Tập 3: Nguy cơ bị loại! Thêm thử thách thần bí mới

    “Tướng quân” của tôi, hắn chắc chắn sẽ chết. Giết. [Đội Gấu Trúc họp] Đẩy xuống. Đi. Đừng do dự nữa. Anh (Ngô Xuân Anh) cố lên. Sai rồi. Dừng ở hiện trường. Lam Phương di chuyển quân cờ trước. Phạt 30 giây tiêu chết cậu ấy rồi, cậu ấy không còn thời gian nữa.

    Thời gian của bọn tôi cấp bách lắm. Thiếu thêm một người nữa là không được. Bọn họ còn có hai nước cờ. Cậu ấy còn có một mạng. Bọn họ sắp “chết” rồi. Cậu gọi gì? Trong số các bạn có thể sẽ có người rời khỏi thuyền.

    Anh ấy phải gánh vác tất cả những sai lầm. Vì cả hai đều quá “nhát gan”. Cơ bản là không dùng được. Cậu ấy nói rất nhiều, sẽ ảnh hưởng đến một vài tình huống trong nhóm chúng ta. Lúc nói vấn đề là lần nào cũng không ở nhà. Hơi không hợp.

    Chào mừng quay lại ván cờ khổng lồ. Đây là chiến trường mà các cậu quen thuộc. Có người gánh vác nhiều hơn, thì sẽ có người gánh ít hơn. Hy vọng mọi người có thể nắm lấy cơ hội này. Cô xem tôi vừa đi thế này

    Cậu nhìn tôi lúc nãy đi thế này còn bị rách luôn. Phá rồi thì tôi còn tổn thất hai người. Anh biết không? Tôi đi xong rồi. Đi nào. Đi nào. “Tướng quân”. Cậu giống tôi. Thả “voi” không? Chi Sĩ, “Tướng quân”. Thả “pháo” xuống. “Tướng quân”. Tôi cũng “tướng quân” rồi.

    (Đội Trào Lưu) Cậu “tướng” tôi nào. Cái “ngựa” kia, đừng có chân. Hai cái này chẳng phải đều giống nhau sao? Em đã nói anh rồi. Không phải, tôi xuống nhầm. Từ lúc mấy bước lên, tôi đã chơi sai mấy nước cờ trên mình đều không còn.

    Tôi biết sau khi cậu đánh 10 bước sau khi xuống 10 bước là không nhớ được. Nhớ thì có thể nhớ. Cậu đừng xem điện thoại, cậu… cậu bây giờ… Chúng ta đã bắt đầu thi đấu rồi. Em không thể cầm điện thoại đi theo anh. Được.

    Chúng ta dùng trí tuệ nhân tạo bằng trí tuệ nhân tạo. Chính là làm thế nào để đối phó Nhưng khi bạn lâm trận thay đổi đột ngột một bước, Đúng, thay đổi hết rồi. Số 1 của chúng ta. Đối thủ của chúng ta là đội 1. Không giỏi đánh như các cậu.

    Hình như đội số 1 có người biết chơi. Ai sẽ chơi? Chắc là nhóm trưởng kia. Bờ biển gì chứ? Vì tôi xuống trước. Bước đầu tiên em tiến thẳng vào sáu “xe”. 3 vào 6. Đúng. Giờ tôi muốn xem hướng cậu ấy đi như thế nào.

    Một kiểu phá pháp là trực tiếp hạ “pháo”, một kiểu phá là lên thẳng “sĩ”. Hai cách phá này thực ra cũng có thể làm loạn nhịp của ta. Nhưng với hai cách phá này thực ra tôi cũng có thể phá vỡ nó. Máy chạy bộ. Thử xem.

    Cậu từng dùng cái này chưa? Trước khi tập luyện ở nhà em có dùng. Chúng ta phải chèo như thế này. Đó là sức mạnh bộc phát. Thông báo quan trọng. Diễn tập sắp bắt đầu. Suỵt, đừng nói. Xin mời tham gia vòng hai và ba vòng diễn tập. Sẽ tập hợp ngay.

    Tập hợp rồi. Chuẩn bị xuất phát. Cuộc diễn tập chuẩn bị bắt đầu. Đây là chúng ta sao? Nó nói là… Đúng, đi. Đi luôn. Anh em cố lên. Mạnh, mạnh, cạn là xong. Cũng đừng. Giờ đừng dùng nhiều sức như vậy. Giữ lại chút đi. Đi theo đại ca.

    Đội trưởng ở phía trước Đừng. Tôi chỉ đếm được thôi. Mặn cửa của chúng ta cao lớn thì phải đứng trước. Nào. Đứng về phía nào. Đến rồi. Đi thôi. Cuối cùng cũng xuất phát rồi. Cố lên. Lên đường nhẹ nhàng. Cố lên. Chào mừng đến với “ván cờ của đại gia”.

    Cố lên. Cố lên các anh em. Cố lên. Chiến tranh sắp bắt đầu rồi xin mời hai bên đối kháng vào vị trí. Hưng phấn lên rồi. Xem ra phải ra chiến trường mới hưng phấn được. Chơi cờ thật à? Không đối kháng, chơi cờ thật.

    Sau khi vào thì có hơi căng thẳng. Chào mừng thành viên Lam Phương. Trương Vũ Hàm. Trương Vũ Hàm. Nhà vô địch bơi lội. Nhà vô địch thế giới bơi tự do. Trương Hâm Đống. Trần Ánh Loan. Ngụy Tư Trừng. Mã Gia Tuấn. Tôn Phác Nam. Gumball, Tôn Ngô Không. Trương Gia Hào.

    Chào mừng thành viên Hồng Phương, Trần Sâm. Đội trưởng của đội 4 là quán quân thế giới của chèo thuyền. Trần Sâm, vậy là quán quân thế giới chèo thuyền nhà vô địch thế giới đua thuyền và nhà vô địch thế giới bơi tự do của chúng ta. Đồng Chương Hạo. Lưu Lệ.

    Ngô Xuân Anh trịnh Thù âm. Jenny. Có hơi… Đây là màu vàng gì thế? Ai đó? Thì là HH (Hồ Hường). Ai H? Cái này. 13. Ngươi mau xem, sắp trôi qua rồi. Hung khí. Thấy rồi. Góc vừa rồi hơi… Trợ lý không tiện quan sát thêm. Lát nữa là thất trách đấy.

    Không được. Quan sát. Số 20 chính là người giành được chiến thắng trong trận đấu đó. Cũng rất đẹp trai. Sống mũi cao. Nhưng vẫn là HH (Hồ Khả) đẹp trai. Huyền. Khiến tôi ngơ luôn á. Cảm giác như đoán sai hết rồi. Cũng khác với suy nghĩ.

    Tưởng là vừa có sông vừa có sa mạc gì đó. Kết quả là nghĩ quá nhiều, quá phức tạp. Vậy thật sự là chơi cờ rồi. Phía sau màn hình không ngờ lại là cảnh này. Cũng không ngờ trong vòng này chuyện đánh cờ khá là chiếm tỷ lệ lớn,

    Tôi có thể cảm nhận được áp lực khi đó của Tiểu Mã là người đánh cờ áp lực sẽ rất lớn. Giao cho em một nhiệm vụ trọng đại như vậy, quả thật là áp lực lớn nhất. Họ dọn đồ ở đây để làm nóng người. Thử đạo cụ gì đó.

    Tôi ở đó xem nước cờ. Khá căng thẳng cậu leo thế nào? Cậu ấy leo… Tôi leo núi tốc độ mà. Cô tập leo núi tốc độ sao? Tin hắn đi. Cậu ấy là gì? Cậu ấy có “xe”. Khả năng “xe” của cậu ấy vẫn có thể… “Xe” không chết được.

    “Xe” rất khó “chết”. Tôi nghĩ tôi cũng leo được. Thật ra… Không sao đâu, có bọn họ. Cậu xếp thứ 3 được không? Được. Tôi là người cuối cùng. Lần cuối cùng buộc phải bò Cậu mà còn leo về năng lực, chúng ta tuyệt đối không thua bất kỳ ai.

    Cho dù là sức mạnh, dù là di chuyển hay leo trèo thứ này cũng được, chúng ta không thua ai. Tay leo núi của cậu. Sau đó 3 người chúng ta chuyển đồ. Mời dọn. Sau đó sẽ đến trợ giúp. Vâng. 4 người chúng ta. Được, vậy 4 người chúng ta dọn đi.

    Sau đó để em trai (Ma Gia Tuấn) chủ yếu suy nghĩ về ván cờ. Được. Với lại đội của họ vốn ít hơn một người so với đội chúng tôi. Trong cuộc quyết đấu nhóm này 4 đội chỉ có 7 người. Đội chỉ có 7 người.

    Vậy nên nhìn trên giấy tờ thì là… Cái này cũng khó nói. Ván trước của Phổ Chính Hoa. Đội của cậu ấy có mấy bạn nữ nhưng vẫn thắng đúng không? Thế nên vẫn nằm trong toàn bộ sách lược của anh ấy chiến lược làm tốt rồi cũng có thể thắng.

    Chúng ta thả một người ở đây trước đi bò ở đây. Cậu ấy giỏi lắm. Đúng, nhưng tôi hơi sợ. Cậu làm được. Cố gắng để cậu ấy leo trước. Sau đó các cậu trèo. Sau đó tôi chỉ là dự bị. Chúng ta cố gắng để anh ấy làm việc này.

    Tôi nghĩ cứ để cậu ta làm, cậu cũng phải gánh. Ít nhất cậu phải đẩy một chuyến trước. Tôi có thể. Không thì tôi chạy một vòng vận động. Nếu không tôi mà chạy một cái, lòng sẽ không yên. Trương Vũ Hàm. Tôi thấy đội của họ rất mạnh.

    (Đội Trào Lưu A: 0 điểm) Hình như con trai nhiều hơn chúng ta nhỉ? Bao gồm cả hạng mục leo núi, nó rất mạnh, các tuyển thủ cũng có sức mạnh cho nên đội của họ cũng rất toàn diện. Nên so với họ lần này trong lòng em không nắm chắc.

    Cậu không cần qua đó nữa, cậu cứ ổn định chơi cờ ở bên này đi. Giữ nguyên suy nghĩ của cậu. Chỉ cần tôi dẫn mấy người họ là đủ rồi. 5 người chúng ta là xong chuyện rồi. Cậu ngồi bên này đánh cờ Nó cứ leo lên, Đủ dùng. Đủ dùng?

    Đây không phải nói khoác. Ta đấu với lão gia của bọn họ. So sức lực thì hơn hai người. Được rồi. Ba cái đầu anh cũng được. Càng nặng em càng hưng phấn. Tôi nói cậu biết, cái “ngựa” này. Cậu xem. Một mình huynh ấy là được rồi. Được. Khiêng lên.

    “Tướng” thì cần bốn người. Được. Cái này úp lên kéo là được. Kéo rất nhanh. Cậu xem cái này nhanh quá. 1 2, đi. Được. Đúng không? Tôi đứng lên là được, đưa cho nó. Anh hai (Ngô Xuân Anh) giỏi thật đấy. Một mình anh ta có thể di chuyển quân cờ này.

    Sau đó mấy người chúng tôi còn lại chỉ là một công việc phụ trợ, có phải tiêu hao quá lớn không? Anh làm được không? Bây giờ tôi hỏi anh, không có gì. Tôi có thể kiên trì 15 phút. Nào. Còn một cái cuối cùng chưa thử. Nào.

    Cá nhân tôi cảm thấy cái này rất nặng, nên không thể ra tay. Cái này có được không? Không. Cái này ở đây rồi. Anh hai (Ngô Xuân Anh) làm hỏng rồi. Hai chúng tôi nâng. Anh hai (Ngô Xuân Anh) kéo ra phía sau. Cậu lùi về sau.

    Tôi đã nói đại ca (Ngô Xuân Anh) phải làm xấu. Kiếm của Hồng Phương đâu rồi? Kiếm của Hồng Phương bị hỏng rồi hết rồi. Không dùng sức. Dùng sức một cái. Dây đứt rồi. Mang đi. Đừng đụng vào đồ của em. Trước tiên xin chúc mừng Hồng Phương,

    Khô cạn một thanh bảo kiếm. Sau đó nói tiếp là cờ vua tôi và đội trưởng của chúng tôi ngày nào cũng tập dượt, tìm chiêu tốt nhất để đi. Chiêu “giết chết” đối phương nhanh nhất. Các cậu hãy lấy tôi ra luyện tay. Đi trước. Chúng ta xem trước đi.

    Dùng đủ mọi cách chúng ta thử xem. Vẫn theo quy định cũ, tôi đi đây. Cậu muốn đi à? Tôi còn phải đến đây. Vậy mình phải nghĩ xem nếu tôi đứng ra cản đường thì cậu sẽ ứng phó thế nào? Các hạ phải ứng phó thế nào? “Tướng” trước đi.

    Vậy tôi “ăn” cái này. Chúng ta là một tên lưu manh. Cho nên cậu phải chơi, thì cậu phải chơi. Hai chúng tôi cùng nghiên cứu, không phải. Nuôi em ra là đủ dùng rồi. Người anh em. Cho nên chúng ta rất tự tin.

    Đối mặt với đội nào chúng ta cũng có tự tin. Thực ra mấu chốt nằm ở hai điểm một là não, một cái là leo trèo để tiết kiệm thời gian. Đúng. Hai điểm quan trọng này Đúng. Thời gian chúng ta giành đều cho cậu ấy thời gian để suy nghĩ.

    Tôi nghĩ xác suất cao là họ “đốt pháo” trước. đến đây trước sau đó đi “voi” Hoặc là lên “sĩ”. “Soi” trước. Tôi không được. Tôi là cái này. Nếu như nói cậu ấy phải “ăn” cái này, nếu như phải “ăn” Chúng ta sẽ cho cậu ấy “ăn” luôn.

    Khả năng cao là cậu ấy sẽ không “ăn”. Đúng vậy. Nếu xảy ra bất cứ vấn đề gì thì tôi sẽ “chết” luôn. Không đâu vẫn là chủ yếu, chúng ta đề phòng trước. Đúng thế Đúng, 15 phút chúng ta không thắng thì chúng ta cũng thắng. Đúng, chúng ta phải đề phòng.

    Không để họ “bắt”. Tấn công trước, có cơ hội sẽ tấn công bây giờ không nói nữa. Lát nữa đầu óc hỗn loạn, không nói nữa. Chúng ta không nói nữa. Chúng ta nghỉ ngơi đã. Đầu óc loạn hết rồi. Cái này phiền não quá. Giữ cho đầu óc cậu bình tĩnh lại.

    Bây giờ rất bình tĩnh. Đừng. Nếu lúc đó âm nhạc rất căng thẳng, cậu cũng không cần. Tiểu Loan (Trương Gia Hào). Tiểu Loan (Trương Gia Hào) lại nói gì với cậu? Cậu đừng nghe cậu ấy nói. Một ý tưởng nát bét đầu còn đòi nói gì đó.

    Cứ làm theo ý mình đi. Đúng. Có thể là như vậy. Tức là người khỏe mạnh chúng ta sẽ coi như quân cờ đó. Người anh em. Nếu ngươi không đối kháng được với hắn, thì tốt nhất là Tôi thấy cậu phải rèn luyện nhiều hơn. Trình độ của cậu

    Trình độ thế nào? Mấy ngày nay em luôn cố gắng luyện tập. Tuấn của chúng ta cậu ấy vẫn luôn, tự học nước cờ đó. Thế nên ta rất yên tâm cho anh ấy. Tôi đặt xe. Các hạ phải ứng phó thế nào? Hết rồi. Không thấy gì cả. Không chơi nữa.

    Tôi giận rồi. Vậy giờ xem ra vẫn là anh ta. Được cậu ấy làm. Một đám “đại ngốc” chúng ta đều dựa vào đứa trẻ 18 tuổi. Tôi đoán sẽ thắng thôi, tự tin lên. 1, 2, 3, cố lên. Đếm ngược thời gian của “ván cờ khổng lồ”, bắt đầu. Khai chiến.

    Chạy mau! Đi. Đi. Đây… Đến chưa? Được. Đến rồi. Thả. Được. Vẫn nên động vào cái này trước. Không phải muốn khắc lại chứ? Leo. Cố lên. Cố lên. Cậu ấy đi “xe” rồi. Cậu ấy đừng “khẩu súng”. Người chơi tiếp theo.

    (Đội Diễn Viên B: 12 – Đội Trào Lưu B: 5) Thả voi. Hoặc là đi “tốt”. Anh ấy nên chặn (Đội Trào Lưu) Chặn lại. Không thì Hồng Phương “Pháo” lại xuống dưới rồi. Bám sát là cùng. Cố lên. Đội trưởng Lam, Hành Tử. Đi “tốt”, chúng ta đi “tốt”. Nhanh. Cái này.

    Cái này. Nhanh. Ta tự ra tay. Nhanh. Đi. Bọn họ động binh gì vậy? (Đội Trào Lưu B: 23 – Đội Trào Lưu B: 23) Họ đã động binh. Lên đây. “Binh” tiến về phía trước đúng không? “Binh” đi một bước. Cậu ấy bò không nhanh. đừng quản thời gian. Con đánh cờ

    Con chơi cờ cẩn thận, xem cờ. Em cảm thấy ngơ luôn. đối phương sẽ có một “binh”. Đây hoàn toàn không phải là đánh theo các nước cờ của cờ vua Trung Quốc. Không biết là Đối phương có mục đích khác hay là, Điều này không giống với ngoài đời thực.

    Không giống lắm. Khả năng cao là họ sẽ bắn trước. Cậu ấy muốn “pháo” thì chúng ta phải “sĩ” trước, sau đó trực tiếp là “binh”. Vậy nếu em ấy không quan tâm. Nếu có phương án khác lỡ như người khác không đi thì hai người này sẽ thế nào?

    Thì đi “binh”, đi “binh” trước đi. Đúng. Leo. Đội đỏ. Không được ăn. Đi lên. Được. Đi. “Ngựa” lên cao. Chúng ta vẫn quyết định không chịu sự ảnh hưởng của cậu ấy kiên trì tấn công. “Ngựa” qua sông trước. Hồng Phương của chúng ta sẽ có ưu thế. Đây là “ngựa”.

    Đại ca (Ngô Xuân Anh) Đẩy qua. Nhanh thật đấy. Tên này đúng là “đỉnh”. Đi. Đẩy đến. Được, được. Xem cậu ấy hạ con nào. Đi nào, họ đi nào. Bọn họ đi bộ. Bọn họ đi “ngựa”, chúng ta ăn thôi. Mục tiêu của cậu ấy rất rõ ràng.

    Thì đưa “tướng” đó cho cậu ấy. Đúng. Cầm lên. Ăn không? Ăn đi. “Ăn”. Đơn giản. “Nam thần” cố lên. Đội trưởng Lam, Hành Tử. Đúng vậy. Đi. Đi. Đi. Chạy! Nhanh. Lam Phương “giỏi”, “ăn đứt” Hồng Phương “Tướng”. Không có kết quả, mời tiếp tục. Vậy ai sẽ “tử trận”?

    Tại sao không có ai “tử trận”? Vì thành viên đó còn trói buộc những quân cờ khác. Hiểu rồi. Điều này nằm trong dự tính của cậu sao? Không ngờ. Hơn nữa “Tướng” là hai người. Không xuống dưới được. Uổng công ăn. Còn có 7 người nữa. Nói là

    Hai mạng của họ có thể sẽ nhiều hơn. Có thể bảo vệ được chúng ta nghĩ bước tiếp theo. “Tướng” về. “Tướng” về. Sau đó, không, “xe” của cậu ta ăn bánh của chúng ta. “Xe” của cậu ấy ăn bánh của chúng ta. Sau đó thì cậu ấy xuống. Thì phải đi thôi.

    Bây giờ chúng ta chơi cờ (Đội Trào Lưu A: 0 điểm) rồi để cậu ấy chơi rồi đo tốc độ, Để bọn họ thiếu người. Bò. Chúng ta nhấc lên trước. Đi. Đẩy. Jenny đẩy ra ngoài. Được. Được rồi. Đến “ngựa” rồi. Chúng ta xuống đây đi. Không được, nó đỡ lấy.

    Cách không ăn được. Ăn được chứ. (Ăn “ngựa”) “voi”, đừng có gác chân. “Sẽ” anh ấy, chúng ta “Sẽ” anh ấy. “Tướng” cậu ấy. “Tướng quân”. “Tướng” một bước là… “Sẽ”. Cảm giác đầu tiên của em là Chơi cờ vua thì đi “binh” là có thể thắng.

    Làm sao để theo kịp ván này? đều giống nhau cả. “Sẽ”. Vậy tôi “ga” rồi. Phải không, “ga” rồi. Thật ra phần “binh” này rất quan trọng. “Tướng”. Khoan đã. Đợi họ quay xong, lên. Đi. Đi. Được, đến điểm xanh. Đi thôi, chấm xanh. Bên trái. Được. “Tướng quân” Lam Phương. Được.

    Chi “Thị”. Tiếp theo là “Thị”. “Thị” này lên trước em. Được, chuyển đi. Đi. Lên “Thị”. Lên “Thị”. Chắc chắn họ lên “Thị” rồi. Nó định làm gì với ngựa? “Ngựa” mà làm thế này thì “khô” được. (Đội Diễn Viên B: 12 – Đội Trào Lưu B: 4) “Khô như voi” sao?

    “Pháo” đỡ được ngựa. (Đội Nhiệt Huyết B: 27 – Đội Tấu Hài A: 21) Bên này có thể đỡ được chân ngựa không? Không được đi kiểu này. Đi thì cái xe này cho “cạn” rồi. Nếu không được thì chúng ta “binh” thêm một bước. “Binh” sao? Đúng, hướng này. Đúng. Đúng.

    Ra quân nào. Xuống “binh”. Đi. Đi về phía trước. Đi về phía trước. Đi về phía trước. Được. Không cần “xe” nữa thì… Ngựa ăn xe. Nhanh. Đại ca (Ngô Xuân Anh), “ngựa” của cậu. Cậu phải tránh ra trước đã. (Ngô Xuân Anh) Đẩy, chúng ta đẩy. Chúng ta đẩy đi. Làm lại.

    Đi. Hồng Phương “ngựa”, “ăn” luôn xe của Lam Phương. (Đội Trào Lưu A: 0 điểm) “Ngựa ăn” rồi. “Ăn” gì vậy? “Ngựa”, “ăn” ai? Cậu ấy. Ai thứ hai? Cậu ấy là “Xe”. Người thứ hai, cậu lên. Lên. Tôn Phác Nam, mời rời khỏi đây.

    Người trèo tường của bọn họ đã đi rồi. Đi. Phác Nam. Bọn họ không có ai leo trèo cả. Đúng. Lại trách em. Không sao, tôi cũng không thấy. Bước tiếp theo quá lỗ mãng rồi việc chơi cờ mấu chốt là Xong rồi, em còn chưa đánh xong. “Ngựa” phải động đậy rồi.

    Ngựa không động thì chúng ta không được. Ngựa thì sao? Lam Phương. Lam Phương. Nghĩ đi. Không sao. Chúng ta không thể ghép được nữa. Liều cái này. Thiếu thêm một người nữa là không được đâu. “Mã” về hay “Mã” lên? Lên voi đi. Giống. Cái này là “Như”. Voi về đi.

    – Đi. – Được. Đi. Được. Ném “xe”. Ném “xe”. Có ai không? Không có ai chứ? Không có ai. Không có. Nào, đẩy. Một, hai. 1 2. Được. “Như”. Chuyển lên trước “sĩ”. Tôi là “tướng quân”. Chờ chút. Vẫn chưa đến, cậu đi. Tôi là “tướng quân”. Cậu sang bên nào?

    Tôi sang bên này. “Ăn Pháo Tướng”. Không cần “Ăn Pháo”. Đi thôi. Cậu ấy sẽ “chết” mất. Tôi thấy tôi “ngựa” đi, “pháo” đây. Cậu ấy cũng “chết”, cũng “chết”. Đừng có chỉ tới chỉ lui. Tôi sợ cậu chỉ vào màn hình. Anh ấy… Đừng gọi. Đừng vội. Đừng chỉ vào màn hình.

    Một bước. Thủ Pháo. Nghĩ kỹ chưa? Nghĩ kỹ rồi. Chắc chắn sẽ “chết” ngay. Đi. Đi. “Ngựa”. Xông lên. Cái “ngựa” này. Đúng. Đẩy. Anh (Ngô Xuân Anh) cố lên. Cố lên. Chuyển đến là thắng rồi. Anh (Ngô Xuân Anh) cố lên. Đồng Chương Hạo. Hai “tướng” rồi. “Tướng” rồi.

    Cậu ấy “sắp” rồi. Ý cậu là sao? Thua rồi. Thôi đi. Thua rồi. Không sao. Lam Phương bị “sắp chết” rồi. Hồng Phương chiến thắng. Diễn tập vòng hai kết thúc. Tay leo trèo giỏi quá. Tay leo trèo giỏi. Tuyệt quá. Châu Thâm: Chúc mừng. Đội duy nhất gồm 7 người

    Chiến thắng đối phương. Lại đây. Lại đây. Chúng ta phải bắt tay 1 cái. Bắt tay 1 cái. Lại thua ở đánh cờ. Bình thường thôi. Cảm ơn. Cảm ơn. Cảm ơn. Xin lỗi. Vừa hay may mắn hơn. Cảm ơn. Đến điểm mạnh của em rồi. Được. Vận may sẽ tốt hơn.

    Tuyệt quá. Vất vả. Em mệt nhất đấy. Cậu mệt nhất đấy. Giỏi quá. Chúng tôi không ngờ lại nhanh như vậy. Chị nói em biết, mấy ngày nay em luyện tập không uổng công. Quá giỏi luôn. Tôi còn định nói một bài hát rất dài. Tôi nghĩ tôi có thể…

    “nam thần” tay leo núi. Không ngờ thoáng cái là xong. Không ngờ Đẹp lắm. Chị nói em biết, tôi mới là người xúc động nhất. Tôi giỏi về sức mạnh. Cái khác thì em không biết gì hết. Em còn tưởng là làm xong vòng một là em bị loại về nhà.

    Tôi đã chuẩn bị xong rồi. Hay là sao tôi không căng thẳng chút nào? Rất thoải mái. – Mau khen đi. – Đội trưởng. Mau khen đi, đội trưởng. Đội trưởng giỏi nhất. Đội trưởng giỏi nhất. Đội trưởng. Em tiếp xúc rất nhiều với giới thể thao. Em cảm giác

    Bất kỳ vận động viên nào cũng có thể đạt đến trình độ cao nhất. Thì IQ của cậu ấy thì IQ của cậu ấy sẽ không kém. Thì IQ sẽ cực kỳ cao. Cho đội trưởng một cái ôm công chúa. Không cần. Anh bình tĩnh chút. Chúng ta nên ném nó đi.

    Anh phải ném ném nó xuống cát. Ném cát? Chú ý cảm xúc của đối phương. Không sao. Không sao. Cũng không xuống. Tôi cũng không nhìn thấy. Đúng. Đúng. Không trách ai hết. Nếu huynh ấy sống theo thì dưới con đường của chúng ta chúng ta sẽ làm được.

    Bởi vì đã nghĩ kĩ rồi. Nhưng bọn họ đã đi theo chúng tôi chưa từng nghĩ đến. Chưa từng nghĩ đến. Không có, chúng tôi hơi lo lắng. Không sao. Không sao. Lợi hại. Đúng là chúng ta đánh cờ không được, chúng ta thua không phải về mặt thể lực, mà là…

    Đúng, chơi cờ. Thì IQ hơi gượng gạo một chút. Gượng gạo một chút. Không sao. Thật ra chúng ta cũng đủ IQ rồi. Chúng ta chỉ không biết chơi cờ thôi. Không kịp lúc tốt không sao. Cậu ấy… Cái này thua đi. Tốt hơn là em tự ra ngoài thi đấu.

    Phát huy sai lầm để thua cảm giác khác nhau. Chuyện này vì tôi mà liên lụy đến một đội. Không sao. Đội 2. Đội. “Hai” vậy sao? Đội. Đội. Thê thảm quá. Đúng. Cái này. Cậu không phát hiện ra có nhiều người làm thể thao rất đáng yêu. Đúng vậy. Rất đơn thuần.

    Rất đơn thuần đúng không? Rất thẳng thắn. Thật ra có những lúc cuộc sống của chúng ta tôi thấy đơn thuần thì tốt hơn. Đúng không? Chúng ta sống trong xã hội này, Đôi khi đời sống vật chất chỉ là quá phong phú quá nhiều, mà ngược lại mất đi

    Phần con người đơn thuần nhất. Chủ yếu là chúng ta còn quá trẻ. Con biết không? Con chơi game, chơi cờ, cũng không chịu. Cố lên. Cố lên. Đã đánh trận rồi. Giết bọn họ, cố lên. Nào cố lên. Cố lên. Lên. Cố lên. Cố lên cảnh Điềm nói với em cái đó.

    Trứng của đội 3 giống các cậu không? Đúng vậy. Đội 3, giống như quả trứng của em vậy. Đúng không? Vậy anh có thể nói cho em biết chúng ta không phải đối thủ không? Con với hắn là đối thủ Vậy thì em cũng không dùng được đâu

    Em cũng không dùng được nữa không dùng được đúng không? Đúng, bọn họ có. Có một người dạy bọn họ đánh cờ thì mất rồi. Hết rồi sao? Hết rồi? Đúng họ là quả trứng mọi người xem thử có một người dạy cờ tướng chuyên nghiệp.

    Vậy bây giờ chúng ta cũng tìm một người. Cậu tìm đi đâu? Bây giờ chúng ta phải mau tìm. Đây là do tổ tiết mục sắp xếp do tổ chương trình sắp xếp. Thế nên tại sao tại sao cậu ấy lại tự tin như vậy? Thực ra sau khi mình tấn công được

    (Đội Nhiệt Huyết B: 27 – Đội Tấu Hài A: 21) Cậu ấy phòng thủ khá tốt. Không cần tạo áp lực quá lớn cho bản thân. Cứ đi như bình thường. Chúng ta cố gắng làm là được. Được. đúng không? Nếu cậu thật sự làm không tốt, cũng không sao.

    Không thành vấn đề, tôi nghĩ Chúng ta làm được. Tôi nghĩ chúng ta làm được. Bọn em cảm thấy chúng em làm được. Tôi nghĩ chúng ta phải tin vào chính mình. 1, 2, 3, xông lên. Xông lên. Đúng. Khẩu hiệu của chúng ta là Binh đến tướng chặn, nước đến đắp đất.

    Được không? Cho nên chưa chắc cậu đã là “sĩ”. Vậy tôi đến tôi đến đây. Thế nên là hạng tám, chắc sẽ tốt hơn. Bình bát thì tôi có thể phá. Đừng nghiên cứu nữa. Tôi chơi với cậu một ván. Ván tiếp theo với anh. Nào. Ba bước “sắp chết” cậu.

    Ba bước là “sắp chết” tôi. Tôi nhảy “ngựa” từ đây. Vậy tôi cũng nhảy “ngựa”. Nhảy nào. Đi nào. “Tướng quân”. Bước “sắp chết” của cậu. Lợi hại, lợi hại quá. Còn có cách nào không? để em học. Còn có cách nhảy “ngựa” bốn bước nữa. Lợi thế của cờ đỏ chính là

    Chỉ cần đến thời khắc cậu ra “ngựa”, tôi không có phá giải tương ứng, bốn bước là “sắp chết” rồi. Từ một bước này, hai bước ba bước, bốn bước “tương tử”. Cách nhảy ngựa bốn bước. Đỉnh, đỉnh quá. Tôi vừa chơi 3 ván cờ đánh 3 ván cờ với nhóm 1.

    Thắng rồi sao? Thắng hết rồi. Ta dùng cờ đỏ. Cờ của Hồng Phương ta bảo bọn họ dùng cờ đen Để hắn đề phòng ta thua hết. Hơn nữa cậu ấy không biết tôi phải làm thế nào. Giống như kiểu đi “xe” này. Chạy “xe”. Tôi xuống đây.

    Cậu ấy nói sao cậu lại đi “xe”. Cậu nói với người khác có lợi gì cho chúng ta? Nhưng đội của họ không phải đối thủ của chúng ta. Đội 1. Anh ấy là đối thủ của chúng ta. Vậy cậu nói với anh ta làm gì?

    Tôi chỉ đánh lạc hướng bọn họ thôi. Bởi vì nói với anh ấy là tôi sẽ để họ đi theo từng luyện tập. Tôi vẫn thấy không nên nói với cậu ấy. Bọn họ sẽ không bao giờ Họ có một người chơi cờ tướng giỏi. Không, không biết đánh.

    Vậy mà cậu không nói với cậu ấy tỉ lệ thắng của chúng ta càng lớn, ngược lại cậu không nói với cậu ấy chúng ta sẽ thua. Nước cờ của hắn sẽ đi bừa, vậy chúng ta anh ta đi bừa. Sao ngươi còn đánh thắng hắn được nữa?

    Anh mà đi lung tung là em… Ta sẽ không… Vừa rồi tôi đi lung tung. Cậu ấy đi bên kia, mình hoàn toàn không… Không động vào người, không có phòng vệ. Tôi sẽ cho cậu đi “ngựa” luôn. Tôi cũng đi “ngựa”. Cậu đi “ngựa”, mình cũng đi “ngựa”.

    Tôi đi bừa với bọn họ. Tôi thấy anh ta có một nước cờ (Đội Trào Lưu A: 0 điểm) Tôi đi đến đây cậu ấy còn không biết đánh “tử thủ” của mình. Chứng tỏ Trình độ của bạn ấy rất bình thường. Bạn ấy nhớ là

    Đi như thế nào mới khiến “sắp chết” được. Cậu ta không cần biết cậu hạ thế nào, cậu ấy cũng không cần biết cậu nghĩ thế nào. Chào mừng đến với “ván cờ của người khổng lồ”. Cuộc chiến sắp sửa bắt đầu. Xin mời hai bên vào vị trí.

    Chào mừng thành viên Hồng Phương. Bờ biển Cù. Vương Dương. Hứa Thanh toán Lê. Hàn Lâm, Lâm Ngôn. Từ Xán. Ban Mã đoạt Cơ. Lý Cảnh Lượng. Lưu Văn Long. Chào mừng thành viên của đội xanh. (Đội Trào Lưu A: 0 điểm) Hình Vân Vỹ. Trịnh Nghị. Khúc Nhất.

    – None. – Travis, Hà Yến Duy. Trát Đề. Lý Quý Sinh. Ngô Du. Nếu là đội 3, thì thực lực tổng hợp của cậu ấy vẫn là khá mạnh. Sức mạnh đơn thuần này nếu xét từ trên, bọn họ chắc chắn có ưu thế. Nhưng nếu cậu nói

    Chuyên đọ sức chịu đựng kiểu này, thì chắc chắn đội của chúng tôi sẽ chiếm ưu thế. Vậy nên (Đội Diễn Viên B: 35 – Đội Trào Lưu B: 21) Đội họ nhất định phải “ăn” hết. Tập thể tổng hợp của chúng ta vẫn khá mạnh. Điều duy nhất có thể đối kháng

    Có thể cạnh tranh được. Vì bên họ cũng có có nhiều cặp nhưng không nhiều bằng nhóm của chúng tôi. Cuộc thi lần này, sẽ rất… Có lẽ sẽ rất đặc sắc, cậu xem. Đúng vậy. đội ở bờ biển Cù, rất mạnh. Đội trưởng Cù Bờ Biển.

    Là nhà vô địch Trung Quốc duy nhất trong lịch sử thi đấu thể hình thế giới. Còn cả Lưu Văn Long. đội trưởng đội đột kích Giao Long, lý Cảnh Lương. “Cờ Trung Quốc” trong giới võ thuật. Đội 1 thật sự rất mạnh. Tôi đánh giá cao nhóm 3 này. Đội 3.

    Tại sao? Tại sao? Tôi cảm thấy đội họ có Đại lực sĩ cỡ 40 Tôi cảm thấy Travis Hà Yến Duy… Chuyển đồ rất dễ dàng. Đội trưởng Hình Vân Vĩ, cậu ấy là người giành ba giải vàng, ba giải vàng, giải Grand Slam

    Anh ấy là người có kỹ thuật chơi bóng đỉnh cao. Còn Lý Quý Sinh, số 17. Là lớp trưởng lớp chiến đấu phòng cháy chữa cháy. Cậu ấy đẹp trai thật đấy. Thiết nghĩ, anh đã quên HH (Hồ Hường) lúc nãy rồi à? Không. Mỗi vòng đều chọn một người mình thích.

    Mà mình hằng yêu mến. Hơn nữa tôi tin chắc lý Quý Sinh có thể chơi cờ vua. Làm lính cứu hỏa, lúc rảnh rỗi rảnh rỗi thì chơi cờ vua. Tôi tin cậu ấy lý Quý Sinh cố lên. Cuộc thi này rất đơn giản. Chiến lược thứ nhất.

    Thứ hai là thực lực tuyệt đối. Đúng. Là được rồi. Chỉ cần ba chúng ta giữ nguyên bên trong. Sau đó, rõ ràng. Rõ ràng. Đầu óc tỉnh táo. Đúng vậy. Trong quá trình mấy ngày qua, em luôn chơi cờ vua với trí tuệ nhân tạo.

    Chơi cờ vua với các đội khác nhau em từng chơi với nhóm trưởng một nhóm, Đâm chết cậu ấy ba lần. Lát nữa cậu sẽ làm chỉ huy. Tớ sẽ làm chỉ huy sau, không thành vấn đề. Nào, ai trèo tường? Cậu ấy trước. Thứ nhất, thứ hai. Thứ ba.

    Cái này nặng lắm. Cái này nặng lắm. Thế nên hai chúng ta một tay ở đây, một tay ở phía sau. Phía trước có người muốn hắn nắm. Phải dìu. Vậy để tôi đỡ. Hai người. Được không? Nặng không? Cần một người đỡ. Lúc dọn thì mọi người cùng đến Đều cùng nhau?

    Chơi cờ không mệt. Giờ chúng ta cơ bản đã biết rồi. Bước 1. “Xe” Tam Bình 6. Bình Lục. Tôi sẽ xem họ hạ thế nào. Nếu họ lên “sĩ” Chúng ta sẽ bằng nhau. Hôm trước khi biết chúng ta thi đấu cờ vua, tôi vẫn đang nghiên cứu ván cờ này.

    Ngầu ba. Chín “tốt”, bảy “tốt”, năm “tốt”. Năm. Dành rất nhiều thời gian học thuộc ván cờ này. Trả hết tất cả quân cờ ta đã học thuộc rồi. Tôi đã tính xong rồi. Phải đi bao nhiêu bước để Cậu có quay lại không? Không. Tôi biết phải đi thế nào.

    Đánh chết nó. Vì giờ tôi đã biết số bước rồi. Về cơ bản là em đi khá nhanh. Mười bước này là đủ rồi. Đúng. Các cậu phải xoay vòng. Tôi sẽ đổi với cậu ấy. Một người leo 3 lần. – 3 lần. – Không cần lãng phí.

    Bên các cậu là 1, 2, 3, 4. 4 người chúng tôi sẽ trực tiếp chuyển đồ. Có thể tôi sẽ chỉ giúp đỡ thôi. Tôi thấy bạn không cần làm. Đúng vậy, tôi sẽ đứng luôn ở đó. Vì mỗi người trong đội chúng tôi leo trèo rất giỏi. Mình cũng thuộc về

    Tay leo trèo. Nhưng tôi lại cảm thấy em thuộc kiểu có cân nặng lớn, sau đó tôi nhất định phải đi. Di chuyển những quân cờ và vật nặng đó. Đội trưởng, chỉ quan tâm một chuyện là được rồi chuyên tâm chơi cờ, binh đến tướng chặn. Nước đến đất ngăn. Cố lên.

    Gió đông thổi. Chiến đấu cơ. Muốn đối kháng ai sợ ai? Xông lên. “Ván cờ của người khổng lồ”. Bắt đầu đếm ngược. Cố lên giết bọn họ. Cố lên. Khai chiến. Đi. Lên. Cố lên. Bên đó đỏ lên. 1 2, đi. Từ từ thôi, từ thôi. Chậm thôi. Đừng gấp.

    Nào, đặt chính giữa. Được, xem thử. Được. Hiệp một họ tái hiện vẫn là lái xe. Đây là thử thách chính. Bên xanh có từng ứng phó với việc này không? Nghĩ ra biện pháp này. Chúng ta đi đâu? Chạy đến đâu tả “sĩ”. “Sĩ” tiến về phía trước. Cố lên. Cố lên.

    Lam Phương. Chi là “sĩ”, Tả “sĩ”. Đúng. Tả “sĩ”. Đi thôi. Cho dù đối phương ra nước cờ gì Lên “sĩ” Tả “sĩ”. “Sĩ” tiến lên phía trước. Được. Đi. Ở đây. Đi. Đi. Nào, đi. (Đội Diễn Viên B: 35 – Đội Trào Lưu B: 5) Cậu ấy chọn đội “sĩ”.

    Không phải, bây giờ nếu cậu ấy mà động vào “pháo”, thì chẳng phải sẽ “sắp chết” sao? “Như” xuống dưới. “Như” kê thêm xuống dưới. Giờ “xe” này ở trên “voi”. ở vị trí “voi con”. Chẳng có chỗ nào để di chuyển cả. Thua rồi. So với ván trước, nhanh.

    Chúng ta chỉ thua trên sai lầm của mình thôi Được. Được. Chúng ta giỏi hơn cậu ấy. Chỉ còn ba bước nữa là bọn họ “chết” rồi. Không sao. Ba bước là họ “chết” rồi. Tôi tin cậu. Nên không cần. Không cần. Không gấp. Mười bước. Đúng, cậu ấy là “sĩ”.

    Nếu cậu ấy về “sĩ” Đúng vậy. Cậu ấy hạ “sĩ” Sau đó em phải vào được 8, hồng Phương. Có thể đi rồi phải không? Được đi rồi. Đừng hoảng. Giờ chúng ta cơ bản biết rồi. Bước thứ nhất, “Xe” Tam Bình 6, nếu họ lên “sĩ” Chúng ta sẽ bằng tám. Đi.

    Không cần đi nhiều người vậy chứ. Không sao. Phải di chuyển. 1 2 3. Đi nào. Nào, thả. Cậu ấy trực tiếp động binh. Chẳng phải sẽ “sắp chết” sao? Có màu đỏ. Cậu ấy định làm gì thế? Cậu ấy chỉ phải di chuyển “xe”. Chúng ta đi “binh”. Đi nào. Đi nào.

    (Đội Trào Lưu) Ngựa. Lam Phương. Nhảy “ngựa”. Bước. “Ngựa” nhảy “xe”. Nhanh. Người tiếp theo ở phía trước. Phía trước 3, 2, 1, nâng. Đi. Nào, nhanh lên. Cậu ấy nhảy “ngựa”. Được. Cậu ấy phải ăn hết “sĩ” của bọn em. Cái “sĩ” này là… Anh ấy không biết. “Sĩ” này là cậu.

    Cậu ấy không biết. Hồng Phương. Đi. Đi luôn. Đã đi rồi. “Pháo”. 1, 2, 3. Nhấc lên, đi. Bước đến cuối cùng. Người cuối cùng. Cẩn thận chân. Sang phải một chút. Thả lỏng ra trước một chút. Tiến lên trước một chút. Được. Thả. Được. “Diệt” rồi. Hồng Phương. “Tướng quân”.

    Bọn họ “chết” rồi. Bọn họ sắp “chết” rồi. Được. Đừng căng thẳng. Cậu ấy bắn súng rồi. Chúng tôi hạ “tượng”. Thả voi. Dùng voi. Nếu không phải “voi” thì… Thì anh ta sẽ ăn “voi” của em. Ai thế này? Cô đừng quan tâm hắn là ai. Chúng ta phải hạ

    Hồng Phương “tướng quân”. Dùng “voi”. Lam Phương. Chúng ta xuống “voi”. Tôi ở đằng trước. Một, hai. Đi. Bên kia. Bò. Bọn họ còn có hai nước cờ. Được. Hồng Phương. Đẩy “voi” ra. Đẩy đi “Giết”. Đẩy đi. 1 2 3. Tránh ra. Đẹp lắm. Hồng Phương “Xe”.

    (Đội Trào Lưu, Lưu Chương) Ăn hết “voi” của Lam Phương. Không. Cậu ấy vẫn còn một mạng. Vẫn chưa chết. Hãy tiếp tục. Chúng ta nên đi thế nào? Phải có “xe” đến. Xe ra đây. Khiến hắn “phát pháo”. Xe. “Xe”. Nâng “xe” lên. Chạy đi. Bắt “pháo”. Không gấp. Đừng.

    Anh ấy sẽ đến. Sau khi anh ấy qua đây xem thử Nước cờ này đến chúng ta chưa? Đúng. Vẫn chưa đến. Vẫn chưa lên. Đừng sốt ruột. Sắp rồi. Đến chúng tôi rồi. Hồng Phương. “Tuyệt chiêu”. Đến chúng ta rồi phải không? Cái vòm “tốt” không được. Lúc này phải đi “Pháo”.

    Pháo dịch qua bên này một cái. Chuyển “Pháo”. Kéo thẳng qua đây. 1, 2. Được. Cậu ấy đi mà không có sức đúng không? Chúng ta ăn luôn “tướng” của cậu ấy đi. Không, cậu ấy. Nếu chúng ta không đề phòng hắn, thì hắn sẽ… Tôi về đề phòng anh ta. Lam Phương.

    Lam Phương. Xuống đây. Đi. Tôi ở đằng trước. Đi. Cậu vẫn ổn chứ? 1 2. Cẩn thận. 1 2. Cẩn thận kẻo rơi. Được. Cậu ấy phải đổi bạn với tôi. “Xe” lên rồi. Đúng, cậu ấy phải đổi bài cho em. Tôi phải đi thế nào đây. Bước này. Nhảy “ngựa”.

    Bây giờ cậu ấy đổi bạn cho em. Tôi xem sao lại lên cây này. Hồng Phương. Thời gian đang dần trôi thời gian. Không “ăn” nó trước Ép em đổi con đi. Đổi đi. Tôi lần trước đi. Không cần. Thời gian của chúng ta ít hơn đối thủ. Tôi nói là

    Là không cần lo lắng, không cần đổi. Vì em sợ là nếu đổi thì là… Lãng phí thời gian. Tôi làm được. Còn có thể làm 5 lần đều không thành vấn đề. Cậu giúp họ đi. Vậy chỉ có thể đổi con thôi. Bây giờ chỉ có thể đổi con. Nào, không sao.

    Hồng Phương. ♫ Thời gian đang dần trôi ♫ “Xe” lùi về sau. Qua bên kia 1 2. Đi. Phía trước. Tốt lắm. Nào, được. Ăn đi. “Xe” ăn theo “pháo”. Đừng tháo cái này ra trước. Tháo ra. Không phải. Sai rồi. Dừng ở hiện trường. Phải dỡ nó ra trước.

    Họ tự dọn cờ là thời gian của họ. Vậy vừa rồi họ cũng của chúng ta xuống. Lúc nãy họ cũng đẩy trước mà. Bên đỏ chưa bắn đèn, dừng đồng hồ. Bên xanh di chuyển quân cờ trước phạt 30 giây. Phạt 30 giây phạm quy. “Quân sư” (Trịnh Nghị), đừng.

    Quá căng thẳng. Thật ra chúng tôi vẫn còn rất nhiều thời gian. Không sao. Đúng. Vậy lát nữa không có anh Lượng rồi. Không có anh Lương rồi. Tại sao? Hết “pháo” rồi. Lam Phương, lên bảng. 5, 4, 3, 2, 1. Lam Phương “Xe” ăn thịt “Hồng Phương” Pháo ”

    Lý Cảnh Lương tử trận, lý Cảnh Lương, xin hãy lập tức rời khỏi đây. Hai người không hiểu. Em chạy theo anh ta. Hai cậu một bên hai người chúng tôi một bên. Hồng Phương. Đi. Ăn “xe”, ăn “ngựa”. Đi. 1 2. Từ từ thôi, đừng gấp.

    – Kéo sang một bên. – Vâng. Không cần di chuyển. Nào. Họ tự dọn đi. Bên này. Bên kia. Bên đó. Cẩn thận, đợi đã. Đừng sốt ruột. Tuyệt đối đừng nôn nóng. Đường này rất nhẹ. Hồng Phương “Xe”, Lam Phương “Ngựa”. Trát Đề “tử trận”.

    Buộc phải lập tức rời khỏi sân khấu. Cần phải lùi lại một chút. Cẩn thận. 1 2 3. Nêu người phải rời khỏi sân ngay lập tức. Trát Đề, cậu đi. Cái này thì tôi không hiểu. Cậu ấy làm gì, tiến lên trước đi. Cậu ấy muốn ăn “tướng” của cậu ấy.

    “Ngựa” sao? Nhìn con ngựa kia kìa. Nhưng “ngựa” đang giẫm lên nó. Đúng vậy. Vẫn là Thuần. Tặng… Tặng đơn thuần? Đúng, chỉ tặng thôi. “Mã Ăn Thủ”. Mọi người chuẩn bị đi. Đẩy “tử” vào giữa. Kéo bên cạnh. Được. Đẩy “tử” vào giữa. Đi. Được, được rồi. “Ngựa”. Hồng “Mã”.

    “Ăn thịt” Lam Phương, “tử”. Chưa có kết quả “tử trận”. Hãy tiếp tục. Đẹp lắm. Phải đưa miệng lên rồi. Chúng ta thua rồi. Vẫn chưa. Chúng ta còn bao nhiêu? Còn 10 phút 20 giây nữa. Chúng ta vẫn đang dẫn trước. Chúng ta đánh cờ xong rồi. Lam Phương đi cờ,

    Kéo dài thời gian rồi, chỉ có “Pháo” bắn ra. Được. “Pháo” ra rồi, cậu ấy qua đây. Cậu ấy vừa đến xong rồi, lại thêm một người nữa chết. Hiểu chưa? Cố lên. Chúng tôi giỏi lắm. Xem cờ. Giữ vững rồi, cứ nhìn cờ là được. Đúng, không cần lo cho họ,

    Không cần lo phía sau. “Xe” ra ngoài ăn ngựa. Bước lên lại là “ăn” một “binh”. “Ăn” một cái “binh”. Lên đây nào. Đúng, tiêu hao máu của họ. Làm tiêu hao Được. Được, đi thôi. Bên này. Chuyển cái này ra trước. Di chuyển cái này ra trước. 1 2 3. Đi. Đi.

    Cẩn thận. Bên này. Đừng đạp nhầm. Một, hai. Đi. Được. Được. Ngựa chắc chắn sẽ bay về phía trước. Cậu ấy ăn “binh” ở trên. Không có gì, không quan trọng lắm. “Ăn” rồi thì “ăn” thôi. Có phải cậu ấy muốn “ăn theo” binh lính của chúng ta không?

    Em chọn lần sau sẽ là Nhảy trước đi. Đừng vội. Bắt đầu chưa? Được rồi, chúng ta đang dẫn đầu thời gian rồi. Bọn mình dẫn đầu thời gian rồi. “Ngựa” đi về phía trước là được. Sao mà đi được chứ? Bên này. Đi. Bên kia. Phía trước. Đây. Đầu “ngựa”.

    Cố lên Hán Lâm Ang. Hàn Lâm, Lâm Ang cố lên. Ăn “binh” đi. Cậu ăn đi. (Đội Diễn Viên B: 12 – Đội Trào Lưu B: 5) Chỉ “ăn” một miếng thôi. Thì sẽ tiêu hao ít hơn. Đúng vậy. Sức mạnh của họ vốn đã nhỏ bé.

    Chúng ta đưa “binh” cho cậu ấy vào. Đừng đẩy cậu ấy xuống. Để phơi nó ra di chuyển về phía trước Đừng đẩy. Chờ chút. Di chuyển về phía trước. Được, không sao. Tôi ở bên này. 1, 2. Các cậu muốn đè chết tôi đấy à? Hướng ra trước đi. Xe Lam

    “Ăn thịt” Hồng Phương, “Binh”. Ban Mã đoạt ngôi “tử trận”. Bama đoạt Key, mời rời khỏi sân khấu ngay. Được, đợi ta xem. Tôi còn tưởng là tôi. Tôi nhảy luôn “ngựa”. Được rồi, chỉ còn em thôi. Cái “ngựa” này đến đây. Hồng Phương. Cẩn thận chuẩn bị “tướng quân”. Đổ xuống. Đẩy.

    Cẩn thận chút. Một, hai. Được, đi thôi. Cố lên Han Lin nhé. Cố lên. Cậu ấy nhảy “ngựa”. Cậu ấy muốn “Tướng” quân của chúng ta. Cậu ấy đến đây rồi đến đây. Đúng. “Pháo” qua đây. Lát nữa “Pháo” đến đánh “binh” của cậu ấy. Dẹp cái “binh” này của cậu ấy đi.

    Tiêu hao hết đi em dùng “pháo” để trực tiếp “tướng quân” rồi. Đúng. Cậu gọi gì? Đây là… Anh gọi món gì? Tôi tưởng không gọi được. Được. Đi. Chúng ta đi “pháo”. Đi nào. “Pháo”. Được. Bây giờ “tướng quân” của cậu ấy sau đó em sẽ trực tiếp

    Đến bắt “Pháo” của cậu ấy. Cậu ta phải chạy theo “pháo”. Lát nữa bọn họ muốn lên “Pháo” của cậu ấy sẽ chạy mất. Đến chúng ta. Hồng Phương đi cờ. Đi. Đi. Mỗi người một góc. Được. 3 2 1, đi. Được. Cố lên Hán Lâm Ang. Hàn Lâm Ang cố lên.

    Nước cờ này hay đấy. Vậy thì mau rút hết “xe” về đây. Cái này. Cậu ấy “xe” qua đây. Được. “Pháo” qua đây. “Pháo” qua đây. Đánh “binh” của cậu ấy. Thì tiêu hao máu với cậu ấy. Tiêu hao một chiêu “binh” Pháo binh đến đúng không? Đúng, đánh “binh” của cậu ấy.

    Nhưng cậu ấy lại ăn “sĩ” của chúng ta. Sức mạnh của họ rất yếu. Được. Ăn “sĩ” thì ăn. Xe của cậu ấy chạy mất rồi. Được. Được. Được. Đi. Đừng do dự nữa. Nào. Đi. Anh làm được không? Cẩn thận. Cẩn thận chân. Nào. Tôi sẽ trực tiếp “tướng” cậu ấy.

    Tôi sẽ trực tiếp “tướng quân”. “Tướng quân” đánh cậu ấy. Cậu ấy “chết” rồi. Còn có cách nhảy “ngựa” bốn bước nữa. Lợi thế của cờ đỏ chính là chỉ cần đến thời khắc cậu ra “ngựa”, tôi không có phá giải tương ứng, bốn bước là “sắp chết” rồi.

    Từ một bước này, hai bước ba bước, bốn bước “tương tử”. Cách nhảy ngựa bốn bước. Lợi hại, lợi hại thật. Bọn họ còn có hai nước cờ. Cố lên. Được rồi, đi thôi. Nhanh. Tôi đẩy ở phía sau. “Tướng quân”. Tướng quân. Cố lên Han Lin nhé.

    Chỗ cậu ấy là “tướng” của bọn em, “quân”. Bọn mình phải xong rồi. Thua rồi. Thua rồi. Thua là thua. Hết rồi? Vẫn thua. Không đi ra được thì đi kiểu gì? Xong rồi, chúng ta không còn mấy bước nữa. Thua rồi sao? “Tướng” qua đó. Không, “Xe” lại đây. “Xe” đến đây.

    Xe đến là chúng em sẽ thành “tướng quân”. Đã là “tướng quân” rồi. “Ngựa” này đã là “tướng quân” rồi. Chúng ta chỉ có thể dời đi. Chúng ta nghe theo một người. Đừng thảo luận nữa. Chỉ có thể dời. Được. Nào. Đi. Nhanh. Được.

    Ráng lên, chúng ta vẫn còn hai nước cờ. Lâm Ang cố lên. Bắn “pháo” của cậu ấy đi. Không bắn cậu ấy đi. Không bắn cậu ta. Trực tiếp “chết yểu” cậu ấy. Đừng để “thương vong” nữa. Tôi đang “sắp chết” cậu ấy. Cậu ấy có cần thay không?

    Cậu ấy bò hơi chậm. Tôi thấy cậu ấy phải đổi rồi. Người tiếp theo. Ta qua đó giúp hắn. Cậu ấy đi. Cậu làm được không? Tôi có thể. “Tướng quân”. Xe đi hướng này. “Tướng quân”. Bắn súng đi. Tôi cảm thấy cậu ấy rất mệt. Cô thay anh ấy biết được không?

    Tôi đi thay tôi. Cậu đi thay đi. Bọn ta chết rồi. Thì chúng ta sẽ cử “sĩ” Không “chết” đâu. Chúng ta không “chết”. Không “chết” sao? Không “chết”. Chi Sĩ. Chúng ta đưa “Pháo” qua đây. Lót “Pháo” xuống. Đi. Hai cậu dang tay ra. Cố lên. Được, thả. Cẩn thận tay

    Chiêu này được đấy. Cậu ấy đi một bước cũng được. Thực ra vừa rồi em nghĩ là thực ra có thể “ăn” một cái của cậu ấy. Nên “ăn” pháo của cậu ấy. Không sao, để tôi xem. Giờ tôi có thể “ăn pháo”. Giờ tôi còn có thể “ăn pháo”.

    Tôi còn có thể “ăn pháo”. Được. Bây giờ tôi sẽ “ngựa” về nhì luôn. Để tôi xem nào. Để anh xem đã. đợi cậu ấy nghĩ xem. Tiến lên. Lùi về trước. (Đội Trào Lưu, Lưu Già: 53 điểm) Lùi “ngựa” về nhì. Đây. Chỗ đó. Tôi không dùng sức để đẩy. Được.

    Mau điều “xe” về đi. Lam Phương. Cậu ấy muốn ăn “pháo” của tôi. Ăn “Pháo” của chúng tôi. Pháo lùi về lùi một bước. Pháo không chịu lùi nữa. Ăn đi. (Đội Trào Lưu) “Xe” xuống ăn thịt “ngựa” của cậu ấy. Đúng vậy. Tôi cảm thấy đến đây

    Tôi cảm thấy đến “pháo” thì tốt hơn. Đến “Pháo”. Nào, Xe đến Pháo. Có một người bên này. Nào, chạy đi. Từ từ thôi, không gấp. Một, hai. Đừng bị thương. Chỗ này được. Được. Xoay người. Leo lên. Chỉnh lại rồi. Anh có gửi không? Gửi cho anh ấy. Không, em không quen.

    Tôi chỉ âm thầm thích anh ấy thôi. Anh ấy không biết chuyện này bây giờ tôi phải phòng thủ rồi, chắc là Lúc nãy mình ăn luôn “khẩu súng” của cậu ấy là được. Vâng. Đúng là có chút rắc rối. Nhưng mà không sao. Không sao, cố lên. Tôi tin cô có thể.

    Bước tiếp theo. Bước tiếp theo. Xe chạy thẳng sang bên cạnh. Dịch một bước là được. Bây giờ cảm thấy bế tắc rồi. Không ai chèn ép được đối phương. Tôi thấy bọn họ thử thách thể lực của họ càng ngày càng lớn rồi.

    Bây giờ chúng ta chỉ có thể so tốc độ, một bước. “Xe”. Đi. Đi. Cố lên. Chúng ta “bắt” cậu ấy trước. Cố lên Từ Xán. Cố lên! Tăng tốc lên. Điểm. Tướng quân. “Pháo”, cậu ở bên phải. Nào. Được. Em chỉ cần dựng “Thị” là được rồi. “Thi” tiến lên phía trước.

    Được. Cẩn thận. Từ từ thôi. Được. Được. Chúng ta phải nghĩ cách điều động đối phương. để cậu ấy di chuyển nhiều hơn. Cũng được. Trấn áp “ngựa” của cậu ấy. Tốc độ quá. Một cái. Nào. Chờ chút. Đi. Được. Thả. Được. Bò. Cậu ấy phải “ăn” ngựa của tôi.

    “Ngựa” của cậu ấy, “ăn” ngựa của mình. Em về “ăn” pháo của cậu ấy. Không, tôi “Tướng quân” trước. “Tướng quân”, đúng vậy. Chúng ta kéo, ta kéo. Chỗ này. Được rồi. Chuyển “pháo” qua đây. Được, mau lên. Tiết kiệm thời gian. Đẩy đẩy cũng được. Nào, Đẩy là được. Cẩn thận. Leo.

    Được. Leo lên. Cố lên đội trưởng cố lên. Đổi một chút, Từ Xán. Làm lại lần nữa, để tôi qua. Hành cờ của Hồng Phương để ta xem. Tiếp tục tiến thêm một bước. Mặc kệ đã. Lên hai. Cẩn thận đây. Đi. Thời gian của chúng ta rất gấp gáp,

    Chậm hơn 1 phút. Bây giờ cậu ấy đang tốn thời gian với chúng ta. Trực tiếp giết chết “ngựa” của cậu ấy. Cậu ấy không mất ngựa được đâu. Cậu ấy chỉ cần ăn được ngựa thì chúng ta sẽ thắng. Cố lên! Từ Xán! Đi thôi. Đúng. Được rồi bên này xe.

    – Nhanh lên. – Một hai, đi. Bên kia. Bên này nặng lắm. Không sao, đi thôi. Tôi sẽ chạy “ngựa” qua đây. Được. Như vậy thì Bây giờ tôi sẽ chạy theo “ngựa”. Bây giờ anh ấy đuổi theo “ngựa” của em. Bây giờ có lẽ chúng ta sẽ so thể lực,

    Lúc so thể lực các cậu phải biết rõ. Tôi sẽ Được, không thành vấn đề. Thể lực không vấn đề. “Ngựa”. Đúng, quay lại. Sau khi “xe” qua đây, chúng tôi lên luôn. Được, đi thôi. Bước sang trái. Nào. Bước sang trái. Đi. Nặng quá. Cố lên. Vẫn còn chút thời gian.

    Cố lên! Chúng ta là giỏi nhất! Thời gian ngắn hơn cậu ấy một chút. “Ngựa” này đi về phía trước. Quay lại đúng không? Quay lại. Đúng. Được, đi. Xông lên. – Các cậu nhấc lên đi. – Đúng. Xông lên. Cái này là sao? Cái này không có ý nghĩa.

    Đúng, không có ý nghĩa. Cậu ấy chỉ tiết kiệm thể lực ở đây thôi. “Xe” của chúng ta lên. Lên “tướng quân”. “Tướng” trước rồi tính. Đi thôi. Đứng vững. Chờ ta, Trịnh Nghị. Ông ấy không nhìn thấy đường phía sau có một người. Phía sau nào. Để ta. Để ta. Dừng.

    Tiếp theo. Thả. Giữ chân thời gian. “Tướng quân” rồi. Cầm chân. Mau lôi cậu ấy vào. Xuống “Thị”. Kéo “Thị” về đây. Cẩn thận. Được. Đi. Pháo sẽ về với “tướng quân”. Đúng. Đúng, cậu ấy về thì cậu ấy “chết” rồi. Cậu ấy… Cậu ấy “chết” rồi.

    (Đội Trào Lưu A: 0 điểm) Cậu ấy chắc chắn sẽ “chết”. “Tướng quân”. Chúng ta không bấm được. Lam Phương, chú ý thời gian. Không tiễn “tướng” được. Không được tặng “tướng”. Đúng, để họ ở đây. Đúng. Lên, lên. Tránh ra trước. Cẩn thận. Được rồi vậy tôi lên “Thị”. Tôi lên “Thị”.

    Xác định Tả “Thị” rồi sao? Đúng, Tả “Thị” là Tả “Thị”. Chờ đã. Tả “thị” lên trên. Được rồi hết thời gian rồi. Thời gian của chúng ta bị cạn kiệt rồi. Vô ích thôi. Từ Xán cố lên. Cố lên! Từ Xán! Không thành vấn đề. Chúng ta xuống thôi. Không sao.

    Chúng ta nhất định sẽ không thắng. Cái này không lãng phí thời gian nữa. Tôi chỉ cần dùng một cái ăn là được rồi. Đúng vậy. Đi. Dịch sang phải. – Ta ở bên đó. – Ta theo hắn. Giơ lên. Được rồi. Được. Cố lên, Từ Xán. Từ Xán cố lên. Cố lên.

    Lên cố lên. Cố lên. Được. Được. Cẩn thận. Cậu ấy đi hướng này, mình ăn luôn “tốt”. Hao chết cậu ấy rồi, cậu ấy không còn thời gian nữa. Cậu ấy không còn thời gian nữa. Màu xanh hết thời gian. Hồng Phương chiến thắng. Vòng diễn tập thứ ba kết thúc. Thắng rồi.

    Thắng rồi. Cậu ấy không còn thời gian nữa. Không còn thời gian nữa. Chúc mừng Hồng Phương đã thắng Lam Phương 1 phút 56 giây. Giành chiến thắng. Chúng ta đi đón cậu ấy. Chúng ta qua đó nghe đi. Tuyệt quá. Bước một, đi thôi. Chúng ta đơ rồi.

    Chúng ta chưa đi được bước đầu tiên đúng không? Không phải. Chúng ta đều đang nghiên cứu đi đến đây và đi đến đây. Không nghiên cứu gì cả, đi chỗ này. Không sao. Cố gắng hết sức rồi. Đồng thời, chúng tôi cũng cảm ơn

    Tinh thần thể thao của tuyển thủ Lam Phương. Họ phấn đấu đến giây cuối cùng. Lợi hại. Vất vả. Tuyệt lắm. Anh chạy nhanh thật đấy. Nghỉ ngơi có tốt không? Hai chúng ta nghỉ ngơi lâu nhất. Nào, giải cái này đi. Giúp tôi giải đi. Mệt chết đi được.

    Mệt nhất là hai cậu đấy. Đầu gối của tôi hình như bị gãy rồi, tôi cảm thấy bị đập, bị trầy hay bị mẻ? Chỗ này là xay. Vì bên cạnh rất đau. – Tôi thấy cậu… – Đúng. Tôi thấy hai người đều không đứng lên. Vất vả, anh là vất vả nhất.

    Đi thôi, hai chúng ta. Khởi động nóng quá, chủ yếu là… Đúng, khởi động nóng rồi thắng lợi chỉ là tạm thời thất bại cũng là tạm thời. Không sao, lần sau thắng. Trên sân khấu của “Tôi có thể 47” Bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra.

    Vẫn còn 6 trận đấu nữa Đúng thế Nào. Chiến thắng đầu tiên. Binh đến tướng chặn. Nước đến đất ngăn. Binh đến tướng chặn. Nước đến đất ngăn. Sinh nhật vui vẻ. Cảm ơn. Sinh nhật ai? Mừng ngày sinh nhật của em cảm ơn.

    Cuối cùng cũng có một người phụ thuộc vào thời gian. Thật ra phạm quy có hơi đáng tiếc. Không phạt 30 giây cũng là 1 phút 20 giây trước vẫn là dẫn trước rất nhiều không phạt 30 giây cũng không được. Hai đội này lại so tài đánh cờ

    Rồi lại so sánh thể lực. Hai đội này khá ngang tài ngang sức. Quan trọng là thực ra ưu thế về thời gian ưu thế thời gian này. Vâng. Tâm trạng khá nặng nề. Hơi mất mát mỗi một trận đấu thử thách nào thực ra tôi đều đang cố gắng

    Giới hạn năng lực của mình. Bao gồm khả năng lãnh đạo. Thật ra lúc đầu tôi không đặt bản thân mình một cách toàn diện, kiểu áp chế. để dẫn dắt họ. Cho nên, hoàn toàn không có đóng vai trò quyết định. Mà mọi người nên kỳ vọng.

    Thế nên đây có thể là quả thật là một bất lợi. Họp ở đây hay họp ở đâu? Đây là phòng tác chiến của chúng ta. Chúng tôi ở đây. Cảm giác hôm nay mọi người từng điểm một đều đã phát huy hết sức lực. Chúng ta chính là

    Chơi cờ đúng là không được vậy thì tôi muốn nghe mọi người vậy tôi muốn nghe mọi người đội chúng tôi có những vấn đề gì thì mọi người cứ thẳng thắn nói. Con người tôi có hơi thẳng tính. Thẳng thì thẳng, tôi thích thẳng. Bất cứ ai cũng đừng nghe

    Người khác nói gì. Rồi về nói. Sau đó làm cho ngày nào cũng đốt lựu đạn khói khiến mình nghĩ thật đấy. Không phải, nhưng mà thứ này… Chúng ta nghĩ như vậy đó. Không biết người khác nghĩ thế nào, tôi thấy không chỉ là như vậy bởi vì sau khi

    Những thứ linh tinh chúng ta không dễ nghĩ ra được. Tôi vừa nghe nói bọn họ nói hình như thế. Là con cờ nào. Cái này… lúc ta vào họ đang nói là phải ép một bước, ép một bước. Tôi không biết là “binh” hay là…

    Kéo một bước, buộc phải kéo đi một bước. Đó không phải là “binh”. “Binh” chỉ có thể đi một bước. Không biết tin này là thật hay giả Nghe nói hình như không chỉ đánh cờ. Được rồi, ví dụ tôi là “ngựa”. “Ngựa” có kỹ năng của “ngựa”.

    Ví dụ như “ngựa” là cái gì đó. Nhưng bạn phải thành công để đi đến đó. Chẳng phải chỉ riêng em “ngựa” thôi “đóng sầm cửa” ở đây. Cậu biết không? Thì con người em còn phải ôm cái gì đó, đi thăng bằng chẳng hạn. Được biết, vậy “tốt”

    Cậu nghĩ xem, hai “tốt” của chúng ta đều đã qua sông rồi. Cho nên nhất định phải là “con tốt”. Không sao, đừng góp ý cho em trai (Mã Gia Tuấn). Chắc cậu ấy có thứ gì đó trong đầu. Có lẽ sẽ tiện lợi hơn.

    Cảm giác Gia Hào có hơi tích cực quá. Không phải quá sôi động. Ý của tôi là như vậy. Vậy có thể chúng ta không nói gì cả. Tôi thấy cũng không phải vậy. Đúng không? Lúc đầu còn tưởng là anh làm quản lý Không phải là xem thường hay thế nào

    Lúc đó là… Lần đầu tiên em nhìn thấy anh Lý Cảnh Lượng. Chính là cái người đi qua đây. Rồi cậu ấy là nhân viên làm việc. Đúng. Cậu ấy là nhân viên của Lý Cảnh Lượng. Cuối cùng là em nhìn thấy anh ấy, sau đó em nhìn Đây là cái gì?

    Quán quân gì thế? Không nghĩ ra được. Còn một điều chúng ta chưa hiểu hết về 4 đội. Tôi hỏi lúc đó sao chúng ta lại chọn đội 4? Tôi nghĩ điều này có thể rút ra được. Lần sau chúng ta một khi sau khi biết đối thủ là ai,

    Thì phải nhanh chóng học thuộc. Các cậu cũng thế. Sao lại phát hiện ra con ngựa đó? Lại không đi di dời nó? Bây giờ đã phát hiện cảnh Tử không phải là một tờ giấy là thứ gì cũng có thể Đúng. Cái này có thể nhận rồi.

    Tôi không muốn nhìn thấy cái này. Tôi không muốn nhìn thấy cái này. Cất đi. Tặng cờ cho con. Tặng cờ cho cô. Cái này sao? Tặng em. Đúng. Thật sao? Thật. Cần chứ. Nào. Người bạn nước ngoài. Châu Thâm: Người bạn nước ngoài. Cảm ơn. Học thật tốt nhé. Tiếp theo.

    Gặp lại ở mùa 2. Lần sau gặp lại, chúng ta sẽ đấu tiếp. Nói gì cơ? Chúng tôi chỉ là mọi người lập nhóm được ba ngày rồi. Đây là lần đầu tiên ngồi xuống. Mọi người đều không có. Sau khi lên đây tôi sẽ tự giới thiệu. Là một quá trình.

    Đúng vậy. Hôm nay tôi cảm thấy điều không thoải mái hơn là mọi người không được phát huy hết không phát huy được hết sức lực Đây là điều khó chịu nhất. Đúng vậy. Đúng. Tôi nghĩ cần phải tìm hiểu tính cách của mỗi người. Như vậy thì chúng ta mới có thể

    Trong lần tuyển chọn, phân phối của lần tuyển chọn tiếp theo, có thể sắp xếp tốt. Vậy thì bắt đầu từ đội trưởng Được. Tôi khá hướng nội. Tôi cũng không có kinh nghiệm làm nhóm trưởng. Cũng không có kinh nghiệm quản lý mọi người. Chính là một điểm yếu

    Là một điểm yếu của tôi. Tôi thấy chúng ta có thể quên cái này đi. Chúng tôi cảm thấy bạn vừa nhanh vừa mạnh, Đúng vậy. Cậu rất đa năng. Tôi là một người rất thích điều tra, anh là người thu thập tình báo. Đúng. Cho nên tính cách

    Tính cách không tốt của em là em suy nghĩ quá nhiều. Suy nghĩ quá nhiều. Đúng, phải nắm bắt được điểm này. Thật ra em cũng không hiểu lắm về tính cách của mình. Nói thật, cậu không thích phát biểu, không thích nói chuyện, không thích nói chuyện với chúng tôi.

    Có lẽ em thích nghe hơn. Đúng. Cậu giỏi lắm, làm nhóm trưởng. Không. Thật ra lúc đội chúng tôi muốn chọn bạn, tôi hơi lo lắng. Lo tôi thắng hay là sợ ta thua? Sợ cậu chơi cờ giỏi. Trình độ cờ vua nhóm em thật sự rất bình thường. Chủ yếu là vì

    Năm ngoái đón Tết sau đó Tết ở nhà lúc chơi cờ vua không sao thì… chơi cờ vua. Không thể so được. Nếu tôi biết tuyệt đối sẽ không chọn nhóm các cậu. Ăn thôi, ăn thôi. Ván này có bị loại không? Đội thất bại, loại một người.

    Đó chính là loại bỏ ba thành viên. Thế thì chưa chắc đâu có đội trưởng, người ta có quyền hồi sinh có đội trưởng, người ta có quyền hồi sinh. Thế loại ai thì quyết định thế nào? Không biết, không biết làm sao. Ván cờ này mệt thật đấy.

    May mà chúng ta thắng ván này. Nhưng tôi thấy vẫn chưa đã. Anh biết chứ? Hay là hai chúng ta battle đi. Tôi không đánh lại anh cú đấm này. Đừng lo lắng. Chúng ta có thể quyết đấu “tinh anh Hòa Bình”. Gần đây trong game một trò chơi mới

    Chụp chung với chương trình chúng ta. Kẻ mạnh có làn da riêng. Vậy sao? Cậu xem. áo đấu của kẻ mạnh đúng là rất đẹp. Vậy chúng ta bắt đầu thôi. để xem ai mới là chiến thần vô địch đích thực. Tới đi. Thông báo quan trọng. Xin mọi thành viên

    Mời mọi thành viên lập tức đến tập hợp ở boong tàu số 1. Người cuối cùng bước ra lại muốn nhảy Pop cơ. Tôi không muốn Pop Dance. Xin mời tất cả các thành viên mời mọi thành viên lập tức đến tập kết ở boong tàu.

    Hôm nay ngày 5 chơi cờ với ngày 3, đều là hai cậu em trai. đấu kiếm và em, không phải tại cậu. Không sao. Cũng không biết chơi. Không phải nói là cậu không biết chơi, phải, chúng tôi đều không biết chơi. Tôi thấy cậu khóc rồi. Cô đặt trách nhiệm

    Vào trách nhiệm của mình đi. Anh dỗ dành cả buổi rồi, thật sao? Không khóc? Đôi mắt “hàng xóm” kia Đâu có. Gió thổi à? Có cát. Không rơi xuống. Tôi biết. Vừa rồi… Chúng ta đã tiến hành thi đấu vậy nên tối nay chúng ta chia làm hai lần. Một chiêu.

    Là những người bạn sẽ chiến thắng hôm nay. Các nhóm tự họp với nhau để chọn ra đội mình của đội mình trong trận đấu hôm nay. Trong trận đấu hôm nay sáng sớm mai thuyền trưởng sẽ đến trao cho thành viên xuất sắc nhất. Chúng tôi có hai loại huân chương.

    Loại thứ nhất tên là chương chiến dịch, đội chiến thắng có thể giành được huân chương của ván cờ. Sau đó đánh giá nội bộ Trong đội chiến thắng vòng này, thí sinh đạt được thành viên xuất sắc nhất sẽ nhận được huy chương danh dự về trí tuệ.

    Bây giờ mời ba đội để nhận xét, cảm ơn. Đội 6, xin mời đội bờ biển Cù. Mời đội Trần Sâm. Tòa nhà C Được. Đến phòng tác chiến toà E. Lầu E? Đến toà E. Còn phải bàn bạc sao? Cần bàn bạc thêm sao? Đúng thế Đội trưởng, trách nhiệm trí tuệ.

    Chúng ta còn phải chọn sao? Chúng ta không… Chúng ta không có tư cách chọn. Chúng ta không chọn sao? Ngồi xuống đợi. Lần sau chúng ta chọn. Lần sau chúng ta chọn. Lại gặp nhau rồi. Các cậu cũng thua rồi. Lại gặp nhau rồi. Chúng ta cũng thua rồi.

    Hy vọng không phải gặp lại. Các bạn ơi tôi thua rồi. Các cậu thua kiểu gì? Bọn tôi không biết chơi cờ. Không chơi được. “Tướng quân” bắn chết “rồi. Xong luôn. Không biết chơi cờ. Mới mấy bước đã “chết” rồi. Chúng ta đều mặc quần áo giống nhau.

    Đây là vấn đề phong thủy. Bên đen thua hết rồi. Đúng thế Vấn đề về màu sắc Đội chiến thắng cũng sẽ tương tự nhau đội thua mạnh Mỹ Kỳ: Mỗi người có nguyên nhân. Cho dù nguyên nhân là gì, cũng phải có người chịu trách nhiệm về kết quả.

    Cũng có nghĩa là trong số các cậu có thể sẽ bị đào thải. Rời khỏi thuyền. Vậy nên xin mời ba vị đội trưởng đến khoang giảm áp số 1. Có một số việc các bạn phải lựa chọn. Cho đội trưởng. Đừng có áp lực. Giờ ba bạn đội trưởng

    Xin mời các bạn đến khoang giảm áp số 1. Cố lên. Chuyện nhỏ. Cùng lắm thì chọn tôi. Đồ thần kinh chọn cậu. Tôi có thể chọn đội cậu không? Các bạn mất đoàn kết như vậy, chào mừng 3 vị đội trưởng. Rất tiếc. Viết tên rồi bầu vào đi.

    Đội của các cậu đã không thể giành được thắng lợi. Bây giờ xin mời các bạn tự đưa ra quyết định của mình. đề cử một người vào trong đội của mình. Chịu trách nhiệm cho thất bại hôm nay. Người được đề cử Nói như vậy có thể sẽ bị đào thải.

    Nhưng xin chú ý. Không thể đề cử mình. Xin hãy viết tên người các vị đề cử lên vé thuyền. Quyết định là như thế. Có lẽ mỗi người đều phải chọn. Có lẽ mỗi người đều phải đưa ra một quyết định. Chọn cái gì? Người được chọn tiếp theo

    Các thành viên khác các bạn cũng phải đi từng người một. Ba phòng nén khí còn lại để đưa ra lựa chọn quan trọng. Tôi có thể nói chuyện một lát không? Nói một chút. Tôi và đội trưởng đã hôm qua đã nói một chút rồi. Nói thế nào nhỉ, vì đoàn đội

    Lời của nhân viên nhất định phải có sự lựa chọn như vậy. Nếu bây giờ tôi bây giờ tôi ở lại đây, sau đó anh ta dùng cái quyền cứu mạng đó, tôi có ở lại đây nữa cũng không thể để ta dùng hết sức lực để tham gia cuộc thi. Đúng vậy.

    Sau này có thể càng khó hơn. Bởi vì sau này cần một đội mạnh hơn và cả cuộc thi thế nên tôi muốn tặng mọi người một món đồ như thế này. Chủ yếu là năng lực của cậu rất mạnh. Đúng vậy. Đâu có. Cuộc thi này không phải là

    Một cuộc thi cạnh tranh sức mạnh thuần túy. Tôi sẽ không giúp đỡ các cậu. Không muốn như vậy. Đây mới là ải đầu tiên thôi. Chúng ta vừa lập nhóm. Chúng ta vẫn chưa. Thì vẫn chưa. Chơi với nhau vẫn chưa quen lắm. Đúng vậy. Thì phải đào thải đồng đội.

    Đúng vậy. Tôi muốn viết. Tôi muốn viết về chính mình. Nhưng không được. Vậy… Tôi thật sự không biết nên loại ai, sau đó đề cử ai. Nhưng tôi chỉ có thể lựa chọn tốt nhất của mình chính là bản thân mình. Anh thể hiện thái độ là được,

    Nhưng quy tắc của chúng tôi quy định, không thể đề cử bản thân. Anh có thể nói cho em nguyên nhân không? Vì trước đây tôi với Trương Gia Hào. Lần này tiếp xúc nhiều hơn. Tôi không ngờ anh ấy là phiên âm rất nhiều sẽ làm phiền đến

    Tình hình trong đội của chúng tôi. Hiểu rồi. Cảm ơn. Mời chiếu vé cho máy quay. Xác nhận đề cử của anh. Có thể nói nguyên nhân không? Santa chọn là vì cảm thấy bây giờ anh ấy đang bị bệnh, có lẽ sẽ ảnh hưởng đến tất cả các vòng thi tiếp theo.

    Tôi không muốn cậu ấy tiếp tục nặng thêm. Cho nên tôi sẽ bỏ phiếu cho cậu ấy. Xin lỗi. Tôi đề cử Trát Đề. Lý do là Tại tôi. Đúng vậy. Không có. Tập hợp mọi người lại với nhau, sau đó cùng tổng kết, cùng nhau tìm hiểu cậu có suy nghĩ gì?

    Cậu có suy nghĩ gì? Chả trách đội trưởng như tôi tắc trách. Mỗi lần lúc nói chuyện là Lần nào Trát Đề cũng không ở nhà. Chỉ là hơi không hợp, rồi như thế này. Xin lỗi. Tại sao lại đề cử bản thân? Tôi đã suy nghĩ rất lâu.

    Nhóm của em quá tốt. Kết quả của tôi không sao cả. Tôi hy vọng kết quả của đội 5 chúng tôi là quan trọng nhất. Đúng. Cho nên, đây là quyết định của tôi. Cảm ơn mọi người. Cảm ơn mọi người. Santa: Cảm ơn Santa. Hôm nay tôi vẫn muốn nói với cậu

    Có cơ hội tìm cậu học nhảy sau này cô vẫn chưa kịp dạy tụi em. Sau này lúc biểu diễn, tôi mời các bạn xem sân khấu của tôi. Xin lỗi. Thật ra tôi có tự tin. Trước khi đến chương trình này, bởi vì bình thường em từng gặp một người

    Em là người vận động tốt, sau đó đến chương trình này, tôi vận động hơi kém. Giỏi quá nhiều. Nhưng hôm qua tôi vẫn luôn nghĩ, tôi có thể làm gì. Thế nên ta… Sức khỏe của tôi tôi không thắng được. Vậy tôi có não. Vậy bây giờ tôi có thể dùng

    Sự lựa chọn của mình. để giúp đỡ họ. Sau đó hôm nay lúc chơi game, “Binh” của em là người đầu tiên. Bỏ đi. Nhưng lúc đó tôi cảm thấy rất thoải mái. Hồng Phương “ngầu”, “ăn đứt” Lam Phương “giỏi”. Santa, “tử trận”. Santa, mời cậu rời khỏi sân khấu. Cố lên.

    Cố lên cố lên cố lên cố lên cố lên. Trò chơi đó Cuối cùng, ở lại đó. Tôi không biết chơi. Vậy có thể là tôi sớm hơn thì bị đào thải, xóa bỏ sớm một chút càng tốt. Mục tiêu của em là hạng 5 này. Còn nữa, bao gồm cả nhóm trưởng.

    Được, được. Tiếp tục thi đấu. Đúng vậy. Cho nên tôi chọn chính mình. Cảm ơn. Thế chẳng phải bảo em ký sao? Ký cái tên nổi tiếng. Hỏi câu gì? Hỏi cái gì? Viết cái đó. Bạn muốn loại ai? Không, cậu ấy nói cậu phải viết một cái tên. Cậu cho rằng

    Thì hôm nay ai phải chịu trách nhiệm? Người thua cuộc người thua cuộc gì chứ? Thì là ai phải chịu trách nhiệm? Đúng. Sau đó em dũng cảm ký tên. Không phải chúng ta phải, nhất định phải nhìn thẳng vào vấn đề này. Nhìn thẳng vào mọi người.

    Là chúng ta phải nhìn thẳng vào vấn đề này, mọi người nghĩ là ai? Tôi nghĩ là tôi. Thật ra em cảm thấy vấn đề không có vấn đề gì hết. Không cần quá băn khoăn vấn đề này. Thật ra chúng ta phải có sức mạnh, phải có thể lực, có thể lực.

    Đều có hết. Chúng tôi chỉ đang tổ chức cuộc họp đoàn đội hôm nay 2 ngày trước. Nếu là trước đó tất cả đều không thành vấn đề. Đúng vậy. Nhưng chúng ta chỉ thua có thế. Anh nghĩ xem nếu hôm nay chúng ta thắng,

    Chúng ta sẽ tổ chức cuộc họp này sao? Đương nhiên là không. Cho nên vẫn có ý nghĩa. Đúng vậy. Có thể đây là một khởi đầu rất tốt. Đi luân phiên đúng không? Đi luân phiên? Vậy ta đi trước đây. Anh đi. Cậu chọn ai? Tôi chọn Đại Tập (Trương Gia Hào).

    Tôi chọn sách lớn (Trương Gia Hào). Hay là phái một người bị đau lưng không. Bọn tôi không muốn. Bọn tôi không muốn chọn cậu. Bọn tôi muốn chọn Đại Tập (Trương Gia Hào) và Trung Tập (Mã Gia Tuấn). Cậu còn cao hơn cậu ấy.

    Em còn cao hơn hai người họ rất nhiều. Hai người họ… Chúng tôi đang nghĩ Đại Tập (Trương Gia Hào) và Trung Tập (Mã Gia Tuấn) để tôi lựa chọn. Tôi không làm được. Cậu không cần lựa chọn, em có thể không chọn. Tôi không làm được thật. Chờ chút. Tại sao?

    Tại sao không chọn trẻ con chứ? Tôi cảm thấy trẻ con nói thật lòng thì rất nghiêm túc. Không phải, vậy từ thực lực mà nói từ thực lực mà nói tôi cảm thấy nếu chỉ tính chân thôi nhóc con (Mã Gia Tuấn) không khác gì không khác gì Đại Tập.

    Nhưng mà cuộn sách lớn (Trương Gia Hào) có hơi… Chỉ là bản thân không có gì. Cứ phải xuất đồ ra. Làm trung gian cho cậu bé (Mã Gia Tuấn). đã tạo ra rất nhiều sự hỗn loạn trong suy nghĩ. Vậy lỡ như gặp phải va chạm về thể lực,

    Hoặc là cân nặng, hai người họ có khác biệt lớn không? Anh nghĩ… Hai người họ không khác nhau. Nhưng cậu ấy cũng không lớn lắm. Em ấy cũng 70kg. Một người 65kg, một người 70kg. Kém 5kg. Về sức chịu đựng của chân, có lẽ trẻ con (Mã Gia Tuấn) sẽ giỏi hơn.

    Nhưng vẫn còn một vấn đề đó là, tôn Ngô Không. Eo cậu ấy không tốt. Cậu ấy cứ nói eo của cậu ấy không được. Sao thế? Chính là đang muốn chọn ai. Chọn ai đi? Nhưng cậu nói xem, là vì người ta… Nên giao chuyện này cho người ta,

    Sau đó cuối cùng thua, rồi lại loại người ta. Không phải không giao cho cậu ấy. Thật ra tất cả chúng ta đều đang phải chịu trách nhiệm. Khó quá. Tôi muốn đi vệ sinh. Mau đi. Nhanh lên. Tôi chọn Mã Gia Tuấn. Vì em

    Em cảm thấy đầu tiên không cần biết là cơ thể hay là sự bền bỉ, hay là trọng lượng? Hay là… Các phương diện khác tôi thấy cậu ấy không chiếm ưu thế trong đội của chúng ta. Không phải vừa rồi em viết là Khấu Nhất đấy chứ?

    Không viết, tôi tự viết tên mình. Viết tên mình? Đúng vậy. Bởi vì em cảm thấy em không thể đưa ra suy nghĩ này. Thật ra em rất lý trí. Nếu mẹ cứ bắt con phải chọn một cái không được viết tên mình. Tôi biết viết thật đấy, Khưu Nhất, nói thật.

    Không, bọn tôi chỉ thế thôi. Chúng tôi chỉ nói thật thôi. Chúng tôi sẽ viết HO1. Hồi sinh cô ấy là xong. Xin hãy viết tên người được đề cử lên trên vé tàu. Xin hãy cho biết vé thuyền xác nhận đề cử của anh. Được chưa? Sao lại khóc? Sao lại khóc?

    Sao thế? Cậu ấy khóc. Hôm nay các cậu thua trong mấy phút. Chúng ta kéo dài đến cuối cùng, kéo dài đến cuối cùng thực ra cũng tốt lắm rồi. Tốt hơn chúng ta nhiều. Vậy sao lại đánh cờ bừa? Căng thẳng quá. Thật ra chúng ta chơi cờ cũng giỏi lắm.

    Và cũng là người chơi cờ Các cậu chơi cờ một mình hay không ngừng chạy qua chạy lại? Chơi cờ một mình một mình các cậu không hề nhúc nhích đúng không? Vâng. Vậy cũng tốt. Chúng tôi là tất cả mọi người cùng nhau chơi cờ, mọi người cùng nhau chạy.

    Mọi người cùng nhau chơi cờ. Mọi người cùng chạy, rất lộn xộn. Rất loạn. Cho nên phải là một người bình tĩnh. Rất nhiều người rất muốn thắng vì các bạn nam Đúng vậy. Thật ra sau đó em sau khi ít người tôi mới giúp đỡ. Lúc đầu không chen nổi. Đúng.

    Phải chọn một người. Tôi nói chọn tôi, cậu ấy nói không được. Tôi viết là Zati. Thật ra tôi cũng viết “Zati”. Lúc đó tôi đã nghĩ vậy. Nhưng em thấy vẫn thấy vẫn là thấy áy náy. Sau đó em đã viết tên mình. Sao thế? Anh sao thế? Không.

    Em khóc cái gì? Không. Cậu không khóc sao? Mắt đỏ hết rồi. Cậu không khóc sao? Dù sao em cũng viết về bản thân em, thích gì làm đó. Phải viết một cái đúng không? Tôi hơi giống với anh Gia Hào. Mạnh như nhau. Không mạnh thì giống nhau. Xin lỗi.

    Mọi người đều là đồng đội, đều đã coi như có tình cảm. Thì… Rất khó để lựa chọn. Tôi chỉ có thể bỏ phiếu cho bạn tốt nhất của mình. Vì tôi thấy dự án của Mã Gia Tuấn quá đặc biệt. Cho dù là đối kháng hay thể chất,

    Hay là sự bạo phát, hay các môn khác liên quan đến thể lực, không có bất cứ ưu thế gì đối với dự án của cậu ấy. Trong hạng mục thi đấu này. Có thể cậu ấy phải gánh vác tất cả sai lầm. Nhưng tôi hy vọng

    Cả nhóm chúng ta đều có thể thắng. Cho nên tôi chọn cậu ấy. Trương Gia Hào. Trương Gia Hào trượt tuyết. Sau đó cậu ấy về cơ bản đã lợi dụng Ưu thế về tuyết của cậu ấy thể lực của cậu ấy không tốt, có thể, quân Mã gia.

    Thể lực đúng là tốt hơn chút. Hôm nay, chúng ta vẫn đang nghiên cứu rốt cuộc là loại anh ta và Mã Gia Tuấn, rốt cuộc muốn ai? Vì cả hai đều quá “nhát gan”. Cơ bản là không dùng được. Nhưng vì sự đoàn kết trong đội, vẫn phải chọn cái này.

    Mời mọi người lên boong 2 tập hợp. Nào. Đứng về phe ai? Các vị Đã có kết quả bỏ phiếu. Về nguyên tắc, mỗi đội sẽ có hai người được đề cử cũng chính là hai người được đề cử mỗi đội. Nhưng nếu cả đội đồng lòng, bỏ phiếu cho cùng một người,

    Vậy thì sẽ chỉ có một người này có nguy cơ bị đào thải. Tiếp theo tôi sẽ công bố danh sách người được đề cử của nhóm 3. Có hai người. Một người là Trịnh Nghị? Trịnh Nghị. Mời tiến về trước một bước. Bởi vì thật ra em rất bình tĩnh,

    Tôi sẽ không trộn quá nhiều màu sắc cá nhân, tôi sẽ nói đúng sự thật trong mỗi trận đấu trận đấu này, ai bất thường nhất ta sẽ chọn người đó. Tôi chọn Trịnh Nghị là vì chúng ta bắt đầu trước cuộc thi này

    Cậu ấy đã nói có thể làm công việc này. Sau khi bắt đầu cậu ấy trở nên quá căng thẳng nên chúng ta thua cuộc thi này. Người được đề cử còn lại vâng. Trát Đề. Mời tiến lên phía trước. Thì tôi đã chọn người không hợp nhau nhất chính là Trát Đề.

    Đúng, mỗi lần chúng ta họp, để thảo luận chiến thuật thì cậu ấy đều là Đang ngủ Hoặc là ở chỗ khác. Trát Đề là cái miếng to đó. Không phải chứ? Cậu ấy chính là người ở Tân Cương. Là người cao nhất ở Tân Cương. Tôi muốn nghe một chút.

    Thực lực của họ quá mạnh sao? đều không thiếu người. Đội. Cũng có hai người được đề cử. Một người là Trương Gia Hào. Một người. Là quân Mã gia. Đội 5, có 1 người được đề cử. Santa: Cậu ấy chính là Santa. Nhưng đề cử

    Cũng không có nghĩa là bạn bị loại. Mỗi người chúng tôi đều có ý nghĩa như nhau. đều không phải chỉ vì bản thân mình. Không ai cảm thấy em là người gây trở ngại cho mọi người. Ngược lại, thông qua lần bỏ phiếu này

    Chị cảm nhận được sự đoàn kết của đồng đội các em. Họ ủng hộ quyết định của em vô điều kiện. Mẹ cảm thấy họ rất yêu bạn. Cho nên, đề cử tập thể, ngược lại là một sự cổ vũ. Tức là có thể cậu sẽ làm được nhiều hơn cho mọi người.

    Em hiểu không? Em hiểu đại khái bây giờ các bạn phải cùng tôi đến một nơi. Liệu có bị đào thải cuối cùng không? Thật ra cơ hội vẫn nằm trong tay các bạn. Nếu như Đồng đội phía sau các cậu tối nay hy vọng mọi người quay về. Đừng ngủ vội,

    Xem bọn họ sẽ có mấy người về. Bây giờ năm người các cậu, Đi theo tôi. Chúng ta có một cơ hội cuối cùng. Cảm ơn. Được. Được. Cố lên. Anh mau quay lại đi. Quay lại. Mau lại đây. Tôi có quyền cứu người, cô biết chứ? Tôi có quyền cứu.

    Cô biết chứ? Tranh thủ? Không. Tranh thủ đi. đợi anh. Tuyệt đối không được tự mình bỏ cuộc chúng ta đã có chiến thuật rồi Được. Chúng tôi là đội 5. Vậy chúng ta đọc là “năm” thì không được. Cố lên. Chúng ta chịu thiệt. Thiệt cho hai người.

    Vừa rồi nên bàn bạc lại, nên lén lút cũng bàn bạc. Vì sức bộc phát của Gia Tuấn tốt hơn nhiều. Cậu phải đo cơ thể 1.000 m trong thời gian bao nhiêu? 3 phút 10 giây. Nhảy bao nhiêu bước? Đứng lên nhảy xa 2m7 2m8. Vậy rất tốt.

    Sau đó chúng ta liền nhận ra phải giữ lại Gia Tuấn. Gia Tuấn leo lên thứ mấy? Cậu ấy không cao, cậu ấy là chi dưới, rất nhanh. Sức bộc phát của cậu ấy rất tốt, cậu ấy có thể nhảy, chạy được. Rất nhanh. Nhưng mà Trương Gia Hào đó

    Cậu ấy không có gì cả. Vậy không thể nói Trương Gia Hào không có gì. Anh ấy nhảy cũng rất cao. So với anh ấy, Đấu với Gia Tuấn, chắc chắn là nhà Tuấn Cao. Tôi chỉ sợ em trai tôi nên cảm thấy bản thân không ổn.

    Vì hôm nay có hơi đả kích cậu ấy, nên tôi cảm thấy cậu ấy còn quá trẻ, Đến chút đả kích này cũng không chịu đựng nổi. Vậy còn làm gì nữa? Dự án của anh ấy không giống em. Lúc cậu ta 19 tuổi, không giống em. Chuyện này…

    16 tuổi tôi đã đi lính. Tôi biết, dự án của anh ấy khác với anh. Chúng tôi cứ thế này. Cầu mong thực lực của họ đúng là khá ổn. Đúng vậy. Sau đó, nếu thực lực vẫn ổn, thì chúng tôi cũng bằng lòng nhận cậu ấy.

    Tại sao chúng ta lại đưa hai người ra ngoài bất công bằng quá. Tôi không biết. Tôi không biết họ bỏ phiếu thế nào. Mọi người nên thảo luận một chút về Cho nên vừa rồi tôi đã nói rồi. Mọi người thảo luận một chút. Ai cũng không nghe lời tôi.

    Không có thời gian để thảo luận. Vì chúng tôi biết trận này sẽ không loại người đâu chúng ta vẫn có quyền hồi sinh biết chứ? Chúng tôi đưa hai người ra ngoài rất thiếu công bằng. Chúng ta đi thôi. Cơ hội mất đi một người là rất lớn.

    Nhưng ai ngờ lại là cạnh tranh. Anh ấy nói rồi, vậy tôi bỏ phiếu cho bản thân. Không nhìn thấy gì hết. Nhất định không được cử động. Tôi rất sợ các cậu rơi xuống. Đừng cử động. Được rồi chỉ có một con ngựa ở giữa, không có thứ gì khác. Leo dây?

    Trời ạ. Chào mừng quay lại ván cờ khổng lồ. Đây là chiến trường mọi người quen thuộc. Các trò sẽ ở lại chiến trường quen thuộc này để quyết định mình có bị đào thải hay không. Con ngựa này có trọng lượng… 200kg. Không liên quan sao? 200 kg.

    Hôm nay mọi người phải… 5 người nắm lấy dây thừng, kéo nó ra khỏi mặt đất, giữ cho quân cờ không rơi xuống đất. Em nặng mấy kg? Hạng 85 (kg). Hạng cân… Em bao nhiêu kg? Em 60 kg. Em 60 (kg). Có người gánh vác nhiều hơn.

    Có người gánh vác nhiều hơn. Thì sẽ có người gánh vác ít đi. Thì sẽ có người gánh vác ít đi. Thì sẽ có người gánh vác nhiều hơn. Nếu có người sớm buông tay, thì người đó coi như bỏ cuộc. Sẽ bị đào thải. Cuối cùng chỉ có ba người

    Ba người cuối cùng mới không bị loại. Nhưng mà, nếu mọi người trong tình trạng toàn bộ thành viên không thoái vốn, kiên trì. Trên 5 phút. Vậy thì tất cả mọi người sẽ về đội an toàn. Cố lên. Thế nên thứ hai người nắm được không phải là dây thừng,

    Mà là sợi dây định mệnh. Hy vọng mọi người có thể nắm lấy cơ hội này. Được rồi xử lý nó. Chỉ có 5 phút. 5 phút. Bây giờ 5 người chúng ta là một nhóm. Được rồi chúng ta phải bảo vệ con ngựa này. Bây giờ, hãy mang đồ bảo hộ theo.

    Tất cả đã vào vị trí. Hai người họ phải bình quân chút. Trung bình nhau chút đi. Phải. Hai người phải đánh đều nhau chút. Đeo găng tay. Đeo găng tay. Trượt quá. Ôi trời ơi. Thế này thì ai kéo được? Đứng về phía trước một chút.

    Để kéo dây thừng xuống ngắn nhất. Đây là một tổ ròng rọc. Chúng ta phải tìm được chỗ chịu lực. Điểm chịu lực là… Vị trí đứng thẳng của tổ ròng rọc. Cho nên chúng ta phải kéo nó lên kéo từ dưới lên trước, chúng ta sẽ lùi lại.

    Dùng cơ thể của mình để lái nó Được. Cái này làm thế nào? Tôi nói các cậu cầm thế nào sẽ tốt hơn. Chúng ta kéo dây thừng trên thuyền. Nặng hơn cái này nhiều. Mạnh tay trước. Tay sau cầm như thế này. Được. Được rồi sau đó cầm hết…

    Sau đó nắm chặt ngón tay cái vào. Ngón cái nắm chặt tay. Nhìn thấy chưa? Tên này. Như thế này thì sự chịu đựng của ngươi mới là tốt nhất. Chờ chút, là như vậy sao? Ngón cái xoay một cái. Rồi quay lại. Cầm như thế này. Thế này à?

    Đúng, nắm thế này. Tay sau. Được. Kẻ tiếp theo. Chúng ta làm một cái, rớt một cái là không được đâu. Bây giờ chúng ta là một nhóm. Bây giờ chúng ta là một đội. Giữ vững sau đó chúng ta sẽ cố gắng lùi về phía sau. Chúng ta có thể ngồi xuống.

    Nếu nói chúng ta phải có người nghỉ ngơi, nhất định phải nói trước một tiếng. Được rồi sẵn sàng tại trường quay. “Cáp của vận mệnh” Sẽ được nâng lên. Dùng cơ thể kéo xuống. Năm. 4. Ba. Hai. Một. Nào. Chỉ khi nào ngựa được đưa lên đỉnh,

    Thì thời gian mới bắt đầu. Kéo đến cuối. Kéo đến cuối. Kéo đến cuối. Kéo đến đầu, tiếp tục. Đến cuối rồi. Được, được rồi. Bắt đầu tính giờ. Giữ nguyên. Giữ nguyên. Dùng chân cũng tốt hơn. Đúng sau vòng thi vớt này thực ra chúng ta không nên

    Nhiều cảm tính như vậy. Em nên đi loại bỏ hai người này. Tôi có thể đi mà không cần sức lực, để họ thả dây thừng. Tôi có thể tiết lộ một cách chân thực nhất. Nhưng mà, sau khi em nhìn thấy hai chàng trai này rất gầy. Tôi thấy cùng về đi.

    Tôi thắt nút cổ chai rồi. Tôi thắt nút cổ chai rồi. Gắng. Hơi không chống đỡ nổi nữa. Nhanh. Kéo nó. Đừng đột ngột dùng sức. Từ từ thôi, từ thôi. Chậm thôi. Cố lên. Kiên trì. Cố lên. Mọi người được không? Hơi hơi không ổn. Hơi đau tay. Không thành vấn đề.

    Cố lên, chịu đựng thêm hai phút. Cố lên cố lên. Không thành vấn đề. Găng tay của chị em có thể như thế này. Chân em không đau lắm. Cố lên, chúng ta có thể làm được. Cố lên. Tay tôi sắp chết rồi, cố lên. Cố lên. Được. Bắt dây thừng.

    Là hạng mục sở trường của tôi. Tôi thấy đây chính là có thể là do vận mệnh sắp đặt cho em. Chính là nó không muốn tôi rời đi. Cho nên trong đầu em chỉ có một chuyện đó là tôi nhất định sẽ kiên trì đến cùng. Trương Gia Hào nghiến răng.

    Cố lên. Không muốn thua. Tôi chưa chắc đã nói sẽ thắng được đối phương nhưng tôi không muốn để lại nuối tiếc cho bản thân. 1 phút cuối. Chỉ còn 1 phút thôi. Kiên trì. Cố lên. 38 giây. Không được rồi. Có phải ai về thì người đó ở lại không? Không có.

    Chắc không phải không có ai quay về đấy chứ? Không có ai. Không chơi thế đâu. Trống không. Đây là nói đùa à? Không có ai. Có ai không? Tại sao? Người đâu rồi? đều không qua. Chúng ta nên chạy đến ôm lấy cậu ấy. Còn gì nữa không? Santa. Vẫn còn.

    Hết rồi sao? Trịnh Nghị đâu? Còn một người nữa. Hai người bọn em đều đi rồi. Cao của Judo bị loại rồi. Bị loại rồi. Không biết có đến không? Không được rồi. Cố lên. Trương Gia Hào nghiến răng. Cố lên. Cố lên. Được. Mười giây. Chúc mừng các bạn

    Các bạn đã làm được. Cho dù ở bất cứ lúc nào, cũng phải dùng tay mình kéo lấy vận mệnh của mình. Cố lên. Cố lên. Về hết rồi à? Đúng thật là. Chào mừng quay về. Về rồi à? Hai người làm cái gì vậy? Hai người đã làm gì?

    Hai người đã trải qua những gì? Có phải đã ăn một bữa McDonald ‘s, dọn dẹp hành lý đến à? Ba người họ qua rồi. Đừng lừa. Đừng lừa. Cô diễn không giống cô diễn, lừa người. Nào, soái ca, chào đón quay lại. Diễn xuất quá tệ. Vất vả không? Thử nghiệm.

    Tốt quá. Tôi rất muốn biết các bạn đã trải qua những gì. Chào mừng các đội của vòng diễn tập này. Cuộc diễn tập chuẩn bị bắt đầu. Nào, chú ý nghe. Hai người họ. Anh ấy mang dây thừng, anh ấy cũng mang dây thừng. Mới có thể kéo xích sắt lên.

    Hiểu rồi, không nói to lên. Hiểu rồi. Hiểu rồi. 1 2 chạy sau. Gia Hào, kéo lên chút. Em lùi lại một chút. 1, 2. Được. Chúng ta đã làm sai vị trí này đúng không? Đúng. Thả lỏng một chút. Có tháo ra được không? Chờ chút. Không được mắc lỗi. Càng làm càng rối. Sợi dây này bị kẹt rồi. Vì cậu ấy là đội trưởng mới được chọn, không ai theo sát

    Không thể nào, nếu đã có nhiều ứng viên như vậy, có lẽ sẽ có người đi theo anh xem ai theo rồi. Lưu Văn Long không chân thực, cậu không chân thành. Cậu không chân thành thì cậu là “kẻ phản bội”. Thích sự lựa chọn của cậu ấy. Nói luôn đi.

    Tôi thích nhất là nhảy. Em luôn muốn luyện vào trong bài quyền. Tôi làm thỏ. Trình diễn đầu tiên. Xa như vậy, Đã hơi quá đáng rồi. Người tiếp theo. Được đấy. Hà Yến Uy. Cũng chỉ có vậy thôi. Hơi mạnh. Nào. Nhóm tạo không khí. Từ khi nào

    Bắt đầu thích chuyện này từ khi nào vậy? Tôi thấy nhảy dây là thấy hứng thú. Tốc độ này rất thoải mái. Rất phấn khích. Em đã luyện được động tác này. Cậu ấy còn không biết. Em cảm thấy rất vui. Động lực. động lực để cố gắng. Bạn cảm thấy thế nào?

    Thử thách bản thân. Đây là đam mê của em, mục tiêu của em là hưởng thụ quá trình này. Tôi thích trạng thái em đang trên bờ vực thẳm.