[THUYẾT MINH] Dạ Sắc Khuynh Tâm – Tập 13 | Lưu Tá Ninh & Quản Nhạc | WETV

    [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] Dạ. Sắc Khuynh Tâm tập 13. Chuyện này là thế nào? Lạc Thành Cô Lạc Lãnh Dạ Hàng. Tôi cần cô giúp tôi một việc, đương nhiên cô cũng có thể không giúp. Vậy thì lần sau sẽ không được dễ chịu như thế nữa đâu. Có phải anh trên người một nam có con dấu riêng vật bất ly thân của anh ta? Tôi muốn cô trộm nó cho tôi để đổi lại mạng sống của em trai cô sao? Cô nghe rõ đây, cô chỉ có ba ngày, xem ra cuối cùng tuyến tình tiết của anh cũng bắt đầu rồi. Nếu ba ngày sau cô vẫn chưa trộn được đồ hoặc là tin này bị lộ ra ngoài, đến lúc đó không chỉ em trai cô mà đến cô cũng sẽ không được nhìn thấy mặt trời ngày mai đâu. Đây chính là điều tôi đã nói. Câu chuyện đã bắt đầu thì sẽ không dừng lại. Có thể đồng ý với anh, nhưng tôi muốn nói chuyện riêng vài câu với Lạc Thành. Chị Lãnh Dạ Hàng, em không cần nói chị biết cả rồi, chị sẽ bảo anh chăm sóc em tử tế trong sợ. Ba ngày nữa là sẽ không ba ngày gì nữa rồi. Anh ta bắt chị làm gì? Em không cần quan tâm. có cách. Chị, em xin lỗi, lần nào cũng là vì em cả. Em giống như gánh nặng của chị vậy. Em là em trai ruột của chị, sao lại xấu hơn chị nhiều thế? Được rồi, không cần phải suy nghĩ nhiều vậy đâu. Phải là vấn đề từ em. Chỉ là sự tồn tại chính là để cho nữ chính một động cơ hợp lý. Được rồi, chị đi đây. Chị cẩn thận Lãnh Dạ Hàng đấy. Vốn còn tưởng có thể làm anh rể, không ngờ lại là kẻ xấu. Anh rễ cái gì? Em đừng nói linh tinh. Vốn dĩ là thế mà, trước đây rõ ràng anh ta thích chị, sao đột nhiên lại làm hại chúng ta? Thằng nhóc, con nhà em có hiểu thế nào là chị hiểu chắc? Đương nhiên rồi. Tiếp xúc cơ thể, bốn mắt nhìn nhau, cảnh quay chậm và nói cái quái gì vậy? Rõ ràng thích là sao chị lại giống Lãnh Dạ hàng vậy? Thế giới của hai người không có cách giải thích chính xác về từ thích này sao? Đương nhiên là anh ta không có rồi. Tóm lại, sau này em cách xa anh ta ra một chút. Chị sau này em không muốn làm gánh nặng của chị nữa. Nói chuyện xong rồi à? Anh xem đi, tôi nói rồi, chúng ta chỉ có thể làm kẻ địch. Cứ thế này, đến khi âm mưu bại lộ, anh nam thần sẽ cho rằng Lạc Thanh là giáng điệp thương mại, họ sẽ mãi mãi không thể ở bên nhau. Còn Lãnh thiếu gia cũng có thể lấy được con dấu riêng của Mục thị, đây chẳng phải là chuyện tốt sao? Sao anh cứ sầm mặt lại vậy? Thôi bỏ đi, mong rằng lần sau gặp sẽ có thể có tin tốt. Nam thần à, hôn sự của con và Tiểu Vân. Chẳng phải lần trước con đã nói rồi đã có bạn gái rồi. Việc liên hôn giữa nhà ta là lựa chọn tốt nhất. Cô Lạc Thanh kia không thể đem lại cho con lợi ích nào. Con tưởng việc giữ gìn tập đoàn Mục thị, chỉ dựa vào sở thích cá nhân của con từ lúc nào mà hôn nhân lại được gắn liền với lợi ích vậy. Giống như ly cà phê đen này vậy. Vị rất đắng. Nhưng nó sẽ giúp con tỉnh táo hàng ngày để biết rằng con là chủ tịch của tập đoàn Mục Thị. Đây chính là cái lợi, con nghĩ cho kỹ đi. Lãnh thiếu gia, cuối cùng anh cũng tỉnh rồi. Lãnh thiếu gia, anh không có, vết thương bên ngoài nãy cũng không có gì đáng ngại. Cuộc tối qua đã xảy ra, tại sao anh lại ngất xỉu vô cớ? Không biết. Hình như có chuyện tôi không muốn làm cho lắm, nhưng lại có sức mạnh nào đó đang âm thầm ép buộc tôi. Lãnh thiếu gia không thể nói đùa với bác sĩ lúc thế này được đâu nhé. Bác sĩ có bệnh như vậy không? Tôi chưa từng nghe nói để là do áp lực tinh thần của anh quá lơi cho vẻ là được như vậy. Lãnh thiếu gia chắc chắn là vì gần đây ký hợp đồng với Tống Thị. Chuyện báo thù Mục thị đã ở ngay trước mắt rồi, vậy nên áp lực tinh thần mới quá lớn. Báo thù là ý nghĩa duy nhất của cuộc đời tôi sao? Lãnh thiếu gia bắt đầu từ lúc chín tuổi, trong lòng anh đã chỉ có báo thù. Anh từng nói, dù bằng bất kỳ giá nào cũng phải nhìn thấy Mục thị sục độ nam thần mất đi tất cả, không có bất kỳ ai có thể ngăn cản được. Đúng, không có bất kỳ ai có thể ngăn cản được. Mình cứ không tin cái trò này. Nếu mình đi ăn trộm con dấu riêng, sau đó nam chính sẽ hiểu lầm nữ chính, nhưng nữ chính lại sống chết không chịu giải. Sau một hồi nói qua nói lại, gây một đống hiểu lầm chính chịu đủ quất ức, nam chính đau lòng không thôi, tiền chết đi được. Phe phản diện định bắt chẹt mình, bắt mình đi theo tình tiết chuyện. Không thể nào. [âm nhạc] Đã làm thì làm cho trót. Anh muốn tôi trộm được con dấu riêng trong vòng ba ngày, sẽ nghĩ cách cưới một nam thần trong vòng ba ngày, trực tiếp đẩy câu chuyện đến hồi xong việc. Về nhà chẳng phải chỉ là dụ dỗ nam chính thôi, đây là sở trường của mình mà. Nhưng quần áo của cô nữ chính này có giản dị quá không vậy? [âm nhạc] Mục thiếu Lạc Thanh sao cô lại đến đây? Hôm nay tôi đến cảm ơn anh vì đã giúp đỡ tôi ở quán cà phê hôm trước. Chân tay của cô mới đi thuê về à? Anh không thấy quần áo của tôi hôm nay cực kỳ có chất lượng không tốt. Tặng cô hết chỗ quần áo này. Đ này đừng mặc những loại quần áo kém chất lượng đó nữa. Không đúng. Sao nam chính chẳng có chút phản ứng nào vậy nhỉ? Thế này thì bảo mình làm sao tiến tới cái kết với anh ta được. Đúng rồi, trong truyện tranh chẳng phải ngã là nam nữ sẽ hôn nhau sao? Hôn rồi mà còn không cưới chắc. Một thiếu gia chờ tôi với. [âm nhạc] Cô không sao chứ? Gì vậy? [âm nhạc] Mình không tin [âm nhạc] lần này chắn là được. [âm nhạc] Có nhầm không vậy trời? Vậy là khi ở bên nam chính mình sẽ không ngã được hả? Rốt cuộc cô muốn làm gì? Tôi Tôi muốn anh cứ tôi. Cô bị điên à? Anh đã được định sẵn sẽ phải ở bên tôi rồi. Chỗ mục thiếu gia náo nhiệt quá. đã