Con Rối Biết Yêu: Thoát khỏi sự kiểm soát của cha, mèo đen báo ơn đổi mạng |Vô Ưu Độ | iQIYI Vietnam
Mau tránh ra. Dừng đường, dừng đường, dừng đường. Làm ơn, tránh ra. [âm nhạc] Hình như hắn chết rồi. Ôn bổ đầu đã xong chưa? Xong rồi. Đa tạ. Chúng ta đi thôi. Đúng là nguy hiểm thật đấy. Cô sợ lắm phải không? Thế người bị tông vào đó sao rồi? Tuyên giả ở đó mà cũng không cứu được. Chết ngay tài trận. Mau lên, ngoan ngoãn đi, ngoan ngoãn đi. Lại là ngươi à? Cao công tử. Chào hai vị. Đại nhân đâu? đang ở sân sau ấy. Giải hắn đi, mau lên. Người đó bị xử thế nào? Phiên ngựa như điên trên phố khiến người khác thiệt mạng. Không phải lần đầu tên khốn đó làm vậy đâu. Cảnh đầy nhu không nhà tay với hắn đâu. Cũng muộn rồi. Hai người về trước đi, ta đi làm việc đã. Ta vẫn ghi nhớ chuyện của cha cô, chưa thể có kết quả ngay trong một sớm một chiều được. Cô không cần suốt ngày dục ta thế đâu. Huynh không cần tiền nữa à? Không phải là ta dục huynh tục ngữ có câu một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao là gì? Ta muốn bàn bạc với huynh. Chúng ta có nên điều tra từ con yêu quái đổi mạng đó trước không? Quynh nói xem rốt cuộc con yêu quái đổi mạng đó là yêu quái gì? Sao nó to gan như vậy? Nó không sợ chết ư? Được rồi, đừng nói nữa. Đến nhà ta rồi, cô mang về đi, nếu có tên gì mới, ta sẽ nói với cô ngay. Thế thấy thế ngày mai ta đã xem hồ sơ trước kia của ngươi. Ba năm trước ngươi say trụ phi ngựa lao vào cánh đồng bị thương Trương thị đang làm đồng. Lúc đó Trương thị đang mang thai rồi. Một năm trước ngươi cố tình phi ngựa dẫm gãy chân một người ăn xinh trên phố chợ. Ngươi phạm lỗi nhiều lần mà không hề ăn đăng. Hôm qua vẫn là trên phố chợ, ngươi cố tình viên ngựa cây tội đăm chết, ngươi qua đường Vương Tử An. Ngươi có nhẫn tội không? Ta uống say, vô tình thôi, vô tình. Những vụ này đều có lời khai của nhân chứng. Ngươi xem cho kỹ đi, trong này có cô nào chữ nào đổ quan cho ngươi không? đại nhân không cần ra hỏi nữa, ta nhận tội là được chứ gì? Bọn họ đ bao nhiêu tiền ta cũng đền. Đền tiền là đương nhiên, nhưng mà ngươi càng phải đền mạng. Đại nhân ta say, ngài cũng say rồi à? Ngài cũng đâu phải mới tới Quảng Bình, nhà họ Cao của ta mà cũng không biết à? Đại nhân, đây là con trai của Cao Viên ngoại ở thành Đông. Cậu ấy có một tỷ tỷ, ba năm trước vào phủ Tương Vương làm thị tiếp, cô ấy sinh được ba cậu con trai rất được cương chiều. đại nhân ngài yên tâm, phải đền bao nhiêu tiền ta sẽ nộp không thiếu một xu, ta sẽ không để ngài phải khó xử đâu. Ta cũng sẽ vào nhà lao ngồi mấy ngày, xem như là sám hối chụ tội. Nếu ngươi muốn thực lòng sám hối chụ tội thì xuống địa phủ kể cho các nạn nhân chớ đoán nghe. Người đâu có phạm nhân cao thăng cố ý phiên ngựa gây tội theo luật pháp triều ta đưa vào đại lao sang thu chém đầu rõ. Đi ngươi dám tỷ phu ta là Phương gia đương triều ngươi dám động vào ta, mấy hôm nữa tỷ ta sẽ về. Về ca công tử tỷ tỷ của ngươi khi nào mới về? Ba ngày nữa sẽ về. Vậy thì giờ ngọ ngày mai chém đầu luôn. Lôi xuống rõ. Ngươi dám, tỷ phù của ta sẽ không tha cho ngươi đâu, không tha cho ngươi đâu. Đi muội yên tâm, ta sẽ chăm sóc cho tổ mẫu. Muội ở lại đây phải cẩn thận hơn, sớm tìm được gì tốt rồi về nhà đoàn tủ. Trước đây là ta có mắt không thấy Thái Sơn, cảm ơn Cử huynh không so đo chuyện cũ. Ân tình này đoàn mũ khắc ghi trong lòng, sau này ắt sẽ đền đáp. Mộ mù của ta từ nhỏ chỉ quanh quẩn trong nhà không đành chuyện ngoài xã hội. Chuyện của nhị thúc phải nhờ vào của huynh [âm nhạc] rồi. huynh đi đường cẩn thận, tự chăm sóc bản thân [âm nhạc] [âm nhạc] đấy. Cũng bạo gan quá nhỉ. Ngày mai phải ra pháp trường rồi mà hắn vẫn gủi say thế được. Kiêu cào cả ngày chắc mệt nên ngước đi. Đ thôi đi [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] Đáng đời, đáng đời. Mau hành hình đi, làm gì có người như vậy. Thất đức quá. Tên nhải này hôm qua còn chửi hăng lắm à? Sao hôm nay lại im bặc thế nhỉ? Chắc là chữ bới nhiều nên mệt. Cảnh đại nhân của mình cũng to gan ghê, dám động vào cả em vợ của Tương Vương gia. Vậy cậu có biết đại nhân của mình là em vợ của ai không? Của ai? đại nhân họa cảnh, quý phi nương nương cũng họ cảnh. Vợ Ngọ Ba Khắc đã đến Hà Ninh. thi thể được đặt trước cửa nhà chính. Ta chỉ cho người chết con đường. Ta khuyên người chết đừng đi đằng Nam. Phía nam coi ngọn núi Hỏa Diệm Sơn. Ta khuyên người chết đừng đi đằng tay. Phía tay khô khanh không khí loãng. Ta khuyên ngươi chết, ngươi đó phải đi đằng giữa. Loạn cha loạn chạ. [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] Wow! Bánh bao vừa ra lò đây. Bánh bao thơm ngon lại xem đi. Quả trắng bắn hả? Cô vội vàng đi đâu [âm nhạc] thế? Quả [âm nhạc] trắng trên đầu huynh có quả trắng. Tuyền giả, cậu đã tra ra chưa? Bán ạ, con quả đại tiên đó nó còn đó không? Không tuyên giả tiểu ta có chết thật không? Ta Diêm Vương Bắc huynh chết vào canh ba. Ta cho ngươi chết trước. Chết canh ba, chết canh ba, chết canh ba. Đừng nghịch nữa. Làm ta sợ chết khiếp. Nhưng ta không biết tại sao quả trắng xuất hiện sẽ có người phải chết. Hôm đó ở trong ảo cảnh của Trì Vòng Xuyên, hắn từng điều khiển quả trắng tấn công chúng ta. Lúc đó ta nghĩ rằng đó chỉ là yêu thuộc của hắn, nhưng không ngờ con quạ trắng này lại là yêu quái cộng sinh với hắn. Thế thế không đúng, ta và Triệu Vụng Xuyên đại tiên xưa nay không thù không quán, hắn có hại cũng là hại cẩu chứ, sao lại tìm đến chỗ ta? quả đáng chỉ là một linh vật không có năng lực làm hại người là sao? Cũng tức là cái chết là nhân, quả trắng là quả. Vì số mệnh của huynh hết rồi nó mới xuất hiện chứ không phải vì nó xuất hiện huynh mới chết. Vậy nên họa trắng xuất hiện chỉ để đánh dấu trước người chết, không khiến người ta mất mạng. Đúng vậy. Thế cũng không đúng mà. Vậy là giống mắt cô ấy thấy được yêu quái còn gì. Đây là chuyện tốt mà. Sao đây? Triệu Phụng Xuyên đó thấy cô gái xinh đẹp thích cô ấy, tặng yêu quái cộng sinh cho cô ấy à? Huynh nghĩ có thể thấy cái chết là một món quà. Ơ đây là một lời nguyên. Thế ta phải làm sao đây? Qu đừng lo, không phải thấy quả trắng thì sẽ chết ngay mà. Thế bao lâu mới chết? Chắc là còn 5 6 ngày. 5 6 ngày. Thế thì hai ba Đ [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] Ngươi muốn tới ở trọ hay tới ăn trộm? Tại hạ tới ở trọ. [âm nhạc] Ngài đi một mình sao? Đúng. Công tử tên gì? [âm nhạc] Ta hỏi Đoàn Đoàn công tử, ngài từ đâu tới đây và muốn đi về đâu? Nếu Đoàn công tử không báo lộ trình nhở? Quan phủ hỏi đến thì quán ta không biết nói sao? là do tại hạ sơ suất rồi. Xin hỏi chuẩn quầy của quán đang ở đâu? Chuẩn quầy là cha ta đang ở nhà sao? Ngài là người của Quang phủ sao? có thể cho ta một phòng trước không? Suối nước nóng của quán trọ ta là nổi tiếng nhất. Lát nữa ta đưa công tử đi ngâm nước nóng được không? Không cần đâu, chuẩn bị cho ta chút rượu và đồ ăn là được. Được. Quán trọ của nhà cô yên tĩnh thật đấy. Cha ta muốn tu sửa lại quán trọ nên gần đây hầu như không còn tiếp khách nữa. Ở đây chỉ có mỗi ta là khách thôi ư? Đúng vậy. Cũng đâu thể để ngài ở ngoài được đúng không? Ở nơi hoang vu hẻo lánh này, nếu ở bên ngoài một mình thì không an toàn đâu. Quán đỏ của các cô xây dựng phức tạp như vậy, không sợ khách bị lạc sao? Người làm chỗ bọn ta nhiều lắm. Cho dù ngài ở đâu, chỉ cần ngài gọi một tiếng thì sẽ có người nghe thấy. Thế nên không sợ bị lạc đâu. Ngũ nương. Ngũ nương, các cô đi chuẩn bị ít trụ và đồ ăn cho vị công tử này rồi đem tới căn phòng phía trước đi. Vâng. Cô làm gì vậy? Ta thấy sắc mặt của công tử hình như không tốt lắm. Tốt nhất nên ở đây nghỉ ngơi vài hôm, chờ cơ thể khỏe lại rồi hẳn lên đường. Ta còn có việc phải làm nên chỉ ở một đêm rồi sẽ đi. Chỉ ở một đêm thôi sao? Cha nói gặp gỡ chính là duyên. Thật là đáng tiếc quá. [âm nhạc] công tử, phòng ở ngay đằng trước [âm nhạc] rồi. Đây là rủ nhà ta ủ tươi mát ngọt ngào dư vị kéo dài. Mời Đoàn công tử uống thử. Đa tà cô nương, ta đi trước đây. H Có ai không? Chưởng quay. Chưởng quay đâu? [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] Đ [âm nhạc] [âm nhạc] pu [âm nhạc] qu [âm nhạc] [Vỗ tay] Ôn kiếm, ôn kiếm chàng vẫn chưa chết. Đ sao thế nương tử? Chàng chưa chết sao thế nương [âm nhạc] tử? Nương tử n mặt như này nha chúng ta ta biết gây chàng sẽ không chết mà nương tử. Nương tử [âm nhạc] à. Hôm nay trên phố bọn ta nhìn thấy một người có ngoại hình giống y hệt huynh bị bản hiệu rơi trúng mà chết. Bọn ta đều tưởng người đó là huynh nên mới tổ chức đám tan cho huynh. Chuyện này giống giống y h ta ư? Rốt cuộc huynh làm sao vậy? Quynh đã đi đâu? Ta vẫn đang ngủ mà. Chỉ là chỉ là lúc tỉnh dậy thì ta nằm ở gầm giường, sau đó nghe thấy tiếng mọi người ở bên ngoài nên ta ra xem. Bá bắn bắn hạ. Vậy vậy vì quả tiên đó có còn nữa không? Không còn nữa. Lúc ở trên phố khi bị biển hiệu đập chết thì đã bay đi rồi. Còn có chuyện tốt như vậy sao? Một người trông giống y hờ ta chết rồi. Thế là ta không sao nữa. Huynh có biết con mèo đen ở lên đường đó không? Ta sao ta có thể quen biết một con mèo được? Tẩu tẩu, tẩu tẩu quen ư? ta nương tử chuyện này có khả năng sẽ liên quan tới yêu quái. Tuy ôn kiếm may mắn thoát được một lần, nhưng lai lịch của yêu quái này rốt cuộc là phúc hay họa thì chúng ta hoàn toàn không biết rõ. Mong là tẩu tẩu có thể nói thật ra chúng ta cũng có thể có chuẩn bị trước. Thế thì hôm đó sau khi U kiếm trở về cứ nói một loạt chuyện sống với chết gì đó rồi còn nói cho ta biết chỗ chàng ấy giấu tiền riêng nữa. Ta sợ hãi không ngủ được nên mới tới chỗ của chàng ấy nói để xem thử. Đột nhiên ta nghe thấy một tiếng mèo kêu. Ta xoay ngựa lại thì thấy một con mèo đang g khóc trên bờ [âm nhạc] tường. Chính là con mèo ở lên đường ban nãy à. Lúc đấy tối lắm rồi ta cũng không nhìn rõ được. Nhưng con mèo đó mang lại cho người ta cảm giác rất bất thường. Khi đó ta bọng nhớ tới tin đồn về việc Miêu Yêu đổi mạng ở trên phố rồi lại nhớ tới những gì Ôn Kiếm nói. Thế là ta thấy vô cùng hoảng sợ nên tôi đành cứ thử liều chép một phen đưa hết tiền cho con mèo đó muốn nó giút ôn kiếm vượt qua kiếp nạn này. Không ngờ lại có hiệu quả thật. Đương tử Miêu yêu đổi mạng. Đúng nó tên là C mệnh tiên. Nghe nói chỉ cần đưa tiền cho nó thì nó có thể đổi mạng cho mình rồi chết thêm một lần. Yêu quái đổi mạng à? Chính là con yêu quái đổi mạng đó. Tẩu tẩu, vậy tẩu có biết cách để triệu hồi con yêu quái đổi mạng này [âm nhạc] không? Ta đã nghe ngóng tử rồi. Nghe nói là cần ra ngoài một mình vào giờ tí. Sau đó tới ngã trẻ đầu tiên thì trẻ bên tay trái rồi đi tiếp. Tớ lẻ trẻ thứ bảy thì dừng lại còn nữa. Trên đường đi không được quay đầu [âm nhạc] lại. Sao lâu vậy rồi mà bán hạ vẫn chưa tới thế? Chẳng thể xảy ra chuyện gì rồi sao? Tiểu nữ tử bán hạ thành tâm cầu nguyện, mong cửu mệnh tiên tới gặp mặt. Tiểu nữ tử bán hạ thành tâm cầu nguyện. [âm nhạc] Cứu M tin ta tên là Đoàn Bán ạ. Cha ta là Đoàn Anh Hằng. có một chuyện muốn được khỏi Cửu mình tiên. Một tháng trước, căn nhà thứ ba bên trái ở Bồng Nai thành Nam Dương có xảy ra một vụ hỏa hoạn. Liệu cha ta có mượn ngài một mạng giả chết để thoát thân khỏi biển lửa và thoát khỏi sự truy bắt của kính yêu không? Cửu mệnh đại tiên bán hạ. Tú giạ, ta vừa gặp Cửu mình đại tiên rồi. Rồi không phải sao? Bán hạ sao cô chắc chắn được là Cửu Mạnh Đại Tiên có liên quan đến vụ của cha cô? Cậu biết ông ấy ở đâu nữa? Ta cũng không chắc chắn. Nhưng đây là manh mới vui nhất, mỗi con yêu đều có tài riêng. như triều vòng xuyên có thể di chuyển tự do trong thế giới trong gương. Con Miêu yêu đó tên cũ mệnh chắc là có chín cái mạng cộng thêm nó biết phép biến hóa nên đã từng dùng nó. Thế thì nó một cái mạng chỉ bán được 200 lượng bạc lỗ nặng rồi với lại một con yêu quái thì lấy tiền làm gì? Tuyên giả ta nhặt được một cái hòm trong sân. Đây đây chẳng phải túi tiền của ta [âm nhạc] à? Đây là quỷ đen ta giấu trong viên gạch trống trong nhà xí. Sao con miêu yêu này lại trả tiền về chỗ cũ? Là muốn xin tha ư? [âm nhạc] Đây là túi tiền của cha ta. Chính ta thiêu cái này. Đây là túi tiền của cha ta. Vậy tức là cha ta có đi tìm Miêu yêu mượn mạng thật. Ở đây có tám thẻ. Quán trọ đoàn viên, ta không biết gì thực mà tự nhiên hắn đến tìm ta. Nó là để gây họa trong thành ta. Ta cứ tưởng hắn chỉ cá cược thua tiền thôi, ai ngờ được lại là họa tại trời thế này, ta oan chết mất. Được rồi, cô đã nói rất nhiều lần rồi, trật tự chút đi được không? Ngươi đâu lụi chúng ta à? Bổng quan ta bị quan ta không nói dối. Ngoãn ngoãn đi. Bởm bẩm quan ta không biết thật. Lúc hắn đến ta cho hắn đồ ăn thức uống xong rồi. Ta cũng có đến đây nữa đâu. Ta không dám nói dối. Bảo quan lớn ta quan chết mất. Ta không biết là hắn đi đâu thật mà. Ta nào dám lừa các ngài. Bổ đâu làm thế nào đi. Lý bộ khoái ở lại đây đi. Dẫ hắn theo ra ngoài tìm. Vâng. Tiểu thư. Ta ngửi thấy hình như lại có mùi thứ gì đó thối rửa. Đó là mùi xác thối rửa. Sang bên kia xem kỹ hơn đi. Ta tìm bên này. Yến lý bên này. Cao thắng lại đây. Ngồi xuống. Tuyên Dạ, cảm ơn huynh đã đi với ta lần này. Ta vốn đã hứa với cô cộng thêm con Miêu yêu kia đến nhà đưa tiền, dường như có điều gì đó muốn giúp ta. Nhận tiền tài của người ta trượng khỏa giúp người ta, ta phải đi xem rốt cuộc là nó muốn làm cái gì. Sao con Miêu yêu này lại tìm huynh nhỉ? Hay là nó không đánh lại ai đó ở quán trọ đoàn viên muốn nhờ huynh đến hộ? Ta thấy con Miêu yêu này không phải yêu quái xấu. Nó đổi mạng cho tử tù làm việc ác. Nó chỉ là một con mèo nhỏ thôi. Có thể nó còn không biết mình đã giúp ai đâu. Huynh nghĩ coi. Nó không có cách để luôn giữ được hình người như Trì Vùng Xuyên. cũng chỉ là một con yêu nhỏ thôi. Mèo nhỏ hả? Dù là con yêu nào thì cũng lớn tuổi hơn cô đấy. Đợi khi cái tác của nó quyết định cô được sống hay phải chết, cô hãy suy nghĩ có nên dùng cái tên con mèo nhỏ nữa không [âm nhạc] nhé. Huynh không ăn cơm thì ăn ít bánh ngọt nhé. Bánh ngọt đâu rồi? Không phải ta trộm. Ta đâu có nói là ngươi trộm. Ngươi ngươi vẫn đang cắn trong miệng kia kìa. Tuyên giả cứu ta. Ngươi nôn ra đi. Ngươi ngươi trả cho ta. Cũng may Cao Thăng có họ hàng ở đây, có thể dọn xát chôn cất hắn. Không thì ba chúng ta khổ quá rồi. Không tìm được tin tức của hắn đã đành. Quan trọng nhất là còn phải khiên xác của hắn về Quảng Bình. Đúng đó, họ hàng của hắn đã nói rồi, gần đây hay có mèo trừng xuất hiện, năm nào cũng có người chết vì bị mèo trừng tấn công. Theo ta thì tên này quá là kẻ may mắn. Né được lưỡi đao chém đầu lại sơ vào tay bày mèo rừng. Ta thấy thà rằng bị chém một nhát còn hơn, con ngươi bị khoét đi còn thê thảm hơn đúng không? Mèo rừng ăn mắt đã đành, chẳng lẽ còn biết cắt tóc nữa à? Chuyện này sợ là không đơn giản thế. Bổ đầu cũng khuya lắm rồi. Hay là chúng ta tìm nơi nào đó nghĩ đã. Bổ đâu? Đằng trước cóánh lửa. Gió đến rồi, mưa đến rồi, hoòa thượng mọc cổng trống đến. Giấu ở đâu? Giấu trong miếu, giấu đi, giấu được một chàng trai trẻ. Chàng trai trẻ mau trốn đi, mưa gió đến không chỗ [âm nhạc] chạy. Ngoài trời lạnh, không ngại nếu ngủ đêm một đêm chứ? Không ngại Thương Dạ. Hay là huynh vẽ một dấu ấn nữa lên tay ta đi. Lần trước lúc vào thế giới trung cương đã phải dùng nó để đánh vỡ gương [âm nhạc] rồi. Xong rồi sao? Lần này huynh đồng ý nhanh thế? Nơi chúng ta đến lần này nguy cơ rình rập nguy hiểm khó lường. Cô có dấu ấn bảo vệ ta cũng tâm hơn. mau ngủ đi. [âm nhạc] Không ngủ à? Ngủ ngủ chứ. [âm nhạc] Nhìn gốc này thật sự rất giống. Chờ chút ta ta thất lễ rồi là chúng ta khuy vậy rồi còn làm phiền. Tỷ tỷ tỷ xinh đẹp quá dẫn khách quan đi đi. Các vị khách quan, mời đi theo ta. Mời các vị. [âm nhạc] Quán trọ chúng ta tổng cộng có 22 gian biệt viện lần lượt đặt tên theo thiên cang địa chi. Chỗ các vị ở là viện chữ giáp ở trong cung. [âm nhạc] Ở đây có nhiều tuyết động quá. Giảm vào bóng. Dẫm vào bóng sẽ xui xẻo. Giẫm vào bóng sẽ xui xẻo. Dẫm vào bóng sẽ xui xẻo. Dẫm vào bóng sẽ xui xẻo. Đi thôi. Quán trợ nhà ta rất đẹp phải không? Những người từng trọ ở đây đều nói không muốn rời đi, họ cảm thấy nơi này là chỗ thích hợp nhất để nghỉ ngơi và ở lâu dài. Đúng là khu nhà này tao nhã thật. Công tử có mắt nhìn quá. Thảo nào cưới được một nương tử xinh đẹp như vậy? ta ngay đằng trước kia [âm nhạc] rồi. Khu nhà chữ giáp có hai phòng, công tử và nương tử có thể ở căn bên trong. Còn vị khách quan này thì ở căn phòng phủ này. Mời. Đây là phòng tượng hạng của quán trọ chúng ta. Cảnh sát ngoài cửa sổ rất đẹp. Trong vương sau còn có vài cây nhót tay, bây giờ đang đúng mùa. Nếu hai vị thích, ngày mai ta có thể hái một ít cho hai vị ăn thử, không cần phiền phức vậy đâu. Không có gì, quán trọ không có khách, ta rảnh rỗi cũng chẳng có việc gì làm. Các vị từ xa đến đây chắc không phải chỉ ở lại một ngày rồi đi chứ? Nơi này cũng rất gần suối, nước nóng nhỏ. Lúc rảnh rỗi ta thường đến đây thư giãn ngắm cảnh. Nếu không có việc gì nữa, ta xin lui trước. Có chuyện gì thì cứ gọi ta nhé. làm việc rồi. Cô có ngửi thấy mùi gì [âm nhạc] không? Là hương dưỡng thật. Quán vẫn đang sửa chữa, khách trọ cũng chưa có đốt nhiều hương dưỡng thần như vậy để làm gì chứ? [âm nhạc] [âm nhạc] xảy ra chuyện gì vậy? Cô ổn chứ? Đỡ nhiều rồi. Ở trên núi ván vẻ yên tĩnh, ta thấy thời tiết này có vẻ tối nay sẽ có tuyết đơi. Đáp chăn cẩn thận, chú ý dữ ấm. Ta vừa mới nhìn thấy Miêu yêu ở đâu? Ở ngay trong viện này. Nhưng chưởng quầy bất ngờ xuất hiện làm ta mất dấu. Vào đi tỷ đã đỡ hơn chưa? Ta đã pha một chén trà an thần cho tỷ. Tất cả là do ta. Nếu ta luôn ở bên cạnh trong chừng tỷ thì tốt rồi. Cứ đưa cho ta không phiền cô đâu. Ta có thể giúp mà. Đã khuya rồi, chúng ta cũng phải nghỉ ngơi. Tỷ tỷ tỷ không cần ta chăm sóc thật à? Cô không cần phải lo vậy đâu, chắc ta ngủ một giấc là sổn thôi. Thôi được rồi, nương tử của huynh, huynh tự chăm sóc là phải vậy. tỷ tỷ à, ta đi đi. Ta cảm thấy người ở đây ai cũng nhiệt tình hơi thế quá. Lúc nãy cô đang phải chuyện gì vậy? Ta đã nhìn thấy mùi thứ kỳ lở trong hồ. Đây chỉ là một miếng cổ mụ thôi mà. Có gì kỳ lạ đâu. Nói lạnh. Cô vừa mặc đồ ước về ta sợ cô bị cảm lạnh nên đã nói cho cô một chén trà gừng. Cảm ơn. Ngoài đề lạnh. Mau vào đi. Huynh không vào ngồi chút à? Không cần đâu, nghỉ ngơi sớm đi. [âm nhạc] Ai ra đây. Công tử phu nhân muộn thế này có việc gì à? Trên núi ban đêm gió lớn, hôm nay phu nhân lại bị hoảng sợ, chẩng quầy bảo ta qua hỏi xem. Có cần thêm ít than không? Không cần đâu. Vậy công tử và phu nhân nghỉ ngơi sớm đi ạ. Ta về đi ạ. Tuyên Dạ huynh không cảm thấy hắn. phu nhân, chúng ta mau vào phòng đi. [âm nhạc] Sao rồi? Không thấy nữa. Vậy hắn đã đi chưa? Chưa biết. Tên tiểu nhị này kỳ lạ thật đấy, nửa đêm nửa hôm lại đến thêm than, mà ngay cả than cũng không mang theo. Thêm than có lẽ chỉ là cái cớ. Hành động của hắn rất khẳng nghi. Nếu không phải ta phát hiện ra, có lẽ hắn sẽ không lụ diện. Quán trọ này đúng là kỳ lạ. Nào cuốn cái này [âm nhạc] đi. Ta không thích vị gương. Vậy cô thích vị thuốc à? À phải, vừa rồi ta ở ngoài nghe thấy cô đang thì thầm trong phòng. Cô đang lẩm bẩm gì vậy? Khổ quyết huynh đệ ta đó. Cô sợ à? Cũng không phải là sợ. Không phải huynh nói là nếu niệm câu khẩu quyết đó thì có thể bình tâm trở lại không sợ hãi gì sao? Ta nghĩ có khi niệm nó thì sẽ giúp ta ngủ ngon hơn. Hay là đêm nay ta ở lại với cô nhé. Ý ý của ta là ta sẽ ngồi bên giường với cô. Đợi đến khi cô ngủ rồi, ta sẽ [âm nhạc] về. Vậy liệu có phiền huynh quá không? Không phiền đâu, chúng ta mới vào ở không biết gì về quán trọ này. Cộng thêm việc Miêu yêu xuất hiện như ma quỷ, thật sự rất nguy hiểm, cùng một mình ở đây không có thanh châu bên cạnh, khó tránh việc lo lắng. [âm nhạc] còn chẳng có tiếng chó sủa nào. Trên núi tỉnh mịch là thế này đó. Ta không thích tỉnh mịch mà thích sự nhộn nhịp hơn, càng đông người càng tốt. Từ sau khi thấy được yêu quái, ta không thích ở một mình nữa, lúc nào cũng thấy hoảng sợ, ngay cả gương cũng có thể biến thành yêu quái. Vậy chẳng phải bàn ghế cũng có thể biến thành yêu quái sao? yêu quái không dễ gặp thấy đâu. Cô đừng lo lắng như vậy, huynh không hiểu nên không thấy sợ. Thầy Trường Yêu cũng là người cũng biết sợ hãi, ngay cả cha ta cũng có lúc lo sợ, nếu không ông mới lại học câu khổ quý đó làm gì? Phê huynh cũng sợ à? khoảng 13 14 tuổi, ta chẳng sợ gì hết. Ta luôn cảm nhận được luôn sức mạnh dễu dội trong người. Có một hôm ngoài thành có một con hổ, con hổ đó làm hại tính mạng của rất nhiều người. Ta bèn quấn lấy cha ta đòi ông ấy đưa ta đi giết con hổ đó rồi có giết được không? Không. Con hổ đó bị ta và cha ta bắn trọng thương trốn vào hang núi. Chúng ta đuổi theo cả đoạn đường thì phát hiện ra trong hang núi có hai con hổ con đang chờ mẹ nó về. Cha ta không đành lòng bèn thả nó ra. Lúc đó ta cực kỳ thất vọng, hơn dỗi không vui. Ban đầu cứ tưởng sẽ lấy được gia hổ cơ. Cô cười gì? Ta đâu có cười. Ư huynh kể tiếp [âm nhạc] đi. Lớn hơn một chút. Ta biết được mỗi lần ra ngoài cha ta không hề đi bốc thuốc mà là đi trừ yêu. Đa phần đều là đi hai ba ngày sẽ về. Nhưng có một lần ông ấy đi tận nửa năm không hề có tin tức gì. Lúc về thì cả người bị thương nặng. Chính vào lúc đó ta mới hiểu được thế nào là sợ hãi. Cũng vào lúc đó ta mới hiểu ra năm đó tại sao cha ta lại thả con hụ ấy đi. Thôi vậy, chuyện đã qua rồi. Bây giờ ta nghèo rất mồng tơi, một thân một mình. Không có người thân cũng không có gì phải sợ sệt nữa. Nó vớ vữn. huynh không hề nghèo rớt mồng tơi một thân một mình. Huynh có cảng sơn đường, có trì tuyết, đại ca ung kiếm và cả ta. [âm nhạc] Tuyên Dạ, sờ vào tay ta đi, mau sờ vào, nhanh [âm nhạc] lên. Lòng bàn tay của ta nóng lắm đúng không? Chính là dấu ấn mà huynh đã vẽ cho ta đó. Mỗi lần ta thấy sợ nó lại hơi nóng lên. Hay là thế này, huynh cũng tự vẽ cho mình một dấu ấn đi. Ta không cần dùng thứ này. Rồi rồi rồi. Cũng đúng, dấu ấn của ta toàn là do huynh vẽ. Cửu đại phu của chúng ta tài giỏi lắm. Người bình thường như bọn ta còn phải đội ơn sự bảo vệ của huynh. Cảm ơn huynh thật đó. Thế cô định cảm ơn ta thế nào? Huynh muốn ta cảm ơn thế nào? Cô ngoan ngoãn đi ngủ là được. Có mà quê không muốn nói chuyện với ta [âm nhạc] nữa. Vì cô nhìn thấu rồi. Đúng là cũng thế [âm nhạc] thật. Ta cũng thèm dạo nói chuyện với huynh. [âm nhạc] Sao không nói gì nữa? Ngủ rồi chứ sao? Ngủ mà vẫn nói chuyện được à? ta ngủ ngay đây. [âm nhạc] Còn người bên khu nhà chủ giáp cũng đã đến tìm ta, hắn là thầy trừ yêu thông minh, khó nhằn, con tránh xa hắn ta chút. Cha đang nói chuyện với con đấy, con có nghe thấy không? Cha nói con nghe, người bên khu nhà chủ giáp rất nguy hiểm, con đường suốt ngày luộn qua lượng lại trước mặt hắn. Không phải cha nói ngay thẳng, thật thà tích đức, làm việc thiện ắc sẽ có thần linh che chở sao? Con đâu phải người xấu gì, sao họ phải chống lại con? Hay là cha thấy con sẽ làm hổng việc kinh doanh của cha. Chúng ta và họ không cùng chỉ hướng trách bọn họ xa chút, tránh suốt họa vào thân. Không được. Con rất thích tỷ tỷ ở khu nhà chữ giác, con còn phải thân thiết với tỷ ấy hơn nữa cơ. Đẹp không cha? Con gái ơi, con đừng gây chuyện nữa, nghe lời cha đi được không? Không thấy nữa, vừa vào phiền này là không thấy nữa. Hay đây là sao khuy của nó? Hình như từ lúc vào quán rọ đoàn viên, nó luôn dẫn dụ chúng ta đến nơi này. Vậy tìm tiếp xem. [âm nhạc] Ai vậy? [âm nhạc] bán hạ huynh trưởng sao hai người lại ở đây? Chúng ta đến đây xử lý chút chuyện. Còn huynh sao lại ở đây? Không phải huynh về Nam Dương rồi à? Trên đường ta đi thấy chỗ này phong cảnh cũng đẹp, đúng lúc thấy trong người mệt mỏi nên ở lại đây nghỉ chân. Vậy mọi người ở nhà có biết không? Ta đã gửi thư về rồi, nhưng huynh có biết quán trọ này có vấn đề không? Huynh ở đây không an toàn đâu. Có chuyện gì? Ta biết bản lĩnh của C huynh đây, nhưng chưởng quầy ở đây hiền lành, người làm thì chịu khó, không có gì khác lạ. Ta không thể đen đuổi đến mức đi đến đâu cũng gặp phải yêu quái chứ. Đoàn đại nhân nói cũng không sai đâu, chúng ta chỉ nghi ngờ thôi. Mấy ngày hôm nay Đoàn đại nhân không ngủ ngon à? Ta thấy mắt ngài có thăm quần, môi trắng bệch, nhìn như là triệu chứng thiếu máu. Có lẽ trong núi ẩm ước làm ảnh hưởng đến sức khỏe. Không có gì, chỉ là thỉnh thoảng bên ngoài có tiếng côn trùng kêu, ngủ không được ngon dứt. Bán hạ, hay là để ta bắt mạch cho ngài kê một ít thuốc an thần. Tôi ta là thầy Trừ Yêu nhưng vốn cũng là một thầy thuốc. Sao nào? Đại nhân không tin ta sao? Đâu có, chỉ là ta biết rõ sức khỏe của mình không có vấn đề gì đâu. Không phiền Cửu huynh nữa. Không có gì tiện tay thôi mà. [âm nhạc] Giờ cũng muộn rồi, nếu không có chuyện gì thì mai rồi nói chuyện tiếp. Hai người nghỉ ngơi sớm đi. Được. Vậy đoàn đại nhân nghĩ sớm, ta đưa bán hạ về phòng [âm nhạc] [âm nhạc] đi. Quân có thấy huynh trụ của ta rất kỳ lạ không? ta cũng thấy vậy. Hơn nữa ngài ấy không muốn nghe chúng ta nói, cũng rất tránh né tiếp xúc với chúng ta. Quan trọng nhất là hình như ngài ấy không quan tâm chút nào đến việc hai chúng ta trai đương cái chết xuất hiện ở đây. Chẳng hỏi hàng cũng chẳng thắc mắc, mặc kệ ta đưa cô đi, việc này khác hẳn với tính cách của huynh trưởng cô. Về huynh thấy huynh ấy bị sao vậy? Ta thấy ngài ấy đang che giấu gì đó. Che giấu ư? Vừa nãy cô có ngửi thấy hơi trụ trên người của ngài ấy không? Ta có ngửi thấy chỉ có điều là mùi hương dưỡng thần trong phòng quá động che đi mùi đó. Nhưng bình thường của anh ấy cũng có thứ quen hống trụ. Cô đừng lo lắng, giờ ngài ấy ở quán trọ, có chúng ta ở bên cạnh để mắt đến, tạm thời sẽ không có nguy hiểm gì đâu. Chúng ta cứ về phòng đã được. Cô vẫn chưa yên tâm về huynh trưởng của cô à? Những chuyện quên nói ta đều hiểu, nhưng ta vẫn chưa hiểu. Quên ấy luôn là người sống cấu quy tắc, biết kiềm chế bản thân. Ta không hiểu sao huynh ấy lại trở thành thế này. Cha ta không rõ tung tích. Tuy đã có manh mối về Miêu yêu đổi mạng, nhưng vẫn chưa biết cụ thể ông bị bắt đến đâu. Giờ đến huynh trưởng của ta cũng bị cuốn vào chuyện này. Tại sao những chuyện này lại xảy đến với nhà chúng ta? Đầu tiên là ta có thể nhìn thấy yêu, sau đó là huynh trưởng của ta yêu phải một con yêu quái, rồi cả cha ta cũng bị yêu quái bắt đi. Ta thường nghĩ tất cả những xui ruỗi này có phải đều là vì ta không? Có phải vì đôi mắt của ta có thể nhìn thấy yêu quái nên bọn họ mới hết lần này đến lần khác bị yêu quái đuổi giết bị mê hoặc. Hơn nữa lần nào cũng là ngay trước mặt ta, mà ta chẳng làm được gì. Cô đã làm rất tốt rồi. Ta nhớ ban đầu khi cô gặp Mang Nương và Trì Vọng Xuyên đã hoảng sợ đến mức nào. Giờ cô đã có thể thản nhiên đối diện rồi. Giống như hôm nay này, Miêu Yêu đột nhiên xuất hiện, cô không do dự gì chạy đuổi theo, không chút do dự chùng chân. Nếu là người khác thì chẳng có ai làm tốt hơn cô được đâu. Bán hạ cô đã rất dũng cảm rồi. Nếu như ta có thể dũng cảm thêm chút nữa, cẩn thận hơn chút nữa thì hôm đó ta đã phát hiện ra sự kỳ lạ của cha ta, biết được trì vọng xuyên ở trong phòng và mọi chuyện sẽ không xảy ra. Chúng ta đều là người bình thường, nào có ai biết trước được chuyện gì. Cô không cần cảm thấy áy náy và tự trách vì hành động của mình. Mọi việc đều không phải là lỗ của [âm nhạc] cô. Càng dựng lúc như thế này thì càng phải kiên định. Đừng buồn nữa. Ta không buồn. Mắt ta bị cái gì đó bay vào. Bị cái gì bay vào à? Để ta xem. Chỗ nào? Mắt phải. Mắt phải đây đúng [âm nhạc] không? Đỡ chưa? [âm nhạc] Sau này bị cái gì bay vào mắt thì dùng nước sạch rửa đi, hoặc nhờ người khác giúp, không được dùng tay chà sẽ là mắt bị thương đấy. Ta biết rời cũ đại phu, cô còn cười nữa. Đã nhớ chưa? Ta nhớ rồi. Nhớ thì cũng có thể cười được mà. [âm nhạc] Bán hạ ngủ rồi à? Ngủ rồi. Cậu vừa đi đâu đấy? Ta đi bắt Miêu yêu. Vốn là ta định đi đường tắc chặn nó, nhưng quán trọ này quá lớn, ta lạc đường luôn. Cậu nói xem cậu làm sao đấy? Ta muốn biết vừa rồi có phải huynh hôn bán hạ không. Ai hôn bán hạ? Huynh không nói, tối nay đừng mong được ngủ, đừng nói linh tinh nữa. Ta thấy rõ ràng huynh chưa cô ấy ngồi đó xong là hai chúng ta ngồi đó là vì cô ấy bị cát bay vào trong mắt. Ta thổi giúp cô ấy thôi. Không phải bịp ta. Hai mắt ta sớm đã nhìn thấu huynh rồi. Thế cơ à? Phải cậu nói xem ta nghe đi. Ta không nói rõ được. Dù sao cái cách huynh nhìn bán hạ giống y như cách cha huynh nhìn mẹ huynh, huynh trưởng của huynh nhìn Vương cô nương ở đối diện. Chủ quay phòng chúng ta có chuột đây là thư tao viết cho cảnh đại nhân bổ đâu yến lý xảy ra chuyện chiều rồi thi thể ở đâu ở bên vách núi dẫn bọn ta tới đó vâng ở đâu ở bên kia. Yến Lý, Yến Lý, Yến Lý bố đâu chuyện này? Yến Lý chuyện gì thế này? Cổ của cô ấy bị người ta bóp gãy là kẻ nào làm chứ? Dám ra tay với người của nha môn. Đúng là gan to tay trời. Đừng để ta bắt được, đừng để ta bắt được. Bỏ đâu? Con trai của quấy vừa mới đầy tháng, sụ đầy tháng còn chưa được uống, đủ [âm nhạc] rồi. Quý nô nhi, con chim miếng ngươi tặng ta. Đẹp thật đấy. Ngũ nương, Ngũ nương ra ngoài. Ngũ nương, cha hỏi con một chuyện, cô phải thành thật trả lời cha. Người đó là do con giết phải không? Không phải. Cha còn chưa hỏi con là người nào mà con đã nói là không phải rồi. Dù là người nào thì cũng không phải do con giết. Cha không tin con ư? Con cãi lời cha hả? Nếu cha không tin thì có thể giao nộp con đi. Trong quán trọ có bổ khoái đó cần gì? Cha giao con cho bọn họ là được rồi. Cha không có ý đó. Nói chả biết có phải là con làm không? Sao giống như cha muốn con phải giết người thật thế? Được thôi, vậy con sẽ đi giết một ai đó cho cha vui lòng. Con đừng có nói bậy. Cha, cha có hiểu con thật không? Ngũ nương, cha chỉ mong con có thể sống bình an. Con không làm cha mất mặt là được rồi. Ngũ nương, con ngoan ngoãn chút đi được không? Cha chỉ muốn tốt cho con [âm nhạc] [âm nhạc] thôi. hung thủ chỉ có một người, chân dài tám tấc hai phân, cao khoảng bảy thước là đàn ông, hắn rất trẻ nhưng rất nặng. Là một tên mập à cũng chưa chắc. Mặc dù hắn không nhanh nhẹn nhưng cơ thể cường tráng. Nếu hắn là một tên mập thì không thể nhanh vẹn vậy được. Có lẽ hắn là một người đàn ông có vóc dáng trung bình, cơ thể cường tráng. Hắn không mang theo binh đao. Võ nghệ của Yến Lý không tệ. Nếu có thể giết cậu ấy bằng tay không thì hẳn là kẻ có võ nghệ cao cường. Không, cô ấy bị đâm trúng rồi. Nhưng sao dưới đất lại không có vết máu nào? Có lẽ là được lâu dọn rồi, cũng có thể là hắn mặc áo giáp, cho nên cơ thể mới nặng nề như vậy. [âm nhạc] Ah! Ah! Hắn xé toạt gia của Yến Lý bằng tay không? Thủ đoạn này quá tàn nhẫn [âm nhạc] rồi. Dường như hắn hoàn toàn không sợ ý đế phản kháng, giống như là đang chơi đồ với món đồ chơi vậy. Phết hàng này, tay phải của hắn thiếu một ngón tay, chỉ thấy hơi chống mặt, nghỉ ngơi một lát là được. Quý khách không cần bận tâm à. Kẻ đó đang ở trong quán trọ, ta từng gặp hắn rồi. Lần trước ta bảo cậu theo dõi quán trọ, cậu có nhìn thấy một người đàn ông tay phải chỉ có bốn ngón tay không? Có. Vừa mới gặp luôn này, đi theo Ngũ Nương mất rồi. Bọn họ đi đâu? Đi theo ta. Xong rồi. Ta ơ ngũ nương. Khách quan khách quan chính là chỗ này. Hai vị khách quan còn muốn đi đâu vậy? Đi tìm tới nhà ông. Có chuyện gì thì nói với ta đi. Khách quan. Khách quan, khách quan chính là hắn. Đ cửu công tử rõ ràng ta đã nhìn thấy mà. Nhìn thấy gì cơ? Bàn tay phải của hắn chỉ có bốn ngón. Cái gì? Ngươi nhịn nhầm rồi. Không nhầm được. Thế thì lạ thật. Rõ ràng bàn tay hắn đủ năm ngón mà phải đó. Khách quan, cậu làm gì vậy? Cậu làm nó sợ đấy. Có gì cậu cứ nói với ta. Nếu chưởng quay không làm điều gì khuất tất thì sao phải cản ta? Ông có biết bao che cũng bị kết tội như đồng bọn của tội phạm không? Cửu công tử, ngài và người hầu của ngài đến quán trọn nghĩ lại lúc đêm khuya, chính ta đã khuyên cha ta cho các người ở lại, giờ công tử lại vô lễ với chúng ta như vậy, có phải là hơi quá đáng không? Không được vô lễ. Công tử, cậu biết đó, con gái ta từ nhỏ đã ốm yếu bệnh tật, nếu có gì mạo phạm, mong công tử bỏ qua cho. Đã là hồ ly thì sẽ có ngày loa cái đuôi ra thôi. Chưởng quay, ta khuyên ông nhất định phải canh chừng người của mình cho kỹ. Đừng để đến lúc để lộ sơ hở gì thì phiền đấy. Được. Mời khách quan, mời cậu về. Cha đang làm sao thế? Chuyện này do con gây đơ. Không phải không phải. Thế ngón tay của nó bị làm sao? Phải người mau nói cho ta biết ngón tay của ngươi bị làm sao đi. Lua ra đi. ra ngoài. Tại sao mỗi lần xảy ra chuyện như thế này là cha lại nghi ngờ con đầu tiên thế? Con hiểu rồi. Bởi vì trong suy nghĩ của cha con là một kẻ ác như vậy đó. Con là đứa luôn làm việc ác. Thế nên cho không chịu đưa con về nhà, không cho con gặp tổ phụ tổ mẫu, bắt con ở lại cái đơ khỉ hoọ gá này mà có cái quán đỏ phớ vẫn này. Cha sợ con sẽ làm hại người thân của cha đúng không? Không có chuyện đó. Thế thì việc người cha yêu quý của con nói cho con biết không phải như thế thì là thế nào? Con chính là người thân của ta. Có ai lại sợ người thân của mình chứ? Cha không sợ con, cha sợ con đó. Cha vẫn luôn sợ con, hơn nữa càng ngày càng sợ. Cha dù gì cha cũng không thương con, chi bằng thả con đi đi. Như ca ca vậy đó. Chỉ cần cha thả con đi, con sẽ không bao giờ gây rắc đố với cha nữa. Không được, con không được đi đâu hết. Ngoài kia không an toàn. Đây là nhà của con. Nhà [âm nhạc] ư? Được. Vậy thì chúng ta cứ chờ xem. Nhưng nếu như có người xảy ra chuyện nữa, cha đừng có trách con đấy nhé. Truyết. Trì Tuyết [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] H Sao lại là chỗ này? Mình vừa đi từ chỗ này ra mà. [âm nhạc] Có ai không? Có ai không? Chúng cứ mện. [âm nhạc] Đán hạ tuyên giả, cô đang tìm gì vậy? Hình như ban nãy ta nhìn thấy cử mệnh. Theo ta về trước đã. Qu la hung tuổi chính là tên thể tớ mà cười nói. Thế thì bắt đi. Không cần biết có phải là hắn hay không cứ bắt hắn lại đã. Thẩm phấn là biết ngay. Hắn có cứng đầu đến mấy cũng không chịu nổi cực hành trung nhà lao. Chủng quầy Phượng Thiên sẽ không cho chúng ta làm thế đâu. Theo lời của đại phu nói, ông ta có võ nghệ cao cường, kể cả tên gia nhân đó cũng không phải kẻ tầm thường. Trong quán trọ đó không chỉ có một tên đầy tớ, cả cái cô ngũ nương đó nữa. Ta luôn cảm thấy cô ta rất kỳ lạ. Đừng quên, còn có Miêu Yêu ẩn nắp trong bóng tối. Thế nếu không đánh lại bọn họ thì chúng ta rút lui về gọi thêm cứu viện. Cậu nghĩ bọn họ sợ ở đây, quan đợi chúng ta đến bắt bọn họ ư? Huynh rượu của ta còn đang ở đây, huynh ấy nghiện thứ rủ phù bạch Ẩm đó, tạm thời chắc chắn huynh ấy không chịu rời đi. Phù Bạch Ẩm? Hồi nãy vội quá nên ta quên nói với huynh, ta phát hiện ra quán trọ này có bán một loại trụ tên là phù bạch ẩm. Nghe nói uống vào sẽ gặp được người mà mình mong nhớ nhất. huynh trưởng của ta uống loại trụ này, chìm đắm trong nỗi đau buồn, vì tư nhớ tẩu tẩu của ta nên mới không chịu đi khỏi đây. Chúng ta không được tùy tiện làm bừa, ta tin bọn họ cũng không dám. Ta về thu xếp xử lý tỳ thể của Yến Lý trước đã, dẫn chụi khác chúng ta bàn bàn sao? Tuyên Dạ, ta nghĩ là Miêu yêu không cùng một bọn với họ đâu. Vừa nãy ta bị lạc trong sân, hình như Chứng Miêu Yêu đã dẫn đường ta về đây. Cô có chắc là huynh chủ của cô đã uống phụ bạch ẩm không? Ta chắc. huynh cũng nghe nói đến loại rượu này rồi à? [âm nhạc] [âm nhạc] [Vỗ tay] [âm nhạc] [Vỗ tay] Ta đã cảnh cáo ngươi rồi. Đừng cố lại cần cô ấy, cũng đừng xuất hiện trước mặt ta nữa. Đây là lần cuối cùng. Nếu ngươi dám làm hổng vị tốt của ta lần nữa, cẩn thận ta lấy nốt cái mạng còn lại của ngươi [âm nhạc] đấy. Huynh tỉnh rồi sao? vẫn còn hơi nóng đó. Không sao, huynh uống nước trước đi. Vừa nấu xong. Đúng rồi, U Hoàng về thành Quảng Binh rồi. Ta biết người của huynh ấy bị giết rồi. Bọn ta đều cho rằng là do người của quán trọ làm nên quên ấy phải điều động người rồi. Là do yêu quái làm à? Nếu là yêu quái thì huynh ấy đâu phải đối thủ của nó. Ta đã đưa quên ấy đồ phòng thân rồi, sẽ không có nguy hiểm gì đâu. Huynh nằm nghỉ ngơi trước đi đã. Bán hạ, chờ ta khỏi bệnh rồi, sẽ đưa cô sờ khỏi đây trước. Cô chăm sóc ta lâu như vậy, chắc chắn chưa được nghỉ ngơi tử tế đúng không? vất vả cho cô rồi. Giữa hai chúng ta nói những lời này làm gì chứ? [Vỗ tay] [âm nhạc] Cha sợ, cha nghĩ con là quái vật, cha sợ con. sẽ làm hại ngươi cha cha chưa? Con con không phải con gái chao lại có người cha nào sợ hại con gái của mình chứ còn sao thế này cha nói cha nói chỗ này tốt lắm ch muốn mở một quán trọ ở đây. Cha còn đặt cho nơi này một cái tên gì mà quán rợ đoàn viên. Đoàn viên với ai? Cha và con à? Đây không phải là một quán trọ mà là lòng giam cha giam cầm con. Cha, cha muốn dốt con ở đây cả đời. Cha, nếu cha sợ con thì sao con tạo ra con? Nếu cha đã nghĩ bản tính yêu quái của con khó sửa. Sao con dạy con nhiều đợ lý làm người như vậy? Cha sợ con như trắng chết, đối xử với con như tụ nhân nhưng lại xương hô cha con với con cha luôn bị nói muốn tốt cho con. Cha có biết là con gấp câu này của cha không? Con gái sao con con con làm sao thế này? [âm nhạc] Con gái [âm nhạc] Ngũ nương ta hiểu rồi. Cô khao khát chân tình, khao khát tình yêu. Trăng còn có lúc trọn lúc khuyết, huống chi là người. Đúng, có những kẻ cổ hủ, nhưng có thể hắn lại dũng cảm, giỏi võ, có những người ích kỷ, nhưng có thể hắn là người thông minh, không ai là hoàn hảo hết. Đám người bọn ta là thế, cha cô cũng thế. Đúng, tỷ tỷ nói đúng, Đoàn tỷ tỷ, tỷ đúng là người ta thích, tốt hơn tất cả bọn họ. Chỉ tiếc là tỷ sắp chết [âm nhạc] rồi. Ta nói với tỷ là ta có một ca ca. Trước kia huynh ấy cũng như ta bị giam cầm ở đây, sống chẳng vui vẻ gì, nhưng huynh ấy đã nghĩ ra một cách. Huynh ấy tìm được một người mình thích, đóng giả thành đối phương, sau đó về nhà thay người đó. Ca ca cũng đi rất lâu rồi, không biết người nhà mới có thích huynh ấy không. Đàn tỷ tỷ, ta cũng đợi rất lâu rồi. Ta thật sự rất thích tỷ. Ta thích ngoại hình của tỷ, thích tính cách của tỷ. Tỷ yên tâm, sau khi ta thay thế tỷ, chắc chắn ta sẽ chăm sóc người nhà tỷ thật tốt. Ta tin rằng người nhà của tỷ bán ạ, chắc chắn cũng sẽ thích ta. Tất cả những việc tỷ muốn làm như không dám làm, ta sẽ hoàn thành thay tỷ. Ngũ nương, con đi con gái nói. Đủ chưa? Chúng quay Phượng Thiên do ông đã rõ con gái ông là ngươi thế nào chưa? Không. Ngươi không bệnh à? Ngươi không muốn trụ đó, thì ra ngươi vẫn luôn đóng kịch với ta. Loại đồ gỗ như ngươi có mở được trí khôn cũng đáng tiếc. Một thứ đến cả lễ nghĩa liêm sĩ còn chẳng học được, lại thích đi nói đạo lý cao sằng. Hôm nay ta vui, ta có thể dạy ngươi một đạo lý đúng với cả người và yêu quán. Đó là ta không bao giờ thắng được chính. Chê tuyết ch [âm nhạc] Ah. [âm nhạc] Tương giả quỳ màu Cắt nước lưới đi. Ta không bàn kiếm cậu không biết à? Nhìn ta làm gì? Mau ra tay đi. Biến [âm nhạc] [âm nhạc] đi. Thả ra. Thả ra, thả ra, thả ra. Dám đánh [âm nhạc] ta. Tuyên giả. Cô ta đi rồi. Trì Tuyết đánh nhanh thắng nhanh. Giống lắm đúng không? Giống tỷ lắm đúng không cô? Yên tĩnh chút đi, bây giờ ta vẫn chưa muốn giết tỷ. Nghe nói sau khi người chết nhìn sẽ không đẹp nữa. Hôm nay là sinh thần của ta, ta làm ảo tụt cho tỷ tỷ xem nhé. Tỷ tỷ xem này. 1 2 3 Đoàn tỷ tỷ. Tỷ tỷ ơi, tỷ ở đâu đấy? ta có đẹp không? Bây giờ chúng ta chống hạch nhau rồi, ta sẽ trở thành tỷ ngay thôi. Quán đừ khi gặp tỷ lần đầu tiên, ta đã nghĩ nếu có thể trở thành tỷ thì tốt biết bao. tỷ tự do như thế không chịu gò bón, hình như không ai có thể xí vào ép tỷ làm bất cứ việc gì. Nhưng ta luôn cảm giác tỷ sống không vui. Cô đừng nói bực, ta vui lắm. Thừa nhận mình sống không vui, khó thế à? Loài người các tỷ giá tạo thực đây nên Đoan tỷ tỷ để ta thay thế tỷ nhé. Để ta thay thế tên của tỷ, thân phận của tỷ, cuộc đời của tỷ. Ta hứa với tỷ, ta nhất định sẽ sống hạnh phúc hơn tỷ, sống cho ra một con người hơn tỷ. Ta không muốn, ta không muốn có đường học. Không muốn. Sao lại không muốn? Tại sao lại không muốn? Sao ai cũng có tư cách nói không với ta? Ngũ đương đừng làm vậy, ngũ đừng đừng làm thế. Ta nghe đủ rồi, ta nghe chán lâu rồi. Để nghe ta nói này, ta muốn ta muốn hết. Thứ duy nhất ta không muốn bây giờ là không muốn làm vượ ngũ nương nữa, không muốn làm con rối bị người ta sắp đặt nữa. Trong mắt ta không ai sắp đặt cô hết. Những lý lẽ đường hoàng mà cô nói bây giờ chỉ là đứng trên là trường của mình tự biên tự diễn thôi mà. Cô nói cha cô giam cầm cô. Nhưng ông ấy đã làm gì? Không phải ông ấy ở đây với cô nên không thể về nhà sao? Chính cô, chính cô cơi từ mạng người giết người vô tội, trở thành yêu quái ác độc không tự thủ đoạn. Cô nghĩ rằng hôm nay giết ta là có thể thành ta thật sao? Dù cô có mang khuôn mặt của ta rơ khỏi đây, người nhà ta cũng sẽ nhìn ra cô ngay thôi. Cô nghĩ rằng thay đổi diện mạo là thay đổi được cuộc đời thật à? Không thể đâu đoan tỷ tỷ. Tiểu mò mép lanh lợi thật đấy. Bảo sao ta càng ngày càng thích tỷ? Nếu đúng như mong muốn của tỷ bị người nhà tỷ phát hiện ra ngay. Vậy thì ta tiễn họ xuống với tỷ bên cạnh tỷ. [âm nhạc] Ah bắn hả? Bắn hả? [âm nhạc] Trương Dạ, ta ở đây. Trương Dạ, cô ta đã trộm hợp kiếm của ta. Rõ ràng là cô biến thành hình dạ của ta trước. Cô ta mới là người giả dạng ta. Cô ta đang nói dối, quên đừng tin cô ta. Tuyên Dạ. [âm nhạc] [âm nhạc] ngươi chẳng có mắt nhìn gì cả. Thật ra ta tốt hơn cô ta nhiều. Cô đó, vốn dĩ một mình cô chết là được rồi, cứ phải vun vẫy. Bây giờ hay rồi, hai người đều phải chết ở đây. Đừng nói quá chắc chắn, ai chết ở đây còn chưa biết đâu. Cửu công tử, ta vốn không có ý làm khó ngươi, thậm chí ta nghĩ hai chúng ta rất xứng đôi. Tôi tuấn tú như vậy, ta xinh đẹp thế này, hay là cần nhắc thêm đi. Cái gì là thật, cái gì là giả, để ta thay cô ta ở bên cạnh ngươi. Những gì cô ta làm được ta cũng làm được. Nếu có một ngày ngươi không thích khuôn mặt này, chán người này, ta sẽ theo đổi thành một hình dạng khác tiếp tục ở bên ngươi, như vậy không tốt sao? Đồ giả là đồ giả, đừng nằm mơ nữa. Vậy thì tại sao ngươi lại mê muội phù bạch ẩm? Bất ngờ không? Mọi việc trong quán trọ đều không thoát khỏi tay mắt của ta. Rượu ngon dễ say, nhưng vẫn có người tham lam uống mãi. Rõ ràng ngươi biết mọi ảo giác đều là giả, nhưng Phưng lại một chút ấm áp đó. Cửu công tử, rốt cuộc đồ thật mới tốt hay là đồ giả mới tốt đi. Thật ra những gì ngươi muốn rất đơn giản, ta có thể cho ngươi hết. Vừa hay ta cũng muốn có một gia đình, ta có thể làm người nhà của ngươi, có phải sẽ tốt hơn phụ bạch ẩm gấp trăm nghinh lần không? Không bao giờ có ai thay thế được người nhà, đã là giả thì không thể thành thần. Ngươi không hề hiểu thế nào là tình thần ngũ nương, cơ thể của cô là giả, trái tim cô độc ác, muốn trở thành người thật thì đỡ kiếp sau đi. Cô im đi, chỉ cần cô chết thì ta sẽ là thật. [âm nhạc] Giờ ta sẽ cho ngươi biết thế nào là thật là giả. Đối với ngươi lửa kiếm chém đứt lớp phỏ ngoài bằng phàn bạc chỉ là giả, mà trái tim thối tha buộc rửa ở bên trong mới là thật. lắm lời thật đấy. Hôm nay ta sẽ lem máu của các người để chúc mừng cho sự tái sinh của ta. [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] Liên hỏa H [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] Ông vẫn muốn nối giáo cho giặt ư? Nó là con gái của ta. Xin hai người đừng làm hại nó. Cầu xin hai người để ta đưa nó đi. Hai người đừng làm hại nó được không? Cảm ơn con gái. Cha xin lỗi con. Con nói đúng. Cha không nên nhốt con ở đây một mình, không nên không đưa con về nhà. Cha sai rồi, cha sai rồi. Con có thể tha thứ cho cha không? Cha sẽ đưa con về nhà ngay, đi thăm tổ phụ, tổ mẫu, đại bá và nhị cô của con. Chúng ta sẽ trồng một vườn cam nữa rồi nuôi một con chó cỏ thật to, cha sẽ luôn ở bên con. được không? Được chất cả những điều này sắp trở thành hiện thực rồi. Đúng, đúng, chỉ cần giải quyết họ là được. C không được giết người nữa đâu. Cha gà con. [âm nhạc] Con gái, cha đến với con đây. [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] Tại sao hai người lại cản ta? Tại sao lại cản ta? Con gái, cha đến với con đi. Con gái, con gái, con gái. [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] C Mệnh đang làm gì vậy? Nó muốn cứu Phượng Thiên ư? Có lẽ đây đã là mạng sống cuối cùng của C mệnh rồi. Nó làm vậy có đáng không? Miêu yêu muốn cứu Phượng Thiên mà kết thúc mạng sống của mình. Có lẽ nó thấy làm vậy là có ý [âm nhạc] nghĩa. Cửu đại phu, mời vào, mời vào. Cậu đến rồi à? Cửu đại phu, hôm nay ăn món gì? Hai phần bánh bột, một phần gạo nếp củ sen, một phần tế tô, một phần ngưu ban. Thêm hai phần dưa cây. Còn thêm gì nữa không? Thôi nhiều lắm rồi. Vậy từng đó thôi. Chúng ta hơi đói rồi. Làm nhanh nhé. Vâng. Cửu đại phu. Lần đầu thế cậu đưa con gái đến chỗ ta ăn cơm. Cô nương năm nay cô bao nhiêu tuổi? Và ở đâu? Nhà ta ở Nam Dương vừa chuyển đến Quảng Bình vừa đến. À vậy cô sống ở đâu? Ta sống ở căn nhà phía đông phố tứ phương. Vậy đó ở chẳng phải cái bên cản sơn đường sao? Cô nương cô có hôn mước chưa? Phụ bác ba để làm việc đi. Cô đợi chút. Huynh và chưởng quầy rất thân thì phải. Huynh thường xuyên đến à? Ta từng chữ bệnh cho phu nhân ông ấy, quay biết lâu rồi. Nè, uống cốc nước trước đi. Thế rốt cuộc cái này của huynh là gì? Là một pháp khí để bảo vệ bản thân. Pháp khí hả? Dùng để phù hộ bình an. có liên quan đến yêu không? Cái này cha ta không nhắc đến. Ngày nào huynh cũng lần mò nó như thế, không sợ nó sôi mất à? Nó được xăm lên rồi, không chơi được. Bánh bột đến rồi. Nhiều thế này á. Này mà đã kêu nhiều, chúng ta là tiệm lâu đời, ngon lắm. Theo ta thấy từng này chưa chắc đã đủ ăn. Cái này là gì thế? Hình như chúng ta đâu có gọi. Đây là bánh mật ông chủ chỗ ta tặng. Ông ấy nói bánh mật được làm từ mật ong và dầu thơm. Có ngũ ý. Hai vị ăn vào chắc chắn sẽ mãi mãi ngọt ngào bên nhau vài lâu. Mời hai vị thưởng thức. Đừng nghe cậu ta nói lên tin. Ăn tử đi. Vậy huynh có muốn ăn thử không? Được. huynh nghĩ cha tìm được cũ mệnh bằng cách nào? Ta đoán chắc có lẽ cha cô phát hiện ra trì vùng xuyên là tình cờ nghe lời đồn cử mệnh đổi mạng nên muốn mừng tay c mệnh để thoát khỏi Triệu Vồng Xuyên nhưng vẫn bị Trì Vòng Xuyên phát hiện ra. Đừng lo, chúng ta tìm thêm manh mối là được. Có quên trợ giúp ta không thấy lo. Cô sao thế? Vừa nãy ta dẫm vào vùng nước hình như ướt tất rồi. Hãy để ta cổng cua nhé. Không cần ta tự đi được. Cô đi từ nãy giờ cũng mệt rồi. Ta cổng cô nhé. [âm nhạc] Tuyên Dạ, huynh có thích uống rượu không? Nếu huynh thích uống rượu, ta sẽ làm trượ trái cây chua ngọt cho huynh, uống xong cũng không đau đầu đâu. Được thôi, vậy mình thống nhất nhé. Từ giờ nếu huynh muốn uống rượu, cứ đến tìm ta, không được uống một mình. Tối nay cô ăn khá nhiều rồi, đừng ngủ quá sớm, dễ bị khó tiêu. Tuyên Dạ, huynh có thể vẽ cho ta thêm một dấu ấn nữa không? Không có dấu ấn đó, ta không an tâm. Ấn hộ thân đó dùng để giữ mạng, dùng nhiều sẽ hao tổn nguyên khí của cô. Nên là nếu không phải tình huống bắt buộc, tuyệt đối đừng dùng. Biết chưa? Ta biết. Mỗi lần ta dùng đều rất cẩn trọng. Được rồi. Sao tay huynh lạnh thế? Huynh thấy không khỏe à? Đâu có. Đêm nay có mưa, về đêm chắc chắn sẽ lạnh. Huynh nhớ nắp thêm chăn giày vào nhé. Ta biết rồi. Vậy ta về đi. [âm nhạc]