[VIETSUB] 25 Giờ Yêu Đương – Tập 2 | Hà Hoằng San & Đổng Tư Thành | WeTV

♪Đó là một ngày se se lạnh♪ ♪Anh vượt biển đi gặp em♪ ♪Bước lên chuyến tàu sớm nhất♪ ♪Không rõ nguyên nhân gì♪ ♪Đôi mắt thiếu niên đầy kiên định♪ ♪Cuộc gặp đã tưởng tượng bao đêm♪ ♪Tay run run tập luyện♪ ♪Cách để ôm lấy em♪ ♪Đóa hồng rực rỡ đang ngưng đọng♪

♪Ánh nắng trải khắp mặt đất♪ ♪Xuyên qua bốn mùa rực rỡ♪ ♪Anh nhất định phải gặp được em♪ ♪Dù băng núi vượt đèo cũng phải đi gặp em♪ ♪Trong thanh xuân không biết mệt mỏi♪ ♪Ôm thật chặt lấy em♪ ♪Hét to cho em biết♪ ♪Với anh em quan trọng đến nhường nào♪

♪Dù băng núi vượt đèo cũng phải đi gặp em♪ ♪Không cần nhớ mong những lời nói cuối cùng♪ ♪Dù cách nhau bao xa♪ ♪Anh sẽ nắm lấy tay em♪ ♪Đưa em đi♪ =25 Giờ Yêu Đương= Hộp đồ ăn của ai mà không vứt đi thế? Không phải Bành thì là Trường Phong. Đừng vu khống cho người khác chứ! Thế thì chắc chắn là Bành. Chào buổi sáng. Cho này. Cảm ơn. Đừng lau nữa, Lão Ngô! Hôm nay, ai trực nhật thế hả? Có phải là thằng nhãi này không? Không phải là cậu sao? Vất vả rồi. Sếp An đã nói chúng ta phải giữ văn phòng gọn gàng sạch sẽ mới có thể có tâm trạng tốt để làm việc được. Bành, có phải là hộp đồ ăn của cậu không? Mọi người, nửa tiếng nữa, mẹ Hồ Anh Tuấn sẽ đến kiểm tra. Điền Tâm, em in bản thảo kế hoạch mới nhất của “Bạn Trai Thời Gian Rảnh” ra đi. Bành, đặt tất cả bản vẽ ra gì một chút

Ở những nơi dễ thấy nhất. Trường Phong, mở chương trình trong máy tính lên. Được được được. Còn Lão Ngô, báo cáo tài chính của anh… Dọn dẹp vệ sinh đi. Được. Mọi người xốc lại tinh thần! Thần tài tới rồi! – Rõ! – Được!

Cậu cầm hộp đồ ăn của chị làm gì thế? Mẹ, mời mẹ. Lúc đó, khi cho mấy đứa thuê văn phòng, mẹ cũng chưa sang xem thử thế nào. Trên hình khác xa so với thực tế đó nhỉ. Tụi con đã tự sửa sang lại văn phòng, giờ trông đẹp lắm mẹ. Cô à, cô trẻ quá đi mất!

Cháu nhìn mà còn phải gọi cô là chị đó. Cháu bớt bớt đi. Chào buổi sáng, phu nhân chủ tịch Hồ. Chào buổi sáng, sếp Hồ. Chào buổi sáng. Mẹ, con dẫn mẹ đến phòng họp xem thử nhé. =Tập 2: Dùng Acc Clone Của Cậu Đi= Mẹ, mẹ xem đi ạ,

Đều là tụi con làm đó. (Dự án Công ty TNHH văn hóa giải trí Cái Thế Vô Song) Cái Thế Vô Song? Tên đó là con đặt. Cái Thế đại diện cho game “Bạn Trai Thời Gian Rảnh” của tụi con nuôi chí trở thành game hẹn hò nữ giới

Nổi nhất trên thị trường. Còn Vô Song chính là tình đồng chí không thể thay thế của nhóm chúng con. Cô à, cô xem sếp Hồ có tâm chưa kìa! Có cái cô nói mấy đứa chứ ngày nào mấy đứa cũng làm việc quần quật, lại không kiếm được bao nhiêu

Mà cứ phải hành xác như thế. Mẹ… Cái khác không nói chứ tình hình tài chính hiện tại của mấy đứa đủ khả năng chi trả cho cả văn phòng thế này sao? Nếu không có cô cho tụi cháu văn phòng cao cấp như thế

Thì tụi cháu có tư cách gì mà nói chuyện ước mơ chứ? An Nhiên à, bố mẹ cháu là hàng xóm cũ của cô, nhưng cô nói cho cháu biết ước mơ không thể mài ra mà ăn được. Cô ạ, sau vài năm mài giũa,

Cuối cùng dự án của tụi cháu cũng đã đến giai đoạn sản xuất, giờ chỉ thiếu một khoản kinh phí quan trọng mà thôi, giúp tụi cháu chống đỡ một chút. Tụi cháu đã điều tra nghiên cứu rồi. Game này chắc chắn sẽ có thị trường! Chỉ với vài người các cháu

Mà muốn phát triển một game mới là rất khó khăn. Cháu xem, cháu gọi vốn đầu tư đó giờ mà thấy chẳng được một ai. Mẹ, giờ làm gì mà không khó chứ? Dù mẹ không tin tưởng năng lực của con trai mẹ thì cũng nên tin năng lực của An Nhiên chứ.

Thế thì được thôi. Từ tháng sau, mấy đứa bắt đầu đóng tiền thuê văn phòng cho mẹ. Mẹ muốn nhìn cho rõ xem năng lực của mấy đứa ra sao. Rốt cuộc có phải là mẹ ruột không thế? Còn đòi tiền thuê, rõ là đã nghèo còn mắc cái eo mà.

Mẹ mà còn thiếu chút tiền của tụi con hả? Isabella đã dời hạn thu tiền thuê của chúng ta lâu lắm rồi, thật sự đủ tốt rồi. A lô, sếp Vương. Có hứng thú. Có hứng thú. Cụ thể là… Là như thế à… Không có. Không có. Không có. Được chứ.

Cảm ơn, sếp Vương. Thế… chúng tôi chờ tin của anh. Vâng ạ. Có việc rồi. Việc gì vậy? Sếp Vương bên Thiên Thịnh, người mà tôi quen trong buổi họp mặt cựu sinh viên có một dự án thuê ngoài muốn giao cho chúng ta làm. Cô bị điên hả?

Game mình thì để đó không làm mà lại ra ngoài làm dự án thầu cho người khác? Nếu không làm thì tiền rụng từ trên cây mít xuống à? Chúng ta làm Bạn Trai Thời Gian Rảnh, sau đó hết trả lương đến trả tiền thuê đều cần tiền. Tôi từng nghe nói

Giám đốc Vương đó việc thì xương, còn thanh toán chậm, vừa keo kiệt vừa không đáng tin, ổn không vậy? Không ổn cũng phải ổn. Dù có đi đường vòng thì cũng phải đạt được mục đích. Chúng ta phải kiếm đủ số vốn ban đầu trước đã hẵng nói đến chuyện mơ ước. Này, đang làm gì thế? Dô, này! Tan làm chưa? Ăn cơm chưa? Thích khách! Bắt thích khách! Ngọn lửa khắp nơi đang dần tụ lại dưới tháp. Người đàn ông nhảy vào phòng, loạng choạng không khó để phát hiện, ném cơ thể nặng trịch lên cơ thể gầy yếu của cô.

Cả hai cùng ngã vào góc tường… Ăn cơm chưa? Ăn cơm chưa? (Một quả chanh ngọt ngào) Giọng đại thần Khương Sơn quyến rũ quá! (Lý tưởng trần gian của Khương Sơn) Tôi lại nghĩ giọng anh ta hơi khàn. (Lý tưởng trần gian Khương Sơn) Có phải chưa nghỉ ngơi tử tế không? Chị ấy đang nghe Khương Sơn. (Làm người gầy) Đó không phải là khàn (Làm người gầy) mà là giọng siêu trầm hay tuyệt. Đó không phải là giọng siêu trầm chỉ Khương Sơn mới có sao? Ồn chết đi mất! Điều đầu tiên khi thuê nhà của tôi là giữ yên lặng. Xin lỗi. Thế thì tôi sẽ chỉnh tiếng nhỏ xuống. Trên 50 đề-xi-ben là tiếng ồn. Thế này sao có thể tính là tiếng ồn được? Cùng lắm chỉ là tiếng giọng trầm thôi. Được, sếp Vương. Anh yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ không để anh thất vọng đâu. Hồ Anh Tuấn, nửa tiếng sau gặp nhau chỗ cũ. Cô chuyển nhà thế nào rồi? Có ổn không? Cũng tạm được. Chủ nhà hơi khó tính, nhưng nhà ngon bổ rẻ. Thế cũng tốt lắm rồi.

Giờ chủ nhà người ta cũng chẳng dễ dàng gì. Anh hiểu nỗi khổ của người bình thường chúng tôi sao? Giờ chúng ta đang nhận việc rồi mà. Cô xem, chỉ cần tiền của Lão Vương ting ting một cái thì với khả năng của mọi người trong công ty

Là không thành vấn đề. Anh nói nghe dễ quá nhỉ? Lần này, chúng ta tiến hành sản xuất và lồng tiếng cùng một lúc. Quan trọng nhất là chúng ta còn chưa tìm được người lồng tiếng nữa kìa. Chỉ là lồng tiếng thôi mà. Khó thế sao? Tôi nói cho anh biết nhé,

Thật ra game của chúng ta giống với kịch truyền thanh và sách nói, nhân vật và hướng đi cốt truyện được truyền tải bằng âm thanh. Âm thanh mới là linh hồn. Hơn nữa, người đó không chỉ cần chuyên nghiệp mà còn phải có sức ảnh hưởng nhất định.

Thì cô nhân dịp mời đại thần Khương Sơn của cô đến là xong mà. Tôi cũng muốn lắm nhưng người ta là siêu sao, sao mà mời được chứ? Chị hai, bất ngờ này! Vụ lồng tiếng có cách giải quyết rồi. Cậu ấy có thể tới lồng tiếng cho chúng ta. Bạn qua mạng? Hồ Anh Tuấn, thầu dự án thì cũng là việc mà. Anh không thể kiếm đại một người làm cho có được! Cô đừng khinh thường người ta. Bạn qua mạng của tôi

Là diễn viên lồng tiếng. Nếu không phải tôi chai mặt thì người ta không chịu đến đâu. Diễn viên lồng tiếng, có diễn viên lồng tiếng nào mà tôi không biết hả? Ai thế? Hắc Sa, diễn viên lồng tiếng studio Khương Sơn. Năm ngoái,

Chẳng phải cậu ấy còn lồng một bộ phim hoạt hình tên là… “Em Quan Trọng Hơn Cả Thế Giới”. Đúng. Đúng. Đúng. Cô đến đâu rồi? Mau lên. Người ta cũng sắp tới rồi. Được, tôi đến trước cửa rồi. Không ngờ Hồ Anh Tuấn cũng được việc đó chứ.

Tài nguyên tích hợp cũng khá đó. Hắc Sa, mặc dù không phải là đại thần Khương Sơn nhưng Hắc Sa cũng là đại thần mà. Không tệ. Điền Tâm, bản thảo kế hoạch mà sếp Vương đưa? Xong lâu rồi. Bành. Quên đi. Trường Phong,

Sườn chương trình mà Thiên Thịnh đưa có dùng được không? Không thành vấn đề. Chuyện nhỏ. Chỉ cần chỉnh sửa một chút là có thể dùng bất cứ lúc nào. Lão Ngô, tiền cọc? Nhận được rồi. Quá tuyệt! Hồ Anh Tuấn, đại thần đâu? Bảo là sẽ tới ngay. Cô không gặp sao?

Đại thần đến anh cũng không lo mà ra đón đi? Chỗ anh em thân thiết với tôi, không cần phải kiểu cách giả tạo như thế đâu. Đại thần đến rồi. Thế thì tôi giới thiệu luôn nhé. Đây là anh em chí cốt của tôi, diễn viên lồng tiếng siêu sao, Hắc Sa.

Đây là sếp phó công ty chúng tôi, cũng là cộng sự của tôi, An Nhiên. Sao cậu có thể là Hắc Sa được chứ? Tại sao lại không thể là tôi? Anh chờ đã. Chắc chắn để cậu ta thu âm sao? Cô còn sự lựa chọn nào khác sao? Thế thì không phải xong rồi sao? Cô yên tâm đi, anh em chí cốt này của tôi trong game. Tôi nói cho anh biết một chuyện,

Cậu ta là chủ nhà của tôi, hơn nữa còn sống ngay kế bên. Thật hay giả thế? Thế thì không phải càng thân sao? Duyên phận, quá tuyệt vời! Tuyệt cái đầu anh ấy! Anh có biết cậu ta khó tính thế nào không? Thằng nít ranh mới mấy tuổi đầu

Mà không ấm áp thân thiện tí nào. À, nói xa xôi quá rồi. Từ góc độ chuyên môn, tôi nghĩ anh không nên tìm người thân quen đến làm việc cùng. Không phải chứ, bà chị! Tôi tìm cho cô một người không thân thì cô nói được người ta được hả?

Công ty đã đến giai đoạn nào rồi, sếp An? Công ty chống đỡ không nổi nữa rồi. Cô xem hợp đồng thử đi. Không có vấn đề gì thì tôi đưa cậu ấy. Hồ Anh Tuấn, cái gì mà bên A phối hợp

(Thời gian làm việc của bên B do bên B tự quyết định) vô điều kiện với bên B? Thời gian của cậu ta là thời gian, còn thời gian của chúng ta thì không phải sao? Dừng dừng dừng dừng dừng dừng dừng. Cô khe khẽ thôi, chị hai!

Thế cô có thể mời đại thần Khương Sơn tới không? Với lại, có phải bà chị không phát hiện điều này không? (Thù lao) Trong quá trình hợp tác, bên B tham gia lồng tiếng game miễn phí. Miễn phí! Không phải cậu ta là anh em chí cốt của anh sao? Sao rồi?

Không có gì. Tôi đang bàn bạc chuyện hợp đồng với sếp An thôi. Đi đi đi. Vào rồi nói. Còn vấn đề gì không? Sếp An? Hết rồi. Hết rồi. Cậu Hắc Sa, hợp tác vui vẻ. Trông chị không được vui cho lắm thì phải? Sao có thể chứ? Chuyện là,

Tôi là fan trung thành của cậu, có thể hợp tác với cậu dĩ nhiên là vui rồi. Thế thì chắc chắn chị từng nghe chương trình của tôi rồi nhỉ? Rồi, ngày nào cũng nghe cả. Thế chương trình tối hôm qua, chị thích phần nào nhất? Hôm qua, tôi có hơi bận

Nên chưa nghe kịp. Còn hôm trước thì sao? Hôm trước cũng chưa. Tôi thật sự là fan của cậu mà. Tôi biết nguồn gốc của cái tên Hắc Sa này. Chị biết? Bắt nguồn từ bộ truyện tranh “Người Tình Sao Chổi”. Kỵ sĩ trong đó tên là Hắc Sa. Cậu xem, Hắc Sa. Thời gian eo hẹp, chúng ta nên tranh thủ bắt đầu làm việc thôi. Tôi đi gọi mọi người tới họp nhé. Thế tôi cũng đi đây. Hồ Anh Tuấn, anh bảo là dự án cao cấp chất lượng cao gì đó mà.

Các dự án với nhau cũng đâu khác biệt nhiều lắm đúng không? Đây, và cả đây, và cả đây nữa. Thiết lập nhân vật không rõ ràng, chủ đề còn khó hiểu. Còn ở đây nữa. Thu hút người chơi nạp tiền chứ không phải chặn đường ăn cướp. Giới hạn đâu?

Tôi không làm được. Cậu Hắc Sa, mặc dù nền tảng dự án này không tốt nhưng thật ra nó còn có thể phát triển rất nhiều. A, đúng đúng đúng. Tôi có thể sửa phương án kế hoạch đó lại lần nữa. Hơn nữa, rất nhiều chi tiết của chúng tôi

Vẫn chưa được hoàn thiện. Cậu Hắc Sa, chúng tôi thật sự rất coi trọng dự án này, nếu không thì cũng sẽ không mời đại thần như cậu đâu. Đúng đúng đúng. À… ờ… à… à… à… ờ… cậu mới nói… Hình tượng nhân vật. Đúng, hình tượng nhân vật và cả…

Nói chung là sếp An sẽ kiểm soát toàn bộ quá trình. Phải, chúng tôi cam đoan sẽ biến nó trở thành một tác phẩm xứng với diễn viên Hắc Sa. Đúng. Nếu chị đã là fan của tôi thì tôi suy nghĩ thêm một chút. Có điều, sếp An,

Xin bảo đảm thân phận fan hâm mộ của chị là thật. Bảo đảm là thật. Sếp An, em xem dự báo thời tiết nói hôm nay có giông bão, hay là hôm nay tan ca đã nhé chị? Hay là hôm nay tan ca đã. Được. Nhanh quá! Thế tụi em đi trước đã nhé. Bye bye. Bye bye, sếp An. Bye bye, mai gặp. Trời mưa một cái là cước xe lại tăng. A lô, Hồ Anh Tuấn, anh đi chưa? Tôi đang lấy xe với Ngôn Việt. Chuyện là… anh có thể cho tôi đi nhờ một đoạn được không? Được, cô chờ đi. Sao lại là cậu? Hồ Anh Tuấn đâu? Anh ấy đi rồi.

Lên xe đi. Cảm ơn, cậu Hắc Sa. Xe cậu mới quá đi mất! Có ai ngồi ghế phụ xe cậu chưa? Hiểu hiểu hiểu. Người đẹp trai như cậu Hắc Sa đây chắc chắn ghế phụ không thiếu người rồi. Tại sao cậu cứ mang tai nghe mãi thế? Cậu nghĩ,

Khi nào công việc của chúng ta có thể chính thức tiến hành nhỉ? Cậu xem, giờ chúng ta sống gần nhau như thế, đi làm cũng cùng một chỗ, ông trời sắp đặt cũng khéo quá đi. Tối hôm đó, chị còn nhớ chuyện gì đã xảy ra không?

Tối tôi mời cậu ăn cơm nhé? Nôn ra nhà cậu là tôi không đúng. Hết rồi? Hả? Rốt cuộc tối hôm đó làm sao thế? Chuyện là, chuyện lúc trước của chúng ta để sau hẵng nói được không? Đúng rồi! Hôm nay, chúng tôi sẽ sửa lại

Phương án theo đề xuất của cậu rồi đến tối gửi lại cho cậu. Tôi nhớ lúc đó, tôi nói là để tôi nghĩ lại. Cậu cứ lái xe đi đã. Chúng ta nghĩ lại, nghĩ lại nhé. Im ắng quá nhỉ, nghe nhạc đi. Đêm khuya lạnh không tưởng nổi. A lô. Tiêu rồi! Buổi sáng, Ngôn Việt không thu âm chiều ngày mai, ngày kia, ngày kìa, phòng thu studio Khương Sơn đều không trống lịch, chỉ có buổi sáng mới có thời gian thôi. Giá phòng thu khác còn trống lịch buổi chiều đều tăng gấp bội. Buổi sáng, chốt buổi sáng đi.

Được. Với lại, chương trình của Ngôn Việt mới cập nhật rồi, cô mau nghe đi. Ờ. Cô đừng ờ nữa. Diễn phải diễn cho trót. Cô đừng để lộ nhé! Được rồi. Biết rồi. Đã theo dõi rồi. Chào buổi tối mọi người. Chào mừng đến với Radio Hắc Sa. Tôi là Hắc Sa. Cậu Hắc Sa, cậu đã xem bản thảo kế hoạch gửi cho cậu chưa? Sáng mai thu âm được không? Tôi chưa đồng ý với chị. Xin cậu mà. Xin cậu mà. Sáng mai, tôi sẽ đến đón cậu. Rốt cuộc, hai ta ai mới là con nít chứ? Tôi! Chắc chắn là tôi rồi!

Tôi là con nít. Sáng không thu được. Sáng mai, tôi đến đón cậu nhé! Cậu nhớ xem xét nha! Chào buổi sáng, cậu Hắc Sa. Đây là bánh bao súp phiên bản nhà làm mà trên mạng bảo cậu thích nhất. Mau đi rửa mặt đi, ăn no mới có sức mà thu âm chứ. Cố lên! Tôi chờ cậu trước cửa nhé. Cậu Hắc Sa, hôm nay để tôi làm tài xế cho cậu, cậu yên tâm mà ngủ đi. Cậu Hắc Sa, đeo tai nghe suốt không tốt cho tai đâu. Dù sao thì có một người sống sờ sờ như tôi ngồi bên cạnh cậu,

Cậu có thể trò chuyện với tôi một lúc. Xuất phát! Cậu thích nghe nhạc lắm sao? Cũng tàm tạm. Thế bình thường cậu bật nhạc gì trong tai nghe thế? Thật ra thì bình thường, tôi cũng thích nghe một số thứ. Cậu Hắc Sa, hôm nào tôi cũng nghe

Chương trình của cậu đúng giờ cả, còn những bộ phim mà cậu nói tôi cũng xem cả rồi. Tôi đã in lời thoại ra rồi, bản điện tử cũng đã gửi cho cậu rồi. Nội dung cũng đã được điều chỉnh rồi. Cậu Hắc Sa, cậu có muốn xem thử trước cho quen không?

Ngủ rồi sao? Thằng nhóc trông cũng đẹp trai đó chứ! Cậu Hắc Sa, tới rồi. Tôi ngủ bao lâu rồi? Không lâu không mau, đúng một tiếng. Nam. Ngôn Việt. Sao cậu lại tới đây thế? Cậu không thu âm ca sáng mà. Anh đi mà hỏi chị ta ấy. Đây là… An Nhiên. Chào anh. Chào cô. Xin tự giới thiệu, tôi là quản lý của Ngôn Việt,

Tên là Nam. Chào anh. Chào anh. Nói đi cũng phải nói lại, cô là người đầu tiên có thể khiến diễn viên Hắc Sa của chúng ta đến phòng thu buổi sáng đó. Bao năm qua, tôi còn chưa làm được. Tôi đi thu âm trước đã. Khương Sơn đang thu âm bên trong.

Khương Sơn đang thu sao? Đúng thế. Thu cả đêm rồi. Chị phấn khích như thế làm gì? Không phải chị là fan của tôi sao? Phải phải phải. Dĩ nhiên là thế rồi. Chị cũng thích anh ta? Tất nhiên là tôi thích đại thần Hắc Sa rồi. Thế có muốn

Tôi chụp bức ảnh cho chị với Khương Sơn không? Thật sao? Không phải. Có điều, tôi có một người bạn. Cô ấy thích Khương Sơn lâu lắm rồi. Đến lúc đó, tôi sẽ ghép mặt cô ấy vào. Sao hôm nay đến sớm thế? Đây là… Đây là An Nhiên, fan của tôi. Nam,

Fan nữ của Ngôn Việt chúng ta nhiều quá nhỉ? Không phải hôm nay, anh có hẹn sao? Tôi có hẹn bao giờ chứ? Hôm nào mà anh chẳng có hẹn? Tôi quên mất. Đúng là hôm nay, tôi có hẹn thật. Mau đi đi. Được. Hai người cứ nói chuyện đi. Bye bye.

Bye bye. Bye. Có thu không hả? Thu. Thu. Thu. Sao mặt chị lại đỏ thế? Tôi nóng. Nóng? Cậu không nóng sao? Cô chắc là cô có thể thu hết trong một buổi sáng sao? Hay là để cho cô cậu thêm chút thời gian. Chúng tôi có thể thu xong

Trong một buổi sáng. Mặc dù không biết tại sao ngươi lại xuất hiện ở thế giới này nhưng nếu ngươi có thể phá bỏ phong ấn của ta thì ta sẽ đền ơn cho ngươi xứng đáng. Cậu Hắc Sa, chúng ta có thể cảm xúc hơn không? Được, tôi thử xem. Mặc dù không biết

Tại sao ngươi lại xuất hiện ở thế giới này nhưng nếu ngươi đã có thể phá bỏ phong ấn của ta thì ta sẽ đền… Xin lỗi, chúng ta làm lại đi. Cậu Hắc Sa, sao tôi lại có cảm giác hôm nay, giọng cậu… Tôi ngủ không ngon,

Giọng sẽ không được trơn tru. Không phải chứ sao tôi có cảm giác hình như hôm nay, cậu ấy ăn hơi nhiều thế nhỉ? Hơi không xuôi. Mặc dù không biết tại sao ngươi lại xuất hiện ở thế giới này nhưng nếu ngươi đã có thể phá bỏ… Cậu Hắc Sa,

Họng cậu khó chịu, có muốn ăn viên kẹo cho nhuận họng không? Xin lỗi. Lúc thu âm, tốt nhất là chúng ta không nên ăn kẹo, được không? Dính họng. Xin lỗi, tôi không biết. Vừa hay họng tôi đau. Không phải chứ… Cố lên! Chúng ta thử lại lần nữa.

Khi nào điều ước mà ta nợ ngươi vẫn chưa hoàn thành thì ta sẽ luôn bên ngươi, đáp lại lời triệu hồi của ngươi, xuất hiện bất cứ lúc nào. Có điều, tốt nhất là ngươi nên nghĩ lại xem ước điều gì đi. Đừng lo lắng. Hắc Sa vào guồng nhanh lắm.

Lúc nào thu cho cậu ấy cũng nhàn lắm. Thế thì tất cả những nhân tố nguy hiểm đều không thể làm ngươi bị thương. Cho nên, trên thế giới này, chỉ có kẻ mạnh mới có thể sống sót đến cuối cùng. Có điều, ngươi không cần phải lo lắng.

Nếu ngươi gặp nguy hiểm thì ta sẽ đồng hành, sát cánh chiến đấu cùng ngươi. Được rồi, tiếp theo. Nhiều thế này… Sao lúc thu với tôi cậu không thu nhiều như thế này đi? (Cái Thế Vô Song – An Nhiên) Vương Hử muốn vén màn lên đến gần thêm một chút (Công chúa Angell đang bỏ trốn) lại giật mình. A lô. Được đó, An Bóc Lột. Tôi nghe người trong phòng thu nói cô bắt Ngôn Việt thu hết lượng việc hai ngày chỉ trong một buổi sáng? Thế nào? Năng lực CEO của tôi. Nghe thấy chưa? Vỗ tay cho cô đó. Nghe chương trình của Ngôn Việt chưa? Vẫn chưa.

Sao anh cứ như cái đồng hồ báo thức thế? Nghe chút đi. Lỡ cậu ta lại kiểm tra thì fan giả như cô lại như hôm đó. Được. A lô, Ngôn Việt. A lô, anh Khương Sơn. Có chuyện gấp là lần này lồng tiếng ký tên gì cậu nghĩ xong chưa? Tôi nghĩ ra rồi, đặt là Hắc Sa đi. ♪Một bộ phim quanh co nhiều cung bậc tình tiết♪ ♪Còn anh và em chỉ có một khả năng♪

♪Quan hệ chúng ta dây dưa không rõ, cách nhau nghìn trùng♪ ♪Em đang nghĩ gì♪ ♪Anh nên đứng ở đâu♪ ♪Lạ tới quen♪ ♪Quen tới lạ, đã yêu ắt phải trải qua♪ ♪Lặng câm không nói, như một lỗi câu thầm lặng♪ ♪Nhìn về phía em, ngóng nhìn bóng lưng của em♪

♪Anh lại không thể làm gì♪ ♪Có vẻ em muốn bỏ anh rồi♪ ♪Anh chậm rãi đuổi theo em♪ ♪Mãi đến khi mặt trời chìm trong hoàng hôn♪ ♪Còn em bao giờ sẽ dừng bước♪ ♪Cùng anh ngắm nhìn cảnh đẹp♪ ♪Em có biết chẳng có gì là dễ dàng không♪

♪Anh chậm rãi đuổi theo em♪ ♪Mãi đến khi vầng trăng đánh thức bình minh♪ ♪Nếu em không nhớ rõ♪ ♪Anh có thể giúp em nhớ lại♪ ♪Vừa ôn tập♪ ♪Vừa sắp xếp♪ ♪Một bộ phim quanh co nhiều cung bậc tình tiết♪ ♪Còn anh và em chỉ có một khả năng♪

♪Quan hệ chúng ta dây dưa không rõ, cách nhau nghìn trùng♪ ♪Em đang nghĩ gì♪ ♪Anh nên đứng ở đâu♪ ♪Lạ tới quen♪ ♪Quen tới lạ, đã yêu ắt phải trải qua♪ ♪Lặng câm không nói, như một lỗi câu thầm lặng♪ ♪Nhìn về phía em, ngóng nhìn bóng lưng của em♪

♪Anh lại không thể làm gì♪ ♪Có vẻ em muốn bỏ anh rồi♪ ♪Anh chậm rãi đuổi theo em♪ ♪Mãi đến khi mặt trời chìm trong hoàng hôn♪ ♪Còn em bao giờ sẽ dừng bước♪ ♪Cùng anh ngắm nhìn cảnh đẹp♪ ♪Em có biết chẳng có gì là dễ dàng không♪

♪Anh chậm rãi đuổi theo em♪ ♪Mãi đến khi vầng trăng đánh thức bình minh♪ ♪Nếu em không nhớ rõ♪ ♪Anh có thể giúp em nhớ lại♪ ♪Vừa ôn tập♪ ♪Vừa sắp xếp♪