này, trả nhiều tiền quá vậy. Ta đi đây. Mộ đại phu, ta… Tỷ tỷ, còn chuyện gì à? Ta còn một chuyện muốn thỉnh cầu. Ở hậu viện của bọn ta vẫn còn một vài tỷ muội bệnh tật đã lâu, nếu Mộ đại phu không có việc gấp gì thì có thể… Có gì không được đâu,
Tỷ tỷ dẫn đường đi. Ơn này không lời nào cảm tạ hết được, xin hãy nhận một bái của Tống Vận. Tỷ làm ta tổn thọ đấy. Đi thôi, tỷ tỷ. Đi thôi. Ta… ta là đại phu, đừng giết ta. ♪Nhung nhớ không quên tình dang dở♪ ♪Quấn quít bên tóc mai♪
♪Hồi ức va phải đá ngầm♪ ♪Không biết cập bến nơi nao♪ ♪Đôi bên ngóng trông nhau, mưa rơi rả rích♪ ♪Bóng ai hóa mây khói mơ hồ♪ ♪Để lại hòn đảo cô độc trong tim♪ ♪Như sóng lớn vô bờ♪ ♪Rõ ràng là chàng biết♪ ♪Rõ ràng ta cũng hiểu♪
♪Rõ ràng tình khóa chặt vương vấn trong đáy mắt♪ ♪Vì một cái ôm mà thiêu rụi cả kiếp người♪ ♪Vượt ngàn cánh buồm để tìm kiếm♪ ♪Rõ ràng là chàng biết, rõ ràng ta cũng hiểu♪ ♪Rõ ràng đã nguyện đời đời thề chết bên nhau♪
♪Vì nhịp đập trong thoáng chốc mà tưởng nhớ đến trời tàn đất tận♪ ♪Chúng ta đã hứa sẽ mãi không chia lìa♪ ♪Yêu hận rối bời, chẳng quên được♪ ♪Dẫu có xa xôi cách biệt nhường nào♪ ♪Tâm hồn ôm lấy nhau để rồi xao động♪ ♪Sao có thể xóa nhòa hết thảy♪
♪Rõ ràng là chàng biết♪ ♪Rõ ràng ta cũng hiểu♪ ♪Rõ ràng tình khóa chặt vương vấn trong đáy mắt♪ ♪Vì một cái ôm mà thiêu rụi cả kiếp người♪ ♪Vượt ngàn cánh buồm để tìm kiếm♪ ♪Rõ ràng là chàng biết♪ ♪Rõ ràng ta cũng hiểu♪
♪Rõ ràng chẳng thể gạt bỏ nhớ thương thổn thức♪ ♪Vì nhịp đập trong thoáng chốc♪ ♪Mà tưởng nhớ đến trời tàn đất tận♪ ♪Níu giữ ánh mắt chàng, dù chỉ thêm một giây mà thôi♪