[THUYẾT MINH] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện – Tập 01 | Dương Dương & Kim Thần | YOUKU
[âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] [Vỗ tay] [âm nhạc] [âm nhạc] [Vỗ tay] [âm nhạc] [âm nhạc] Hát lột [âm nhạc] săn bắt đầu. yêu thú cấp sáu [âm nhạc] nhận một kiếm của ta đây. cũng có chút bản lĩnh đấy. Tiếp này. Tứ tượng Huyền Vũ trận khởi đi. Chất lượng cũng được đấy. Người ta nói trong núi không tồn tại thời gian, nhưng thế gian đã trải qua cả ngàn năm. Câu chuyện của ta phải bắt đầu kể từ 200 năm trước. Ca ca, ca ca ca, mau vậy đi, mẹ nướng bánh rồi, bảo huynh mau về đấy. Nướng bánh? Bột mì ở đâu ra vậy? Cha cùng Lục thúc Trịnh Thẩm nói ra, chắc chẳng ai tin. Lý do ta bước chân vào giới tu tiên lại là vì một chiếc bánh, ba bát bột mì, bánh lớn. Nào, hàng gia ở kênh Ngũ Lý, Trấn Thanh Ngưu nhiều đề làm nông. Chỉ có tam thúc làm đệ tử ngoại môn của Thất Huyền Môn, trở thành quý nhân trong mắt cả thôn. Chẳng phải chàng già Trương thúc đã đặt cho thằng bé một cái tên rất hay à? Đối với một thiếu niên nơi thôn quê như ta thì đủ vào Thất Huyền Môn là cơ hội duy nhất để giúp cả nhà đổi đời. Hàn Lập. Đúng Hàn Lập. Tên mập này là Rương Thiết, người bạn thân nhất của ta trong thôn đang ăn bánh sao? Ta cũng có bánh này. Ngươi cũng có bánh, ngươi cũng có bánh ạ. Được đó, cha ta mượn ngưu thuốc ba bát bột mì để làm bánh nướng cho ta. Cha ta không cho ta ăn bây giờ, trong thôn có quy tắc, trước khi đi xa hay làm việc lớn, nhất định phải ăn bánh nướng làm từ bột mì. Dù có phải mượn bột cũng không thể bỏ thằng ngốc nhà chúng ta mà thi đổ thì chúng ta không cần trả bột mì này nữa. Chỉ là đã mượn đồ của người khác con ăn trước đi thì nhất định phải trả. Đây cũng là quy tắc. Lúc đó ta nghĩ để trả lại ba bát bột mì đó, ca ca muội có tên mới rồi. Vì những người trước mặt tên gì Hàn Lập ta nhất định phải vào được thất Huyền Môn. Lập trong lập bi đúng không? Nhà ngươi mới là lập trong lập bi ấy. Hàn Lập nhà chúng ta lại lập trong đỉnh thiên lập địa đấy. Hàng Lập đúng rồi, ta có tên chính thức rồi, không gọi là thằng ngốc nữa mà gọi là Hàn Lập. Lập trung Định Thiên Lập đị. Bài thi nhập môn năm nay là leo núi. Bảy người đầu tiên lên đến đỉnh núi sẽ được nhập môn. Những người còn lại phải về nhà. Dưng được rồi. Bảy người đứng đầu đã được xác định. Tất cả những người đến sao? Đều trượt quay về đi. Trược rồi sao? Phải trả số bột mì mà nhà đi mượn thế nào đây? Không được đâu sư huynh. Trương Thiết ai bảo ngươi ăn nhiều vậy? Ngươi biết không? Ăn bớt đi hai cái bánh thì ngươi cũng không tới nổi chữ xếch thứ chín. Ta vậy ta xếp thứ tám sao? Sư huynh tiểu thiết lại còn giả vợt sao thế? Hắn bị bệnh thật đấy. Không phải giả giờ đâu. Tiểu Thiết ngươi không sao chứ? Đã ở đâu? Mặc đại phu Hàn Lập. Người nói trước khi leo núi cô ta ăn rất nhiều bánh nướng, đã ăn ba cái, vừa hít gió lạnh vừa leo núi. Chán sống rồi à? Không sao nữa rồi. Xem như tiểu tử này may mắn mặt đại phu là ân nhân cố mạng của Dương Môn chủ Thất Huyền Môn bụng ta là thần y đó. Còn không mau cảm ơn. Đa tạ Mặc Đệ Phu. Đa tạ ơn cứu mạng của Mặc Đề Phu. Đa tạ Mặc Đệ Phu. Mặc Đề Phu dẫn tới chọn đệ tử thi trược sao? Ngươi biết rõ rồi còn hỏi ông thấy hai người họ thế nào? chọn hai người này đi. Đi theo ta. [âm nhạc] Nơi này đẹp quá. Nơi này là thần thủ cốc, đây là nơi Dương môn chủ của Thất Huyền Môn cất công sắp xếp cho ta. Năm đó ta từng cứu mạng hắn. Thằng ngốc, vậy sau này đây là nhà của chúng ta rồi nhỉ? Thế cũng phải xem số mệnh của hai ngươi. [âm nhạc] [âm nhạc] Có biết những chữ trên tường không? Không biết. [âm nhạc] Không biết chữ à? Không biết. Vậy các ngươi biết cái gì? Biết làm rụng à? Sư phụ, đừng gọi sư phụ, ta còn chưa đồng ý những các ngươi làm đồ đệ đâu. Hai ngươi có thể ở lại hay không? còn phải xem biểu hiện tiếp theo của các ngươi. [âm nhạc] Ngồi xuống. Đồ ngóc trên để làm gì có chuyện ngon ăn nhi vậy? Đây là ghế ba chân, muốn đi theo lão phu thì phải luôn luôn cẩn thận. Mùi gì vậy? [âm nhạc] Tắm chưa? [âm nhạc] [âm nhạc] Hàn Lập sao ta lại cảm thấy chóng mặt nhỉ? Sao nước [âm nhạc] H Trương Thiết tỉnh dậy đi, vậy đi. Đúng là người trẻ tuổi, tỉnh nhanh đấy. Người cho gì vào trong nước vậy? Tiên thảo lộ để khử mùi hôi, các ngươi có thể ngửi xem mình có còn hôi không? Lúc trước trên người các ngươi không phải mồ hôi mà là mùi hôi. Mùi hôi của người phàm. Mùi hôi của người phàm. Người phàm ăn lương thật ngũ cốc, không hấp thụ được tinh hoa của Nhật Nguyệt mà lại hấp thụ những thứ bẩn thiểu trong trời đất vào cơ thể, đương nhiên là hôi không ngửi nổi. Các ngươi không cảm thấy cơ thể mình có gì khác sao? Có thấy tinh thần sản khoái không? Thằng ngốc, ta thật sự cảm thấy trên người có mùi thơm, đầu óc cũng không còn nặng nề nữa, hình như đúng là dễ chịu hơn nhiều. “Tiểu tử, ta vừa nhìn thấy ngươi đã biết ngươi là một nứa lắm mư mẹo.” “Rõ ràng vậy sao? Ở chỗ ta mấy trò giặt vảnh của các ngươi chẳng là gì cả. Ta muốn cứu hay hại các ngươi cũng chỉ cần một ngón tay thôi. Không tin thì ngươi thử xem. Không được, làm vậy sẽ bị đuổi đi mất. Tạ ơn Mặc đại phu đã thu nhận ngươi là ân nhân của bọn ta, sau này bọn ta nhất định sẽ nghe lời, quyết không chọc giận người. Đừng sợ, ta dọa các ngươi nhi vị là để các ngươi hiểu rõ trong sân gốc này ai mới là quy tắc. Quy tắc của ta chỉ có ba điều. Điều thứ nhất phải để tâm tới mọi chuyện trong sân cốc. Điều thứ hai, đừng giao du với mấy kẻ ngốc ngoài kia. Điều thứ ba cũng là điều quan trọng nhất. Lão phu sẽ dạy cho các ngươi một bộ khẩu quyết, cần thường xuyên luyện tập, không được sao nhãn. Nếu không làm được ba điều này thì cốt xuống núi ngay cho ta, đừng làm mất thời gian của lão phu. Ta nhớ rồi, hứa hẹn cũng nhanh đấy. rất tốt, ta cũng muốn xem xem các ngươi thực hiện thế nào. Ba người chúng ta ăn sáu món à? Mặc đại phu ta không đói, ta nhìn các ngươi ăn vậy sao được? Chắc chắn phải để người động đũa trước. Ngồi xuống. Ăn đi, ăn đi. Từ ngày mai hai ngươi phải hầu hạ lão phu rồi. Đừng để lão phu phải chăm sóc hai ngươi nữa. Đây là thịt gì? Sao lại ngon như vậy? Không phải thịt, là rễ xuân. Rễ xuân là gì? Là rễ cây à? Cây xuân thẳng tắp. Dùng làm thuốc tốt cho tóc già da. Sau khi hái trộn với hành sống rồi chưa vào hấp. Hấp nửa ngày rồi cắt thành miếng nhỏ kê ở góc nhà phía nam cho khô rồi rưới dầu mè lên lại có thể dùng làm nhân. Ta còn tưởng chỉ khi đói kế mới ăn rễ cây. Ăn mà ngươi nói là để lấp đầy cái bụng, còn ăn mà ta nói là để tu hành. Tu hành? Các ngươi ăn xong thì mau đi nghỉ ngơi đi, sáng mai nhớ phải. Vị lúc gà gáy tắm rửa đốt hương rồi tới học khẩu quyết. [âm nhạc] Khẩu quyết gì mà còn phải tắm rửa đốt hơn. Ngươi lại còn rảnh đang cắm được nấu cơm cho chúng. Mau dạy khẩu quyết đi, xem xem có linh căn không. Đừng lại làm mấy tên ngốc nữa đấy. Được rồi, đi đi. [âm nhạc] Bặc đại phu chào buổi sáng. Vậy rồi là mặt trời mọc cao ba sao rồi. Bọn ta vừa tắm rửa thay đồ xong. [âm nhạc] Cẩu quyết được chia thành nhiều tầng. Nếu các ngươi có thể luyện thành tầng thứ nhất trong vòng 3 tháng thì có thể chính thức bái lão phu làm sư phụ, sau đó được nhận bạc hằng tháng giống các đệ tử nội môn khác. Trong Thất Huyền Môn có tiền kìa, lão phu đã phải bỏ ra rất nhiều tâm huyết mới có được khẩu huyết này. Nếu các ngươi dám truyền ra ngoài, lão phu sẽ không tha cho các ngươi, biết chưa? Không truyền ra ngoài quyết không truyền ra ngoài, không biết chữ thì ta đọc từng câu để các ngươi đọc theo. Đến chỗ cùng cực hư không, đến chỗ cùng cực hư khôn, sốc ruột chết mất thật là công công. Ta bậc ngươi thật đó thật là để để lẳng lẳng thinh thinh. Đó là thịnh thinh muôn loại sinh hóa đa đoan sinh hóa đa đoan. Rồi ra cũng phải lai hoàng bản nguyên rồi ra cũng phải lai hoàng bản nguyên. đến chỗ cùng cực cư không lãng thinh nắm chuyện trừ hoàng的 [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] sư phụ cởi thắc lưng ra cởi áo ngoài ra nhận công cho ta xem vô dụng. Tới lượt ngươi rồi. Sao tay lại lạnh như băng giống người chết vậy? đến chỗ cùng cự cư không lặng thinh ngắm chuyện Trần Hoàng muôn loài sinh hóa đa đoan rồi ra cũng phải lai hoàng bản nguyên đến chỗ cùng cự cư không lặng thinh ngắm chuyện Trần Hoàng buông loài sinh hóa đa đoan rồi ra cũng phải lai hoàng bản nguyên đao im lặng đao Nào, im lặng im lặng. Tốt quá rồi. Cuối cùng cũng gặp được một kẻ không ngu ngốc rồi. Tốt quá rồi. Sau này ngươi phải cố gắng giống như bây giờ. Từ giờ trở đi, con chính là đệ tử thân thuyền của ta. Vậy có phải con có thể học y thuật, học chữ đúng không? Con muốn gì ta cũng có thể dạy con, dành cho con những điều tốt đẹp nhất? [Tiếng cười] Sư phụ, Trương Thiết cũng rất chăm chỉ học khẩu quyết, hắn cũng như lũ ngốc kia vô dụng. Hôm nào hắn cũng thức khuya dậy sớm hơn con để luyện tập khẩu quyết, chưa từng lười biến ngày nào. Người cho hắn thêm một cơ hội nữa đi, hắn không được. Kẻ ngót thế này, dù con cho hắn thêm mấy kiếp thì hắn cũng không luyện được. Mặt này phu, đừng đuổi ta đi, ta chịu khổ được. Ta ta được việc lắm. Ta ta còn biết làm đụng, ta có thể đổi dân cho người, ta có thể. Ta ta còn biết nướng bánh, ta cầu xin người mặt đề phu, đừng đuổi ta đi. Sư phụ, nếu người không giữ Trương Thiết lại thì con sẽ đi cùng hắn. Trương Thiết. để lão phu xem ngươi còn chỗ nào hữu dụng. [âm nhạc] Lão phu có một công pháp phù hợp với ngươi, tên là Tượng Giáp Công, luyện tới mức độ nhất định sẽ có sức mạnh ngàn cân gây gớm. Vậy sao? Ta luyện. Muốn luyện tượng giá công này thì phải chịu đựng nỗi khổ mà người thường không thể chịu đựng. Ngươi làm được không? Chỉ cần người không đuổi ta đi, ta không sợ khổ. Rất tốt, rất tốt. Thế này đi, hai con hãy ở lại bên ta để lão phu dạy dỗ các con cho tốt. Tạ ân sư phụ, không còn đứng lên đi. Nghe này sau này tập trung luyện khẩu quyết, con giúp ta giám sát nó mọi lúc, không được qua loa đại khái. [âm nhạc] Đi đi, tốt quá rồi, cuối cùng chúng ta cũng có thể ở lại. [âm nhạc] Chúng ta được ở lại Thần Thủ Cốc rồi. Chúng ta được ở lại Thần Thủ Cốc rồi. [âm nhạc] [Vỗ tay] Đã nhiều năm như vậy rồi, cuối cùng chúng ta cũng gặp được người phàm có linh căn. Lão quỷ, được rồi, đừng đừng nói nữa. Ta phải điều chế thuốc tốt cho hắn. Không được, không được, ngươi phải theo phương thuốc của ta, đừng dùng những thứ tầm thường này, làm chậm trễ tiến độ tu luyện của hắn, không có lợi cho cả hai chúng ta. Được rồi, được rồi, lão phu tử có chừng mực. Thơm quá. Sư phụ, bọn con về rồi. [âm nhạc] Sư phụ, cái này để làm gì? [âm nhạc] Mau cởi y phục. Ai bảo con cởi? Hàn Lập, mau nào cởi y phục ra nào. Trương Thiết đi lấy nước với ta, tới liền thư sư phụ [âm nhạc] cảm thấy thế nào? Đây là nước thuốc lão phu điều chế khiê đấy, đều là dược liệu quý báo cả, phải ngâm cho đủ. Hai canh giờ, nhìn kỹ đấy, hai canh giờ. thấy thế nào? Cả người thông suốt chứ? Thông suốt được một chút, có chút chút à. Thuốc chưa đủ mạnh, lão già keo kiệt này, ngươi phải bỏ thêm thuốc tốt vào, đừng có tiếc làm gì. mau mau lên để tên tiểu tử này luyện công mà lão phu sắp dốc cạnh đóng báo vật rồi Trương Thiết khuấy khuấy từ từ thôi, cẩn thận vào. Con xin lỗi sư phụ. Đúng rồi, hai canh giờ đấy. Dùng khẩu quyết sư phụ dạy con từ điều hòa nhịp thở. Nào, Trương Thiết Trông giúp ta nhé. Cứ giữ nhiệt độ nước như thế này không được cao cũng không được thấp. đến chỗ cùng cực hư không. [âm nhạc] [âm nhạc] Ngươi sao thế? Không chịu nổi nữa rồi. Nóng quá. Sư phụ Hàn Lập. Hàn Lập thấy khó chịu. Sao thế? Sư phụ mau dấtt hắn ra ngoài đi. Hàn Lập nào. Mau lên yên nào. Giữ dững đầu đệ ngoan. Thế nào? Cảm cảm thấy thế nào? Nóng quá nóng quá. Cực kỳ nóng. Thế là đúng rồi. Dùng khẩu quyết tay dạy con để từ từ điều hòa hơi thở. Trương Thiết trong chừng nhé. Nhắc cho nó đến chỗ cùng cực hư không. Lãng Thinh ngắm chuyện Trần Hoàng ngươi im đi. Muôn loài sinh hóa đã đoan im miệng. Sư phụ khẩu quyết đến chỗ cùng cự cư không? đến chỗ cùng cự cư không lặng thinh nắm chuyện Trần Hoàng lặng lặng cái gì lặng thinh nắm chuyện Trần Hoàng lặng thinh nắm chuyện Trần Hoàng muôn loài sinh hóa đa đoan muôn loài sinh hóa đa đoan rồi ra cũng phải lai hoàng bản nguyên rồi ra cũng phải lai hoàng bản nguyên tới chỗ cùng cực hư không đến chỗ cùng cực hư không lặng thinh nắm chuyện Trần Hoàng xuống đi công nến chỗ cùng cực cư không đến chỗ cùng cực hư không đến chỗ cùng cực hư không lạng thinh nắm chuyện Trần Hoàng Lạng Thinh nắm chuyện Trần Hoàng muôn loài sinh hóa đa đoan muôn loài sinh hóa đa đoan [âm nhạc] [âm nhạc] sư phụ, sư phụ, Hàp làm sao vậy sư phụ? Thằng ngốc, ngươi tỉnh lại đi. Thằng ngốc, thằng ngốc à, sư phụ. Sư phụ, hắn bị làm sao vậy? Sư phụ, sư phụ. nào. Thằng ngốc, ngươi tỉnh rồi. Thằng ngốc, ngươi làm ta sợ chất khiếp. Ta còn tưởng ngươi chết rồi cơ. Thằng ngốc, ngậm cái miệng xối quậy của con lại đi. Sư phụ, con bị sao thế? Con đã tu luyện thành công tầng thứ nhất rồi. Thằng ngốc, sư phụ bảo ngươi đột phát tầng thứ nhất rồi, quả nhiên liều lượng thuốc phải mạnh chút mới được. Đồ đệ ngoan à? Mau nào Trương Thiết lao ngựa cho thằng bé bằng nước mát thêm vài lần đi, đừng vội. Ta vẫn phải tìm thêm ít thuốc bội bổ cho con mới được. Để con sắp cho. Rồi cái nữa là ta sẽ mua cho con y phục mới. Y phục mới à? Sư phụ, con chưa từng được mặc y phục mới bao giờ luôn. Hồi trước con toàn mặc đồ của tỷ tỷ thôi. Rồi để tỷ mặc xông đến nhị tỷ. Nhị tỷ mặc xông tới tâm tỷ. Sau đó ba tỷ tỷ may lại thành một bộ cho con mặt. [âm nhạc] Tự lúc nào chẳng hay ta đã đến thần thủ cốc được hơn một năm trời để được ở lại, mà Rương Thiết quả thực đã hy sinh rất nhiều. Tu luyện tưởng giáp công phải rèn dũa toàn thân hàng trăm nghìn lần, hắn đều đã cắn răng vượt qua. Những việc giặt việc nặng sư phụ không cho ta làm như hái thuốc, nấu cơm cũng đều do Trương Thiết kính dắt. Đợi đến khi bọn ta học thành tài già xuống núi, ta nhất định phải tốt với hắn thật nhiều. Còn về phần ta, ngoài việc mỗi ngày uống thuốc ngồi thiền luyện tập khẩu quyết ra thì là thắm. Trong những dược liễu quýết chẳng biết tên, cũng chẳng biết có tác dụng gì nữa. Nhưng mà sư phụ cũng đã dạy bọn ta đọc sách, nhận mặt chữ, giúp bọn ta học vở lòng, bỏ mang trí tuệ, hóa ra bầu trời là như thế này. Thời gian này ta già rương thiết, nếu tích cất rồi gửi bạc hàng tháng về nhà, còn cả quà sinh nhật làm cho tiểu muội nữa. À phải rồi, còn cả số bột mườn trước đây cũng trả hết từ lâu rồi. Từ nay cha mẹ sẽ không bao giờ phải g mượn hàng xóm nữa. Màn thầu bánh nướng chẳng thiếu gì hết. [âm nhạc] Tuy sư phụ không bắt ta làm nhiều việc, nhưng hễ có thời gian, ta sẽ vào khu rừng gần đó để hái thảo dược gì đấy, cũng là để chuẩn bị trước cho sau này học y thuật từ sư phụ. Thứ gì vậy? [âm nhạc] [âm nhạc] gì đây không biết xanh lè xanh lét còn là một thứ màu xanh [âm nhạc] cũng đẹp thật ấy. Trong này là gì vậy? Mở ra xem thử nhé. này để làm gì? Chặt nó chứ sao? đưa giao cho ta. [âm nhạc] Nào để ta xem ta xem thử nào. Cái bình nhỏ này cứ là thế nào. Dao chặt cũng không dở chẳng thèm nữa. Đừng dứt mà. giữ lễ quết được thôi. [âm nhạc] Sư phụ ăn cơm thôi. [âm nhạc] Sư phụ Hàn Lập ăn cơm nào. Hàn Lập con đây đều làm theo thật đơn của người đó. Có vịt, có cá, có thịt kho nữa. Tốt lắm. Nào dọng chỗ đi. Nào để thịt kho ra đó. [âm nhạc] Nào [âm nhạc] Hàn Lập ngươi ăn đi vịt này. Hàn Lập, Hàn Lập [âm nhạc] giờ ra đây làm gì hả? Quay về mau. Làm gì đấy hả? Có chuyện gì? Tên ngôn nhà ngươi, người tu hành kiên kỵ nhất là gì? Kỹ nhất là những thứ thịt thà tanh hôi này. Điều này chứng tỏ thằng nhóc đó đã đột phá tầng thứ hai rồi. Tầng thứ hai nó dập đầu rồi. Thật sao? Từ nay người ta đã hoàn toàn khác biệt với đám người trần mắt thịt các ngươi rồi. [âm nhạc] Một năm nay, việc tu luyện khẩu quyết của ta đã đột phá tầng thứ hai. Sư phụ giữ đúng lời hứa, hết lòng truyền dạy y thuật, cách luyện chế thuốc, bảo chế thuốc châm cố cho ta không giữ lại điều gì. Giờ đây ngay cả vụ định kỳ cũng tăng lên hơn gấp đôi. Không biết mọi người trong thôn thế nào rồi. Cha, mẹ, tiểu muội, con sống ở đây tốt lắm, mọi người không cần lo lắng đâu. Ngoài châm lo việc ăn mở, sinh hoạt của chúng con ra, Trương Thiết dành toàn bộ thời gian để luyện tượng giác công gì đó mà sư phụ truyền cho hắn. Mình động gia sắc thì chưa thấy đâu. Mình đầy thương thích thì đã thành chuyện công bữa rồi. Con dùng y thuật đã học để điều chế thuốc chữa trị cho hắn, cũng coi như giúp hắn giảm bất phần nào đau đớn. Sau khi tu luyện đến tầng thứ hai, con phát hiện mình nhìn được xa hơn, nghe được rõ hơn, đầu óc cũng linh hoạt thêm mấy phần. Xem ra khẩu quyết này đúng là có vài phần nguyền diệu. Lệ Phi Vũ, người dẫn bọng con vào môn phái năm xưa, Lệ sư huynh cũng đã từ một giáp sự nho nhỏ thăng chức thành phó đường chủ ngoại nhẫn đường, đối phó với băng cước tội ác chồng chất ban giả lan, con từng rất ngưỡng mộ huynh ấy, mau mọc được võ nghệ cao cường, giống như huynh ấy, trở thành một hiệp khách, thành tẩu khắp thế gian. thích báo ân trả quán ra sao cũng được. Tiếc rằng trên đời không có nướng như còn chỉ có thể tu luyện uống thuốc hết ngày này qua ngày khác chẳng biết từ lúc nào, dường như cũng đã dập tắt ý nghĩ đó. [âm nhạc] Cút vậy bảo vết cả ban giả l đừng hồng đặt chân vào thất huyền môn ta một bước nào nữa. Nếu không đây chính là kết cục đi thôi. Sư phụ, người xem qua dành giành này đi, to thật đó. Nếu dùng nước sôi lục qua rồi trộn với dụng cam thảo làm thành đậu phụ Đoan Mộc thì sẽ là món chai thượng hẳn nấy. Không chỉ cỏ cây mới ăn được đâu. Nhóc con à, giữa trời đất này đá núi cát sỏi, xương sớm ráng chiều, tất thể đều có thể dùng làm thức ăn cả. Đừng đây, con vẫn luôn suy ngẫm về khẩu quyết người dạy con. nói ra nghe thử đến chỗ cùng cự cư không lặng thinh ngắm chuyện Trần Hoàng có lẽ là bởi vạn sự vạn vật trên thế gian này đều không được đủ đầy. Chính sự không đủ đầy ấy mới khiến lòng người trống rỗng mơ hồ. Chỉ khi chấp nhận sự trống rỗng ấy, trái lại sẽ đạt được sự bình lặng trong lòng. [âm nhạc] Con nói sai gì sao? Từ nay chỉ được phép hái thuốc, cắm được đọc sách dở diện nữa. Tại sao ạ? Tốc độ tu luyện mấy tháng nay chậm quá rồi, con phải tập trung tu luyện, tất cả những gì khác đều không liên quan đến con. [âm nhạc] Tất cả là tại ngươi chi không cho nó đọc sách làm gì chứ? Giờ nó có suy nghĩ riêng rồi, làm sao chúng ta kiểm soát được nữa? Ngươi im đi, nếu không phải ta dùng y thuật nhữ nó, nó sẽ yên vẫn ở lại trong cốc. Tô luyện chăm chỉ cho ta chắc. Thứ tiên nhân chết tiệt nhà ngươi chỉ biết lảm nhảm dong dài. Nếu rảnh rỗi quá thì canh chừng thằng nhóc đó chặt vào. Sư phụ lấy hết sách đi rồi thay tất cả thành thúc. Tại sao cảm xúc của sư phụ lại thất thường như thế, cứ như đột nhiên biến thành một người khác vậy, về sau phải cẩn thận hơn, không thể tùy tiện bộc lộ suy nghĩ trong lòng nữa. từ khi Tô Luyện Khẩu Huyết đến tầng thứ hai, chưa từng xảy ra tình huống như vậy, cứ cảm giác như có chuyện chẳng lành sắp xảy ra. Đây là thứ gì? Sao cái bình xanh nhỏ này lại sáng lên rồi? Vật này lại có thể hấp thu ánh trăng. [âm nhạc] Xem ra giả thuyết của mình là đúng. Cửa sổ đóng kín ngăn cản chiếc bình hút ti sáng chỉ ở nơi rộng rãi thoáng nẳng. Khả năng hốt sáng của chiếc bình mới tốt hơn. quần sáng được tạo thành mới càng lớn hơn. Tuy không biết những tia sáng này từ đâu tới, chiếc bình hút những đống sáng này có tác dụng gì, nhưng hẳn đã tiến gần thêm một bước lớn tới đáp án thật sự, chỉ là tại sao vẫn không mở được nhỉ? Sao giờ mới tới? Không phải hiện là giờ dần ba khắc cạ. Hôm nay Lệ Phi Vũ đi tùng ra đêm chạy ra được là may rồi. Người của ban giả lă và đệ tử Thất Huyền Môn đã thăm dò được tin tức của Lô Hằng đó chưa? Đương nhiên đây là quà mừng sinh vật tặng cho phủ thân Dương đấy. Hắn ta lại dám câu cách với Ban Giả Lan, bán đứng thất Huyền Môn. Ta phải mau đi báo tin, ba ngày nữa sẽ xuất phát. lần này có thể cướp được bao nhiêu? Ai ngươi về trước đi, đừng để người khác thấy ngươi ở cùng ta, để ta đi. Công biết võ công mà chạy nhanh gớm. Sư phụ, dặn con chăm chỉ luyện công trong cốc, sao con lại ở đây đánh nhau với người ta thế hả? Sư phụ, đêm qua con không ngủ được, vào trong đường luyện võ công thì vô tình nghe được hắn thông động với người của Ban Giả Lan, bán đứng Thất Huyền Môn. Ta thất Huyền Môn cái gì? Ban giả l gì? Đám người phàm tranh đấu với nhau liên quan gì đến con? Con có biết bản sống của con còn quý giá hơn cả Thất Huyền Môn không? Ta sẽ không để bất kỳ ai làm hại con đâu. Hắn là gian tế thật mà, con không nghe thấy lời ta nói phải không? Vậy luyện công đi, mau chóng tu luyện lên tầng thứ ba cho ta. Đám lỗ mạn các ngươi chưa từng coi lão phu ra gì, tưởng là ta thế nào? Gần đất xa trời ta điếc mắt mờ hả? Các ngươi có biết mạng nó là của ai không? Ngoài ta ra, đừng ai hồng động tới một đầu ngón tay của nó. Hàn Lập, xảy ra chuyện rồi, có một đệ tử Thất Huyền Môn ngã từ trên núi xuống đấy, là sư phụ giết sư. Sư phụ không phải chứ? Sư phụ giết người rồi. Sư phụ giết người rồi. Sư phụ lại là một cao thủ giấu tài? Tại sao người chưa từng thể hiện trước mặt chúng ta là cố tình che giấu sao? hay là tâm chặn công bất an như thế, sao có thể yên tâm tu luyện? Dạo này con lơ là quá rồi đấy. Gió to mưa lớn đi ngủ sớm đi. Chờ trời hững rồi, ta sẽ xuống núi tìm thuốc cho con. nhớ lấy, ta sẽ luôn dõi theo con. [âm nhạc] Mong th [âm nhạc] [âm nhạc] ph [âm nhạc] [âm nhạc] qu [âm nhạc] ch [âm nhạc] [âm nhạc] T [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] H