[VIETSUB] Lạc Du Nguyên – Tập 28 | Hứa Khải & Cảnh Điềm | WeTV

    ♪Uống sương giá♪ ♪Siết chặt lấy rễ của người♪ ♪Mảnh đất này♪ ♪Đuổi theo từng con sóng♪ ♪Lá của ta bay qua♪ ♪Biên cương vạn dặm♪ ♪Nhìn nhau từ xa♪ ♪Nơi cuối bờ là♪ ♪Thiên trường địa cửu♪ ♪Khi gặp gỡ lại chia ly♪ ♪Khi nương tựa lại rời xa♪ ♪Ta chưa từng quên đi♪

    ♪Bóng đao ánh kiếm♪ ♪Rạch nứt vòm trời loang lổ♪ ♪Giấc mộng tàn rơi♪ ♪Vỡ tan trong gió♪ ♪Cưỡi gió đạp sóng♪ ♪Nhìn ngàn cánh buồm lướt qua♪ ♪Bãi bể nương dâu♪ ♪Khoác quân trang, tô son đỏ tung hoành♪ ♪Từng uống băng, máu khó nguội, mơ về lạc du nguyên♪

    ♪Chỉ nguyện có người kề bên♪ ♪Không phụ sắc xuân♪ ♪Cây chọc trời, rễ nối liền, cùng người đến chân trời giương kiếm♪ ♪Nhìn đom đóm rớt trên vai♪ ♪Cõi hồng trần chẳng còn hối tiếc♪ =Lạc Du Nguyên= =Tập 28= (Tần Vương Phủ) Ta nhận được thiệp của điện hạ,

    Cảm nhận được nhã ý của điện hạ. Điện hạ nói có được hai bánh trà ngon, mời ta thưởng thức cùng, ta bèn không khách sáo tới làm phiền. Cố tướng khách sáo rồi. Ở đây còn có hai chậu mai cảnh. Sau khi Bùi Nguyên tới Tất Châu

    Đã phái người mang về cho ta. Tuy không đắt tiền nhưng rất thú vị. Người thô lỗ như ta không hiểu chuyện đẹp đẽ này, nhưng ta nghe nói Cố tướng vẽ mai đẹp nhất trong kinh, vậy nên để hai chậu mai cảnh này ở phủ ta thì tiếc quá. Sau này

    Ta sẽ gửi tới phủ Cố tướng. Được. Đa tạ điện hạ có lòng, từ chối thì bất kính quá. Đúng rồi, chuyện con gái của Thôi Ỷ, cô con gái Thôi gia muốn diện kiến bệ hạ, Lễ Bộ vẫn chưa có kết quả sao? Không chỉ Lễ Bộ cãi nhau không ngừng,

    Bây giờ ngay cả Binh Bộ cũng nhúng tay vào. Binh Bộ nói quân Thôi Gia đánh trận ở tiền phương, Con gái Thôi gia có thể diện kiến bệ hạ như con trai đại tướng quân. Nhưng Lễ Bộ phản bác rằng chưa từng có tiền lệ. Hộ Bộ lại nói

    Lương thảo, tiền lương của quân Thôi Gia chưa từng do Hộ Bộ phát, mà trừ từ thuế của Bình Lương, Úy Dương. Không thể không tính khoản tiền không rõ ràng này được. Bây giờ con gái Thôi gia vẫn chưa gặp bệ hạ, nhưng lục bộ

    Đã cãi nhau sứt đầu mẻ trán rồi. Thật ra con gái Thôi gia muốn yết kiến bệ hạ, Lễ Bộ vẫn câu nệ chuyện không có tiền lệ đúng không? Mẫu thân của con gái Thôi gia, Hạ thị là Võ Liệt phu nhân được triều đình sắc phong.

    Ta nhớ vào những năm Thụy Cảnh, triều đình muốn khen thưởng Phụ Thánh phu nhân nên cố tình gọi con gái Phụ Thánh phu nhân đích thân lên buổi đại triều, để hoàng đế Thế Tổ tự tay ban đồng hồ vàng. Điện hạ đúng là đã đánh thức người mơ hồ.

    Đúng là có tiền lệ này. Nếu vậy, Con gái Thôi gia kia có thể lên điện yết kiến bệ hạ rồi. Ta vừa sai người đi đọc cuốn hồ sơ đó. Quả nhiên mấy ngày trước Tần Vương cũng tra hồ sơ đó. Chuyện con gái Phụ Thánh phu nhân lên điện

    Đã là chuyện từ hơn sáu mươi năm về trước. Chỉ có quan Lễ Bộ lâu năm mới tìm được hồ sơ đó. Tần Vương cố tình đi tìm tiền lệ vì con gái Thôi gia, đủ thấy cậu ấy thật lòng thích con gái Thôi gia. Cậu ấy nghĩ trăm phương nghìn kế,

    Hao tốn tâm sức vì con gái Thôi gia, muốn giúp cô ấy được như ý. Uyển Nhi, con là một đứa trẻ thông minh. Nếu đối thủ của con là con gái Thôi gia, vi phụ nghĩ con có thể thử. Nhưng nếu đối thủ của con không phải là con gái Thôi gia

    Mà là tình cảm thật lòng mà Tần Vương dành cho con gái Thôi gia, con nghĩ con có bao nhiêu phần thắng? Chưa thử đã nhận thua thì không xứng làm con gái cha. Huống hồ thế sự khó lường. Dù Tần Vương có tình cảm với con gái Thôi gia

    Nhưng nếu Thôi thị mắc tội khi quân, thông đồng với địch bán nước, đừng nói là được chọn cưới hoàng tử, cô ta phải bị tru di cửu tộc. Thôi Ỷ có thể ngang ngược, khi quân, nhưng không tới mức thông đồng với địch bán nước. Cha,

    Đại tướng quân khai quốc Tả Võ Vệ, Phàn quốc công Sài Hồng bị tố cáo thông đồng với địch phản quốc, cuối cùng xử trảm giữa phố. Ngay cả đại tướng quân khai quốc, Phàn quốc công cũng bị nói thông đồng với địch phản quốc, vì sao Thôi Ỷ lại không thể?

    Tiểu thư. Tiểu thư. Vừa nãy Lễ Bộ phái người tới nói có thể đi yết kiến bệ hạ, vào đại triều ba ngày sau. Vậy à? Xem ra cuối cùng họ cũng tranh luận ra kết quả. Người của Lễ Bộ nói nghe theo

    Tiền lệ con gái của Phụ Thánh phu nhân gì đó, ta cũng không hiểu là sao nữa. Tóm lại là tiểu thư có thể đi yết kiến bệ hạ. Đúng là vẫn nhanh hơn ta nghĩ. Nhưng ta nghe nói là Cố tướng đích thân tới Lễ Bộ tra tiền lệ

    Khoảng 60 năm trước, vậy nên Lễ Bộ mới đồng ý để cô yết kiến nhanh như vậy. Tiền lệ hơn 60 năm trước à? Ông ấy tìm được cũng giỏi. Xem ra Cố tướng đã tốn nhiều công sức để dẹp yên tranh luận trong triều. Đúng rồi, tiểu thư, ta nghe Tai nói

    Mấy hôm trước Tần Vương cũng tới Lễ Bộ mấy lần. Nói gì mà đi điều tra hồ sơ vài ngày liền vì chuyện biên quan. Cô biết đấy, mấy hồ sơ đó đã không ai đụng tới bao nhiêu năm rồi, họ tìm suốt mấy ngày tới nỗi người đầy bụi bặm.

    Ta thấy Tần Vương vô vị thật đấy. Cố tướng còn biết tìm tiền lệ vì chúng ta. Còn ngài ấy chỉ lo chuyện của mình, cũng không hỏi thăm gì cô luôn. Sao… sao hôm nay ngài lại mặc thế này? Lên triều. Bao lâu ngài không lên triều rồi? Ta nhớ ngài

    Bữa đực bữa cái, còn thường xuyên làm biếng, giả bệnh không muốn đi. Hôm nay ngọn gió nào thổi ngài dậy, tự dưng muốn lên triều thế? Hôm nay trời đẹp nên lên triều thôi. Trời đẹp? Đừng quên hạ triều về nhà mua chim cút quay cho huynh đệ nhắm rượu đấy. Truyền

    Thôi Lâm, con gái Bình Lương đại tướng quân, Úy Dương đại tướng quân, đại tổng quản hành quân Sóc Châu, Thôi Ỷ lên điện. Đây là con gái Thôi Ỷ ư? Đúng vậy. Không ngờ đấy. Thần nữ Thôi Lâm tham kiến bệ hạ. Miễn. Tạ bệ hạ. Ngươi nói

    Ngươi muốn thay mặt cha ngươi lên điện gặp trẫm, có chuyện gì thì nói đi. Thôi Lâm thay cha yết kiến là vì Đông Đô Lạc Dương do quân Thôi Gia thay mặt quản lý lúc Tôn Tĩnh làm phản. Nay thiên hạ thái bình, bệ hạ quản lý muôn dân an lạc,

    Nên quân Thôi Gia sẽ rút khỏi Lạc Dương ngay, trả lại Đông Đô Lạc Dương cho triều đình. Tốt quá. Ý ngươi là muốn trả lại Đông Đô Lạc Dương cho trẫm? Phải. Lạc Dương là Đông Đô của triều ta, tất nhiên cũng là Đông Đô của bệ hạ,

    Quân Thôi Gia chỉ quản lý thay thôi. Nay đã dẹp được phản loạn, đương nhiên quân Thôi Gia nên rút khỏi Lạc Dương, trả Đông Đô cho triều đình. Tốt, tốt lắm. Hóa ra ngươi lên điện để nói chuyện này. Ngươi nói sớm chứ. Tốt lắm. Trẫm thích

    Đứa trẻ thẳng thắn như ngươi. Trẫm phải nói với Hoàng hậu, bảo nàng ấy bày tiệc tiếp đãi ngươi. Đa tạ bệ hạ. Hoàng hậu, hôm nay khi Thôi Lâm mặc áo giáp bước lên đại điện, trẫm cứ nghĩ Thôi Ỷ này vô lễ như thế, con gái ông ta dạy dỗ

    Cũng chẳng tốt lành gì. Nhưng không ngờ Thôi Lâm đấy nói muốn trả Đông Đô Lạc Dương cho triều đình. Chúc mừng bệ hạ không tốn một binh lính nào đã thu hồi được Đông Đô. Ngô quốc sư từng nói trẫm là chân long thiên mệnh, nơi có thiên mệnh

    Đương nhiên sẽ may mắn có phúc. Vừa nãy bệ hạ nói muốn làm tiệc chiêu đãi Thôi tiểu thư, không biết phải làm thế nào mới tốt? Làm náo nhiệt vào. Gọi nhiều con gái thế gia tới, để Thôi Lâm này xem khuê nữ thế gia thực thụ trong kinh như thế nào,

    Dập bớt vẻ kiêu căng của cô ta đi. Vâng. Bây giờ quân Thôi Gia đang chiến đấu ở Sóc Châu, vì thế triều đình không khỏi nghi kỵ. Thôi Lâm vào triều thay cha, trả Đông Đô Lạc Dương cho triều đình. Nước cờ này rất táo bạo, rất dứt khoát.

    Thôi Ỷ làm việc đúng là rất cao tay. Không hổ là lão tướng trên sa trường. Với hiểu biết của Uyển Nương về con gái Thôi gia thì con thấy có lẽ là Thôi Lâm đề nghị với phụ thân cô ta như thế mới có hành động ngày hôm nay.

    Vậy Thôi Lâm này cũng nằm ngoài sự dự đoán của ta đấy. Theo phụ thân thấy, sự e ngại của triều đình với Thôi Ỷ là hoàn toàn biến mất hay là tạm thời biến mất? Đương nhiên là tạm thời biến mất. Thôi Ỷ là đại tướng quân của Bình Lương Úy Dương,

    Tay nắm giữ trọng binh, sao triều đình có thể không e dè ông ta được? Vừa rồi phụ thân nhắc tới chuyện Hoàng hậu muốn mời Thôi tiểu thư dự tiệc, sẽ mời các tiểu thư khuê các trong kinh tới cùng. Uyển Nương có tư cách đi cùng đúng không? Đương nhiên rồi.

    Vậy thì để Uyển Nương gặp mặt Thôi tiểu thư yết kiến vua thay cha. Không phải con đã hiểu đôi chút về cô ấy rồi sao? Lúc này khác lúc kia mà. Trước kia, cô ấy ở quân đội, bây giờ, cô ấy ở triều đình. Phụ hoàng. Hôm nay gặp Thôi tiểu thư,

    Không ngờ trông cũng khá xinh đẹp, nhất là người mặc áo giáp, có phong thái khác người. Mấy hôm nay phụ hoàng luôn nghĩ tuy Thôi Ỷ đã trả Đông Đô Lạc Dương cho trẫm nhưng về lâu về dài thì khó tránh khỏi ông ta sẽ có ý định khác. Vậy nên

    Vẫn phải lôi kéo ông ta cho tốt. Thôi Ỷ chỉ có một đứa con gái, nếu con lấy con gái ông ta thì có thể danh chính ngôn thuận lấy được quân quyền của quân Thôi Gia rồi. Phụ hoàng anh minh. Chuyện này ổn ạ. Mấy hôm nay Hoàng hậu

    Muốn mở tiệc mời Thôi Lâm. Vốn ta bảo Hoàng hậu gọi mấy tiểu thư khuê các tới chung vui là được, nhưng bây giờ xem ra con và các công chúa, cả Lý Nghi nữa đều dự tiệc luôn đi. Họ đều là dự tiệc cho vui, còn con phải xem kĩ Thôi Lâm,

    Xem xem rốt cuộc con có muốn lấy cô ấy không. Đừng để bản thân chịu thiệt. Đa tạ phụ hoàng. Thần nữ Thôi Lâm bái kiến Hoàng hậu nương nương. Miễn lễ, miễn lễ. Hôm trước, Thôi tiểu thư mặc áo giáp lên điện nghe nói là anh tuấn oai phong,

    Không thua cánh mày râu. Ta đang nghĩ hôm nay chắc sẽ được gặp một vị nữ tướng quân. Nhưng không ngờ Thôi tiểu thư mặc đồ nữ lại xinh đẹp, yêu kiều thế này. Hoàng hậu nương nương quá khen rồi. Không cần câu nệ, mau ngồi đi. Tạ ơn nương nương.

    Hôm nay mở tiệc một là để thiết đãi Thôi tiểu thư từ xa tới, hai là vì cảnh đẹp khó gặp. Thôi tiểu thư ở Doanh Châu lâu ngày, khó lắm mới tới kinh thành, hôm nay để đám trẻ Tề Vương, Tần Vương tiếp đón cô nhiệt tình.

    Hôm nay uống cạn ly này tiếp đón Thôi tiểu thư. Đa tạ Hoàng hậu nương nương. Đa tạ Tề Vương điện hạ. Bẩm mẫu hậu, đã chuẩn bị xong trò chơi tranh bóng màu rồi ạ. Thế thì quá tốt. Hôm nay mở tiệc ta đang buồn vì không có gì vui,

    Tề Vương cất công mời gánh xiếc mới lạ ở phía Nam về, để Thôi tiểu thư và các khách mời hôm nay cùng xem cho vui. Tề Vương điện hạ tốn công rồi. Trò chơi tranh bóng màu là trò thịnh hành nhất bây giờ. Sau khi hai bên lên sân khấu

    Thì chỉ được tranh lấy tơ lụa làm vũ khí. Có thể dùng các cách ngáng chân, chặn, đẩy ngã, cản, quấn để ngăn cản đối phương. Bên nào có được bóng màu trước thì là bên thắng. Tề Vương điện hạ đúng là tận tâm với tiểu thư Thôi gia.

    Không tận tâm được sao? Dù gì phụ thân cô ấy nắm giữ trọng binh, nếu lôi kéo được Thôi gia thì lên chức người kế vị ở Đông Cung có gì khó đâu. Cũng không lạ khi một thần nữ như cô ấy lại dâng tấu muốn tự chọn hoàng tử làm chồng.

    Ngang ngược quá. Người hai đội này vừa phải nghĩ xem làm sao để hất đối phương xuống sân khấu, vừa phải nghĩ xem làm sao để đoạt được bóng màu, đồng thời, còn phải đề phòng bản thân không bị hất xuống sân. Trò chơi tranh bóng màu này rất kịch liệt.

    Nghe thì rất thú vị đấy. Chúng ta cứ xem thế thì không đủ náo nhiệt. Hay là làm theo tục lệ cũ trong kinh, đánh cược đi. Không cần gì to tát, vui là được. Mẫu hậu nói hay quá. Thôi tiểu thư từ xa tới, là khách,

    Mời Thôi tiểu thư cược đầu tiên. Vâng. Thôi tiểu thư xem trọng đội nào thì có thể cược đội đó. Bỏ phần thưởng vào trong đĩa vàng này tức là cược. Lát nữa Thôi tiểu thư sẽ tung tơ lụa xuống dưới sân khấu coi như là bắt đầu.

    Tề Vương điện hạ coi trọng đội nào hơn? Ta thấy người đội đỏ thông minh, nhanh nhẹn, chắc chắn có thể chiến thắng. Vậy ta sẽ cược đội mà điện hạ coi trọng. Ta cược đội đỏ thắng, chiếc vòng vàng này làm vật cược. Tần Vương điện hạ muốn cược không? Điện hạ,

    Để Uyển Nương to gan chọn một đội giúp điện hạ đi. Cô muốn chọn đội nào? Đương nhiên là Uyển Nương nghĩ đội xanh sẽ thắng. Được. Vậy ta sẽ chọn đội xanh thắng thay Cố tiểu thư. Miếng ngọc hình cá này làm vật cược. Tam đệ hào phóng quá. Hào phóng.

    Thôi tiểu thư, mời xem. Hay. May mà không phụ lòng, đã cược trúng cho Thôi tiểu thư. Mắt nhìn của điện hạ tinh tường quá. Những thứ còn lại thưởng cho đội đỏ thắng cả đi. Thôi tiểu thư thấy trận tiếp theo nên cược đội nào? Ta thấy vẫn cược đội đỏ đi.

    Ta thấy đội đỏ đang đà chiến thắng, chắc chắn có thể thắng tiếp. Truyền lệnh, hôm nay mọi người vui tới bến, dù đội nào thắng thì đều được thưởng trăm lượng vàng. Đợi đã. Lần này ta sẽ đích thân lên sân khấu. Nhị ca, bình thường huynh thích chơi nhất mà,

    Có muốn cùng ta chơi một ván không? Điều này… Tề Vương điện hạ, Thôi Lâm bằng lòng ra sân để ghép cặp với điện hạ đấu một phen. Có Thôi tiểu thư trợ giúp thì chắc chắn sẽ thắng. Nhưng mà Tam đệ này, bọn ta hai người, đệ chỉ một mình,

    Không công bằng với đệ. Chi bằng đệ chọn thêm một người trong gánh xiếc để ghép cặp với đệ được không? Không cần đâu. Ta một chọi hai cũng được. Tần Vương điện hạ. Nếu điện hạ không chê Uyển Nương tay chân vụng về

    Thì Uyển Nương bằng lòng ghép cặp với điện hạ để ra sân. Cố tiểu thư, trò chơi tranh bóng màu cực kỳ nguy hiểm. Điện hạ không cần nghĩ nhiều. Uyển Nương hiểu mà. Được. Vậy cô ghép cặp với ta. Nếu có hứng như vậy thì lấy một cặp

    Trâm long phụng trong kho ra để làm vật cược cho các con. Ta sẽ đích thân bắt đầu cho các con. Tạ ơn mẫu hậu. Muội nói xem. Nếu chúng ta mở một cửa hàng điểm tâm như thế này thì sao? Ta chỉ mới đề cập thế thôi,

    Mà huynh lại có ý định làm thật rồi. Tất nhiên rồi. Ta luôn khắc ghi mọi điều muội nói ở trong lòng. Thực ra, mở một tiệm điểm tâm như thế này cũng có thể xem là một ý tưởng tốt. Với lại, ta thấy các cửa hàng bán đồ chơi

    Ở trên phố kia làm ăn cũng rất phát đạt. Còn mấy tiệm bán phấn son kia nữa, nhiều tiểu thư và phu nhân đều rất thích. Được. Muội thích gì thì chúng ta mở cái đó. Đồ ngốc. Hôm nay, Hoàng hậu nương nương đãi tiệc. Huynh nói xem

    Bữa tiệc này rốt cuộc thế nào rồi nhỉ? Cũng không biết Tần Vương và tiểu thư, hai ngươi họ đã gặp nhau chưa? Chắc chắn sẽ gặp mà. Thập Thất lang thích Thôi tiểu thư nhiều như thế, chắc chắn ngài ấy sẽ dỗ dành Thôi tiểu thư thật tốt.

    Hy vọng hai người họ mau chóng làm lành. Nếu không thì chúng ta suốt ngày vui vẻ như thế này, bọn họ mà còn không làm lành thì ta thấy rất áy náy, rất có lỗi với tiểu thư. Chắc chắn sẽ ổn thôi. Sao muội lại có thể thế này?

    Tần Vương điện hạ quên rồi à? Thôi mỗ vốn là loại người như thế này mà. Giỏi. Giỏi, giỏi. Giỏi lắm. Thôi tiểu thư. Nữ anh hùng. Hôm nay, Thôi tiểu thư thực sự đã khiến bọn ta được mở mang tầm mắt. Thôi tiểu thư

    Quả nhiên là người đã từng đi đánh trận. Màn cướp bóng màu này vô cùng xuất sắc. Đây là phần thưởng của Thôi tiểu thư. Đa tạ Hoàng hậu nương nương. Đôi trâm long phụng này không hổ là trang sức quý của nội tỉnh, vô cùng tinh xảo. Hoàng hậu nương nương.

    Ta có thể tặng lại đôi trâm long phụng mà người tặng ta cho người khác không? Đã là phần thưởng của cô, đương nhiên sẽ do cô quyết định. Tạ ơn nương nương. Phần nhiều là nhờ Tần Vương điện hạ đã nhường. Chiếc trâm cái tóc do Hoàng hậu ban thưởng này,

    Xin tặng lại cho Tần Vương để bày tỏ chút tấm lòng. Tề Vương điện hạ, Tần Vương điện hạ đều là nam tử. Còn ta xưa nay cũng quen với việc đi đánh trận. Chỉ có Cố tiểu thư xưa nay sống trong khuê các, hôm nay lại tình nguyện lên sân khấu.

    Tuy không cẩn thận bị thương, nhưng lại không hề kêu la đau đớn. Vậy chiếc trâm phụng này xin tặng lại cho Cố tiểu thư để cổ vũ lòng dũng cảm của cô hôm nay. Đa tạ Thôi tiểu thư. Đều là quà tặng của nương nương, ta chỉ mượn hoa dâng Phật thôi.

    Tần Vương điện hạ hãy cùng Cố tiểu thư cảm ơn ân huệ của Hoàng hậu nương nương đi. Đương nhiên phải vậy rồi. Tạ ơn mẫu hậu. Tạ ơn Hoàng hậu nương nương. Không cần đa lễ. Mọi người ngồi vào chỗ đi. Vâng. Đứa bé ngoan, cô mau lại đây. Nương nương.

    Tướng mạo xinh đẹp, diễm lệ thế này, lại còn khí khái anh hùng hơn người. Điều hiếm có nhất là cái tính hào phóng, chu đáo này của cô. Vừa rồi ta biết Cố Uyển Nương bị thương, vốn định đợi lát nữa tặng cô ấy một đôi bông tai ngọc trai

    Để an ủi đôi chút. Nhưng cô nghĩ thay cho ta luôn rồi. Nương nương không trách ta mạo phạm là quý rồi. Sao lại vậy chứ? Ta nhìn cô trên sân khấu lúc nãy giống như một con chim én, uyển chuyển và linh hoạt. Tần Vương

    Xưa nay nổi tiếng là đệ nhất dũng mãnh. Hôm nay, cô còn thắng cả nó. Có thể thấy cô thực sự còn giỏi hơn nó một bậc nữa. Hoàng hậu nương nương quá khen rồi. Đói rồi chứ gì? Khai tiệc đi. Rõ. Cô mau về nghỉ ngơi đi. Tạ ơn nương nương.

    Cố tiểu thư. Nào, ta mời cô một ly. Tề Vương điện hạ. Tề Vương điện hạ. Muôn trùng sóng biếc vỗ. Trời thu mây lững lờ. Nếu chèo thuyền trong hồ Thái Dịch này vào đêm hoa thơm trăng tròn, mặt hồ hiện bóng trăng, có lẽ phong cảnh sẽ đẹp lắm.

    Hoa xuân và trăng thu, mỗi thứ đều có thời điểm đẹp riêng. Chỉ là cảnh đẹp bốn mùa trong mắt Thôi tiểu thư đều không hấp dẫn bằng kế hoạch lớn trong đầu. Trong lòng huynh oán giận ta. Ai cũng có chí riêng, tại sao ta phải giận muội?

    Ta thấy huynh đang tức giận. Bị thua đương nhiên thấy hơi không vui rồi. E là không phải huynh tức vì thua tiền, mà tức vì sao ta lại hôn huynh. Đúng đấy. Sao muội có thể hành động cợt nhả như thế này? Hôm nay đông người,

    Nếu bị người khác nhìn thấy thì không hay đâu. Vậy huynh có nói với người khác không? Quân tử sẽ không làm thế. Tất nhiên ta sẽ không nói cho ai biết. Cảm ơn huynh. Ta biết huynh đã đến Lễ Bộ tìm đọc hồ sơ để tìm ra tiền lệ trước đây,

    Ta mới có thể thuận lợi vào triều đi yết kiến bệ hạ. Muội không cần phải cảm ơn ta. Làm đại tướng quân yên lòng, giúp đỡ cho nhà vua vốn dĩ là việc ta nên làm. Tần Vương điện hạ toát lên vẻ chính trực. Thôi mỗ thực sự thấy

    Xấu hổ hết sức. Lý Lai, đi. Lạ vậy, rõ ràng nội thị nói đi về phía hồ Thái Dịch mà, sao chẳng thấy bóng ai? Thôi tiểu thư. Thôi tiểu thư. Tề Vương điện hạ. Sau khi kết thúc ban tiệc, ta cũng phải xuất cung, vừa hay tiễn Thôi tiểu thư luôn.

    Thế thì xin làm phiền điện hạ. Màn cướp bóng ban nãy, Thôi tiểu thư thắng quả là quá đẹp, khiến bổn vương phải mở mang tầm mắt. Điện hạ quá khen rồi. Mấy cái đó chỉ là chút tài vặt chơi chơi thôi. Nếu không có Thôi tiểu thư ở đó

    Thì sao có thể thắng được Tần Vương giành được phần thưởng. Đó là vì điện hạ có mắt nhìn nên mới đặt trúng. Đó chẳng phải là Thôi tiểu thư sao? Điện hạ. Cố tiểu thư, vết thương của cô không sao chứ? Phủ ta có thuốc trị thương,

    Dùng xong sẽ không để lại sẹo, lát nữa ta sai người gửi cho cô một ít. Đa tạ điện hạ. Cô khách sáo rồi. Không biết bình thường Thôi tiểu thư có sở thích gì? Chè anh đào vải hoa hồng cô gửi, nhũ mẫu ăn xong khen rất ngon,

    Dặn ta phải cảm ơn cô đàng hoàng. Nếu nhũ mẫu thích ăn, lần sau ta mời bà đến cửa hiệu ăn thêm vài lần. Nghe nói vào mùa thu, cưỡi ngựa rong chơi Lạc Du Nguyên… Đa tạ. Vô cùng sảng khoái. Ta nghĩ ngày mai chắc chắn là ngày đẹp trời,

    Hay là mai ta cùng Thôi tiểu thư đi Lạc Du Nguyên chơi một buổi nhé? Điện hạ khách sáo rồi. Có điều mai ta phải đến chùa Từ Ân trả lễ. Vậy ta cùng cô đến chùa Từ Ân. Điện hạ. Điện hạ. Tề Vương điện hạ, bệ hạ triệu ngài.

    Nhất trí vậy nhé. Mai ta sẽ đến chùa Từ Ân với cô. Ta đi gặp phụ hoàng trước đây. Hẹn rồi nhé, sáng mai ta cử người qua phủ cô đón cô. Thôi tiểu thư này thật quá lợi hại, không ngờ lại trao trả Lạc Dương cho triều đình. Đúng thật.

    Đông Đô và Tây Trường Kinh chỉ cách nhau gang tấc, với cục diện như bây giờ, nếu Thôi gia họ còn chiếm cứ Lạc Dương thì e chỉ có hại trăm bề. Chẳng lẽ đây không phải ý của Thôi đại tướng quân đó sao? Ta cho rằng

    E là chuyện này là do Thôi Lâm khởi xướng. Cô ấy vào triều lên điện, trao trả Đông Đô, vậy thì e là chuyện kén hoàng tử làm rể khả năng cao cô ấy sẽ được thỏa nguyện. Vậy là Thôi tiểu thư này muốn làm thái tử phi? Thái tử phi?

    Ai ai cũng cảm thấy làm thái tử khó, nhưng có ai từng quan tâm đến hoàn cảnh của thái tử phi đây? Người thông minh đến mấy vào Đông Cung rồi cũng phải thu cánh lại, che giấu tài năng. Thôi cô nương kia có tính tình thẳng thắn, còn là một người

    Phóng khoáng như vậy, nếu mà làm thái tử phi thật thì quá đáng tiếc. Nương nương. Cẩm Nương, ta đã đưa cô từ nhà mẹ đẻ vào cung. Trước kia ta là một người bướng bỉnh biết bao. Từ khi gả vào Đông Cung, ta đã biến thành một người khác hẳn.

    Làm thái tử phi phải hiền lương độ lượng. Gặp biến cố lớn, thái tử qua đời, thái tôn lưu lạc, ta không ngại kết giao với Tôn Tĩnh cũng muốn cố hết sức giành lấy cơ hội để Đại Dụ ta khôi phục. Nỗi khổ tâm của nương nương, nô tỳ đều hiểu cả.

    Tương lai ta xuống đó rồi, ta sẽ đích thân nói với thái tử, ta cố hết sức rồi. Ta đã làm tròn trách nhiệm của một thái tử phi. Dù cho phải gánh tiếng xấu muôn đời ta cũng không ngần ngại. Nhưng Cẩm nương à,

    Ta không nhận ra bản thân ta nữa rồi. Sử sách viết về ta cũng chỉ vẻn vẹn một câu. Có thể sẽ mắng ta không trung trinh. Nhưng ta làm nhiều như vậy, đến ta còn chẳng biết rốt cuộc mình là ai nữa. Nương nương, người khóc một trận đi,

    Khóc một trận cho thỏa. Không. Từ khi ta lên làm thái tử phi, ta đã tự nói với chính mình, không được mềm yếu hay rơi lệ nữa. Ta không được phép quên ta từng là thái tử phi của vương triều Đại Dụ. Nửa đêm hôm qua

    Ta lại nghe thấy Thập Thất lang luyện kiếm trong sân, chắc là cả đêm không ngủ. Bệnh tương tư mà, không ngủ được là bình thường thôi. Không phải, Thôi tiểu thư đó đang ở Tây Trường Kinh mà? Ở thì không tương tư được chắc?

    Đã ở đây rồi thì còn tương tư nỗi gì nữa? Huynh không hiểu đâu. Ngươi thì hiểu đấy. Ngươi đã sờ tay nữ nhân bao giờ chưa? Vậy huynh hiểu chắc? Huynh sờ tay nữ nhân bao giờ chưa? Ta sờ rồi, ngươi sờ chưa? Ta hiểu đấy, ta hiểu. Thôi. Ăn cháo đi.

    Thập Thất lang. Thập Thất lang. Sớm thế này ngài định đi đâu thế? Ra ngoài đi dạo. Hôm qua ngài bảo sẽ đưa thuốc cho Cố tiểu thư mà? Cử ai đi đây? Chẳng lẽ ngài đích thân đi à? Ông đi đi. Được, ta không nên hỏi mà. Thập Thất lang.

    Ngài không có thứ gì muốn gửi cho Thôi tiểu thư sao? Không. Sao ngài ấy đưa đồ cho Cố tiểu thư mà lại không mang gì cho Thôi tiểu thư vậy? Cậu hỏi ta thì ta hỏi ai? Ngươi không hiểu. Nào, qua đây ăn chút đi, mau nào. Bái kiến Tề Vương điện hạ. Tiểu thư nhà cô đâu? Ta đã hẹn với cô ấy cùng đến chùa Từ Ân mà. Tiểu thư nhà ta ra ngoài từ sáng sớm rồi. Tối qua cô ấy cất công thắp hương bói giờ lành, nói phải ra ngoài vào giờ Mão ba khắc mới lành,

    Còn dặn kỹ là không được đưa bất cứ người nào đi theo, như vậy mới thể hiện sự thành tâm. Đến ta cũng không được đi theo này. Nhưng tiểu thư đã dặn dò ta phải ở lại phủ chờ Tề Vương điện hạ, gửi lời xin lỗi sâu sắc tới ngài,

    Để ngài mất công một chuyến rồi. Không sao, ta đến chùa Từ Ân tìm cô ấy. Điện hạ đi thong thả. Nhìn cũng dễ mà, sao tết kiểu gì cũng không được? Sao huynh lại đến đây? Ta vốn định ra ngoài đi dạo, cuối cùng lại đi tới đây,

    Chắc là bất giác đi theo tiềm thức. Không ngờ lại gặp muội ở đây. Ta không hề muốn đến chùa Từ Ân gì hết. Ta biết. Đã gặp được nhau rồi, vậy Thập Thất lang, huynh có thể đồng ý ở bên ta một ngày không? Chỉ một ngày thôi.

    Huynh không phải Tần Vương, ta cũng không phải Thôi tiểu thư gì hết, vô lo vô nghĩ, vui vẻ sống trọn một ngày, được không? Được, ta đồng ý. Huynh có nhớ lúc trước huynh từng hứa với ta nếu ngày nào đó thiên hạ bình định thì huynh sẽ cùng ta

    Cưỡi ngựa rong ruổi Lạc Du Nguyên không? A Huỳnh, đợi đến khi thiên hạ thái bình, hai ta cùng nhau khám phá khắp nơi nhé. Giao hẹn vậy đi! Những lời từng nói, những điều từng ước, có lẽ đều không thực hiện được. ♪Chỉ thuộc về hai ta♪ Nhưng ta rất mong

    Có được một ngày như vậy, dù chỉ vẻn vẹn 12 canh giờ, chúng ta đừng nghĩ ngợi gì cả, chỉ việc vui vẻ sống trọn một ngày vô lo vô nghĩ. Được không? ♪Người là đáp án cuối cùng, không gì hối tiếc♪ Được, ta bằng lòng. ♪Từng cuộn, từng cuộn♪

    ♪Người là lời thề duy nhất, hiểu mà không nói♪ Trước kia huynh thường nói nếu có thể quen ta sớm hơn thì tốt. Bây giờ ta cũng nghĩ như vậy. Nếu ta có thể quen huynh sớm hơn thì ta sẽ đưa huynh đến Doanh Châu ngắm hoa mơ, ăn quả mơ.

    ♪Khoảng cách xa đến đâu♪ ♪Đều có người đáp lại♪ ♪Khoảnh khắc lướt qua nhau♪ ♪Như sao băng dừng lại♪ ♪Bóng dáng quen thuộc♪ Đừng nói mấy chuyện này nữa, chúng ta cứ vui vẻ hưởng trọn hôm nay đã được không? ♪Cảnh tượng nào cũng là người♪

    ♪Người là niềm mong đợi lúc đầu, khiến tim ta rực sáng♪ ♪Người là đáp án cuối cùng, không gì hối tiếc♪ ♪Vẽ lời muốn nói thành bức họa♪ ♪Từng cuộn, từng cuộn♪ Sóng thu trong vắt, sông thu vô tận. Cảnh sắc nơi đây đẹp thật đấy. Làm ta nhớ lại lúc

    Ở Lao Lan Quan, cứ đến mùa thu là Lão Bào lại đến bờ sông săn linh dương, rồi ngày nào cũng nướng thịt linh dương ăn. Nói làm ta đói luôn rồi. Ta xuống hồ bắt cá cho muội ăn nhé. Được thôi. Thập Thất lang. Kia, kia, kia kìa.

    Ở kia có con cá to. Đúng rồi, đằng đó. Bắt lấy. ♪Người là đáp án cuối cùng, không gì hối tiếc♪ Không ngờ A Huỳnh của chúng ta có thể hạ bút thành văn, cũng có thể xông trận giết địch mà lại không đối phó nổi một con cá.

    Không ngờ Thập Thất lang của chúng ta hì hục suốt cả buổi, mãi mới bắt được một con cá mà cũng không đưa đến tay ta được hẳn hoi. Làm lại. Sau lưng huynh kìa. Đằng sau, đằng sau. Đằng trước. Nhanh lên. ♪Trải qua sóng gió cũng không chia xa♪

    ♪Trời đất chứng giám♪ Thế nào? Ngon không? Thập Thất lang đến cả nướng cá mà cũng ngon như vậy, đúng là tài năng hiếm có. Nghe muội khen như vậy tự dưng ta lại thấy run, cứ cảm thấy như lại mắc lừa gì đó. Không phải ta khen huynh đâu,

    Ta đang tự khen mình mà. Tự khen mình? Huynh nghĩ mà xem, Thập Thất lang mà ta thích tài năng xuất chúng như vậy, vậy có phải ta rất biết nhìn người, lợi hại lắm không? Trong lòng ta muội luôn là tốt nhất, cũng lợi hại nhất. Rõ ràng là đang khen ta

    Mà sao nghe có vẻ như huynh cũng đang tự khen mình vậy? Tất nhiên rồi. A Huỳnh mà ta thích tài năng xuất chúng như vậy, rõ ràng ta cũng rất biết nhìn người, cũng rất lợi hại mà. ♪Nếu quên đi những ánh đom đóm thoáng qua♪ ♪Đợi chờ những kỷ niệm♪

    ♪Vụn vỡ và lắng chìm♪ ♪Rơi vào vết loang lổ trong tim người♪ ♪Những vướng mắc kia♪ ♪Lòng ta khó dứt♪ ♪Nếu nỗi nhớ chưa từng bị lãng quên♪ ♪Lưu luyến khoảnh khắc ban sơ♪ ♪Hơi ấm số phận từng trao♪ ♪Ta muốn vì người mà gìn giữ♪ ♪Nếu tình yêu còn nhớ♪

    ♪Chúng ta từng thề hẹn♪ ♪Dẫu tình yêu này làm trái tim ta tan nát♪ ♪Ta cũng phải sống vì người♪ ♪Men theo đường nét của ký ức♪ ♪Đợi chờ là sự cố chấp của ta♪ ♪Nếu tình yêu còn nhớ♪ ♪Lời hứa ta giữ vững vì người♪ ♪Xáo trộn nhân và quả♪

    ♪Yêu người không hối tiếc♪ ♪Con tim vì người nguyện dứt bỏ♪ ♪Vẫn luôn đợi chờ người hồi đáp♪ ♪Nếu tình yêu còn nhớ♪ ♪Lời hứa ta giữ vững vì người♪ ♪Xáo trộn nhân và quả♪ ♪Yêu người không hối tiếc♪ ♪Con tim vì người nguyện dứt bỏ♪ ♪Vẫn luôn đợi chờ người hồi đáp♪