[THUYẾT MINH] Dạ Sắc Khuynh Tâm – Tập 11 | Lưu Tá Ninh & Quản Nhạc | WETV
[âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] Dạ sắc khuynh tâm tập 11. Lạc Thanh sao cô lại ở đây? [âm nhạc] Tôi thấy mấy con ốc sên này tội nghiệp quá, vất vả quá chừng nên tôi muốn che mưa cho chúng. Không ngờ cô là người lương thiện như vậy. Mới thế đã lương thiện rồi à? Cái tên một nam thần này, đầu óc có vấn đề gì không vậy? Chẳng phải chỉ có ngày mưa ốc sên mới được ra ngoài kiếm ăn sao mà lâu rồi chưa ăn ốc sên không biết bao giờ mới kết thúc câu chuyện này đây Hà làm nữ phụ tuy không có tuyến tình cảm nhưng ít nhất vẫn được ăn uống non là áo lược ăn không [âm nhạc] ý của tôi là sao có thể ăn ốc sên được chứ tôi nghiêm khắc phê bình loại hành này. Hóa ra cô là người tàn nhẫn như vậy. [âm nhạc] Mau lên bàn số 20. Nữ chính nghèo khổ. Đúng thật, đi tới đâu cũng phải làm thêm. Đi đất bằng mà cũng vấp được hả? Cô có biết cái túi này bao nhiêu? Hai người như cô cả đời cũng không mua nổi cái túi này đâu cô. Tôi xin lỗi tôi để nộ đền cho cô. Thật là nhớ những ngày mình từng có thể làm khó đền chính. Cô đền nổi không? Cái thân cô còn không đáng tiền. Bằng vậy túi này đâu. Giờ cô quỳ xuống lau cho sạch cái túi này. Những chuyện khác chúng ta nói sao? Tôi chết tiệt. Chuyện này hơi bị quá đáng rồi. Dạ. Được. Khóc à? Có tác dụng gì hả? Phản kháng đi chứ. Dừng lại đó. Chưa bao giờ nghĩ nam chính lại hữu ích như thế. Cây bút máy này là phiên bản giới hạn số lượng trên toàn cầu, đắt hơn cái túi của cô không chỉ gấp 10 lần thôi đâu. Có phải anh là một thiếu gia của tập đoàn Mộc Thị không? Tôi không sao đâu, cô cũng không cố ý. Tôi không trách cô, cái này mà còn không phải cố ý. Cô nữ chính này đúng là đồ thảo mai chính. Ngờ cô lại là người khoan dung như thế. kịch hay không thể để một nam thần bỏ lỡ được. Cô làm gì vậy? Túi của tôi. [âm nhạc] Cây bút máy kia đắt gấp 10 lần cái túi của cô còn phải trả cho tôi chín cái túi nữa đấy. Tính là lãi nhé cô. Số tiền còn lại cô đem đi mua thêm mấy cái túi để mà bù vào. Cái não trống rỗng của mình làm người lớn phải độ lượng. Không cần cô đền đâu. Dù sao thì não của cô cũng toàn là túi. Hay lắm. Chuyện nhỏ như con thỏ. [âm nhạc] Một nam thần không ngờ lòng khoan dung của cô chỉ là giả tạo. Một nam thần, một nam thần. Anh nghe tôi giải thích đi. [âm nhạc] Lần này lại là anh Lãnh Dạ hàng. Anh nghe không hiểu lời tôi nói lúc trước phải là vì sao anh cứ phải đối chọ chuyện này có lợi gì cho anh không? Phải, lúc trước chúng ta từng hợp tác nhưng tất cả đã kết thúc rồi. Cô biết bí mật của tôi, mỗi một lần cô tiếp cận một nam thần là tôi lại gặp nguy hiểm thêm một chút. Sao tôi có thể ngồi yên? Không quan tâm được chuyện gì nên nói tôi đã nói hết rồi. Tại sao cô lại sống hai mặt vậy? Anh nói gì vậy? Tôi không hiểu trên mặt cô tại sao lại có biểu cảm tuổi thân và tội nghiệp. Cô chỉ biết tận dụng mọi cách để bảo vệ bản thân mình. Sao 3 tháng không gặp, con người cũng có thể thay đổi chóng mặt. Tại sao cô cứ phải tiếp cận một nam thần? Rốt cuộc mục đích của cô là gì? Tôi có quá nhiều nghi vấn về cô. Chừng nào cô vẫn chưa giải thích thì chừng đó tôi vẫn sẽ không để tận một nam thần. Tôi không có cách nào giải thích được. Nhưng mà anh chỉ cần biết rằng tôi và một nam thần là người đi cùng một quỷ đạo là chuyện mà số mệnh đã sắp đặt, không ai có thể thay đổi được. Cô thích anh ta. Tôi được số mệnh sắp đặt thích anh ấy. Thế giới này làm gì có chuyện tại mệnh không biết ấy thôi. Mỗi một người chúng ta đều có những hoàn thành giống như anh phải trả thù. Còn tôi là phải ở bên một nam thần, không ai có thể kháng cự được. Tôi hỏi cô một lần cuối, sau này cô vẫn chọn làm kẻ phải vậy thôi. Câu chuyện đã bắt đầu rồi thì sẽ không dừng lại nữa, sẽ không thay đổi nữa. Đáp án của tôi, anh đã biết rồi. Lãnh thiếu gia cô lạc, đừng nhắc cô ta trước mặt, sau này ai muốn giúp một nam thần thì kẻ đó phải chết. Sao mình thấy là lạ ấy nhỉ? Lẽ nào mình thật sự xem anh ta là bạn rồi ư? Đâu phải. Anh ta là nhân vật phản mình là nữ chính mà. Anh ta phải đóng vỡ kịch báo. Còn mình thì đi con đường ngọc. Cuối cùng anh ta còn giết mình. Anh ta là nhân vật phản diện vô cảm từ đầu đến cuối cơ mà. Mình đang nghĩ cái gì vậy chứ? Bọn mình lúc trước chỉ có một chút hợp tác làm ăn bất đắc dĩ mà thôi. Đúng vậy, bây giờ mình phải chính thức vạch rõ giới hạn với anh ta. Thằng Oắc con ở đâu ra vậy? Tranh cái tốt lại đi học thói ăn trả tiền đi. Cháu không có tiền, bỏ cháu ra. Đợi đã. Mình hiểu rồi, chắng lại là tình tiết cho nữ chính, bột lộ lòng mình sẽ trả tiền cho cậu bé này. Nữ chính vô tình bắt gặp rồi cảm động bởi sự thiện lương của mình. Mình đã bắt đầu quen với việc làm nữ chính rồi đấy. Này chú, sao chú lại ức hiếp một đứa con nít thế gì đây? Tuy nó đã trộn bánh bao của chú nhưng nó chỉ là một đứa bé, không có gì lót bụng. Sao chú lại tàn nhẫn làm khó nó thế? Chú hả? Thấy nó không có gì ăn, vậy cô trả tiền cho nó đi. Tôi không có tiền. Thế cô bảo tôi cho không à? Sao chú không có? Tí lòng trắc ẩn nào hết vậy? Chỉ là một đứa trẻ thôi mà. Cứu tôi với. Nữ chính ngu ngốc quá đi thôi. Ăn cấp không trả tiền, lại còn khuyên người khác lương thiện. Trẻ con không được ăn xem tao dạy dỗ mày ra sao? Đi đứng lại đó. Hai đứa mày đừng hỏng lại đó. Ai bảo chị lo chuyện bao đồng bánh bao của em rớt mất rồi. [âm nhạc] Còn dám lớn lối với chị cơ à? Nhóc đừng tưởng nhóc là muốn làm gì thì làm nhé. Nhóc là trẻ con thì hay lắm à? Nhóc ăn cấp đồ của người ta lại còn không thấy ấy nấy. Chị chuyện gì thế này? Hóa ra là cảnh anh hùng cứu mỹ nhân. [âm nhạc] Một nam thần cứu tôi. [âm nhạc] ni [âm nhạc] Qu ni [âm nhạc] [âm nhạc] qu [âm nhạc] [âm nhạc] ni [âm nhạc] ph [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] Qu [âm nhạc]