Song Thân Thoát Xác: Tiên rắn giúp người thành tâm nguyện bị phản bội | Vô Ưu Độ | iQIYI Vietnam
Tuyên giả, người đó tên là gì? Hắn còn người thân nào trong gia đình không? Vẫn đang nghĩ đến chuyện đó à? Thanh Châu, có phải hai người họ cái gì kì kìa một đôi hả? Đúng, Cửu Đại phu thì ta không chắc, nhưng tiểu tử nhà ta thích ngà ấy đấy. Ta biết ngay mà. Lần trước ta đã thấy có gì rồi. Cửu đại phu, ta thật sự không cố tình chen ngang câu chuyện của hai người, nhưng mà cũng khá muộn rồi. Ta hơi đói, chúng ta cùng đi ăn gì được không? Cô lại ăn à? Thì ta đói rồi, không ăn thì lấy đồ đa sức. Không có sức thì sao giảm cân được? Quán kia được đó. chọn quán kia đi. Vậy chúng ta đi thôi. Ta thấy hơi mệt rồi. Mọi người đi đi. Ta không đi đâu. Đừng mà. Ba cô đưa xinh đẹp thế này. Ăn cơm cùng huynh có mệt mấy cũng phải đi chứ. Mọi người đi đi, ta về trước [âm nhạc] đây. Quả nhiên là làm ông Tư Bạ Nguyệt hơi bị khó. Cô không chắc là đúng đấy. Ta đã bảo rồi mà. Ung u khoan huynh đói à? Sao lại ăn mực thế? Sao thế? Mấy hôm nay huynh cứ như người mất hồn mấy, biểu hiện rõ lắm à? Thế làm sao? ngồi đi. Có chuyện này khiến ta rất đau đầu, ta cũng không biết nên nói với ai. Ta đây, từ sau khi thoát khỏi thế giới trong tranh, ta cứ hay mơ thấy những cảnh tượng ở đó. Trong tranh ta là huyện úy của phủ Quảng Bình, cha mẹ ta vẫn còn khỏe mạnh. Ta còn có vợ nữa. Huynh có biết vợ ta ở trong tranh là ai không? Ai bán [Tiếng cười] hạ? Huynh đừng cười. Không phải đó là thế giới trong tranh mà. Điều làm ta bối rối nhất là ta phát hiện ra ta không thể thoát ra khỏi thế giới trong tranh nữa. Hơn nữa ta không chấp bán hạ có cảm giác giống như ta không. Bây giờ mỗi lần nhìn thấy bán hạ là ta cứ thế kỳ lạ kiểu gì ấy. U hoàng là thế này. Ta cho rằng bức tranh đó do yêu quái vẽ ra chỉ là giả thôi. Hơn nữa ta thấy cách bán hạ nhìn huynh rất là bình thường. Thế à? U Hoàng đừng nói huynh công nhận ra bán hạ thích tuyên dạ đấy nhé. Bán hạ thích dạ ư? Sao có thể như vậy chứ? U Hoạn huynh đúng là đặc biệt đấy. Ai cũng nhìn ra mà. Hơn nữa ta chắc đến tám chín phần là Tuyên Dạ cũng thích bán hạ. Huynh có từng thấy Tuyên Giả quan tâm chua đáo với cô nương nào như vậy chưa hả? [âm nhạc] U Hoàng là người từng trải, ta tặng huynh một câu. Trân trọng người trước mặt không phải ta người trước mắt cơ biết. [âm nhạc] Đàn bá Xin đừng làm vậy, hôm nay ta đến là có chuyện muốn nhận. Bá phụ đứng lên rồi hãy nói. Ta không có gì để báo đáp ơn cứu mạng của cháu. Ân nhân đã cứu cả nhà ta, lão phu sẽ báo đáp ân nhân bằng bất cứ cách nào. Nhưng nếu phải báo đáp bằng chuyện chung thân đại sự của con gái ta thì tuyệt đối không được. Cửu đại phu, cháu là con người đàn hoàng, vừa kế thừa tổ nghiệp lại được học hành đến nơi đến chốn, tuy gia cảnh không phải quá giạo có, nhưng vẫn có kẻ hầu người hạ. Qua mấy lần tiếp xúc, ta cũng thấy cháu là người lịch thiệp, hơn nữa cháu lại là ân nhân cứu mạng cả nhà ta. Lão phu có kén cá chọn canh đến mấy cũng không chê được ở điểm gì, chỉ là có một điểm duy nhất, cháu là thầy trừ yêu, lão phu không muốn con gái dính chán tới chuyện yêu ma thêm một chút nào nữa. H cứu ta giới có ai không? Đừng, đừng lại đây, đừng lại đây. Cứu, cứu ta, cứu ta với đừng lại đây, đừng lại đây. Được rồi, được rồi. Đồ hoang phu thế này làm gì của ai? Tiếc thật, tiếc quá. Ta nghe nói các vị cao tăng để cho hổ ăn thịt thì sẽ được đắc đạo. Chắc cho sói ăn thì cũng được, tiếc là ta không tu để thành Phật th ta có ngon đến mấy cũng phí. Công tử, ngài nói gì vậy? Ngươi nhìn kỹ mấy con sói này đi, bộ mặt của chúng hung hãn nhưng gầy đến mức chỉ còn da bộc xương, có thể thấy chúng phải nhịn nói lâu rồi. Đúng là chúng sinh đều làm than. Các vị lang huynh, ta xin bàn với các vị một chuyện, có thể chưa lại đường sống cho hai chúng ta được không? Hay là vậy đi, bọn ta để tất cả lương khua lại cho các vị, cho bọn ta về thành rồi, sẽ mang thịt ngon tới trao đuổi. Nếu vẫn chê bọn ta không đủ lòng thành thì để một chân của tên đánh xe lại thế chấp. Các vị thấy sao? Chúng bảo được kìa. Không không. Hy sinh phiền nghĩa đi mà. Không được đâu công tử không được đâu công tử. Hy sinh phiền nghĩa đi mà không được đâu công tử. Quýnh đà cẩn thận, quýnh đai im đi, đừng chọc giận [âm nhạc] chúng. Không sao nữa rồi. Chạy mất rồi. Chạy thật kìa. Ân nhân. Tại hạ là Lý Hiền, Lý trong từ quà Lý Đới. Hiện trong Hiền Hiền dịch sắc là nhân sĩ Uyên Châu, phụ thân ta là thứ sử Uyên Châu, trong nhà có ba huynh đệ. Ta là con út. Trờ ta ra thì hai vị huynh trưởng đều ở trong nhà giúp đỡ phụ thân xử lý công việc. Vì ta yêu thích âm luật nên giữ chức chủ sự kho lễ khí của Uyên Châu, hai vị huynh trưởng đều đã lấy vợ. Ta cũng được an bài hung sự từ lâu. Lần này ra ngoài là để đón vị hôn thê của ta về Uyên Châu tổ chức hôn lễ. Ta giới thiệu xong bản thân rồi, xin hỏi ân nhân xưng hô như thế nào là con thứ mấy trong gia đình đã có hôn sự chưa? Ta tên Cửu Tuyên Dạ, con thứ hai trong gia đình, thì ra là Cử nhị ca. Không biết gia đình C nhị ca sống ở đâu, tại sao l ở trong vùng núi Hang Vu này một mình? Ta sống ở thành Quảng Bình. Quảng Bình á? Chúng ta đúng là có duyên với nhau thật. Vì hôn thê của ta cũng sống ở thành Quảng Bình. Bọn ta đi chuyến này là để đón cô ấy đây. Nếu huynh muốn cùng về nhà thì chỉ bằng đi chung với bọn ta. Chỗ này các thành Quảng Bình bao xa? Bao xa vậy công tử? Đây là ngoài ô Đàm Châu, đi thêm 10 dặm về phía trước là tới thành Đàm Châu rồi. Chắc còn cách Quảng Bình ba ngày đi đường nữa [âm nhạc] ạ. Bán hạ quên ấy đâu rồi? Không biết sáng nay ta thức dậy đã không thấy huynh ấy đâu rồi bắn hả cha con qua nhà bên cạnh à nhưng mà tuyên dạ không có nhà nếu không có chuyện gì thì con về phòng trước Cuối cùng cũng làm xong. Bán ạ, đừng làm việc nữa, mau tới đây ăn chút bánh ngọt đi. Bánh đậu khấu của làm ngon thật, không thua gì bên ngoài bán đâu. Cô không mang à bán hạ bán hạ. Cô làm sao thế? Tam hồn treo ngược cành cây rồi ạ? đâu có lại vì giả hàng xóm tốt bụng đó à. Vấn đại là huynh ấy ra ngoài từ sáng nay mà cũng không nói là đi đâu. Không nói lời nào luôn ư? Quên ấy ít khi ra ngoài lắm à? Vậy lần nào huynh ấy cũng nói cho cô biết ạ? Cũng không phải thế. Vấn đề là bây giờ quan hệ của bọn ta đã khác rồi. Sao lại khác? Hai người thề non hẹn biển hứa bên nhau suốt đời rồi ạ. Sao ta thấy hai người kẻ thì nhiệt tình, kẻ thì hờ hững vậy? Lần trước gặp nhau, sắc mặt huynh ấy cũng không được tốt lắm. Gần đây huynh ấy có chút kỳ lạ. Rốt cuộc cô thích quên ấy ở điểm nào vậy? Ta thấy huynh ấy bình thường lắm mà, nhưng có điều trông khá gọn gàng, hiểu chút y thuật, biết chút võ công. có nhà và cửa tiệm của riêng mình lấy huynh ấy thì không cần chăm sóc bố mẹ chồng cũng không cần lo phun vén quan hệ họ hàng nói thế thì điều kiện của huynh ấy được đi chứ bảo sao cô thích huynh ấy ta cũng thấy hơi động lòng rồi đây ta thích huynh ấy không phải là vì những chuyện này là vì ở bên huynh ấy ta rất yên tâm yên tâm cho dù làm chuyện gì chỉ cần Có huynh ấy, ta đều không thấy sợ. Cô đúng là rơi vào lưới tình rồi. Đừng nói ta nữa, căn nhà này vừa to vừa rộng, chắc tốn không ít tiền nhỉ? Khu vực này vừa có người mất, dính phải điềm xuôi nên tiền tuy đẻ hơn chút, hơn nữa cũng gần vợ nên ta dọn qua luôn. Cô to gan thật, đứt chỗ nào mà chả chung người ta còn sợ. Củ đại vua không có ở đây, hôm khác lại ghế nhé. Ba ngày rồi huynh ấy chưa về. Ngươi nghĩ kỹ xem huynh ấy có nói là muốn đi đâu không? Mấy hôm nay chàng đi đâu vậy? Bán ạ. Làm muội thật đây. Muộ không nhận ra ta à? Ta là Lý Hiền đây. Cửu Nhị ca, đây là bán hạ vị hôn thê của ta. Bá phụ bá mẫu sao khiển gia tin của hai người chống ngày đêm không nghĩ đi tới đây liền đó ạ. Đây đúng là tin vui động trời. Đoàn bá phụ trở về đoàn bá mậu cũng được tìm thấy. Cha cháu biết được chuyện này. Vui đến mức uống hết ba bát rượu lớn đó ạ. Nếu cha không bận công việc thì chắc cũng sẽ tới đây cùng cháu rồi. Đường sá xa xôi, cháu vất vả rồi. Bá phụ khách sáo rồi ạ. Giờ chúng ta đều là người một nhà cả rồi. A đúng rồi, đây là cửu đại phu. Cửu nhị ca, huynh ấy là ân nhân cứu mạng của cháu, chướng đi của cháu nguy hiểm lạ thường, có thể nói là núi non hiểm trở, thú dữ hung tợn, bày sói rình mò, thập tự nhất sinh. Nếu không giờ có của nhị ca ra tay nghĩ hiệp đuổi bày sói đi bằng sức mạnh của mình thì có lẽ cháu cũng khó giữ được mạng sống ở trên đời này nữa rồi. Cửu nhị ca không chỉ nghĩ hiệp trí dũng hơn người mà còn học nhiều biết động đa tài đa nghị. Trên đường về bọn cháu nói đủ thứ về thiên văn địa lý phong tục tập quán con người. Cháu cảm thấy như nó hoài mà không hết chuyện vậy. Đúng là thấy tiếc vì gặp nhau quá muộn. Lý Hiền cháu không biết đó chứ? Bọn ta với Cử đại phu đã biết nhau một khoảng thời gian rồi, cô ấy cũng là ân nhân cứu mạng của gia đình ta, có chuyện trùng hợp đến vậy thật sao? Cử nhị ca, ta đã nói chúng ta có duyên với nhau thì nên học theo phong cách người xưa, uống máu ăn thề kết nghiễu huynh đệ theo ý ta, nhưng mà huynh ấy không chịu. Đa tạ ân nhân đã cứu Lý Hiền. Đây cũng là ân tình lớn lao đối với nhà họ đoàn của ta và bán hạ. Ân nhân đi đường vất vả chắc hẳn cũng mệt rồi. Chỉ bằng về nghỉ ngơi trước đã. Đợi vài hôm nữa ta bởi tỳ trụ ở Yến Lai Lâu sẽ mời ân nhân tới uống cùng. Bá phụ nói chí phải. Cổ nhị ca đến lúc đó đừng từ chối nhé. Được, vậy cháu về trước ạ. A đúng rồi. Bán ạ. Muội tiễn cũ nhị ca về hộ ta nhé. Củ nhị ca, để xong ta sẽ tới tận nhà cảm ơn huynh nhé. Tuyên Dạ, Tuyên Dạ, cha cũng biết ta đã nói với cha ta về chuyện từ hôn rồi mà. Cha cũng sắp viết thư cho nhà họ Lý rồi, ta cũng không biết vì sao Lý Hiền lại tới đây nữa. Giang giận à? Ta không giận. Thật không? Thật. Nàng mau về đi. Dù gì huynh ấy cũng tới đây vì nàng đừng để tất lễ với huynh ấy. Nhưng mà ta không sao thật mà. Vậy được. Vậy lát ta đi tìm chàng sao? Được [âm nhạc] bán. Cô tìm Tuyên Dạ hả? Đúng thế. Huynh ấy không có ở đây. Đi đâu rồi? Huynh ấy đi cô cá rồi. Vậy ta đi tìm huynh ấy. Trì Tuyết cho ta mượn cái ô. Lão phu không muốn con gái dính dáng tới chuyện yêu ma thêm một chút nào nữa, cũng không muốn dịch con gái lấy một thầy trừ yêu. ra tay [âm nhạc] đi. Tuyên dạ, ta tìm chàng lâu lắm rồi đấy. Ta thấy trời sắp mưa nên mang theo ô tới đón chàng này. Chúng ta mau về nhà thôi, lát mưa xuống thì khó trốn mưa lắm. Bản hạ, ta có chuyện muốn nói với nàng. Chuyện gì không thể về nhà rồi nói à? về trước đã. Chúng ta dừng lại tại đây [âm nhạc] đi. Có phải chàng vẫn vẫn muốn câu cá không? Vậy chàng câu đi, không sao đâu, ta về nhà trước là được. ta nghiêm túc [âm nhạc] đấy. Tại sao không phải chẳng thích ta lắm à? Đúng là ta rất thích nàng. Nàng lương thiện dũng cảm, tính tình dễ mến, thích nàng là chuyện bình thường. Nhưng bán hạ nàng biết không? Thích có thời hạn đấy. Phút trước ta thích, bây giờ không thích nữa. Hôm qua ta cảm thấy nàng gây thơ đáng yêu, hôm nay lại cảm thấy nàng rất lèm bềm phiền phức. Trước khi một mình nàng chạy theo ta, ta còn cảm thấy rất vui nhộn. Nhưng bây giờ Từ Dương nhà nàng xuất hiện một đám người. Ta cứ nghĩ đến việc phải phun vén quan hệ với nhiều người như vậy. Nghĩ đến những chuyện cơm máu cạo tiền, tranh chấp cãi vã, ta lại thấy phiền. Ta không muốn chịu đựng nữa. Ta biết những gì chàng nói chỉ là bịa ra để lừa ta thôi. Ta cũng biết chàng giận ta, giận cha ta, giận Lý Hiền. Nhưng ta đã nói với chàng rồi, ta sẽ giải quyết hôn ước này. Hơn nữa, hơn nữa cha ta đã hứa với ta rồi. Ông ấy sẽ từ hôn sớm thôi, chăng đời thêm được không? Không liên quan đến chuyện này. Phải liên quan đến chuyện gì? Không phải lại là lý do đế chứ? Chàng cảm thấy chàng là thầy trừ yêu, ta ở bên chàng sẽ gặp nguy hiểm, chàng không bảo vệ ta được. Nhưng ta đã nói với chàng rất nhiều lần rồi, ta không quan tâm. Nhưng ta quan tâm bán hạ sao nàng lại bạo gan thế? Nàng biết mỗi ngày ta phải đối mặt với những gì không? Trên đời này có rất nhiều yêu quái, còn hung tàng xả quyền hơn Trì Vọng Xuyên, hơn Phượng Ngũ Nương, hơn bọ sợ trăng nữa. Chúng ăn tươi nuốt sống bị thu tính điều khiển, lúc phát điên lên còn không nhận ra mình, không biết mình đã làm gì. Chúng còn con người thân của mình là thức ăn mà ăn, ngày nào ta cũng phải đối mặt với chúng. sao? Nàng chắc chắn sau này nàng sẽ không gặp phải ta. Không đâu, chàng sẽ bảo vệ ta [âm nhạc] mà. Chẳng may ta không bảo vệ được thì sao? Rất có thể. Hôm sau nàng tỉnh dậy sẽ phát hiện. Không thấy ta mắt bẫy của người khác, ta rất có thể sẽ đột nhiên xuất hiện trong rừng. Rất có thể. xuất hiện ở nơi không thấy được nàng, không bảo vệ được nàng, ta còn không bảo vệ được mình, bảo vệ nàng bằng cách nào? Chàng đừng nói khó nghe thế, hôm nay chàng đột nhiên như vậy, có phải vị cha nói gì với chàng không? Chàng đừng nghe ông ấy bán hạ tránh xa ta ra đã không nên ở bên một thầy triều yêu dân bây giờ còn kịp dân lúc chúng ta còn quay đầu được dừng lại tại đây đi được không? Ta không muốn bán hạ, mọi chuyện rồi sẽ qua thôi. Trên đời này không có gì tồn tại mãi mãi. Khi thời gian trôi đi, tình cảm cũng sẽ ngày càng phai nhạt, thậm chí biến mất hoàn toàn. Nàng chỉ cần một chút thời gian thôi, sau một thời gian nữa mọi chuyện sẽ tốt lên thôi. Lý do gì chứ? Sư vậy lại cảm thấy một thời gian sâu sẽ ổn. Hôm nay ta vất vả đến tìm chàng, ta sợ chàng không vui. Ta đi xa như vậy, tìm chàng lâu như vậy, trời cũng sắp tối rồi. Sau khi ta đến, chàng nã nói một đống đạo lý với ta, tự nói tự nghe, còn muốn ép ta phải tin. Sao ta phải làm thế? Cửu tuyển dạ tôi nói chàng biết đúng là chàng có ơn với ta, nhưng tình cảm là chuột của hai người không phải chàng muốn thế nào là có thể như vậy. [âm nhạc] [âm nhạc] L [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] th [âm nhạc] [âm nhạc] Qu [âm nhạc] Bán hạ bán hạ bán hạ lão gia ta mang canh gừng cho tiểu thư tiểu thư uống bát canh gừng đi. Ta ngủ rồi, ta không muốn tiểu thư, hồi nãy công tử nhà họ Lý đến đây, hắn nghe nói người bị ốm muốn vào trong sân sau thăm người như bị phu nhân đuổi đi rồi em còn nghe lão gia bảo lần này Lý công tử đến hình như là để viết nhạc gì đó cho triều đình tiểu thư người bảo người như công tử nhà họ Lý mà cũng làm quan được xem ra làm quan cũng dễ quá nhỉ kệ hắn làm quan gì liên quan gì đến ta tiểu thư người cãi nhau với Cửu đại phu đúng không ngài ấy giận vì chuyện Lý công tử À không biết nữa. Tiểu thư, em muốn nói câu này lâu rồi, nhưng thấy người đang vui nên cứ nhịn mãi. Người ở cùng cửu đại phu vội vàng quá đấy. Đâu có đâu. Tục ngữ nói là càng dễ dàng có được. thì càng không biết trân trọng. Người xem người đi ngày nào cũng mở mắt ra là sang bên cạnh, nào là hầm canh, nào là làm điểm tâm. Còn trẻ trung mương mẫn thế này mà sống cứ như bà hầu già vậy. Em mà là cũ đại phu, lâu dần cũng không coi trọng người nữa. Ta đâu có thế đâu. Phụ này người phải học hỏi phu nhân. Mẹ ta người không nhận ra à? Từ khi phu nhân về, địa vị của người trong nhà tuột dốc không phanh. Lúc trước người là cục cưng của lão gia, bây giờ thì có hay không cũng được, ông ấy ăn cơm cũng không nhớ đợi người. Thế á? Tiểu thư, ngươi phải quan sát đi, người đừng thấy lần này lão gia chịu khổ vì phu nhân như thế, nhưng phu nhân cũng không đội ơn hành xử như con hầu giống người đâu. Người ta là vợ chồng, lão gia nên cứu phu nhân thế đấy. Có một lần em nghe họ cãi nhau, phu nhân còn chỉ lão gia đến muộn cơ. Thật không? Thật mà, nên là người phải học tập phu nhân, phải học cách dùng chút thủ đoạn. Dùng chút thủ đoạn hả? Em hỏi người nhé. Hôm qua tiểu thư cãi nhau với Cửu Đại phu, nếu hôm nay người ta đến xin lỗi tiểu thư, người nên làm thế nào? Ta nên mặc kệ chàng ấy. Đúng rồi, hai người yêu nhau, phải xem ai nhịn được giỏi hơn. Nhịn được giỏi hơn là ở chiếu trên rồi. Người muốn làm vợ chồng với cửu đại phu, nếu muốn sống tốt thì phải đặt sẵn quy tắc, tuyệt đối không được nghe mấy lời bùi tai đã mụn mị cả đầu vào. Em nói đúng, cho dù lần này chàng ấy xin ta tha thứ, ta cũng quyết không tha cho đâu, ít nhất cũng phải dỗi chàng ấy. Hai ngày thế mới đúng chứ. Bán hạ, bán hạ, bán hạ, tuyên giả tìm cô, mau đến đây. Tiểu thư, tự mình đi sao? Tiểu thư, sau khi tự thành ngầm trở về, người càng lúc càng gan dạ hơn rồi đó. Cái này có gì đâu chứ? Chuyện từ hôn như này trước giờ đều do cha mẹ ra mặt xử lý, thế mà người lại muốn tự đi. Đã thế người và Cửu Đại Vu còn chưa làm lành cơ mà. Ngài hứa sẽ lấy người chưa? Chưa. Nhưng vì ta có từ hôn hay không thì cũng đâu có liên quan tới chàng ấy. Cho dù có chàng ấy hay không thì ta cũng sẽ không thành thân với Lý Hiền. Hiện tại chàng ấy kỳ lạ như vậy, chắc chắn là có liên quan tới cha ta. Chắc chắn ông ấy vẫn còn mơ tưởng về hôn sự của ta và Lý Hiền. Chờ ông ấy tự hôn cha ta thì tự ta đi còn hơn. Thế còn phía cửu đại phu thì sao? Vấn đề của chàng ấy lớn hơn. Nhưng cứ để đó đã, chờ ta giải quyết xong chuyện của ta thì sẽ xử lý chàng ấy cuối cùng. Có lý. Thời gian không chờ ai cả, giờ ta sẽ đi luôn. [âm nhạc] Máu đổi máu, mắt đổi mắt mạng đổi mạng hồn đổi hồn. Bóng đen chơ khuất đầu bây mù vũ kính đun yêu tổ trên cao trờ cao rất động. Không biết rốt cuộc Lý công tử đã đi đâu rồi nữa, suốt ngày chạy ra ngoài. Đúng thật là Hơn nữa người quen của ngài ấy ở thành Quảng Bình còn nhiều hơn cả chúng ta nữa. Cửu đại phu, muộn như vậy sao hai người bây giờ mới về? Bọn ta đi tìm đết công tử, nhưng ngài không có ở nhà, bọn ta phải chờ rất lâu nên mới về muộn như vậy. Có muốn biết ta đi tìm Lý Hiền làm gì không? Ta không nói cho chạ biết. Ta tìm hắn để tự hôn. Từ hôn. Đúng vậy. Nhưng chàng phải nhớ cho kỹ. Vì ta từ hôn không liên quan gì tới chàng cả. Trước khi quen biết chàng, ta đã không đồng ý với mối hôn sự này rồi. Chuyện mà ta không muốn thì không ai có thể ép buộc được ta cả. Vậy nên cho dù thế nào thì ta chắc chắn cũng sẽ hủy hồn với hắn. Ô là sao chứ hả? thì ý là ta biết [Vỗ tay] rồi. Ta nói chàng biết chàng đừng có mà đắc ý quá, ta sẽ không bám riết mãi theo chàng đâu. Chàng thì có gì tốt chứ? Chàng là người nhàm chán, tính cách thì kỳ quặc. Hơn nữa nói trở mặt là trở mặt luôn. Cho dù ta từ hôn rồi thì ta cũng sẽ không cưới chàng đâu. Cho dù không ai cưới thì ta cũng sẽ không cưới chàng. Không thích ta thì không thích ta. Thôi ta cũng đâu có thích chàng đâu. Hơn nữa ta thấy dạng nói đúng lắm. Hôm nay ta thích ăn hương xuân nhưng có khi ngày mai đã lại thích ăn bánh ngọt rồi. Ta cũng sẽ không thích nó mãi nó không chừng sau đó. Ta còn thích thịt cá gì đó nữa cơ. Cái gì ngon thì ta ăn thôi. Ta sẽ không khóc lóc mãi để người khác chê cười đâu. Chàng nghĩ quá nhiều rồi. Cửu đại phu tuyên giả chàng sao thế? Tuyên giả chằng sao thế? Tyên [âm nhạc] dạ giả Lúc nãy chàng sao [âm nhạc] thế? Đây là đô thành thần đô sao? Thành thần đô cửu đại phu, đây là thành quảng bình mà. Thành Quảng Bình? [âm nhạc] Sao cô lại ở đây? Muốn giết muốn chém thì tùy ngươi. Ta sẽ không nói cho ngươi biết hắn đang ở đâu đâu. Tư Mã Ti trường, cô đang nói cái gì vậy? Cô không biết ta sao? Ta là cửu tuyên giả của Cán Sơn Đường mà. Cửu đại phu ngươi [âm nhạc] [âm nhạc] Tuyên dạ chàng sao thế? Là là chàng hả? Chàng không sao chứ? Là ta đã xảy ra chuyện gì vậy? Ta cũng không biết nữa. Lúc nãy chàng kỳ lạ lắm, cứ như biến thành người khác vậy. Sau đó còn hỏi bọn ta là đây có phải là thành thường đô không nữa. Ta còn nói gì nữa? Chàng nói nói với hắn, ta sẽ tới tìm hắn, nhanh thôi. Chúa [âm nhạc] cái gì? Tư Mã lệnh do anh bị yêu khoái bắt đi rồi. Đúng vậy. Sao huynh biết cô ấy đang ở đâu? Có bị thương hay không? Lúc đó vội quá, ta cũng không rõ tình hình cụ thể lắm. Ta chỉ nhớ đó là một cái miếu hoang, có lẽ là ở phía nam, một nơi ấm áp hơn cả thành Quảng Bình. Cụ thể là nơi nào? Tên yêu quái đó hỏi về Thần Đô nên có khả năng lạ ở quanh thần đô. Được, giờ ta sẽ đi tìm đại nhân. để xin nghĩ. Huynh có thể đi cùng ta không? Ta không thể đi được. Ta có dự cảm rằng hắn sẽ tới tìm ta, nếu ta đi thì chỉ gây thêm phiền phức cho huynh thôi. Được. Đúng, chính là cái này. Chà về rồi à? Đã nghĩ ra được nguyên nhân của chuyện tối qua chưa? Không sao, ta sẽ giải quyết được. Đừng lo lắng. Vậy ta đi đây. Cô chưa trả tiền mà. Qu ấy vừa mua cái gì vậy? Qu ấy bảo không được nói cho huynh biết. Tiểu thư, em đang tìm người đó. Hắn tới rồi ư? Đang đánh gộc với lão gia ở trong kia. Đúng lúc [âm nhạc] lắm bán hạ cị [âm nhạc] ca có đi không? Chúng ta đi trước đây về mình nói chuyện sau nhé. [âm nhạc] Tuyên Dạ, huynh có biết dạo này bán hạ làm sao không? Cô ấy ngó lơ ta, cũng không gọi ta đến nhà cô ấy ăn món ngon [âm nhạc] nữa. Lý công tử vừa nãy trước khi hắn nói hắn là vị hung phu của bán hạ. Tuyên dạ huynh xem hai người mới là một đôi [âm nhạc] mà. Thế thế nếu như bán hạ lấy người khác thì sao? Vậy là ta không được ăn đồ ăn ngon quá nấu nữa hả? Lắm mồm thế. là vị [âm nhạc] đi. Tuyên Dạ, huynh chắc chắn làm thế có tác dụng chứ? phải thử mới biết. Dù sao đây chỉ là phương thuốc đoán ra, dờ vào mùi vị ta cũng không chắc chắn. Đống này là hồi trước ta ngửi được ở chỗ của hắn, có thể mấu chốt của pháp thuật nằm ở đây. Đây là pháp thuật gì mà hay thế? Hồi trước ta từng nghe nói có yêu quái, ví dụ thuật thông thỏ, có thể chia sẻ năm giác quan với người khác, dường tráo đổi năm giác quan và điều khiển cơ thể của đối phương kiểu này thì ta mới thấy lần đầu. Thở đi, không thể để hắn dắt mũi đi nữa. Trì Tuyết, lát nữa bày trận giúp ta. Vâng. [âm nhạc] giáp chấn ất liệt phạn thức quay đi. [âm nhạc] H [âm nhạc] H Tuyên giả, ngươi là kẻ nào? Rốt cuộc ngươi là ai? Không nói đường tách ta không khách sáo cỡ ngươi ư? [âm nhạc] [âm nhạc] Ngươi làm gì thế? Đi mau ta bảo cô đi mau. Cửu đại phu tay đã bài trận hoáng gửi thân phận với hắn. Thời gian có hạn cô đi mau đi. B [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] Tuyên Dạ, huynh mau về đi, ta không cầm cự được nữa đâu. Tuyên giả trì tuyết cậu sao thế? [âm nhạc] Tuyên giả con yêu đó không chịu nói gì hết. Trong Bách Yêu phủ cũng không có ghi chép liên quan, nhưng ta có thể cảm nhận được con yêu này có tu vi không hề cạn. Vậy hắn chết chưa? Ta đã phong ấn tám huyệt vị lớn trong cơ thể hắn, nếu hắn liều mạng dùng sức ắt sẽ trọng thương. Hơn nữa trước lúc đi, ta đã châm một mồi lửa lớn, hắn rất khó trốn thoát, vẫn không ổn. huynh nên một kiếm đâm chết hắn luôn đi. Khi đó thần thức chúng ta vẫn còn gắn kết, nếu ta giết hắn, ta cũng không sống nổi. Thời gian hơi gấp gáp, hay là rèn sắc kia còn nóng, làm lại lần nữa. Pháp thuật này hao tổn rất nhiều tinh lực, sợ là sẽ bị quật lại. Hơn nữa chắc giờ hắn đã có sự chuẩn bị, nếu chúng ta mạo hiểm thử lần nữa, sao có thể sơ vào bẫy của hắn? Không biết bán hạ đã về chưa nữa? Sao cậu lại nhắc đến cô ấy? Vì ta đói, hôm nay ta còn chưa ăn cơm, vừa nãy còn chặn co hồi lâu với con yêu kia ta đói sắp chết hết rồi. Ăn bánh bao chưa no à? Không ngon. Buồn. Cô ấy đi đâu? Hôm nay rốt cuộc cô ấy đã mua đồ gì? Ta nói nhỏ với huynh thôi. Cô ấy không cho ta nói. Cô ấy đã mua nước vô tương. Cô ấy mua nước vô tương làm gì? Cô ấy đâu có biết dùng. Cô ấy biết dùng. Ta dạy cô ấy pháp quyết rồi. Ta dạy thì có vấn đề gì được. bán hạ, chúng ta đi chợ đông mua phải mà sao lại đến đây? Ta ta đói đến mức nổ đông đói mắt rồi. Với cả nếu mình không về đi đến đó thì trời cũng tối. Hay là đi thôi. Đợi thêm chút, đợi thêm chút, đợi thêm chút. Lúc cha ta bàn chuyện cưới xin với nhà huynh, có nói tình hình của ta cho nhà huynh nghe không? Nói hết rồi. Cha muội nói muội ngoan ngoãn hiểu chuyện. dịu dàng hiền thục, tuy chỉ nhỏ hơn ta hai tuổi nhưng không hề ít học hơn ta. Ông ấy còn đối chiếu Bát Tử nói hai chúng ta vô cùng xứng đôi, là nhân duyên trời định, còn nói sau này thành thân rồi, chắc chắn sẽ phu thê hoạn hợp đầu bạc trăng lông. Ta không nói đến việc đó. Mắt trái của ta. Muội đang nói đến chứng cuồng loạn của muội à? Bá phụ có nói rồi. Ơ huynh không bận tâm à? Ta không cổ vũ đến thế. Con người sống trên đời làm gì có ai không bị bệnh, đây không phải chuyện chúng ta có thể kiểm soát. Tất nhiên ta cũng hiểu. Muội là con gái có rất nhiều cánh nặng, nhưng muội yên tâm, ta nhất định sẽ chăm sóc muội cẩn thận. ta sẽ không chê muội đâu. Cái đó của ta không phải bệnh, không phải bệnh, không phải bệnh. Thứ mà ta nhìn thấy được là thật, trên đời này thật sự có yêu. Huynh nghĩ kỹ coi, làm gì có người nào chết đi sống lại được. Cha mẹ ta bị yêu quái bắt đi thật mà. Ta đuổi theo cả chặn đường từ Nam Dương đến Quảng Bình, tuy có cao nhân giúp đỡ nhưng cũng trải qua bao gian khổ mới cứu được họ ra. Chuyện này có lần một sẽ có lần hai, có lần hai sẽ có lần ba. Sau này huynh thành thân với ta, huynh không sợ có một ngày con yêu đó. cũng bác huynh đi à? Mấy hôm trước họ nói với ta bệnh của muội đã khỏi rồi lại tái phát à? Nhưng không sao, ta nói lời giữ lời bằng lòng đối mặt với bệnh tật cùng muội, ta sao không vì chuyện này mà khuyển hôn đâu. Ta biết ngay là sẽ như vậy mà. Vừa hay nào cầm lấy cái này là địa pháp linh linh ông dương kết tin pháp phụng hành. Ông Dương pháp khí mau hiện hình thật, mau hiện hình thật. Nhắm mắt lại. Làm gì? Ơ làm gì thế? Bán hạ ta biết ta rất tốt, nhưng giờ chúng ta không thể vì chúng ta cầm lấy nam để không được tiếp xúc gần đâu. Hơn nữa, muội còn chưa vào cửa nhà ta quýnh ý mơm đi. Được. [âm nhạc] bán hạ cay cay cay quá huynh cố chịu đi. Mở mắt mở mắt nhìn coi. Nhìn đằng kia nhìn đằng [âm nhạc] kia nhìn gì không có ư? Cái gì? Lượng dùng chưa đủ. Đợi chút lại nào. Bán hạ bán hạ. Ta cầm lấy cầm lấy bán hạ. Địa pháp linh linh ta không biết cụ thể là muội đang làm gì ta cũng không biết muội muốn chứng minh điều gì. Nhưng ta nghĩ mọi chuyện đều có thể giải quyết bằng cách khác đúng không? Bán hạ chắc chắn sẽ được bán hạ. Nào nào nào nào. Cố chịu nhé. Cầm giúp ta, ta không chịu nổi nữa. Chiểu mạnh quá không phải huynh mở mắt ra đi. Bắn ạ. Không, huynh phải mở mắt ra. Mở mắt, mở mắt ra, mở mắt ra, mở mắt ra. Nhìn đi, nhìn [âm nhạc] đi. Nhìn thấy chưa? Bây giờ ngắm phong cảnh mà cũng mất sức vậy à? Vợ không nhìn thấy gì à? Có gì đâu mà nhịn? Không được. Nào cầm lấy mạnh tay hơn một lần là ăn ngay. Không không. Ta nhìn thấy rồi. Ta nhìn thấy rồi. Nào nè nè nè. Ta nhìn thấy rồi. Bán hạ ơi. Bán hạ. Ta nhìn thấy hết rồi. Ở đó, ở đó đúng không? Là thứ muội muốn cho ta thấy đều ở đó hết. Chỗ nào cũng có. Đúng là đang nhìn mà. Thành công rồi. Nào, mở mắt, mở mắt cố nhịn. Quay lại huynh quay lại nào xem đi. đá đấy là yêu bay đến đây [âm nhạc] rồi sao Tiểu thư, tiểu thư, sao giờ người mới về? Lão gia và phu nhân lo lắm đấy. Công tử, công tử này là đoàn tiểu thư, công tử nhà ta bị làm sao thế? Không sao, chỉ là ngớp xỉu tí thôi. Ngướp xỉu thế này. Công tử tỉnh lại đi. Công tử người đưa quên ấy đi đâu thế? Tiểu thư mở nhãn giới. Công tử nhà ngươi hôm nay được một phen hú vía. Lát nữa ngươi đưa quên ấy đi bốc ít thuốc ăn thần nhé. Nàng dùng nước vô tư với hắn à? Chắc nàng biết yêu đáng sợ đến mức nào, tại sao lại hé lộ cho hắn biết? Không sợ sẽ gây ra rất rối sao? Hồi đầu chàng cũng hé lộ cho ta còn gì. Ta khác chứ? Có gì khác? Ta nhìn thấy yêu. Còn Quynh ấy thì sao? Quên ấy sắp lấy một cô gái có thể nhìn thấy yêu. Lẽ nào ta phải giú huynh hết cả đời? Một người nếu không biết mình đang ở hoàn cảnh như nào, không rõ mình sẽ đối diện với điều gì thì sao có thể đưa ra phán đoán theo trái tim? Đưu ta cư giấu huynh ấy mãi tức là đoạt mất quyền được lựa chọn của huynh ấy. Vậy là không công bằng với huynh ấy. Có những chuyện nạn gì càng thấu sẽ càng làm hại bản thân đang tưởng làm vậy sẽ là tốt cho hắn thực sao? Vậy còn huynh? Mọi việc huynh làm có thật sự cảm thấy tốt cho ta [âm nhạc] không? Ít nhất ta tốt hơn chàng. chàng còn không cho ta quyện lựa [âm nhạc] chọn. Tiểu thư, vừa nãy người nói một câu quá hay. Câu nào? Một người nếu không biết mình đang ở hoàn cảnh nào, cũng không biết mình sắp đối diện với điều gì, sẽ không thể đưa ra lựa chọn theo trái tim. Hay gì mà hay? Em thấy rất hay mà. Ngay cả khúc Vãn Ngư Giao và Túy Yên Ba cũng không phân biệt được. E rằng công tử vốn chẳng từng nghe đàn hoặc có lẽ là hoàn toàn chẳng hiểu âm lục. Rốt cuộc công tử có ý đồ gì? Sao không thẳng thắng nói ra? B tiến sinh nếu không có việc gì thì tại hạ xin cáo từ. Tuyên Dạ. Tuyên Dạ, chàng đi đâu vậy? Nàng biết mà. Ta đoán hắn là yêu. Nàng đã không muốn nói ra những gì mình thấy. Vậy thì đành để ta tự mình đi xác minh thôi. Sau khi xác minh rồi thì sao? Chàng định làm gì? Đó là chuyện của ta. Hắn chẳng làm gì cả. Sao chàng lại muốn giết hắn? Ta nói ta muốn giết hắn khi nào? Huống hồ nàng dựa vào đâu mà khẳng định hắn chưa làm gì? Ngay cả ta cũng chưa dám vội phán xét tiền ác của một yêu quái. Đang dựa vào đâu để phân định? Hai vị đang nói đến huynh quen hắn à? Đưa ta đi gặp hắn được. Cửu nhị ca chính là ở đây. Bạch tiên sinh cầm nghệ siêu việt, song tính tình điềm đạm không hư náo nhiệt. Nếu như huynh ấy chịu đến thần đô bán hạ, đây không phải ngươi. Bà tiên sinh, hai vị này đều là bạn của ta, là bạn tốt. Họ cũng rất ngưỡng mộ bà tiên sinh, vì thế hôm nay mới cố ý đến thăm. Không ngờ Quảng Bình lại có một bậc cao thủ đánh đàn như tiên sinh, tại hạ quả thật kém cõi, chẳng biết gì. Bạch Mổ vốn giao du không rộng nên những người biết đến tại hạ không nhiều. Bà tiên sinh khiêm tốn rồi. Hôm nay tại hạ được nghe âm thanh thần tiên của tiên sinh, quả thực vẫn còn dư vị chưa ngui. Không biết tại hạ có may mắn được nghe lại một lần nữa hay không? Ta nhớ tiên sinh không hiểu âm luật, dù không hiểu, nhưng vẫn điều tuyệt diệu luôn khiến lòng người rung động. Không phải ư? Mọi tháng tại hạ sẽ đến Lưu Thủy Hiên gãy đàn suốt bả ngày. Nếu công tử muốn nghe, vì sao không đến Lưu Thủy Hiên? Ta chỉ muốn được nghe ngay bây giờ. Bà tiên sinh, ta cũng rất muốn nghe. hay là xin tiên sinh thuận ý [âm nhạc] cho. Tuyệt diệu, thật là tuyệt diệu. Trong tiếng đàn cây ra chút dịu dàng của nữ tử, quả thật là kỹ thuật thần kỳ. [âm nhạc] Có lẽ là ta nhìn nhầm thôi. Cũng phải thế gian này làm việc có nhiều yêu như thế. Nàng rất quan tâm hắn à? Không phải ta chỉ cảm thấy hắn không giống người xấu. Hơn nữa Lý Hiền cũng đã nói rồi mà hắn là một vị đại sư đánh đàn vô tình với danh lợi, chẳng màn phu quý. Đúng vậy, chắc chắn là một đại sư. Nàng vẫn chưa hiểu được. Ta không hiểu cái gì. Trước đây ta luôn nói người và yêu có sự khác biệt không chỉ là sự khác biệt giữa chủng tộc mà còn ở tuổi thọ ngắn dài năng lực cao thấp xuất thân và trải nghiệm. Những điều đó đã định trước tư duy của người và yêu không thể giống nhau. Cái mà người cho là ác trong thế giới của yêu có thể chỉ là chuyện hết sức bình thường, mà những gì người ghét lại có thể là điều yêu thích của yêu. Vì vậy, với tiêu chuẩn thiện ác không giống nhau, đã định sẵn kết cục của người và yêu cuối cùng vẫn là khác biệt. Bán hạ, nếu nào không hiểu điều này, sớm muộn cũng sẽ bị yêu tổn thương. nhưng cũng không thể vơ đủ cả nắm thế được. Đối với yêu tộc cần phải có sự trừng phạt nghiêm khắc. Phát hiện kẻ nào gây hại cho người thì phải trục xuất khỏi nhân gian đoạt lấy nguyên linh. Đây cũng là phơ đủ cả nắm à? Ta đã làm sai ở đâu? Ta chỉ cảm thấy không đến mức như vậy. Người và yêu không thể chung sống hòa bình sao? Chàng thì sao? Chẳng phải chàng vẫn giữ tri tuyết bên mình đó thôi. Ta thì khác. À này ta xen vào cái nhé. Hai người đang nói bà tiên sinh là yêu à? Thảo nào, trước đây ta luôn thắc mắc tại sao âm điệu của huynh ấy lại cố húp lòng người đến như vậy, khác biệt hẳn với những người khác. Nếu huynh ấy là yêu, vậy thì mọi chuyện đều sáng tỏ rồi. Không có ngoại lệ gì ư? Chẳng lẽ nàng đã quên mang nương quên trì vọng xuyên sao? Nàng đã quên thần yêu khiến cha mẹ nàng bị ép phải chia lìa hơn 10 năm, suýt nữa không thể gặp lại nhau sao? Tất cả những điều này nàng đều có thể tha thứ [âm nhạc] sao? Có điều này ta không biết là có nên hỏi hay không. Bán hạ trước kia muội nói muốn hủy hung với ta vì trong lòng đã có người thương. Người ấy là cổ nhị ca sao? Đúng thật rồi. Vậy là ta nhìn người quá không sai. Cũng vị ca, huynh xem ta sùng bái huynh đến vậy mà vị hung thê của ta cũng hết mực yêu thích huynh. Sức khúc nhân cách của huynh quả thật khiến ai cũng phải tán dương. Hai người chúng ta thật là có duyên đó cũng nhì ca chúng ta nên kích nghĩa làm huynh đệ khác hỏi mới đúng. Ta nói rồi mà huynh chẳng chịu nghe ta. Huynh nói bậy gì vậy? Ai ai là vị hung thê của huynh? huynh bớt nói lại đi. Sao cô ấy tức giận vậy? Vậy lý mà nói ta mới là người nên tức giận chứ. Củ nhị ca, C nhị ca, ta không giận thật đâu. Củ nhị ca, C nhị. [âm nhạc] tiên sinh, đây là khúc nhạc gì vậy? Nghe buồn quá, một khúc nhạc cũ đã thất truyền, tên cũng đã mất từ lâu. Khúc nhặt này có lời hát, cô muốn nghe thử không? Có. [âm nhạc] L t R ch [âm nhạc] [âm nhạc] H tiên sinh, khúc ca này nghe hay thật, ngài dạy ta được không? Hôm nay ở Lưu Thủy Hiên có thuận lợi không? rất thuận lợi, không có ai nhận ra là đã đổi nhà công. Thế thì tốt. Hơn nữa có pháp thuật của tiên sinh giúp đỡ, không phải thực cách quen thì đương nhiên sẽ không nhìn ra. Đúng rồi, quả nhiên là hôm nay người đó cũng đến, hắn ngồi trong gốc tưởng là ta không để ý thấy, hơn nữa hết nhạc là hắn đi ngay. Yên như tiên sinh nói, hắn đến để theo dõi ngài. Tiên sinh là yêu, vì sao phải sợ một người phàm? Thầy trừ yêu kiếm sống bằng nghề diệt yêu đương nhiên phải có bản lĩnh của mình, không thể gói gọn trong hai từ người phàm được. Muốn đối phó với ta thì hắn có nhiều cách lắm. Cách gì? tiên sinh, đừng trách, do ta lỡ lời, ta nghĩ hắn sẽ không từ bỏ dễ dàng đâu. Ngày mai ta vẫn đến Lưu Thủy Hiên thay ngài nhé. Ừ, Tâm Tràng vui hơn nhiều rồi. Đúng đó, đạn hay thật. [âm nhạc] Người gia đàn trên đài có phải Bạch Ninh Bạch tiên sinh không? Chính xác. Bà tiên sinh xin dừng bước, có vị khách quý muốn gặp ngài. Đây là quà ra mắt. Mời. Hôm nay có dịp mây được nghe tiếng đàn của tiên sinh. Đúng là như ngọc nát côn luân, như nước mắt hoa phù dung thờ xứng đáng với hai từ truyền đời. Nhà quá khen rồi. Thật ra ta không hiểu đàn lắm, nhưng lão gia nhà ta nói ngài đàn hay thì nhất định là hay rồi. Lão gia nhà ngài lễ bộ thị lang tần huyền tri ta tiên sinh không cần căng thẳng, lần này ta đến đây là có việc muốn nhờ ngài. Nửa tháng nữa là hội sáng tác thơ của hoàng gia. Tất cả học trò đã đổ đạn sẽ đến tham gia. Ngâm thơ sáng tác uống rượu thưởng hoa. Đến lúc đó thánh thượng cũng sẽ đích thân đến bữa tiệc để chọn nhân tài rường cột. Đã có thơi hay rượu ngon sao lại thiếu tiếng đàn khúc nhạc du dương chứ? Vì vậy thánh thượng đã hạ chỉ lệnh cho lão gia nhà ta tìm danh gia có tiếng. làm bạn đến đàn trong bữa tiệc nên là mới chọn ta. Sau bữa tiệc này, ngài sẽ là nhạc sư của thánh thượng rồi và sẽ trở thành đại sư chơi đàn giỏ nhất thiên hạ này. Chắc chắn trong giới dây đàn phổ nhạc không có ai là không biết đến tên tuổi của tiên sinh. Veru hôm nay con người đến Lưu Thủy Hiên tìm ngài, ngài đoán xem đó là ai? Là quản gia nhà Tần Thị Lang ở lễ bộ. Ông ta nói Tần Thị Lang ngưỡng mộ tài nghệ đàn của bà tiên sinh đã lâu, muốn mời tiên sinh đến tiệt thơ diễn tấu cho bệ hạ nghe. Tiên sinh, ngài không thích sao? Ngày nào cũng pha trà gãy đàn, còn có thể thấy được người mình bận tâm vẫn sống bình an đã là một chuyện quá mức may mắn rồi. Thần đô là chốn phồn hoa, thật sự không hợp với ta. Nhưng ngài đã đi thần đô đâu? chưa đi cũng đã từng nghe nói Thần Đô quả là nơi có nhiều cao thủ tấp nập nhân tài. Người biết âm luật nhiều hơn Quảng Bình cả chục lần, nhưng người thật sự có lòng lắng nghe thì ít lại càng ít. Bởi vì nơi đó, cho dù Tà Nghệ Đàn thế nào cũng chỉ là trò chơi phong nhã cho đám quyện quý mà thôi. Nhưng nhưng mà cô muốn đi lắm à? Sao được ạ? Họ mời bà tiên sinh sao đến lượt ta được. Hơn nữa tại đàn của ta làm gì có tư cách đến những yến tiệt kiểu đó. Ta chỉ cảm thấy xót cho ngài thôi. Nếu nếu vừ từ bỏ cơ hội thành danh thiên hạ lần này thì đáng tiếc quá. Nếu cô thật sự thích đàn thì hẳn nên hiểu, cuộc sống bình yên tự do đánh đàn, quan trọng hơn danh lợi. Từ ngày mai cứ để ta đi Lưu Thủy Hiên đi, cô nghỉ ngơi cho tốt. Vâng. [âm nhạc] [âm nhạc] Ti sinh, cô muốn ăn gì hay thích thứ gì thì cứ nói với ta, ta sẽ mang về cho cô. Không cần đâu ạ, cảm ơn tiên sinh. Ta đã nghĩ kỹ rồi. Thế lời tiên sinh nói có lý. Do ta đã nghĩ quá nhiều việc linh tinh, giờ đây nên tập trung vào việc luyện đàn mới đúng. tiên sinh đi đường cẩn thận, ta không tiễn nữa. [âm nhạc] Được. Cảm ơn tiêu sinh đã chăm sóc, ta sẵn lòng cùng ông đi đến thần đô. Chỉ e tiếng đàn thô thiển của ta khó lòng lọt tai với quý tộc Thần Đô. Bà tiên sinh khiêm tốn quá. Sau này ngài thành danh, ta còn phải nhờ vào danh tiếng của ngài nữa đó. Mong tiên sinh uống nước nhớ kẻ đào giếng này. Chuyện đó là đương nhiên rồi. Nếu Bạch Ninh có ngày nổi danh, nhất định sẽ báo ơn gặp gỡ của tiên sinh. Nếu đã bàn bạc xong thì ba ngày nữa lão phu sẽ quay về kinh, đến lúc đó lão phu sẽ cung kính nghênh đón Bạch tiên sinh dưới cổng thành. Được không? Ba ngày ư? Sao vậy? Bạch tiên sinh vẫn còn chuyện nhà cần sắp xếp ư? Nếu vậy thì ta có thể giơ lại vài ngày chiều theo ý tiên sinh. Không cần cứ ba ngày đi. Đi đứng kiểu gì đấy? Mu à? Xin lỗi xin lỗi xin lỗi là xong à? Đường thì to thế này lại cứ phải pha vào ông đây. Thật sự xin lỗi. Nói đi. Định bò thường ông đây thế nào? Vừa rồi rõ ràng là ngươi đi được không mở mắt ra nhìn. Sao bây giờ lại trách người khác là sao? Giỏi chó mũi vào việc người khác. Hôm nay cảm ơn Bạch tiên sinh đã ra tay giúp đỡ. Không cần công hệ như vậy là các cô để giúp đỡ ta trước. Không, hôm nay không ngờ lại có thể gặp các cô ở đây. Dư phận cuộc đời cũng kỳ diệu thật. Đúng thế, đúng là thế sự vô thường. Nên là lúc đang hoang mang người ta phải xem quẻ bói toán, giải đáp thắc mắc trong lòng. Hôm nay cô nghe được quẻ mình muốn nghe. Trong cày vào người không bằng tự nhờ vào mình. Con người sống trên đời phải biết bản thân mình muốn gì. Câu này đúng lắm. Nhưng chúng ta phải biết, biết đủ ắc sẽ vui. Hôm nay người quen cũ của ta, cậu nói với ta là chỉ cần thật lòng và chân thành thì chẳng khúc mắt nào không giải quyết được. Cô nói đúng lắm. Không thật lòng mới là điều đáng sợ nhất. Đòi người khổ cực mà ngắn ngủi, sống sao cho xứng đáng, đừng uổng cảnh xuân. Được rồi, ta phải về rồi. Xin tạm biệt. Có duyên lại gặp. Đợi bao giờ rảnh bọn ta sẽ đến đuôi tỉ hiệ nghe đàn. Vậy chờ mong các cô ghé [âm nhạc] qua phu nhân, phu nhân cẩn thận, ta dẫm vào phế rồi. Bồ Tát là Bồ Tát hiển linh phu nhân đang có tai, thân thể nặng nề, không thích hợp lặng lội. Thật ra phu nhân chỉ cần thành tâm cầu nguyện thì dù không đến tận nơi, thần linh vẫn có thể nghe thấy. Phu nhân cứ yên tâm dưỡng thai, nhất định sẽ bình an sinh nở. Cảm ơn công tử. [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] vẫn nghe danh chùa Pháp Ân nghi ngúc khói hương cầu gì được nấy. Hóa ra là tiên sinh ở đây giúp thần linh thực hiện ước nguyện cho người ta. Ta tên là Xích Nguyện được Bồ Tát che chở, có duyên mở được trí khôn, có được thần trí, sau khi hóa thành hình, đương nhiên nên ở lại nơi này thờ phụng thần linh, đền ơn báo đáp. Một con yêu quái, mà cũng xứng thay thần linh hành pháp, bất cứ ai có lòng đều có thể tích đức làm việc thiện, tại hạ bất tài, nhưng năng lực cũng hơn người phàm. Ta có lòng hướng tiện làm việc cứu người thì có gì mà không được? Đúng. Nếu thật lòng muốn giúp đỡ muôn dân làm vì thiện tích đức thì yêu quái cũng có thể thay trận hành đạo. Nhưng nếu như là người có đôi tay dính đầy máu thì sao? Trương Phát và Lữ Tam Lang, chết trong tay ngươi còn gì? Quan Âm từ bi khóc thương cho người đời, người tin theo trải khắp thiên hạ, một trong số đó là hành tiên. Ta nghe nói hành tiên có thân thế khổ sở, không nên nương tựa, chỉ có thể than khốc với thần linh những thiệt thòi của bản thân. Còn ngươi đã ở đây nghe thấy lời nguyện cầu của cô ấy đúng không? Ta chỉ thay thần linh thực hiện lời ước nguyện. Người đến chùa Pháp Ân cầu nguyện nhiều, những người có trái tim lương thiện mới thành hiện thực. Những người có suy nghĩ ác độc đều không thể thành sự thật. Ta chỉ muốn biết tại sao ngươi lại chỉ phá lệ cho một mình Hạnh Tiên. Ta không biết ngươi và cô ta có quan hệ gì, nhưng hại tính mạng người khác dù gì cũng là việc làm sai trái. Ngươi vượt quá giới hạn rồi. Thiện ác trên đời vốn chẳng có ranh giới, lấy đâu ra việc vượt quá giới hạn như ngươi nói. Con người các ngươi thường nói thiện ác đều có báo ứng. Vậy tên Trương Phát đó ham trụ như mạng đánh đập vợ hiền có phải là ác không? Lưỡi tạp l tham tiện háo sắc sĩ nhục phụ nữ có phải là ác không? Nếu đã là ác, ta trần trị cái ác có gì sai? Trường phạt cái ác, phát huy điều thiện vốn chả có gì sai. Cái sai là thủ đoạn lấy cái ác diệt trừ cái ác của ngươi. Ở nhân gian có quy tắc và pháp luật. Ngươi muốn trần trị kẻ ác mà dùng đến pháp luật phạm vào tội giết người. Ta là thầy trừ yêu. Ta chỉ hiểu một chuyện, một khi yêu giết người thì sẽ không được tha thứ. Chuyện này một khi bắt đầu sẽ chẳng thể nào dừng lại. Có lần đầu sẽ có lần thứ hai, thậm chí ngàn lần, vạn lần. Hôm nay ngươi phá lệ giết người vì hành tiên phải ngày mai. Nếu hành tiên vẫn có nguyện vọng khác, ngươi định làm thế nào? Ngươi sẽ làm đến mức nào cho cô ta? Ta biết da trắng lột có tác dụng tạo lại xương cốt, có khả năng thay đồ đổi mặt. Thế thân luôn trốn ở trong nhà ngươi, chính là hành tiên nhỉ? Cô ấy chưa từng làm sai, ngươi đừng hồng động vào cô ấy, nể tình ngươi nhiều lần làm vì thiện cứu người, ta sẽ không động đến cô ta, cũng không động đến ngươi. Nhưng ta có một điều kiện, ta muốn ngươi rời khỏi Quảng Bình, không bao giờ được quay lại và phải thề không được phép động đến bất cứ tính mạng con người nào nữa. [âm nhạc] [Vỗ tay] [âm nhạc] [âm nhạc] mấy ngày nữa ta phải rời khỏi Quảng Bình rồi. Hôm nay hơi đường đột, ta lấy trà thay trụ, mời tiên sinh một ly. Cảm ơn ngài đã cứu mạng ta, cho ta cuộc đời mới. Nếu không có ngài, chỉ sợ hiện giờ ta vẫn còn bị Trương Phát nhốt trong nhà ngày ngày đánh đập, càng không có cuộc sống tốt đẹp như hiện giờ cũng không thể nhìn thấy đất trời rộng lớn thế này. Cảm ơn tiên sinh. Cô muốn đi Thần Đô sao? Thần Đô là kinh thành, tuy nhộn nhịp nhưng cũng xa khoa. Từ cái ăn cái mặt đến củi gạo dầu mắm chẳng thứ nào là trẻ. Ta nghe nói dù hàng rẻ nhất cũng đắc hơn những chỗ khác ít nhiều. Trước đây ta muốn đi, giờ giờ có cố lão tiên sinh tiến cử ngài với bệ hạ. Ta thấy đây là một cơ hội ngàn năm khó gặp. Nhưng nghĩ kỹ lại thì thật ra chẳng cần phải thế. Trờ sinh tiên sinh đương thiện, nhân cách thanh cao, là người như thần tiên, thật sự không nên nhiễm bẩn những không danh lợi lộc ô trọc của trần gian. rất tốt. Ta cũng muốn đến Giang Nam, có khi hai ta có thể kết hợp đồng hành. Không phải ngài không muốn rời khỏi Quảng Bình sao? Xưa khác, giờ khác, giờ ta đã hết duyên phận với Thành Quảng Bình, cũng đã đến lúc phải tra đi. Nhưng mà ta biết những lo lắng trong lòng cô, nhưng cô không phải lý do mà ta sờ Quảng Bình. mà là một lý do khác. Một lý do khác ư? Ta nghĩ kỹ rồi. So với việc dốc mình ở một xó ích ngồi để giếng, không bằng đi khắp thiên hạ học hỏi thêm nhiều điều. Ta vừa hay biết được Giang Nam có vài vị đại sư về đàn, có lẽ ta và cô có thể đi thăm xem sao. Nếu chán ở Giang Nam rồi, chúng ta có thể đi Thanh Châu xem hoa bay tháng ba hoặc ra khỏi biên giới thưởng thức khoan mạc khối bụi cô liêu. Tóm lại là đi khỏi đây, sống một cuộc đời hoàn toàn khác biệt để càng nhiều người nghe thấy tiếng đàn của chúng ta hơn, không phải rất tốt sao? Cô thế sao? Ta nghe theo ngài hết. Được. Vậy chúng ta chuẩn bị một chút, hai ngày nữa khởi hành. Độc gì mà nhập tâm vậy? Thư từ biệt của Bạch tiên sinh. Thư từ biệt. Hắn nói vài hôm nữa sẽ rời khỏi Quảng Bình. Chàng gặp hắn rồi à? gặp rồi đánh nhau rồi à? Lẽ nào trong lòng nàng ta chỉ là một kẻ điên cuồng giết người máu lạnh vô tình thôi à? Không phải. Vậy sao đang niên đang lành mà hắn lại bỏ đi? Sao nàng quan tâm hắn quá vậy? Tại ta thấy hắn không xấu, không nên có một kết cục thê thảm như vậy. Nàng gặp hắn được mấy lần mà nghĩ hắn không xấu thì vốn hắn có xấu đâu. Hôm qua ta đã tới chùa pháp ân. Thế nên ý của chạng là có hai bà tiên sinh, một là xà yêu, một người khác là Hạnh Tiên. Đúng vậy. Bảo sao? Có lúc ta thấy hắn rất thân thiết, người thân thiết với nàng có lẽ là hành tiên đó. Không ngờ chứ gì? Ta cũng không ngờ luôn mà. Một xà yêu chưa từng làm điều ác mà là vì cô ta giết tận hai mạng người, còn lấy da trắng lột đổi hình dạng cho cô ta để trốn tránh sự điều tra của Quang phủ. Con xà yêu này tốt với Hạnh Tiên quá. Dân tốt đến mấy mà giết người thì cũng không đúng rồi. Không phải ta muốn làm khó hắn, chỉ có điều tuổi thọ của yêu dài sức lực thì càng mạnh hơn nữa. Người thường không thể sánh bằng. Nếu bọn chúng muốn làm việc ác thì sự sống chết của người thường chỉ trong một suy nghĩ của chúng mà thôi. Thế nên bọn chúng không xem mạng người là thứ quý giá. Nếu hắn có lý do giết hại người đầu tiên thì sau này cũng có thể sẽ giết người thứ hai, thứ ba với cùng một lý do. Cho nên chúng ta tuyệt đối không được mặc kệ hắn thích làm gì thì làm được. Chẳng có ai sinh ra đã là thánh hiền, cũng chẳng có ai phân biệt được hết. Đúng sai, huống hồ là một con yêu quái. Được rồi, được rồi, mau ăn đi. Lá điều thế nhỉ? Lãi nhãi còn hơn cả cha [âm nhạc] ta. Tiên sinh muốn ra ngoài à? Vài hôm nữa đi rồi nên ta muốn đi thăm hàng xóm láng giền coi như tạm biệt luôn. Còn ngài thì sao? Hôm nay có tới Lưu Thủy Hiên nữa không? Có chứ. Dù gì cũng quê biết ông chủ nhiều năm bỏ đi thì cũng phải nói với người ta một tiếng. Vậy ta đi trước đây đi đường cẩn thận về sớm nhé. [âm nhạc] Tính nữ Hạnh Tiên cảm ơn ơn đức của Bồ Tát nên tới đây để tạ lễ. Mặc dù không phải ngài trực tiếp giải nguy cho con, nhưng nếu không có ngài, con cũng không có can đảm nói hết tâm sự trong lòng mình ra. Chàng không được sáng suốt để hiểu rõ lòng mình muốn gì, cũng sẽ không có hành tiên của ngày hôm nay. Tính nữ sẽ không bao giờ quên ân đức sâu nặng của [âm nhạc] ngài. Đây là chút tấm lòng của ta, mong tiên sinh đừng từ chối. Ta không thể lấy được nhận đi mà. Bao nhiêu năm nay, nếu không có Bạch tiên sinh giúp đỡ thì nuôi Thủy Hiên của ta không nổi danh như ngày hôm nay được. chút tấm lòng này coi như là chút lộ phí đường đi, mong tiên sinh đừng chối từ. Tuy ta là dân thường, nhưng cũng nghe ra tiếng đàn của ngài rất hay. Sau này ngài đi Ngao Du thiên hạ sẽ có thêm nhiều người nghe thấy tiếng đàn này. Ta thấy vui thay cho ngài và những người đó. Ta muốn hắn chết, sở dĩ hắn còn sống là tại vì ta đã cứu hắn. Bà tiên sinh, ông còn nhiều việc, ta không làm phiền ông thêm nữa. Vậy thì ta lấy trà thay trụ, chúc ngài mọi sự hanh thông, thuận bườm xui gió. Tạm biệt. Tính nữ hành tiên từng ước ba điều ước ở đây này. Từng điều ước đều đã thành hiện thực, đáng lý con không nên tham lam. Nhưng bây giờ con vẫn còn một điều ước cuối cùng. Có điều lần này con không cầu xin ngài. Mong Bồ Tát tha thứ cho con. Lần này con sẽ tự mình thực hiện. [âm nhạc] tiên sinh Sao ngài lại ở đây? Ta đang chờ cô. Ngài vốn thích trụ hành hoa ở quán rụ dưới chân núi cơ mà. Ta mua rên cho ngài mấy vò này. À đúng rồi. Còn có phịt om nước tương nữa. Vừa khéo là mồi nhắm trụ luôn. Đi thôi. Tiên sinh đủ món rồi ạ. Thịnh soạn quá đi. Mai phải đi rồi. Tối nay ăn một bữa cho thật đã. Nào ngài ăn thử đi. Nghe nói cách nấu này được lưu truyền từ Giang Nam. Thịt vịt mềm đến cả xương cũng giòn nữa. Không tệ. Đợi tới Giang Nam chúng ta sẽ được ăn đúng khẩu vị hơn. Vâng. Hôm nay lúc từ biệt với Tống Chưởng Quầy, ông ấy đã nhắc tới vài bậc thầy chơ đàn của Giang Nam, còn cho ta vài tấm bái thiếp. Đợi tới Giang Nam, chúng ta cùng đi thăm hỏi, xin chỉ dạy nhé. Tiếng đàn của cô rất đặc sắc, nhẹ nhàng uyển chuyển, dịu dàng như không thiếu sự quyến rũ. Ta thích lắm. Hình như ta vẫn chưa hỏi ai dạy đàn cho cô nhỉ. là mẹ ta. Mẹ ta vốn là một người chơi đàn, mặc dù kiếm sống ở trong chợ, nhưng cũng coi như có chút tiếng tâm, được nhiều người kính trọng. Sau đó mẹ ta trúng tiếng sách ái tình với người cha làm buôn bán của ta, cưới được hai năm thì có ta. Đáng tiếc là ngày vui chống tàn. Năm ta sá tuổi, cha ta làm ăn thua lỗ nên trúc giận lên người mẹ ta. Suốt ngày mắng bà có xúc thân không tốt, không giúp gì được cho gia đình. Dận già mẹ ta không còn động vào đàn nữa. Rồi sau đó đệ đệ ta được sinh ra. Có phải nhữ mẹ ta nghĩ đệ đệ ta là ngôi sao may mắn? gia đình này giờ có đệ đệ ta mới trở nên tốt đẹp hơn. Thế là hai người bắt đầu coi thường ta, không cho phép ta động vào đàn [âm nhạc] nữa. Nhưng mà ngài biết không? Ta thật sự rất muốn chơi đàn. Đừng khóc, chắc chắn sau này cô có thể chơi đàn tiếp mà. Vâng, ông trời cho ta sinh mạng này không phải để cho ta hối hận. Ta sẽ phải đi làm việc mà ta muốn làm, chơ đàn theo kiểu ta muốn. [âm nhạc] tiên [âm nhạc] sinh tiên sinh sao lại không uống ánh trăng thê lương tối lên một bài. có muốn nghe không? Được. [âm nhạc] [âm nhạc] ch mi [âm nhạc] Trước kia ta từng nói, đây là một bài hát cũ đã bị thất truyền, thật ra là ta lừa cô đó. Bài hát này do chính tay ta phí dạc, phí cho một người bạn cũ. Gặp được người tim ta đập liên hồi, nỗi nhớ mông khó mà quên được. Vì trong lòng mang nỗi nhớ nên cho dù mưa to gió lớn, sương dày tuyết lạnh, ta cũng chỉ muốn gặp cô ấy. Dù chỉ lành từ xa, dù trải qua muôn ngàn gian khó, ta cũng không thấy mệnh. [âm nhạc] Hành tiên gặp được ta cô có vui không? [âm nhạc] Ta thì rất vui. [âm nhạc] Tin các vị dừng bước. Cố đại nhân bảo trọng nhé. Cố đàn dân xin hãy bảo trọng hai người tìm ta có việc gì không? Xích luyện đâu? Hai người đã biết cả rồi ư? Nếu đã vậy thì ta không giấu công tử nữa. Thật ra Trương Phát chồng của ta không hề tồi tệ như mọi người vẫn nói. Ta và chàng có tình cảm sâu nặng với nhau. Bình thường chồng ta đối xử với ta rất tốt, mỗi tội hay uống trượ, thường xuyên uống say, mất tỉnh táo nên khó tránh khỏi bực bội cáo gắt. Nhưng mà đàn ông ai mà chẳng vậy? Nhưng tên Xà yêu xích luyện khốn kiếp đó lại muốn chiếm lấy ta, ta không theo ý hắn, hắn bèn giết chồng ta, còn cưng ép bắt ta đi, biến thành hình dạng bây giờ của hắn. Hắn ép ta ở lại bên hắn, làm thế thân cho hắn. Chuyện này hai người có thể làm chứng cho ta. Lần trước hai người đến nhà, người mà hai người gặp chính là ta, ta cũng bị hắn uy hiếp dọa nạt nên mới bất đắc dĩ phải lừa hai người. Ý của cô là tất cả đều do hắn ép cô ư? Phải, chồng cô rất tốt với cô ư? Đúng, người chồng đáng thương của ta. Thế bây giờ xích luyện đang ở đâu? Hắn chết rồi, hắn luôn ép ta phải làm việc cho hắn. Ta thật sự không cam chịu nỗi nhục này, muốn báo thụ cho chồng ta. Thế nên ta đã hỏi người bắt rắn, dùng cách mà người đó chỉ cho ta cho xích luyện uống rượu hùng hoàng. Vừa uống rượu thuốc xong, quả nhiên hắn đã hiện nguyên hình. Ta rất sợ hãi, nhưng ta biết mình không thể lùi bước, nếu không kẻ phải chết chính là ta. Nhân lúc dựt tính đang phát tác, ta đâm con dao thẳng vào chỗ bày tất của hắn và giết chết hắn. Hiện giờ thi thể của hắn đang ở trong cái hòm trong sân nhà. Như hai vị thấy, giờ đây ta đã thành ra tới này rồi. Tuy ta đã giết chết kẻ thù nhưng ta cũng không thể quay về cuộc sống trước đây. Vì vậy nên ta sẽ đi khỏi Quảng Bình, bắt đầu lại một cuộc sống mới. Cảm tạ hai vị, tuy vẫn không địch lại sự xảo trá của con yêu nghiệt đó, nhưng ân nghĩa của hai người, hành tiên sẽ luôn ghi nhớ trong lòng. Cố đại nhân đợi lâu chắc sốt ruột rồi, xin từ bị tại đây. Xem ra người bắt rắn mà Hạnh Tiên tìm được chỉ biết mấy cách bắt trắng như không biết cách trừ yêu. Xích luyện đã tu hành khổ hạnh nhiều năm, lại chuyên tâm học tập Phật pháp, yêu khí trên người hắn sớm đã tiêu tan rồi, những cách bình thường không có tác dụng gì với hắn đâu, cho dù khùng hoàng cũng không khiến cho hắn chết được. Phải làm hắn chưa chết, hắn đang lừa hạnh tiên ư? Chắc là vậy. Thế sao hắn phải giả chết để trả tù hành tiên à? Nếu hắn muốn trả tù thì sao phải lặn nhằn thế? Chắc là hắn muốn cho Hành Tiên yên tâm. Hắn muốn khiến Hành Tiên tin rằng trên thế gian này không còn xích luyện, không còn Bạch tiên sinh nữa. Như vậy thì hành tiên có thể độc chiếm thân phận đó, hưởng thụ cuộc đời, làm điều cô ta muốn làm, sống cuộc đời mà cô ta muốn. Chỉ có điều thật đáng tiếc, tiế khả năng đánh đàn của xếp luyện từ nay về sau có lẽ hắn sẽ không bao giờ đánh đàn nữa. Hắn đối xử với Hành Tiên tốt như vậy, thế mà lại nhận phải kết cục này. Ta đoán là có lẽ Hành Tiên từng có ơn với Xích Luyện, thế nên tất cả đều do hắn tự nguyện thôi. Nhưng như vậy thì bất công quá, bất kể thế nào Xích Luyện cũng đã gây nghiệp giết chốc. có được kết quả và ngày hôm nay đã là không tệ [âm nhạc] rồi. Dứt ân oán tràn buộc thoát xiền xích u mê, có lẽ hắn đã rời khỏi thành quảng bình rồi. hồng trần cuồn cuộn, trời cao biển động, rồi hắn sẽ tìm được người thật sự tốt với hắn thôi. [âm nhạc] Ah [âm nhạc] lại là ngươi à? Tuy ta may mắn thoát chết, nhưng dù gì cũng bị trồng thương, tu vi bao năm đã bị hủy hoại rồi, ta cũng không có pháp lực mạnh mẽ để bảo vệ ngươi đâu. Ngươi còn theo ta làm [âm nhạc] gì? Ngươi tức giận lắm à? Có gì mà phải tức giận chứ? Thật ra tay thầy trừ yêu đó nói rất đúng, ta lấy ác trị ác, tạo nghiệp giết chốc, tất nhiên là phải chịu quả báo. Thật ra ông trời đã đối xử với ta không tệ rồi, ít ra hiện giờ ta vẫn còn sống. Ông trời còn cho ta được bắt đầu lại từ đầu. Được rồi, đừng đi theo ta nữa. [âm nhạc] Ăn xong thì chúng ta cùng đi lấy quần áo nhé. Chờ thêm chút nữa, ta đang chờ một người. C đại phu, ngài tìm ta sao? Phiền ngươi gửi cái này tới phủ của Quang đại nhân ở ngõ Hòe Giang thành thần đô. Quan đại nhân ngõ hòe giang thành thần đô ta đã nhớ ngà cứ yên tâm nhất định sẽ giao tới tận nơi. Đa tạ quan đại nhân là ai? Năm đó ta tới thành thần đô xử lý công chuyện thì đúng lúc bắt gặp quan đại nhân đang bị yêu quái quấy đầy. Ta tiện tay giúp ông ấy một phen. Thế là quen biết thôi. Thế là lần này chàng phải tư cho ông ấy là vì việc gì và Trần Hạnh Tiên. Lần này người đưa Hạnh Ti vào kinh là thuộc hạ của lễ bộ Tị Lan Tần Huyền Tri, mà vị quan đại nhân này lại có quan hệ rất tốt với Tần Huyền Tri. Tại sao chàng lại muốn và Trần Hạnh Tiên? Chẳng lại không nên ư? Không phải chỉ là ta cảm thấy nàng cảm thấy ta là thầy triều yêu nên có lẽ sẽ thiên việc con người hơn. Nhưng mỗi một người đều phải trả giá cho những hành vi của chính mình. Không thể để người thiền gặp quả báo, cũng không thể để kẻ ác có được trái ngọt. Yêu quái không được động vào con người, con người cũng không được bắt nạt yêu quái. Nếu muốn chung sống hòa bình thì không thể chỉ áp đặt một bên được. Nói đúng [âm nhạc] lắm. Đi thôi. Được. A chên